Thiên Mở đầu: Vén Màn Bi Ai (Đang trong giai đoạn làm lại)

Bi ca 12: Học cách dùng Ma thuật

Bi ca 12: Học cách dùng Ma thuật

Xa xa, cách Vương đô Asterin khoảng năm cây số về hướng bắc là một khu rừng rậm xanh um tươi tốt, nơi mà cây cối mọc dày đặc, tầng tầng lớp lớp những nhánh cây che lấp đi ánh nắng chói chang. Không khí mùa hè mang theo hơi nước ẩm ướt tràn ngập khắp nơi, nhưng may mắn là có vài cơn gió mát thoảng qua, giúp Malion tạm thời xua đi cảm giác nóng bức.

Cậu nheo đôi mắt vàng kim rực rỡ khi vài tia nắng xuyên qua tán lá, rọi thẳng xuống đầu. Trước mắt cậu, mọi vật dường như đang tự phát sáng, những tia nắng vàng ấy nhảy nhót trên những nhành cây cao. Cậu bỗng nhớ đến lời Dorian nói hôm qua.

"Rừng Enoch có một lượng ma lực dồi dào bất thường. Chính sự bất thường đó gây ra những biến đổi trong cảnh quan khu rừng."

Hờ hờ, bất thường đến nỗi nắng cũng có thể nhảy theo đúng nghĩa đen. Malion đưa tay quệt mồ hôi đang lăn xuống cằm, cổ áo cậu đã ướt đẫm. Cậu cắn răng, cố không để bị tụt lại.

Phía trước, Caius vẫn ung dung bước đi qua bãi cỏ dưới cái nắng gay gắt. Vai cậu thậm chí còn bị những tia nắng vàng nhạt bao quanh, thế nhưng cậu ta không hề đổ một giọt mồ hôi, không phát ra một tiếng thở dốc. Không thể nào! Thể lực của cậu ta là gì vậy? Chúng ta đã đi bộ hơn một tiếng rồi.

Không nhịn được nữa, Malion mở lớn âm lượng, hỏi gã đàn ông tóc tím trầm đang thoải mái ngồi trên lưng Vua Băng Tích, khi này đã thu nhỏ lại bằng kích thước một con sư tử trưởng thành.

"Này. Rốt cuộc chúng ta còn phải đi bao xa nữa?"

Caius và Du Việt đồng thời quay lại, nhìn thấy Malion cúi đầu, tay phải ôm đầu gối, tay trái lau mồ hôi nhễ nhại trên trán. Du Việt điều chỉnh tư thế trên lưng Ignatius, tay xoa cằm suy nghĩ.

"Hừm, sắp tới rồi. Chúng ta sẽ giúp cậu hoà nhập với cơ thể mới sớm thôi. Còn phải xác nhận chất lượng ma lực và khám phá ma thuật mới của cậu nữa."

Gã nói xong, Vua Băng Tích màu trắng, lai giữa rồng và khủng long, tiếp tục bước đi.

Malion nheo mắt rồi thở dài. Thực ra cậu không thấy mệt, chân cũng không đau nhiều, nhưng cái nóng khủng khiếp kia mới là thứ khiến cậu khổ sở. Những tia nắng nhảy nhót quấn quanh cậu như trêu ngươi, khiến cậu cảm thấy nóng hơn bình thường.

Caius nhìn thấy sự khó nhọc của Malion, nhanh chóng nhận ra vấn đề. Cậu vung tay xua đi những tia nắng đang vây quanh cả hai. Những tia nắng vàng đang vui thì bị xua đuổi, chúng tỏ ra phụng phịu, thậm chí còn cắn trả Caius vài cái rồi mới chịu rời đi.

Sau khi những tia nắng ngoan ngoãn rời xa, Caius mới nhìn xuống Malion, nhận thấy cậu trai tóc xanh đã tươi tỉnh hơn. Thấy vậy, Caius thầm thở phào.

"Nếu cảm thấy khó chịu chuyện gì, cứ nói với tôi. Cậu không cần phải cố chịu đựng đâu."

Vì cái nóng bức bối đã tan biến, Malion hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng không khí trong lành tràn vào phổi. Cậu đứng thẳng dậy, mắt nhìn thẳng vào Caius.

