Tập 03: Gió lộng trời Nam

Chương 30: Cuồn cuộn sông đất Bắc

Chương 30: Cuồn cuộn sông đất Bắc

Khoảnh khắc hai cỗ xe của phe Linh Xảo trượt xuống sông băng, đoàn quân truy đuổi đã tiến đến rồi dừng lại cạnh cỗ xe vừa bị bắn hạ. Binh sĩ bước khỏi phương tiện, tiếp cận kiểm tra xác xe còn đang cháy rực, thi thể binh sĩ Triệu gia bên trong cũng đã bị thiêu thành than, không ai sống sót.

Gã tướng nọ nhảy xuống từ nóc xe, ngông nghênh bước đến nhìn vào trong buồng chiến đấu, ném một quả pháo tay vào. Đợi cỗ xe bị nổ tung lần nữa, chỉ còn duy nhất khung thép trơ trọi, gã liền quay mặt tiến đến mép vực nhìn xuống, vuốt ve chòm râu quai nón rậm rạp, mắt hơi híp lại.

Trên mép bờ, bốn vệt xích bị trượt vẫn còn đó, cùng vài mắt xích bị đứt rời, có vẻ một trong hai cỗ xe đã bị đứt xích khi rơi xuống sông băng. Mà phía dưới kia, giờ đây chỉ còn lại dòng nước đục ngầu do băng vỡ, cuồn cuộn như muốn cuốn đi tất cả, chẳng còn dấu tích gì về sự tồn tại của bất kỳ ai. 

“Hừ, chỉ có thế? Còn dám hô hào quân tinh nhuệ Triệu gia? Còn dám lập nghĩa quân?” Gã hỏi với thái độ không xem bất cứ ai ra gì, rồi nhổ nước bọt xuống dưới kia. “Ta khinh! Năm xưa còn đối đầu Hàn gia ta, xem như là quả báo của chúng bây.”

“Hàn tướng quân, sát hại công chúa thế này…”

Một người lính lo lắng, hết nhìn xuống bãi sạt lở ngổn ngang, lại quay sang tay gã họ Hàn, nuốt nước bọt đầy lo ngại. Thế nhưng, đáp lại câu hỏi của anh ta là cú tát vào đầu từ gã, làm chàng lính ấy suýt thì cắm đầu, rồi gã kênh mặt nói: “Cứ bảo là công chúa kháng cự, buộc truy binh phải bắn trả.”

Xong, gã chậm rãi nhìn về cỗ xe, quan sát nội thất đang rực lửa với vài cỗ thi thể cháy đen, co quắp bên trong, khép hờ mí mắt mang vẻ đắc ý. Đoạn, gã giật vai cười khẩy, dáng vẻ khinh bỉ không buồn giấu giếm, quay sang hướng mà Như Yên đã cùng quân số còn lại rút lui, khoát tay ra lệnh:

“Chắc chắn dư nghiệt Triệu gia vẫn chưa kịp chạy xa với khối lượng hàng hóa đó, đi, đuổi theo.”

“Vâng, thưa Hàn tướng quân.”

Binh sĩ đồng thanh hô to, tập trung thành từng đội nhỏ, điểm danh một cách nhàn nhã trước khi tiếp tục lên đường truy đuổi. Tuy nhiên, đúng lúc ấy…

“Dễ vậy sao, lũ tay sai hôn quân?”

Âm giọng vang khắp khu vực, khiến toàn quân của họ Hàn tròn mắt hoảng hốt, vội rút súng hỏa dài nắm trong tay. Một số khác co giò chạy thật nhanh hòng quay lại xe, nhưng bất ngờ, một phát đạn từ cao điểm bắn xuống, xuyên thủng qua phần nóc của vỏ giáp gỗ, đi sâu vào bên trong.

Vài giây sau, tiếng nổ lốp bốp trong buồng chiến đấu dần nhiều hơn, cột lửa phụt qua các cửa sập và lỗ vỡ, cho thấy gác đạn đã bị bắn trúng. Trước vô số ánh mắt bất ngờ đầy sợ hãi của binh sĩ, cỗ xe bị nổ tan tành, mảnh vỡ văng khắp nơi, nóc xe bị thổi tung lên hàng chục thước rồi rơi xuống lộp độp.

Lạ thay, họ Hàn vẫn điềm tĩnh như không có gì xảy ra, chỉ lẳng lặng nhìn đống gỗ vụn và thép vừa bị phá hủy. Xong xuôi, gã ung dung bước ra trước, nhìn quanh cánh rừng trên đồi, nơi viên đạn được bắn đến, lớn tiếng vang dội: “Giả thần giả quỷ! Cút ra đây cho bổn tướng!”

Vài phút kể từ khi Hàn tướng quân kia lên tiếng, âm thanh gầm rú từ xa vọng đến, dần gần hơn trông thấy, tiếng hú gió inh tai. Vài hàng cây lớn bị ủi ngã, những cỗ máy chiến tranh lần lượt lộ diện, và tất cả đều cùng hệ với xe của họ Hàn, thân sơn ký hiệu rồng vàng đặc trưng của triều đình Đại Long.

“Không thể nào… Đó là chiến xa Đại Long? Lẽ ra phải là quân bổ sung, sao lại…”

“Chuyện này là thế nào? Sao họ lại tấn công chúng ta?”

