Tập 03: Gió lộng trời Nam

Chương 28: Nước đục dưới hang rồng

Chương 28: Nước đục dưới hang rồng

Kinh thành Bắc Uyển, Hoàng quốc Long Tinh, cuối mùa thu năm 461.

Vẻ ngoài hào nhoáng, binh tướng no đủ, quan lại giàu sang, hẳn đó là bộ mặt nên có của một đế chế hùng mạnh có tiếng trên toàn lục địa. Ấy thế nhưng, ít ai biết được rằng sâu trong các góc tối, nơi mà mọi ánh nhìn săm soi khó lòng chạm đến, lại chứa đựng vô số các mặt trái của xã hội.

Tại con phố nọ, có đơn vị gồm những người lính trong bộ giáp trụ xám đỏ, áo choàng vàng, hông giắt kiếm dài, lưng đeo súng hỏa. Khi đi tuần ngang qua con hẻm nhỏ, khuất bóng quan sai, trong thoáng ngẫu nhiên, họ đã quyết định tiến vào kiểm tra tình hình.

Dẫn đầu là người đội trưởng khoác áo choàng đỏ viền vàng trên vai, khác biệt so với cấp dưới, lưng thẳng, ưỡn cao ngực đầy oai nghiêm. Vai anh có đeo một thanh kiếm trung, cùng chiếc lệnh bài bạc đặc trưng có khắc nổi chữ “Giám Sát Ti”, vẻ mặt lầm lì chẳng nói lời nào, cho đến khi…

“Dừng lại!”

Vị đội trưởng bất ngờ giơ cao nắm đấm hướng lên trời, khuỷu tay vuông góc với vai, thả cho chiếc áo choàng phần phật theo tác động của gió. Anh chậm rãi quay đầu, đứng giữa đoạn đường vắng người qua lại, bóp nát một món đồ tạo tác bằng gỗ, từ đó tạo nên kết giới bao trùm lấy toàn khu vực.

“Tần tướng quân có lệnh.” - Anh cất giọng khàn, tay nắm chuôi kiếm, mắt đảo một lượt qua từng binh sĩ dưới quyền. - “Thứ nhất, cho đám tiểu tử các cậu chiêm ngưỡng sự thật của Đại Long. Các cậu tự mình xem đi, sau đó tôi sẽ nói tiếp.”

“Sự thật?”

Binh sĩ tò mò liền quay sang nhìn nhau, tỏ ý khó hiểu trước thái độ không mấy vui vẻ của người đội trưởng đáng kính trong lòng họ. Thấy sự do dự của cấp dưới, anh thở dài, hướng sự chú ý đến con hẻm tối gần đó, chỉ tay và nói: “Cứ xem đi đã, rồi còn vui vì phụng sự cho triều đình nữa hay không?”

“Đội trưởng Lục Hạo!” - Người lính vừa rồi cáu gắt, siết mạnh nắm đấm, lao đến túm lấy cổ giáp đội trưởng và nhấc lên. - “Ngài thân là đội trưởng tuần tra, chức không cao nhưng vẫn là quân triều đình, cớ nào lại nói thế? Lời này khác nào ý của đám phản loạn? Ngài suy cho cùng là có ý gì?”

Không nói cũng chẳng rằng, họ Lục lập tức gạt mạnh tay lính của mình kêu chát một tiếng, khiến anh ta chới với, suýt thì ngã nhào. Đoạn, vị đội trưởng ấy bạo lực túm gáy người lính kia, hướng đến con hẻm tối, buộc anh quan sát thứ sẽ gây chấn động tam quan của toàn đội.

“Cậu nhìn đi! Vương Cường!” - Hạo quát lớn, xong lại nghiến răng ken két, tiếng nói rít tựa gió luồn kẽ đá. - “Đây là điều các cậu tự hào là ra bảo vệ đấy! Chống mắt ra nhìn đi!”

“Đây… Sao có thể?”

Đồng tử Vương Cường thu nhỏ nhanh trông thấy, đôi hàng mi căng hết cỡ, miệng há hốc lộ cả hàm răng trắng. Từ sững sờ rồi dần run rẩy, sau đó cả cơ thể anh như mềm nhũn mà khụy xuống, những mảnh giáp lẫn khí giới va chạm vào nhau lách cách theo chuyển động.

