Vol 12

Chương 8

Chương 8

Sau giờ học.

Hoàn tất công việc tại Câu lạc bộ Chăm sóc Động vật, Haruyuki khéo léo né tránh sân trước—nơi đang náo nhiệt bước chuẩn bị cho lễ hội trường—để băng qua sân trong trở về tòa nhà số một. Khi cậu đứng trước cánh cửa lướt của văn phòng hội học sinh nằm sâu dưới tầng trệt, một cửa sổ yêu cầu gia nhập hiện ra giữa tầm mắt. Nhưng chưa kịp chạm vào, cửa đã được mở từ bên trong.

"Em xin phép," cậu khẽ lên tiếng rồi đẩy cửa bước vào. Phía sau cánh cửa là bầu không khí trang nghiêm thường lệ, tĩnh mịch đến mức khó tin rằng nơi này thuộc về một ngôi trường cấp hai. Khi cánh cửa khép lại, mọi sự ồn ào náo nhiệt của buổi tan trường lập tức lùi xa, chỉ còn lại tiếng rì rì khe khẽ từ dàn máy chủ của văn phòng.

Haruyuki cố gắng bước đi thật nhẹ nhàng—dù sàn nhà đã trải thảm dày nên có đi đứng bình thường cũng chẳng phát ra tiếng động. Cậu vừa tiến được vài bước thì người đang vùi đầu bên chiếc bàn lớn đối diện ngẩng lên, nói bằng giọng điềm tĩnh: "Ồ, xin lỗi vì đã gọi em tới lúc đang bận rộn thế này."

"Dạ không có gì đâu ạ, giờ em cũng quen với việc chăm sóc Hoo rồi."

"Ừm. Xin lỗi nhé, cho chị thêm năm giây nữa thôi... Xong rồi."

Người vừa lưu tệp dữ liệu rồi đứng dậy không ai khác chính là Phó chủ tịch hội học sinh Umesato, Kuroyukihime. Không có thành viên nào khác ở đây, việc ở riêng với nàng trong một căn phòng kín tại trường khiến tim Haruyuki đập loạn nhịp theo nhiều nghĩa.

Thực ra cậu đã rủ cả Utai Shinomiya—vị "Siêu chủ tịch" của Câu lạc bộ Chăm sóc Động vật, người vừa làm việc cùng cậu lúc nãy—đi cùng, nhưng không hiểu sao cô bé lại nở một nụ cười ẩn ý rồi bảo: "HÔM NAY EM XIN KIỀNG." Takumu và Chiyuri thì bận tập luyện, còn Fuko lại học ở tận Shibuya xa xôi.

Vì thế, Haruyuki chỉ biết đứng nghiêm chỉnh giữa phòng trong tình cảnh trớ trêu này, trong khi Kuroyukihime bước những bước oai vệ từ bàn làm việc về phía gian bếp nhỏ âm tường ở phía Tây.

"Trà nhé Haruyuki?" nàng hỏi.

"Dạ! Vâng ạ!"

"Em muốn dùng với sữa, chanh, hay một chút rượu mạnh (brandy)?"

"Cho em sữa ạ," cậu trả lời, thầm đoán rằng lựa chọn cuối cùng chắc là một lời đùa.

"Được rồi." Kuroyukihime gật đầu, động tác pha trà của nàng mượt mà đến lạ lùng. Nàng bê khay trà tiến về phía bộ sofa ở góc Tây Nam, Haruyuki lúng túng đi theo sau.

"Mời em ngồi."

"D-dạ." Cậu thả mình xuống ghế sofa—da tổng hợp nhưng cảm giác rất êm ái. Nàng bày tách và đĩa sứ lên bàn trà rồi rót trà từ ấm. Mọi lời nói và cử chỉ của nàng đều cực kỳ tự nhiên, nhưng Haruyuki vẫn cảm nhận được một thoáng u uất phảng phất trong biểu cảm của người sư phụ mà cậu hằng kính trọng.

Điều đó cũng dễ hiểu thôi. Tin nhắn Kuroyukihime gửi cho cậu giữa tiết năm và tiết sáu có nội dung: CHỊ CẦN NÓI CHUYỆN VỚI EM VỀ XÍCH VƯƠNG ĐỜI ĐẦU, RED RIDER.

Tháng Giêng năm nay, theo yêu cầu của Xích Vương đời thứ hai Scarlet Rain, Kuroyukihime đã cùng Haruyuki và Takumu thực hiện sứ mệnh tiêu diệt Chrome Disaster đời thứ năm. Tuy nhiên, chờ đợi họ tại khu vực Ikebukuro trong Trường Trung lập Không giới hạn là một lực lượng hùng hậu của Crypt Cosmic Circus, Quân đoàn do Hoàng Vương Yellow Radio dẫn đầu. Kuroyukihime đã kiên cường đối đầu cho đến khi Radio tung ra một tấm thẻ phát lại (replay card).

Ghi lại trong đó là cảnh tượng hãi hùng: Black Lotus, tức Hắc Vương, đã chém bay đầu Red Rider ngay trong cuộc họp đầu tiên của Bảy Vị Vua cách đây ba năm. Chứng kiến cảnh tượng đó một cách đột ngột đã khiến Kuroyukihime chấn động dữ dội đến mức kích hoạt hiện tượng "Zero-fill" và ngất xỉu tại chỗ. Đã nửa năm trôi qua kể từ ngày đó. Với tư cách là thủ lĩnh của Nega Nebulus mới, Kuroyukihime đã hạ gục vô số kẻ thù hùng mạnh, nhưng vết sẹo hằn sâu trong tim nàng làm sao có thể biến mất hoàn toàn.

Với việc biểu tượng của Red Rider bất ngờ xuất hiện trên bộ Kit ISS, chắc hẳn Kuroyukihime đang cố gắng đối diện với vết thương của chính mình. Nhưng chỉ có một mình mình ở đây liệu có ổn không?—Haruyuki không khỏi băn khoăn. Phải là trước đây, cậu đã kéo bằng được một thành viên khác đi cùng, hoặc đơn giản là bỏ chạy. Nhưng giờ đây, cậu không nói gì, chỉ lặng lẽ chờ nàng lên tiếng.

Kuroyukihime đúng là "cha mẹ" và là Chủ tướng Quân đoàn của Haruyuki, một cấp độ 9 bất bại. Nhưng đồng thời, nàng cũng chỉ là một nữ sinh trung học, lớn hơn cậu một tuổi, một cô gái cũng có những trăn trở, đau đớn và sợ hãi, cũng có lúc khao khát được ai đó chở che. Cậu không thể cứ mãi là người dựa dẫm và được bảo vệ.

Kuroyukihime. Nếu người chị cần là em, em sẽ luôn ở bên cạnh chị. Em sẽ không bao giờ giấu chị điều gì nữa.

Nàng chắc chắn không nghe thấy những lời thì thầm trong lòng cậu, nhưng sau khi nhấp một ngụm trà chai, nàng đột ngột lên tiếng. Có điều, nội dung câu chuyện lại nằm ngoài dự đoán của Haruyuki.

"Này Haruyuki, em nghĩ đâu là đỉnh cao của sức mạnh tấn công tầm xa?"

"Dạ? Đỉnh cao... tấn công tầm xa ạ?" Cậu lặp lại lời nàng rồi suy nghĩ. "Em đoán đó là một đòn tấn công với tầm bắn và hỏa lực cực khủng, có thể thổi bay kẻ địch từ xa chỉ bằng một phát bắn. Giống như hỏa lực chính của Niko—ý em là Scarlet Rain ấy ạ."

"Ừm. Có lẽ vậy. Hỏa lực thực thụ của 'Pháo Đài Bất Động' đúng là sức mạnh tầm xa khủng khiếp nhất trong Thế giới Gia tốc hiện nay. Nếu bước vào một cuộc đấu súng trực diện, ngay cả robot của Crikin cũng không thắng nổi con bé."

"Hả? Cri... Ai cơ ạ?"

"Xin lỗi, chị nói lạc đề chút. Chuyện đó để sau đi, giờ quay lại chủ đề chính." Nụ cười mỏng manh nơi khóe miệng Kuroyukihime biến mất, nàng tựa tấm thân mảnh dẻ vào ghế sofa. "Đúng như em nói, không cần bàn cãi khi coi Niko là hệ Đỏ mạnh nhất. Nhưng chị tự hỏi liệu đó đã phải là 'đỉnh cao' (ultimate) chưa."

"Ý chị là có sự khác biệt giữa 'mạnh nhất' và 'đỉnh cao' sao ạ? Khác biệt thế nào?" Haruyuki hoàn toàn bị cuốn vào câu chuyện, cậu chồm người về phía trước.

