Đôi chân bọc giáp bạc đáp xuống một cành cây khổng lồ đầy rêu mốc. Khi ngẩng đầu lên, Haruyuki nhận ra khung cảnh xung quanh đã hoàn toàn thay đổi so với những tòa nhà chọc trời trong màn mưa ban nãy. Bầu trời mang một sắc tím kỳ quái, và tất cả những tòa cao ốc giờ đây đã biến thành những thân cây xương xẩu, thô ráp và to lớn đến rợn người. Giữa những tán lá, những dải dây leo chằng chịt rủ xuống, thấp thoáng bóng dáng của vài sinh vật giống như dực long đang thong dong lượn lờ.
Haruyuki phóng tầm mắt từ cành cây gần đỉnh chóp cao ngất của thứ từng là Tòa nhà Chính phủ Shinjuku xuống khu rừng rậm rạp phía dưới. Cậu lầm bầm đầy vẻ ngán ngẩm:
— Ôi trời, lại là màn Rừng Nguyên Sinh. Tớ cực kỳ dở đánh ở mấy chỗ này.
— Tại sao chứ? — Một giọng nói vang lên ngay bên cạnh. — Trông nó đẹp mà, còn tốt hơn chán mấy cái bản đồ bạo liệt như Vùng Đất Hoang hay Tận Thế chứ.
Chủ nhân của những lời này không ai khác chính là Lime Bell, khoác trên mình bộ giáp xanh ngọc lục bảo trong suốt. Đôi mắt tròn xoe, đáng yêu lấp lánh bên dưới vành chiếc mũ hình tam giác lớn.
— Thì đúng là nhìn qua thì vui thật. Nhưng mà khi bay cứ bị vướng víu đủ thứ, lại còn chẳng nhìn thấy mặt đất đâu cả.
— Đừng có càu nhàu nữa! Cậu cũng phải tập chiến đấu dưới mặt đất đi chứ.
— Rồi rồi, tớ biết rồi. — Haruyuki gật đầu khi bị cô bạn vỗ mạnh vào lưng bằng chiếc chuông ở tay trái.
Đặc điểm của màn Rừng Nguyên Sinh là tầm nhìn cực kỳ hạn chế do cây cối rậm rạp, cùng với một lượng lớn các sinh vật nhỏ được gọi là "Critters". Ngoài ra còn có những loài thú ăn thịt khổng lồ, dù số lượng không nhiều nhưng các đấu sĩ vẫn phải dè chừng sự can thiệp của chúng khi lên chiến thuật.
Điểm lại các thuộc tính của sàn đấu trong đầu, Haruyuki liếc nhìn lên góc trên bên phải để kiểm tra hai thanh HP đang hiện ra.
Thách đấu với họ lần này là một cặp bài trùng: Frost Horn cấp 5 và Tourmaline Shell cấp 4. Cả hai đều là thành viên chủ chốt của Quân đoàn Xanh dương — Leonids, những cái tên mà Haruyuki chẳng xa lạ gì. Xét về cấp độ, Haruyuki cấp 5 và Chiyuri cấp 4 nên không có sự chênh lệch về con số, nhưng đối thủ của họ chắc chắn đã gia nhập Thế Giới Gia Tốc sớm hơn rất nhiều. Nếu nhìn một cách đơn giản, người ta sẽ nghĩ họ giỏi hơn Haruyuki và Chiyuri — những kẻ thăng cấp thần tốc — nhưng sự thực không hẳn là như vậy.
Trong thế giới của các Burst Linker, người ta chia thành nhiều nhóm dựa trên tính cách. Có những kẻ "liều mạng", bất chấp tỉ lệ thắng thua, sẵn sàng lao vào quyết đấu với bất kỳ ai, ở bất cứ đâu. Lại có những kẻ "bảo thủ", luôn cân đo đong đếm lợi hại, chỉ chọn những trận đấu chắc thắng để leo hạng. Dù có cùng cấp độ, nhưng kinh nghiệm chiến đấu tích lũy được lại hoàn toàn khác biệt.
Kể cả khi thua cuộc trước một đối thủ mạnh hơn hẳn hay bị khắc chế về thuộc tính, các Burst Linker vẫn nhận được một loại kinh nghiệm quý giá hơn cả điểm số: đó là kỹ thuật chiến đấu, kiến thức, và trên hết là bản lĩnh để trụ vững trong nghịch cảnh.
Dù lối chơi liều mạng thường khiến điểm số bấp bênh và đôi khi phải đi "săn quái" ở Trường Trung lập Không giới hạn để bù điểm, nhưng sư phụ Kuroyukihime từng bảo cậu rằng: chính những kẻ thuộc nhóm này mới có khả năng chạm đến những đỉnh cao nhất. Vì vậy, Haruyuki luôn cố gắng không kén chọn đối thủ. Cậu muốn giữ một phong cách nằm đâu đó giữa kẻ liều mạng và kẻ khôn ngoan, nhưng...
Cặp đôi đang thách đấu họ, đặc biệt là Frost Horn, nổi tiếng là những kẻ "chơi khô máu" với độ liều mạng vượt xa Haruyuki. Đó chính là lý do họ không hề do dự mà lôi ngay Haruyuki và Chiyuri vào cuộc khi vừa thấy tên trên danh sách ghép trận.
Nhận thấy con trỏ dẫn đường chỉ ra rằng đối phương đang tiến thẳng đến cái cây chính phủ mà họ đang đứng, Haruyuki quyết định sẽ nghênh chiến theo phong cách của đối thủ.
— Chiyu, hay là mình xuống dưới đó rồi dứt điểm nhanh gọn luôn nhé?
— Nhất trí! — Cô bạn cười tươi. — Dù sao thì không nhìn thấy cậu tớ cũng chẳng hồi máu được, với lại dạo này tớ cũng đang tập cận chiến đấy! — Cô vung chiếc chuông tay trái, đập vỡ vụn mấy hạt quả cứng ngắc đang treo lủng lẳng.
