Khi con người đối mặt với những sự việc đột ngột, đầu óc thường rơi vào trạng thái ngưng trệ.
Một sự kiện vượt quá phạm vi nhận thức bùng nổ, khiến dòng tư duy không thể gánh vác nổi mà tạm thời dừng hoạt động.
‘Hầm ngục.’
Tôi trước đây cũng thường như vậy, nhưng không hiểu sao lúc này thì không.
Có lẽ là nhờ bản năng sinh tồn mách bảo rằng nếu tư duy dừng lại ở đây, tôi có thể sẽ chết.
‘Hiện tượng bạo tẩu, không hề có điềm báo. Nơi này đã bị nuốt chửng. Thứ đang đè nén Tri giác không gian là sức mạnh của hầm ngục sao?’
Ý thức của hầm ngục về cơ bản luôn mưu cầu sự tồn tại vĩnh cửu. Dù trong bất kỳ tình huống nào, nó cũng hoạt động để duy trì hầm ngục.
Đó là lý do cạm bẫy được tạo ra và quái vật sinh ra để đánh đuổi kẻ xâm nhập. Bởi lẽ mười phần thì hết chín, kẻ thù bên ngoài luôn mang theo ý chí muốn phá hủy hầm ngục.
Khi đã thỏa mãn mục đích duy trì, hầm ngục sẽ hướng mắt tới mục đích cao hơn.
Tồn tại vĩnh cửu. Và sau đó là ý chí mở rộng.
Hiện tượng bạo tẩu xảy ra khi hầm ngục duy trì lâu ngày và tích tụ năng lượng dư thừa vượt quá một mức nhất định. Vì lý do này, khi muốn duy trì hầm ngục một cách có ý đồ, cần phải tổ chức chinh phạt định kỳ.
‘Không có điềm báo sao?’
Năng lượng dư thừa. Nói cách khác, đó là một nguồn sức mạnh khổng lồ rất dễ quan sát.
Tháp Quan Sát luôn theo dõi các tiền tuyến ở Ma Cảnh. Họ đọc được tình thế của quái vật định xâm chiếm nội địa, và nắm bắt khí tức của những quái vật cấp cao đang ẩn mình sâu trong Ma Cảnh.
Với phần nhân lực còn lại, họ cũng quan sát cả nội địa. Họ quan sát những Villain thuộc nhóm nguy cơ cao, và quan sát trước để dự báo về các vụ bạo tẩu hầm ngục.
Nhưng không hề có dự báo. Một hiện tượng đột phát. Đó là hiện tượng hiếm khi xảy ra, nhưng lại là tai họa diễn ra như cơm bữa vào thời điểm sau khi tốt nghiệp Siyolam.
‘Mẹ kiếp.’
Hết lần này đến lần khác... cứ phải là lúc tôi ở đây thì mới dở chứng.
Tôi nén lại những cảm xúc tiêu cực. Nghiến chặt môi, tôi vươn tay ra. Tôi vòng tay qua eo đứa trẻ đang luống cuống bên cạnh và nhấc bổng bé lên.
“...!?”
Đứa trẻ giật mình kinh hãi, vùng vẫy loạn xạ. Đáng tiếc là lúc này tôi không còn tâm trí đâu mà quan tâm đến cảm giác của bé. Tôi xốc lại tư thế bế đứa trẻ rồi đạp mạnh xuống đất.
Tôi vận hành ma lực luân chuyển khắp toàn thân. Cương Thể Thuật, đôi chân được cường hóa đẩy lùi mặt đất và lao vọt về phía trước.
Luồng gió mạnh đập thẳng vào người. Tôi mở rộng các giác quan hết mức. Bây giờ không phải lúc để đưa ra những lời bào chữa như thần kinh bị kích ứng hay gì cả.
Gió mang theo đủ loại âm thanh.