Kuroyukihime đưa mắt nhìn quanh như đang suy ngẫm, rồi nàng giơ một ngón tay lên với điệu bộ rất giống một giáo viên. "Em vừa nói: tầm bắn và hỏa lực cực khủng đúng không? Vậy theo em, bản chất thực sự của sức mạnh một Avatar hệ Đỏ nằm ở đâu?"

"Em nghĩ..." Cậu chỉ mất một giây suy nghĩ trước khi trả lời. "Đó là tầm bắn. Còn hỏa lực tuyệt đối—kiểu như lực phát động tức thời—thì có lẽ hệ Xanh (Blue) còn cao hơn."

"Ừm. Chính xác. Giả sử đòn tấn công có gắn một máy đo sát thương, thì Thanh Vương Blue Knight có lẽ sẽ đạt chỉ số cao hơn Niko. Vậy nên, bản chất sức mạnh của Niko nằm ở tầm bắn xa. Chị đoán tầm bắn tối đa khoảng ba nghìn mét..."

"Cái gì? Ba cây số thì..."—Haruyuki định thốt lên nhưng rồi kịp khựng lại. Dù đó là khoảng cách từ đầu này đến đầu kia của một sàn đấu thông thường, cậu tin chắc Niko hoàn toàn có thể bắn tới đó. Cậu dùng mu bàn tay lau đi vệt mồ hôi lạnh trên trán rồi gật đầu lia lịa.

"Điều đó có nghĩa là ngay cả con bé cũng không thể bắn trúng kẻ địch ở xa hơn khoảng cách đó. Đây là lý do chị nói mạnh nhất không đồng nghĩa với đỉnh cao. Em không nghĩ rằng nếu đỉnh cao của hệ Xanh là chém đứt mọi thứ, thì đỉnh cao của hệ Đỏ phải là một phát bắn chạm tới mọi nơi sao?" Kuroyukihime nở một nụ cười ranh mãnh khiến Haruyuki nhất thời không nói nên lời.

Cậu chớp mắt liên hồi, lắc đầu nguầy nguậy phản đối: "N-nhưng, Kuroyukihime, như vậy nghĩa là... tầm bắn vô hạn ạ? Kiểu như, một viên đạn bắn ra từ Trường Trung lập ở Tokyo có thể bay thẳng tới tận Okinawa luôn... Sức mạnh kiểu đó, ý em là hỏa lực kinh khủng như vậy không thể tồn tại được. Em nghĩ thế."

Nhưng nếu nó thực sự tồn tại thì sao?—Haruyuki lại vã mồ hôi, nhưng may thay, Kuroyukihime lại mỉm cười và tự bác bỏ ý tưởng đó.

"Ha ha! Đúng vậy—chị cũng chưa từng biết Avatar nào phi thường đến thế. Nhưng... ý tưởng về một viên đạn bắn ra từ vũ khí của chính mình có thể chạm tới kẻ thù dù họ ở xa đến đâu... Theo một nghĩa nào đó, đã từng có người thể hiện được khả năng đỉnh cao này trong Thế giới Gia tốc."

Lúc này, một thoáng đau đớn lại thoáng qua đôi mắt Kuroyukihime, nhưng vì quá tò mò, Haruyuki đã nhanh miệng hỏi: "Ý chị là sao ạ? Không phải tầm bắn vô hạn, mà là chạm tới bất cứ đâu? Em cảm thấy có gì đó mâu thuẫn."

"Đơn giản thôi. Thế này nhé. Vũ khí là của em, nhưng người khác lại là người bóp cò. Trong trường hợp đó, về mặt lý thuyết, em có thể bắn một kẻ địch ở Okinawa từ Tokyo không? Em chỉ việc giao vũ khí cho ai đó ở Tokyo rồi để họ đi tới Okinawa thôi."

"C-cái đó gọi là gian lận (cheat) rồi ạ," Haruyuki phản bác, khua tay múa chân. "Ý em là, vũ khí là Cường hóa Trang bị (Enhanced Armament) mà, đâu có dễ dàng giao cho người khác như vậy."

Theo những gì Haruyuki biết, chỉ có bốn cách để sở hữu Cường hóa Trang bị: (1) trang bị khởi đầu, (2) bonus khi thăng cấp, (3) mua tại shop, và (4) đánh bại một Burst Linker khác cho đến khi họ mất sạch điểm rồi đoạt lấy trang bị của họ. Chỉ bấy nhiêu thôi. Ngay cả khi loại trừ cách (4), ba cách còn lại cũng rất khó khăn. Mua ở shop nghe có vẻ dễ, nhưng một món trang bị mạnh có giá bằng cả số điểm để lên một cấp độ, nên việc mua nó cũng chẳng khác gì dồn điểm vào bonus thăng cấp cả.

"Đúng như em nói, Haruyuki." Gương mặt Kuroyukihime lúc này đã trở nên thanh thản lạ thường, nàng khẽ gật đầu. "Tuy nhiên, trước đây từng có một ngoại lệ duy nhất trong Thế giới Gia tốc. Năng lực tạo ra Cường hóa Trang bị của chính mình: kỹ năng Arms Creation (Tạo tác Vũ khí). Người sở hữu năng lực đó... chính là Xích Vương đời đầu, kẻ được mệnh danh là 'Thợ rèn Vũ khí Bậc thầy' (Master Gunsmith), Red Rider."

Cuộc họp Quân đoàn vào giờ nghỉ trưa cách đó bốn tiếng đã kết thúc trong sự hoang mang: Ngay sau khi Fuko thốt ra cái tên Red Rider, Kuroyukihime đã bảo mọi người: "Cho chị chút thời gian," và khép lại chủ đề về bộ Kit ISS tại đó. Sau đó, nàng cùng cả nhóm thảo luận về chương trình nghị sự chính: xác nhận kế hoạch hành động nếu Magenta Scissor đột kích lễ hội trường (thực ra kế hoạch chỉ đơn giản là nâng mức cảnh giác tối đa tại lễ hội trường Umesato vào Chủ nhật), rồi cuộc họp kết thúc đột ngột.

Lúc sắp ra về, Fuko đã lướt lại gần cậu và thì thầm: "Tháng Sáu sắp hết rồi đấy em biết không?", rõ ràng là biểu tượng hai khẩu súng ẩn trên bộ Kit ISS đang khiến chị ấy trăn trở khôn nguôi.

Trong suốt các tiết học chiều, khoảng 10% bộ não của Haruyuki bị chiếm lĩnh bởi hình ảnh vị cựu Xích Vương. Cậu lục lại mọi thông tin mình từng nghe về Red Rider, nhưng danh sách đó ngắn ngủi đến đáng ngạc nhiên. Tên tuổi, sự thật rằng anh ta là thủ lĩnh của Prominence trước Niko, và việc ba năm trước, anh ta bị trúng đòn kết liễu của Black Lotus, mất trắng điểm và vĩnh viễn bị trục xuất khỏi Thế giới Gia tốc. Đó là tất cả những gì cậu biết.

Dù vậy, từ việc tên màu sắc của anh ta được phong là Đỏ—màu sắc nguyên bản nhất—Haruyuki vẫn mường tượng rằng anh ta phải sở hữu một sức mạnh tấn công tầm xa cực kỳ bá đạo: hỏa lực khổng lồ vượt xa cả Niko ở chế độ pháo đài. Thế nhưng, năng lực mà Kuroyukihime đang kể lại còn vượt xa mọi sự tưởng tượng của cậu.

Năng lực tạo ra Cường hóa Trang bị...

"Arms Creation? Nghĩa là... khả năng tạo ra bao nhiêu vũ khí tầm xa tùy thích ạ?" Haruyuki rụt rè hỏi.

"Năng lực đó cũng không đến mức thần thánh vậy đâu." Kuroyukihime lắc đầu, một nụ cười thoáng qua môi. "Chị nhớ anh ta từng kể rằng để rèn được một khẩu súng đòi hỏi một 'cái giá' rất lớn từ phía anh ta. Dù tất nhiên, anh ta chưa bao giờ tiết lộ cái giá đó chính xác là gì."

"Nhưng dù thế thì đó vẫn là một năng lực tuyệt vời. Anh ta có thể dần dần cường hóa các thành viên trong Quân đoàn bằng sức mạnh của chính mình."

"Đúng vậy. Thực tế, lúc đó có rất nhiều Burst Linker trong Prominence trang bị súng ngắn và súng trường do Rider chế tạo. Thậm chí có người còn bỏ cả Cường hóa Trang bị nguyên bản của mình để chuyển sang dùng đồ của anh ta. Chỉ riêng điều đó thôi đã khiến Rider được các thành viên trong Quân đoàn vô cùng ngưỡng mộ." Kuroyukihime ngắt lời, hướng mắt nhìn ra cảnh hoàng hôn ngoài cửa sổ trước khi tiếp tục, giọng gần như thì thầm: "Những khẩu súng anh ta rèn đều cực kỳ chính xác. Chúng đã gây cho bọn chị không ít rắc rối trong các trận tranh giành Lãnh địa. Người duy nhất có thể thoát khỏi làn đạn đó để đột phá vòng vây kẻ thù là Fuko, với trang bị Gale Thruster. Chiến thuật 'ICBM'—để Fuko bay vào mang theo Uiui rồi thả con bé xuống ngay giữa đội hình xạ thủ đối phương—chính là thứ bọn chị buộc phải nghĩ ra trong thế bí."