Cảm thấy lạ với hành vi của Cường, đồng đội nhanh chóng tiến đến, thi nhau hướng nỗi hiếu kỳ vào nơi mà Hạo chỉ. Chẳng rõ họ đã thấy gì, nhưng lần lượt từng người bước lùi, ngã sóng soài ra sau, tay ôm lấy ngực, chân mày cau lại, phẫn nộ ngút ngàn. Lúc này, Lục Hạo thấp giọng nói tiếp:

“Rồi, giờ thì các cậu, vì bách tính, cố mà dỏng tai để nghe cho rõ lời tôi đây.”

Cùng thời điểm, tại dãy kiến trúc phía Tây hoàng thành Đại Long, thư phòng Thịnh Long, âm thanh vỡ nát vang lên đầy chói tai. Vị hoàng đế của Đại Long xếch đôi chân mày đậm, cơn giận quấn thân như muốn phá tan mọi thứ cản đường, ông đập tay xuống mặt bàn quát lớn:

“Chỉ là hai ả nữ nhi, ngươi nói chưa tìm thấy tức là sao?”

Dưới kia là gã đàn ông mặc giáp trụ đen, hông giắt súng hỏa và kiếm ngắn, cổ đeo khăn đỏ, quỳ một gối, tay chống đất, đầu cúi thấp. Trước cơn tam bành của Thịnh Long, gã nuốt nước bọt, hoàn toàn không dám ngẩng đầu, trán toát mồ hôi lạnh, vội vàng giải trình không chút chậm trễ:

“B-Bẩm bệ hạ, truy binh đuổi theo Tam công chúa và Liễu tiểu thư, nhưng khi đến dãy núi Hắc Vụ gần sông Minh Nguyệt đã mất dấu. Thần cho rằng họ đã rời Long Tinh, nhưng không rõ là Vạn Yêu hay Lotussia, hoặc có thể ở đâu đó trong các thung lũng.”

“Vô dụng!” - Thịnh Long to tiếng, ném mảnh vỡ chiếc tác vào tên lính áo đen khiến đầu gã tuôn chảy dòng chất lỏng đỏ tươi. - “Dám móc nối tàn dư Triệu gia để đốt hậu cung trốn biệt, lại còn ả Như Yên kia! Vậy mà cả gan hỗ trợ Linh Xảo!”

Cơn giận bùng nổ, ông quay phắt sang Liễu Hàn đang quỳ cạnh bên, mắt bùng lửa giận, ném thẳng tách trà vào đầu Hàn, đay nghiến trút giận: “Liễu Bộ Thị lang! Ngươi dạy con thật tốt! Dám theo Linh Xảo, cấu kết tàn dư Triệu gia dưới mắt trẫm! Phản! Phản rồi!”

“Bệ hạ xin nguôi long nộ! Thứ cho vi thần không biết dạy dỗ nghịch nữ!”

Liễu Hàn chớ hề dám giải thích dù chỉ một câu, cúi dập đầu xuống sàn nhà khiến kêu lên tiếng “cộp” thật lớn, trán túa máu đỏ tươi. Sau cú dập ấy, họ Liễu mặc nhiên không ngẩng lên, quỳ rạp trong tư thế chổng hạ thân, hai tay úp đất, sợ hãi đến nỗi mồ hôi đầm đìa ướt cả lưng áo.

Hành động của Liễu Hàn không những không giúp Thịnh Long dịu đi, trái lại càng trở nên điên tiết hơn bao giờ hết. Từng bước như giáng búa tạ xuống sàn, khiến kẻ dưới đất đều phải cảm nhận được, ông lập tức đạp mạnh vào vai họ Liễu mà gầm lên, thốt ra lời lẽ mang theo cơn cuồng loạn:

“Ngươi bảo trẫm đánh khẽ? Vậy ngày bắt được, ta sẽ lột sạch xiêm y ả ái nữ nhà ngươi, xiên cọc từ dưới và treo cổng thành làm gương, ngươi hẳn không phản đối chứ?”

Giọng của hoàng đế to và uy lực đến nỗi khiến tường rung chuyển, mái lung lay, nội khí bung tỏa dữ dội, khiến Hàn co rút im bặt. Cung nữ kề bên thấy thế, hoảng sợ lùi một bước, vai rụt mặt tái, mồ hôi chảy dài, hai bàn tay siết lại trước ngực, run rẩy không nói nên lời, đánh rơi cả chiếc khay đựng tách.