"À thì... tôi không nghĩ chúng lại nóng tới vậy... Dù sao đây cũng là lần đầu tiên tôi thấy nắng có thể hoạt động như sinh vật."

Malion cười ngượng, dùng ngón tay trỏ gãi nhẹ má. Cậu vẫn còn đang hào hứng với những điều kỳ bí ở thế giới này. Có lẽ chỉ sau sáu ngày nữa mọi chuyện sẽ kết thúc, nhưng đến khi đó, không biết điều gì sẽ xảy ra? Mặc dù không có manh mối rõ ràng, cậu lại cảm thấy không cần phải quá sốt sắng tìm hiểu. Kiên nhẫn và bình tĩnh xử lý những gì xảy đến, đó mới là điều quan trọng hơn.

Tư cách của một người đọc, biết trước cốt truyện không còn giúp ích gì cho cậu lúc này nữa. Mọi thứ đã thay đổi quá xa so với những gì cậu từng biết. Cậu quyết định tạm gác lại những thông tin trong đầu mình, để tập trung học hỏi những điều mới mẻ ngay trước mắt.

Nhưng mà... sao không tận hưởng từng chút một nhỉ? Nhìn mà xem, những tia nắng biết nhảy múa, thậm chí còn dám trêu chọc con người, những bông hoa tím mơ màng, những chiếc lá trong suốt mọc ra từ các phiến đá. Thử hỏi, đời người được bao lần trải nghiệm những điều kỳ diệu như thế này? Chưa kể, cảm giác lạ lẫm nhưng cũng không kém phần thú vị khi mình đang sống trong thân thể của một người khác giới xa lạ.

Caius thoáng im lặng, rồi khẽ gật đầu. Cậu xoay người, tiếp tục bước theo dấu vết ma lực mà Ignatius để lại. Malion cũng sắp xếp lại tâm trạng của mình, theo sát phía sau. 

Màu xanh dày đặc của khu rừng che khuất mọi ánh sáng, hoàn toàn ngăn cản những tia nắng nghịch ngợm kia tiếp xúc với bọn họ. Rừng Enoch vốn yên tĩnh, nhưng giờ đây bắt đầu vang lên tiếng chim hát líu lo, những chú chim nhỏ hăng hái đậu ở đầu cành, ngân nga bài ca của mình. Những tiếng "la la la" êm dịu vang lên, khiến Malion tròn mắt ngạc nhiên.

Cậu thầm nghĩ. Có phải nếu đưa chúng đến một cơ sở luyện thanh, dạy nhạc bài bản, thì những chú chim này có thể hát vang cả một khúc ca không? Nhận thấy ánh mắt tò mò của Malion, mấy chú chim bất chợt im lặng, nghiêng đầu nhìn lại những vị khách không mời vừa bước vào rừng.

Nghe thấy động tĩnh từ sự xuất hiện của nhóm người lạ, mấy con nai lông bạc với những chiếc lá xanh lam mọc quanh cơ thể, tỏ ra kinh ngạc. Chúng nhanh chóng nhảy về phía sau lùm cây, chỉ trong thoáng chốc đã biến mất sau những hàng cây xanh rì.

Malion không giấu nổi sự thích thú khi được chứng kiến những sinh vật kỳ lạ không có ở Trái Đất này. Cậu say mê thưởng thức khung cảnh thiên nhiên tuyệt diệu trước mắt, khoan khoái dạo bước trong thế giới kỳ ảo.

Khi ánh mặt trời đã lên cao gần đỉnh, phía trước bọn họ hiện ra một cái hồ lớn. Không gian quanh hồ tĩnh lặng, mặt nước không một gợn sóng, phản chiếu sắc xanh trong vắt của bầu trời trên cao. Trên mặt hồ, những bông sen rực rỡ nở khắp nơi, tựa như những ngọn đèn lung linh giữa dòng nước xanh thẳm. Cánh hoa mềm mại, sắc tím hồng pha lẫn ánh vàng nhạt, toả ra những tia sáng nhấp nháy dịu dàng, làm không gian quanh hồ như chìm vào cõi mộng.

