Tập 03: Gió lộng trời Nam

Chương 29: Con mồi

Chương 29: Con mồi

Dãy núi Hắc Vụ, một sáng của tháng đầu đông, năm 461…

Sau lần bị đánh tan tác bởi cuộc phục kích bất ngờ của nghĩa quân Long Sát, tàn dư Hắc Vụ Bang chỉ còn lại dưới một ngàn, cùng Cố Phùng tháo chạy lên Bắc. Tuy nhiên, không phải tất cả đều theo chân tay tướng cướp, trái lại, có hơn sáu trăm tên quay ngược về sào huyệt lẩn trốn bí mật.

Trong sơn trại vốn có sức chứa lên đến ba vạn, giờ đây vắng hoe với sự hiện diện ít ỏi của vài trăm tên lâu la. Hiện tại, chúng đang tìm kiếm những gì còn lại của trại, khi phần lớn tiền của vàng bạc và khí giới, cho đến lương thực mang theo đi đường, mọi thứ đều rơi vào tay nghĩa quân Long Sát.

Chỉ là có vẻ như nhận thức tình hình nghiêm trọng, đám cướp giờ đây nâng cao cảnh giác, phân chia canh gác thay phiên suốt ngày đêm. Trên tường trại, trên các tháp canh, và cả nhà chính, tất cả đều có sự xuất hiện theo nhóm đến năm người, súng hỏa và đao kiếm lăm lăm không rời tay.

Bên hông trại là một mặt núi khuất, bình thường lũ cướp không ra vào bằng lối này vì đường đi rất khó di chuyển, và cũng chẳng mấy ai biết đến. Thế nhưng hôm nay, chúng đã nhận thức được bản thân đang trong hoàn cảnh ra sao, nên đã bố trí hai gã lâu la mang theo súng, canh gác cẩn mật.

“Hay cho cái danh đương gia, vậy mà chạy mất dạng đầu tiên.” Một trong hai tên cướp gác cổng trại đá mạnh xô sắt, khiến nó văng đi, móp méo dị dạng, rồi chợt nở nụ cười hiểm trá. “Nhưng thế cũng tốt, không cần nghe lệnh tên khốn đó nữa.”

Thấy đồng bọn vừa bực vừa cười như có ý đồ, gã cướp đứng gác cùng tựa lưng, ôm súng hỏa giữa ngực, đảo mắt nhìn sang, tò mò hỏi: “Vậy giờ tính sao? Không còn đương gia, lương thực cũng mất hết, đàn bà cũng bị mang đi, ở mãi trong này có mà chán chết trước khi đói chết.”

“Biết là vậy, nhưng đợi mọi việc lắng xuống đã, bọn khốn đó chắc vẫn đang để ý ta.” Gã kia nhăn mặt đáp, sau đó nhìn vào trong sân trại rồi thở dài. “Con mẹ nhà nó, giờ còn mỗi kho muối với kho hạt giống cao lương, chẳng làm được cái mẹ gì.”

“Ừ, chỗ này thì trồng kiểu gì? Mà có được cũng chẳng biết trồng cao lương.”

Hai tên gác cổng mải mê trò chuyện trong cơn tức, mặc nhiên không mảy may nhận ra, rằng chúng đã bị theo dõi từ lùm cây gần đó. Trong bụi rậm, một nhóm người nằm im trong lùm cây, mắt đảo như rang lạc, vừa dò xét khắp nơi, vừa chú ý hành động lũ cướp mà chẳng di dời ánh nhìn.

“Yên nhi, muội nghe chúng nói gì không?” Giọng nữ cất lên ấy chính là Linh Xảo, môi nở nụ cười đắc ý. “Có kho muối và hạt giống cao lương đấy, chúng không biết trồng trọt nên dường như vẫn còn nhiều trong đó, quân ta được cứu rồi.”

“Muội nghe rồi, tỷ nói khẽ thôi.”

Như Yên gật đầu, đồng thời làm cử chỉ áp ngón tay lên dọc môi, nhắc nhở Xảo hạ thấp âm giọng để tránh bị lộ vị trí. Sau đó cô nhìn quanh, quan sát toàn cảnh khu vực chẳng có lấy một con đường mòn nào, rồi nheo mắt hướng về cánh cửa đôi khép hờ sau lưng hai tên gác cổng, mỉm cười nói khẽ:

“Quả nhiên trí nhớ Lâm cô nương rất chính xác, thực sự có một cổng phụ ít phòng bị gần kho muối.”

Nói rồi cô chậm rãi chống tay quay đầu nhìn về sau, hành động uyển chuyển, nhẹ đến nỗi không gây âm thanh nào. Theo sát cô và Linh Xảo là lực lượng được dẫn binh bởi Triệu Giác, quân số ước tính hơn ngàn, tay cầm đao, lưng đeo giáo ngắn và cung nỏ, hoàn toàn không nhúc nhích, im lìm đợi chờ.