Từng bị cái chuông đó nện vào đầu nên Haruyuki vô thức rùng mình, rồi cậu chìa tay về phía bạn mình:
— Được rồi, vậy làm một cú tập kích từ trên không nhé!
— Lên luôn!
Cô nắm lấy tay cậu, và cả hai không chút sợ hãi lao mình khỏi cành cây ở độ cao 500 mét. Họ rơi tự do trong tư thế lộn ngược, nhắm thẳng vào vị trí con trỏ đang chỉ giữa khu rừng mờ mịt phía dưới.
Vì con trỏ chỉ cho biết phương hướng đại khái, đối phương sẽ không thể ngờ rằng Haruyuki và Chiyuri đang lao xuống ngay trên đầu mình với tốc độ chóng mặt. Để tận dụng tối đa yếu tố bất ngờ, Haruyuki trì hoãn việc giảm tốc đến tận giây cuối cùng. Gió rít gào bên tai, mặt đất áp sát với một áp lực kinh người. Dù đã quen với việc lao mình như thế này, cậu vẫn không nén nổi hơi thở dồn dập.
Ngược lại, Chiyuri đang rơi ngay bên cạnh với cùng tốc độ lại không hề nao núng; đôi mắt cô thậm chí còn sáng lên đầy phấn khích. Cô nàng này đúng là có "gan hùm" mà.
— Thấy rồi! — Một tiếng thì thầm sắc lẹm cắt ngang dòng suy nghĩ của cậu.
— Ngay dưới bông hoa đỏ khổng lồ kia kìa!
Cậu nhanh chóng chuyển hướng nhìn và thoáng thấy một bóng đen lớn cùng một bóng nhỏ đang băng qua những bụi cây Rafflesia rậm rạp. Kẻ bên phải mang bộ giáp hạng nặng màu xanh nhạt với cặp sừng khổng lồ trên trán và vai chính là Frost Horn. Bên trái, trong bộ giáp xanh lục lam sắc sảo, là Tourmaline Shell.
— Tớ xử tên bên phải, cậu lo tên bên trái. Đánh hết sức luôn nhé. — Cậu dặn dò và nhận được cái gật đầu kiên định.
Đối thủ chắc hẳn đang nghĩ Haruyuki và Chiyuri đang ở dưới đất hoặc đâu đó trên cây chính phủ. Tuy nhiên, chỉ trong vài giây nữa, khoảng cách sẽ thu hẹp và con trỏ sẽ biến mất. Họ phải giảm tốc và chuẩn bị tấn công ngay trước lúc đó. Haruyuki căng mắt, tập trung toàn bộ tâm trí để tính toán thời điểm.
— Chuẩn bị... Giảm tốc sau 5 giây... 3, 2, 1, 0!
Cậu siết chặt tay Chiyuri, và ngay khi đếm đến không, cậu bung rộng đôi cánh sau lưng.
Để đối phương tưởng rằng mình đang ở dưới đất, Silver Crow không hề tích tụ thanh chiêu thức đặc biệt, vì vậy đôi cánh không tạo ra lực đẩy mà chỉ hoạt động như một chiếc dù. Những phiến kim loại chém vào không khí, hãm phanh cực mạnh đà rơi của họ. Tận dụng lực cản để xoay người, cậu vươn chân trái ra tạo thế "diving kick". Chiyuri cũng làm điều tương tự, khẽ kéo tay cậu để điều chỉnh mục tiêu. Con trỏ hướng dẫn biến mất.
Ngay khoảnh khắc đó, cặp bài trùng đối phương nhận ra Haruyuki và Chiyuri đang ở gần đến mức không tưởng. Họ phanh gấp đến mức cày nát cả mặt đất, rồi đồng loạt ngẩng đầu nhìn lên trời.
Nhưng đã quá muộn.
— Yaaaaaaaaah!
Cùng với tiếng thét xung trận, chân trái của Haruyuki và chân phải của Chiyuri xuyên qua những cánh hoa Rafflesia, lao thẳng vào mục tiêu với một góc độ cực hiểm.
Cú đánh có uy lực đến mức dù là những đấu sĩ lão luyện cũng không thể né tránh mà không sứt mẻ. Frost Horn và Tourmaline Shell chỉ kịp đan chéo tay trước ngực để chống đỡ. Tuy nhiên, họ vẫn bị chấn động mạnh bởi cú đá mang theo toàn bộ động năng từ độ cao 500 mét đổ ập xuống.
Ánh sáng chói lòa và tiếng va chạm chát chúa vang lên khắp sàn đấu.
— Hự!
— Khặc!
Tiếng kêu đau đớn thốt ra từ Horn và Shell khi họ gồng mình chịu trận. Chân họ lún sâu vào lớp đất xanh, cày thành bốn rãnh dài. Nhưng dù có to lớn đến đâu, họ cũng không thể hóa giải hoàn toàn đòn tấn công mãnh liệt này.
Cuộc giằng co chỉ kéo dài trong một giây: Horn và cộng sự đồng loạt bị hất văng ra sau. Họ trượt dài trên mặt đất trước khi đập mạnh vào một thân cây cổ thụ ở phía xa. Hiệu ứng va chạm làm rung chuyển cả sàn đấu, và thanh máu ở góc trên bên phải sụt mất gần 30%.
Thừa thắng xông lên, Haruyuki và Chiyuri đáp xuống đất bằng một cú lộn nhào điệu nghệ. Từ phía xa, những tiếng xôn xao vang lên.
— Ồ, tuyệt thật!
— Hiếm khi thấy đòn tấn công thường mà gây sát thương lớn đến vậy!
Đó là tiếng của "Khán giả" — những Burst Linker đang ngồi rải rác trên các cành cây cao nhìn xuống. Dù là ngày thường, nhưng có vẻ có hơn hai mươi người đang tụ tập ở đây — cũng không lạ gì vì Shinjuku vốn là "thánh địa" của những cuộc quyết đấu.
Khi sự phấn khích lắng xuống, Frost Horn và Tourmaline Shell lồm cồm bò dậy từ bụi rậm. Họ loạng choạng đôi chút do dư chấn, nhưng nhanh chóng lấy lại thăng bằng và bắt đầu hét tướng lên:
— Chết tiệt! Các người trốn trên đài quan sát hả! Trên đó mưa gió thế thì thấy cái quái gì được cơ chứ!