Mỗi cánh hoa sen như được khảm những vì sao vàng nhỏ li ti, vừa lung linh vừa thanh thoát. Khi một làn gió nhẹ thoảng qua, mặt nước dập dờn gợn sóng, khiến những đốm sáng trên cánh hoa lay động rồi rơi xuống mặt hồ xanh ngắt, dần lụi tàn khi chìm xuống sâu. Những chiếc lá sen lớn, xanh biếc, phủ bóng mờ ảo trên mặt nước, khẽ lung lay trong gió, như đang ngợi ca vẻ đẹp mê hồn của những đoá hoa sen.

Trước cảnh tượng này, không chỉ Malion bị cuốn hút, mà ngay cả Caius - người vốn luôn trầm tĩnh - cũng phải ngẩn ngơ, lặng người mất vài giây.

"Đẹp quá..." Malion thốt lên, ánh mắt đầy si mê ngắm nhìn sắc hoa rực rỡ trước mặt. Caius không nói gì, chỉ lặng lẽ gật đầu đồng ý.

Sau một lúc để hai cậu trai thỏa sức chiêm ngưỡng hồ sen, Du Việt ngồi ung dung trên lưng Ignatius, khoanh chân xếp bằng, khuỷu tay phải chống lên đầu gối, cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nhàn nhạt.

"Giờ thì, Malion, cậu xuống hồ đi."

"Hả? Ông vừa nói cái gì?" Malion ngây ra, mắt tròn xoe nhìn chằm chằm vào gã đàn ông mặc áo sơ mi trắng trễ vai bên ngoài chiếc áo bó màu đen. Cậu không thể tin nổi vào tai mình. Ông ta thực sự yêu cầu mình xuống hồ ngay lúc này? Rốt cuộc ông ta muốn làm gì chứ?

Ban đầu, Caius cũng chưa hiểu rõ ý của Du Việt, nhưng sau vài giây suy nghĩ, cậu bỗng nhận ra. Là người sở hữu kiến thức về "Lý thuyết Ma thuật Cơ bản" lên đến 82 điểm, cậu nhanh chóng nhận ra mục đích của vị Vua Rồng Tà Ác. Caius quay sang giải thích cho Malion, người đang hoài nghi liệu đây có phải là một trò đùa quái đản.

"Malion, đừng lo. Ông ta không hại cậu đâu. Ma lực, như bọn tôi đã nói cho cậu biết, là dòng chảy nguyên thủy định hình thế giới. Nó liên tục biến đổi và duy trì sự cân bằng của vạn vật. Nước cũng có những tính chất tương tự, nó linh hoạt, dễ dàng thay đổi hình dạng, có thể di chuyển theo mọi hướng mà không bị phá vỡ. Vì vậy, nước là môi trường lý tưởng để phản chiếu và cảm nhận ma lực."

Malion lắng nghe từng từ một cách chăm chú, và nhanh chóng kết hợp những gì đã học với kiến thức mới. À, thì ra đó là lý do Caius đã ví von ma lực với nước vào ngày hôm qua. Cậu gật gù, bắt đầu cảm thấy những quy tắc ma thuật trong thế giới này cũng có sự logic nhất định.

Cậu suy nghĩ thêm, nảy sinh một liên tưởng.

"Vậy, có phải là các đặc tính của nước có thể giúp chúng ta hiểu sâu hơn về bản chất của ma lực không?"

Caius trầm ngâm giây lát, sau đó đáp bằng giọng ôn tồn.

"Tôi nghĩ cậu nên hiểu theo cách sau. Vì ma lực hình thành nên vạn vật, nên mỗi thứ đều sở hữu một phần bản chất của ma lực."

Malion gật đầu, dường như đã nắm bắt được ý chính. Dưới sự thúc giục của Du Việt, cậu chậm rãi tiến về phía mặt hồ.

"Khi ở trong nước, cậu có thể cảm nhận được sự liên tục của dòng chảy ma lực và mối liên kết của nó với thế giới xung quanh. Hay nói cách khác, đó là sự vận động của thực tại. Hồ nước này do ta tạo ra, vì thế nó có nhiều chức năng hơn một hồ nước bình thường. Xuống đi."