Đảm bảo quân mình vẫn đang sau lưng, Như Yên quay trở lại mục tiêu chính, lườm mắt nhìn thẳng lên nơi đỉnh cổng. Ngay trên đầu hai tên cướp, bốn lính trong hàng ngũ nghĩa quân đang chân đạp tường, một tay siết chặt chuôi dao găm, tay còn lại giữ chắc dây thừng thắt ngang bụng.

Họ nhìn về phía Như Yên, rồi liếc sang Triệu Giác, và nhận được tín hiệu lệnh từ những cử chỉ ngón tay của anh ta. Nhận được ám thị, hai người trong lập tức giữ dây đồng đội, trong khi đó, hai anh lính còn lại nhảy xuống, túm chặt lấy miệng mục tiêu, dùng dao cắt đứt cuống họng rồi lôi chúng lên cao.

Tuy nhiên, động tĩnh đã thu hút những tên cướp trên tường, khiến chúng tò mò nhìn xuống, làm cho các binh sĩ toát mồ hôi lạnh vì thót tim. May mắn thay, các xạ thủ tự vị trí ẩn nấp đã nhanh tay giương nỏ, bắn một loạt mũi tên vào giữa cuống họng, hạ gục chúng ngay tức khắc.

Sau lưng bọn cướp ấy, binh lính đã lẻn vào từ trước tức tốc chồm lên, thu lấy thi thể và đóng cọc dọc lưng xuống đất để xác chúng đứng vững như vẫn còn sống. Bấy giờ, Linh Xảo, Như Yên cùng Triệu Giác và lính mai phục mới thở phào nhẹ nhõm, hệt như vừa thoát li gánh nặng ngàn cân.

“Suýt nữa thì…” Triệu Giác vuốt ngực, cảm nhận được nhịp tim thình thịch trong lồng ngực, sau đó quay sang đồng đội, vẫy tay ra hiệu. “Huynh đệ, lên!”

Chỉ đợi có thế, lính dưới trướng Triệu Giác lập tức chống tay chồm dậy, di chuyển chậm rãi tiếp cận khu vực cổng. Nhóm đi trước nép mình nhìn qua khe cửa, khi đảm bảo không có ai mới cúi thấp luồn lách vào trong và quỳ thấp chờ đợi, trong khi người cuối hàng vẫy tay báo cáo.

Nhận được tín hiệu có lợi, nhóm kế tiếp liền tiến lên, phối hợp qua mỗi bước đi, người đi trước cảnh giới để người đi sau thế chỗ. Sau khi lính cảnh giới nhận được cái vỗ vai từ đồng đội thì anh ta mới tiếp tục di chuyển, dần tiến vào sâu hơn, từng đợt và từng đợt, cuối cùng đã xâm nhập hoàn tất.

Một anh lính nép sát vào vách tường, từ từ nhoài người để đảm bảo lộ ít phần cơ thể nhất, đảo mắt quan sát những tốp cướp tụ tập. Khi xác định vị trí xong, anh ta nhanh chóng ra hiệu cử chỉ, rồi cùng thêm vài người đan tay hạ thấp, đón những bước chân đồng đội làm bàn đạp để trèo lên.

Bắt đầu từ trên cao, họ cúi thấp nhất có thể, di chuyển ra sau lưng các toán cướp, cắt cổ từng người trong yên tĩnh, chiếm vị trí quan sát. Mỗi khi hạ được mục tiêu, họ không vội tiến tiếp mà nán lại, kéo xác chúng chuyển về tuyến sau để nhóm thủ cuối đoàn đưa đi, xử lý một cách chuyên nghiệp.

Trong số quân tiên phong, vài người đã lên được tháp canh mà không bị phát hiện, ngay lập tức giết lính gác bằng một dao. Vì trên tháp chỉ bố trí một người, thế nên họ đã nhanh chóng kiểm soát được những nơi cao nhất để cảnh giới, đồng thời treo cổ tên cướp lên để ngụy trang như thể còn đứng.

Một người ló đầu ra từ tường tháp, nhìn quanh toàn khu vực, rồi nhìn sang đồng đội bên dưới, chỉ tay vào mắt và hướng ngón tay đến khu vực xa. Trên mặt đất, khuất trong các hốc tối, binh sĩ hiểu ý liền di chuyển nhanh hơn dưới sự điều hướng của những trinh sát nơi khu cao.

“Triệu lãnh binh, có báo cáo từ quân ta trên tháp.” Binh sĩ vịn vai Triệu Giác nói khẽ, nheo mắt nhìn đồng đội trên cao đang ra ám hiệu. “Khoảng hai trăm tên bị hạ, quanh kho muối đã trống. Họ cũng tìm được kho lương rồi, tuy nhiên chúng tập trung bên đó khá đông, rất khó để giết trong âm thầm.”

Triệu Giác nghe vậy liền nheo mắt, quay lại nhìn thì chợt nhớ ra Linh Xảo và Như Yên vẫn còn bên ngoài cùng nhóm chính. Khoảng đôi ba giây suy nghĩ, anh giờ mới để ý đến chiếc nỏ mà mỗi người được trang bị trước khi xuất binh, liền gỡ ra cầm trên tay, rút tên trong ống, nói với thuộc cấp:

“Các huynh đệ, chuẩn bị tên nỏ, ta sẽ hạ tất cả, đám ô hợp này không giữ được.”