Binh sĩ dưới trướng gã họ Hàn thất kinh hồn vía, lại càng khiếp hãi hơn khi lại thêm vài cỗ máy bị bắn trúng sau những tiếng nổ lớn, cháy lên ngùn ngụt. Binh sĩ truy đuổi đã phạm sai lầm khi đã rời khỏi xe mà không suy tính, để giờ đây hoàn toàn bị chia cắt với cơ giới của chính họ.

Từ trên đồi, hàng loạt họng pháo lạnh lẽo chĩa  thẳng về họ, bao vây tất cả mà không chừa ra bất kỳ con đường thoát nào. Một chiếc mở nắp cửa sập, một kẻ mang giáp đen bước ra, chính là người đã báo tin cho Thịnh Long, được giao lệnh bài huy động quân truy đuổi. Họ Hàn nghiến răng, gằn giọng:

“Thế nào lại là ngươi, Hoắc Tiêu Dao?”

“Gì? Sao không thể là ta, hử?”

Kẻ tên Tiêu Dao cười nhếch, bước từng bước và đứng thẳng trên nóc xe, chắp tay sau lưng, khoan thai nhìn xuống quân của Hàn tướng. Nhìn tay tướng quân trưng ra biểu cảm đầy ngờ nghệch, gã họ Hoắc cười rung cả vai, bặm môi liếm mép rồi hỏi với âm giọng thật to, chứa đầy thị uy:

“Sao thế, Hàn Gia Luân? Cớ nào lại nhìn ta đắm đuối như lũ hoạn quan thế hả? Có gì bất ngờ khi bị đánh úp sao, tay sai của hoàng lão tặc?”

“Tiêu Dao! Tên khốn kiếp ngươi không được mắng bệ hạ!” Gã tướng họ Hàn chỉ tay sỉ vả, mặt đỏ rần như gấc, đôi chân mày rậm như muốn dính vào vào nhau bởi cơn giận. “Ăn cơm gạo Đại Long, lãnh kim ngân hoàng đế ban, vậy mà lại đi thờ ma Triệu gia, ngươi biết hậu quả sẽ thế nào không?”

“Hậu quả? Nực cười.”

Hoắc Tiêu Dao chỉ hỏi một câu rồi cười lớn, thản nhiên ngồi chễm chệ trên nóc xe, khuỷu tay gác lên đầu gối, phất mạnh tay. Lúc bấy giờ, lực lượng bộ binh đi theo sau cũng đã hội quân với các cỗ máy chiến tranh, tiến hành lập đội hình vòng cung, bao vây quân Hàn Gia Luân theo lệnh Tiêu Dao.

Đợi khi toàn quân dưới trướng vào vị trí, đạn đã lên nòng, kíp đánh lửa đã kéo, đồng loạt giương cao họng súng, gã lại nói: “Hậu cái con mẹ nhà ngươi, nếu cứ ngu xuẩn theo lão tặc, trăm cái mạng cũng không đủ đền tội. Thiên hạ đại loạn lão không lo, chỉ rắp tâm Nam hạ, có đáng ngồi trên ngai?”

“Khốn nạn!” Hàn Gia Luân đỏ mặt tía tai gào lên, rút kiếm khỏi vỏ mà chỉ thẳng mặt Tiêu Dao. “Tên phản tặc! Cút xuống đây chịu trói cho bổn tướng, để khi về kinh đô ta sẽ nói đỡ vài lời, xin bệ hạ giảm nhẹ tội cho ngươi! Bằng không thì ta sẽ cho ngươi và lũ phản quân kia…”

“Câm mẹ nhà ngươi đi! Nói nhiều quá, ngứa hết cả tai lão tử!”

Hàn Gia Luân chưa kịp dứt lời thì một tiếng nổ inh tai vang lên cùng tiếng quát của Tiêu Dao, đầu bị giật ngửa ra sau, tia lửa tóe ra. Chiếc mũ giáp của gã bị hất tung lên không trung, ánh nắng xuyên qua lỗ thủng còn vương khói, tạo nên hiệu ứng lấp lánh mà đầy vẻ chết chóc.

Lỗ đạn sâu hoắm còn đỏ lửa giữa trán, khói trắng bốc lên tỏa mùi thịt cháy khét, cơ thể gã tướng họ Hàn đứng bất động. Chốc lát sau, dòng máu mang theo chất sệt như đậu hũ chảy xuống từ lỗ thủng trên trán, Gia Luân cứ thế mà đổ gục xuống đất trước mắt toàn binh sĩ, chất lỏng đỏ tươi tràn ra đất.

Kẻ đã thẳng tay nổ phát súng không chút do dự ấy, không ai khác chính là người bị gọi là kẻ phản bội Hoắc Tiêu Dao, hiện đang hất mặt cười khinh. Khẩu súng trong tay anh ta chưa kịp vơi đi khói thuốc súng vừa bắn, vị trí búa đánh lửa và ổ ngòi vẫn còn lưu lại chút mụi tàn nóng đỏ chưa cháy hết.

