Trong lúc lao vút qua đường hầm ánh sáng dẫn lối tới bầu trời trống trải ở độ cao 150 km so với mặt đất, Haruyuki dần biến đổi từ hình dạng chú lợn hồng sang Avatar chiến đấu Silver Crow. Cậu xuyên qua một vòng tròn rực rỡ rồi đáp xuống bề mặt kim loại với một tiếng keng chói tai.
Ngay sau đó là bốn tiếng bước chân của các đồng đội vang vọng khắp không gian. Haruyuki rướn người thoát khỏi tư thế khom lưng và từ từ mở mắt.
"Oaaaa! Vua kìa! Hắc Vương đến rồi kìa!!"
"Kịch tính rồi đây! Nega Nebulus là nhất!!" Giữa những tiếng hò reo chào đón nồng nhiệt từ bốn phía, Haruyuki khẽ giật mình.
"Cái... gì thế này?!" Cậu vội vàng nhìn quanh và chết lặng trước cảnh tượng trước mắt.
Sân khấu là một vòng tròn kim loại phẳng lì. Một tòa tháp thép sừng sững đâm thẳng lên từ trung tâm. Bao quanh là bầu trời xanh thẳm cùng những dải mây trắng bồng bềnh. Đây chính xác là Hermes' Cord hùng vĩ, thang máy vũ trụ trong Thế Giới Gia Tốc mà cậu đã ghé thăm vài ngày trước.
Tuy nhiên, có ba vật thể khổng lồ lạ lẫm đang bao quanh chân tháp.
Dù nhìn thế nào thì đó rõ ràng là khán đài dành cho khán giả. Những dãy ghế tầng tầng lớp lớp dài khoảng năm mươi mét đang lơ lửng trên không trung, ngay phía trên sân khấu nơi nhóm Haruyuki đang đứng. Bốn hàng ghế chật kín những Avatar đủ mọi màu sắc. Tính gộp cả ba khán đài, số lượng khán giả chắc chắn phải hơn năm trăm người. Nói cách khác, hơn một nửa số lượng Burst Linker đang tồn tại đều đã tề tựu tại đây.
"Chuyện này... trở nên quy mô thật rồi đấy..."
"Thật luôn. Tớ chưa bao giờ thấy nhiều người tập trung một lúc thế này."
Bên cạnh cậu, Cyan Pile (Takumu) và Lime Bell (Chiyuri) lẩm bẩm trong kinh ngạc. Đương nhiên, Black Lotus (Kuroyukihime) và Sky Raker (Fuko) vẫn giữ được vẻ điềm tĩnh thường lệ, nhưng có lẽ sâu trong lòng họ cũng đang trào dâng những cảm xúc mãnh liệt. Họ lẳng lặng ngước nhìn bầu trời.
"...Làm sao mà đám đông kia có thể gia tốc vào tận đây được nhỉ..." Haruyuki vô thức thốt lên.
"Thẻ dịch chuyển dành cho khán giả đã được phát ra," một giọng nói vang lên ngay phía sau đáp lời cậu.
"À, ra là vậy... Hóa ra cái hệ thống này đôi khi cũng làm được việc tốt đấy nhỉ... Ơ, mà khoan?!" Giật mình kinh hãi, cậu quay ngoắt người lại.
Đứng đó là một Avatar chiến đấu mảnh mai với cơ thể màu đỏ sẫm, người đã tiếp cận cậu từ lúc nào không hay. Không cần nhìn đôi tai tam giác trên mặt nạ hay chiếc đuôi dài, cậu cũng biết đó là Blood Leopard, biệt danh Pard, thành viên của Hỏa Quân đoàn Prominence. Cách đó không xa là bốn Avatar khác đang trò chuyện khẽ, có vẻ là thành viên trong đội của chị. Họ đều là những Linker kỳ cựu mà cậu đã thấy vô số lần, nhưng tuyệt nhiên không thấy bóng dáng của cô nàng đỏ rực (Niko) đâu cả.
"Ch-Chào chị, Pard. Rất vui được gặp chị."
"Chào."
"Ừm, Niko không đến ạ?" Haruyuki khẽ hỏi sau khi trao đổi lời chào ngắn gọn đặc trưng của Pard.
"Con bé cực kỳ muốn đến, nhưng hiệp ước không xâm phạm lẫn nhau giữa sáu Quân đoàn cấm các vị Vua chiến đấu, kể cả trong sự kiện. Chị có lời nhắn từ con bé: 'Nhắm lấy vị trí thứ hai đi. Chúc may mắn'."
"À... R-Ra là vậy." Khóe môi cậu vô thức nhếch lên khi tưởng tượng ra khuôn mặt ấm ức của Niko. Một cảm giác nôn nóng cũng nảy ra trong lòng, Haruyuki hỏi tiếp: "Vậy thì, ừm... Đội Đỏ sẽ chiến đấu cùng bọn em cho đến khi gần tới đích chứ ạ?"
Nhưng Blood Leopard không trả lời. Chị dời ánh mắt khỏi Haruyuki và bắt đầu bước đi không tiếng động. Chị lướt qua Takumu và Chiyuri, đi ngang trước mặt Kuroyukihime để tiến về phía Avatar màu xanh nhạt đang ngồi trên chiếc xe lăn bạc.
Hai Burst Linker, những người từng là đối thủ trong vô số trận chiến khốc liệt trong quá khứ, lặng lẽ nhìn nhau. Không hề có sự thù địch, thay vào đó là một bầu không khí trầm mặc, cứng cỏi lan tỏa, khiến những tiếng ồn ào xung quanh tạm thời lắng xuống.
Vài giây sau, Pard lùi lại một bước, liếc nhìn tất cả thành viên của đội Đen trước khi quay lại nhìn Sky Raker một lần nữa.
"Bọn chị sẽ dốc toàn lực để giành chiến thắng," chị nói.