Tiếng thét kinh hoàng, tiếng xé thịt nát xương đầy ghê rợn, tiếng đổ nát của các tòa nhà và tiếng nổ chát chúa của thứ gì đó phát nổ, tiếng gầm rú của quái vật...
Hầu hết đều là những âm thanh tôi đã từng nghe qua.
Hồi nhỏ tôi đã nghe thấy tiếng thét trong căn nhà khốn khiếp đó, trong đợt thực tập hầm ngục tôi đã từng giết quái vật, xé thịt và nghiền nát xương chúng. Ở Tháp Trưởng Thành, dù chỉ là ảo mộng, tôi cũng đã từng giết người.
Nhưng nơi này là hiện thực. Đây không phải thực tập, cũng chẳng phải cuộc thi an toàn như ở trong Tháp.
Đã có nhiều người chết. Họ sẽ không bao giờ trở về nữa...
‘Nơi trú ẩn.’
Lịch sử bị hầm ngục và quái vật giày xéo đã trôi qua hơn 100 năm lẻ vài chục năm. So với lịch sử tồn tại của nhân loại thì đó là một khoảng thời gian cực ngắn, nhưng lại là thời gian đủ dài để chuẩn bị các biện pháp đối phó.
Hầu hết các thành phố được xây dựng lại sau Đại Cách Biến đều có nơi trú ẩn, tính đến trường hợp rơi vào tầm ảnh hưởng của hầm ngục bạo tẩu.
Dù cũng có thể dùng khi có bão, sóng thần hay động đất, nhưng mục đích chính là để lánh nạn khỏi môi trường bị biến đổi bởi hầm ngục và lũ quái vật xuất hiện vô tội vạ.
Tôi mở rộng không gian Tri giác
Lượng thông tin nhận vào tăng lên. Nhưng tôi không hài lòng. Kể từ khi hầm ngục bạo tẩu nuốt chửng nơi này, trạng thái của Tri giác không gian không hề tốt.
Nó dao động dữ dội. Như thể đang đấu sức, nó liên tục đẩy lùi và bị đẩy lại bởi sức mạnh bên ngoài.
Một cảm giác quen thuộc. Đó là cảm giác khi không gian Tri giác bị chèn ép và bóp nghẹt ở Tháp Trưởng Thành.
Nhưng kết quả thì khác. Lúc đó tôi không thể kháng cự mà bị đè nén, còn bây giờ tôi đang phản kháng kịch liệt để đẩy lùi sức mạnh của hầm ngục.
Trong lúc tìm kiếm nơi trú ẩn, tôi thấy nhiều quái vật.
Không chỉ là "nhiều". Mỗi khi không gian dịch chuyển, một con quái vật mới lại xuất hiện.
Chủng loại đa dạng, nhưng chiếm số lượng đông nhất là loài thú lông đỏ. Chúng di chuyển bằng bốn chân, và thân hình to ít nhất là gấp đôi tôi.
‘Xích Diệp Khuyển?’
Kiến thức từ nguyên tác và kiến thức về quái vật học được ở Siyolam... cộng với thông tin quan sát qua Tri giác không gian đã giúp tôi xác định đó là Tích Diệp Khuyển.
Tích Diệp Khuyển. Bậc tiêu chuẩn là bậc 7, là cấp độ quái vật có khả năng kháng lại các loại vũ khí súng đạn thông thường.
Nếu vậy, bùng nổ hầm ngục này chắc là cấp 4. Thật là trong cái rủi có cái may. Nếu nó vượt quá cấp 3, xác suất sống sót sẽ giảm mạnh.
Tôi búng nhẹ ngón tay. Ma lực được vận hành tạo thành một chuỗi thuật thức.
Ma Lực Đạn.
Những viên đạn ma lực vẽ nên quỹ đạo màu xanh, bay vút đi và ghim thẳng vào đầu Tích Diệp Khuyển.
