Web novel [1-100]

Chương 23: Đối Luyện (1)

Chương 23: Đối Luyện (1)

Sáng Chủ nhật, sau khi kết thúc lịch trình tuần đầu tiên tại Cái nôi.

Hôm nay tôi cũng thức dậy từ sớm như một thói quen.

Bởi lẽ tâm trí tôi không còn đủ thong thả để cho phép mình cứ thế đắm chìm trong giấc ngủ và lăn lộn trên giường.

Bữa sáng hôm nay cũng lại là thanh dinh dưỡng. Vì không cảm nhận được hương vị nên tôi chẳng có chút cảm giác thèm ăn nào. Nhưng để duy trì thể trạng, tôi vẫn phải định kỳ nạp thanh dinh dưỡng và các loại vitamin.

Thay bộ đồ sinh hoạt, tôi định bụng sẽ đi vận động thân thể, nhưng rồi lại thôi vì cảm thấy cần phải kiểm tra lại các kế hoạch của mình.

‘Giờ là bắt đầu tuần thứ 2 rồi sao...’

Tôi ngồi vào chiếc bàn được bố trí trong phòng, chìm sâu vào suy nghĩ.

Tôi dự định sẽ tổng hợp lại những kết quả đạt được cho đến nay. Tuy mới chỉ là tuần đầu tiên nhưng những gì gặt hái được cũng khá đáng kể.

Tôi dùng bút viết nguệch ngoạc lên chiếc máy tính bảng học tập mà Cái nôi cấp cho.

‘Năng lực thể chất.’

Dù chỉ mới khoảng năm ngày nhưng năng lực thể chất đã tăng lên rõ rệt.

Vừa trở thành siêu nhân với tiềm năng dồi dào, hệ số nhân từ "Sự bảo hộ của trưởng thành", hệ số tăng thêm dành cho diện đặc cách, và cả những buổi học khắc nghiệt của Giáo sư Atra.

Tất cả những điều đó đã thúc đẩy sự trưởng thành, kết quả là chỉ sau năm ngày, sự phát triển của cơ thể đã có thể nhận thấy bằng mắt thường.

‘Ma lực.’

Hôm qua tôi đã nhận được sự giúp đỡ từ Giáo sư Liana để nhập môn ma lực.

Nhờ đó, tôi đã thành công bước vào con đường ma lực, và giờ đây tôi đã chính thức đứng vào hàng ngũ của các siêu nhân.

Dĩ nhiên, đây mới chỉ là bước khởi đầu của việc vận hành cơ bản.

Dù hiện tại trông chẳng khác biệt là bao vì tôi vẫn chưa biết cách sử dụng Cương khí, Cương thể hay Ma pháp cơ bản một cách tử tế, nhưng chỉ riêng việc điều khiển được ma lực thôi đã thay đổi rất nhiều thứ. Có thể coi như sự trưởng thành của tôi lại được tăng tốc thêm một lần nữa.

‘Kỹ năng độc nhất.’

Cảm quan không gian, Bát diện linh lung, Thân hòa ma lực.

Tôi đã bắt đầu sử dụng đồng thời cả ba kỹ năng độc nhất này.

Tuy chưa cảm nhận được sâu sắc, nhưng tôi nhận thấy có gì đó đang được cải thiện ở những phần nhỏ nhặt. Tôi dự định sẽ tìm hiểu kỹ hơn về phần này thông qua các buổi đối luyện với Giáo sư Atra.

Dĩ nhiên, ngay cả điều này cũng mới chỉ là vừa đứng ở vạch xuất phát mà thôi.

Chưa nói đến việc kiến tạo "Độc nhất" (Unique), ngay cả việc nắm bắt năng lực của bản thân một cách thấu đáo tôi còn chưa làm được...

Kỹ năng độc nhất thông thường là thứ bẩm sinh đã có từ khi sinh ra.

Giống như Cướp Hỏa và Thương Hải là sự kế thừa kỹ năng độc nhất mà các vị thủy tổ sở hữu.