Malion cảm thấy tò mò và háo hức. Cậu đặt chân phải xuống mép hồ, nhưng ngạc nhiên thay, không hề cảm thấy nước thấm qua giày hay gấu quần. Không kịp thắc mắc thêm, cậu tiếp tục tiến sâu vào lòng hồ, cho đến khi nước đã ngập đến bụng mới dừng lại, kinh ngạc thốt lên.

"Uây, thật kỳ diệu! Tôi không hề bị ướt."

Cậu thậm chí còn thử vung tay hất nước lên, nhưng những giọt nước không giống chất lỏng bình thường. Chúng đọng lại như những hạt sương, không hề thấm qua quần áo hay làm ướt làn da của cậu. Malion cảm thấy mọi thứ trước mắt trở nên thật kỳ ảo và không thể tin nổi.

Khi cậu còn đang ngỡ ngàng và thích thú, thì Du Việt tiếp tục ra lệnh.

"Bây giờ cậu hãy nhắm mắt lại, giữ tập trung, và suy nghĩ về một thứ gì đó huyền bí nhất mà cậu có thể tưởng tượng. Dựa vào phản ứng của hồ nước, chúng ta sẽ có thể xác định chất lượng ma lực và loại ma thuật mà cậu sở hữu."

Malion nghe kỹ từng lời, cậu thả lỏng hai tay, nhắm mắt lại, hít sâu vào rồi thở ra một cách nhẹ nhàng. Cậu đứng yên lặng giữa làn nước xanh biếc, xung quanh là những đóa sen tím hồng lấp lánh các hạt sáng vàng trôi nhẹ đến gần, như thể không có cuống hoa nào giữ chúng lại.

Ba người trên bờ chăm chú quan sát. Họ biết khoảnh khắc này cực kỳ quan trọng, vì đây là bước đầu tiên để khám phá bí ẩn đằng sau sự hoán đổi của Malion.

Sau vài giây im lặng, tâm trí Malion chìm vào không gian tối đen như mực. Cậu nhận ra mình lại đang ở trong trạng thái linh hồn, mang hình dạng nữ tính của Melantha.

"Hừm, hóa ra chỉ cần tập trung là mình lại có thể vào đây? Ừ, đây đúng là điều huyền bí nhất mà mình từng gặp." Malion tự nhủ, tay gãi đầu một cách bối rối. Cậu không biết tình trạng cơ thể bên ngoài ra sao, có phải đã ngã xuống hồ hay chưa. Lo lắng, cậu cố gắng vùng vẫy, dồn toàn bộ ý thức để thoát ra khỏi không gian linh hồn.

Bên ngoài, Du Việt và Caius đều kinh ngạc khi chứng kiến cảnh tượng trước mắt. Nước trong hồ đã bốc hơi hoàn toàn, để lộ lòng hồ trơ trụi. Các cành sen khô héo nằm rạp xuống nền đất nứt nẻ khô cằn.

Xung quanh Malion - người vẫn đang nhắm mắt bình yên - xuất hiện hơn mười sợi xích đỏ rực, trông như những dải lụa bốc cháy, uốn lượn như rắn độc đang vươn mình đe dọa.

Caius há hốc miệng, muốn nói gì đó nhưng lại thôi. Cậu hoàn toàn không ngờ người xa lạ đang chiếm giữ thân xác của Malion lại có một sức mạnh khủng khiếp như vậy. Du Việt cũng không giấu được sự kinh ngạc, đôi mắt vàng sậm thường nheo lại gian trá giờ mở to đầy bất ngờ. Gã biết Malion đã gặp kẻ đặc biệt kia, cái tên khốn có thể thanh lọc cả linh hồn lẫn tâm trí của người khác, chỉ vì họ đã nhìn vào hắn. Nhưng để thanh tẩy ma lực cá nhân đến mức tinh khiết gần như tương đương với ma lực phổ quát thì thật sự là chuyện khó tin.

Đặc biệt, những sợi xích đỏ rực kia khiến Du Việt cảm thấy vô cùng khó chịu.