Như vớ được cái cớ để xả cơn giận, Thịnh Long đá bay Hàn, quay sang nhìn nàng cung nữ với ánh mắt tựa dã thú. Chậm rãi bước đến, ông ta đấm mạnh vào bụng cô, một tay tóm lấy chiếc cổ mảnh mai, nhấc bổng khỏi sàn nhà, cảm tưởng trọng lượng cơ thể cô chẳng đáng là gì trong mắt ông.

Từ khuỷu tay đến từng ngón rắn chắc của Thịnh Long nổi gân xanh, lực bóp thoáng trông có thể bóp nát cổ cung nữ bất cứ lúc nào nếu thích. Ông trừng đôi mắt với tròng trắng đỏ ngầu gân máu, nghiến hàm răng ố vàng quát tháo, nước bọt phì phèo theo từng câu từ: “Tiện nhân! Ngươi có ý gì?”

“B-Bệ… Bệ hạ…” - Cung nữ đáng thương thở đầy khó nhọc vì bị siết cuống họng, tay quơ chân vẫy, mắt trợn ngược, mặt đỏ rần rồi chuyển sang tím tái. - “T-Thần… Thần không… Bệ hạ… Tha tội…”

Thái giám Quách Thuần bỗng nhiên từ sau tiến đến một bước, hành vi vượt quyền chạm nhẹ cổ tay Thịnh Long can gián. Gã liếc cung nữ bằng nửa mắt, lạ thay con ngươi đảo nhẹ như ra một dấu hiệu ngầm nào đó, lại nhìn sang hoàng đế mà áp gần, uốn éo bờ eo cọ xát, tay vuốt dọc ngực hoàng đế.

“Bệ hạ, tiện nữ Tiểu Hoa này giết chỉ bẩn long trảo cao quý, thiết nghĩ nên vứt ra ngoài đi ạ.” - Thuần vừa cất lên chất giọng lảnh lót, vừa cọ xát thân thể với Thịnh Long một cách lạ thường. - “Chuyện đâu còn có đó, lão nô sẽ cùng người tính kế, bệ hạ đừng vì tiện nữ này mà phí hoài hoàng thể.”

Thịnh Long híp mắt, đồng tử chỉ còn thấy lờ mờ sau hàng mi cong, chân mày xếch lại lộ rõ nếp nhăn trên vầng trán. Đôi đồng tử hết đảo sang trái lại qua phải, Thịnh Long nắm lấy cổ nàng cung nữ tên Tiểu Hoa đến in hằn vết đỏ, thẳng tay ném cô về cửa phòng, giọng quát lớn đến chấn động:

“Cút ra ngoài cho trẫm!”

“Oa… Hự!”

Cơ thể nhỏ nhắn tội nghiệp va mạnh vào cửa bật tung, tiếp tục văng ra hành lang trước những ánh mắt bàng hoàng của các cung nữ thái giám khác. Tấm lưng nhỏ đập vào lan can, miệng hốc máu, lực va chạm mạnh đến nỗi gãy nát cả song gỗ, rồi rơi phịch xuống, nằm sõng soài trên nền đất lạnh.

Tiểu Hoa ho khan, oằn người ôm ngực, nôn ra thứ chất lỏng đỏ tươi đặc sệt, mũi rỉ máu, nhiễu xuống nền gạch đá. Gắng gượng chống khuỷu tay bò dậy, cô lê lết thân thể trọng thương vào góc khuất, cố tránh khỏi lối đi, co ro ôm lấy hai đầu gối, đôi bờ vai rụt lại, run rẩy đầy sợ hãi.

Chẳng màng bận tâm hành vi vừa gây ra, cũng chẳng buồn để ý thương tích cung nữ, Thịnh Long chắp tay sau lưng, đi đi lại lại trong phòng. Mắt ông đỏ ngầu nổi gân máu trong lòng trắng, áo bào phất phơ theo nhịp phủi tay, giọng rít qua kẽ răng:

“Vốn nghĩ sau khi diệt Triệu gia nên giữ lại Linh Xảo để yên ổn loạn dân, không ngờ ảnh hưởng dòng họ chúng vẫn mạnh đến thế. Huyết thống Triệu gia quả nhiên vẫn là mầm họa với giang sơn Lưu gia, năm đó ta đáng lý nên diệt cỏ tận gốc, không nên chừa lại.”

“Bệ hạ xin nguôi cơn long nộ.” - Quách Thuần áp sát, vuốt ve bờ vai Thịnh Long, ngón tay chỉ trỏ, môi tô son đỏ nhoẻn lên. - “Nô tài thiển nghĩ, Tam Công chúa chỉ là nông nổi nhất thời, nếu để chứng kiến uy chấn vô song của Long Tinh, ngài ấy hẳn sẽ biết khó, tự nguyện trở về.”