"Em hiểu rồi." Gật đầu tán thành, cậu nhấp một ngụm trà sữa trước khi hỏi một câu vừa nảy ra trong đầu. "Nhưng nghe chị kể thì có vẻ Red Rider là người rất hào phóng. Anh ta tin tưởng thành viên Quân đoàn một cách tuyệt đối nhỉ? Ý em là, hoàn toàn có khả năng những người nhận súng sẽ mang chúng sang đầu quân cho Quân đoàn khác mà?"

"Ừm. Đúng là Rider chẳng mấy khi bận tâm đến tiểu tiết; anh ta là một người cực kỳ tích cực và nhiệt huyết. Nhưng không có nghĩa là anh ta cứ thế trao vũ khí đi mà không có bất kỳ biện pháp bảo mật nào."

"Bảo mật? Ý chị là sao ạ?"

"Đúng như chị nói đấy. Tất cả súng do Rider chế tạo đều được trang bị một bộ khóa an toàn (safety) mô phỏng theo biểu tượng hai khẩu súng bắt chéo mà em thấy ban trưa. Và anh ta có thể khóa bộ phận an toàn đó từ xa. Ngay cả sau khi đã giao súng cho người khác. Vậy nên nếu một thành viên định đào tẩu sang Quân đoàn khác cùng khẩu súng, họ sẽ không bao giờ có thể bóp cò được nữa."

"Oa, năng lực này càng nghe càng thấy đỉnh," Haruyuki trầm trồ thán phục. "Vậy anh ta không thực sự bắn được từ khoảng cách xa sao ạ?"

"Có vẻ đúng là anh ta không làm được, và hội các Vua tụi chị thường hay trêu chọc anh ta về chuyện đó." Kuroyukihime mỉm cười nhẹ. "Nếu đã có công kích hoạt khóa an toàn, thì năng lực thu hồi súng luôn chẳng phải tốt hơn sao. Lúc nào Rider cũng đáp lại rằng: 'Có phải tôi tự thiết kế ra cái năng lực này đâu cơ chứ'."

Đến đây, Kuroyukihime nâng tách trà lên nhưng không uống mà đặt lại xuống đĩa vài giây sau đó. Nàng khẽ thở dài, cúi đầu, rồi thầm thì bằng một giọng gần như không thành tiếng: "Haruyuki... Chị sang ngồi cạnh em được không?"

"Hả?! Ơ, dạ, ừm, ừm." Tim cậu đột ngột đập nhanh gấp đôi, cả người rơi vào trạng thái đông cứng, chẳng kịp nói đồng ý hay từ chối.

Nhưng không đợi câu trả lời, người thiếu nữ lớp trên trong trang phục đen tuyền đứng dậy khỏi ghế sofa một cách mượt mà. Nàng vòng qua bàn trà rồi ngồi xuống ngay bên trái cậu. Một mùi hương thanh khiết thoáng qua cánh mũi, và một hơi ấm nhẹ nhàng—thứ cảm giác không bao giờ có thể tái tạo được qua các avatar ảo—chạm vào làn da cánh tay trái của cậu.

"Trong phòng này cũng có camera an ninh. Nhưng ở khoảng cách này thì chẳng có bảo vệ nào xông vào đâu." Vừa thì thầm điều đó, Kuroyukihime vừa tựa tấm thân mảnh mai vào người Haruyuki. Cánh tay nàng chạm vào tay cậu qua lớp áo ngắn tay, khiến tâm trí cậu quay cuồng. Ở khoảng cách này, cậu có thể kìm nén cảm xúc hoặc có thể thu hẹp mọi khoảng cách—nhưng cậu nhanh chóng đè nén những thôi thúc đang dâng trào trong lòng.

Cậu bản năng biết Kuroyukihime đang muốn gì. Nàng sắp sửa thú nhận một điều gì đó rất khó khăn, và trong lúc đó, nàng muốn cậu là chỗ dựa. Trong trường hợp này, với tư cách là "con", là thành viên Quân đoàn, và là một nam sinh hâm mộ cô Phó chủ tịch, cậu phải làm điều mình cần làm.

"Kuroyukihime. Em đã nói điều này rồi, nhưng... dù có chuyện gì xảy ra, em cũng sẽ luôn ở bên cạnh chị," Haruyuki nói như để khẳng định quyết tâm của mình.

"Đã nói rồi?" Kuroyukihime tò mò nghiêng đầu, vẫn ở sát cạnh cậu. "Em nói lúc nào cơ?"

"Hả? Ơ, ừm." Hoảng hốt, cậu lục lại cuốn phim ký ức và dừng lại ở một cảnh phim. Cậu chắc chắn mình đã nói gần như y hệt như thế ngay sau khi ngồi xuống ghế sofa này— "A! E-em xin lỗi! Không hẳn là em đã nói ra, mà chỉ là em nghĩ trong đầu thôi ạ."

Bị nhầm lẫn giữa việc nói trực tiếp qua thần kinh (neurospeak) và suy nghĩ bình thường là một chuyện, nhưng đằng này cậu lại nhầm giữa việc nói ra thành lời và một ý nghĩ đơn thuần. Haruyuki xấu hổ đến mức chỉ muốn độn thổ.

"Thật là..." Một ngón tay thon dài bất ngờ vươn ra chọc vào má cậu. "Em chẳng bao giờ thay đổi cả. Cứ giữ nguyên thế này cũng tốt, nhưng lần tới nhớ phải truyền đạt những suy nghĩ kiểu này bằng lời nói nhé. Nói to ra ấy."

"D-dạ rõ. Em sẽ làm thế."

"Ừm. Nhớ đấy." Nàng gật đầu nghiêm chỉnh rồi thu ngón tay lại, hít một hơi thật sâu trước khi bắt đầu câu chuyện một cách khá đột ngột. "Mùa hè ba năm trước. Lúc đó chị đang học lớp sáu. Nếu nói thẳng vào lý do tại sao chị lại chém bay đầu Red Rider bằng một đòn tấn công đặc biệt cường hóa bởi Tâm Ý, thì... nó liên quan trực tiếp đến năng lực Arms Creation và Distance Safety của anh ta."

"Hả?!" Haruyuki sững sờ. "Không phải là do hiệp ước không xâm phạm lẫn nhau mà Xích Vương đang vận động sao ạ?"

"Cũng có phần đó nữa." Ngồi cạnh cậu, Kuroyukihime hơi thu cằm lại. "Nhưng ngay trước khi cuộc họp đầu tiên của Bảy Vị Vua diễn ra và trở thành sân khấu cho bi kịch, chị đã nhận được một thông tin mật từ một trong các vị Vua. Red Rider không chỉ đề xuất một hiệp ước không xâm phạm lẫn nhau giữa bảy Quân đoàn lớn—anh ta còn đang hoàn thiện 'phương tiện vật lý' để cưỡng chế thực hiện hiệp ước đó."

"Phương tiện... vật lý..."

"Đúng vậy. Em có thể gọi nó là một quyền năng tuyệt đối. Một khẩu súng sẽ được phân phát cho tất cả bảy Quân đoàn lớn, mà bộ phận an toàn của nó chỉ được mở trong trường hợp bị một Quân đoàn khác tấn công. Bề ngoài, nó chỉ là một khẩu súng lục ổ quay bình thường, nhưng nó không đơn thuần là Cường hóa Trang bị. Nó bắn ra những viên đạn Tâm Ý cực kỳ mạnh mẽ, tỷ lệ chính xác là 100%, và số lượng đạn là vô hạn. Vì thế, chẳng hạn như nếu có hàng trăm người tấn công vào Lãnh địa của em, chỉ cần bên phòng thủ có khẩu súng này, họ sẽ có sức mạnh để dễ dàng quét sạch kẻ thù."

Lời nói của Kuroyukihime lập tức khiến nhiệt độ cơ thể Haruyuki—vốn đang tăng lên vì được ngồi sát cạnh nàng—hạ xuống tức thì. Cảm nhận được lớp da gà nổi lên trên cánh tay, cậu lắc đầu run rẩy. "Ch-chuyện đó... Ý em là, dù anh ta có là Vua đi nữa, cũng không đời nào anh ta có thể tạo ra một thứ như thế, một món Cường hóa Trang bị bá đạo như vậy từ con số không. Đến cả Bảy Cung (Seven Arcs) còn chẳng có quyền năng như thế."