“Rõ, thưa Triệu lãnh binh.”

Lệnh vừa ban, binh sĩ tập trung quanh Triệu Giác gỡ nỏ trên vai xuống để cầm trong tay, kéo căng dây và lắp đặt tên với đầu thép mũi xoắn. Những người lính ở xa đang chú tâm quan sát tình hình thấy thế cũng hiểu ý, lập tức lắp tên vào nỏ, tiến vào thế thủ, sẵn sàng ngắm bắn bất cứ lúc nào.

Xong xuôi, họ tạm bỏ qua kho muối vốn đã ở sát cạnh bên, tiến đến khu vực kế tiếp, chính là kho hạt giống mà họ đã xác định. Tại đó, ngay trước cửa kho là khoảng sân lớn, có sức chứa vạn người, và dường như tất cả toán còn lại của lũ cướp đều đã tập trung về đây bằng lý do nào đó.

“Huynh đệ kia, lại đây.” Triệu Giác gọi người lính gần nhất lại, ghé sát tai anh ta. “Lệnh cho bên ngoài tiến vào qua tường trại, ta cần thêm xạ thủ để hạ chúng trong một đợt.”

“Hiểu rồi ạ, thưa Triệu lãnh binh.”

Phía ngoài trại, lực lượng chính đang chờ cùng Linh Xảo và Như Yên thì thấy được dấu hiệu từ bên trong, một chiếc khăn đỏ. Ngay lập tức, Yên vỗ vai binh sĩ mà không nói gì, và họ nhanh chóng mang theo dây thừng được buộc với móc thép bốn cạnh cong ngược, áp sát ném dây lên đỉnh tường.

Từng đợt mười người thay phiên nhau, cứ như thế mà leo lên chậm rãi. Lên đến đỉnh, họ áp cơ thể vào mép tường như muốn dính chặt vào đó, và lấy nỏ ra chuẩn bị sẵn trên tay. Chỉ trong vòng nửa giờ, toàn bộ đám tàn dư Hắc Vụ Bang đã bị nghĩa quân Long Sát vây chặt mà chẳng hề hay biết.

“Giết!”

“Cái gì thế?”

“Có kẻ tấn công!”

Tiếng hô to tưởng chừng có thể gây điếc tai ấy đến từ Triệu Giác, âm vang xa đến khó lòng tưởng tượng được. Tích tắc trong vòng một giây, tất cả binh sĩ tay chắc nỏ đã lên tên, nhoài người đứng thẳng, nhắm trực tiếp vào nơi bọn cướp tụ tập mà bắn không thương xót.

Vô số âm thanh rít gió rợn người phát ra từ đầu tên xoắn ốc, kéo theo sau là những tiếng gào thét đau đớn giữa núi rừng âm u hoang vắng. Ngay khi tốp xạ thủ trước bắn xong, họ liền lùi về sau, để lại vị trí cho đồng đội, luân phiên phóng tên không ngừng, khiến lũ cướp chẳng còn thời giờ tránh né.

Một giờ sau…

Tiếng động lớn vang lên đùng ầm, bụi tốc mịt mù, kho muối đã mở, để lộ những bao muối vẫn còn nguyên không chút rách nát. Chưa hết, đi vào sâu hơn là những khối đá màu hồng nhạt, mà khi binh sĩ nếm thử thì nó khiến họ phải thốt lớn: “Muối khoáng! Là muối khoáng! Công chúa ơi! Nữ Sứ ơi!”

Linh Xảo và Như Yên nghe vậy liền chạy lại, để rồi choáng ngợp trước quy mô kho muối, làm cho họ há hốc không nói nên lời. Chứng kiến những khối đá đục có màu hồng nhạt nhòa với kích thước vượt cỡ trong ấy, Xảo ngơ ngác ngửa cổ nhìn lên, trong khi Yên cười cong cả khóe môi:

“Ha… Ha ha… Tặc khấu vẫn là tặc khấu, chúng sở hữu kho tàng mà không biết. Đống muối khoáng này nếu mang bán chợ đen, e là lợi nhuận ăn suốt chục năm không hết.”

“Vấn đề muối… Được giải quyết rồi…” Xảo rơi nước mắt, khịt mũi tạo nên âm thanh lớn, quay sang ôm lấy Yên vào lòng. “Muội thấy chứ, Yên nhi? Có cả muối khoáng ở đây!”

“A… Nghẹt… Nghẹt thở… Tỷ!”

Vì cú ôm của Xảo nhằm vào cổ Yên, nên vô tình khiến nàng họ Liễu tím cả mặt, phải vỗ mạnh vào lưng Xảo, rồi véo mạnh bắp tay để ngăn lại. Nhói đau vì bị véo, Xảo nhăn mặt buông tay, suýt nữa đã giãy nảy nếu không thấy Yên chống gối, ôm cổ thở dốc vì thiếu dưỡng khí, chỉ biết gãi đầu cười trừ:

“À… Tỷ xin lỗi.”