Bành! Cùng với tiếng nổ, đầu của Tích Diệp Khuyển nát bét. Mảnh xương sọ vỡ vụn, mảnh não và dịch não bắn tung tóe khắp nơi.
Tôi lại búng ngón tay lần nữa. Những viên Ma Lực Đạn liên tục được tạo ra và tán xạ tứ phía.
Bành! Bành bành! Bành!
Tôi bắn Ma Lực Đạn vào đủ loại quái vật lọt vào tầm của Tri giác không gian. Đầu của những con quái vật bị trúng đạn đều nổ tung.
Tôi không quá lo lắng về độ chính xác. Nhờ không gian Tri, tỉ lệ đánh trúng của các vật thể phóng đi gần như là bách phát bách trúng.
‘Tìm thấy rồi.’
Vừa di chuyển vừa giảm bớt số lượng quái vật, tôi đã tìm thấy nơi trú ẩn.
Lối vào của nơi trú ẩn trông giống như lối vào hầm trú ẩn (bunker) thường thấy. Cánh cửa làm bằng kim loại dày lúc này đang mở toang như thể hối thúc mọi người mau vào trong.
Người dân sống sót đang nối đuôi nhau đi xuống lối vào dẫn tới tầng hầm.
Ở hai bên lối vào, hai siêu nhân đang lo lắng nhìn dáo dác xung quanh. Nhìn khí thế thì họ không mạnh cho lắm.
“Ơ, ơ! Này! Đằng này!”
Ánh mắt của một trong hai siêu nhân hướng về phía này. Anh ta trợn mắt rồi vẫy tay. May là không xảy ra hiểu lầm tôi là phản diện.
Sau khi đáp xuống trước lối vào, tôi đặt đứa trẻ trong lòng xuống. Đứa trẻ loạng choạng, miệng kêu chóng mặt mà chưa kịp vuốt lại mái tóc rối bù.
Trong lúc đó, người siêu nhân vừa vẫy tay với tôi vội vã nói:
“Cậu chắc cũng nắm được tình hình rồi chứ, phần lớn thành phố đã bị hầm ngục bạo tẩu nuốt chửng và bị cô lập rồi!”
Tôi cũng biết. Ngoại trừ những người chết ngay lập tức khi bị cuốn vào vụ bùng nổ, chắc chẳng có ai là không nắm được tình hình cả.
“Phải câu giờ cho đến khi đội cứu hộ đột phá được lớp tường ngoài! Vì vậy...!”
Tôi cũng biết lời tiếp theo anh ta định nói là gì.
Công dân hiện đại đều được giáo dục về chỉ dẫn hành động khi gặp phải tình trạng khẩn cấp thế này. Ngay lúc này, những người dân sống sót đang liều mạng tập trung về phía nơi trú ẩn.
Hẳn là cũng có nhiều người không thể tập trung lại được vì quái vật rình rập khắp nơi.
Tôi gật đầu rồi đạp đất định rời đi.
Chộp
Tôi định làm vậy, nhưng tay áo bị kéo lại khiến bước chân khựng lại. Thủ phạm chính là đứa trẻ tôi vừa mang đến.
Đứa trẻ đang vội vã túm lấy tay áo tôi.
Đôi mắt vốn khép hờ như đang chán nản lúc nãy, giờ đây mở to và lộ rõ vẻ lo lắng tràn trề.
Đứa trẻ này đã từng thấy tôi ở đâu rồi sao? Một nghi vấn nảy ra nhưng lập tức bị bác bỏ. Ngay cả khi bé từng thấy tôi, bây giờ chắc chắn không thể nhận ra.
Chiếc vòng tay gây nhiễu nhận diện mà Phó tổng trưởng đích thân chuẩn bị cho tôi. Dáng vẻ của tôi khi đeo nó sẽ hiện ra như một người hoàn toàn khác.