“Hoắc Tiêu Dao ta vốn chưa trung thành với hôn quân, sao có thể gọi là phản?” Tiêu Dao vừa bình thản nói, vừa nạp lại đạn cho súng rồi cất vào bao đeo, quay sang lính dưới trướng họ Hàn. “Thế nào hả? Tướng của các ngươi chết rồi, còn muốn đánh sao? Bỏ mạng vì hôn quân, đáng không?”

Mất đi chủ tướng, đám lính còn lại quay sang nhìn nhau, vẻ mặt hoang mang không dám phản kháng dù chỉ tỏ thái độ thoáng qua. Dù cho Tiêu Dao đã nói thế, họ vẫn có chút gì đó chưa thể tin tưởng, tay lăm lăm súng đã kéo búa, nhìn nhau bàng hoàng, vài người trong số đó bắt đầu thì thầm:

“Này, làm sao đây? Hàn tướng quân bị giết rồi, lấy ai chỉ đạo chúng ta để mà đánh tiếp?”

“Huynh nói đúng…” Một người khác nuốt nước bọt đáp, gỡ bỏ dây điểm hỏa, vứt khẩu súng xuống đất, tháo bỏ giáp. “Mặc xác tất cả, việc quái gì phải hi sinh vì tên hôn quân đó? Hắn có coi huynh đệ chúng ta ra gì đâu? Triệu gia có công khai quốc, ấy thế còn bị hắn tìm cách hãm hại kia mà.”

Thấy anh lính kia buông xuôi, những người còn lại hết nhìn thi thể tướng quân, lại quay sang trao đổi ánh mắt, trán toát mồ hôi lạnh. Tuy rằng nỗi dè dặt còn đó, nhưng rồi họ cũng ngừng kháng cự, đồng loạt buông vũ khí, cởi giáp trụ vứt ra đất, giơ hai tay qua đầu, quỳ cả hai gối, tỏ rõ thành ý đầu hàng.

Cục diện nghiêng về họ Hàn chỉ vừa mới đó, còn chưa kịp nguội dòng xúc cảm, thế mà giờ lại nhanh chóng đổi thay. Sau khi những tay lính kia đầu hàng, binh sĩ của Tiêu Dao vẫn chưa hạ súng, chậm rãi tiếp cận từng bước, một số tách đội hình, trèo vào những cỗ xe được phân công và bắt đầu lái đi.

Cùng lúc ấy, một người lính từ phía mép vực núi chạy lại, dường như vừa cố tìm kiếm Linh Xảo, anh ta tiến đến sát cạnh Tiêu Dao và hỏi: “Hoắc đại nhân, tam công chúa rơi xuống dưới kia rồi, làm sao bây giờ? Nước sông lạnh giá, hay là để lại vài huynh đệ để đi cứu ngài ấy?”

“Không cần, việc này nằm trong kế hoạch của vị đó.” Tiêu Dao lắc đầu, quay người phất tay ra hiệu thu binh, xem chừng không mấy bận tâm. “Cứ để vậy đi, bên phía kia ắt hẳn cũng có sắp xếp rồi, sẽ đón ngài ấy sớm thôi. Giờ chúng ta phải nhanh chóng theo dấu quân Triệu gia, trực tiếp quy hàng. Mà…”

Chợt anh ngừng nói, nhìn một lượt hàng dài những cỗ xe pháo, nheo mắt để ý đến những lá cờ Đại Long tung bay với nỗi khó chịu. Rút dao găm đâm mạnh vào ký hiệu ấy bằng tất cả sự thù hằn, rọc một đường dài, chỉ tay làm hiệu, gằn giọng ra lệnh:

“Chừa lại mười chiến xa, số còn lại gỡ cờ Đại Long đốt đi, xóa huy hiệu, treo hàng kỳ lên, toàn quân đeo khăn trắng lên bắp tay và cổ. Làm ngay.”

“Tuân lệnh, Hoắc đại nhân.”

Y lệnh Tiêu Dao, quân của anh tháo bỏ cờ Đại Long ném tập trung thành đống lớn, châm mồi lửa đốt sạch tất cả, lại cạo bỏ huy hiệu sơn trên thân xe. Khi đã hoàn tất, họ treo cờ trắng lên nóc, đồng thời tất cả binh sĩ cũng đeo khăn trắng lên cổ áo và hai bên bắp tay, dấu hiệu minh chứng cho hàng binh.

Khi mọi thứ xong xuôi, họ trói tất cả lính của Gia Luân thành bốn hàng dài, đặt dưới sự giám sát của binh sĩ vũ trang tận răng. Thế rồi, Tiêu Dao nhìn lại dòng Minh Nguyệt lần nữa, dù cố tỏ ra bình tĩnh nhưng vẫn có sự lo lắng ẩn sâu trong ánh mắt, lại thoáng chút do dự khi để ý đến binh sĩ dưới quyền.

Nhưng rồi anh lắc đầu thở dài, dường như đang cố nhớ lại kỷ niệm nào đó, rồi quay sang binh sĩ của mình, khua tay ra hiệu lệnh: “Đuổi theo công chúa Linh Xảo, nhưng đừng làm họ bị thương, có chết cũng phải vu họa cho Đại Long! Số còn lại, theo ta ra hàng nghĩa quân Long Sát!”

“Rõ!”