Nó có thể được truyền lại qua huyết thống, hoặc đôi khi tự bản thân một người sẽ thức tỉnh một kỹ năng độc nhất hoàn toàn khác biệt.

Trường hợp đạt được ở giai đoạn sau? Không phải là không có.

Chắc chắn có những siêu nhân dù đã thức tỉnh ma lực nhưng không có kỹ năng độc nhất, sau quá trình nỗ lực bền bỉ cuối cùng cũng thức tỉnh được kỹ năng của riêng mình.

Tôi không thuộc về cả hai trường hợp đó.

Tôi không được thừa hưởng huyết thống chính thống như ai kia, cũng chẳng sinh ra với tài năng áp đảo.

Tôi cũng chẳng phải đã đạt được nó thông qua nỗ lực cả đời.

Tất cả đều không phải. Chỉ đơn giản là tôi gặp may, trong lúc loay hoay thiết lập nhân vật game thì đạt được tất cả những thứ này.

Kỹ năng độc nhất và chế ước... Nghĩ đến đây tôi lại thấy bực mình.

Tôi vô thức nhăn mặt. Hình ảnh cái trò chơi khốn kiếp đã thêm vào những khúc quanh cho cuộc đời vốn đang định phất lên của tôi lại hiện về.

Trong 〈Savior〉, khi tạo nhân vật, thông thường bạn có thể chọn một loại năng lực mang theo.

Bạn có thể chọn những năng lực bình thường nhan nhản trong thế giới quan, hoặc chọn những năng lực có hiệu ứng đặc biệt.

Hoặc thậm chí có thể bắt đầu bằng tay trắng mà không nhận bất kỳ năng lực nào.

Vì thế ở lượt chơi thứ nhất, tôi đã nếm mùi đau khổ. Với tâm thế muốn tận hưởng bản gốc (vanilla), tôi đã từ chối năng lực và chọn bắt đầu bằng tay không. Kết quả là tôi đã thất bại thảm hại.

Nghịch lý thay, lượt chơi thứ nhất lại là lượt tôi tồn tại được lâu nhất trong lịch sử các lượt chơi...

Dù sao thì, cái phần thiết lập này có chút vấn đề.

Ban đầu bạn có một năng lực có thể lựa chọn.

Tại đây, thông qua thiết lập gọi là "Chế ước", cứ mỗi một chế ước người chơi chấp nhận, họ sẽ được cộng thêm một hiệu số hiệu chỉnh đặc biệt.

Lúc này, nếu người chơi chấp nhận một chế ước, thì thông thường họ sẽ có hai năng lực: một từ chế ước đó và một năng lực ban đầu vốn có.

Nhưng cái trò chơi rác rưởi này thì không.

Cái chế ước đầu tiên chẳng mang lại lợi lộc gì cả. Nếu bạn chấp nhận một chế ước, tổng số năng lực bạn mang theo vẫn chỉ là một.

Cái chế ước đầu tiên thực chất chỉ là một bước đệm hệ thống để bạn có thể nhận được chế ước và năng lực thứ hai mà thôi.

Cái hệ thống quái thai gì thế này. Tôi đã gửi mail cho đội ngũ phát triển, nhưng chỉ nhận được câu trả lời mang tính hình thức rằng: "Chúng tôi đã cân nhắc điều đó khi thiết lập".

Thực tế, chế ước đầu tiên nhận vào chẳng được gì, chỉ toàn thấy lỗ.

Dù rất muốn vứt bỏ nó, nhưng để nhận được năng lực thứ hai và thứ ba, tôi buộc phải chấp nhận "mua bia kèm lạc".

Cuối cùng, tôi chỉ có thể bắt đầu trò chơi sau khi cân đối tỉ lệ Năng lực 3 : Lời nguyền 3.

‘Tsk.’

