Vol 12

Chương 5

Chương 5

"Hức... ừ... aaaaaah!"

Tiếng thét xé lòng của Chocolat rót thẳng vào tai Haruyuki.

"Trong miệng Avocado không có răng đâu. Thay vào đó, hắn sẽ liếm lớp giáp của Burst Linker để hòa tan nó, dù thời gian nhanh chậm tùy thuộc vào từng người," Magenta nói, tấm lưng tựa vào tường đền, gương mặt không giấu nổi vẻ đau đớn do vết thương mất chi gây ra. "Nhưng bộ giáp chocolate của Cocoa xem chừng sẽ chảy ra nhanh lắm đấy? Ngươi không định sang đó nhanh lên sao?"

Haruyuki liếc nhìn nữ kiếm sĩ kéo màu tím đỏ, trong lòng do dự không biết có nên tung đòn kết liễu cô ta ngay lúc này hay không. Nhưng với việc chỉ còn một tay, Magenta không thể vận hành cây kéo để kích hoạt vũ khí mạnh nhất của mình là Remote Cut. Dù cô ta vẫn có khả năng tung ra Dark Shot — đòn tấn công Tâm ý tầm xa — bằng tay phải, nhưng để làm vậy cô ta buộc phải vứt bỏ cây kéo. Dù không có bằng chứng, nhưng Haruyuki tin chắc cô ta sẽ không bao giờ làm thế.

"Không cần cô phải nhắc!" Cậu quát lên rồi xoay người chạy biến. Đôi cánh vỗ mạnh tạo lực đẩy phi thường, chỉ trong chớp mắt, cậu đã áp sát thân hình đồ sộ của Avocado Avoider.

"Thả Choco ra mauuuuuu!!" Gầm lên đầy giận dữ, cậu dậm chân lấy đà, duỗi thẳng mũi chân trái lao tới, đồng thời dùng lực đẩy từ cánh để xoay tròn toàn bộ cơ thể như một mũi khoan. Đó là chiêu Spiral Kick — một kỹ thuật cực kỳ hiệu quả đối với các avatar cỡ lớn nhờ khả năng nhân đôi sức mạnh và lực xuyên thấu, dù độ chính xác có bị giảm đi đôi chút.

Cánh chân trái xoay tít như mũi khoan chạm vào lớp giáp xanh đậm của Avocado, vốn trông có vẻ mỏng manh, và dễ dàng xuyên thủng nó. Xoẹt! Một tiếng động nặng nề, ướt át vang lên, bàn chân của Crow lún sâu vào mạn sườn phải của Avocado.

Thế nhưng, mọi chuyện chỉ dừng lại ở đó. Gã avatar hình quả trứng khổng lồ vẫn tiếp tục cử động nhai như thể chẳng hề cảm thấy gì, dù chân của Crow đã ngập sâu hơn nửa mét vào cơ thể hắn. Lẽ ra hắn không thể đứng vững sau đòn đau như vậy, nhất là khi cảm giác đau đớn trong Trường Trung lập Không giới hạn (Unlimited Neutral Field) bị khuếch đại gấp đôi bình thường.

Chưa hết bàng hoàng, Haruyuki vội vã dùng lực đẩy ngược từ cánh để rút chân ra. Thông thường, ánh sáng của hiệu ứng sát thương sẽ phun ra như máu, nhưng từ cái lỗ lớn trên lưng Avocado không hề có lấy một tia sáng nào. Ngược lại, một chất đệm màu xanh mướt lập tức lấp đầy chỗ trống, thậm chí còn tái tạo lại lớp giáp mỏng nhanh đến chóng mặt.

"D-Dính đòn đó mà vẫn không hề hấn gì sao?!" Haruyuki rên rỉ.

"Đúng thế!" Chiyuri loạng choạng chạy tới giữa hồ chocolate, hớt hải đáp lời: "Cậu có đấm hay đá thế nào thì hắn cũng hồi phục ngay lập tức thôi! Có vẻ hắn hấp thụ toàn bộ các đòn tấn công vật lý!"

"Hắn đâu phải là Chocopet hay thứ gì tương tự đâu..." Cậu lẩm bẩm theo phản xạ, rồi chợt nhận ra điều gì đó, vội vàng nhìn quanh.

Cách đó mười mét, Mint Mitten và Plum Flipper đang cố gắng tiêu diệt hai con rối Chocopet đang vây quanh, nhưng chân họ bị kẹt cứng trong vũng chocolate nên không thể di chuyển linh hoạt. Lẽ ra phải có hai con rối khác ngăn cản Avocado mới đúng, nhưng giờ chúng đã biến mất tăm. Một con đã cứu Haruyuki, còn con kia...

"Hắn ăn mất rồi!" Chiyuri hét lên, như đọc được suy nghĩ của Haruyuki.

"Ă-Ăn rồi sao?!"

"Lúc nãy cô ta có nói rồi mà, cậu nhớ không? Đó là điểm yếu của các Chocopet. Avocado đã hút gọn con rối vào trong cùng với không khí rồi nghiền nát nó. Và khi Choco định tiến lại gần để tạo thêm rối mới thì cô ấy bị..."

Cả hai cùng ngước nhìn thân hình khổng lồ của Avocado. Từ cái miệng rộng hoác cao hơn hai mét, nửa thân trên của Chocolat đang rũ rượi đưa ra ngoài, gương mặt lộ rõ sự đau đớn tột cùng.

"Hừ!" Nghiến chặt răng, Haruyuki bay vọt lên khỏi hồ chocolate, lơ lửng trước miệng Avocado và nắm chặt lấy đôi tay của Chocolat. Cậu vỗ cánh hết mức để kéo cô bé ra, nhưng cô không hề nhúc nhích dù chỉ một centimet. Ngược lại, những tia lửa đỏ của hiệu ứng sát thương bắt đầu bắn ra từ khớp vai cô bé.

"Ư...!"

Nghe thấy tiếng rên yếu ớt, Haruyuki vội vàng ngắt lực đẩy. Nhưng vẻ mặt của Chocolat vẫn cho thấy cô đang phải chịu đựng sự hành hạ kinh khủng. Rất có thể bộ váy giáp hình cánh hoa của cô đang bị hòa tan bên trong cái miệng gớm ghiếc của Avocado Avoider.

Phía trên cái miệng rộng cả mét, những thấu kính mắt nhỏ — đường kính chỉ khoảng 5cm — chớp nháy liên hồi. Cùng với ánh sáng lập lòe đó, một giọng nói trầm đục vang lên từ sâu trong cơ thể hình trứng: "Thích... Chocolat... thích..."

Haruyuki sững người trong giây lát, rồi vẫn giữ chặt tay Chocolat, cậu hét lớn: "Thích không có nghĩa là phải ăn người ta! Nếu muốn làm bạn thì cứ nói ra chứ—"

Đến đây, cậu bỗng nghẹn lời. Bởi cậu tự hỏi liệu chính mình có làm được điều đó không, và câu trả lời chắc chắn là không. Chỉ mỗi việc mời Rin Kusakabe đến lễ hội trường thôi mà cậu đã suýt thì "héo queo" vì lo lắng, nói gì đến những hành động xa hơn.

Hơn nữa, Avocado Avoider hiện đang bị bộ kit ISS ký sinh, thứ vốn khuếch đại những cảm xúc tiêu cực. Hắn không còn ở trạng thái tâm trí có thể lay chuyển bằng lời nói.

Nếu đòn vật lý bị hấp thụ, và sức kéo cũng vô dụng, chẳng lẽ cậu và Chiyuri phải "ăn" lại cái thân xác khổng lồ kia như cách hắn đã ăn con rối? Không thể nào! Đang lúc nát óc suy nghĩ, cậu nghe thấy một giọng nói đứt quãng.

"Nhiệt... hoặc băng cộng với tấn công... đó là chìa khóa. Đó là điểm yếu chí mạng của các Chocopet... em chắc chắn Avocado cũng vậy..." Chủ nhân của giọng nói là Chocolat, người đã bị nuốt chửng đến tận ngực. Bộ giáp mang hương vị chocolate vốn đã mỏng manh nay chắc chắn đang tan chảy dần. Nếu Chocolat chết, nhiệm vụ giải cứu Mint và Plum sẽ hoàn toàn thất bại. Thanh máu của cô bé đã sụt xuống dưới một nửa.