Thế rồi, động cơ lần nữa gầm rú, hòa cùng tiếng xích lộc cộc mà nặng nề, vang dội núi rừng hoang vu chốn biên thùy. Gần hai trăm phương tiện, gần hai vạn quân binh, họ cứ thế lên đường, thẳng về hướng mà Như Yên vừa rút lui cùng lực lượng bị tổn thương của cô, mang theo sự đổi thay bất ngờ.

Trong khi ấy, mười xe được phân lệnh đặc thù quay xích chuyển hướng, tiến thẳng về đoạn sông vẫn còn đóng băng. Chúng hướng xuống sông, những hàng xích nặng nề nghiến lên lớp băng dày cộm mà không khiến nó vỡ ra, toàn bộ đều nhằm bờ đối diện mà tiến trong chậm rãi…

Một tuần sau, kinh thành Bắc Uyển…

Phía Bắc của lục địa Sinh Linh có đất nước nọ, sở hữu diện tích có thể nói lớn nhất nơi đây, thậm chí đứng đầu Vạn Linh Giới. Tồn tại qua bao cuộc chiến, dưới sự kiên cường của quân và dân, nó hợp nhất từ những vương quốc hỗn hợp, vươn lên thành một đế quốc hùng mạnh có tiếng tăm vang dội.

Do vị trí địa lý nơi tận cùng cực Bắc của lục địa, phần lớn lãnh thổ nước này bị tuyết phủ trắng quanh năm, khí hậu khắc nghiệt khó sinh sống. Thế nhưng, nhờ thế mạnh công nghiệp luyện kim nặng, trữ lượng khoáng sản lớn và đồng bằng bạt ngàn, đất nước ấy sớm đã trở thành siêu cường có tầm cỡ.

Dù rằng đất nước phần lớn bị băng tuyết tàn phá, phần còn lại ngạc nhiên thay vẫn sở hữu diện tích ngang với nhiều nước gộp lại. Và cũng những ưu ái tự nhiên ấy, mạnh càng thêm mạnh có lẽ đúng với trường hợp này, mà siêu cường nơi cực Bắc ấy, chính là Đế quốc Liên bang Bạch Dương.

Công nghiệp nặng phát triển, tài nguyên khoáng sản dồi dào, Bạch Dương nhờ đó tự chủ hoàn toàn về quốc phòng và dân sự. Hiện tại, với quân số lên đến năm triệu thường trực và hàng chục ngàn khí tài hiện đại vượt trội đủ loại, Bạch Dương chính là trở ngại lớn cho những nước mang dã tâm.

Hoàng quốc Long Tinh cũng không ngoại lệ, bởi vào mùa đông đầu tiên của năm 461, Long Đế nước này đã phải nhận đòn đau chẳng thể phản kháng. Công chúa thứ ba của Đế quốc Bạch Dương, nhận được đơn tố cáo của Liên minh Lưỡng quốc Manteiv, hiện đã đích thân đến tận kinh đô Bắc Uyển.

Hiện tại, Hoàng đế Thịnh Long, người lẽ ra ngồi trên ngai vàng xa hoa, thì ngay lúc này ông lại đứng dưới điện, biểu cảm có phần không cam tâm. Quan lại trong triều, đến cả tướng lĩnh từng chinh qua trận mạc, mặc nhiên không ai dám ngẩng đầu, bầu không khí im lặng bao trùm đến nặng nề.

Xung quanh khu vực thượng triều, kể cả cổng điện và đến ngoài sân, hay là bên trong, đều có sự hiện diện của những binh sĩ nước ngoài. Họ mặc áo choàng được thiết kế với vạt dài, vải nhuộm màu nâu đất, lớp ngoài là những tấm giáp làm từ ma tinh kim có trọng lượng siêu nhẹ.

Những binh sĩ ấy đội chiếc mũ lông gấu đen che kín tai, đính huy hiệu tròn nền đỏ với ngôi rỗng cùng một vòng nguyệt quế vàng bằng kim loại. Dáng người cao phải đến thước tám thước chín, kết hợp màu nâu của quân phục, tỏa khí chất hùng dũng khiến ai nhìn qua đều phải kinh hồn bạt vía.

Trên tay binh lính là khẩu súng dài chừng thước hai, báng súng được làm từ gỗ, trên thân là vật thể hình tròn, trông như chiếc đĩa hát nhưng dày hơn và làm từ thép. Sau lưng họ treo những túi da cứng chứa năm đĩa thép khác, cùng chiếc xẻng ngắn cán gỗ cất trong trong bao vải và bình tông nhôm.

Họ đứng im đó, không nói dù chỉ một lời, lặng lẽ đảo mắt nhìn quanh, mà mục tiêu hầu hết là các vị tướng quân và lính cận vệ của Thịnh Long. Những tưởng chỉ cần một hành động nhỏ bị xem là nguy hiểm, họ sẽ sẵn sàng bắn trả mà không cần biết đối phương là ai, hay địa vị thế nào chăng nữa.

Mái tóc vàng óng ả hơi xoăn, đôi mắt với con ngươi xanh biển và hàng mi cong dài, đầu cài miện bạc nạm ngọc, đôi chân mày xếch lại. Cô gái có gương mặt trẻ trung trong bộ trang phục hoàng thất dệt từ vải nhung dày, phần thân trên được may đo cứng cáp, cầu vai bè uy nghiêm và cổ cao thanh lịch.