— Vấn đề không phải ở đó, Horn à! Là hẹn hò đấy, hiểu không? Hai đứa này đang đi hẹn hò đấy, Hoooorn!
— Cái... cái gì cơ... Hẹn hò rồi tiện tay quyết đấu luôn hả...?!
— Đúng thế đấy Horn! Tụi nó tính hạ gục anh em mình rồi sau đó quay ra ôm ấp hôn hít nhau kìa, Hoooooooooorn!!
— K-Không thể tha thứ được, Tori! Những đứa Burst Linker kiểu này cần phải bị quét sạch oooouuuut!
Màn tung hứng này trông như thể đã được tập dượt từ trước, khiến khán giả xung quanh lại rộ lên. Những tràng cười nổ ra cùng những bình luận hùa theo: "Đúng rồi đấy!", "Cho tụi có cặp có đôi biết tay đi!".
Haruyuki nghe mà ngẩn người, cậu lắc đầu lia lịa:
— Kh-Không, không phải thế... Ý tớ là, hẹn hò gì chứ...
— Nếu các anh thấy ức chế quá thì kiếm bạn gái mà lập đội đi! — Chiyuri hét lên như đổ thêm dầu vào lửa, át đi tiếng giải thích lầm bầm của Haruyuki.
— C-Cậu ra đòn đau thật đấy. — Frost Horn lùi lại, người vẫn còn hơi run.
— Phải, phải. — Tourmaline Shell gật đầu lia lịa, hai tay chống hông. — Quân đoàn mình chẳng có mấy bạn nữ. Cái lũ đấu sĩ cận chiến tụi mình toàn mùi mồ hôi không hà.
— Giờ không phải lúc tự an ủi nhau đâu! Đã đến đây rồi thì phải đánh cho tụi nó một trận, để đường về của hai đứa này trở nên khó xử một chút mới được!!
— Oa! Chí lý lắm Hoooorn!
— Im đi! Phải cho chúng thấy bản lĩnh đàn ông thực thụ! Lên nào...
Trong khi Haruyuki vẫn còn đang ngơ ngác trước màn kịch của họ, Frost Horn đột ngột gồng đôi cánh tay lực lưỡng. Những chiếc sừng cứng cáp trên trán và vai hắn tỏa ra một luồng sáng mãnh liệt.
— Frosted Circle!!
Hắn hét lớn tên chiêu thức, tạo ra những vòng sáng màu trắng xanh lan tỏa ra xung quanh. Chúng xuyên qua người Haruyuki và Chiyuri rồi tan biến phía sau.
Tốc độ và phạm vi của nó khiến họ không thể né tránh, nhưng bản thân luồng sáng không gây hại. Thanh máu của họ không hề nhích lấy một pixel.
Tuy nhiên, Haruyuki cảnh giác chờ đợi hiện tượng tiếp theo. Cậu đã đấu với Frost Horn vài lần ở các Vùng Lãnh Thổ, nhưng đây là lần đầu tiên cậu bị trúng trực tiếp chiêu thức này. Cậu biết chắc rằng thay vì gây sát thương trực tiếp, chiêu này sẽ thay đổi thuộc tính của môi trường xung quanh.
Keng, keng! Cùng với âm thanh sắc lạnh, cây cối xung quanh bắt đầu nhuốm màu trắng xóa. Những hạt sáng lấp lánh trong không khí — đó chính là Băng Giá. Nước kết tinh bám vào mọi vật thể, bao phủ tất cả trong một lớp áo băng.
Bộ giáp bạc bóng loáng như gương của Silver Crow lập tức bị mờ đi.
— Bell, tớ lo tên Horn. — Haruyuki nói khẽ khi cảm nhận lớp băng dày bám chặt vào chân tay và các khớp giáp. — Cậu kiềm chế tên Shell cho đến khi tớ kết liễu hắn nhé.
— Rõ! — Ngay sau câu trả lời ngắn gọn đó...
— Waa...aaaaah!
Một tiếng gầm đục ngầu vang lên từ phía sau màn sương giá, và một bóng đen khổng lồ lao thẳng về phía cậu. Frost Horn. Giống như Haruyuki, bộ giáp xanh nhạt của hắn cũng bị đóng băng cứng ngắc. Những chiếc sừng trên trán và vai dường như được bao phủ bởi một lớp băng đặc biệt dày.
Hắn lao vào Haruyuki bằng một cú húc vai dữ dội, vai phải nhô hẳn ra phía trước. Haruyuki hạ thấp trọng tâm, căng mắt quan sát thời điểm để né tránh và phản công.
— Hây! — Cậu lao sang phải để né đòn.
Nhưng cơ thể cậu nặng hơn bình thường rất nhiều do lớp băng bám vào, khiến phản ứng trở nên chậm chạp. Dù không trúng trực tiếp, nhưng chiếc sừng vẫn sượt qua và cậu cảm nhận được cú va chạm khô khốc ở vai trái. Nghiến răng chịu đau, Haruyuki trụ vững, xoay người về phía Horn khi hắn lướt qua và tung một cú đấm móc vào sườn đối thủ.
Nhưng lần này, nhịp độ của cậu lại bị lệch do sức nặng tăng thêm.
Dưới tác động của lớp băng dày, cú đấm thẳng của Haruyuki lẽ ra sẽ gây sát thương lớn hơn bình thường nếu trúng đích, nhưng lực đó chỉ dừng lại ở một cú chạm nhẹ vào người Horn.
Đây chính là hiệu ứng chính của chiêu thức Frosted Circle. Nó làm tăng trọng lượng của các bộ phận cơ thể bất kỳ Avatar nào trong phạm vi ảnh hưởng, gây cản trở các đòn tấn công nhanh, liên hoàn. Ngược lại, những đòn đánh đơn lẻ, uy lực lớn sẽ trở nên mạnh mẽ hơn. Nó còn có các hiệu ứng phụ: làm giảm tầm nhìn cực hạn, ngăn chặn các đòn tấn công từ xa và vô hiệu hóa các cảm biến tầm nhiệt do cái lạnh thấu xương.