Những bức mail hình thức từ nhà phát triển. Ngay cả chúng cũng là một ẩn số. Danh tính của nhà phát triển là gì? Những kẻ tạo ra cái trò chơi rác rưởi này rốt cuộc là ai?

Tôi không biết. Dù rất muốn tìm hiểu... nhưng tình hình hiện tại không cho phép tôi bận tâm đến chuyện đó. Vì vậy, tôi tạm gác lại. Khi nào thong thả hơn, tôi sẽ tìm hiểu kỹ sau.

Nghi vấn tiếp theo.

Thế giới thực và thế giới trong game.

Một thế giới hiện thực không có dị năng, và thế giới bên này với những khái niệm kỳ ảo như ma lực, kỹ năng độc nhất, hầm ngục và tháp.

Tôi là Lee Ha Yul của "thế giới cũ". Hiện tại tôi chắc chắn như vậy. Bởi ngoài điều đó ra, tôi chẳng biết dựa vào đâu để phán đoán cả.

Tôi là Lee Ha Yul, người nhớ rõ căn nhà cũ nát bươm của mình, là Lee Ha Yul đã bỏ chạy sau khi nhà bị cháy rồi vất vưởng đầu đường xó chợ trước khi vào cô nhi viện.

Và là Lee Ha Yul đã định cư và sống một cuộc đời bình thường sau khi chính cái cô nhi viện đó cũng bị thiêu rụi.

Vậy thì nơi này là đâu? Lee Ha Yul của thế giới tràn đầy những yếu tố ảo ma này là ai?

Đó là nghi vấn tôi đặt ra ngay từ đầu.

Lee Ha Yul của thế giới cũ là tôi đã xuyên đến đây. Tôi đang nghĩ như vậy.

Nhưng có một điểm nghi vấn. Đó là thân phận của tôi đã tồn tại từ trước khi tôi đến đây.

Nếu là trong game, tôi có thể tặc lưỡi cho qua đó là thiết lập, nhưng từ khoảnh khắc tôi công nhận nơi này là một thế giới thực sự tồn tại, tôi không thể bỏ qua như thế được.

Vì vậy, mãi đến tận hôm nay khi đã có chút thong thả, tôi mới bắt đầu tra cứu về thân phận của mình.

Vì cơ cấu của Hàn Quốc vẫn được duy trì, nên phần lớn các trang web tôi biết vẫn tồn tại.

Nhờ đó, việc trích xuất giấy tờ qua internet không mất quá nhiều thời gian.

Tôi kiểm tra tỉ mỉ các loại giấy tờ đang hiển thị qua hình ảnh hologram.

[Cô nhi viện Yeon-seong]

Ghi chép từ 0 đến 7 tuổi. Được tìm thấy khi còn là một đứa trẻ sơ sinh bị bỏ lại trước cổng, sau đó làm thủ tục nhập viện. Bị xử lý là mất tích hoặc tử vong do hỏa hoạn. Các ghi chép chi tiết đã bị thất lạc do đám cháy.

[Cô nhi viện Il-bo]

Ghi chép từ 8 đến 18 tuổi. Được tìm thấy sau một năm rưỡi mất tích. Lúc đó bị mù và có vết bỏng nghiêm trọng ở cánh tay phải.

Sau đó trải qua các thủ tục để nhập viện. Tuy nhiên, ngoài khuyết tật về cơ thể, đứa trẻ này sống như một con búp bê không hồn nên không có ghi chép đặc biệt nào.

Ngay trước khi xuất viện đã có một vụ hỏa hoạn tại cô nhi viện. Ghi chép cho thấy lúc đó không bị thêm thương tích đặc biệt nào.

‘Hừm...’

Tôi nhíu mày. Một cảm giác khó chịu ập đến, tôi vuốt cánh tay mình và cảm nhận được những lớp da gà nổi lên vì ớn lạnh.

Cô nhi viện Yeon-seong. Tôi không biết đó là nơi nào. Đó là một cái tên tôi chưa từng nghe qua. Mà thực ra, có mấy ai nhớ nổi tên cô nhi viện của mình cơ chứ.