“T-Tỷ… Tỷ đó! Trời ạ!” Yên nói trong khó nhọc, nhưng không giận nổi, đành thở dài lắc đầu. “Muội nói này, tỷ đó… Tỷ thật sự khiến muội tưởng thấy kiếp sau rồi đấy!”

“Tỷ xin lỗi mà…”

“Công chúa! Nữ Sứ! Hai ngài mau qua đây xem kho lương đi!”

Cuộc trách móc qua loa nhanh chóng bị phá tan khi có tiếng gọi lớn từ Triệu Giác, phát ra từ khu vực kho lương đang được kiểm tra. Cả hai cô gái nhìn nhau rồi mỉm cười, cùng sánh bước tiến qua chỗ kế tiếp theo tiếng gọi ấy, và thêm lần nữa cơn choáng váng lại ập đến, gây chấn động tâm lý họ.

Đó là kho chứa lớn được bọn cướp đào sâu xuống lòng đất, mà có lẽ gọi nó lớn vẫn chưa thể diễn tả hết quy mô. Bởi lẽ, phản chiếu trong mắt Xảo và Yên là căn hầm có diện tích khó lòng đong đếm, mà bên trong càng khủng khiếp hơn với những thùng gỗ đựng đầy hạt giống các loại.

Những chiếc thùng ấy được đóng từ loại gỗ màu nâu sẫm, kích thước vài bước chân, dung tích đoán chừng có thể lên đến nửa tấn mỗi thùng. Bị sự hiếu kỳ thôi thúc, Xảo không chút lưỡng lự liền tiến lại vốc lên nắm hạt giống xem xét, sau đó lại đi tiếp, cứ mỗi thùng cô lại kiểm tra một ít hạt bên trong.

“Đây là cao lương, kia là lúa nước…” Xảo lẩm bẩm, mắt mở to đến nỗi thấy cả gân máu, con ngươi hơi thu lại. “Cả hạt giống nếp, bắp, hạt cải... Nhưng…”

Bỗng chẳng rõ vì sao, Linh Xảo trĩu nặng đôi mắt, rồi cô nhìn sang binh sĩ dưới trướng, môi mím chặt như cố nuốt nỗi buồn. Chỉ một thoáng liếc mắt, Như Yên tựa như đã hiểu, liền hít sâu một hơi rồi tiến đến bên Xảo, vuốt nhẹ gò má đã có đôi phần teo tóp đi, cô khẽ nói:

“Tỷ, nếu Tiểu Hạ đó có thể liên hệ với Manteiv, dù là Vạn Yêu hay Lotussia, ta vẫn có thể mua thêm trang bị. Thậm chí, nếu kết giao được, ta có thể sắm cả vật tư phục vụ sản xuất ngay trong doanh.”

“Quả nhiên là muội hiểu tỷ nhất.” Xảo nói, môi nở nụ cười gượng, sau đó liền quay sang Triệu Giác đang đứng gần đó. “Triệu lãnh binh, lệnh cho binh sĩ, lập tức khai thác tất cả muối khoáng, chuyển về doanh trong thời gian sớm nhất. Sau khi hoàn tất, châm mồi lửa thiêu rụi cái sơn trại rác rưởi này.”

“Tuân lệnh, thưa Long Sát Công chúa!”

Nói là làm, hơn ngàn con người lập tức bắt tay vào việc vận chuyển vật tư lên các cỗ xe đã đợi sẵn bên ngoài cổng trại. Chưa kể, những người ở lại khẩn trương dùng cuốc xẻng mang theo để phá các tảng muối khoáng trong khi chờ đợi, góp phần đẩy nhanh tiến độ thu thập tài nguyên.

Hơn hai mươi phương tiện, trong số đó có đến mười lăm chiếc đã dọn trống nội thất, các khẩu pháo cũng đã tháo dỡ hoàn toàn, chỉ áp dụng cho mục đích vận chuyển. Do kích thước vốn đã to ngay từ ban đầu, sức chứa sau khi hoán cải lên đến vài chục binh sĩ, nên vấn đề tải vật tư đã được đảm bảo.

Mỗi xe giờ đây chở được đến hàng tấn hàng hóa, dù trọng lượng lớn ấy khiến chúng chậm hơn trông thấy, tốc độ di chuyển chỉ còn khoảng mười dặm mỗi giờ. Tuy nhiên, dù chậm chạp, bảng xích có bề ngang tám tấc vẫn đủ sức giúp những phương tiện cơ giới ấy vượt địa hình mà không quá khó khăn.

Họ phối hợp khai thác luân phiên, sau đó lại chia nửa số quân nghỉ ngơi, nửa còn lại làm việc trong mười hai giờ. Nhờ vậy, chỉ trong vòng nửa tháng, vật tư từ trại cướp vốn dĩ gần đạt đến con số ngàn tấn đã hoàn toàn trống không, chỉ còn trơ trọi như một sơn trại ma, chẳng còn thứ gì bên trong.

Linh Xảo và Như Yên sau khi kiểm kê lại danh sách hàng hóa mà Triệu Giác mang đến cũng tỏ ý hài lòng, mỉm cười nhẹ nhõm. Dù rằng chưa thể đáp ứng tất cả những gì mà họ đang thiếu, nhưng có lẽ chí ít cũng giải quyết được vấn đề trước mắt, trong đó gồm ngân quỹ và muối, những vật tư đắt đỏ.