Thịnh Long nhìn sang, lạ thay cơn giận vừa rồi cứ như băng mùa hạ, nhanh chóng tan chảy giữa hè rực nắng cháy da. Bàn tay vạm vỡ nâng cằm họ Quách, áp má kề cạnh, ân cần mỉm cười, rồi lại tự mình vén tóc Thuần sang mang tai, giọng dịu đi trông thấy:

“Không cần nữa, trẫm không tin chỉ với một con ranh mà có thể gây hại cho trẫm. Trái lại, với tiềm lực Đại Long, chỉ cần tùy tiện phất tay đã có thể nhấn chìm chúng.”

“Bệ hạ, vậy tiếp theo…”

Tên lính đưa tin chưa kịp dứt câu, tâm trí đã sớm bị vầng trán nhăn nhúm của hoàng đế dọa cho hồn phách đảo điên, cúi dập đầu im bặt tức thì. Thịnh Long đập mạnh tay, nội lực lan tỏa thành sóng xung kích khiến chiếc bàn kiên cố cũng phải đổ sập, bụi gỗ bay tứ tung khắp phòng, nghiến răng cắn lợi.

“Ta cho ngươi thêm cơ hội.” - Thịnh Long cầm lệnh bài vàng nguyên khối, chính giữa có khắc hình rồng cuộn quanh cột lớn, ném trước gã giáp đen. - “Hoắc Tiêu Dao, ngươi cầm lệnh bài, đưa theo năm mươi chiến xa cùng hai ngàn quân, tìm và hội quân với Hàn Gia Luân, tiêu diệt phản tặc.”

Nói đến đây, Thịnh Long một tay ôm eo Thuần kéo mạnh vào lòng, vuốt ve sờ soạng xuống tận chấm lưng thon thả, hôn lên má gã thái giám. Sau khi có chút thỏa mãn, cơn thịnh nộ của hoàng đế lại dâng lên, hai ngón tay chỉ thẳng mặt tên lính ấy mà gằn giọng hạ lệnh:

“Nếu Linh Xảo chấp nhận buông tay chịu trói thì mang nó về, bằng không cứ để nó chết. Riêng con ả Như Yên cứ ném cho lính, để chúng chơi ả ta thành cành hoa héo tàn. Họa chăng vượt biên, cứ đuổi theo cho trẫm, kẻ nào dám cản, giết tùy ý!”

“Thần tuân lệnh!”

Nói rồi, gã lính dập đầu trước hoàng đế rồi từ từ đứng dậy, lùi vài bước, quay người rời nhanh khỏi không gian nặng nề. Vừa ra khỏi phòng, gã bắt gặp ánh mắt sợ sệt của nàng cung nữ vừa nãy, nhìn thoáng qua rồi chẳng buồn chú tâm, bỏ đi một cách gấp rút, chẳng dám ngoái đầu.

Còn lại Liễu Hàn ở đó, tư thế quỳ rạp không chút đổi thay, câm lặng không dám thốt ra bất cứ câu từ nào, cốt mong giữ mạng. Thịnh Long khạc lớn, nhổ bãi nước bọt, sau đó dồn lực vào chân, tung cú đá khiến họ Liễu một đường bay ra ngoài, hai ngón tay chỉ thẳng mà quát tháo: “Khốn nạn! Cút!”

Lồm cồm bò dậy, Liễu Hàn vội vã cúi dập đầu rồi lùi lại, đến khi khuất khỏi ánh nhìn của Thịnh Long mới dám quay người chạy thật nhanh. Thế nhưng, chính lúc ấy, hoàn toàn không một ai có mặt hiện tại chú ý được điều đáng quan ngại trước mắt, rằng biểu cảm của cô gái đã đổi sắc rõ rệt.

Đôi mắt sắc sảo đảo quanh, liên tục chú ý đến những binh sĩ tuần tra và cung nữ đang nhìn mình từ xa mà chẳng dám lại gần. Rồi cô lê cơ thể tránh khỏi dãy phòng phía Tây, chống tay đứng lên, phủi bụi trên váy, quay lưng rời khỏi hành lang thăm thẳm, để lại bầu không khí nặng nề phía sau.