Cô ngồi ngay ngắn trên ngai vàng Đại Long, bàn tay đeo găng trắng gõ từng nhịp xuống bệ, hai hàm răng nghiến lại như để kìm nén cơn giận. Tay còn lại đặt lên trên chuôi kiếm, mũi bao chống xuống sàn, tựa hồ thanh kiếm đó rời khỏi vỏ bảo vệ, máu tươi sẽ lập tức chảy thành sông.

“Chuyện nên nói, ta đã nói hết.” Cô cất lời, giọng trong trẻo nhưng mang ý răn đe, mắt nhìn thẳng Thịnh Long. “Đây là cảnh cáo thứ hai, và là cuối cùng của Đế quốc, lập tức dừng mọi hoạt động đối đầu quân sự với Liên minh Lưỡng quốc Manteiv, và rút hết quân phía Nam, dựng vùng trung lập.”

Thịnh Long nghe vậy liền tức tối ra mặt, không kìm lòng được mà tiến một bước về phía ngai vàng, ngoác miệng to tiếng: “Trẫm vì giang sơn Đại Long diệt yêu tà, có gì sai hả công chúa Vera? Huống hồ rút quân khỏi miền Nam, há chẳng phải tạo cơ hội cho phản quân quấy phá?”

“Thịnh Long à Thịnh Long, ông quả thực hồ đồ thiển cận.” Nàng công chúa Đế quốc tên Vera lắc đầu ngao ngán, gõ mạnh mũi bao kiếm xuống nền. “Ông không biết bản thân đang đối đầu với ai đâu, hơn nữa, hòa bình không đổ máu, lẽ nào lại chẳng bằng chiến loạn thây đầy đồng?”

Đến lúc này, gã thái giám Quách Thuần chợt tiến đến, vượt quyền đứng sánh ngang vai với Thịnh Long, thủ thỉ từng lời vào tai ông ta. Không rõ gã nói gì, Thịnh Long chợt nở nụ cười khoái chí, liền chắp tay sau lưng, ngực ưỡn lưng thẳng, quyết không cúi đầu dù trước mặt là hoàng tộc Đế quốc.

“Phương Nam lẽ ra phải thuộc về Thiên triều ta, không nên là của lũ yêu tộc thấp kém.” Thịnh Long vẫn không nao núng, mặt đối mặt một cách thẳng thừng. “Ý trẫm đã quyết, Đế quốc cũng không có quyền ngăn Đại Long lên đường Nam chinh!”

Thở dài một hơi não nề, Vera đưa tay day trán, dường như vô cùng bất lực với Thịnh Long, khi mà không lời nào vào được tai ông ta. Sau khoảng thời gian một tách trà, vào khoảnh khắc mọi thứ dần chùng xuống, Vera hít thật sâu để lấy lại sự bình tĩnh, cô tiếp, âm giọng trầm thấp đầy răn đe:

“Thịnh Long, ngày trước ông nhắm vào công chúa Jeanne vì dòng máu cổ yêu, ta đã tạm không truy cứu. Nay ông lại rắp tâm dùng vũ lực xâm lược Manteiv, Đế quốc sẽ không đứng ngoài cuộc, khi ấy đừng trách ta không cảnh báo trước.”

“Cảnh báo ư? Thật nực cười cho cụm từ cảnh báo, khi mà chính Đế quốc cũng khó lo bản thân.”

Thịnh Long phản bác ngay tức thì, bật cười ha hả vang khắp điện lớn, dáng vẻ không chút gì gọi là khiêm nhường hay e sợ. Sau đó, ông nhìn thẳng mặt Vera, bước đi hiên ngang đến gần hơn, thân thể vạm vỡ, mắt trừng như dã thú, khiến Vera bất giác chùn lại, rồi Thịnh Long hắng giọng nói tiếp:

“Công chúa Vera, ngài nghĩ uy danh Đế quốc bây giờ thực sự vẫn còn như xưa? Họa chăng Đế quốc nhúng tay, trẫm sẵn lòng muốn biết Đế triều Ivanov làm được gì hai trăm vạn quân Đại Long ta?”

“Thịnh Long! Ông…”

Vera quát lớn rồi đập mạnh xuống tay ngai, đứng phắt dậy, mắt như bùng lên lửa giận, đôi hàm răng nghiến ken két. Ngay tức khắc, binh sĩ Đế quốc nâng súng, bật chốt gài lưỡi lê sắc lẹm, ngón tay áp lên cò, hướng thẳng nòng về phía Thịnh Long và quan tướng của ông ta.

Trừ vị Long Đế đang dửng dưng không lung lay tâm trí kia, ai nấy đều toát mồ hôi run rẩy, đến thở cũng chẳng dám. Lúc này, Lã Kỳ Duyên đứng ở hàng ngũ văn quan cảm thấy không ổn liền thẳng thừng đến gần hơn với nơi đặt ngai vàng, cung kính hành lễ với Vera, tỏ lòng cầu xin:

“Thưa công chúa Vera, mong ngài niệm tình giao hảo giữa hai nước mà giơ cao đánh khẽ.”

“Phải đó thưa công chúa Vera.” Vị tướng quân Tần Phàm cũng xen vào, trán hơi tái đi, toát cả mồ hôi lạnh. “Việc này mong ngài nghĩ lại mà bình tĩnh ngồi lại đàm phán, tránh gây hiềm khích cho…”

“Câm ngay cho ta!”