Thế nhưng...

‘Cô nhi viện Il-bo.’

Cái tên này nghe thật quen tai. Làm sao tôi có thể quên được? Đó chính là tên cô nhi viện mà tôi từng ở.

Thật là khó chịu tột cùng. Chính xác thì phải gọi là sợ hãi chăng. Ngay cả khi cái tên Lee Ha Yul trùng khớp tôi cũng đã thấy nghi nghi rồi, nhưng giờ lại có những điểm tương đồng đến mức nổi da gà thế này.

Điểm khác biệt duy nhất có lẽ là phần về cô nhi viện Yeon-seong đầu tiên.

Ở thế giới cũ, đó là khoảng thời gian tôi vẫn còn ở nhà cha mẹ mình. Cái điều khốn nạn nhất chính là điểm chung về hỏa hoạn.

Nhà cha mẹ tôi cũng tan tành vì lửa, và cô nhi viện ở thế giới này cũng bị hỏa hoạn thiêu rụi.

Hơn nữa, cả hai đều có điểm chung là đã lang thang vất vưởng trong gần một năm.

Lúc đó, tôi chắc chắn mình sẽ chết. Ý thức lịm dần khi ngọn lửa vẫn đang bám trên cánh tay phải, ai chẳng nghĩ là mình sẽ chết chứ.

Thế nhưng tôi đã mở mắt ra được. Không hiểu vì sao, ngoài vết bỏng kinh hoàng trên cánh tay phải.

Trước khi kịp tìm hiểu nguyên do, lúc đó tôi đã phải ôm cái bụng đói lang thang khắp nơi để sống qua ngày.

Rồi bằng cách nào đó tôi được nhận vào một cô nhi viện khác, đó chính là cô nhi viện Il-bo.

Lúc đó tôi là một đứa trẻ "ma", thậm chí còn chưa được khai sinh. Mãi đến khi vào cô nhi viện Il-bo, tôi mới nghe nói mình đã được làm thủ tục khai sinh dưới hình thức tự lập gia đình.

‘Hà...’

Tâm trạng tôi vô cùng bí bách. Tôi tựa lưng vào ghế, thở dài một hơi thật sâu.

Đầu óc tôi rối bời. Chỉ riêng chuyện bên này thôi đã đủ đau đầu rồi. Tôi vừa tra cứu thì thấy mình còn đang gánh một khoản nợ đứng tên mình nữa.

Có vẻ như tôi đã vay mượn từ các tổ chức tài chính với mục đích trang trải sinh hoạt phí. Con số lên đến hàng chục triệu Won. Tôi tự hỏi làm thế nào mà một người không có uy tín gì lúc đó lại có thể vay được số tiền lớn như vậy.

May mắn là nhờ Cái nôi định kỳ cấp phí duy trì phẩm giá nên hiện tại tôi có thể tránh được cảnh túng quẫn ngay lập tức.

Tuy nhiên, nghĩ đến tiền lãi thì tốt nhất là nên trả càng sớm càng tốt. Chỉ cần vượt qua mức anh hùng hay thợ săn cấp thấp nhất, số tiền vài chục triệu Won đó chắc chắn sẽ được hoàn trả nhanh thôi.

‘Đau đầu quá...’

Có quá nhiều thứ phải suy nghĩ khiến đầu tôi đau như búa bổ.

Hôm qua nhờ ngủ say bên cạnh Giáo sư Liana nên còn đỡ, nhưng từ hôm nay thời gian ngủ lại giảm đi nên đầu sẽ lại đau cho xem.

Cái gọi là "bài học ngủ" đó sao. Nó khó hơn tôi tưởng. Tuy tôi không nghĩ mình sẽ chỉ ngủ lờ đờ rồi thức dậy đúng sau một tiếng, nhưng tôi cũng không ngờ mình lại có thể nằm lăn ra ngủ say sưa suốt mấy tiếng đồng hồ như vậy. Thật cạn lời khi biết mình đã ngủ khò khò dưới tấm áo khoác của Giáo sư Liana.