Bên trong, Malion cố gắng hết sức để đẩy linh hồn mình ra khỏi không gian tối đen, chỉ còn lại một con đường xanh lam mỏng manh dẫn lối. Mí mắt cậu khẽ rung lên, rồi từ từ mở ra. Ánh sáng phản chiếu lại quang cảnh xung quanh, dội thẳng vào tâm trí cậu.

Trước mắt cậu, Du Việt, Caius và Ignatius vẫn đứng bất động như tượng, còn cái hồ sen tuyệt đẹp giờ đã biến mất hoàn toàn. Thay vào đó là một mảnh đất khô cằn nứt nẻ thảm thương. Những đóa sen tím hồng tuyệt đẹp đã héo tàn, những lá sen từng xanh tròn và căng bóng, giờ đen kịt và khô quắt lại. Cùng với đó là mười hai sợi xích đỏ thẫm như máu kết tinh, lơ lửng xung quanh cậu, trông vô cùng đáng sợ và bí ẩn.

Ba người một thú đứng lặng im, ngây ngốc nhìn nhau, không ai thốt lên lời.

-----------

Gió đêm nhẹ nhàng uốn cong những nhành cỏ non, cuốn theo những cánh hoa tím mộng mơ bay lên cao, hòa vào bầu trời đầy sao. Bốn thanh thiếu niên ngồi quây quần bên nhau, tựa lưng vào một con quái thú màu trắng, trông như sự lai tạo giữa rồng và khủng long. Nó khoanh hai chi trước xuống nằm, tạo thành hình dáng vững chãi như một tảng đá lớn trên bãi cỏ.

Malion nhìn lên bầu trời đêm, nơi những dải sáng lấp lánh bay vụt qua, và chợt nhớ đến câu hỏi mà Du Việt vẫn chưa giải đáp. Cậu quay sang, hỏi ngay:

"Ừm, tớ đã hiểu phần nào về ma lực phổ quát và ma lực cá nhân rồi. Lão ta có nói sơ qua cho tớ, nhưng mới chỉ ở mức nhận diện thôi, chưa đào sâu. Tớ vẫn thắc mắc về ưu nhược điểm của chúng, muốn biết rõ hơn sự khác biệt giữa hai loại ma lực này."

Dorian lắng nghe kỹ càng, rồi khẽ gật đầu.

"Được thôi. Ma lực phổ quát, hay còn gọi là dòng chảy nguyên thủy của vũ trụ, đã tồn tại từ rất lâu đời. Ma lực chính là nền tảng của sự tồn tại; nhờ nó, mọi thứ mới hiện diện. Ngược lại, ma lực cá nhân không tự nhiên có sẵn trong chúng ta. Chúng ta phải kết nối với ma lực phổ quát để tạo ra ma lực riêng của mình, mang dấu ấn cá nhân."

Malion gật đầu, như đã nắm bắt được phần nào điều Dorian muốn truyền đạt. Dorian tiếp tục nói, ánh mắt hướng về khoảng không xa xăm tối đen phía sau những hàng cây thẳng tắp.

"Ma lực phổ quát thì trường tồn, bất biến về bản chất nhưng luôn biến đổi về tính chất để duy trì thực tại không bị tù đọng, và không thể bị phá hủy. Chúng ta chỉ có thể định hình, điều khiển hoặc hấp thụ một phần nhỏ của nó để sử dụng. Nhớ kỹ, ma lực này là vô tận. Còn ma lực cá nhân, được hình thành từ cảm xúc, linh hồn và ý chí của mỗi người, phản ánh nội tâm và bản chất riêng biệt của từng người. Do đó, mỗi người sử dụng ma thuật sẽ tạo ra những dấu ấn độc đáo và khác biệt."

Nghe đến đây, Malion đột nhiên nhận ra sự quen thuộc trong lời giải thích của Dorian. Cậu nhíu mày, cắt ngang:

"Khoan đã. Sao tớ thấy nó giống như khái niệm về ma thuật mà tớ từng nghe rồi?"

Cậu nhớ đến lão Vua Rồng, người từng nói những điều tương tự. 