Tuy nhiên, một nàng công chúa đặt nặng nhu cầu của người bên cạnh như Linh Xảo lại không lấy đó làm yên lòng. Cầm danh sách trong tay, Xảo đọc qua một lượt, hoàn toàn chẳng có lấy một lá thuốc nào, hay là những món vũ khí tốt, điều đó làm cô càng thêm sầu não mà day trán rầu rĩ.

“Thế này cũng tốt rồi.” Như Yên nói, bàn tay mịn màng xoa nhẹ bắp tay Xảo, cố tỏ ra bình tĩnh hơn so với công chúa nhà mình. “Giờ đã có được muối khoáng, chỉ cần kết nối được với Manteiv, ta có thể thông qua chợ đen để mua thêm nhu yếu phẩm và trang bị mới. Yên tâm đi, Xảo tỷ, sẽ ổn thôi.”

Nhìn sang Yên, Linh Xảo thấy được hình bóng chính mình phản chiếu trong đôi con ngươi của nàng họ Liễu, dẫu tươi sáng nhưng chứa đựng ngàn nỗi lo. Thấy thế, Xảo áp sát, đặt lên trán Yên một nụ hôn nhẹ nhàng mà đầy ấm áp, rồi lại xoa lấy bầu má cô và nói: “Tỷ hiểu mà, mình về thôi.”

“Ừm.” Yên gật đầu, đỏ mặt ngại ngùng, nhưng không lấy đó làm khó chịu, liền nắm lấy tay Xảo, đan các ngón tay cùng nhau. “Về nhà thôi, có lẽ mọi người ở quân doanh cũng trông ngóng lắm rồi.”

Thế rồi, họ theo chân sự hộ vệ của binh sĩ Triệu gia ra ngoài khu đất trống, nơi binh sĩ và đoàn xe đã đợi sẵn từ sớm. Về phần Triệu Giác, anh ta đứng ngay cổng chính, ngọn đuốc cháy phừng phực trên tay, chờ lính của mình chất cỏ khô khắp trại cướp, sau đó rưới thứ dầu màu đỏ lên.

Khi lính đã rút hết, Giác không chút do dự, thẳng tay ném cây đuốc vào bụi cỏ gần nhất. Lửa bắt vào dầu, phực lên ánh xanh dương, rồi từ đó hóa thành màu đỏ rực. Chỉ vài phút sau, dầu dẫn lửa theo hiệu ứng dây chuyền, cả sơn trại trở thành ngọn đuốc khổng lồ giữa dãy Hắc Vụ âm u.

“Mối họa Hắc Vụ, thứ mang lại bao đau thương cho thường dân, kể từ đây kết thúc.”

Nói rồi, Triệu Giác cùng những chiến hữu của mình quay lưng tiến về đoàn xe, bỏ lại ngọn lửa khổng lồ sau lưng, cùng trở về doanh trại. Tuy nhiên, khoảnh khắc ấy, không ai trong lực lượng viễn chinh có thể ngờ được, rằng cột khói lửa ấy đã dẫn dụ một đơn vị săn mồi được gửi đến săn lùng họ.

Dẫu cho cách xa hàng chục dặm, cột khói trắng cao đến hàng trăm thước bốc lên từ lưng chừng núi vẫn dễ dàng được nhìn thấy. Mà trong đầm lầy ở xa tít phía Đông Bắc, có hàng trăm cỗ máy chiến tranh gần như khựng lại vì mất phương hướng, ngay lúc này đã chú ý đến tín hiệu đầy thu hút ấy.

Dù chỉ là giáp gỗ gia cố khung thép, nhưng những cỗ xe này trông qua dường như kiên cố hơn, có thêm một khẩu pháo trước mũi xe. Thân xe có sơn ký hiệu cung tên, thân dài không hơn phiên bản mà phe Linh Xảo dùng là bao, nhưng bề rộng đạt đến năm thước, bản xích rộng xấp xỉ một thước.

Chúng treo cờ vuông có viền gai, nền đỏ, ở giữa là một con rồng màu vàng uốn lượn được thêu nổi đầy bắt mắt. Tất cả đang ở giữa khu vực đầm lầy mà không bị chìm hay lún, di chuyển chậm rãi theo đội hình con rắn, xe sau đi lệch xe trước để tránh đi vào vết xích đã có.

“Chúng đây rồi, những con thú nhỏ trốn chạy.” Một viên chỉ huy nhìn qua chiếc ống nhòm một mắt nạm vàng, mép môi cong lên đắc thắng, nhưng sau đó chợt nhíu đôi mày rậm. “Kỳ lạ, viện binh sao vẫn chưa đến? Rõ ràng là bảo sẽ sớm hội quân rồi ma? Đám vô dụng này…”

Gã ta tự hỏi, nhưng rồi lại lắc đầu thở dài, hoàn toàn bỏ qua mọi nghi vấn của mình. Sau đó, gã đập vào nóc xe gọi lớn: “Toàn quân! Hướng thẳng cột khói kia, lên đường!”