"H-Hiểu rồi! Ráng chịu đựng thêm một chút nữa thôi!" Haruyuki hét lớn rồi buông tay cô bé ra. Lùi lại một khoảng, cậu bắt đầu vận dụng hết chất xám.

Cả Silver Crow lẫn Lime Bell đều không có kỹ năng hệ hỏa hay hệ băng. Nếu có Vu nữ Hỏa hoạn ở đây, cô ấy có thể nướng chín cái gã Avocado này trong nháy mắt, nhưng họ không có thời gian để thoát ra cổng và liên lạc với Utai ở thế giới thực.

"Haru! Thanh kiếm laser của cậu không dùng được sao?!" Chiyuri hét lên từ dưới đất, hẳn là cô cũng đã nghe thấy lời Chocolat.

Haruyuki lắc đầu nguầy nguậy: "Nó không có nhiệt!"

Kỹ năng Tâm ý Laser Sword của cậu tuy có chữ "laser" nhưng bản chất thuộc hệ chém thuần túy. Nó không tỏa ra một chút nhiệt lượng nào cả. Tương tự với các chiêu đâm như Lance hay Javelin. Dù có tấn công Avocado bằng chúng, lớp giáp mềm kia cũng sẽ hồi phục trong chớp mắt.

Có lẽ nếu mình tung đòn vật lý nhanh hơn tốc độ hồi phục, mình sẽ chạm tới bản thể bên trong lớp giáp (nếu có). Nhưng vấn đề là trong quá trình đó, thanh điểm chiêu thức của Avocado sẽ được nạp đầy liên tục, sức mạnh làm tan chảy giáp của Chocolat sẽ tăng lên, và Haruyuki còn phải đối mặt với nguy cơ hắn kích hoạt thêm kỹ năng mới.

Nếu đây là màn chơi Tận thế, hẳn sẽ có hằng hà sa số các thùng dầu đang cháy...

Trong Thánh Địa này làm gì có lửa hay thứ gì tương tự— Ngay khi suy nghĩ đó vừa lóe lên, đôi mắt cậu mở to. Cậu đưa mắt rà soát khắp xung quanh cho đến khi dừng lại ở một ngôi đền nhỏ nằm ở phía Đông.

"Choco, gọi bạn của em đi!" Cậu quay lại dặn dò Chocolat một cách gấp gáp: "Em phải gọi Coolu! Coolu có thể bắn ra tia laser thực sự!"

Đôi mắt màu đào của Chocolat mở to, như thể tạm quên đi cơn đau. Nhưng rồi cô bé lắc đầu: "E-Em... không thể. Coolu sẽ tấn công... cả hai anh chị mất..."

"Không sao đâu!" Haruyuki hít một hơi thật sâu, gồng mình hét lớn: "Anh sẽ phản chiếu tia laser đó!"

"...!"

Chocolat lặng người, nhưng sau khi liếc nhìn thanh máu đang cạn dần ở góc trái, cô khẽ gật đầu đầy dứt khoát: "Em... hiểu rồi. Em tin anh, Silver Crow." Rồi cô dồn chút sức lực cuối cùng, nắm chặt đôi tay, nhắm nghiền mắt và hét lớn: "...Cứu em với, Coolu...!!"

Phản ứng xảy ra tức thì.

Từ phía ngôi đền hướng Đông: Krrrrrr! Haruyuki vừa nghe thấy tiếng gầm gừ chói tai thì một bóng dáng giống như con tê tê đã lao vút ra sân. Dù chỉ là một Quái vật (Enemy) cấp thấp, nhưng nó dài tới hơn hai mét từ đầu đến đuôi. Khối cơ thể đồ sộ của nó — lớn hơn nhiều so với hầu hết các Burst Linker — làm rung chuyển mặt đất khi lao đi trên nền đất trắng.

"Choco, ráng nhịn thêm hai mươi giây nữa!" Haruyuki dang cánh rời xa Avocado, lao hết tốc lực về phía Lava Carbuncle.

"Cứ để tớ lo việc chữa trị!" Tiếng của Chiyuri đuổi theo sau lưng cậu.

"Cảm ơn nhé!" Cậu đáp gọn. Chỉ sau vài giây bay, cậu đáp xuống cách con Quái vật khoảng hai mươi mét, đôi mắt nó rực đỏ và bừng bừng nộ khí.

"Krrrrrrr!!" Gầm lên một tiếng sắc lạnh, Carbuncle rõ ràng đã nhận định Haruyuki là kẻ thù của chủ nhân nó. Nó dừng lại, bốn chân trụ vững trên mặt đất, đầu cúi thấp. Viên hồng ngọc hình bầu dục khảm trên trán nó bắt đầu lập lòe ánh đỏ, y hệt như hiệu ứng khi trang bị chính của Hồng Vương chuẩn bị khai hỏa.

Ngoại trừ Tứ Thần — những Quái vật cấp Siêu hạng canh giữ Lâu đài — thì các sinh vật sống trong Trường Trung lập Không giới hạn (thường gọi là "Enemy") được chia làm bốn cấp độ.

Mạnh nhất là cấp Legend (Huyền thoại), chúng chiếm cứ tầng sâu nhất của các hầm ngục lớn hoặc những địa danh nổi tiếng. Một nhóm vài chục Burst Linker dày dạn kinh nghiệm nếu chuẩn bị kỹ lưỡng vẫn có thể bị quét sạch chỉ vì một sơ suất nhỏ. Nghe nói Thanh Vương — Blue Knight — là người duy nhất từng đơn thương độc mã hạ gục một Quái vật cấp Legend, và nhờ đó ông có biệt danh "Legend Slayer".

Tiếp theo là các Quái vật khổng lồ cấp Beast (Dã thú). Nếu tập hợp được một đội khoảng hai mươi người, việc săn lùng chúng không phải là bất khả thi, nhưng đòi hỏi sự phối hợp cực kỳ ăn ý. Và vì Quái vật cấp Beast thường di chuyển dọc theo các tuyến tàu cao tốc, đôi khi vài kẻ xấu số đụng độ chúng sẽ phải nhận cái kết đắng là cái chết tức tưởi. Rất ít người biết rằng Lục Vương — Green Grandé — đã liên tục đơn đấu với các Quái vật cấp Beast này để kiếm điểm và đổi thành các thẻ vật phẩm hỗ trợ các Burst Linker khác.

Thứ ba là cấp Wild (Hoang dã). Kích thước trung bình của chúng khoảng năm mét, và khi ai đó nhắc đến việc "đi săn", họ thường ám chỉ cấp độ này. Tuy nhiên, ngay cả những Linker lão luyện cũng gặp khó khăn khi đối đầu đơn lẻ với chúng, chưa kể đôi khi chúng còn đi theo bầy. Chuyện các avatar mải mê đánh một con rồi bị cả đàn giẫm nát không phải là hiếm trong Thế giới Gia tốc.

Và cấp độ thứ tư là Quái vật cấp thấp (Lesser), thường được dùng làm bài kiểm tra công nhận Linker cao cấp ở nhiều Legion. Người ta cho rằng nếu bạn có thể đơn đấu thắng một con, bạn đã thực sự trưởng thành. Hầu hết những người thách thức cấp độ này đều là những cao thủ đã đạt cấp 7. Nói cách khác, một Quái vật cấp thấp đơn lẻ có sức mạnh tương đương với một Burst Linker cấp 7.

Dĩ nhiên, Haruyuki — lúc này vẫn đang ở cấp 5 — chưa bao giờ dám đơn đấu với cấp thấp. Không ít lần cậu sơ suất bị chúng nhắm tới, và lần nào cậu cũng phải chạy thục mạng, thanh máu sụt giảm thê thảm chỉ sau một đòn tấn công tầm xa tưởng chừng như đơn giản.