Đó là một lời tuyên chiến. Dù là các Quân đoàn hữu nghị, họ sẽ không hề nương tay. Haruyuki cảm thấy lời khẳng định đó còn mang hàm ý sâu xa hơn. Hiện tại Sky Raker đã phong ấn Gale Thruster và không còn tham gia vào các trận đấu thông thường, ngày mà hai người họ có thể trở lại cuộc đối đầu kỳ phùng địch thủ như xưa vẫn chưa tới. Chính vì thế, ít nhất là hôm nay, Pard muốn được chiến đấu một cách sòng phẳng nhất.
Có lẽ đã hiểu thấu điều này, Sky Raker gật đầu sâu sắc. "Đó cũng chính là điều em mong đợi," chị đáp.
Avatar đầu báo gật đầu nhẹ rồi xoay người dứt khoát, quay trở lại với các thành viên đội mình. Năm người của Prominence hướng về phía những chiếc tàu con thoi đang đậu ở chân tháp.
Ngước lên, Haruyuki thấy những con số kỹ thuật số khổng lồ đang đếm ngược. Chúng được khắc trên phần cao của vạch xuất phát dốc đứng, nơi những chiếc tàu đủ màu sắc xếp thành hàng. Còn mười phút nữa là cuộc đua bắt đầu.
"Được rồi, chúng ta cũng nên chuẩn bị thôi. Chiếc màu bạc bên rìa trái kia là của chúng ta, số một phải không nhỉ?"
Theo lời giục của Kuroyukihime, năm thành viên đội Đen cũng tiến về phía tàu của mình. Đúng lúc đó, một bóng người khác lại gần từ phía bên phải. Cho đến khi nghe thấy giọng nói, Haruyuki vẫn không thể đoán nổi Avatar đang chạy bình bịch với đôi ủng nặng nề kia là ai.
"Này, này nàyyyy! Ra đây là nơi lũ chó thua cuộc lười biếng — không, lũ quạ thua cuộc tập hợp à!"
"Hả? Cái gì? Ash đấy à?!"
"...H-Hừ! Chứ chú mày nghĩ cái đầu sọ siêu-ngầu-lòi này là của ai hả!"
Cái mũ bảo hiểm hình đầu lâu hống hách đó rõ ràng thuộc về Ash Roller, người mà cậu vừa đấu hôm qua. Khi nhìn ra xa, phía sau Avatar đang chạy tới là một chiếc tàu màu xám tro rực rỡ. Có vẻ như tay đua thời mạt thế này đã thành công trong việc đăng ký làm tài xế cho cuộc đua.
Vừa thầm nghĩ một cách hơi khiếm nhã rằng nếu Ash Roller tự mình tìm ra cổng dịch chuyển thì đầu óc anh ta cũng chẳng "phẳng" như cái vẻ ngoài, Haruyuki vừa phân trần: "X-Xin lỗi. Tại anh không đi mô tô nên tôi không nhận ra—"
"Ch-Chú mày nói cái gì! Coi ta như phụ kiện đi kèm cái xe à, láo thật!"
"Bất lịch sự quá đấy, Ash."
Ngay khi giọng nói đó vang lên từ phía sau Haruyuki, Avatar phong cách mạt thế lập tức đứng nghiêm một cách cực kỳ lạc quẻ và cúi chào cung kính. "Ch-Chào Sư phụ! Và cả cô Lotus nữa, r-rất hân hạnh được gặp mọi người!"
Sau lời chào lắp bắp, Ash Roller ngước mặt lên như sực nhớ ra điều gì đó và dí sát cái mặt đầu lâu vào Haruyuki. "Đ-Đúng rồi, giờ không phải lúc cãi nhau! Quạ, ta có chuyện này muốn hỏi chú mày."
"Đ-Được thôi, chuyện gì vậy?"
"Chú mày đăng ký làm tài xế cho tàu số một, nghĩa là khi tới đây chú mày là người đầu tiên đúng không?"
Ngỡ ngàng trước câu hỏi bất ngờ, Haruyuki nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. "Vâng, đúng thế. Nhưng gần như cùng lúc với Blood Leopard. Chị ấy là người thứ hai."
"Vậy cái tàu đó lúc chú mày tới đã như thế rồi à? Hay chú mày có thấy đứa nào đăng ký nó không?"
Không hiểu Ash Roller đang nói gì, Haruyuki nghẹo cổ thắc mắc. Avatar đầu lâu trở nên sốt ruột, anh ta quàng tay qua cổ Haruyuki và kéo cậu chạy xộc qua dãy tàu.
"Này! Ơ! Chúng ta đi đâu thế?!"
"Cứ nhìn thì biết!... Thấy chưa? Chiếc tàu thứ mười. Sao? Lúc đầu nó đã như vậy rồi à?"
Haruyuki thậm chí còn chẳng nghe rõ nửa sau câu hỏi. Bởi ngay khoảnh khắc đó đập vào mắt, sự kinh ngạc đã giáng thẳng vào đầu cậu.
Chiếc tàu thứ mười xếp hàng trên vạch xuất phát, cỗ máy nằm ở rìa bên phải—
Đã bị mục nát.
Cứ như thể nó đã bị bỏ phơi sương phơi gió biển suốt nhiều năm, toàn bộ thân tàu phủ kín một lớp rỉ sét. Trái ngược hoàn toàn với chín cỗ máy khác đang tỏa sáng bóng loáng, mang màu sắc tương ứng với Avatar của tài xế, chiếc tàu thứ mười hoàn toàn mất đi vẻ rực rỡ và bị rỉ sét đỏ quạch. Không chỉ thân tàu bị phong hóa, ngay cả ghế ngồi và đĩa truyền động dưới gầm cũng mòn vẹt. Ý nghĩ rằng chiếc tàu này có thể chạy được dường như là điều không tưởng.
Haruyuki vô thức đưa tay ra và nhấn nhẹ giống như cách cậu đã đăng ký tàu số một vài ngày trước. Pwan! Một cửa sổ hệ thống hiện ra. Cậu đọc to dòng chữ trên đó:
"Đ-Đã đăng ký? Có người chọn nó rồi... trong tình trạng này sao?!"
"Chú mày chẳng hiểu cái quái gì cả. Lúc ta và các thành viên khác tới đây lúc 5 giờ 30 chiều thứ Tư, nó đã như thế này rồi."