“Rõ!”

Ngay sau tiếng hô đồng thanh, những tiếng động cơ phép thuật gầm rú, đẩy từng hàng xích kêu lên lạch cạch, đổi hướng nhằm băng qua đầm lầy. Gần trăm thứ gọi là “chiến xa” của Long Tinh, giờ đây tìm ra được mục tiêu chính, chậm rãi đuổi theo những con người đang vui hò với chiến lợi phẩm.

Vài ngày kể từ khi rời khỏi núi Hắc Vụ, do cố mang theo tất cả tài nguyên, đoàn xe bị tăng trọng và chậm hẳn đi. Bởi thế mà dù gần một tuần trôi qua, họ vẫn chưa thể đi được quá một phần tư chặng đường, dù tuyến đường ấy chỉ mất hai ngày từ quãng thời gian khởi hành.

Lúc bấy giờ, một anh lính đang ngồi trên nóc của chiếc xe đi cuối đoàn, miệng ngậm cỏ lau, không ngừng nhìn quanh cảnh giới. Sau một thoáng thở dài chán chường, có vẻ vì chuyến đi chậm hơn so với dự tính, anh ta bỗng cau mày liếc sang trái, nơi cánh rừng bủa vây, lại nhìn về phía sau lưng.

“Gì vậy? Âm thanh này… Chết rồi!” Anh phun cọng cỏ khỏi miệng, đập mạnh vào nóc xe kêu lên uỳnh uỳnh như trống gỗ. “Cảnh báo! Có địch! Sẵn sàng chiến đấu! Huynh đệ sẵn sàng chiến đấu!”

Bộ binh tháp tùng hai bên nghe vậy liền gỡ súng trên lưng, cầm chắc trong tay, vừa tiếp tục theo dấu xích xe, vừa ngó nghiêng nhìn dọc. Trong số họ, có vài người rút ra những chiếc bình sứ có quấn vải tẩm dầu, một tay cầm ống tre nhỏ bật nút đậy, thổi lửa làm ngòi cháy rực bên trong.

Những cỗ xe chở hàng tăng tốc, động cơ rú lên, tỏa khói nghi ngút, trong khi các xe nguyên bản mở nắp thân, pháo từ trong chìa ra. Linh Xảo đang ngồi trong một xe chiến cũng mở cửa sập, thò đầu nhìn ra, cắn răng lo lắng: “Không thể nào… Sao chúng lại có thể đánh hơi được chúng ta chứ?”

Xảo đặt câu hỏi cho chính mình, nhưng rồi như nhớ ra sai lầm chí mạng mà bản thân gây ra, cô đập vào trán tự trách: “Không xong rồi! Lẽ nào bọn chúng nhìn thấy khói? Mình phạm sai lầm lớn rồi!”

“Tỷ! Bình tĩnh đi!” Như Yên trấn an, sau đó đợi khi tất cả xe vận chuyển vượt lên trước mới trèo lên nóc xe, phất cờ hiệu, hướng tay về hướng mạn trái sau đoàn. “Không ai được nao núng! Phải chiến đấu đến viên đạn cuối cùng! Hỏa binh cố gắng nhắm thật chính xác!”

Ở gần cuối hàng, Triệu Giác thấy tình hình không ổn cũng cho xe của mình dừng lại, đợi đồng đội đi qua rồi quay ngang thân. Những nòng pháo sáng loáng chìa ra, dò tìm trong góc giới hạn một cách khó khăn, nhưng do tầm nhìn từ trong xe quá nhỏ nên sau ba phút vẫn chưa thể tìm được mục tiêu.

“Mẹ nó chứ…” Triệu Giác đập mạnh tay vào thành xe, những cỗ xe chiến đồng đội cuối hàng cũng đang bắt đầu quay ngang thân, sẵn sàng nổ pháo. “Khốn nạn thật! Thứ này cũ rồi, không biết đấu lại đám đời hai hay không đây…”

Vừa dứt lời, một tiếng nổ từ xa vọng đến, kèm theo vệt sáng vàng bay vút vào xe phe Linh Xảo, khiến nó bị hất tung sang bên, bốc khói đen kịt. Ít giây sau, giáp gỗ bén lửa, lính từ trong tháo chạy ra, số ít vẫn bị thiêu sống, vài vị trí cơ thể từ thịt hóa than hồng, quằn quại trong đau đớn.

“A! Nóng! Nóng quá!” Lái xe bật tung cửa sập, cố gắng thoát ra khỏi biển lửa trong xe, nhưng vì sức nóng thiêu đốt mà gục ngay sau đó, cơ thể co quắp.

“Dập lửa! Mau dập lửa!”

“A! Đau quá! Khốn nạn!”

Lính trưởng xe bị lửa đỏ quấn khắp thân lăn lộn trên nóc xe, rồi rơi phịch xuống đất, sau đó tự rút súng hỏa cầm tay, đưa lên thái dương. Anh ta bóp cò, búa gõ xuống, đốt cháy thuốc súng, nổ đùng một tiếng inh tai, đầu anh ta vỡ một mảng lớn, não và máu túa ra, đổ gục xuống trước mặt đồng đội.