Thế nhưng, lúc này cậu không thể chạy trốn. Vì Chiyuri, người đã dành ba ngày rong ruổi khắp Trường Trung lập nguy hiểm để tìm Quái vật. Vì Chocolat, người đã một mình chống chọi với sự xâm chiếm của bộ kit ISS ở khu vực Setagaya. Vì Mint và Plum, những người bị ép ký sinh và bị tước đoạt tình bạn lâu năm. Và dù không thể diễn tả bằng lời, nhưng vì cả Magenta Scissor và Avocado Avoider nữa, cậu không được phép thua trận này.

"Tới đây!!" Haruyuki hét lớn, hai tay bắt chéo chặt chẽ trước ngực.

Tức thì, viên ngọc trên trán Carbuncle lóe sáng, một tia laser đỏ rực như hồng ngọc phóng vút ra.

So với trang bị chính của Hồng Vương — thứ từng bốc hơi Crow mười lần liên tiếp — thì dòng năng lượng này có vẻ đậm đặc hơn, tỷ lệ thuận với đường kính hẹp của tia sáng. Ngay khi nó va chạm với lớp giáp kim loại trên ngực cậu, cả khu vực đó nóng rực lên như nung.

Phần lớn năng lượng đã bị phản xạ ra môi trường xung quanh nhờ vào độ phản quang 95% — đặc tính riêng biệt của màu bạc. Nhưng 5% còn lại vẫn xuyên thấu lớp giáp và bào mòn sức chịu đựng của cậu. Nếu lớp vỏ kim loại — vũ khí và giáp trụ lớn nhất của một hệ Kim loại — bị phá hủy, cơ thể trần trụi của avatar bên trong sẽ bốc hơi ngay lập tức. Nếu cứ chỉ thủ thế như hiện tại, kết cục chắc chắn sẽ giống hệt như lúc cậu luyện tập với Niko.

Chỉ phản xạ ánh sáng thôi là chưa đủ. Chịu đựng cơn nóng như thiêu như đốt khiến mọi dây thần kinh như đang bốc hỏa, Haruyuki bắt đầu tự trấn an mình. Một tấm gương không chỉ đơn thuần là một tấm bảng phản chiếu ánh sáng. Phản chiếu, nói cách khác, chính là sự khước từ. Một thứ khước từ ánh sáng không thể nào đẹp đẽ và kiên định đến vậy.

Trong tâm trí cậu hiện lên tấm gương ba mặt khổng lồ trong phòng gương của nhà hát kịch Noh nhà Suginami — gia đình của Utai Shinomiya. Trước khi nghệ sĩ diễn kịch Noh đeo mặt nạ và bước lên sân khấu, họ phải tập trung tâm trí trước gương. Utai gọi tấm gương là ranh giới giữa thế giới này và thế giới bên kia. Ranh giới. Một biên giới, nhưng cũng là một con đường. Nói cách khác, thay vì là một tấm phẳng đơn thuần, gương là một lối vào và lối ra. Nó đón nhận ánh sáng, dẫn dắt nó và giải phóng nó một lần nữa.

Từ tối hôm trước, khi được xem tấm gương ba mặt tại nhà Utai và nghe câu chuyện buồn về anh trai cô, Kyoya Shinomiya (tức Mirror Masker), Haruyuki đã mơ hồ cảm nhận được trạng thái tinh thần đó. Và ngòi nổ khiến bản năng mơ hồ ấy thăng hoa thành sự thấu hiểu chính là trận chiến khốc liệt với hệ Kim loại bí ẩn Wolfram Cerberus. Khi bắt đầu trận đấu đó, Haruyuki đã thua thảm hại đến mức không còn lời nào để bào chữa.

Nhưng rồi trong trận tái đấu, sau khi đã trải qua khóa huấn luyện đặc biệt vào giờ nghỉ trưa, với kỹ thuật Nhu đạo (Way of the Flexible) học trực tiếp từ sư phụ Kuroyukihime, Haruyuki đã giành chiến thắng bằng chiến thuật hóa giải những đòn tấn công mãnh liệt của Cerberus, biến chúng thành lực cho các đòn quật và nện đối thủ xuống đất.

Nếu trong lúc đang bị tấn công dồn dập này, chỉ một lần cậu dùng sức mạnh để đối kháng với sức mạnh, chắc chắn bộ giáp của cậu sẽ vỡ vụn như ngày hôm trước. Chính vì Haruyuki đã chấp nhận những cú đấm của Cerberus và hòa quyện chúng vào chuyển động của mình mà cậu mới thành công trong đòn Guard Reversal (Phản đòn khi phòng thủ).

Vậy thì, liệu điều tương tự có khả thi với đòn tấn công laser không? Một tấm gương thực sự sẽ đón nhận ánh sáng, đổi hướng và phóng nó đi: đó chính là Nhu đạo dành cho ánh sáng.

Đừng sợ hãi!

Lớp giáp bảo vệ cánh tay vẫn còn trụ được, nhưng thanh máu đang sụt giảm đều đặn. Haruyuki gạt bỏ thực tế đó khỏi tâm trí và tự nhủ một cách kiên định: Mình là Silver Crow. Mình là avatar hiện tại giống với một tấm gương nhất trong Thế giới Gia tốc này. Có lẽ mình còn kém xa anh trai của Shinomiya — người có cả chữ "Mirror" trong tên — nhưng ngay lúc này, chỉ một khắc thôi, mình biết mình có thể hòa làm một với ánh sáng. Mình có thể trở thành ranh giới để dẫn lối cho ánh sáng.

Được rồi. Hãy vứt bỏ nỗi sợ và sức mạnh đi. Hãy chấp nhận nó! Haruyuki vẫn giữ tư thế bắt chéo tay, nhưng cậu thả lỏng cơ thể đang căng cứng và hơi ngẩng mặt lên.

Bên kia tầm nhìn rực đỏ, đôi mắt cậu chạm vào đôi mắt của con Quái vật nhỏ đang bắn tia laser rực cháy — hoặc ít nhất cậu cảm thấy vậy. Ngay khoảnh khắc đó, sự sụt giảm thanh máu và sự tán xạ của ánh sáng đồng thời dừng lại. Không phải tia laser bị ngắt quãng, mà là nó đã biến thành một khối cầu đỏ thẫm ngưng tụ ngay trung tâm điểm giao nhau của hai cánh tay cậu.

"Chính là... nóốốốố!!" Haruyuki vung mạnh tay phải về phía trước đồng thời xoay người sang trái. Nhắm thẳng vào thân hình đồ sộ của Avocado Avoider cách đó mười mét, kẻ vẫn đang mải mê liếm láp một Chocolat đang tan chảy.

Vút! Không khí rung chuyển, tia laser của Carbuncle lại phóng đi, bị bẻ cong một góc khoảng 120 độ. Tia sáng bắn trực diện vào bộ giáp của Avocado, găm thẳng vào phần dưới cơ thể hắn và nhanh chóng đào sâu vào lớp giáp.

Nhưng tia laser không hề xuyên thủng lớp giáp đó. Lớp đệm dày và mềm mại kia đang hấp thụ năng lượng y như cách nó đã làm với các đòn vật lý.

Nếu đòn tấn công này là những viên đạn thực tế hay sóng xung kích, bộ giáp mềm của Avocado có lẽ đã chịu đựng được hoàn toàn. Nhưng đúng như Chocolat dự đoán, nhiệt độ chính là gót chân Achilles của hắn. Chỉ trong chớp mắt, lớp giáp xanh đậm bên ngoài đã đỏ rực lên, màu sắc lan tỏa từ điểm tiếp xúc ra xung quanh. Haruyuki thầm khâm phục ý chí của đối thủ khi hắn vẫn nhất quyết không chịu nhả Chocolat ra, nhưng một Linker không thể chỉ dựa vào ý chí mà chống chọi lại đòn tấn công của một Quái vật — dù chỉ là cấp thấp.

Chỉ sau ba giây ngắn ngủi, toàn bộ cơ thể hình quả trứng đã trở nên nóng sáng, và những vết nứt bắt đầu xuất hiện khắp nơi trên bộ giáp. Haruyuki chưa kịp định thần thì một âm thanh nhầy nhụa, đặc quánh vang lên.