Vera gằn giọng chặn ngang, mặt không chút cảm xúc, một đường rời khỏi khu vực ngai vàng mà tiến về phía Thịnh Long. Bước ngang qua vị Long Đế, cô liếc nhìn nửa mắt, nhưng xem chừng chẳng thể làm gì được một hoàng đế đang say máu chỉ muốn thỏa lòng chinh phạt, gây ra chiến loạn.

“Dám cả gan khiêu khích Đế quốc ta, ông giỏi lắm, Thịnh Long.” Từng lời nhỏ nhẹ như nghiến ra từ kẽ răng Vera, ngữ điệu mang theo hàm ý cảnh cáo. “Đã vậy, dưới danh nghĩa Đệ Tam Công chúa của Đế quốc Liên bang Bạch Dương, Vera Vladimirovna Ivanova của Đế triều Ivanov tuyên thệ!”

Dừng khoảng chừng vài giây, chắp hai tay giấu sau lưng, đầu ngẩng cao tỏ ra bề trên, đôi mắt xanh biển phản chiếu ánh đèn Hoàng Long Điện sáng lung linh, cô tiếp: “Đại Long dám Nam hạ, Đế quốc cũng sẽ Nam hạ, Đại Long đánh Manteiv, Đế quốc sẽ nghiền nát Đại Long. Cứ chờ mà xem!”

Nói dứt câu, cô quay sang binh sĩ của mình, vung tay ra hiệu để họ hạ súng, bước nhanh về phía cổng chính Hoàng Long Điện. Khựng lại trong thoáng chốc, Vera liếc nhẹ về sau lưng, bấy giờ Thịnh Long đã ngồi vào ngai vàng, biểu cảm tự đắc, cạnh bên là Quách Thuần nở nụ cười đầy gian trá.

“Đội Cận vệ Hồng Quân Đế quốc Liên bang Bạch Dương!” Vera vung tay lớn tiếng, điệu bộ vô cùng tức tối nhưng vẫn cố gắng kiềm chế khi xưng lên danh tính nước mình. “Lệnh cho các đơn vị Akula khởi động, quay về đất mẹ Bạch Dương vĩ đại! Ura!”

“Rõ! Đồng chí công chúa Vera! Ura!”

Y lệnh Vera, toàn bộ binh sĩ hô vang “Ura” rồi quay người theo sau, hộ tống vị công chúa Đế quốc rời khỏi Hoàng Long Điện. Mà bên ngoài, cỗ máy khổng lồ hình bầu dục dài đến hai trăm thước chờ sẵn, xung quanh thân là những binh sĩ đang bồng súng cảnh giới, không để bất kỳ ai bén mảng đến gần.

Toàn thân tàu bay được bao phủ bởi những tấm kim loại đen nhám, ở mũi sơn họa tiết trông như đầu cá mập. Giữa bụng là khoang điều khiển kiêm vận chuyển, trang bị tháp quay bọc thép với bốn khẩu pháo, hai bên sơn hình ngôi sao đỏ với vòng nguyệt quế, cùng với những động cơ cánh quạt to cỡ.

Đứng trước nhóm lính hộ vệ tàu, Vera chợt liếc về Hoàng Long Điện với ánh mắt chứa đựng sự ngờ vực lẫn bực tức. Bỗng cô hằng giọng “hừ” một tiếng, quay sang một người lính cận vệ cạnh bên, nói khẽ: “Gửi cho Bộ Công Sứ, triệu tập toàn thành viên Liên minh Hòa Bình họp khẩn, im lặng mà làm.”

“Vâng, thần lập tức gửi điện tín ngay khi lên tàu.” Anh lính gật đầu đáp, không quên chào điều lệnh rồi ghé sát tai. “Vậy, có cần liên hệ Manteiv không ạ? Hiện tại căng thẳng hai bên đang rất khó tránh chiến tranh, thần nghĩ phải báo trước cho họ.”

“Ừm, làm đi, trước tiên là phát cảnh báo cho Vạn Yêu, họ đang rất gần thềm chiến tranh. Đừng nói gì hết, cứ im lặng mà làm.”

Nói rồi, cô vỗ vai anh ta, rảo bước tiến thẳng lên từng bậc thang, hướng vào khoang chở dưới bụng cỗ tàu bay khổng lồ. Đợi đến khi Vera và lực lượng hộ tống bước vào trong, binh sĩ đứng gác cũng tiến theo, cửa khoang từ từ nâng lên và đóng lại ngay tức thì, những cánh quạt thân bắt đầu quay tít.

Luồng gió tạo ra từ ba con tàu hệt như bão tố, thổi bụi xoáy tung lên mịt mù khắp nơi, làm mờ cả sân chính của hoàng cung Đại Long. Tàu bay khổng lồ với cái tên Akula, nhìn qua vô cùng nặng nề, vậy mà với sự nâng đỡ của động cơ cánh quạt ma thuật dần nhấc lên, rời khỏi mặt đất một cách kỳ diệu.