"Cái gì? Lạ thật đấy!" Haruyuki trợn mắt phản bác. "Pard và tôi rời đi ngay sau khi đăng ký tàu số một và số hai, nhưng trước đó chúng tôi đã nghe thấy tiếng rất nhiều người đang chạy tới. Chắc chỉ chưa đầy mười giây kể từ lúc bọn tôi biến mất cho đến lúc các anh tới thôi. Không đời nào có ai đăng ký mà tôi hay anh không thấy... và trước đó nữa." Cậu nhắm mắt lại, lục tìm ký ức rồi khẳng định chắc nịch: "Lúc bọn tôi đi, chiếc số mười này không hề bị rỉ. Nó vẫn là màu xám thép sạch sẽ y hệt những chiếc khác!"
"Th-Thật luôn à? Vậy nghĩa là... nó tự mục nát chỉ trong mười giây đó sao?... Hay có đứa nào nấp đâu đó làm chuyện này..."
"Không thể nào. Chỗ này làm gì có chỗ nấp. Mà dù tôi không để ý thì Pard chắc chắn cũng sẽ phát hiện ra..."
Cả hai cùng vò đầu bứt tai. Trong lúc họ còn đang vật lộn với logic, một tiếng còi chói tai vang lên, kéo theo những tiếng hò reo vang dội làm rung chuyển cả sân khấu. Giật mình ngước lên, cậu thấy thời gian đếm ngược chỉ còn ba phút.
"Thôi, quái lạ thật đấy nhưng giờ chẳng làm gì được. Dù sao thì cũng chẳng thấy tài xế đâu."
"Tôi cũng nghĩ vậy. Nếu là lỗi hệ thống thì chắc vào cuộc đua sẽ biết thôi."
"Đúng thế. Dù sao thì, cả hai ta đều phải chơi hết mình đấy."
"Rõ rồi! Hãy dốc toàn lực nhé!"
Haruyuki và Ash Roller cúi đầu chào nhau rồi chạy về phía máy của mình. Khi họ tách ra, một lời khiêu khích quen thuộc lại bay tới:
"Nhưng ta nói trước nhé! Miễn là nó có bánh xe — dù là xe ba bánh hay xe tải — thì ta đây cũng sẵn lòng cho chú mày hít khói!"
"Mấy cái tàu này làm gì có bánh xe!" Haruyuki vặn lại. Khi cậu tới tàu số một, bốn thành viên trong đội đã ngồi sẵn ở ghế sau.
"Nhaaaaaanh lên!" Chiyuri hét lớn, vẫy vẫy tay phải. "Cậu làm cái gì mà lâu thế?!"
"A-ah! Xin lỗi!" Cậu vội vàng nhảy vào ghế lái và nắm lấy vô lăng. Trên kính chắn gió nhỏ, dòng chữ HELLO, MY DRIVER hiện ra, theo sau là các thông số hiển thị. Tuy vậy, nó không hề phức tạp: chỉ có đồng hồ tốc độ, đồng hồ đo quãng đường và thanh độ bền.
Kuroyukihime rướn người từ hàng ghế đầu, ngay cạnh Sky Raker (người đã tháo bỏ xe lăn). "Crow," cô thì thầm. "Chị đã nhìn lướt qua các đối thủ, cơ bản đều là các chiến binh hàng đầu, bao gồm cả thành viên của sáu Quân đoàn lớn. Tuy nhiên, dù sao đây cũng là lần đầu tiên bất kỳ ai cầm lái những chiếc tàu này. Hãy cứ thận trọng cho đến khi quen tay lái. Bọn chị sẽ bảo vệ tàu chặt chẽ trước mọi đòn tấn công từ đội khác, nên đừng lo lắng."
"Đúng thế!" Chiyuri ngồi ở hàng sau tiếp lời. "Và nếu có bị hư hại một tẹo, tớ sẽ tua ngược thời gian lại ngay!"
"Ừm. Bell, tớ không nghĩ thanh chiêu thức của chúng ta sẽ hồi nhanh đâu, vì thanh HP của Avatar đang bị khóa mà," Takumu nhắc nhở, khiến Chiyuri kêu lên: "Cái gì cơ?!" trong khi Kuroyukihime và Fuko bật cười.
Liếc nhìn qua vai hình ảnh những đồng đội đang sát cánh bên mình, Haruyuki thầm nhủ: Trông cậy vào chị đấy, Kuroyukihime. Cùng cố gắng nhé Taku, Chiyu... và cả chị Raker nữa. Em nhất định sẽ đưa mọi người đến đích. Đó chính là lý do em ở đây lúc này.
"Được rồi! Một phút nữa! Mọi người bám chắc nhé!" Haruyuki hét lớn khi những con số kỹ thuật số rực rỡ trên đầu lùi về những giây cuối cùng rồi trở về số không.
Những tiếng hô vang cuồng nhiệt trút xuống từ ba khán đài lơ lửng một lần nữa làm chấn động cả mặt đất. Nắm chặt vô lăng, cậu nhẹ nhàng nhấn chân ga bằng chân phải. Động cơ tàu gầm lên đầy uy lực, sự rung động bao phủ khắp thân xe. Màn hình hiển thị tổng quãng đường bốn nghìn cây số lấp lánh rực rỡ.
Ngước nhìn vẻ oai nghiêm của Hermes' Cord được tái hiện trong Thế Giới Gia Tốc — một cột trụ kim loại đường kính một trăm mét đâm xuyên bầu trời — Haruyuki bỗng nảy ra một ý nghĩ.
Ngay lúc này, ở thang máy thế giới thực, chắc cũng có những du khách giàu có đang hướng tới không gian nhỉ? Và họ thậm chí còn chẳng hề biết điều này. Rằng trong một thế giới khác được tạo ra bởi những camera xã hội đặt ở mọi ngóc ngách của thang máy, hàng chục đứa trẻ đang chuẩn bị đua cùng họ ngay lúc này.
Tất nhiên, Thế Giới Gia Tốc suy cho cùng cũng không phải thật, chỉ là một sản phẩm của Neurolinker. Nhưng dẫu không có thực thể vật lý, nó thực sự tồn tại. Bởi vì—
Mình đang ở ngay đây, rực cháy với niềm phấn khích thực thụ!