Xoẹt! Thân hình khổng lồ của Avocado Avoider tan chảy, chất lỏng đặc quánh bốc hơi và biến mất trước khi kịp chạm đất. Dĩ nhiên, cái miệng lớn cũng tan biến, và Chocolat bị hất văng ra giữa không trung. Ngay khi cô bé sắp rơi xuống đất một cách bất lực, Chiyuri đã lao tới đỡ gọn avatar chocolate vào lòng. Như thể nhận ra Chocolat đã được giải phóng, tia laser từ trán Carbuncle cũng yếu dần rồi tắt hẳn.

66f658ff-e4f6-4bcd-b883-04d29fc8fc01.jpg

"Hàaaa." Trút một hơi thở dài nhẹ nhõm, Haruyuki thả lỏng đôi vai. Khi nhìn xuống đôi tay, lớp giáp từng nóng đỏ nay đã trở lại màu bạc, nhưng trong trẻo hơn bình thường — hay đúng hơn, cậu nhận ra nó đã chuyển sang "màu gương". Cậu chăm chú nhìn tấm gương trên tay dần biến mất và các chi trở lại vẻ sáng bóng bạc nguyên thủy.

Đó có phải là năng lượng "Theoretical Mirror" (Gương lý thuyết) không? Chẳng lẽ mình thực sự đã đạt được nó? Cậu tự hỏi, nhưng dĩ nhiên chẳng có ai trả lời. Nếu mở menu thuộc tính ngay lúc này, cậu có thể kiểm tra xem mình có thêm kỹ năng mới hay không, nhưng giờ không phải lúc.

Bởi vì họ đang tiến đến giai đoạn cuối cùng của trận chiến.

Xác nhận rằng Lava Carbuncle đã hết hung hăng, Haruyuki quay lại phía Chiyuri và Chocolat, rồi đôi mắt cậu mở to vì ngạc nhiên.

Có một vật thể lạ trên mặt đất cách hai cô gái không xa: một quả cầu màu nâu đường kính khoảng ba mươi centimet. Cậu nghĩ đó có lẽ là một loại Chocopet nào đó, nhưng chất liệu lại khác hẳn. Đang lúc ngẩn ngơ nhìn thì những cánh tay và đôi chân ngắn ngủn thình lình mọc ra từ quả cầu, và ngay khi đứng vững, nó bắt đầu chạy thục mạng về phía Tây của sân bãi. Hướng về phía Magenta Scissor, kẻ vẫn đang dính chặt vào tường đền quan sát trận chiến.

Haruyuki tiến lại gần Chiyuri. "Cái đó... là cái gì vậy?" cậu hạ thấp giọng hỏi.

"Đ-Đừng hỏi tớ..."

"Có lẽ là... bản thể của Avocado," Chocolat đáp lời, vẫn đang nằm trong vòng tay của Lime Bell. "Hoặc là một cái 'nhân' (pit) chẳng hạn. Em nghĩ để anh ta đi cũng không sao đâu."

"Nhân... Đúng là một avatar phi tiêu chuẩn về mọi mặt nhỉ?" Khẽ lắc đầu, Haruyuki tập trung vào việc kiểm tra vết thương của Chocolat. Chiếc váy giáp lớn của cô bé gần như đã biến mất hoàn toàn, và màu chocolate ở hai chân cũng bị bong tróc một nửa. Nhưng may mắn là cô không bị mất đi bộ phận nào.

Như để xác nhận phán đoán của Haruyuki, Chocolat yếu ớt nói: "Cảm ơn chị, Bell. Chị thả em xuống đi. Em ổn mà."

"...Được rồi." Chiyuri từ từ cúi xuống, và Chocolat bước chân xuống đất, dù vẫn còn hơi loạng choạng. Cô bé quay cái đầu đội mũ bonnet lại và nhìn chằm chằm đầy kiên định về phía Nam của sân bãi.

Như thể chỉ chờ đợi cái nhìn đó, một cơn rung động nặng nề — thứ mà Haruyuki đã quá đỗi quen thuộc — làm rung chuyển không khí: âm thanh của một đòn tấn công Tâm ý hắc ám được kích hoạt bởi bộ kit ISS. Mint Mitten và Plum Flipper đã nghiền nát hai con rối Chocopet đang cản đường họ bằng đòn Dark Blow.

Chiêu Cocoa Fountain bao phủ mặt đất cũng đã hết thời gian hiệu lực và đang dần biến mất. Trên nền gạch trắng nguyên bản của Thánh Địa, hai avatar hệ F nhỏ nhắn đang bước đi vô hồn về phía họ. Những con mắt gắn trên ngực mỗi người chớp nháy ánh đỏ rợn người như máu. Haruyuki và Chiyuri bắt đầu thủ thế chiến đấu, nhưng Chocolat khẽ lắc đầu ngăn họ lại. Dù thương tích đầy mình, cô bé vẫn tiến lên một bước, và vài giây sau, những người bạn thân nhất của cô đã dừng lại chỉ cách cô vẻn vẹn hai mét.

"Tại sao cậu không đi cùng bọn tớ, Cocoa?" Mint Mitten lên tiếng trước, cái đầu như một chiếc mũ len và đôi bàn tay to lớn sưng phồng.

"Nào, chúng ta hãy cùng nhau trở nên mạnh mẽ hơn," Plum Flipper lẩm bẩm, một chiếc mũ nồi tròn trịa trên đầu. "Hãy mạnh mẽ lên và thay đổi thế giới này đi, Cocoa."

Giọng nói của họ nghe có vẻ thân thiết, nhưng lại mang một vẻ rỗng tuếch kỳ lạ. Đôi mắt của họ cũng mờ đục, khiến người ta cảm giác như chính những con mắt trên ngực mới là thứ đang phát ra tiếng nói chứ không phải bản thân họ.

Và có lẽ đúng là như vậy.

Đặc điểm đáng sợ nhất của bộ kit ISS là đêm nào nó cũng thực hiện quá trình đồng bộ hóa hạt giống trong khi người dùng đang ngủ. Bộ kit thu thập những suy nghĩ tiêu cực từ những người xung quanh và gieo rắc những suy nghĩ tiêu cực của chính người dùng ra môi trường. Mint và Plum giờ đây đang đồng bộ với ý chí đen tối của Magenta Scissor — "mẹ" của tất cả các bộ kit đang hoành hành ở Setagaya.

"Min-Min. Pliko. Hai cậu không cần thứ sức mạnh đó để thay đổi thế giới đâu," Chocolat tha thiết đáp lại, cơ thể đầy thương tích của cô bé cố gắng đứng vững. "Chỉ cần chúng ta tin tưởng... thế giới sẽ thay đổi. Chính hai cậu đã dạy tớ điều đó mà."

Cô bé liếc nhìn Haruyuki và Chiyuri rồi nhanh chóng quay lại phía trước.

"Ở thế giới thực, cũng như ở Thế giới Gia tốc này, chúng ta đã luôn lo sợ thế giới bên ngoài. Chúng ta tự nhốt mình trong một chiếc hộp êm đềm, thoải mái... chúng ta chưa bao giờ dám nhìn thẳng vào quá khứ hay tương lai. Nhưng đó là một sai lầm. Lý do chúng ta trở thành Burst Linker là... để gia tốc. Để rũ bỏ những ký ức đau buồn và tiến về phía trước. Với mỗi bước chân tiến lên, bức tường của chiếc hộp sẽ mở rộng thêm, và thế giới sẽ thay đổi. Thứ sức mạnh được ban phát mà hai cậu đang có... chúng ta không cần phải dựa dẫm vào nó đâu, Min-Min, Pliko!" Giọng nói nghẹn ngào, Chocolat cố gắng bước thêm một bước nữa bằng cơ thể rệu rã của mình. Rồi thêm một bước. Và một bước nữa.