Phút chốc sau, quân của Linh Xảo bắt đầu xôn xao, nhưng không phải buông lời trách cô, mà là bàn chiến thuật. Và sau đó, một quả đạn nữa lại đến, may mắn lần này nó lệch đến chục thước, làm vỡ tảng đá gần đó. Nhờ đó mà một người lính phát hiện được vị trí, chỉ tay về phía đó và hét lên:

“Mục tướng tám giờ! Bắn tự do!”

Tiếng hô của anh ta đã đánh động toàn bộ chú ý của mọi người, các cỗ xe dồn hỏa lực vào đó, đồng loạt nổ pháo. Dù phương tiện phe Linh Xảo đã cũ, nhưng họ lại sở hữu những khẩu đại pháo vô cùng hiệu quả, một loạt đạn trúng vào một xe địch, khiến nó vỡ tan thành từng mảnh, lửa cháy đỏ rực.

“Tuyệt!” Như Yên cười đắc ý, tiếp tục phất cờ hiệu. “Bộ binh lên xe, di chuyển hết tốc lực! Mau!”

Yên chỉ vừa nói hết câu, một viên đạn từ trên đỉnh đồi xé gió bay đến, đập mạnh vào đuôi cỗ xe của cô và Xảo. May mắn viên đạn va chạm góc bọc thép dày, khiến nó bật ra và găm vào đất, ngoại trừ để lại vết nứt trên những tấm gỗ, bung vài chiếc đinh tán, nhìn chung không gây thiệt hại quá lớn.

Tuy nhiên do viên đạn cỡ nòng lớn, phát bắn ấy đã tạo nên một lực công kích khá mạnh, làm cho cả cỗ xe bị nhấc đuôi, trật khỏi đường chính. Như Yên cũng vì thế mà bị hất văng khỏi nóc xe, rơi xuống cách đó vài thước, trán và tay rướm máu, còn Linh Xảo bị trượt chân rơi ngược vào trong khoang.

Binh lính đang chiến đấu thấy thế liền chạy lại khoác lấy tay Yên, dìu cô đứng lên, hiện đang choáng váng, đưa nhanh vào trong xe gần nhất. Xảo cũng chẳng khá hơn, đầu bị va đập rách mảng lớn, tuy vậy vẫn gượng chồm khỏi cửa sập nóc, nhìn theo Như Yên, phác tay làm dấu cho lính và gào lớn:

“Đưa Yên nhi về trước! Nhanh!”

“Không được! Còn công chúa thì sao chứ?”

“Mặc kệ đi!” Xảo thẳng thừng quát những người lính đang do dự, một tay ôm lấy trán đầy máu, mặt căng thẳng. “Lẽ nào không rõ tình hình tại doanh sao? Các huynh nhất định phải đưa Yên nhi và vật tư về trại an toàn! Đi mau! Ta sẽ tìm cách thoát thân sau! Đi!”

Binh lính tỏ rõ sự do dự trước mệnh lệnh ấy, họ nhìn nhau đầy ái ngại, nhưng sau đó cũng hiểu được tâm tư của Xảo, gật đầu đồng thanh trước khi leo lên xe tháo chạy: “Rõ, thưa công chúa!”

Chừng nửa giờ trôi qua, gần như toàn bộ phương tiện đã rút lui, Xảo hiện cũng đã được binh sĩ trong xe băng bó tạm thời. Triệu Giác dưới sự bắt buộc của Xảo với lý do phải có người chỉ huy, cũng buộc lòng rút lui, nhưng không quên dặn dò hai xe còn lại, rằng: “Nhất định phải bảo vệ công chúa.”

Sau đó, ba cỗ máy ấy, bao gồm cả chiếc của Linh Xảo, bắt đầu quay ngược đầu về sau, rút lui bằng cách lùi xe đường chéo. Họ cho xe lùi ở góc chéo đan xen nhau, dường như đang tạo phạm vi tác chiến cho pháo, vốn dĩ bị giới hạn góc quay ở hai bên sườn mà không thể bắn được trước sau.

Trong khi đó, với cô công chúa chỉ mới bước chân khỏi hoàng cung chưa được bao lâu, hiển nhiên Xảo chẳng thể chỉ đạo được gì. Bởi lẽ đó, mọi lối đánh trả dù cho có hiệu quả hay không, đều do binh sĩ Triệu gia của cô tự nắm lấy, tự thân phối hợp. Bỗng, trong xe Xảo, một anh lính lái xe lên tiếng:

“May mà chiến xa đời một tiến lùi ngang nhau, đều mười lăm dặm mỗi giờ.”

Vừa nói, anh ta vừa cười nhếch mép, hai tay nắm chặt cần điều khiển không chút buông lỏng, thi thoảng kéo một bên khiến xe chuyển hướng để tránh đạn. Người lính quan sát bên cạnh nghe vậy cũng gật đầu tỏ ý đồng thuận, mắt không rời mục tiêu đang ở trước mặt, cười khẩy rồi đáp:

“Ừ, đám đời hai chỉ lùi được năm dặm mỗi giờ thôi. Nhưng bọn nó nhanh hơn, đâu đó hai mươi tám ba mươi dặm mỗi giờ đấy. Vì địa hình ở đây khó chịu nên chúng mới bị chậm, ở đồng bằng e chúng ta đã tan tác rồi.”