"Go! Go! Go! Go! Go!"
Tiếng hò reo của khán giả át cả tiếng tín hiệu đèn đỏ vừa bật lên. Những điểm sáng đỏ thẫm tạo thành một đường thẳng trên bầu trời, chiếu xuống mười chiếc tàu. Đúng lúc đó, một khán đài vô tình che khuất mặt trời đang treo cao, khiến sân khấu bị bao phủ bởi một bóng râm dày đặc. Tiếng còi thứ hai vang lên khi đèn tín hiệu đỏ rực chiếu lên những cỗ máy. Tiếng gầm rú của các động cơ đồng loạt tăng lên. Những tia chớp chói mắt tuôn ra từ bốn đĩa truyền động thay cho bánh xe, nảy bật trên bề mặt thép phía dưới.
"...Đến giờ hành động rồiiiiii!!"
Ngay khoảnh khắc đồng hồ đếm ngược chạm số không và đèn chuyển sang màu xanh, Haruyuki nhấn lút chân ga.
Một lực mô-men xoắn cực lớn đẩy cỗ máy vọt lên không trung. Mười chiếc tàu vượt qua đoạn dốc ngắn trong nháy mắt và bắt đầu cuộc đua thẳng đứng. Chúng bay dọc theo bề mặt cong nhẹ của cột trụ kim loại khổng lồ, thách thức hoàn toàn định luật vạn vật hấp dẫn. Có một loại lực hút nào đó đang hoạt động giữa cột trụ và máy móc, nên ngay cả khi góc nghiêng đạt tới chín mươi độ, cảm giác vật lý về cơ bản vẫn không khác gì đang lái xe trên một con đường thẳng.
Chân dính chặt vào bàn đạp ga, Haruyuki liếc nhìn đồng hồ tốc độ. Những con số kỹ thuật số sống động cho thấy chỉ trong mười giây ngắn ngủi, cậu đã tăng tốc lên hơn hai trăm cây số một giờ, và con số vẫn đang tăng lên chóng mặt.
"N-Này Haru. C-Cậu chắc là nên đi nhanh thế này không?!"
Trước giọng nói lo lắng của Takumu từ ghế sau, Haruyuki hét lên đáp lại: "Cứ tin tớ đi! Tớ đã chơi hàng tấn game đua xe và đâm xe hàng nghìn lần rồi!"
"...Chuyện đó..."
"Được rồiiii! Bay lên nàoooo!"
Tiếng hò reo của Chiyuri át cả giọng nói khản đặc của Takumu.
Nhìn vào hình ảnh phản chiếu phía sau ở phần trên cửa sổ, Haruyuki thấy Kuroyukihime và Fuko vẫn ngồi với vẻ mặt điềm tĩnh. Được tiếp thêm can đảm, cậu nhấn thêm lực vào chân phải. Hai trăm năm mươi cây số một giờ. Ba trăm. Nếu đây là một chiếc xe đua thực tế, nó hẳn đã chạm tới giới hạn, nhưng chiếc tàu chạy bằng động cơ tuyến tính ảo này vẫn rú lên với cao độ ngày càng lớn và không ngừng đẩy tốc độ lên nhanh hơn. Những chi tiết chạm khắc trên thép phía dưới mờ đi thành những gợn sóng, và những khối mây thỉnh thoảng xuất hiện liền văng ra phía sau chỉ trong cái chớp mắt.
Vài giây sau, khi chiếc đồng hồ kỹ thuật số nhuốm đỏ bắt đầu nhấp nháy biểu tượng MAX, họ đã đạt tới năm trăm cây số một giờ. Có vẻ như đây chính là tốc độ tối đa của tàu. Cậu thở hắt ra một hơi sau khi nín thở nãy giờ và lúc này mới bắt đầu quan sát bên ngoài.
Chiếc tàu bạc số một của đội Nega Nebulus vẫn đang dẫn đầu ở rìa trái của đoàn đua. Bên phải họ, cách khoảng mười mét, cỗ máy của đội đỏ do Blood Leopard dẫn dắt đang lóe lên những tia lửa đỏ thẫm.
Xa hơn một chút là chiếc tàu chở bốn thành viên của Thanh Quân đoàn, Leonids. Tài xế là Tourmaline Shell. Dáng hình đồ sộ chiếm một ghế ở hàng sau là Frost Horn. Xa hơn nữa về phía bên phải, Ash Roller thuộc Lục Quân đoàn Great Wall đang hét lớn: "Này, này nàyyyy!"
Bốn cỗ máy này về cơ bản đang xếp thành một hàng ngang, tranh giành vị trí dẫn đầu. Bám sát ngay phía sau là đội từ Hoàng Quân đoàn, Crypt Cosmic Circus. Đương nhiên, Hoàng Vương không có ở đó, nhưng cậu thấy vài gương mặt quen thuộc từng đối đầu nhiều lần trong đó.
Phải cẩn thận với đám đó! Cậu khắc ghi cảnh báo vào não bộ và nhìn kỹ lại một lần nữa. Có vẻ như đội Quân đoàn duy nhất có Vua là đội của họ, còn bốn chiếc máy đang chạy thành một cụm ở phía sau dường như đến từ các Quân đoàn quy mô trung bình — dù vậy, tất cả họ đều có số lượng thành viên đông hơn Nega Nebulus nhiều.
Tổng cộng chỉ có chín chiếc tàu đang chạy. Điều đó có nghĩa là, rốt cuộc thì chiếc tàu rỉ sét kia đã không xuất phát. Câu hỏi chưa có lời đáp khiến cậu thoáng thấy bất an, nhưng cậu nhanh chóng gạt nó ra khỏi đầu. Bất kể ai đã biến chiếc tàu đó thành mớ hỗn độn rỉ sét kia, họ cũng không thể gây ảnh hưởng đến cuộc đua được nữa.