Giờ đây cô bé đang đứng ngay trước mặt Mint và Plum. Đôi mắt của hai người họ càng trở nên tăm tối, và bù lại, ánh sáng từ bộ kit ISS rực lên dữ dội. Trên đôi tay phải của họ — dù khác biệt về hình dáng và kích thước — đều bao phủ một luồng khí đen kịt giống hệt nhau. Haruyuki định lao lên theo phản xạ, nhưng Chiyuri ở bên cạnh đã khẽ lắc đầu ngăn lại.

Trong một cử động cứng nhắc như thể các khớp xương đã rỉ sét, cả hai cùng giơ cánh tay phải lên. Đối mặt với nguy hiểm cận kề, Chocolat không hề nao núng, cô bé dang rộng đôi tay thanh mảnh và ôm chầm lấy cả hai người bạn cùng một lúc.

Hai bộ kit ISS chớp nháy liên hồi. Cảm giác vô hồn phát ra từ những con mắt đó có thể coi là lòng thù hận, nhưng cũng có thể là sự sợ hãi. Đồng bộ với sự hỗn loạn của bộ kit, một sự thay đổi xuất hiện trong chính đôi mắt của Mint và Plum. Đôi mắt vốn xám xịt bắt đầu sáng dần lên, và những nắm đấm đang giơ lơ lửng giữa không trung bắt đầu run rẩy. Luồng khí đen xoáy sâu trở nên bất ổn, dù mật độ của nó vẫn đang tăng lên.

Nếu họ tung chiêu Dark Blow cùng lúc ở khoảng cách đó, Chocolat sẽ biến mất không để lại dấu vết. Nếu cô định thực hiện kế hoạch ban đầu là ép Mint và Plum phải mất toàn bộ điểm bằng chiêu Judgment Blow — thì đây chính là cơ hội đầu tiên và cuối cùng.

Thế nhưng, Chocolat không hề nhúc nhích. Đầu cúi thấp, cô bé cứ thế ôm chặt lấy những người bạn của mình. Từ đôi mắt đang chớp nháy loạn xạ của Mint và Plum, những giọt ánh sáng trắng tuôn trào và rơi vào hư không.

Ngay khoảnh khắc đó, không phải ba thành viên của Legion Petit Paquet, cũng không phải Haruyuki hay Magenta Scissor đang đứng nhìn từ xa là người hành động; mà chính là Chiyuri — Lime Bell.

Cô bé vung cao trang bị tăng cường trên tay trái, chiếc chuông Choir Chime, và xoay nó thành những vòng tròn lớn ngược chiều kim đồng hồ.

Bong! Tiếng vang như tiếng chuông trường học vang lên lần thứ nhất, thứ hai, thứ ba rồi thứ tư. Một luồng ánh sáng xanh chanh thuần khiết trào ra từ Lime Bell như một dòng chất lỏng và đổ thẳng xuống phía trước. Cùng lúc đó, cô bé hét vang tên chiêu thức: "Citron... Caaaaaaaaall!!"

Luồng sáng cuộn trào từ bên trong chiếc chuông lao thẳng về phía trước, tạo thành vô số những hình chữ thập lấp lánh và bao trùm lấy cả Mint và Plum. Ở trung tâm cột sáng rực rỡ bốc lên từ dưới đất, cơ thể hai người họ bị nhấc bổng lên khỏi mặt đất một chút.

Hạ thấp trọng tâm, tay phải đỡ lấy chiếc chuông bên tay trái, Chiyuri dồn hết tâm trí để duy trì luồng sáng với vẻ mặt đầy quyết tâm. Theo bản năng, Haruyuki tiến lại gần và đặt tay sau lưng hỗ trợ cô. Cơ thể mảnh mai của Chiyuri run rẩy dữ dội, cho thấy sự tập trung tinh thần đến mức cực độ.

Ngoài Mode I giúp khôi phục thanh chiêu thức của Chocolat ở đầu trận chiến, kỹ năng đặc biệt Citron Call của Lime Bell còn có Mode II, chiêu thức tiêu tốn toàn bộ năng lượng. Hiệu quả của nó là xóa bỏ tối đa bốn cấp độ trạng thái của avatar mục tiêu. Cụ thể, nó có thể khiến những việc như avatar bị mất chi, bị ký sinh bởi một vật thể, hay việc trang bị hoặc sở hữu Trang bị Tăng cường trở thành điều "chưa từng xảy ra".

Vì bộ kit ISS thực chất là một vật thể ký sinh và cũng được tính là một Trang bị Tăng cường, cả nhóm đã giả định rằng việc hóa giải bằng Mode II sẽ có hiệu quả. Tuy nhiên, một tuần trước đó, Takumu — người cũng bị bộ kit ký sinh — đã khẳng định phương pháp này không làm bộ kit của cậu biến mất. Bởi vì bộ kit kích hoạt một loại hệ thống giả-Tâm ý lấy khát khao sức mạnh trong tim người dùng làm nguồn năng lượng, nó có thể ghi đè lên Citron Call.

Nếu vậy, về lý thuyết, họ cũng sẽ không thể loại bỏ bộ kit của Mint và Plum lúc này. Thế nhưng, có một sự khác biệt mang tính quyết định so với trường hợp của Takumu. Đó là Mint và Plum đã bị Magenta Scissor xẻ thịt và cưỡng ép ký sinh bộ kit. Những lời họ nói lúc trước về việc khao khát sức mạnh không phải là cảm xúc chân thực từ trái tim họ; đó là thứ bị áp đặt bởi những người dùng bộ kit khác thông qua quá trình xử lý song song hằng đêm. Trong trường hợp đó, nếu bên trong họ vẫn tồn tại một sự phản kháng đối với bộ kit—không, nếu đó là tình yêu dành cho Chocolat—thì hoàn toàn có khả năng Citron Call sẽ hóa giải được sự ký sinh này.

"L-làm ơn đi mà!!" Chiyuri hét lên bằng chất giọng thanh mảnh nhưng đầy nỗ lực khi tiếp tục duy trì kỹ năng.

"Biến đi!!" Haruyuki cũng cầu nguyện khẩn thiết, từng chữ thốt ra như vắt kiệt sức lực trong khi đôi tay vẫn giữ chặt lấy vai Chiyuri. Nếu kế hoạch này thất bại, hoặc Chocolat sẽ bị giết, hoặc cô bé sẽ phải dùng đến Judgment Blow để kết liễu bạn mình trước khi điều đó xảy ra.

Nhưng cậu không muốn nhìn thấy kết cục đó thêm một lần nào nữa. Tuyệt đối không.

Trong luồng sáng xanh nhạt, những bộ kit ISS gắn trên ngực Mint và Plum bắn ra những tia sáng đỏ rực màu máu để chống trả. Những nhãn cầu sưng phồng lên kinh tởm, các mạch máu quấn quanh chúng đập liên hồi đầy đe dọa.

Thế rồi, cánh tay phải của hai cô gái đang giơ cao trên không trung bắt đầu từ từ hạ xuống. Luồng chướng khí đen đặc gần như đã tan biến hoàn toàn. Nắm đấm buông lơi, những ngón tay gầy gò run rẩy vươn về phía Chocolat.

"Min-Min! Pliko!" Chocolat gào lên, nắm lấy đôi bàn tay của cả hai mà siết chặt.

Ngay sau đó, những mạch máu đen ngòm từ bộ kit ISS khô héo lại, nhãn cầu yếu ớt khép mí. Vật ký sinh biến thành làn sương đen và bốc hơi hoàn toàn trong ánh sáng xanh mướt. Khi Citron Call kết thúc, trên ngực của Mint Mitten và Plum Flipper không còn dấu vết của bất kỳ vật thể lạ nào.

Chiyuri quỵ xuống, Haruyuki vội đỡ lấy cô, đôi mắt cậu vẫn mở to đầy kinh ngạc.

Lần trước khi cậu phá hủy bộ kit ký sinh trên Burst Linker Olive Grab, một khối cầu ánh sáng đỏ đã bay vút lên bầu trời. Nhưng lần này không hề có sai sót; không có thứ gì kịp tẩu thoát. Điều đó chỉ có nghĩa là: Chiến thuật của họ đã thành công—sự tồn tại của các bộ kit đã bị đảo ngược thời gian và biến mất hoàn toàn.