Khi này cậu mơ hồ nhận ra, dù có cố gắng đến mấy, cậu vẫn không thể nhớ ra tên của lão, như thể có một thứ gì đó cản trở. Cậu chỉ có thể nhớ những đặc điểm và danh hiệu của lão, nhưng tuyệt nhiên không thể nhắc tới cái tên. Dù băn khoăn, cậu quyết định bỏ qua, bởi ngay cả Dorian và nhóm bạn cũng chưa từng gọi tên lão, dù hai bên đã quen biết nhau suốt hai năm.

Leysa tựa đầu vào Ignatius, đôi mắt khép hờ như đang dần chìm vào giấc ngủ, bỗng khẽ mở ra.

"Cậu nói chúng giống nhau sao? Đó là vì cậu chưa thật sự hiểu bản chất của chúng. Ma lực cá nhân, thực ra, là cách để chúng ta hiện thực hóa trí tưởng tượng của mình. Còn ma thuật chỉ là tập hợp những kết quả mà chúng ta đã tạo ra từ trí tưởng tượng đó."

Malion gật đầu, cuối cùng cũng thấu tỏ được sự khác biệt. Hừm, chốt lại, ma lực và ma thuật không phải là hai khái niệm trùng lặp mà chúng bổ sung cho nhau, tạo nên một thế giới vừa kỳ diệu vừa có quy tắc. Cậu nhanh chóng rút ra kết luận này cho bản thân.

Ngồi ở ngoài cùng, Caius cầm một cành cây vẽ nguệch ngoạc vài nét trên nền đất ẩm.

"Nếu cậu thực sự muốn biết sự khác biệt rõ ràng giữa chúng, thì hãy nhớ điều này: nếu ma lực phổ quát biến mất, cả thế giới này, cả những gì chúng ta nhận thức và không nhận thức được, đều sẽ tan biến. Nhưng nếu ma lực cá nhân biến mất, thì chỉ có cá nhân đó bị ảnh hưởng."

Malion suy ngẫm, cố gắng hình dung. Điều đó có nghĩa là nếu ma lực phổ quát mất đi, tất cả chúng ta sẽ không còn. Còn nếu chỉ ma lực cá nhân biến mất, thì đó chỉ là sự mất mát của một cá thể. Ý nghĩ ấy bỗng khơi dậy trong cậu một câu hỏi.

"Có khi nào... nếu ma lực phổ quát bị biến đổi,... thì thế giới cũng thay đổi theo không?"

Cậu liếc nhìn xung quanh để quan sát phản ứng của mọi người. Ba thiếu niên đều quay lại nhìn cậu. Sau vài giây lặng im, Dorian lên tiếng giải đáp.

"Theo lý thuyết thì đúng là như vậy."

"Lý thuyết?" Malion ngơ ngác hỏi lại.

Dorian chậm rãi gật đầu, ánh mắt nghiêm nghị nhìn thẳng vào cậu.

"Như tôi đã nói, dòng chảy nguyên thủy của vũ trụ là vô hạn, theo mọi nghĩa có thể suy tưởng. Nhưng con người nói chung, và các pháp sư nói riêng, chỉ là những tồn tại hữu hạn."

Hồi tưởng của Malion kết thúc tại đây. Hiện tại, cậu đang cố giữ lấy cổ tay phải của mình, bàn tay ngửa lên, lơ lửng trên đó là một đoạn xích đỏ rực với năm mắt xích nối vào nhau. Nhưng các mắt xích này trông mờ ảo, như sắp tan biến vào hư vô.

Sau vài giây dồn nén ma lực, cậu đành bất lực buông tay xuống, thở dốc như kiệt sức. Những mắt xích như máu đỏ kết tinh tan thành các đốm nhỏ li ti, lặng lẽ biến mất vào không trung.

Cậu ngửa đầu, hai tay chống hông, vẻ chán chường than thở.

"Chịu thôi. Tôi không sao triệu hồi nổi một sợi xích hoàn chỉnh."