“Xin lỗi…” Linh Xảo mím môi, hai ngón tay cái xoa vào nhau, mặt hơi cúi, biểu cảm hối hận. “Là do sự ngu dốt của ta, mọi người mới chịu thiệt hại nặng đến vậy, nếu không phải do ta, có lẽ…”

“Đừng nói thế, công chúa.”

Anh chàng pháo thủ đang nạp đạn vào buồng pháo chặn ngang lời Xảo, khiến cô im bặt để lắng nghe theo bản năng. Cắn răng nghiến lợi nâng quả đạn lớn nạp vào, một tiếng cạch keng vang lên, anh ta kéo chốt đóng khóa nòng lại, sau đó mới thở phù một hơi và tiếp:

“Khi đó không ai nhận ra để ngăn lại, nào phải lỗi riêng người. Này là do bất cẩn của cả đám rồi, nên người đừng tự trách. Giờ chuyện cấp bách là phải tìm cách làm sao đánh lạc hướng, ngăn chúng tìm ra doanh trại nghĩa quân. Người có ý tưởng nào không?”

Linh Xảo sau khoảng lặng tự trách bản thân, nhờ nhận được lời động viên của binh sĩ dưới trướng cũng nhanh chóng lấy lại tinh thần. Tích tắc hai giây, cô mở nắp nóc xe để ngó ra ngoài trước sự lo lắng của lính, khiến họ thấp thỏm vì sợ rằng vị lãnh đạo của mình sẽ trúng đạn của địch.

Chợt, trong một thoáng liếc sang mép núi, Xảo đã dán chặt tầm mắt đến dòng Minh Nguyệt, và lập tức chú ý đến đoạn sông bị đóng thành băng dày. Chợt một luồng suy nghĩ lóe lên trong đầu, cô liền quay lại trong khoang chiến đấu, chồm đến vỗ vai lái xe, lớn giọng để át đi tiếng động cơ ồn ào:

“Khúc sông bên kia rất nhỏ, khoảng chừng ba dặm, hiện đang đóng băng, chiến xa có thể đi trên đó không?”

“Ba dặm á?”

Binh sĩ nhìn nhau tự hỏi, rồi một người liếc qua cửa sập hông xe, cố gắng căng mắt để xem xét và tính toán kỹ lưỡng. Khi đã chắc chắn được điều gì đó, anh quay sang lái xe và nói vào tai, dù không giảm âm giọng, nhưng tiếng ồn động cơ khiến Xảo chẳng thể nghe được gì. Thế rồi, lái xe nói lớn:

“Triệu Oai, báo cho hai chiếc kia đi! Công chúa, các chiến hữu, bám chặt vào điểm tựa gần nhất đi!”

“Sao cơ? À, ừ!”

Một người lính ra khỏi xe, phất cao cờ hiệu để liên lạc với hai xe còn lại, hiện vẫn đang vừa lùi vừa lấy góc bắn. Khi nhận lại tín hiệu cờ từ đồng đội, anh mới an tâm trở lại vị trí, hai tay bám cứng vào thân ghế và ghì chặt, đồng thời đạp vào ghế lái thay cho lời nói.

“Bám chắc!”

Người lính lái xe hét lớn, sau đó ngay lập tức siết chặt cần lái bên trái và dồn lực kéo mạnh. Cả cỗ xe bất ngờ chuyển hướng, khiến người bên trong gần như bị hất văng. Tuy nhiên lúc ấy, một cỡ phương tiện đang đuổi theo bất ngờ dừng lại, khẩu pháo đen ngòm ở mũi hướng thẳng về xe cảu Xảo.

“Nó đang ngắm kìa!” Lính quan sát ở cạnh ghế lái tái mặt gào lên, đấm mạnh vào vai chàng lính vận hành xe. “Tránh! Tránh ra nhanh! Không ta chết hết!”

“Không thể! Rẽ không kịp nữa!”

“Triệu gia tướng! Ngã xuống vì chủ tử!”

Tiếng hét ấy đến từ cỗ xe bên cạnh, vốn dĩ đang chuẩn bị vượt qua xe của Xảo để lùi thẳng xuống dốc núi. Bỗng nhiên nó khựng lại giây lát, sau đó tăng tốc tiến thẳng về đội hình địch, chắn ngang tầm bắn của cỗ xe kia với Linh Xảo.

Một tiếng nổ long trời vang lên, cỗ xe ấy bị trúng đạn, giáp gỗ vỡ tung thành nhiều mảnh, lửa bén lên cháy nghi ngút. Khoảnh khắc đó, nền đất vách núi quá mềm nên chấn động đã gây ra sạt lở, khiến xe của Linh Xảo và chiếc còn lại trượt khỏi đường mòn và rơi xuống, mất hút vào sông băng vỡ vụn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!