Ba cỗ máy của Đế quốc rời khỏi sân của cung điện hoàng gia Đại Long, thu hút mọi ánh nhìn, cả kinh sợ lẫn nể phục về công nghệ ấy. Khi lên độ cao ước chừng nửa dặm, chúng dừng một bên cánh quạt để chuyển hướng, tiến về bầu trời phương Bắc, nơi mà công chúa Vera gọi đầy tôn kính là “đất mẹ”.

Khi sứ đoàn của công chúa Vera rời đi, Thịnh Long chợt thay đổi sắc mặt, đưa tay xoa cằm, mắt hơi híp lại, trông như đang suy tính sâu xa. Chợt ông ta nhìn sang Quách Thuần, tay thái giám thân tín hiện vẫn đang kề cạnh không rời. Vuốt ve chiếc cằm chẻ với bộ râu đen rậm, ông tò mò hỏi nhỏ:

“Chuyện ái khanh vừa nói, về việc Đế quốc Bạch Dương đang gặp khủng hoảng lương thực, khanh có thể nắm chắc bao phần thực?”

“Hồi bẩm bệ hạ, nắm được bảy tám phần thực.” Quách Thuần kính cẩn đáp, dáng người ẻo lả đẩy đưa. “Gần đây biển Băng Lãnh nhiệt độ xuống thấp, băng lấn nặng nề. Các vùng đồng bằng màu mỡ của Đế quốc đang bị thu hẹp, tài nguyên khoáng sản vơi đi, khó đáp ứng quy mô như trước.”

“Ổ? Lời khanh nói là thật sao? Mà không đúng…”

Thịnh Long nghe vậy cũng chẳng lấy làm vui vẻ, mặc kệ những quan tướng ở dưới triều chờ đợi mà chuyện trò cùng Thuần. Biểu cảm ông ta thay đổi, nỗi nghi ngờ bất giác hiện rõ qua nơi đáy mắt, tựa lưng vào ngai vàng, nhìn Thuần chằm chằm, bộc lộ nghi ngờ rõ rệt qua ánh mắt, thấp giọng dò hỏi:

“Mạng lưới thám báo chẳng phải bị tê liệt rồi sao? Dựa vào đâu khanh dám chắc chắn như vậy? Nam tộc dễ đối phó, nhưng đây là Đế quốc, sức mạnh khó xem nhẹ. Khanh thấy đội tàu Akula rồi đấy, thứ đó hoàn toàn có thể xóa sổ Bắc Uyển mà không gặp chút khó khăn.”

“Hồi bệ hạ, có điều bệ hạ chưa hay.” Thuần đáp, hai lòng bàn tay xoa vào nhau, mắt híp lại giấu trọn con ngươi. “Thám báo tuy vô dụng, nhưng mạng lưới thế giới ngầm, nô tài nắm trong tay. Đế quốc khủng hoảng lương thực, chỉ giỏi thị uy, tuyệt không thể trực tiếp đối đầu Đại Long ta. Tuy nhiên…”

Nói đến đây, Thuần nhìn xuống dưới điện, nơi bá quan văn võ đang tỏ rõ hiếu kỳ, rồi chẳng buồn bận tâm, khom người ghé sát bên tai Thịnh Long và nói: “Dù vậy, Đế quốc vẫn là siêu cường, nô tài thiển nghĩ cần tránh hiềm khích, thời gian này nên ngừng nhắm vào Manteiv, thay vào đó là diệt phản tặc.”

Dù cho Quách Thuần quả quyết và khuyên giải đến thế, Thịnh Long dường như không lấy làm bận tâm, ý nghi ngờ hiện rõ ra mặt. Chống khuỷu tay lên bệ ngai vàng, vuốt nhẹ vùng nhân trung, không khí im lặng lần nữa bao trùm cả điện lớn, mắt nhìn vào hư vô, cứ thế mà đôi mươi phút trôi qua.

“Được, khanh nói thế thì trẫm tạm thời tin khanh.” Thịnh Long gật gù, lòng bàn tay xoay hai viên bi đá cẩm thạch, gườm mắt đầy hung tợn. “Chiến dịch Nam hạ nhằm diệt trừ lũ yêu nghiệt có thể tạm dừng, cho chúng thời gian yên bình cuối cùng trước khi thành nô lệ cho ta. Chỉ là…”

Thịnh Long lên tiếng nửa chừng thì ngừng, quay sang nhìn thẳng vào mắt Quách Thuần với thái độ nửa tin nửa ngờ. Cầm hai viên bi sứ vân vê trong lòng bàn tay, ông ngả lưng vào tựa ngai, dáng vẻ nghênh ngang, ngẩng mặt liếc với ánh nhìn chứa đầy mưu đồ ẩn sâu rồi tiếp:

“Về thứ đó, thanh đao Thiên Mệnh Huyết Long Hoàng của trẫm, làm đến đâu rồi?”

“Hồi bẩm bệ hạ, vẫn đang thu thập nguyên liệu ạ.” Quách Thuần cung kính cúi thấp đầu, bờ môi nở nụ cười có chút khác thường. “Chỉ cần thêm vài ngàn người nữa, thần đoán chắc khi ấy có thể tiến hành luyện hóa huyết cốt để rèn đao cho bệ hạ, thanh bảo đao chỉ dành cho bậc cửu ngũ chí tôn.”