Nói cách khác, nó ép mọi loại Avatar vào một cuộc chiến cận chiến khốc liệt. Ngay cả khi định chạy thoát, lớp băng vẫn sẽ sinh ra liên tục xung quanh Horn, khiến việc đào tẩu trở nên cực kỳ khó khăn.
Haruyuki lườm nhìn bóng của Horn đang xoay người lại ở phía xa, chuẩn bị cho một cú húc sừng khác. Được thôi, cậu tự nhủ. Để xem ai hơn ai.
Trong lúc đang củng cố ý chí, cậu liếc nhìn cặp đôi còn lại đang đối đầu cách đó không xa.
Cộng sự của cậu, Lime Bell, cũng bị đóng băng trắng xóa. Đặc biệt là chiếc chuông ở tay trái trông rất nặng nề với những cột băng rủ xuống.
Nhưng...
Tourmaline Shell lại chẳng có lấy một hạt băng nào trên người. Bộ giáp bóng loáng bao phủ cơ thể mảnh khảnh của hắn vẫn không thay đổi, lấp lánh một màu xanh lục lam như thể đang ướt nước. Không — thực ra là nó đang ướt thật. Lớp băng định bám vào hắn lập tức tan chảy ngay khi chạm vào và biến thành những giọt nước.
Đây chính là lý do Tourmaline Shell và Frost Horn là một cặp bài trùng hoàn hảo.
Khi bị va chạm, bộ giáp màu đá Tourmaline đó sẽ tích điện và sinh nhiệt. Dù có nhiều Avatar hệ điện và nhiệt, nhưng hiếm có ai tỏa nhiệt liên tục như Shell. Hắn là một trong số ít Avatar hoàn toàn miễn nhiễm với chiêu thức của Horn.
Tourmaline Shell thủ thế, những tia điện nhỏ xẹt qua cánh tay, lao về phía Lime Bell bằng những chuyển động mượt mà. Hắn tung ra những cú đánh liên tiếp bằng lòng bàn tay theo phong cách võ thuật Trung Hoa. Bell đang chống đỡ kiên cường, dùng chiếc chuông lớn làm khiên bảo vệ.
Nhờ có màu xanh độ bão hòa cao, Lime Bell sở hữu khả năng phòng thủ vượt xa các hệ màu kim loại. Thêm vào đó, lớp băng dày bao phủ cánh tay cô dường như đang chặn đứng hầu hết sát thương từ chiêu Điện Nhiệt Chưởng của Shell. Chỉ cần tập trung phòng thủ, cô hoàn toàn có thể duy trì thanh HP của mình.
Tuy nhiên, phe đối thủ chắc chắn đã tính đến điều này.
Horn và cộng sự thừa biết Lime Bell là một Healer (Người hồi máu) cực kỳ quý hiếm. Trong một trận đấu cân bằng về cấp độ thế này, chỉ cần một bên sử dụng được khả năng hồi máu, cơ hội thắng của bên kia sẽ tụt dốc không phanh.
Vì vậy, chiến thuật của họ là: Shell — kẻ có thể tự do di chuyển trong màn sương giá — sẽ kìm chân Bell bằng những đòn đánh liên tiếp, trong khi Horn tập trung kết liễu Crow. Dù Haruyuki và Chiyuri đã chiếm được ưu thế ban đầu, nhưng kể từ khi trận chiến dưới đất bắt đầu, mọi thứ đang diễn ra đúng theo kế hoạch của đối phương.
Để phá vỡ thế bế tắc này, Haruyuki không còn cách nào khác là phải tự tay hạ gục Horn mà không cần viện trợ. Nhưng mình đã biết trước điều đó ngay từ khi quyết định cận chiến rồi!
Haruyuki gạt bỏ những suy nghĩ mông lung, tập trung cao độ vào bóng đen đang lao tới của Frost Horn.
Từ lần va chạm trước, cậu đã nắm bắt được sức nặng của lớp băng. Cậu phải né được đợt tấn công tiếp theo và tung ra đòn phản công.
Lần này Horn đưa vai trái ra trước, chiếc sừng được đặt thấp như một chiếc máy húc. Haruyuki nén nỗi sợ, đứng im làm mồi nhử.
Ngay bây giờ!
Đúng khoảnh khắc cậu định đạp đất sớm hơn thường lệ để né đòn, chóp sừng sắc nhọn đã đâm sầm vào vai trái của Haruyuki.
— Á!
Tiếng kêu đau đớn thốt ra, cậu bị hất văng đi như một món đồ chơi. Haruyuki lộn mấy vòng trên mặt đất, rồi nảy lên cao. Nếu rơi xuống một lần nữa, cậu sẽ chịu thêm sát thương, nên cậu cố gắng tiếp đất bằng hai chân để giảm thiểu tổn thất.
Dù vậy, chỉ với một cú hâm sừng, thanh máu của Haruyuki đã bốc hơi gần 20%. Một vết lõm sâu hoắm hằn lên vai trái, những tia lửa điện xẹt qua đau nhói. Nhưng hơn cả nỗi đau, Haruyuki cảm thấy vô cùng kinh ngạc.
Thời điểm né đòn của cậu lẽ ra phải là hoàn hảo. Tại sao cú húc sừng — vốn chậm hơn nhiều so với một viên đạn — lại có thể trúng đích chính xác đến vậy?
Câu trả lời sớm được hé lộ bởi Frost Horn đang đứng nghênh ngang đằng kia:
— Ha ha ha ha! Bất ngờ lắm đúng không, người chim! Cậu suốt ngày bay lượn trên trời nên làm sao biết được, thấy mấy chiếc sừng sành điệu này không? Càng ở lâu trong chiêu Frosted Circle, chúng càng dài ra đấy! Trông cứng cáp và oai phong chưa này!