Khẽ khàng ngửa cổ xoa nắn cuống họng, tặc lưỡi nhếch môi, sự ghê tởm hiện rõ trên gương mặt trái xoan. Thở phù một hơi, nhanh chóng rời khỏi tầm quan sát của bao kẻ tò mò toan lân la tiếp cận, cô liếm môi thì thầm: “Thật tình, lũ con người xứ này sao khác dân Lotussia thế không biết?”

Tiểu Hoa cứ thế mà di chuyển từng bước ngắn, cho đến bước ngang qua ngã rẽ, nơi thường ngày chẳng mấy ai buồn bận tâm đến gần. Tại đó, có bóng dáng đang chờ sẵn, thật khó tin khi người đó không ai khác chính là kẻ đưa tin trong bộ y phục đen vừa nãy, xem chừng cố tình đợi.

Thấy cô đến, gã rời vị trí, vội vã đứng trước cô, tỏ ra bản thân đang trông ngóng, trao cho một ống tre, âm giọng hạ thấp mang ý nhờ vả: “Chuyện sau đó, nhờ cả cô, mong cô hứa được làm được.”

“Yên tâm, yêu tộc chúng ta không như loài người các ngươi.” - Nàng cung nữ nhận lấy vật mà người kia đưa cho, kéo nhẹ vạt áo, giấu nó vào giữa ngực rồi ép chặt lại. - “Bọn ta đang cần một cái cớ để cô lập Đại Long, hẳn ngươi hiểu nên làm gì rồi chứ? Giờ thì đi đi, và đừng quay về nữa.”

“Vâng, tôi xin phép.”

Nói xong, anh ta gật đầu với cô thêm lần nữa rồi lùi vào bóng tối, cả cơ thể cứ vậy mà biến mất như chưa từng hiện hữu. Mỉm cười đắc ý, Tiểu Hoa chắp tay sau lưng, ung dung rảo bước, trong khoảnh khắc ngắn, làn khí đen mà mắt thường khó thấy dần bốc lên nơi bờ vai mảnh đầy lạ thường.

Dừng chân trước căn phòng vắng vẻ nơi góc khuất nọ, cô sửa sang lại cổ áo và lưng váy, mặt lạnh như tờ. Đưa mu bàn tay đáp nhẹ vài nhịp vào cánh cửa, tạo nên thứ âm thanh tựa như gõ mõ đầy khô khan, khe khẽ cất lời, giọng ngang phè: “Tôi là Tiểu Hoa, xin được cầu kiến.”

“Cho mèo ăn no chưa?”

Một giọng nữ trầm từ trong vọng ra, ngữ điệu bình thản chẳng đọng chút cảm xúc nào nhưng lại ẩn chứa sự tra hỏi. Tiểu Hoa đảo mắt qua trái rồi sang phải, trông như thể đang dò xét môi trường xung quanh, sau đó liền đáp: “Mèo trốn góc khuất, gọi mãi không ra, nhưng có vẻ sắp no rồi.”

Bên trong không trả lời ngay, gió thổi từng cơn nhưng sự im lặng phía bên kia cửa lại mang cảm giác nặng nề trong từng phút giây đợi chờ. Sau chừng ít phút, vẫn lại là giọng nói ấy, lần nữa đặt một câu hỏi khác, sự đề phòng xem chừng cũng đã vơi đi phần nhiều: “Thời tiết hôm nay thế nào?”

“Trời cao, mây trắng, gió nhẹ, cảnh sắc dao động lòng người, chỉ là...” - Tiểu Hoa trả lời ngay không chút chậm trễ, nhưng từng từ ngữ thốt ra đều mang hàm ý gây khó hiểu. - “Giông tố đang lên, mây đen bao phủ, trời Nam nổi gió, bão tố đang thành.”

Bầu không khí im lặng bỗng chốc bao trùm, cứ như sự cố ý từ thế lực nào đó chẳng ai tỏ tường ngọn ngành. Ít phút trôi qua với khoảng lặng nặng nề, bên trong vang nhẹ tiếng mở chốt cửa, đứng sau đó là hai cung nữ khác, họ ngó quanh một lượt rồi khẽ gật đầu nói nhỏ: “Cô vào đi, ngài ấy đang đợi.”

Trong căn phòng kho mà chẳng mấy ai sử dụng, có đến hàng trăm cung nữ bị trói chặt, lưng tựa vào tường, biểu cảm hoang mang. Tuy vậy, Tiểu Hoa hoàn toàn không để tâm đến họ, thản nhiên tiến về phía chiếc bàn gỗ không quá to, chỉ đủ để một người yên vị trên ghế bành kề cận.