"Chị... cũng đã nghĩ như vậy khi mới nghe chuyện; chị không tin. Nhưng rồi, vị Vua kể cho chị nghe chuyện đó đã đưa ra một khẩu súng Tâm Ý thực sự. Nói rằng đó là hàng mẫu từ Rider. Cô ấy đã trình diễn cho chị xem trong một sàn đấu chỉ có hai người. Đó là một Thành Phố Ma, với địa hình kiên cố, nhưng... chị đã tận mắt thấy một phần ba sàn đấu biến thành bình địa đầy hố bom chỉ trong vài giây. Và thân súng đúng là có biểu tượng hai khẩu súng bắt chéo cùng một bộ khóa an toàn."

Giải thích đến đây, Kuroyukihime gục đầu vào vai Haruyuki. Mặt nàng cúi thấp đến mức cậu không thể nhìn thấy biểu cảm. Sau một khoảng lặng ngắn, giọng nói cất lên một lần nữa đượm vẻ u sầu.

"Chị đã rơi vào trạng thái bối rối và lo âu tột độ. Việc Rider khao khát sự trì trệ của thế giới đến mức tạo ra khẩu súng này—thứ chẳng khác gì lực lượng răn đe hạt nhân thời xưa—đã gây sốc cho chị. Chị từng tin rằng động lực chế tạo vũ khí của anh ta chỉ đơn thuần là tìm kiếm sự phấn khích và niềm vui của những cuộc đấu."

Nàng đan các ngón tay của hai bàn tay vào nhau, bóp chặt trước khi tiếp tục độc thoại.

"Trước khi được thấy khẩu súng đó, chị từng nghĩ mình có thể thuyết phục Rider bằng lời nói—hỏi anh ta ý nghĩa của sự tồn tại của những Burst Linker không chiến đấu là gì, bảo anh ta rằng chúng ta nên tiếp tục giao đấu ngay cả khi phải mang trên mình cái luật tử hình của cấp độ 9. Chị từng nghĩ các vị Vua khác và chính Red Rider sẽ chấp nhận những khẳng định của mình. Bởi vì chị đã tin—không, chị đã đoan chắc rằng giống như chị, mọi người, từ tận sâu thẳm trái tim, hơn bất cứ điều gì khác, đều đang tìm kiếm 'thứ nằm bên kia cấp độ 10'."

Ngay khoảnh khắc cậu nghe thấy điều đó, một giọng nói xa xăm mơ hồ sống lại trong sâu thẳm tâm trí Haruyuki.

"Chị... chị muốn biết. Dù phải trả giá bằng bất cứ điều gì, chị cũng phải biết. Gia tốc tư duy, em có thể có tiền bạc, điểm số, danh vọng. Liệu đó có thực sự là ý nghĩa đằng sau những cuộc Đấu của chúng ta không? Đó có phải là sự đền đáp mà chúng ta tìm kiếm, là giới hạn chúng ta có thể chạm tới không? Chẳng lẽ... chẳng lẽ không có gì vượt ra ngoài điều này sao? Cái... lớp vỏ gọi là con người này... bên ngoài... một thứ gì đó hơn thế nữa..."

Kuroyukihime đã nói điều đó vào mùa thu năm ngoái tại một quán cà phê ở Higashi Koenji, một ngày sau khi Haruyuki trở thành Burst Linker. Lúc đó cậu chưa biết gì về Thế giới Gia tốc, nhưng những lời của nàng đã len lỏi vào sâu thẳm trái tim cậu và đọng lại đó. Ngay cả bây giờ, tám tháng sau, cậu vẫn cảm thấy mình có thể nghe thấy những dư âm khe khẽ của nó nếu lắng tai nghe kỹ.

"Một thứ gì đó... hơn thế nữa," cậu lẩm bẩm, rồi lên giọng tiếp lời. "Em không nghĩ chỉ có các vị Vua đâu ạ. Em tin chắc mọi Burst Linker đều đang nghĩ như vậy từ tận đáy lòng."

"...Ừm, chị cũng nghĩ thế. Nhưng lúc đó, chị cảm thấy mình bị phản bội. Chị tin rằng Red Rider vì quá sợ mất đi Brain Burst nên mới đưa ra hiệp ước không xâm phạm này, và hơn thế nữa, anh ta còn phát triển một khẩu súng kết hợp với Hệ Thống Tâm Ý bị cấm đoán—vũ khí tối thượng. Chị tin rằng anh ta đang cố làm cho thế giới trì trệ. Sự tôn trọng chị dành cho Rider, sự đoàn kết mà chị cảm thấy với anh ta như một người đồng đội, đã tan biến. Chị tham gia cuộc họp của Bảy Vị Vua với một quyết tâm duy nhất—sát ý. Đó là lấy đầu Rider khi mà bộ phận an toàn của tất cả bảy khẩu súng Tâm Ý được cho là đã hoàn thành vẫn còn đang bị khóa, khiến cho những khẩu súng đó không bao giờ có thể khai hỏa được nữa."

Vẫn tựa vào người Haruyuki, Kuroyukihime hơi nâng bàn tay phải lên và nhìn chằm chằm vào nó một hồi. Cứ như thể nàng đang tìm kiếm dấu vết của máu đâu đó trên những ngón tay xanh xao ấy.

"Lẽ tự nhiên, chị đã chuẩn bị tâm lý cho việc các vị Vua khác—đặc biệt là đồng minh thân cận của Rider là Blue Knight, và Purple Thorn, người vốn có mối quan hệ tình cảm với anh ta—sẽ không hiểu cho hành động của mình. Thực tế... chị thậm chí còn nghi ngờ hai người này đã bí mật đồng ý với kế hoạch của Rider từ trước. Vì thế, chị bị dằn vặt bởi ý nghĩ rằng mình sẽ không bao giờ có cơ hội nào khác ngoài cuộc họp này để lấy đầu năm người cấp độ 9 và đạt đến cấp độ 10. Trước tiên chị sẽ đánh gục Rider bằng một cuộc tấn công bất ngờ, và sau đó, trong sự hỗn loạn tột độ chắc chắn sẽ xảy ra, chị sẽ hạ nốt bốn người còn lại."

Nàng dừng lại một chút và nắm chặt bàn tay phải.

"Không, để chị nói chính xác nhé. Chị định sẽ đánh bại Blue Knight, Purple Thorn, Yellow Radio và Green Grandé. Chị đã tham gia cuộc họp của Bảy Vị Vua với sát ý đó. Em đã biết chuyện gì xảy ra sau đó rồi đấy. Cuối cùng, chị chỉ lấy được mỗi đầu của Rider và bản thân thì sống sót một cách nhục nhã. Ngay sau đó, bọn chị đối đầu với Tứ Thánh của Lâu Đài với sự huy động toàn lực của Nega Nebulus, và chị đã tự tay phá hủy chính Quân đoàn của mình."

"...Vâng ạ..." Haruyuki chỉ có thể thốt lên một tiếng nhỏ khi gật đầu. Cậu đã được nghe kể về cái kết bi tráng của Nega Nebulus đời đầu mười ngày trước, khi gặp Utai Shinomiya. Quân đoàn đã thành công giải cứu Ardor Maiden khỏi bệ thờ của Thánh thú Suzaku lúc bấy giờ, nhưng hai thành viên còn lại của "Tứ Nguyên Tố" (Elements) vẫn đang trong trạng thái bị phong ấn, và Haruyuki chỉ mới biết tên của họ.

"...?" Đột nhiên, cậu cảm thấy như nghe thấy tiếng nước chảy ở đâu đó xa xa. Nhưng khi liếc nhìn qua, vòi nước trong bếp rõ ràng là đang tắt, nên cậu tập trung trở lại câu chuyện của Kuroyukihime. Ngay lúc đó, một nghi vấn nhỏ mà trước đây cậu chưa từng để ý nảy ra trong đầu.

"Ơ, Kuroyukihime. Em hiểu tại sao chị lại đi tiêu diệt Red Rider. Nhưng tại sao bốn người mà chị định hạ gục lại là bốn người đó ạ?" Cậu rụt rè hỏi, nhưng rồi đột nhiên tự trả lời: "Ồ, đúng rồi. Người còn lại chính là người đã kể cho chị nghe về khẩu súng Tâm Ý đúng không ạ? Nên chị đã không nhắm vào cô ấy. Ừm, các vị Vua có bảy màu, nên màu của vị Vua đó là..."

Ngay khi Haruyuki nói đến đây, Kuroyukihime rùng mình dữ dội, như thể vừa bị một dòng điện chạy qua. Nàng ngồi bật dậy trên sofa, gần như là bị hất văng ra, rồi mái tóc dài tung bay, nàng xoay người lại và gục mặt vào ngực Haruyuki.

"Hả?! K-Kuroyukihime?!" Giọng nói khàn đặc của Haruyuki bị lấp đi bởi tiếng kêu căng thẳng của Kuroyukihime.