Nói cách khác, dù bé có biết Lee Ha-yul, thì vẻ ngoài của tôi lúc này không phải là Lee Ha-yul. Tôi cũng điều tiết ma lực rất kỹ khi đi lại, nên bé không thể nghĩ tôi là Lee Ha-yul được.
‘Đừng lo lắng.’
Tôi muốn nói như vậy, nhưng không thể vì lời nguyền. Tôi cũng có thể truyền đạt ý qua hologram nhưng như thế thì thật lãng phí thời gian.
Tôi gỡ những ngón tay nhỏ nhắn ra. Vì sức mạnh không thể so sánh được nên những ngón tay dễ dàng bị gỡ bỏ.
Đôi mắt thoáng nhìn qua thấy giống một ai đó dần xa khuất. Tôi liên tục đạp đất băng qua thành phố.
Dáng vẻ của thành phố Sifnaha lọt vào Tri giác không gian. Đây không phải là một thành phố đẹp đẽ hay có giá trị nghệ thuật gì đặc biệt.
Sifnaha là nơi được hình thành sau Đại Cách Biến vài thập kỷ, khởi đầu là một thành phố được tạo nên bởi các Anh hùng và Thợ săn tụ họp lại để chinh phục các hầm ngục gần đây.
Có lẽ vì vậy, nơi này là một thành phố đặc trưng bởi vẻ thực dụng hơn là giá trị nghệ thuật.
Thành phố đó đang sụp đổ. Con người đang chết dần ở khắp mọi nơi. Tri giác không gian đang lảo đảo vì phải đấu sức với sức mạnh bên ngoài đã truyền tải điều đó rất rõ ràng.
Nhờ vậy mà đầu óc tôi trở nên lạnh lùng. Những tạp niệm bao gồm cả nỗi sợ cái chết... vì tình thế cấp bách nên đã bị đẩy lùi về phía sau.
Tôi vẩy tay. Ma lực tuôn ra từ lòng bàn tay vẽ nên các thuật thức. Tôi tập trung vào việc dùng mỗi một phát bắn để vô hiệu hóa một con quái vật nhất có thể.
Tôi không có thời gian để cầm vũ khí rồi tiếp cận giết từng con một. Dù tốn ma lực một chút, nhưng dùng ma pháp để giết chúng vẫn tốt hơn.
Lượng ma lực tiêu hao cũng sớm được hồi phục. Dù mệt mỏi tích tụ trên mạch ma lực và lõi ma lực, nhưng tôi không có thời gian để nũng nịu.
Dù là để sống sót, hay để cứu thêm người, tôi phải tìm cách giải quyết tình trạng này. Tôi vận dụng trí não.
‘Phải dập tắt vụ bủng nổ.’
Hầm ngục là một không gian cận khổng lồ treo lơ lửng trên thế giới, một không gian được ví như một con tàu tạm thời được cố định bằng cách thả neo.
Để dừng con tàu lại, phải nhổ neo. Khi neo bị nhổ, con tàu sẽ bị cuốn theo dòng nước và trôi dạt trên biển.
Hầm ngục cũng vậy. Nếu hạt nhân bên trong bị phá hủy, hầm ngục sẽ không thể tồn tại và sụp đổ.
‘Hạt nhân nằm ở đâu?’
Loại hạt nhân rất đa dạng. Có thể là một cấu trúc trông có vẻ đặc biệt ở đâu đó, cũng có thể là một viên ma tinh thạch to lớn bất thường so với những viên khác.
Hoặc, có thể là một con quái vật đảm nhận vai trò hạt nhân.
Quái vật đảm nhận hạt nhân của hầm ngục dĩ nhiên sẽ được gắn mác Alpha. Loại quái vật này là kẻ đặc biệt nguy hiểm ngay cả trong số các cá thể Alpha.
Quái vật đảm nhận hạt nhân sẽ không bao giờ rời khỏi tầm ảnh hưởng của hầm ngục. Vì vậy, nó hưởng trọn sự gia hộ của hầm ngục và phát huy sức mạnh áp đảo so với các cá thể khác.