"Cậu làm được rồi. Cậu làm được rồi, Bell!" Haruyuki siết chặt tay trái, còn Chiyuri trong vòng tay cậu ngước mặt lên, nở một nụ cười rạng rỡ dù đang kiệt sức.

Mint Mitten và Plum Flipper tạm thời bất tỉnh, Chocolat cũng tựa vào họ, mắt nhắm nghiền.

Khi Haruyuki và Chiyuri bắt đầu bước về phía họ, avatar màu chocolate ngẩng đầu lên. Những vệt sáng trắng dài vẫn còn đọng trên đôi gò má mịn màng.

"Cuối cùng, khi em nắm tay họ... em đã nghe thấy tiếng họ nói. 'Cocoa, bọn tớ xin lỗi'..." cô bé thầm thì khàn đặc.

"Ừ, họ ổn rồi." Haruyuki gật đầu thật mạnh cùng với Chiyuri. "Họ chắc chắn sẽ trở lại như xưa thôi."

"Em đã chiến đấu rất kiên cường đấy," Chiyuri nói. "Chính vì tình cảm của em đã chạm đến họ nên chị mới có thể làm bộ kit biến mất được."

Cô bé gật đầu dứt khoát, dừng lại một chút trước khi tiếp tục: "Hai anh chị... cũng có thể gọi em là 'Cocoa'."

Haruyuki không tự chủ được mà mỉm cười chua chát; có vẻ Chocolat đang lấy lại phong độ rất nhanh. Nhưng ngay sau đó là một câu: "Tuy nhiên, em sẽ không để anh 'nếm' thử em thêm lần nào nữa đâu."

Cậu cứng đờ người ngay lập tức.

"Hả?" Chiyuri nghiêng đầu thắc mắc, còn Chocolat thì bắt đầu há miệng định bóc phốt hành vi của Haruyuki.

Nhưng trước khi cô bé kịp nói, một tiếng gầm krrrrrr sắc lẹm vang lên từ phía xa. Nghe thấy lời cảnh báo, Haruyuki phản xạ xoay người nhìn quanh.

Một bóng dáng mảnh khảnh lọt vào tầm mắt cậu, chậm rãi tiến lại từ phía Tây. Cậu thủ thế cảnh giác nhưng nhanh chóng thả lỏng. Magenta Scissor đã tách cây kéo khổng lồ ra làm hai thanh kiếm như cũ, treo lủng lẳng bên hông. Dù cô ta vẫn đeo bộ kit ISS và có khả năng dùng Dark Shot tầm xa, nhưng trông cô ta không còn tâm trí để chiến đấu nữa. Cánh tay trái đã mất sau nhát chém của Haruyuki, còn tay phải cô ta đang ôm một quả cầu nâu đường kính khoảng 30cm—"hạt giống" của Avocado Avoider.

"Cho— ý anh là Cocoa, đừng để Coolu tấn công. Cô ta có lẽ không đến để đánh nhau đâu," Haruyuki nói khẽ.

Chocolat gật đầu dù gương mặt vẫn còn vẻ lo lắng. Cô bé giơ tay phải về phía Carbuncle ở phía Đông, và chỉ cần thế, con Quái vật ngoan ngoãn nằm rạp xuống.

"Oa. Được huấn luyện tốt thật đấy," Chiyuri trầm trồ. Cô cũng cảm thấy trận chiến đã ngã ngũ, nhưng vẫn cùng Haruyuki bước lên đứng chắn trước mặt Chocolat và các bạn để đối diện với avatar tím đỏ.

Magenta Scissor tiến đến khá gần mới dừng lại. Silver Crow đầy thương tích, bị kéo cắt và laser của Coolu đốt cháy, nhưng kẻ thù màu tím của họ cũng chẳng khá hơn. Lớp giáp ruy băng vỡ vụn khắp nơi, lộ ra khá nhiều phần cơ thể avatar bên trong. Trên hết, cô ta hẳn vẫn đang rất đau đớn vì mất đi cánh tay. Tuy nhiên, không một chút biểu hiện nào lộ ra trên mặt, trái lại, avatar hệ F cao ráo ấy còn mỉm cười nhạt.

"Ta đã đủ kinh ngạc khi thấy ngươi bẻ cong laser của Quái vật để làm tan chảy giáp của Avocado, vậy mà ngươi còn đi xa hơn nữa, xóa sổ cả bộ kit ISS sao? Đúng là thuộc hạ của 'cô gái đó' có khác."

"Cô biết Hắc Vương sao?" Haruyuki hỏi.

Đôi vai gầy của cô ta khẽ nhún. "Ít nhất thì ta không muốn dây dưa với các ngươi thêm nữa, kẻo chính cô ta lại xuất hiện... mức độ quen biết chỉ đến thế thôi."

"Nếu cô đã nói vậy, nghĩa là cô sẽ không làm phiền Cocoa và các bạn của em ấy nữa chứ?" Chiyuri dồn ép.

Magenta lại mỉm cười. "Thật khó chịu, nhưng ta không còn lựa chọn nào khác. Nếu ta có ký sinh chúng lần nữa, các ngươi lại hóa giải nó thôi. Ta bỏ cuộc ở phía Bắc này, ta sẽ chuyển sang phía Đông."

Lời nói này là một lời tuyên bố: dù tạm thời từ bỏ việc chiêu mộ Chocolat, cô ta vẫn không từ bỏ mục tiêu lớn nhất—truyền bá bộ kit ISS ra toàn bộ Thế giới Gia tốc. Haruyuki định hỏi tại sao cô ta phải làm đến mức đó, nhưng rồi lại thôi. Cậu đã nghe về động cơ của cô ta rồi: xóa bỏ sự bất công do khác biệt về năng lực và ngoại hình trong thế giới này.

Nghiến chặt răng sau lớp kính bảo hộ màu gương, Haruyuki nhìn vào avatar hình cầu màu nâu trong tay Magenta Scissor. Cậu thật khó tin quả cầu nhỏ bé đó lại chính là bản thể của Avocado Avoider khổng lồ cao hơn hai mét rưỡi. Nhưng đôi tay chân ngắn ngủn và thấu kính mắt ti hí kia đúng là cùng một khuôn đúc ra. Và một bộ kit ISS tí hon cũng được gắn ngay trên ngực nó.

"Vậy là cuộc chiến vẫn tiếp tục nhỉ?" Haruyuki nói, nuốt ngược mọi cảm xúc vào trong. "Cô sẽ đạt được mục tiêu trước, hay bọn tôi sẽ tiêu diệt được bản thể gốc của bộ kit ISS trước đây?"

"Ta không ngờ cậu lại biết tuyên chiến hùng hồn thế đấy. Lạ thật." Magenta mỉm cười rạng rỡ nhất từ đầu trận đến giờ. "Được thôi, cứ coi là vậy đi. Nhưng trước tiên, các người đã thắng ở đây hôm nay, nên ta phải trao phần thưởng chứ nhỉ?" Cô ta búng hai ngón tay đang ôm Avocado, đột nhiên có hai vật thể hình chữ nhật kẹp giữa các ngón tay, dù Haruyuki chẳng rõ cô ta lấy chúng từ đâu ra. Cậu đã quá quen với các thẻ vật phẩm (item card), nhưng những tấm này có màu đen tuyền. Đây là lần đầu cậu thấy màu này. Trên mặt thẻ có dòng chữ ghi tên vật phẩm bằng phông màu đỏ thẫm.

"Đây là các bộ kit ISS được cắt ra từ Mint Mitten và Plum Flipper. Chúng đã quay lại kho đồ của ta, nhưng dữ liệu có thể đã bị 'nhiễm bẩn' bởi sự quan tâm hay lòng tốt gì đó rồi. Ta không dùng được nữa, nên nhường lại cho các người xử lý đấy," cô ta nói với tông giọng khiến cậu không tài nào đoán được ý đồ thật sự. Cô ta búng tay, hai tấm thẻ xoay vòng trên không trung rồi cắm phập xuống lớp gạch dưới chân Haruyuki.