"Chị... chị đúng là một kẻ ngốc!!" Nàng vùi mặt vào vai trái cậu, đôi bàn tay nắm chặt lấy hai vai cậu. Hắc Vương thốt lên một tiếng kêu thậm chí còn đau đớn hơn. "Người mà chị đáng lẽ phải đánh bại không phải là Knight, hay Thorn, hay Radio, hay Grandé... và càng không phải là Rider! Ch-chị đáng lẽ chỉ nên nhắm vào một mình cô ta thôi! Đó đã là cơ hội đầu tiên và cũng là cuối cùng của chị... Chị đã mất quá nhiều thời gian... để nhận ra điều đó!"

Dù vẫn còn bàng hoàng trước sự bộc phát bất ngờ, Haruyuki theo bản năng nhẹ nhàng đặt một tay lên lưng Kuroyukihime. Khi cậu làm vậy, cơ thể đang căng cứng của nàng khẽ giãn ra đôi chút. Haruyuki thu hết can đảm và hỏi nhỏ vào vành tai ngay sát miệng mình: "Vậy, 'cô ta' mà chị nói... ý chị là người cuối cùng, Bạch Vương (White King) đúng không ạ?"

Sau vài giây, khuôn mặt đang áp sát vào người cậu khẽ gật đầu mạnh. "Phải. Bạch Vương đã cho chị xem khẩu súng Rider làm ra và san phẳng cả một sàn đấu với nó... Chị biết cô ta hoàn toàn không có khả năng tấn công vật lý, dù là tầm xa hay tầm gần, nên chị đã tin tưởng không chút nghi ngờ rằng sức mạnh khủng khiếp của những viên đạn Tâm Ý đó chính là năng lực của chính khẩu súng. Nhưng... ngay cả Bạch Vương, người hoàn hảo về mọi mặt, cũng đã phạm phải một sai lầm sơ đẳng."

"Sai lầm ạ?"

"Ừm. Cô ta đã bỏ qua khả năng rằng khi chị hạ gục Red Rider, món Cường hóa Trang bị anh ta sở hữu sẽ được chuyển vào kho đồ của chị."

"Cường hóa Trang bị... V-vậy ý chị là?!" Mắt Haruyuki mở to.

"Phải, chính là khẩu súng đó." Kuroyukihime khẽ gật đầu. "Sau khi Nega Nebulus sụp đổ, vì đã mất đi tất cả, chị không chỉ cắt đứt kết nối với mạng toàn cầu trong một thời gian dài, mà còn chẳng màng đến việc Gia tốc. Thế nhưng, vào một đêm mùa đông vài tháng sau sự cố đó, chị đột nhiên mở bảng điều khiển Brain Burst ra. Và chị nhận thấy có một khẩu súng do Rider chế tạo nằm trong kho đồ của mình. Như thể bị nó dẫn dắt, chị đã lặn vào Trường Trung lập Không giới hạn và cụ thể hóa khẩu súng đó thành vật thể. Nó chính xác là khẩu súng mà Bạch Vương đã bắn thử cho chị xem vào ngày trước cuộc họp của Bảy Vị Vua. Chốt an toàn đã mở. Chị cầm khẩu súng, nhắm thẳng vào căn nhà của mình trong Thế giới Gia tốc và bóp cò. Tuy nhiên..."

Bằng một giọng nói chứa đựng cả sự đau đớn, hối hận lẫn căm thù, Kuroyukihime tuyên bố: "Không có viên đạn nào thoát ra cả. Không phải đạn Tâm Ý đã thổi bay sàn đấu ngày hôm đó, mà ngay cả một viên đạn thông thường cũng không. Mặc dù trong ổ xoay vẫn có đạn. Khi chị bóp cò hết lần này đến lần khác, cuối cùng chị đã hiểu ra. Rằng khẩu súng đó... không phải để hủy diệt... mà là một biểu tượng của hòa bình. Rider đã tạo ra chúng với ý định tặng cho tất cả các Vị Vua như một minh chứng cho hòa bình và hữu nghị sau khi hiệp ước không xâm phạm lẫn nhau được ký kết."

"N-nhưng khi Bạch Vương khai hỏa, chị nói là đạn rõ ràng đã bay ra mà." Sau khi thốt lên điều đó trong sự bàng hoàng, Haruyuki chợt nhận ra một điều. Những viên đạn đã được phóng ra từ một khẩu súng vốn không thể bắn. Chỉ có một logic duy nhất khiến điều đó khả thi.

"Chính xác. Những viên đạn đã phá hủy hoàn toàn sàn đấu Thành Phố Ma ngày hôm đó... chính là sự 'ghi đè' của bản thân Bạch Vương. Thứ được phóng ra từ khẩu súng là Tâm Ý hủy diệt. Còn về lý do tại sao chỉ mình cô ta có súng sớm như vậy... Có lẽ Rider đã thảo luận mọi thứ với cô ta. Từ thiết kế cho đến cái tên của khẩu súng."

"Cái tên đó... là gì ạ?"

"Seven Roads (Bảy Con Đường). Một khẩu súng lục với bảy viên đạn. Chị đã lấy tất cả đạn ra khỏi ổ xoay. Chúng tỏa sáng với bảy sắc màu: đỏ, xanh lam, tím, vàng, xanh lá, trắng và đen."

"Bảy vị vua, bảy con đường," Haruyuki lẩm bẩm.

"Bảy quỹ đạo màu sắc vươn ra từ một nòng súng duy nhất không hề giao nhau, nhưng lại có cùng điểm bắt đầu. Và cùng một điểm kết thúc. Khi chị cảm nhận được ý nguyện mà Rider đã gửi gắm vào khẩu súng, chị hiểu rằng mình đã bị thao túng. Chị đã bị làm cho tin rằng một khẩu súng hòa bình là vũ khí hủy diệt. Chị bị ép phải sợ hãi một mối đe dọa không hề tồn tại. Và cuối cùng, chị bị đẩy vào cảnh phải nhuốm máu người bạn thân thiết lên chính đôi bàn tay này. Sự thao túng này không chỉ dừng lại ở việc khiến Rider mất sạch điểm. Từ rất lâu trước đó, có lẽ là ngay từ khoảnh khắc chị trở thành một Burst Linker, cô ta đã biến chị thành con rối để mặc sức nhảy múa theo ý mình, trong suốt bấy nhiêu năm trời."

Haruyuki không thể nói thêm lời nào trước lời độc thoại đau thương ấy. Cậu dồn tất cả cảm xúc vào bàn tay đang nhẹ nhàng vỗ về lưng Kuroyukihime, nhưng cơ thể mảnh dẻ của nàng vẫn cứng đờ và run rẩy. Và cậu cũng đã lờ mờ đoán ra lý do cho điều này.

Câu chuyện vẫn chưa kết thúc.

Tuần trước, cậu đã được mời đến nhà Kuroyukihime ở một góc khu tập thể Asagaya. Căn nhà phố nơi nàng sống một mình thật sạch sẽ, đơn giản nhưng tràn ngập sự tĩnh lặng và nỗi buồn. Nàng đã giải thích rằng lý do mình phải sống tự lập dù mới là học sinh trung học là vì một cuộc tấn công ngoài đời thực nhắm vào một Burst Linker. Nếu vậy, mục tiêu của cuộc tấn công đó chính là vị Bạch Vương đã lừa dối, thao túng và khiến Kuroyukihime phải lấy đầu Xích Vương.

Siết chặt vai Haruyuki đến mức phát đau, Kuroyukihime thốt ra một giọng nói thậm chí còn nghẹn ngào hơn từ tận đáy lòng: "Khi chị trở về thế giới thực từ cổng kết nối gần nhất... chị vẫn nửa tin nửa ngờ. Hay đúng hơn, chị muốn tin rằng cô ta sẽ không bao giờ phản bội chị, lừa gạt chị như thế. Bởi vì... Bạch Vương, Transient Eternity, White Cosmos trong Thế giới Gia tốc... cô ta chính là 'cha mẹ' của chị, và ở thế giới thực... cô ta là chị gái ruột của chị, người lớn hơn chị một tuổi."

Kể từ khi trở thành Burst Linker, Haruyuki đôi khi đã nghĩ, dựa trên những thông tin cực kỳ phiến diện mà cậu nhận được: Nếu Kuroyukihime có mối quan hệ đặc biệt với một trong các vị Vua thì sao? Và nếu vị Vua đó là một người cực kỳ gần gũi với nàng ở ngoài đời thực?

Đã gần sáu tháng kể từ khi Haruyuki hỏi về người đã dẫn dắt (parent) của Kuroyukihime, và nàng chỉ trả lời bằng những lời đầy bí ẩn:

"Người đó từng là... người gần gũi với chị nhất. Chị đã tin rằng Linker này sẽ mãi tỏa sáng rực rỡ tại trung tâm thế giới của chị, đẩy lùi mọi bóng tối và giá lạnh.