— ...Cái... gì cơ... — Cậu há hốc mồm nhìn kỹ. Quả nhiên, những chiếc sừng hình nón vươn ra từ vai và trán của gã khổng lồ xanh, bọc trong lớp băng dày, đã dài hơn đáng kể so với lúc đầu. Và chúng vẫn đang to ra từng giây. Nói cách khác, dù cậu có cố làm quen với nhịp độ tấn công đi chăng nữa, chiếc sừng vẫn sẽ vươn dài ra và chạm trúng cậu trước khi cậu kịp né.
— Thấy sao hả?! Đây mới chính là! Vũ khí! Của đàn ông thực thụ! Ha ha ha!
Trước tràng cười của Horn, những tiếng hò reo cổ vũ của khán giả xung quanh vang lên không ngớt.
Haruyuki hít một hơi thật sâu rồi thở hắt ra.
Mình đã sai lầm ở đâu đó rồi.
Việc chiến đấu bất chấp đối thủ trông có vẻ như là phá bỏ phong cách cũ để ép mình tiến bộ, nhưng thực ra không phải vậy. Nghĩ rằng mình có thể thắng trên sân chơi của đối phương mà không cần chiến thuật nào cả chẳng khác nào đang coi thường họ. Khi đối mặt với kẻ thù, mình phải dốc hết vốn liếng và chiến đấu nghiêm túc ngay từ đầu. Nếu không, chẳng có lý do gì để mình có cơ hội chiến thắng cả.
Bắt đầu từ bây giờ, mình sẽ chơi tất tay!
Haruyuki nắm chặt hai nắm đấm, bung đôi cánh sau lưng. Với lượng sát thương gây ra ban đầu và những cú đòn vừa nhận, thanh chiêu thức của cậu đã đầy được một nửa. Cậu sẽ nhờ Chiyuri hồi máu rồi cả hai sẽ bay lên trời. Chờ cho chiêu Frosted Circle kết thúc, họ sẽ tung một cú "Double Super Dive" để nghiền nát Tourmaline Shell trước—
— Ặc! — Giữa lúc đang lên kế hoạch, một chuyện ngoài dự kiến xảy ra.
Đôi cánh của cậu không hề mở ra.
Cậu lập tức ngoái nhìn ra sau và thấy lớp băng dày đặc bám chặt vào những phiến kim loại đang gập lại. Lớp băng đóng vai trò như một chất keo dính, ngăn cản đôi cánh bung rộng.
Cuống cuồng, cậu đưa tay ra sau cố cào lớp băng đi, trong khi Horn đang quan sát.
— Ồ! Cái gì thế?! — Hắn kêu lên. — Cơ hội ngàn vàng đây rồi! Tuyệt cú mèo! — Hắn hạ thấp trọng tâm, chĩa chiếc sừng khổng lồ trên trán về phía trước, chuẩn bị cho cú lao mình quyết định.
Chỉ với cú húc vai trước đó, Frost Horn đã gọt mất 20% thanh máu của Haruyuki. Chiếc sừng trên trán rõ ràng là đòn chủ đạo; cậu tuyệt đối không được để bị trúng đòn đó. Nhưng nếu từ bỏ ý định phản công mà chỉ lo chạy trốn, tình hình sẽ chỉ tệ thêm. Phải làm cái gì đó, cái gì đó, bất cứ thứ gì—
— Hây aaaaa!! — Một tiếng thét vang dội khắp sàn đấu.
Liếc nhìn sang, cậu thấy cảnh Lime Bell bắt gọn cú chặt của Tourmaline Shell bằng tay phải và tung một cú quật một tay đầy ngoạn mục, hất văng đối thủ đi.
Shell bị ném đi xa gần mười mét, rơi đánh rầm trên mặt đất. Tuy nhiên, thật đáng tiếc, ở một địa hình như Rừng Nguyên Sinh với mặt đất phủ đầy cỏ và cát, các kỹ thuật ném có rất ít tác dụng. Avatar xanh lục lam không chịu sát thương đáng kể và sẵn sàng bật dậy ngay lập tức.
Nhưng dường như Chiyuri còn có mục đích khác với cú ném đó.
Cô xoay người lại, không thèm nhìn xem đối phương rơi ở đâu, giơ cao chiếc chuông lớn ở tay trái và hét lên:
— Citron Caaaaaaall!!
Chiếc chuông hạ xuống với một vòng xoay điệu nghệ, luồng sáng xanh lá mạ tuôn trào cùng tiếng chuông thanh thoát, lao thẳng về phía Haruyuki.
Và... nó bay sượt qua cánh tay trái của cậu, tan biến vô ích vào lớp băng phía sau.
— Cái... — Tiếng thốt lên ngỡ ngàng của Haruyuki bị lấp đầy bởi tràng cười đắc ý của Frost Horn.
— Ha ha ha! Trong vòng tròn băng giá này, tỉ lệ chính xác của các chiêu thức hệ ánh sáng giảm tới 30% lận đó! Nếu là đàn ông thực thụ! Hãy chiến đấu! Một chọi một đi cưng ơi!!
Rắc! Lớp băng trắng vỡ vụn dưới chân Horn. Hắn dậm mạnh lấy đà, lao như một mũi tên về phía Haruyuki. Chiếc sừng dài trên trán hắn lấp lánh đầy đe dọa.
Haruyuki điên cuồng vắt óc suy nghĩ trong khoảnh khắc kẻ thù đang áp sát.
Dù tầm nhìn có kém đến đâu, liệu Chiyuri có thực sự đánh trượt một chiêu quan trọng như thế không?
Cô ấy vốn là người cực kỳ nghiêm túc trong những chuyện này. Nếu định dùng kỹ năng hồi máu, cô sẽ chờ cho đến khi chắc chắn thành công. Hơn nữa, thanh máu của Haruyuki mới chỉ giảm 20%. Dùng Citron Call lúc này là quá sớm và lãng phí năng lượng.

Điều đó có nghĩa là Chiyuri cố tình đánh trượt, hay nói đúng hơn, cô đang nhắm vào một thứ gì đó không phải là Silver Crow.
Và thứ duy nhất không phải đấu sĩ nhưng có thể di chuyển trong sàn đấu Rừng Nguyên Sinh này là...