"X-xử lý... ý cô là..." Cậu gãi đầu tự hỏi không biết mấy thứ này thuộc loại rác cháy được hay không cháy được.

"Muốn làm gì thì tùy." Magenta lại nhún vai. "Đun, rán, hay phân tích chúng... Hửm? Ồ đúng rồi! Nhắn lại với Cyan Pile: cái câu ta nói tuần trước khi đưa thẻ kit cho cậu ta — rằng ta đưa thứ đó cho cậu ta dưới hình thức đó vì ta 'thích' cậu ta — là ta nói thật đấy."

"Này!" Chiyuri nãy giờ im lặng bỗng bật dậy hét lớn ngay khi nghe thấy câu đó. "T-tại sao bọn tôi phải nhắn cái tin đó?! Quan trọng hơn là, tại sao cô lại thích Pile hả?!"

"Trời ạ! Thì cậu ta tuyệt vời mà, đúng không? Cái hình dáng bất đối xứng đó... Ồ, giờ nghĩ lại, em cũng khá dễ thương đấy chứ," Magenta đáp trả một cách điềm tĩnh, và còn tặng thêm cho Lime Bell một nụ cười đầy mê hoặc.

Điều này rõ ràng vượt quá khả năng xử lý của Chiyuri, và nụ cười của Magenta càng sâu hơn trong giây lát khi thấy cô bé đứng hình, trước khi cô ta lẳng lặng xoay người bước đi. Ôm chặt "hạt giống" của Avocado trong tay, cô ta tiến về phía ga Sakurajosui.

Nhìn theo bóng lưng ấy, Haruyuki thoáng chút mâu thuẫn. Magenta Scissor chắc chắn sẽ tiếp tục gieo rắc bộ kit ISS. Nếu muốn ngăn chặn, có lẽ cậu nên tấn công ngay tại đây, đánh bại cô ta, rồi lại đánh bại khi cô ta hồi sinh sau một tiếng nữa, liên tục như vậy cho đến khi cô ta mất sạch điểm. Với sự chênh lệch thực lực hiện tại, điều đó hoàn toàn khả thi.

Thế nhưng, Magenta hẳn cũng biết Haruyuki có thể làm vậy. Nếu cô ta muốn, ngay khi bộ kit của Mint và Plum bị thanh tẩy, cô ta đã có thể rút lui ngay về điểm đăng xuất.

Nhưng thay vì làm thế, cô ta lại bước đến nói chuyện với họ. Cậu không tin cô ta định giăng một cái bẫy hiểm độc nào đó thông qua hai tấm thẻ kia. Có lẽ, Magenta đã chấp nhận ở lại chiến trường với tư cách kẻ thua cuộc vì lòng kiêu hãnh của chính mình—thứ kiêu hãnh mà cô ta vẫn giữ được dù đang mang trong mình bộ kit ISS.

Haruyuki không thể tấn công một đối thủ như thế từ sau lưng. Cậu rời mắt khỏi bóng dáng đang xa dần, cúi xuống nhặt hai tấm thẻ đen dưới chân.

"Ch-chạm vào chúng có sao không?" Chiyuri lo lắng hỏi.

"Tớ nghĩ chắc không sao đâu, miễn là đừng bấm nút 'sử dụng' hay hô khẩu lệnh kích hoạt là được." Dù nói vậy, cậu cũng chẳng muốn cầm chúng lâu, nên nhanh chóng mở menu thuộc tính, vào màn hình kho đồ và cất chúng vào đó. Khi cậu ngẩng đầu lên, công việc đã xong, và bóng dáng Magenta Scissor đã biến mất khỏi sân đấu rộng lớn.

Nghiến răng nén lại mớ cảm xúc hỗn độn đang trào dâng trong lồng ngực mà chính mình cũng không hiểu rõ, Haruyuki quay lại. Trong vòng tay của Chocolat đang quỳ dưới đất, hai avatar nữ bắt đầu tỉnh lại; đôi chi mảnh khảnh của họ run rẩy.

Haruyuki định tiến lại gần, nhưng Chiyuri nắm lấy cánh tay cậu.

"Cứ để ba người họ với nhau đi," cô thì thầm, và cậu gật đầu đồng ý.

Cậu không nghe thấy họ nói gì, nhưng Chocolat Puppeteer, Mint Mitten và Plum Flipper có vẻ đang trò chuyện rất chậm rãi. Một lúc sau, những cánh tay màu nâu, xanh và tím vươn ra, ba cô gái ôm chầm lấy nhau thật chặt. Đang mải mê ngắm nhìn cảnh tượng đẹp đẽ ấy, Haruyuki chợt giật mình khi một bóng đen khổng lồ bất ngờ lọt vào khung hình từ phía trái. Đó là một con Quái vật với đôi chi ngắn ngủn thò ra từ cơ thể giống tê tê bọc giáp, viên hồng ngọc trên trán lấp lánh—Coolu.

Chocolat đã bảo nó đứng yên, nhưng chắc nó không chịu nổi nữa rồi. Nó rúc cái đầu thuôn dài vào người các cô gái, phát ra những tiếng kêu ngọt ngào: Krrr, krrrr.

Chẳng biết từ lúc nào, Haruyuki đã nắm lấy tay Chiyuri bên cạnh. Họ cùng dõi theo ba cô gái và một sinh vật tạo nên Legion Petit Paquet. Ban đầu họ đến Setagaya chỉ với mục tiêu duy nhất là huấn luyện đặc biệt với Quái vật, rồi lại bị cuốn vào một trận chiến khốc liệt ngoài kế hoạch bắt nguồn từ một cuộc chạm trán bất ngờ. Nhưng từ tận đáy lòng, Haruyuki cảm thấy thật may mắn vì họ đã đến đây vào lúc đó, ngày hôm đó.

Chiyuri cũng có cùng cảm xúc; giọng nói hơi nghẹn ngào của cô vang lên bên tai cậu: "May quá."

Cảm giác như họ đã gia tốc trong một thời gian khá dài, nhưng khi trở về thế giới thực qua cổng đăng xuất, chỉ có vài giây hiển thị trên đồng hồ ở góc dưới bên trái màn hình ảo thay đổi.

Từ khe cửa hẹp, mùi hương quyến rũ của món sườn xào chua ngọt với dứa bay vào, nhưng vẫn còn gần mười phút nữa mới đến giờ ăn tối lúc sáu rưỡi. Mặc dù cậu đang đói cồn cào sau bao nhiêu chuyện bay lượn, chờ đợi và chiến đấu! Nhưng dù bạn là Burst Linker hạng nào đi nữa, bạn vẫn không thể tua nhanh thời gian thực. Thả mình trên tấm đệm hơi mềm hơn giường ở nhà một chút, Haruyuki trút một hơi thở dài.

"Nào Haru. Ở bên này thì không cần phải khóc đâu."

Cậu nghe thấy tiếng Chiyuri ngay bên trái mình và theo phản xạ quay mặt sang. Ngay lập tức, thứ chất lỏng bí ẩn tích tụ trong mắt cậu trào ra, lăn dài trên má và để lại một vết mờ trên tấm ga giường.

"T-tớ không có khóc!" Cố gắng phản kháng như một đứa trẻ tiểu học, cậu lấy mu bàn tay dụi mắt. Nhưng có lẽ tuyến lệ đã bị "vỡ đê"; những giọt nước cứ thế tuôn ra hết giọt này đến giọt khác. Cậu bỏ cuộc không ngăn chúng nữa và định quay lưng lại với Chiyuri. Thế rồi cậu nhận ra khuôn mặt Chiyuri qua làn nước mắt cũng đang lấp lánh những giọt sáng.

"Nói tớ, cậu cũng đang khóc đấy thôi?" cậu hỏi, bĩu môi.

"Thì tại..." Chiyuri không hề giấu giếm nước mắt mà mỉm cười qua làn lệ— "Ý tớ là, tớ thấy vừa vui vừa buồn bằng nhau luôn. Một liều đúp cảm xúc ấy mà. Không kìm được."