Thế nhưng, vào một ngày nọ... một sự cố, một khoảnh khắc, chị nhận ra rằng đó chỉ là một ảo ảnh phù du. Giờ đây, em thậm chí có thể nói rằng, đối với chị, người đó là kẻ thù không đội trời chung. Đến mức chị gần như tin rằng nỗi căm ghét vô tận này đã tồn tại trong chị ngay từ giây phút đầu tiên chúng ta gặp mặt."

"Khoảnh khắc" trong hồi ức đó—không gì khác chính là lúc nàng nhận ra người dẫn dắt và cũng là chị gái mình, Bạch Vương, đã thao túng nàng và khiến nàng lấy đi tất cả của Red Rider.

"Chị không định nói rằng mọi tội lỗi của việc lấy đầu Rider nên đổ hết lên đầu Bạch Vương hay bất cứ điều gì tương tự," Kuroyukihime nói khẽ vào tai cậu, như thể đọc được suy nghĩ của cậu.

"Ngay cả khi cô ta không đưa khẩu súng đó ra, chị cũng sẽ phản đối đề xuất của Rider đến cùng, và chính bản thân chị đã tin tưởng hoàn toàn vào lời của Bạch Vương mà không mảy may nghe lấy một lời từ Xích Vương... Tuy nhiên, vào lúc đó, khi chị chạy từ phòng mình sang phòng chị gái, vẫn còn nửa tin nửa ngờ, và cô ta thừa nhận mọi thứ trong khi mỉm cười dịu dàng, chị đã bị chiếm hữu bởi một cơn thịnh nộ dữ dội chưa từng thấy. Chị đã quyết định rằng việc Rider mất Brain Burst, việc chị mất Nega Nebulus, tất cả đều là lỗi của cô ta. Trước khi kịp nhận ra, chị đã cầm lấy con dao rọc thư trên bàn làm việc của chị mình."

Kể đến đây, Kuroyukihime mím chặt môi, và dù muốn hay không, một hình ảnh vẫn hiện lên trong tâm trí Haruyuki.

Một cô gái với mái tóc đen nhánh, hai tay nắm chặt một con dao nhỏ, nước mắt tuôn rơi không ngừng trên đôi gò má tái nhợt đang run rẩy, sự giận dữ và căm thù xoáy sâu trong đôi mắt đen huyền, nhưng dường như bị lấn át bởi một nỗi buồn thậm chí còn lớn hơn. Với lưỡi dao hướng về phía người chị chỉ cao hơn mình một chút, cô gái thu hẹp khoảng cách giữa hai người, từng bước, từng bước một. Nhưng ngay cả khi mũi dao sắc nhọn đã ở ngay trước mặt, nụ cười trên môi người chị vẫn không hề biến mất.

"Chị đã nói với chị mình: 'Đâm vào đi. Hãy đấu một trận trực tiếp với em ngay tại đây.' Chị nói rằng sẽ bắt cô ta phải nhận lấy số phận giống như Rider. Và nụ cười của cô ta không hề nao núng khi trả lời chị." Cùng lúc Kuroyukihime nói, đôi môi của cô gái trong trí tưởng tượng của cậu mấp máy: "Đừng nói thế. Chị không muốn lấy đi cả Brain Burst của em đâu."—Nói cách khác, nếu chị gái nàng và nàng, cả hai đều ở cấp độ chín, chiến đấu với nhau, cô ta sẽ đánh bại nàng và khiến nàng mất hết điểm theo luật tử hình; đó là ý của cô ta. Và dù chưa bao giờ chiến đấu nghiêm túc với chị mình, nàng biết chắc chắn điều đó sẽ xảy ra. Nàng đứng chết trân tại đó, và cô ta cố lấy con dao từ tay nàng. Mũi dao đã cứa vào lòng bàn tay cô ta.

Câu chuyện dài dường như sắp đi đến hồi kết. Mọi sự căng thẳng đột ngột tan biến khỏi Kuroyukihime, nàng tựa hẳn vào người Haruyuki và tiếp tục một cách ngắt quãng: "Em biết phần còn lại rồi đấy. Việc chị chĩa dao vào chị gái đã bị camera giám sát của mạng gia đình ghi lại, và chị bị đuổi khỏi nhà ở quận Minato dưới danh nghĩa điều trị tâm lý. Và thế là chị không chỉ mất đi Quân đoàn mà còn mất luôn cả gia đình thực sự của mình—dù chị chưa bao giờ thực sự gắn bó với họ. Và đó là toàn bộ câu chuyện về chị; Xích Vương đời đầu, Red Rider; và Bạch Vương, White Cosmos."

Sau một lúc im lặng, Kuroyukihime tiếp tục với một tông giọng hơi khác. "Sao nào? Em có thấy sốc không? Hay có lẽ là khinh bỉ chị, Haruyuki? Vì mục tiêu của mình, có thể một ngày nào đó chị sẽ hy sinh cả em đấy."

Ngay khi nghe thấy điều này, Haruyuki dùng đôi bàn tay vốn đang vỗ về lưng Kuroyukihime để kéo nàng về phía mình. Đồng thời, cậu trả lời bằng một giọng nói chứa chan mọi cảm xúc trong lòng: "Nếu có những cấp độ cao hơn, việc nhắm tới chúng là lẽ tự nhiên thôi ạ. Ý em là, đó chính là lý do Brain Burst tồn tại mà."

Cuộc đối thoại này quả thực giống hệt như cuộc trò chuyện giữa cậu và nàng tại quán cà phê vào ngày sau khi cậu trở thành Burst Linker. Tám tháng đã trôi qua kể từ đó, nhưng cậu cảm thấy cần phải khẳng định với nàng rằng cảm xúc của chính mình không hề thay đổi một chút nào.

"Những thứ chị đã mất," cậu tiếp tục, "chị có thể lấy lại chúng một lần nữa—không, chị có thể xây dựng lại từ đầu. Hiện tại, Nega Nebulus vẫn chỉ là một Quân đoàn với sáu người, nhưng em chắc chắn rằng các thành viên 'Tứ Nguyên Tố' còn lại sẽ sớm trở về thôi. Và chúng ta cũng sẽ tuyển thêm những Linker mới nữa, nên nó sẽ còn lớn mạnh hơn cả trước đây. Và rồi lần này chắc chắn, với tư cách là một Burst Linker, chị sẽ chiến đấu với Bạch Vương một cách công bằng và sòng phẳng để kết thúc chuyện này. Em sẽ luôn ở bên cạnh chị. Cho đến tận khi chị đạt tới cấp độ mười."

Ngay cả sau khi Haruyuki dứt lời, Kuroyukihime vẫn giữ im lặng một hồi lâu. Bình thường, đây sẽ là lúc cậu lo lắng rằng mình có lỡ lời gì không, nhưng ngay lúc này, ý nghĩ đó thậm chí không hề xẹt qua tâm trí cậu. Cậu chỉ đơn giản là tiếp tục truyền thêm sức mạnh vào đôi tay mình.

Cuối cùng, một cảm giác mỏng manh nhất trên vai trái của cậu. Một giọt nước nhỏ, rồi hai giọt rơi xuống và thấm vào lớp vải áo sơ mi, chạm tới làn da cậu. "Cảm ơn em, Haruyuki. Quyết định của chị quả nhiên không lầm. Từ tận đáy lòng, chị rất vui vì đã chọn em."

Những lời này cũng cơ bản giống như những gì nàng đã nói tám tháng trước. Tuy nhiên, lúc đó Haruyuki đã rụt nắm tay đang siết chặt lại và cúi gục đầu. Nhưng giờ đây, cậu lại ôm nàng chặt hơn nữa. "Em cũng vậy. Từ tận đáy lòng, em rất vui vì chị đã chọn em."

"...Cảm ơn em." Giọng nàng thì thầm trầm và nghẹn ngào. Tiếng nấc khẽ của nàng kéo dài gần hai phút sau đó, nhưng Haruyuki không buông tay; cậu chỉ im lặng đón nhận những giọt nước mắt rơi xuống.

Thứ phá vỡ sự im lặng ấm áp và dịu dàng ấy là thông báo yêu cầu tất cả học sinh còn ở lại trường phải ra về.

Kuroyukihime chậm rãi ngồi dậy. "Đợi chị một lát," nàng nói rồi bước vào bếp. Cậu nghe thấy tiếng nước chảy, rồi nhanh chóng dừng lại. Khi cô Phó chủ tịch quay lại, gương mặt nàng cơ bản đã lấy lại vẻ điềm tĩnh lạnh lùng thường ngày, dù quanh mắt vẫn còn hơi đỏ một chút.