Ánh mắt Malion lại liếc nhìn về phía hồ sen, giờ đã khôi phục lại vẻ bình yên như ban đầu. Cậu nhớ lại cảnh khi cậu chạy lên từ lòng chảo nứt nẻ, nước xanh biếc từ từ tràn lên qua những vết nứt khô cằn, nhanh chóng lấp đầy lòng hồ. Những bông sen tím hồng héo úa bỗng chốc bừng sức sống, đẹp tựa những nàng tiên đón gió. Lá sen đen đúa, khô héo cũng như được phục sinh, lại căng tròn, lại ánh lên sắc xanh tươi mát.

Nhưng ấn tượng nhất là mười hai sợi xích đỏ rực như những dải lụa cháy rực, uốn lượn như những con rắn khổng lồ trồi lên từ đáy hồ. Chúng sừng sững giữa mặt nước, mỗi sợi to ngang một thân người trưởng thành, dài tới năm, sáu trăm mét. Khi Malion vừa lên đến bờ, đứng cạnh Caius, Du Việt và Ignatius, những sợi xích ấy bắt đầu tan rã, biến thành những bông tuyết đỏ rực bay lên, hòa vào nền trời xanh thẳm.

Du Việt lúc này đã không còn ngồi trên lưng Vua Băng Tích, mà an tọa khoanh chân trên một tảng đá lớn. Bàn tay với các ngón tay đeo những chiếc nhẫn đen trơn bóng, cùng với bộ móng tay đen độc đáo, gã chống cằm lên lòng bàn tay và nhoẻn miệng cười.

“Ha ha, vậy là rõ rồi. Những sợi xích đỏ bẩn thỉu kia là do hồ nước của ta giúp cậu mang tới."

Malion nhíu mày, cằn nhằn.

“Đừng gọi chúng là bẩn thỉu chứ. Dù gì đó cũng là ma thuật của tôi mà.”

Du Việt nhún vai.

“Với ta, ngoài màu đen đại diện cho Quân vương ra, thì màu nào cũng bẩn.”

Malion lập tức câm nín. Nhưng đây đã là lần thứ hai cậu nghe gã nhắc đến một vị Quân vương bí ẩn nào đó. Không nén nổi tò mò, Malion hỏi thẳng.

“Quân vương của ông là ai?”

Nghe câu hỏi, Du Việt liếc nhìn Malion một cái, rồi nụ cười trên môi gã càng sâu hơn. Gã nhàn nhạt đáp.

“Cậu đã nhớ được tên ta chưa mà hỏi về ngài ấy?”

Malion cụt hứng, nhăn mặt rồi chép miệng.

“Xí, nhưng nếu ông biết tôi không nhớ được tên ông, thì ông giới thiệu làm gì? Với cả, tôi vẫn biết ông là Tà Long Chi Vương đấy thôi? Chẳng lẽ tên của ông còn đáng sợ hơn cái danh hiệu đầy tà ác đó sao?”

Du Việt thay đổi tư thế, buông thõng chân trái xuống, bắp chân phải tì lên đùi trái, điềm nhiên đáp lại.

“Chính vì cậu không nhớ nên ta mới nói, vì có ảnh hưởng gì đâu. Còn danh hiệu đầy tà ác kia à? Ta không biết cậu hiểu thế nào về danh hiệu. Nhưng ở thế giới này, một tồn tại sẽ có danh hiệu do chính thế giới trao tặng, không phải thích gọi thế nào thì gọi. Đó là thứ được dòng chảy nguyên thủy ban cho, nghĩa là nó không gây hại cho tất cả. Còn tên của ta là do Quân vương đặt, tất nhiên nó ẩn chứa bí mật và quyền năng lớn hơn tâm trí của cậu rồi.”

Chỉ là một cái tên thôi mà cũng đáng sợ đến vậy sao? Dù đã nghe qua, nhưng vì không cùng đẳng cấp, nên mình chẳng tài nào nhớ nổi đối phương tên là gì. Thế giới này thật kỳ diệu!

Nghĩ ngợi một hồi, Malion mới chợt hiểu ra. Có lẽ đây chính là lý do vì sao cậu không thể nhớ nổi nhân vật chính của Cosmotellurian. Có thể anh ta thực sự mạnh hơn rất nhiều so với những gì được viết trong nguyên tác, đến mức tâm trí cậu không thể nắm bắt được bất kỳ thông tin nào về anh ta nữa.