Nghe qua lời ấy, Thịnh Long liền nhếch mép, đôi con ngươi hướng thẳng về phía bầu trời trong xanh bên ngoài điện. Rồi ông bật cười thành tiếng, dù rằng không quá lớn, nó vẫn khiến quan văn lẫn võ đều phải nuốt nước bọt nhìn nhau đầy ái ngại, nỗi lo hiện rõ trên gương mặt mỗi người.

“Được! Rất được! Vậy thì Nam hạ tạm hoãn, nhưng!” Thinh Long to tiếng, đứng khỏi ngai vàng, rảo bước qua lại giữa chính điện, nhìn lên lá cờ đỏ có hình con rồng lớn, nhìn sang Liễu Hàn. “Ban cho Liễu Kha hai vạn quân binh, diệt phản tặc Sát Long, riêng ái nữ Như Yên của ngươi… Khà khà…”

Nói đến đây, Thịnh Long chợt cười đầy man rợ, lộ rõ sự nham hiểm và tư duy tam quan lệch lạc, vuốt nhẹ chóp cằm, híp mắt thấp giọng: “Như Yên tội tày trời, trẫm nhân từ tha mạng, nhưng phải để hai huynh muội chúng sinh cho Liễu gia hậu duệ đồng huyết, gìn giữ giống nòi thuần khiết của Liễu gia.”

“Bệ hạ! Chuyện này há có thể?” Liễu Hàn ngẩng phắt đầu, hai hàng mi mở căng, gân máu trong đỏ tấy, đôi con ngươi thu hẹp. “Dẫu tội thế nào thì chúng vẫn là huynh muội cùng huyết thống, chuyện đi ngược đạo lý nhân sinh này này làm sao có thể…”

“Hửm? Hay cho Liễu Hàn, dám kháng thánh lệnh của trẫm?”

Liễu Hàn vốn định phản bác mệnh lệnh ấy, nhưng Thịnh Long t trừng mắt nhìn xuống quát tháo khiến gã thất kinh bạt vía mà im bặt. Bước chân Long Đế giáng xuống từng nhịp, đại điện như chấn động vì cơn địa chấn kề cạnh, khí thế toát ra càng lớn hơn, ngón tay chỉ thẳng Liễu Hàn, ông ta gằn giọng:

“Liễu Kha thất trách, quay về tay trắng mà không bắt được ả Jeanne kia, làm lỡ đại cục, chưa hỏi tội là phúc phần cho Liễu gia! Nay trẫm cho cơ hội lấy công chuộc tội, vậy mà lại dám kháng chỉ? Liệu có để trẫm vào mắt hay chăng? Hả Liễu Hàn?”

“Bệ hạ thứ tội! Là hạ thần lộng ngôn!” Liễu Hàn run sợ quỳ rạp xuống trước Thịnh Long ngay lập tức, không dám ngẩng đầu, nhưng sắc mặt đã đổi thay, nghiến răng đầy oán hận. “Thần… Thần tuân chỉ, sẽ sớm đưa thánh lệnh về yêu cầu hài tử thi hành… Bệ hạ anh minh! Bệ hạ vĩnh tuế!”

“Bệ hạ anh minh!” Bá quan văn võ thấy Liễu Kha tung hô liền đồng loạt quỳ xuống toàn thể, không dám can gián, đồng thanh hô vang. “Bệ hạ vĩnh tuế, vĩnh tuế, vĩnh vĩnh tuế!”

“Tốt! Bãi triều!”

Thịnh Long hắng giọng lớn, khiến cả Hoàng Long Điện như rung chuyển bởi âm chấn tạo ra từ miệng ông, bá quan văn võ phải bịt tai vì đau đớn. Lệnh ban xong, ông bình thản quay vào trong, rời khỏi điện, để lại những quan tướng đang thở dài ngao ngán với nỗi bất mãn hiện rõ trên mặt.

Về phần Liễu Hàn, gã liếc theo bóng dáng Thịnh Long, nghiến răng ken két, đôi bàn tay siết lại thành nắm đấm, gân xanh nổi cộm. Sau khi bãi triều, gã hậm hực quay người rời điện, đôi chân bước đi có chút nặng nề, như thể đang cõng trên lưng ngọn núi đá vô hình, khiến tâm trí khó lòng nguôi ngoai.

“Khốn kiếp…” Liễu Hàn chửi thầm, mắt dáo dác xung quanh, đấm vào vách tường. “Không vì đại cục, ta há lại nghe theo? Chỉ mong con bé sớm ngày vững bước, phò trợ ngài ấy giành vị thế.”

Nói xong, gã thở dài một hơi chán nản, toan rời khỏi nơi chốn nặng nề, nhưng đúng lúc ấy…

“Liễu đại nhân, xin dừng bước.”

Tiếng gọi nhỏ mang âm giọng trầm đục cất lên khi Liễu Hàn vừa rời khỏi hoàng cung, ngay tại ngã rẽ khuất bóng lính canh. Họ Liễu khựng lại, nét mặt thay đổi từ bực tức sang ẩn chứa vô vàn hi vọng, bờ vai run nhẹ như đang cười, rồi gã quay mặt lại, quả thực đôi môi đang cong nhẹ, gật đầu đáp lại:

“Lã đại nhân, Tần tướng quân, xem ra hai vị đã chuẩn bị xong xuôi cho thế cục rồi nhỉ?”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!