Họ cùng rời khỏi văn phòng hội học sinh, đi đến tủ đồ riêng để thay giày và gặp lại nhau ở sân trước. Một khi bước qua cổng trường, mạng nội bộ của trường bị ngắt kết nối, và thay vào đó là biểu tượng kết nối mạng toàn cầu nhấp nháy.

Vì tòa nhà chung cư nơi Haruyuki sống và khu nhà ở Asagaya nơi có căn nhà phố của Kuroyukihime nằm ở hai hướng ngược nhau với trường Umesato ở giữa, nên thông thường đây là lúc họ sẽ chia tay, người rẽ phải người rẽ trái. Nhưng Kuroyukihime dừng lại bên cổng trường và không hề nhúc nhích.

"Haruyuki." Vẻ mặt nàng rất nghiêm túc.

"D-dạ?" Cậu theo bản năng đứng nghiêm chỉnh.

Kuroyukihime hắng giọng nhẹ trước khi tiếp tục. "Khi chị suy nghĩ kỹ lại, việc gọi em đến văn phòng hội học sinh là điều tốt, nhưng em có thấy hình như chúng ta vẫn chưa nói về chuyện thực sự quan trọng không?"

"Hả? Chuyện quan trọng? Ý chị là sao ạ?" Haruyuki đáp lời.

Nàng ghé sát mặt lại. "Chuyện về cái biểu tượng được khắc trên những tấm thẻ mà em mang về ấy."

"Ồ!" Giờ nàng nhắc lại cậu mới nhớ, đúng là như vậy. Lý do nàng gọi cậu đến văn phòng hội học sinh ngay từ đầu được cho là vì, không hiểu sao, biểu tượng hai khẩu súng bắt chéo của Xích Vương đời đầu lại xuất hiện trên những tấm thẻ niêm phong bộ Kit ISS, nhưng chuyện đó vẫn còn là một bí ẩn.

Nếu Kuroyukihime có giả thuyết nào đó, cậu muốn nghe ngay tại đây và ngay lúc này, nhưng họ không thể đứng nói chuyện như thế ở cổng trường được. Haruyuki kiểm tra hiển thị thời gian và suy nghĩ nhanh. Kế hoạch ban đầu của cậu là đến Khu vực Nakano số 2 sau khi rời trường, giống như ngày hôm qua, và đấu với Wolfram Cerberus lần thứ ba. Cerberus cũng bị bao phủ bởi đủ loại bí ẩn, nhưng nếu Haruyuki tiếp tục giao đấu với cậu ta, cậu có cảm giác mình sẽ chạm tới sự thật về Cerberus vào một lúc nào đó. Nhưng đáng tiếc là vào lúc này, cậu có một nhiệm vụ phải được ưu tiên hơn.

Đó chính là việc tiêu diệt bộ Kit ISS. Magenta Scissor sẽ không dừng lại ở việc đánh hạ một ngôi trường ở Shimokitazawa. Trước khi cô ta phát tán bộ Kit đi xa hơn, họ phải cắt đứt tận gốc sức mạnh hắc ám này. Nhưng điều phiền toái là, tất nhiên, Haruyuki không thể tự mình đi tấn công Tháp Tokyo Midtown, nơi đặt thực thể chính của bộ Kit, và việc đó cũng quá nguy hiểm ngay cả đối với sáu thành viên của Nega Nebulus. Ngay cả khi họ xoay xở tiêu diệt được hộ vệ Archangel Metatron, họ cũng không có cách nào biết được điều gì đang chờ đợi bên trong tòa tháp. Đúng như quyết định trong cuộc họp cuối cùng của Bảy Vị Vua, một chiến dịch liên minh với cả bảy Quân đoàn lớn là điều thiết yếu.

Khi suy nghĩ của mình chạm tới điểm này, Haruyuki giật mình nhận ra. "Ơ, ừm, Kuroyukihime?"

"Hửm? Nếu chúng ta định nói về biểu tượng đó, chúng ta nên đi đến đâu đó yên tĩnh."

"K-không, là chuyện khác ạ. Hiện tại, việc tấn công Tháp Midtown là ưu tiên hàng đầu đúng không ạ?"

"Này, này! Thảo luận chuyện đó ở nơi công cộng bằng giọng nói thật là quá nguy hiểm đấy. Thậm chí nếu có ai đó không liên quan nghe lỏm được, chúng ta có thể bị nghi ngờ là khủng bố đấy, em biết mà." Kuroyukihime cười gượng, nhưng khi nhận thấy vẻ mặt Haruyuki rất nghiêm túc, nàng chớp mắt một cái rồi gật đầu như muốn nói "Đợi chút" và với tay vào cặp sách. Nàng lấy ra một sợi dây cáp XSB dài khoảng một mét rưỡi, và không đợi Haruyuki kịp nói lời nào, nàng đưa cho cậu một đầu dây trong khi đầu kia đã cắm vào Neurolinker của mình.

Sau ngần ấy thời gian, chẳng còn lý do gì để phải ngại ngùng về việc kết nối trực tiếp (directing) nữa, nên Haruyuki giữ khuôn mặt nghiêm túc—mặc dù một chút mồ hôi lạnh vẫn vã ra sau lưng—và nhận lấy đầu cắm, kết nối vào cổ mình.

"Đã lâu rồi chị mới kết nối trực tiếp với em ở ngoài phố thế này." Ngay lập tức, giọng nói thần kinh của Kuroyukihime vang vọng trong tâm trí cậu. "Có vẻ em đã hoàn toàn quen với nó rồi nhỉ."

"E-em không quen chút nào đâu ạ. Hoàn toàn không!"

"Hửm, chị đoán là không vậy."

"Ồ... s-xin lỗi, em chỉ..." Cảm thấy hổ thẹn, lần này cậu trả lời bằng giọng thần kinh.

Kuroyukihime bật cười. "Chúng ta đi bộ một lát nhé? Dù sao thì mưa cũng tạnh rồi."

Đúng như nàng nói, những đám mây mưa đã dạt về phía đông từ trước bữa trưa và không có dấu hiệu quay lại, dự báo mưa trên màn hình ảo của cậu chỉ ở mức 10% cho đến tối.

"Vâng ạ. Đợi em một lát. Em sẽ tắt chế độ tự động xem (automatic viewing)," Haruyuki nói ngắn gọn và nhanh chóng mở bảng điều khiển Brain Burst. Khi chế độ tự động xem được bật, nếu có một cuộc đấu bắt đầu giữa các Burst Linker đã đăng ký trong danh sách xem của cậu tại vị trí hiện tại là Khu vực Suginami số 1, cậu sẽ bị gia tốc mà không có cảnh báo ngay giữa cuộc trò chuyện.

"Ừm, chị không tắt nó luôn sao, Kuroyukihime?" Haruyuki vô tình hỏi khi cậu chuyển chế độ sang "off".

"Không cần đâu. Xin lỗi các thành viên khác trong Quân đoàn, nhưng người duy nhất có trong danh sách xem của chị là em đấy," nàng trả lời như thể đó là điều hiển nhiên nhất trên đời.

Cậu vô cùng ngạc nhiên khi nghe điều này, nhưng rồi Kuroyukihime liếc nhìn mặt cậu và nháy mắt nhẹ, khiến tim cậu càng đập rộn ràng hơn. Tim đập thình thịch và ánh mắt đóng băng tại chỗ, cậu nhấn nút OK trên cửa sổ thông báo xác nhận rồi lúng túng đóng bảng điều khiển lại. Cậu cảm thấy như mình nghe thấy một loại hiệu ứng âm thanh lạ lẫm nào đó, nhưng não bộ của cậu đang bận rộn cân nhắc xem chính xác nên trả lời câu khẳng định của nàng như thế nào. Cuối cùng, thứ phát ra không phải từ miệng mà từ tâm trí cậu là: "Đ-đó là vinh hạnh của em ạ."

Đó là một câu nói đơn giản, không gây mếch lòng, và Kuroyukihime gật đầu, vẫn mỉm cười.

"Vậy thì, chúng ta đi chứ?" Nàng bước chân về hướng bắc.

Con đường đời thường kéo dài chưa đầy một trăm mét từ cổng trường vốn vắng vẻ, nhưng ngay khi họ bước ra vỉa hè đường cao tốc Oume, những bà nội trợ xách túi đồ tạp hóa và nhân viên văn phòng đang hướng về phía nhà ga đã lấp đầy tầm mắt của Haruyuki. Đương nhiên, lẫn trong đó là học sinh từ các trường gần đó, và đủ loại biểu cảm hiện lên trên khuôn mặt họ khi nhìn thấy Haruyuki và Kuroyukihime kết nối Neurolinker bằng một sợi dây mỏng khi lướt qua.

Mình sẽ không bao giờ quen được với việc này đâu, Haruyuki thầm than thở với chính mình, nhưng cậu giữ nó lại như một ý nghĩ sâu kín để không phát ra thành lời.