Tại đó, yêu nữ sói khoác trên mình bộ áo dài tà, váy xẻ vạt lộ đùi đến tận gần hông, chân bắt chéo đung đưa, mắt không buồn nhìn lên. Trên mặt bàn là bức thư cùng chiếc phong bì với giọt sáp niêm phong được tháo ra mà không chút hư hại, dường như vừa được đọc qua.

Trước mặt Tiểu Hoa là nữ yêu mèo khác, hoặc nên nói là tộc linh miêu, đứng đối diện nàng sói, có vẻ vừa hoàn tất quy trình báo cáo. Nàng sói thản nhiên nâng tách lên ngang mũi, ngửi hương trà nóng thoang thoảng trong không khí, nhấp một ngụm nhỏ, sau đó bắt đầu hỏi, giọng không chút xúc cảm:

“Tiểu Hoa nhỉ? Hay ta nên gọi là Linh Miêu số Ba Ngàn Hai Trăm đây?”

“Tùy ý người, thưa Elara điện hạ.”

Số Ba Ngàn Hai Trăm trong lốt Tiểu Hoa áp tay lên ngực, đáp lại với chất giọng lạnh như băng tuyết phủ trên núi cao, đầu cúi nhẹ hành lễ. Rồi cô ngẩng mặt nhìn lên, chân đứng chụm, lưng thẳng ngực ưỡn, toát lên thần thái nghiêm trang như thuộc về chốn nhà binh, từng lời cẩn trọng:

“Điện hạ, Bắc Uyển đã vào tầm kiểm soát, chỉ là thường dân Long Tinh có vẻ như khổ sở hơn những gì tưởng tượng, con giun già đó cũng chẳng mảy may quan tâm.”

“Ta biết, và ta hiểu.” - Elara thổi nhẹ khiến làn khói trắng dạt ra như miệng tách, nhấp thêm một ngụm nhỏ thứ trà sắc đen sóng sánh trong tách. - “Xót thương có thể chấp nhận, nhưng đừng can thiệp gây bẻ củi động rừng, cứ lặng lẽ mà làm. Kẻ nào sống, kẻ nào chết, âu cũng là số kiếp định sẵn.”

Nói đoạn, cô nhìn sang những cung nữ bị giam giữ, tay chân bấy giờ bị gông xích khóa chặt, miệng bịt kín bởi lớp keo vải. Họ nhìn Elara với cặp mắt không thể sợ hãi hơn, nước mắt rưng rưng chực khóc, cơ thể run bần bật như vừa bị ngọn gió ẩm thổi qua trong cơn giá rét.

Nhanh chóng hiểu ý, Ba Ngàn Hai Trăm đặt tay lên ngực trái, thân trên khẽ cúi trước Elara, lần nữa hành lễ đầy tôn kính. Xong xuôi, cô quay sang các cô gái con người đang trong tâm thái hoang mang và nhoẻn miệng nói: “Hân hạnh được gặp, những cung nữ mà chúng ta đã mượn thân phận.”

Cười nói với âm giọng sắc lạnh, cô thản nhiên rảo bước đến chỗ một cung nữ có vẻ ngoài y hệt mình, giật phăng tấm vải bịt miệng. Khụy chân ngồi xổm, mặt lạnh tanh nhìn thẳng vào đôi mắt ướt nhòa, nơi hình ảnh mình đang phản chiếu, giọng hạ thấp: “Cô là Tiểu Hoa, phải không?”

“V-Vâng…”

Nàng cung nữ run rẩy, nhìn mặt Ba Ngàn Hai Trăm trông hệt như bản sao của mình, lại còn có cơ thể giống đến khó tin. Nhắm nghiền cả hai bờ mi, cô lắc đầu nguầy nguậy, rồi lại mở to, dán chặt tầm mắt nơi cô gái lạ trước mình, hai bả vai giật thót, suýt ngã về sau. Nuốt nước bọt, Tiểu Hoa lắp bắp:

“C-Cô… Cô sao có thể biến thành tôi? Mà không… Các cô làm cách nào vào được tận trong cung?”

“Chuyện đó không quan trọng.” - Ba Ngàn Hai Trăm thẳng thừng đáp, mặt vẫn không mảy may biểu lộ chút cảm xúc. - “Hiện các cô chỉ có hai lựa chọn. Một, thay tên đổi họ, rời khỏi Long Tinh, đến Vạn Yêu hoặc Lotussia để sống cuộc đời mới, chúng ta sẽ sắp xếp các người đoàn tụ với gia đình.”