Sau khi nắm bắt được tình hình, Haruyuki định quay nhìn lại phía trước thì phát hiện một cái bóng khổng lồ trên bầu trời phía sau, khiến cậu hơi ngạc nhiên. Ba khán đài lơ lửng chật kín sáu trăm khán giả đang tự động đuổi theo các con tàu. Đến lúc này cậu mới nhận ra rằng những tiếng hò reo cuồng nhiệt nãy giờ vẫn luôn đồng hành cùng tiếng rú của động cơ tuyến tính.
"Hi hi, có vẻ như họ đã đặt cược không ít đâu."
Sky Raker gật đầu trước lời của Kuroyukihime. "Ừm. Em thấy gã Matchmaker (Kẻ môi giới) đang chạy đôn chạy đáo vẻ bận rộn lắm."
Matchmaker là một Burst Linker bí ẩn điều hành sàn đấu/cá cược Akihabara Battle Ground. Và có vẻ như gã cũng đã góp mặt trong cuộc đua này.
"H-Hả. Chị cũng từng đến Akiba BG rồi sao, chị Raker?" Haruyuki hỏi trong lúc khéo léo điều chỉnh vô lăng, và cậu nhận được câu trả lời dưới dạng một nụ cười khổ từ Kuroyukihime thay vì Sky Raker.
"Chị ấy từng đến rồi, từng đến rồi. Raker đã từng—"
Nhưng cậu không kịp nghe phần tiếp theo. Tiếng hò reo của khán giả đột ngột tăng gấp đôi âm lượng, đè lên một loạt âm thanh chói tai thực sự xuyên thủng màng nhĩ. Haruyuki lập tức nhìn sang bên phải. Mặt cậu đanh lại. "Oái! Pard bắt đầu hành động rồi!"
Những âm thanh đó bắt nguồn từ các vũ khí được chuẩn bị bởi bốn Burst Linker ngồi ở phía sau tàu đội đỏ. Có vẻ như loại cận chiến duy nhất là tài xế Blood Leopard, còn bốn người kia hoàn toàn thuộc phái viễn chiến. Một dàn súng máy và súng trường trút xuống một cơn mưa đạn ánh sáng.
Mục tiêu của họ là chiếc tàu đội xanh đang chạy song song bên phải. Ngược lại, đội xanh dường như toàn là các loại cận chiến, Frost Horn cùng một Avatar khác có lớp giáp dày đang rướn người lên để phòng thủ trước làn đạn. Thanh HP của Avatar bị khóa nên dẫu đạn trút xuống bao nhiêu họ cũng không chết, nhưng dường như có hiệu ứng đẩy lùi (recoil). Thỉnh thoảng cơ thể họ lại bị bật nảy ra sau, và ngay trong kẽ hở đó, những phát bắn trúng đích vào thân tàu.
"Oaaa, lũ khốn này! Không thể tha thứ! Thật luôn! Tori, đâm nát cái xe đó đi!!"
Với tiếng đáp trả "Rõ rồi, Hooooorn!", Tourmaline Shell bẻ lái sang trái. Chiếc tàu đội xanh lao thẳng về phía đội đỏ. Có vẻ như họ định dùng chính cỗ máy của mình làm vũ khí để húc bay đối thủ.
Đúng là phong cách chiến đấu kiểu húc-và-ủi mà Frost Horn yêu thích. Haruyuki hào hứng quan sát cảnh tượng đang diễn ra. Đám đông khán giả đuổi theo phía sau trên các khán đài cũng trở nên phấn khích hơn: "Húc nó đi!" "Khôôônggg!"
Khi hai cỗ máy áp sát, độ chính xác của làn đạn đương nhiên tăng lên. Vô số lỗ thủng nhỏ bị khoét sâu vào mạn trái của tàu xanh khi tia lửa điện nổ lách tách và văng tung tóe. Nhưng độ bền của nó có vẻ khá cao; chiếc tàu không hề có dấu hiệu chậm lại.
"Ô! Được lắm! Nhận lấy này! Tinh thần của một người đàn ông thực thụ! Cú đấm linh hồn!!" Hét lớn, Frost Horn đứng bật dậy và vung nắm đấm phải.
Ngay lập tức, Blood Leopard xoay vô lăng của tàu đỏ nhanh đến mức mờ đi. Bánh xe tuyến tính rít lên và cỗ máy xoay vòng. Phần đuôi bên phải bị văng ra đâm sầm vào mạn tàu xanh. Cú va chạm khiến Frost Horn — đang đứng và chuẩn bị tung một cú đấm siêu hạng — mất đà ngã nhào.
"Cái! Gì! Cái quái gì thế nàyyyyy?!"
Với một tiếng hét, anh ta nhào lộn và văng ra ngoài xe, trong khi nó đang lao đi với tốc độ kinh hoàng năm trăm cây số một giờ. Ngay khoảnh khắc chạm vào bề mặt của tòa tháp, anh ta bật nảy lên cao với một tiếng uỳnh cực lớn, tia lửa bắn ra rực rỡ. Một tiếng gào khàn đặc đồng hành cùng cái cơ thể đồ sộ đang nảy tưng tưng, lùi xa dần trong nháy mắt. Sau vài giây, anh ta biến mất hoàn toàn khỏi tầm mắt.
Trong khi đó, Pard ổn định lại xe như thể chưa có chuyện gì xảy ra và lách ra xa để tạo khoảng cách. Cơn mưa đạn lại tiếp tục. Đội xanh cố gắng thực hiện một cuộc tấn công cận chiến táo bạo khác, nhưng có vẻ như đến đây, chiếc tàu đã chạm đến giới hạn độ bền. Đột nhiên, hai bánh xe tuyến tính bên trái phun lửa, và cỗ máy dài sáu mét bắt đầu xoay tròn như một con vụ. Giữa những tiếng la hét thất thanh của ba thành viên còn lại, tiếng động cơ rít lên ngày càng cao— Nổ tung. Một vụ nổ ở quy mô khổng lồ.
Khi tiếng hò reo và la hét của khán giả bao trùm lấy họ, cỗ máy cháy đen và ba Avatar biến mất khỏi tầm mắt, hệt như Horn trước đó. Nhìn cảnh này, Haruyuki co rụt người lại với một tiếng thét thầm trong lòng. Kuroyukihime và Fuko đưa ra những lời bình phẩm có phần thán phục. "Chị hiểu rồi. Nếu rơi khỏi tàu thì coi như cuộc chơi kết thúc. Dù thế nào thì, đó cũng là một cuộc tấn công ra trò của Prominence."