"Vậy nhé," Kuroyukihime nói một cách điềm tĩnh khi họ chờ đèn đỏ chuyển màu. "Về câu hỏi của em liên quan đến mức độ ưu tiên của việc tấn công Tháp Midtown mà em định hỏi lúc nãy, câu trả lời, dù thế nào đi nữa, vẫn là có."

"Hả? Ồ, dạ, vâng ạ. Đúng rồi." Haruyuki tua lại dòng suy nghĩ vài phút trước đó và gật đầu lia lịa. "Ừm, điều khiến em bận tâm là... Trong chiến dịch tấn công Tháp, bảy Quân đoàn sẽ cùng làm việc với nhau, nhưng điều đó có nghĩa là chúng ta sẽ đứng chung một chiến tuyến với Quân đoàn Trắng, nhưng đối với chị, ý em là, Bạch Vương..."

"...Là chuyện đó sao? Xin lỗi vì đã để em phải lo lắng." Cùng lúc Kuroyukihime hơi hạ ánh mắt xuống, đèn giao thông chuyển sang màu xanh. Thời gian còn lại của đèn xanh hiển thị trên cửa sổ điều hướng trong tầm mắt cậu đã giảm xuống ba giây trước khi đôi giày lười màu đen của nàng cuối cùng cũng bước tới. "Đúng là nỗi căm ghét mà chị dành cho chị gái mình—cho White Cosmos—vẫn không hề phai nhạt chút nào kể từ đêm đó. Đến mức nếu chị phải đối mặt với cô ta mà không có sự chuẩn bị tâm lý, chị cũng không biết mình sẽ làm gì nữa. Tuy nhiên, dù vậy, chị có lý do để tham gia cuộc họp vừa qua cũng như cuộc họp trước đó của Bảy Vị Vua, và chấp nhận nhiệm vụ chung này."

"Lý do ạ? Lý do kiểu gì thế ạ?"

"Bạch Vương theo quy tắc chung sẽ không xuất đầu lộ diện trước các Burst Linker của Quân đoàn khác. Trong những ngày đầu của Thế giới Gia tốc, đương nhiên cô ta cũng có tham gia giao đấu, nhưng ngay cả khi đó, dù là bằng năng lực hay sức mạnh của Cường hóa Trang bị, hầu hết thời gian, hình dáng của cô ta đều được bao bọc trong một luồng ánh sáng chói lòa khiến người khác không thể nhìn thấy được. Và kể từ khi cô ta đạt đến cấp độ chín, chị đoán cơ bản những người duy nhất từng nhìn thấy cô ta là các vị Vua khác và những thành viên cấp cao của Quân đoàn Trắng Oscillatory Universe. Chà, cho đến khi chị gặp em, người đó chính là chị, nên chị cũng chẳng thể nói gì hơn," nàng nói thêm khi họ băng qua đường xong, và không một chút do dự, nàng dẫn cả hai về phía khu phố mua sắm phía trước. Họ tiếp tục đi về hướng bắc, càng lúc càng xa nhà của Kuroyukihime, nhưng vì sợi cáp ngắn kết nối trực tiếp, Haruyuki không còn lựa chọn nào khác ngoài việc đi theo.

"Nói cách khác, dù điều này thật thảm hại, nhưng chị có thể tham gia các cuộc họp chính xác là vì chị chắc chắn cô ta sẽ không có mặt ở đó. Nhiệm vụ chung cũng vậy. Địa điểm cũng là Trường Trung lập Không giới hạn, và giả sử ngay cả khi các vị Vua được yêu cầu tham gia chiến dịch, cô ta cũng sẽ chỉ cử người đại diện của mình đi, giống như từ trước đến nay. Thứ chị căm ghét không phải là Oscillatory Universe, mà chỉ riêng White Cosmos mà thôi, nên việc bác bỏ nhiệm vụ chung với lý do là nỗi căm ghét của chị là điều không hợp lý."

Kuroyukihime dừng lại ở đó và trượt ngón tay trái dọc theo sợi dây cáp XSB đang đung đưa giữa hai người. Như thể nó là biểu hiện vật lý cho sự kết nối giữa Haruyuki và Kuroyukihime, nàng nắm chặt nó trong lòng bàn tay.

"Nhưng nếu nói rằng chị không hề có chút ngờ vực hay lo lắng nào thì đó là nói dối. Chị đã trông chờ vào việc em có được năng lực Theoretical Mirror (Gương Lý Luận), và ngay cả khi cái tên có khác đi, chị vẫn tin rằng năng lực Optical Conduction (Dẫn Truyền Quang Học) mà em học được sẽ đóng một vai trò tuyệt vời. Thế nhưng, sự bất an của chị—không, nỗi sợ của chị—vẫn chưa hề tan biến kể từ khoảnh khắc cuộc họp kết thúc vào Chủ nhật."

"Nỗi sợ đó... là gì ạ?"

Lần này, phải mất một lúc lâu mới có câu trả lời gửi lại cho cậu. Khu phố mua sắm dành cho người đi bộ đông đúc hơn đường cao tốc Oume, nên họ buộc phải nép vào nhau khi bước đi. Cánh tay Kuroyukihime chạm vào tay Haruyuki, và nàng mang lại cảm giác mát lạnh khi chạm vào.

"Cô ta là một người đáng sợ."

Đột nhiên, những lời này vang vọng trong não bộ Haruyuki. Khi nàng tiếp tục, ý nghĩ căng thẳng đó sẽ chỉ là một tiếng thì thầm nếu được truyền đạt bằng giọng nói thật.

"Cô ta nhìn thấu những vết thương trong tim của tất cả mọi người, kê ra những lời nói và thái độ phù hợp, rồi chữa lành chúng. Nhưng ở mặt tối của điều này, cô ta kiểm soát trái tim của những người khác và thao túng họ. Lý do chị chưa bao giờ nói gì với em trước đây về Bạch Vương là vì chị sợ rằng khi nghe về cô ta, năng lực thao túng đáng sợ đó có thể ảnh hưởng gián tiếp đến cả em."

"Ch-chuyện đó— Em sẽ không bị thao túng đâu ạ!" Haruyuki phản xạ trả lời.

"Phải, tất nhiên rồi, chị tin là như vậy." Kuroyukihime gật đầu. "Chị đã nói chuyện thẳng thắn với em về mối quan hệ của chị với Bạch Vương ngày hôm nay bởi vì... chị nhận ra rằng việc sợ mất em cũng giống như việc nghi ngờ em vậy."

Đến đây, chân nàng đột ngột dừng lại, nàng đặt tay lên vai Haruyuki và đẩy cả hai vào cạnh một tấm biển quảng cáo lớn để không cản đường người qua lại. Dù vậy, không hẳn là họ giờ đây đã tách biệt hoàn toàn với xung quanh, nên những ánh nhìn thoáng qua của người qua đường vẫn đổ dồn về phía họ.

Bình thường, Haruyuki sẽ cảm thấy vô cùng ái ngại trước những ánh nhìn đó, nhưng vào lúc này, cậu không thể rời mắt khỏi khuôn mặt nghiêm túc của Kuroyukihime. Nàng tiến lại gần cho đến khi mũi của hai người chỉ cách nhau khoảng hai mươi xăng-ti-mét, rồi Kuroyukihime mấp máy môi để nói bằng cả ý nghĩ lẫn giọng nói thật: "Haruyuki, chị còn một điều nữa nhất định phải nói với em."

"D-dạ vâng."

"Điều đó là..."

Tuy nhiên, cậu đã không được nghe phần còn lại. Bởi vì vào khoảnh khắc Kuroyukihime hít một hơi thật sâu, một âm thanh quen thuộc dội mạnh vào dây thần kinh thính giác của cậu. Skreeee! Tiếng sấm lạnh lẽo và khô khốc. Âm thanh của sự gia tốc.

T-tại sao chứ?! Haruyuki sững sờ. Cả cậu và Kuroyukihime đều không ra lệnh gia tốc, và vị trí hiện tại của họ là lãnh địa của Nega Nebulus, nên các cuộc đấu lẽ ra phải bị chặn lại. Và cậu chắc chắn đã tắt chế độ tự động xem. Lẽ ra không có lý do gì để cậu bị gia tốc cả.

Sự ngạc nhiên này tăng lên gấp bội ngay khi cậu nhìn thấy thông báo bùng lên giữa tầm mắt vốn đang tối sầm lại. Đó không phải là dòng chữ HERE COMES... (Kẻ thách đấu xuất hiện...) khi cậu bị thách đấu, cũng không phải là REGISTERED DUEL... (Trận đấu đã đăng ký...) khi chế độ tự động xem được kích hoạt.

MỘT TRẬN CHIẾN SINH TỒN ĐANG BẮT ĐẦU!! (A BATTLE ROYALE IS BEGINNING!!)

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!