Ngay khi suy nghĩ chạm đến điểm đó, Haruyuki trợn tròn mắt. Cậu đã hiểu chính xác mình phải làm gì. Cậu chờ đợi cú húc của Frost Horn, thủ thế với một chân đưa ra trước, tính toán hướng né đòn.
— Waa... Ngyaaah!
Haruyuki giả vờ như đang hoảng sợ trước tiếng gầm của Horn, cậu quay người và chạy thục mạng sang bên trái, men theo đúng đường thẳng mà chiêu thức của Chiyuri vừa vạch ra. Từ phía sau, tiếng rầm rập của mặt đất đang áp sát, mang theo điềm báo về một cú va chạm xé toạc lưng.
Sau khi phanh gấp đột ngột, cậu ngước nhìn thẳng lên trời và đạp đất với toàn bộ sức lực. Cậu dang rộng hai tay, uốn cong lưng và lướt qua trên đầu Horn bằng một cú nhào lộn ngược để ra phía sau hắn.
Kẻ thù tin rằng Silver Crow không thể dùng cánh, nên hắn sẽ không ngờ cậu có thể né lên phía trên. Và quả thực, dù cảm thấy chóp sừng sắc nhọn sượt qua giữa lưng, Haruyuki vẫn lướt qua an toàn mà không phải chịu thêm cú đánh nào.
Gã khổng lồ tiếp tục lao thẳng theo quán tính trong tầm mắt đảo ngược của Haruyuki. Phía trước, sau bức màn băng trắng xóa, một bóng đen hình elip khổng lồ hiện ra.
— Cái gì thế này?!
Tiếng kêu thốt ra từ Frost Horn. Hắn khua tay múa chân cố gắng phanh lại. Nhưng vì chân đã bị đóng băng một nửa, hắn không thể dừng lại ngay lập tức. Hất tung một lượng băng khổng lồ, hắn đâm sầm vào cái bóng tròn đó.
Rắc rắc! Âm thanh đổ vỡ khô khốc vang lên.
Cái khối elip khổng lồ vỡ thành từng mảng lớn, một chất lỏng trong suốt và sền sệt tuôn ra. Một thứ gì đó chui ra từ bên trong, cất tiếng kêu giận dữ khiến người ta lạnh gáy.
Đó là một sinh vật khổng lồ — thứ mà bạn luôn phải dè chừng trong màn Rừng Nguyên Sinh. Có rất nhiều loài: thú ăn thịt, khủng long hay thực vật săn mồi — nhưng quy tắc chung là chúng sẽ tấn công bất kỳ ai lọt vào tầm mắt mà không phân biệt bạn thù.
Ngoại lệ duy nhất là khi trứng của chúng bị đập vỡ.
Bị đánh thức khi đang ngủ say trong vỏ trứng, sinh vật khổng lồ đó sẽ chỉ tập trung săn đuổi kẻ đã gây ra chuyện trong suốt 500 giây — tức là hơn 8 phút. Lúc này, một con bọ cánh cứng sừng dài khổng lồ đang nhìn chằm chằm vào Frost Horn, bốn con mắt đỏ rực rỡ và cặp hàm cứng cáp đang va vào nhau lách cách.
Trong khi những tiếng cảm thán từ khán giả vọng xuống: "A, hắn tiêu đời rồi", Horn giơ cả hai tay lên bắt đầu nói chuyện với con bọ bọc giáp:
— Đ-Đợi đã! Nếu chúng ta nói chuyện như những người đàn ông, tôi tin mình có thể giải quyết được mà!
— Gree gree greeee!!
Tiếc thay, có vẻ nó là "phái nữ". Quật nát những bụi Rafflesia xung quanh bằng cặp râu dài, con bọ bắt đầu đuổi theo gã Avatar chỉ bằng nửa kích thước của nó. Trong khi Horn la hét và vật lộn tìm đường chạy trốn, cặp hàm khổng lồ của nó liên tục bập vào không trung ngay trên đầu hắn — khậc khậc — đầy đe dọa.
Lẽ thường, những quả trứng sinh vật khổng lồ mang theo nỗi kinh hoàng này không phải lúc nào cũng có sẵn. Ngay cả khi muốn đưa chúng vào chiến thuật, bạn có thể dành cả trận đấu để tìm kiếm mà chẳng thấy lấy một quả.
Nhưng lần này, quả trứng đó không hề lăn ra một cách ngẫu nhiên.
Chính Chiyuri đã làm điều đó. Giữa trận chiến, cô đã nhận ra bóng dáng của loài côn trùng khổng lồ đang chuyển động phía bên kia màn sương giá. Hóa ra, Chiyuri đã tung chiêu thức đặc biệt của mình, giả vờ như đang nhắm vào Haruyuki, nhưng thực chất mục tiêu lại là quả trứng côn trùng kia.
Sự thật là, Citron Call không đơn thuần là một kỹ năng hồi phục; nó sở hữu quyền năng đảo ngược thời gian của mục tiêu. Việc hồi phục thanh máu chỉ là một dạng "giả hồi máu" thông qua việc đưa trạng thái cơ thể trở về quá khứ, nhưng nó cũng đồng thời xóa bỏ những thay đổi trên Trang bị Tăng cường, và nếu trúng vào các vật thể trong màn chơi, nó sẽ đưa chúng trở lại trạng thái ban đầu. Những món đồ đã vỡ nát sẽ lành lặn như mới; và một con bọ cánh cứng khổng lồ sẽ bị "thoái hóa" ngược lại thành một quả trứng.
Lẽ thường, Frost Horn chắc chắn sẽ nhận ra có điều bất ổn và không bao giờ dại dột lao vào quả trứng đó. Thế nhưng, màn sương giá dày đặc bao phủ không gian đã che mắt hắn, khiến hắn không thể thấy mục tiêu thực sự của Chiyuri. Kết quả là, Frost Horn đã mắc mồi sau cú nhử của Haruyuki và đâm sầm thẳng vào quả trứng.
"Á á á á á!!"