"Đúng vậy. Rất đúng phong cách của Leopard. Từ việc chọn đồng đội cho đến cách điều khiển máy móc, kỹ năng vô song của cô ấy chẳng hề mai một chút nào."
"Ch-Ch-Chị ơi, giờ có phải lúc để thán phục đâu! Chúng ta là mục tiêu tiếp theo đấy!" Chiyuri hét lên gần như cùng lúc với việc bốn tay súng của đội đỏ, sau khi nạp đạn xong, đã đổi vị trí đối diện sang bên trái. Họng súng của họ nhắm chuẩn xác vào tàu số một — hay chính xác hơn, có tính đến độ cong của quỹ đạo đạn, là hơi nhích về phía trước mũi tàu.
"Gà! (Gah!)" Haruyuki hét lên và vội vàng đánh lái sang trái. Nhưng Pard, nhờ những kỹ năng điều động tuyệt vời, vẫn duy trì được khoảng cách tương quan. Tiếng hò reo vang lên từ khán giả khi thấy hai cỗ máy vẽ nên những đường thẳng song song tuyệt đẹp phía trên cột trụ đường kính một trăm mét — nói cách khác là chu vi ba trăm mười bốn mét — nhưng không giống như quảng cáo xe hơi, trò chơi đuổi bắt này là chuyện sinh tử. Ngay khi một trong những tay súng ra lệnh, bốn khẩu súng đồng loạt khạc lửa.
Không thoát được rồi! Haruyuki theo bản năng rụt đầu lại, nhưng âm thanh cậu nghe thấy không phải là tiếng đạn bắn trúng, mà là một tiếng vang chói tai. Vội vàng nhìn sang bên phải, mắt cậu chứng kiến một cảnh tượng hoàn toàn bất ngờ.
Đang nghiêng người ra khỏi mạn phải bằng cách nào đó, Black Lotus đang gạt phăng gần như tất cả những viên đạn đang trút xuống như mưa, những thanh kiếm trên tay chị lấp lánh với tốc độ kinh hoàng. Cyan Pile ở phía sau cũng đang bảo vệ cỗ máy một cách triệt để, sử dụng chiếc Pile Driver khổng lồ ở tay phải thay cho khiên chắn.
Chỉ có một vài viên đạn lọt qua hàng phòng ngự bắn trúng thân tàu, và thanh độ bền hầu như không giảm, nhưng chắc chắn tình hình sẽ dần tệ đi. Ngay cả khi cậu áp sát định dùng chính tàu của mình làm vũ khí, cậu cũng không hy vọng thắng được Pard về kỹ thuật lái xe; khả năng cao là họ sẽ có một thành viên quý giá bị hất văng khỏi xe giống như đội xanh.
"Trời ơi, thật là! Chỉ vì đội mình không có 'hệ Đỏ' (viễn chiến) nào mà họ nghĩ có thể mặc sức nã đạn vào bọn mình sao!" Chiyuri hét lên đầy phẫn nộ từ phía sau bên trái. Và quả thực, việc thiếu hụt bất kỳ loại hình viễn chiến nào là điểm yếu lớn nhất của Nega Nebulus kể từ khi tái lập. Khi họ thua trong các trận đấu Lãnh thổ, hầu hết các lần đối phương đều có một hệ Đỏ cực mạnh.
Tuy nhiên, than vãn ở đây chẳng ích gì. Haruyuki lấy lại bình tĩnh để thách thức Pard một trận "không chiến" bằng những cỗ máy và định gọi ra hàng ghế sau. Nhưng chỉ một giây trước khi cậu kịp làm thế—
"Chị sẽ nhảy xuống," Sky Raker tuyên bố nhẹ nhàng.
"Hả? Sư phụ, chị nói gì cơ?!"
"Đây là phép cộng trừ đơn giản thôi. Đội Prominence có năm người, và bốn người trong số đó là những tay súng hạng nặng. Nếu chị rời tàu, các em sẽ còn bốn người, và các em sẽ có thể cắt đuôi họ bằng tốc độ."
"Kh-Không được đâu chị!" Tiếng hét của Chiyuri bị đè lên bởi những lời nói lạnh lùng của Raker.
"Chị đã nói với các em rồi mà, nếu chị tham gia, chúng ta sẽ dốc toàn lực cho vị trí dẫn đầu. Và việc nhảy xuống lúc này chính là 'toàn lực' của chị. Nếu chị không làm thế, các em sẽ không thể đối phó được với Leopard đâu! Cô ấy không hề nương tay đâu đấy!" Và rồi, Avatar màu xanh da trời bám lấy mạn tàu bằng tay trái và không chút do dự định tung mình bay đi.
Ngay lập tức, Haruyuki giật mạnh vô lăng sang phải. Cỗ máy xoay nửa vòng, và Raker bị hất ngược trở lại ghế ngồi.
"Không... Không được, Sư phụ!!" Trong khi tập trung toàn bộ tinh thần vào việc điều khiển vô lăng và chân ga để tuyệt vọng ổn định lại cỗ máy, Haruyuki rặn ra từng chữ từ cổ họng. "Việc chị tự mình nhảy xuống không phải là 'toàn lực', thậm chí còn chẳng gần tới mức đó! Chúng ta phải chiến đấu trên cùng một sân khấu, nếu không chúng ta sẽ chẳng truyền đạt được gì cho nhau cả!!"
"Crow nói chính xác đấy, Raker!" Kuroyukihime hét lớn trong khi vẫn tiếp tục màn phòng thủ chính xác đến kinh ngạc của mình. "Chúng ta là một đội! Cả năm người cùng chiến đấu, và cả năm người cùng chiến thắng!"
"Nhưng... Nhưng chị!" Tiếng phản bác nghẹn ngào của Fuko vang lên. "Chị không có cách nào để chiến đấu cả! Chị thậm chí còn không thể đứng dậy để phòng thủ, nói gì đến tấn công! Chị không thể làm gì khác ngoài việc ngồi đây như một món đồ trang trí...!"