‘Có phải hầm ngục cấp 4 đã bủng nổ không?’
Tôi cảm nhận không gian Tri giác. Tuy liên tục chao đảo nhưng nó vẫn đang hoạt động khá tốt.
Áp lực đang đè nặng từ bốn phương tám hướng... cảm nhận kỹ thì nguồn phát không chỉ có một hay hai. Ít nhất là từ năm nơi trở lên...
‘Mẹ kiếp.’
Tất cả đều là cấp 4 sao? Nếu vậy, bậc tiêu chuẩn của quái vật xuất hiện sẽ vào khoảng bậc 8. Cá thể Alpha thì sao? Có lẽ là bậc 6...
‘Mình có thể làm gì không?’
Con Ký Sinh Điệp ở Tháp Trưởng Thành là Alpha bậc 5. Con đó đã chết. Hong Yeon-hwa đã giết nó, và tôi cũng góp một phần công sức trong việc hạ gục nó.
Giờ tôi đã trưởng thành hơn lúc đó. Vậy tôi có thể giết nó không? Tôi không tự tin.
Tôi vẫn chưa xác nhận được liệu có cá thể Alpha đóng vai trò hạt nhân hay không, nhưng nếu có, để dừng vụ bạo tẩu, tôi bắt buộc phải giết cá thể Alpha đó.
Nếu không giết thì sao? Có cách khác. Đó là chờ cứu hộ từ bên ngoài.
Vì thông tin đã bị cắt đứt nên thế giới bên ngoài chắc chắn đã sớm biết tình hình thành phố. Hiệp hội sẽ ngay lập tức cử đội cứu hộ gồm các siêu nhân cấp Tối thượng và cấp Thượng đang rảnh tay đến đây.
Lớp tường ngoài của hầm ngục rất cứng. Trước khi bạo tẩu thì không ai dám đụng vào, nhưng lớp tường ngoài của hầm ngục đã bạo tẩu thì ít nhất cũng sẽ mềm đi.
Hơn nữa đó còn là hầm ngục cấp 4 thấp nhất. Nếu bị tấn công từ bên ngoài, chắc chắn lớp tường sẽ sụp đổ và đội cứu hộ sẽ vào được.
...Sẽ mất bao lâu? Vì là cấp 4 nên mới có khả năng được cứu hộ.
Từ cấp 3 trở lên thì thực tế không thể cứu hộ từ bên ngoài, và cấp 4 cũng phải mất ít nhất gấp đôi nửa ngày mới phá vỡ được lớp tường ngoài.
Trong khoảng thời gian đó sẽ có bao nhiêu người chết đây?
Và...
‘Tại sao siêu nhân lại ít thế này?’
Ngay từ đầu, liệu có thể trụ được qua khoảng thời gian đó không?
Vừa cố gắng giảm bớt số lượng quái vật, tôi vừa liên tục đặt ra nghi vấn đó.
Không hiểu sao số lượng siêu nhân tôi chạm trán khi đi loanh quanh lại không nhiều. Rõ ràng thành phố này phải có Clan chịu trách nhiệm phòng hộ, nhưng tôi lại không gặp được họ.
Thiếu nhân lực. Số lượng siêu nhân đang tiêu diệt quái vật quá ít. Dường như cũng không thấy siêu nhân nào có vẻ từ cấp Trung-Thượng trở lên. Rốt cuộc là tại sao?
‘Mẹ kiếp...’
Tình hình không ổn chút nào. Cảm giác khả năng sinh tồn đang mờ nhạt dần khiến khuôn mặt tôi tự động biến dạng.
Rắc rắc
Đột nhiên có tiếng nứt vỡ của thứ gì đó vang lên. Âm thanh nghe như ở ngay sát bên, nhưng tôi không thể xác định được danh tính của nó.
0 Bình luận