Dừng một quãng, chiếc đuôi phủ lông đen óng thò ra từ dưới váy, tai mèo vểnh cao trên đầu, mắt rực ánh lục bảo, răng nanh lộ rõ. Cô vươn bàn tay dẫu mịn màng nhưng thấm mùi máu tanh vuốt ve đôi má Tiểu Hoa, nhẹ nhàng nâng cằm nàng cung nữ ấy, giọng trầm lắng, vô cảm đến rợn người:

“Hai, ta buộc lòng phải xuống tay, khiến các cô vĩnh viễn tan biến khỏi thế gian. Nghĩ kỹ hãy trả lời.”

Nói rồi cô buông tay đứng lên, lùi về sau vài bước, hình dáng nữ yêu tộc mèo vừa rồi trở lại vẻ ngoài Tiểu Hoa lúc nào chẳng hay. Nàng cung nữ Tiểu Hoa thật mặt tái mét, chớp mắt liên hồi, nuốt nước bọt nghe ực một tiếng lớn, trán toát mồ hôi lạnh, chảy từng giọt xuống cằm, nhiễu xuống nền.

Đoạn, cô nhìn sang những cung nữ cạnh mình, dẫu đang bị bịt miệng vẫn cố hết sức gật đầu hòng đưa ra dấu hiệu sau cùng. Không chút chần chừ, Tiểu Hoa nhoài người, lê lết từng chút để tiến đến trước Elara và nàng yêu nữ mèo mun, dập đầu cầu khẩn:

“Làm ơn! Đưa chúng tôi rời khỏi chốn địa ngục trần gian này đi! Chúng tôi chịu khổ quá đủ rồi! Ngày nào cũng bị đánh đập, thậm chí có người còn trở thành đồ giải tỏa của binh tướng! Làm ơn!”

Không chỉ riêng Tiểu Hoa, những cung nữ khác cũng nhốn nháo, dù đang bị bịt miệng vẫn cố ư ử như van nài. Mặc cho đang bị trói nhưng họ vẫn gắng gượng nhoài người đến gần hơn, có vẻ chỉ muốn sớm được đi theo nhóm yêu nữ kia mà rời khỏi hoàng cung Đại Long.

Trước bộ dạng như tìm được phao cứu sinh của Tiểu Hoa, nàng mèo lạ thay chẳng có lấy chút kinh ngạc, cứ như đã đoán từ trước. Nhận được cái gật đồng thuận từ Elara, cô cởi trói cho toàn bộ bọn họ, vỗ nhẹ vai cung nữ ấy, biểu cảm thương xót thoáng qua trong phút chốc.

“Yên tâm, yêu tộc không nói hai lời.” - Giọng cô tựa gió thoảng, rồi chạm tay lên thiết bị nhỏ đeo trên vành tai. - “Đây là Linh Miêu số Ba Ngàn Hai Trăm, tiểu đoàn đột kích số Hai, gọi tiểu đoàn thu hồi số Mười Sáu, đến bờ Minh Nguyệt chờ nhận quà, không được chậm trễ.”

Thiết bị nhỏ như hạt đậu phát ra luồng yêu khí dao động, âm giọng trầm lắng truyền qua tai cô, hồi đáp một cách nhanh chóng: “Tiểu đoàn hỗ trợ số Mười Sáu đã tiếp nhận yêu cầu, chúng tôi sẽ đến điểm tập trung trong vòng một ngày tới, báo cáo hết.”

“Đã nhận thông tin, lệnh hết.”

Dứt lời, số Ba Ngàn Hai Trăm gỡ thiết bị liên lạc khỏi tai, dứt khoát bóp nát nó thành cát bụi, phủi tay nở nụ cười đắc thắng. Xong xuôi, cô búng tay đánh tách, tạo ra luồng khí đen kịt dày đặc, bao trùm toàn bộ những cung nữ trong phòng, đồng thời cởi trói cho họ, không quên dặn dò kỹ càng:

“Các cô sẽ được dịch chuyển đến biên giới, đồng tộc ta đã chờ sẵn ở đó. Nhớ cung cấp danh tính thân quyến, họ sẽ giúp các cô tìm lại gia đình. Lần này rời đi, đừng nghĩ đến chuyện trở về, trừ khi ôm mộng nổi dậy lật đổ Đại Long.”