"Chị có thể mà!" Những lời nói, gần như là một tiếng kêu tuyệt vọng, trào ra từ cổ họng Haruyuki. "Chị có... đôi cánh mà chị đã tạo ra, đôi cánh mà chị đã làm cho nó trở nên mạnh mẽ!!"
Cậu đã lưỡng lự không biết có nên nói điều này ra không. Sky Raker có những lý do và cảm xúc riêng để khóa chặt sức mạnh đó sau khi gia nhập lại Quân đoàn. Haruyuki không muốn làm bất cứ điều gì ép chị phải đối mặt với chúng. Đó là lý do cậu đang cố gắng đưa Sky Raker tới đỉnh cao của Hermes' Cord — nơi mà cậu tin rằng, vì nhiều lý do, là địa điểm duy nhất mà cậu thực sự có thể được phép nói ra điều này.
Nhưng nếu Raker rời tàu ngay lúc này, cơ hội đó sẽ mất đi mãi mãi. Vì vậy, Haruyuki chỉ có thể hét lên và cầu nguyện rằng những lời của mình sẽ chạm đến chị.
"Thanh chiêu thức của chúng ta về cơ bản sẽ không hồi trong trường đấu này... nên em không thể bay được. Nhưng đôi cánh của chị thì khác. Ngay sau khi chị trang bị chúng, thanh chiêu thức sẽ được nạp đầy. Nghĩa là chị có thể bay!" Nhìn ngược lại từ buồng lái, cậu nhìn thẳng vào mắt Raker. "Làm ơn đi mà. Hãy cho chiếc tàu này—không, hãy cho bọn em mượn sức mạnh từ đôi cánh của chị! Nếu có nó, chắc chắn chúng ta sẽ thoát khỏi tầm ngắm của đội Prominence!!"
Không gian bỗng chốc rơi vào tĩnh lặng.
Tai Haruyuki chẳng còn nghe thấy tiếng súng nổ chát chúa đang bủa vây, cũng không còn nghe thấy tiếng Kuroyukihime và Takumu đánh bật những viên đạn đó, hay tiếng hò reo cuồng nhiệt của khán giả từ trên cao trút xuống. Cậu chỉ dồn hết tâm trí, chân thành lắng nghe hơi thở mỏng manh của Sky Raker và cả những dư âm của sự giằng xé nội tâm trong đó.
"...Chị đã làm tổn thương Sacchi."
"...Bằng lời nói, bằng thái độ, và bằng cả trái tim mình, chị đã khiến cô ấy đau lòng. Nhiên liệu cho đôi cánh của chị được kết tinh từ mỗi giọt nước mắt mà Sacchi đã rơi khi đó. Chính vì thế... Chính vì thế chị không bao giờ có thể—"
"Không phải thế đâu, Raker!!" Đôi tay đang múa lượn của Kuroyukihime đột ngột dừng lại, chị quay ngoắt người lại hét lớn.
Ngay lập tức, làn đạn bắt đầu khoét sâu vào mạn tàu và nã không thương tiếc vào lưng Black Lotus. Dù cơ thể mảnh mai đang rung lên và loạng choạng vì chấn động, lời nói của Kuroyukihime vẫn đanh thép.
"Chính tớ... tớ mới là kẻ ngu ngốc! Tớ đã chẳng hề cố gắng thấu hiểu gánh nặng mà cậu phải mang theo! Tớ chỉ ích kỷ muốn cậu làm mọi thứ cho tớ, rồi lại tin rằng cậu đã phản bội niềm tin đó. Tớ đã nổi giận vô cớ, tớ đã oán hận cậu! Tớ không có tư cách để đòi hỏi bất cứ điều gì từ cậu cả... nhưng!" Đến đây, giọng chị cuối cùng cũng run lên vì những cảm xúc dâng trào. Đằng sau lớp kính bảo hộ đen tuyền, những tia sáng xanh tím tuôn ra từ đôi mắt chị, trông chẳng khác nào những dòng lệ. "Nhưng đây chính là lúc để bay! Không phải vì tớ, cũng không phải vì Quân đoàn... mà là vì chính cậu. Bay đi, Raker!"
Cùng lúc với tiếng kêu thiết tha ấy, một viên đạn bay ra từ khẩu súng trường hạng nặng đã găm thẳng vào lưng Black Lotus một cách bạo liệt. Sky Raker rướn người tới để đỡ lấy thân hình nhỏ nhắn đang đổ gục về phía mình. Đôi cánh tay gầy guộc run rẩy như thể vẫn còn lưỡng lự không dám ôm chặt lấy.
Sư phụ—không, chị Fuko. Haruyuki thầm nói từ tận đáy lòng trong khi dồn hết sức lực vào việc lái tàu. Hai tháng trước, trên sân thượng Shinjuku Southern Terrace, Kuroyukihime đã tiến lên một bước. Vậy nên lúc này, xin chị... hãy dùng chính đôi tay mình kéo Kuroyukihime về phía chị. Em không thể lấp đầy khoảng cách cuối cùng đó, không ai có thể cả. Đó là việc chỉ mình chị mới làm được thôi!
Những lời đó lẽ ra không thể chạm tới chị. Nhưng ngay khoảnh khắc sau, sự run rẩy của Fuko biến mất. Đôi tay đang đỡ lấy cơ thể Kuroyukihime từ từ siết lại, chị vòng tay qua lưng đối phương và ôm thật chặt.
"Cảm ơn cậu, Lotus." Giữa vô vàn viên đạn đang xé gió lao qua, lời của chị vang lên khẽ khàng nhưng đầy quyết đoán. "Giờ thì, cuối cùng chị cũng đã hiểu rồi. Đôi cánh của chị... chúng không hề chứa đầy nước mắt, mà là hy vọng, sự tử tế và tình yêu của cậu." Nói đoạn, chị đỡ Kuroyukihime ngồi lại vào ghế bên phải rồi gật đầu dứt khoát. "Vì vậy, chị không việc gì phải sợ hãi nữa... Chị có thể bay. Giờ đây, chị tin chắc mình có thể bay trở lại một lần nữa...!"