"À, nếu là liều đúp thì đúng là không kìm được thật..." Đồng tình với cái logic lạ lùng đó, Haruyuki chợt nghĩ: Ồ, đúng là vậy.

Sau khi tiễn Magenta Scissor và Avocado Avoider đi, thành phần chính trong mớ hỗn độn cảm xúc trào dâng trong lòng cậu chính là "nỗi buồn".

Tại sao cậu lại buồn? Bởi vì cậu nghĩ rằng họ cũng có thể đã có một tương lai khác.

"Tại sao chứ?" Ngước mặt lên trần nhà một lần nữa, Haruyuki thốt ra lời từ cổ họng đang nghẹn đắng. "Tại sao chúng ta lại phải chiến đấu như thế...?"

Nếu những trận đấu ở Đấu trường Bình thường là một trò chơi đối kháng nơi đối thủ đọ sức về kiến thức, kỹ thuật và ý chí, thì những trận chiến Tâm ý ở Trường Trung lập Không giới hạn lại là những cuộc xung đột sinh tử, nơi chỉ có cơn thịnh nộ và lòng thù hận va vào nhau chát chúa.

Mới chỉ tám tháng kể từ khi trở thành Burst Linker và Haruyuki mới đạt đến cấp 5, nhưng cậu đã rơi vào hoàn cảnh đó vài lần rồi. Không trận chiến nào mang lại cho cậu dù chỉ một chút phấn khích hay vui vẻ của một cuộc đấu công bằng. Trận chiến khốc liệt với Magenta Scissor hôm nay cũng vậy. Cậu đã tìm thấy sơ hở trong chiêu Dark Blow mà cô ta dựa dẫm và tung ra Laser Sword để giành chiến thắng nhọc nhằn, nhưng tất cả những gì còn sót lại trong lòng cậu chỉ là một nỗi tuyệt vọng sâu thẳm.

"Nếu chúng ta không coi Setagaya như một vùng đất trống mà chịu khó đến đây chơi nhiều hơn... Nếu tất cả chúng ta gặp nhau chỉ với tư cách Burst Linker và đấu một trận bình thường, tớ chắc chắn là..."

Chúng ta đã có thể là bạn của họ. Cậu nuốt ngược câu đó vào trong và định nằm sấp xuống giường thì Chiyuri nắm chặt vai cậu.

"Mọi chuyện... mọi chuyện vẫn chưa kết thúc đâu Haru. Chúng ta sẽ tiêu diệt toàn bộ bộ kit ISS trong Thế giới Gia tốc, rồi chúng ta sẽ đi gặp lại Magenta và Avocado. Lần tới, chúng ta sẽ mời cả Taku, Kuroyuki, chị Fuko và bé Ui nữa, đúng không? Và rồi... Và rồi..."

"Ừ. Nhất định thế." Haruyuki gật đầu, dùng cánh tay phải lau mặt, và lần này cậu đã thực sự cầm được nước mắt.

Chiyuri ngồi dậy, rút vài tờ khăn giấy trên đầu giường thấm nhẹ đôi mắt. Sau đó, cô tháo dây cáp khỏi Neurolinker và cuộn lại. "Dù sao thì, Haru này!" cô nói, chuyển tông một cách chóng mặt. "Tớ thấy rồi nhé! Cậu thực sự đã phản chiếu được laser của Coolu đấy! Nghĩa là cậu đã đạt được kỹ năng mới rồi đúng không?!"

"Hả? À, ừm. Tớ cũng không biết nữa." Cậu ngồi dậy trên giường, gãi đầu bối rối.

"Thôi nàoooo." Chiyuri ném cho cậu một cái nhìn đầy vẻ ngán ngẩm. "Chuyện của chính mình mà. Cậu ít nhất cũng phải biết mình có đạt được nó hay không chứ!"

"N-nhưng mà, muốn xác nhận thì phải nhờ ai đó bắn laser vào mình một lần nữa cơ."

"Được! Rồi! Nghe đây! Không cần phải làm trò đó. Cậu chỉ cần mở bảng điều khiển Brain Burst ngay bây giờ và xem màn hình trạng thái của Silver Crow là xong!"

"....!!"

Haruyuki vỗ đùi một cái bộp vì sực hiểu ra, còn vẻ mặt Chiyuri thì chuyển từ ngán ngẩm sang trợn tròn mắt. Nhưng cậu chẳng thèm để ý, nhanh tay lướt ngón tay trên màn hình ảo. Cậu chạm vào biểu tượng chữ B rực lửa và hiển thị trạng thái avatar trong cửa sổ điều khiển vừa mở.

Cậu hồi hộp chuyển từ tab tấn công bình thường mặc định sang tab kỹ năng (abilities), rồi thoáng quay mặt đi một giây. Nhưng khi cậu nghiến răng nhìn trân trân vào cửa sổ qua khóe mắt—có hai dòng chữ tiếng Anh hiện ra.

"Ô-ồ! Có tận hai cái này!" Haruyuki hét lên.

Chiyuri nhoài người tới, không chịu nổi nữa. "Này, cho tớ xem với!"

Cô quấn lại sợi cáp XSB định cất đi, cắm hai đầu vào Neurolinker của hai người. Thông thường, màn hình menu chương trình Brain Burst là vô hình với người khác, kể cả khi đang kết nối, và giới hạn đó chỉ được hủy bỏ khi người kia cũng là một Burst Linker.

"Đâu đâu. Xem nào. Cho tớ xem..." Chiyuri áp sát mặt từ phía trái, má gần như dính chặt vào má cậu, cả hai cùng đọc dòng chữ hiện lên trong cửa sổ.

Dòng thứ nhất: AVIATION. Khỏi phải nói, đó là kỹ năng bay của cậu.

Dòng thứ hai: OPTICAL CONDUCTION.

"...Hả..." Haruyuki thốt lên.

"Cái gì cơ...?" Chiyuri nghiêng đầu sang phải. "Tớ khá chắc tiếng Anh của kỹ năng phản chiếu gương là... Theoretical Mirror mà đúng không?"

"Ừ-ừm. Tớ cũng nghe mang máng là vậy..." Haruyuki gật đầu, cảm nhận được một linh cảm xấu đang rỉ vào lòng từng chút một rồi bỗng chốc lớn dần. Nhưng rõ ràng mình đã phản chiếu laser mà. Mình đã trở thành tấm gương mà, cậu tự nhủ khi khởi động ứng dụng từ điển Anh-Việt bên phải màn hình ảo. Cậu nhấn nút nhập giọng nói.

"Op-ti-cồ. Côn-đắc-sân." Cậu đọc từ cần tra với giọng điệu cố gắng cho "tây" nhất có thể, và gần như ngay lập tức, nghĩa của từ hiện ra.

Vì Chiyuri cũng đang nhìn cùng một màn hình, cả hai cùng đồng thanh đọc to: ""...Dẫn. Ánh sáng...'?"

Dù biết định nghĩa, cậu vẫn không tài nào nắm bắt được ý nghĩa của kỹ năng này. Cậu nghiêng đầu từ phải sang trái nhịp nhàng với Chiyuri, và rồi tiếng gọi mong đợi bấy lâu của mẹ Chiyuri vang lên từ phía bên kia cánh cửa.

"Chii! Haru ơi. Ăn cơm thôi các con!"

Cậu lo lắng rằng kỹ năng mình đã khổ công đánh thức dường như không phải là Theoretical Mirror mà cậu được yêu cầu phải đạt được trong cuộc họp của Thất Vương, nhưng nỗi bất an đó cũng không thể ngăn cản được xung lực từ cái bụng rỗng đang thèm món sườn xào chua ngọt với dứa.

Haruyuki hít một hơi thật sâu và nhìn Chiyuri bên cạnh. "Ăn cơm xong rồi tính tiếp vậy."

Cô bạn 14 năm của cậu khẽ lắc đầu từ bên này sang bên kia. "Thỉnh thoảng, tớ thực sự nghĩ rằng tinh thần của cậu có thể cực kỳ mạnh mẽ đấy."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!