Malion lắc đầu, xua tan những suy nghĩ lan man. Cậu tự nhắc nhở mình quay lại với nhiệm vụ chính: tập trung vào việc luyện tập để kiểm soát được ma thuật mới.

Cậu hít một hơi thật sâu, ánh mắt khép hờ, cố gắng loại bỏ những suy tư không cần thiết. Tay phải ngửa lên, bàn tay khẽ run khi cậu gom góp ma lực vào trong lòng bàn tay. Từng tia điện nhỏ, đỏ rực lách tách phát ra những tiếng nổ như pháo hoa vang lên trong lòng bàn tay cậu. Rồi năm mắt xích đỏ rực chậm rãi hiện ra, uốn lượn một cách kỳ quái giữa khoảng không do năm ngón tay cậu tạo thành. Nhưng như mọi lần, chúng vẫn mờ ảo, lúc có lúc không, như thể sắp tan biến ngay tức khắc.

Đúng lúc Malion đang cố gắng hết sức để giữ cho những mắt xích tồn tại, một cái bóng đen dài từ đâu bay tới, va mạnh vào người cậu. Cả hai đâm sầm xuống mặt hồ sen mát lạnh. Nước bắn tung tóe, một cột nước trắng xóa vút lên cao tới ba mét, những giọt nước rơi lốp bốp khắp xung quanh.

Mọi chuyện xảy ra quá nhanh và bất ngờ, nhưng lại chẳng phải điều gì đáng ngạc nhiên đối với Du Việt. Gã nở một nụ cười bí hiểm trên môi và đôi mắt vàng sậm híp lại đầy thích thú, rõ ràng đang suy tính điều gì đó mà chỉ riêng mình gã biết.

Trong khi đó, Ignatius lặng lẽ bước tới. Dù vẫn duy trì kích thước chỉ bằng một con sư tử trưởng thành, nhưng cũng không giấu được vẻ uy nghiêm, nó khẽ cúi đầu nhìn chủ nhân của mình.

“Chủ nhân, ngài thực sự định huấn luyện bọn nhóc này sao?” Giọng nói của Ignatius đầy vẻ tò mò.

Du Việt mỉm cười, đáp chậm rãi, như thể câu hỏi không đáng để bận tâm.

“Không. Ta chỉ làm theo ý chỉ của Quân vương mà thôi.”

Nghe vậy, Ignatius không hỏi thêm gì nữa. Nó hiểu rõ lòng tôn kính mà chủ nhân dành cho vị Quân vương kia sâu đậm tới mức nào. 3.300 năm trước, chính Ignatius cũng đã từng kính phục vị Quân vương đó. Nhưng... thời thế thay đổi, ngay cả một vị Quân vương vĩ đại cũng có lúc phải chấp nhận bị thổi bay khỏi lịch sử, biến mất không dấu vết.

Tuy nhiên, Du Việt, vị Vua Rồng mang đặc tính Tà Ác kia, vẫn kiên nhẫn chờ đợi suốt hơn ba thiên niên kỷ, không chút lung lay. Nghĩ đến đây, Ignatius bất giác dừng lại, cảm thấy mình đã đi quá xa trong suy nghĩ.

Nó nhìn về phía hồ sen, nơi hai chàng thiếu niên đang vật lộn đứng dậy sau cú ngã. Caius, người tóc đen, cúi khom lưng, tay trái quệt ngang mũi lau đi những giọt nước còn vương trên mặt. Tay phải của cậu ngửa lên, chìa ra phía Malion, người vẫn đang ngồi duỗi chân. Malion nhanh chóng với tay trái của mình lên, nắm lấy tay Caius và đứng dậy.

“Chết tiệt!” Malion nghiến răng, giọng đầy giận dữ. “Tớ còn chưa kịp tập luyện ma thuật của mình nữa. Chỉ dùng sức mạnh thuần túy thôi liệu có đánh bại được con thú trắng đó không?”

Caius sau khi giúp Malion đứng thẳng dậy, bình tĩnh bẻ khớp tay kêu răng rắc rồi đáp một cách điềm nhiên.

“Ừ, nếu là cậu, tôi không cần phải lo đỡ đòn thay nữa.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!