Tiếng hét thất thanh của gã đàn ông hòa cùng tiếng gầm giận dữ của con bọ khổng lồ lùi dần vào sâu trong cánh rừng phía Tây, hướng về phía Công viên Trung tâm Shinjuku. Chiêu thức Frosted Circle cũng rời đi theo chủ nhân của nó, trả lại sự quang đãng vốn có cho không gian xung quanh.
Tourmaline Shell đứng ngây người nhìn cộng sự của mình "bay màu", rồi giật mình thốt lên, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa Haruyuki và Chiyuri:
— T-Tớ sẽ báo thù cho Horn! Nhào vô kiếm ăn nàoooooo!!
Và dĩ nhiên, hai người họ đã không ngần ngại "chiều ý" hắn.
"Làm tốt lắm!"
Rạng rỡ như ánh mặt trời, Chiyuri đưa nắm đấm phải ra phía trước, Haruyuki cũng cụm tay mình vào tay cô bạn trước khi chậm rãi ngồi xuống một chiếc ghế dài dọc hành lang tầng trên cùng của Tòa nhà Chính phủ Tokyo. Cậu thở phào một tiếng dài, tạm thời ngắt kết nối khỏi mạng toàn cầu rồi thẫn thờ nhìn ra khoảng không vô định.
Dù trận đấu vừa rồi chẳng có gì đặt cược ngoài điểm gia tốc (Burst Point), và cũng chỉ là một cuộc quyết đấu bình thường, nhưng không hiểu sao Haruyuki lại thấy mệt rã rời. Có lẽ vì cậu đã ép bản thân vào một trận cận chiến dưới đất cực kỳ khốc liệt — một phong cách chiến đấu hoàn toàn khác lạ so với lối đánh sở trường của cậu.
Thú thật, cảm giác không thể bay lượn đối với cậu chẳng khác nào bị ném vào sa mạc mà không có nước, mặc dù hồi đầu học kỳ một, cậu từng có cả tuần trời không thể sử dụng đôi cánh. Có lẽ chính trải nghiệm đau thương đó lại càng khiến khao khát được bay trong cậu bùng cháy mãnh liệt hơn.
Với một "tân binh" mới gia nhập Thế Giới Gia Tốc chưa đầy một năm như Haruyuki đã vậy, thì với chị ấy — người đã gắn bó với thế giới này hơn sáu năm — việc chị khao khát bầu trời đến mức ám ảnh cũng là điều dễ hiểu. Dù rằng từ vẻ ngoài điềm tĩnh thường ngày, chẳng ai có thể cảm nhận được ngọn lửa đang rực cháy bên trong chị...
"Này! Cậu lại thẫn thờ cái gì đấy?"
Bị gõ nhẹ vào đầu, Haruyuki lật đật chớp mắt mấy cái liên hồi.
Chiyuri ngồi bên cạnh đang phồng má, liếc nhìn cậu đầy vẻ hờn dỗi. Có vẻ như cô bạn đã bắt chuyện mà cậu lại để lời nói "bay theo gió".
— T-Tớ xin lỗi. Cậu vừa nói gì cơ?
— Tớ hỏi là cậu có muốn làm thêm ván nữa không!
Cậu liếc nhìn đồng hồ hiển thị ở góc dưới bên phải tầm mắt: Mới chỉ có vài phút trôi qua kể từ khi họ đặt chân lên đài quan sát. Chuyện này cũng thường thôi, vì một trận quyết đấu trong Thế Giới Gia Tốc chỉ tốn tối đa 1,8 giây ở thế giới thực, nhưng Haruyuki ngẫm nghĩ một chút rồi mới đáp:
— Hừm, tớ nghĩ nếu cứ ở đây đợi ván nữa, kiểu gì cũng lại đụng độ Horn với Shell cho xem. Mà thế thì cũng được thôi...
Chiyuri đảo đôi mắt mèo tinh nghịch rồi lắc đầu:
— Ừ, đấu mãi với một đội thì cũng hơi chán. Mà dù sao hai đứa mình cũng cất công đến tận đây rồi, chỉ đánh đơn thì phí quá.
Nếu đang ở trong nhân dạng Avatar ở mạng nội bộ trường học, chắc hẳn hai cái tai mèo lớn của cô bạn lúc này đang vẫy tai liên tục. Trông vẻ mặt đăm chiêu của cô là cậu biết ngay.
— Ồ! Tớ nghĩ ra rồi! — Chiyuri đột ngột vỗ tay cái bộp. — Chúng mình đang ở Shinjuku mà, hay là gọi chị lớn đi! Chị ấy học cao trung ở Shibuya đúng không? Chỉ cách có một ga thôi, chắc chị ấy sẽ tới được đấy.
Haruyuki hơi ngạc nhiên một chút. Bởi "chị lớn" mà Chiyuri nhắc tới chính là người vừa mới lướt qua tâm trí cậu ban nãy.
Tên của chị là Sky Raker. Một Burst Linker kỳ cựu và là người bạn tâm giao của Kuroyukihime, người vừa chính thức trở lại Quân đoàn Nega Nebulus cách đây hai tháng.
Lý do Chiyuri gọi vị tiền bối này là "chị" cực kỳ đơn giản. Chiyuri mang họ Kurashima (chữ "shima" nghĩa là hòn đảo), còn tên thật của Raker là Kurasaki Fuko (chữ "saki" nghĩa là bán đảo). Trong lần đầu gặp mặt trực tiếp ở ngoài đời và trao đổi bảng tên, Haruyuki đã lỡ miệng nhận xét: "Hết đảo rồi lại đến bán đảo, hai người chắc chắn là chị em thất lạc rồi! Ha ha ha!". Và thế là cách xưng hô đó ra đời từ đó.
Chẳng đợi Haruyuki kịp phản ứng, Chiyuri đã thoăn thoắt gõ thư gửi cho người "chị" thân thiết, rủ chị đến chung vui. Nhìn cô bạn thanh mai trúc mã lóng ngóng mổ cò trên bàn phím ảo, Haruyuki định lên tiếng ngăn lại nhưng rồi lại thôi. Cậu có linh cảm rằng chắc chắn Raker sẽ từ chối lời mời này.