Yêu khí cuồn cuộn tựa cơn bão đen ngòm mặc nhiên chỉ vây lấy các cô gái loài người, không tác động gì đến xung quanh. Họ nhìn nhau, đứng túm tụm lại sát cạnh bên nhau, tay nắm chặt tay, mỉm cười tỏ rõ sự biết ơn, cùng đồng loạt cúi đầu, ngữ điệu đầy nhẹ nhõm:

“Cảm ơn nhiều lắm, yêu tộc. Ân tình này, chúng tôi một ngày nào đó ắt sẽ trả lại.”

Khi nói xong thì cũng vừa lúc khí đen tựa khói mờ dần rồi tan hẳn, những cô gái kia cũng theo đó mà biến mất vào hư không. Vận phép hóa trở lại hình hài cung nữ Tiểu Hoa, con ngươi đổi sang màu nâu sẫm, nàng Ám Miêu số Ba Ngàn Hai Trăm điềm tĩnh bước đến trước Elara, cúi đầu chờ đợi.

“Vạn Yêu và Long Tinh lẽ ra có thể hòa hoãn dài lâu, nhưng các ngươi lại chọn đối đầu.” - Elara cất giọng lạnh tanh, đặt tách trà lên bàn, nước bên trong dao động như biển khơi nổi sóng dữ. - “Thịnh Long à Thịnh Long, họa do ngươi chọn, Đại Long lụi tàn trong tay ngươi, đừng trách ai khác.”

Đoạn, cô đứng khỏi ghế, chiếc đuôi bồng bềnh lả lướt từ nơi chấm lưng, váy ngắn bấy giờ không thể che chắn được một bên đùi trắng ngần. Đôi chân dài miên man bước đi, vòng ba căng tròn lắc lư nhẹ theo từng nhịp, đồng thời lấy ra phong thư trắng giao cho Ba Ngàn Hai Trăm, cẩn thận căn dặn:

“Gửi lệnh cho Linh Miêu Đoàn trên khắp Long Tinh, bảo họ sẵn sàng.”

“Tuân lệnh, thưa Elara điện hạ.”

Ba Ngàn Hai Trăm cúi đầu nhanh, lùi lại ba bước rồi hòa mình vào luồng yêu khí đen kịt mà biến mất hoàn toàn khỏi phòng. Còn lại Elara và số ít những nàng yêu nữ linh miêu khác, cô cất lại bức thư vào trong phong bì, dán lại sáp như cũ, giao cho một trong những thuộc cấp thân cận và hạ lệnh:

“Đưa thư đến tận tay Wyot, nói ta lấy húy danh Lam Tuyết nhờ vả, mong anh ấy chiếu cố Linh Xảo và quân Long Sát. Sau khi giao đồ xong, lập tức đến ngay Nanh Sói, tìm cách băng qua dãy Âm Hồn và xem em gái ta hiện thế nào rồi. Đi đi.”

“Thuộc hạ tuân lệnh.”

Nàng linh miêu cúi đầu một cách cứng nhắc, dùng hai tay nhận thư từ Elara bằng bộ dạng kính trọng nhất có thể. Cất nó vào túi đeo thắt lưng, mắt cô sáng lên sắc ngọc lục bảo pha tím, cơ thể phút chốc bao trùm bởi khí đen, và rồi khi luồng khí ấy tan biến thì cô cũng mất dấu vào cõi hư không.

Lúc này, Elara gác tay lên bàn, gõ móng xuống bề mặt gỗ vài cái khô khốc, mắt lóe ánh hổ phách rực rỡ, tựa hai ngọn đèn giữa phòng thiếu sáng. Rồi cô đứng lên, chắp tay sau lưng rảo từng bước ngắn, tà váy khó che giấu được cặp đùi trần với làn da căng bóng mẩy, bờ môi nở nụ cười nham hiểm.

“Tiếp theo đây, nên giúp con bé Linh Xảo chút việc nhỉ?” - Cô tự nói khe khẽ, hai tai vểnh cao, chiếc đuôi ngoe nguẩy nhẹ, rồi liếc mắt về sau lưng mình, nơi những thuộc hạ đang đợi chờ. - “Linh Miêu Đoàn, các ngươi biết nên làm gì rồi chứ? Không cần ta phải nhắc lại nhỉ?”

“Chúng thuộc hạ đã hiểu, thưa Elara điện hạ!”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!