Ngay lập tức, Haruyuki cuối cùng cũng đã thấu hiểu.
Sky Raker không hề từ bỏ, cũng không phải không muốn chiến đấu. Chị chỉ đơn giản là đang sợ hãi. Chị sợ rằng ngay cả khi trang bị "Tăng cường vũ trang" (Enhanced Armament), chị cũng không thể bay được như xưa; sợ rằng cũng giống như đôi chân đã mất, ý chí tiêu cực sẽ khiến vũ trang đó trở nên vô dụng.
Thế nhưng, giờ đây không còn chút sợ hãi nào khi chị ưỡn ngực, vươn cả hai tay lên bầu trời. Trong đôi mắt đỏ rực ấy, cậu thoáng thấy cả một khoảng không vô tận.
Như đang cất lên một khúc ca, Sky Raker hô vang câu lệnh trang bị:
"Calling Gale!!" (Hỡi ngọn gió, hãy đến đây!!)
Giữa sắc xanh thẳm vô biên của bầu trời mà cỗ máy đang lao tới, Haruyuki nhìn thấy một ngôi sao màu xanh nhạt lấp lánh rực rỡ.
Ngôi sao đó biến thành hai tia laser rót xuống, nhắm thẳng vào Sky Raker dù chiếc tàu đang lao đi với tốc độ tối đa. Luồng sáng bao phủ toàn thân chị rồi nhanh chóng tập trung vào sau lưng, vật chất hóa thành hình dáng khí động học của bộ tăng áp thuộc vũ trang Gale Thruster. Có lẽ vì gây vướng víu cho trang bị, chiếc mũ trắng và bộ váy cũng tan biến vào ánh sáng, để lộ ra cơ thể mảnh mai của Avatar chính.
"Raker..."
"Sư phụ!"
"Chị ơi!"
"Sky Raker!"
Cả bốn thành viên còn lại cùng đồng thanh reo lên. Sky Raker gật đầu mạnh mẽ rồi nhổm dậy khỏi ghế. Tất nhiên không phải chị định nhảy xuống. Chị nắm lấy tay Lime Bell, di chuyển về phía đuôi tàu và bám chặt vào cánh gió nhỏ phía sau.
"Crow! Giữ tàu ổn định và lao thẳng về phía trước!"
Haruyuki lập tức tuân lệnh. Đội đỏ ở tàu số hai dường như đã đoán được ý đồ của đội một nên bắt đầu trút xuống cơn mưa đạn còn dữ dội hơn, nhưng Kuroyukihime lại một lần nữa gạt phăng tất cả.
"Chị đi đây! Ba giây trước khi tăng tốc! Hai, một, không!!"
Krrrrr!! Một tiếng gầm rú kinh thiên động địa vang lên. Cùng lúc đó, toàn thân Haruyuki bị đẩy mạnh ra sau ghế, cậu phải nghiến chặt răng để chịu đựng.
Gia tốc này thật kinh khủng. Trong lúc vật lộn để giữ quyền kiểm soát cỗ máy, cậu liếc nhìn vào gương chiếu hậu. Hình ảnh phản chiếu là hai luồng lửa phun ra từ lưng Raker, kéo dài bất tận như đuôi của một ngôi sao chổi. Công suất này lớn hơn gấp nhiều lần so với lúc Haruyuki sử dụng Gale Thruster. Không hề có hiệu ứng ánh sáng bất thường nào tỏa ra từ bộ tăng áp — nghĩa là chị không hề dùng đến "Tâm ý" (Incarnate System). Đó hoàn toàn là kết tinh của sự nỗ lực, của một lượng khổng lồ điểm Burst Point mà chị đã đổ vào vũ trang này suốt bao nhiêu năm qua.
Đảo mắt nhìn lại phía trước, cậu thấy đồng hồ tốc độ ở góc kính chắn gió đã phá vỡ mọi giới hạn, đạt tới 650 km/h. Màn lửa từ tàu số hai đã hoàn toàn bị cắt đứt, đội Đỏ trong gương chiếu hậu mạn phải cứ thế nhỏ dần rồi mất hút.
Haruyuki kìm nén cảm xúc đang trào dâng trong lòng để tập trung lái tàu. Ở tốc độ này, chỉ cần một sai sót nhỏ trong định hướng cũng đủ khiến tàu nổ tung ngay lập tức. Cho đến giờ, đường đua Hermes' Cord vẫn chưa có chướng ngại vật nào, nhưng cậu không được phép để cả đội bị vấp ngã bởi bất kỳ khe hở hay chi tiết nhỏ nào trên bề mặt tháp.
Chỉ nửa giây sau, nỗi lo ngại của Haruyuki đã trở thành hiện thực.
Một vật thể lạ hiện ra phía trước. Đó là một dãy các vòng tròn cầu vồng lấp lánh xếp cách quãng trên bề mặt cột trụ. Đường kính mỗi vòng ít nhất phải ba mét. Nếu cứ giữ đà này lao tới, họ sẽ đâm sầm vào cái vòng nằm ngay trên đường đi.
"Tr-Tránh ra mau! Chị Raker, quay lại ghế đi!" Haruyuki vội vã hét lên, nhưng chưa kịp dứt lời, Kuroyukihime đã đưa ra một chỉ thị không ngờ tới:
"Không! Cứ lao thẳng đi, Crow!"
"Hả... Nh-Nhưng mà?!"
"Không sao đâu! Cứ đi đi!"
Đằng nào thì có vẻ thanh năng lượng của Gale Thruster cũng đã cạn kiệt, Sky Raker lại một lần nữa mượn tay Chiyuri để trở về chỗ ngồi. Thấy vậy, Haruyuki hạ quyết tâm, nắm chặt vô lăng.
"R-Rõ rồi! Lao thẳng thôi! Mọi người bám chắc vào!"
Chỉ hai giây sau, vẫn với cái tốc độ điên rồ đó, chiếc tàu số một lao vút vào giữa vòng tròn cầu vồng.
0 Bình luận