Dù đã quay lại Quân đoàn, nhưng Sky Raker vẫn chưa thể thoát khỏi mặc cảm tội lỗi đang đè nặng trong tâm trí. Cho đến tận bây giờ, chị vẫn luôn dằn vặt vì chuyện năm xưa đã rời bỏ Quân đoàn, để mặc thủ lĩnh Kuroyukihime lại một mình. Chiyuri dĩ nhiên cũng biết rõ điều đó. Có lẽ cô bạn đang cố gắng theo cách riêng của mình để gõ cửa trái tim đang khép chặt của Raker.
Đó là lý do Haruyuki chọn cách im lặng.
Vài giây sau, khi đã soạn xong thư, Chiyuri kết nối Neurolinker với mạng toàn cầu trong tích tắc để gửi đi. Cô ngắt kết nối, đợi một lát rồi lại kết nối lần nữa. Sau khi nhận được hồi âm từ Raker và thoát mạng lần cuối, cô lướt nhanh qua nội dung tin nhắn.
— ...Chị ấy bảo xin lỗi tụi mình. — Chiyuri lầm bầm, cô ngẩng mặt lên mỉm cười nhẹ nhàng, còn Haruyuki thì nhanh chóng an ủi.
— Raker học cao trung mà, ngày thường chắc chắn là bận tối mắt tối mũi rồi. Cuối tuần này chị ấy có lịch ở các Vùng Lãnh Thổ đấy, lúc đó tụi mình gặp sau cũng được.
— Ừ, cậu nói phải. — Cô bạn thở phào một tiếng rồi nở nụ cười rạng rỡ như vừa trút bỏ được gánh nặng. Cô hào hứng đổi giọng: — Vậy thì, tụi mình mỗi đứa làm một trận đơn nhé?
— Hừm, tớ thì thấy trận vừa rồi cũng đủ phê rồi. Nhưng nếu cậu vẫn muốn chiến tiếp thì tớ luôn sẵn lòng tháp tùng thôi.
Nghe vậy, Chiyuri gật đầu, vẻ mặt tràn ngập niềm vui thực sự từ tận đáy lòng.
— Được rồi! Hôm nay thắng một trận oanh liệt thế là tớ mãn nguyện rồi. Aaa, cảm giác thật là yomost!
— Ừ, tớ cũng thấy vậy. — Cậu cười đáp lại cô bạn, trong đầu thầm ôn lại trận đánh cặp vừa rồi.
Cậu cảm thấy hài lòng không chỉ vì đã thắng trong một cuộc so tài sức mạnh thuần túy giữa các Avatar, mà điều khiến cậu phấn khích hơn cả chính là chiến thắng về mặt chiến thuật — khi họ đã tận dụng triệt để đặc điểm của màn chơi để lật ngược thế cờ. Phải biết rằng những cú lội ngược dòng trong tình thế ngặt nghèo như vậy cực kỳ hiếm khi xảy ra. Sự bùng nổ của khán giả khi trận đấu ngã ngũ chính là minh chứng rõ nhất cho điều đó.
Tất nhiên, phe thua cuộc chắc hẳn phải hậm hực lắm.
Frost Horn sau khi chật vật cắt đuôi được con bọ cánh cứng khổng lồ để quay lại chiến trường thì cũng chỉ để chịu thêm một trận đòn hội đồng chớp nhoáng. Nghĩ đến những lời tuyên bố hùng hồn của gã trước lúc "đăng xuất", cả Haruyuki và Chiyuri bỗng đồng loạt phì cười.
— Ha ha ha! "Lần tới tụi này sẽ nhảy từ đỉnh Tokyo Skytree xuống đá vỡ đầu các người cho xem!". Nghe thôi đã thấy buồn cười, lúc đó tụi mình chỉ việc bước sang một bên là xong, để họ đâm sầm xuống đất như nãy là Game Over luôn.
— Nhưng mà khoan đã, làm sao họ lên đó được nhỉ? Từ đài quan sát lên đến đỉnh cột ăng-ten cũng phải hai trăm mét nữa, mà quan trọng là... ở trên cao đó liệu có camera xã hội không nhỉ... — Đang nói nửa chừng, một dòng suy nghĩ chợt lóe lên trong đầu khiến Haruyuki khựng lại.
Cái điều mà cậu đã cố nhớ lại ngay trước khi trận đấu bắt đầu... Chuyện về việc lần đầu tiên công nghệ camera xã hội được xuất khẩu ra nước ngoài. Những ký ức từ dòng tít tin tức mà cậu mới chỉ kịp lướt qua cuối cùng cũng đã quay trở lại.
Thấy Haruyuki đột ngột im lặng, Chiyuri nghiêng đầu thắc mắc:
— Sao thế Haru?
— À, kh-không, không có gì đâu. — Cậu lắc đầu lia lịa, Chiyuri nhún vai rồi bật dậy khỏi ghế.
— Thế thì đi thôi! Tìm chỗ nào làm tách trà rồi về nhà nào. Nhìn cái mặt cậu kìa, thắng trận cái là hớn hở ngay được, "Giáo sư" Arita nhỉ?! May cho cậu là không phải lủi thủi đi về cùng tớ sau một trận thua thảm hại đấy!
Cậu có thể thao thao bất tuyệt về trò chơi cả ngày, nhưng cứ hễ nghe mấy câu trêu đọc kiểu này là bộ não của cậu lại bắt đầu "chập mạch".
— Kh-Không có đâu, thua cũng chẳng sao mà. Tớ không quan tâm chuyện thắng thua đâu. Thật đấy. — Cậu lầm bầm đầy ngượng nghịu.
Chiyuri đã sải bước về phía thang máy, tiếng cười của cô bạn vang vọng trong không trung rồi lướt nhẹ qua tai cậu. Haruyuki thở dài một tiếng rồi lật đật chạy theo sau.
Bên ngoài cửa sổ, những đám mây trắng vẫn lững lờ trôi, không một phút ngừng lại.
0 Bình luận