Lúc đầu Giáo sư Liana mỉm cười nói rằng ai mới bắt đầu cũng vậy, nhưng thực lòng mà nói tôi thấy có chút xấu hổ không hề nhẹ.

‘Là tuần thứ 3 nhỉ?’

Để xua đi sự xấu hổ, tôi cứ thế nhấn mạnh xuống mặt bàn một cách vô nghĩa, rồi sực nhớ ra điều gì đó, tôi gõ lên đồng hồ thông minh. Tôi mở file lịch trình học tập đã tải xuống lần trước.

Hôm nay là cuối tuần của tuần đầu tiên.

Thứ Hai và thứ Ba của tuần thứ 3 sẽ có lịch trình công phá hầm ngục, đây là nội dung bắt buộc đối với sinh viên năm nhất.

Học sinh mỗi lớp của năm nhất sẽ được chia thành các nhóm 4-5 người và được đưa vào hầm ngục cấp 4 để thực hiện nhiệm vụ.

Lịch trình dự kiến là 2 ngày 1 đêm.

Công phá hầm ngục và tiêu diệt quái vật là phần thiết yếu của một anh hùng.

Nhờ đó, lịch trình công phá hầm ngục và tiêu diệt quái vật là nội dung định kỳ trong lịch trình học tập.

Ngay sau khi kết thúc công phá hầm ngục, vào tuần thứ 4 tại Cái nôi, sẽ là lịch trình tiến vào Tháp Trưởng Thành.

Tháp Trưởng Thành, cũng chính là lý do tồn tại của Cái nôi.

Lợi ích của nó gồm 2 phần lớn: một là "Sự bảo hộ của trưởng thành" áp dụng cho các học sinh thuộc Cái nôi, và hai là quyền tiến vào Tháp Trưởng Thành.

Tại Tháp Trưởng Thành, hệ số tăng trưởng vốn đã được hiệu chỉnh sẽ còn được khuếch đại hơn nữa, và bạn có thể trải nghiệm những thử thách đặc biệt mà tòa tháp đưa ra.

Hơn nữa, dù trong lúc thử thách bạn có bị mất đi một phần cơ thể hay thậm chí là mất mạng, tất cả sẽ chỉ còn lại như một ảo ảnh.

Nói cách khác, dù kết thúc bằng cách nào, khi ra ngoài bạn vẫn sẽ nguyên vẹn như cũ.

Mọi dấu vết tiêu cực như vết thương đều biến mất, và bạn sẽ trở ra với toàn bộ những phần tích cực như sự trưởng thành đạt được.

Sự nguy hiểm của thực chiến có nói bao nhiêu lần cũng không đủ. Nhưng bên trong tòa tháp, bạn có thể trải nghiệm thực chiến mà không phải lo sợ về nguy cơ tử vong hay thương tích.

Lại còn được đi kèm với "Sự bảo hộ của trưởng thành" đã được khuếch đại hơn bình thường.

Đây là một trong những sự kiện quan trọng nhất để đạt được sự tăng trưởng vượt bậc tại Cái nôi, một lịch trình dài hạn kéo dài tới tận năm ngày bên trong Tháp Trưởng Thành.

Tôi bắt đầu tính toán.

Công phá hầm ngục là 2 tuần nữa, và tiến vào Tháp Trưởng Thành là 3 tuần nữa.

Gần một tháng. Sau khi đã tiến vào Tháp Trưởng Thành, chắc chắn lúc đó tôi đã trưởng thành đủ rồi.

Với tốc độ tăng trưởng này, sau khoảng một tháng, có lẽ tôi đã có thể bắt đầu vận dụng kiến thức nguyên tác để đi thám hiểm hầm ngục rồi.

Hầm ngục đầu tiên tôi định công phá đã được tôi lên kế hoạch sẵn.

Một hầm ngục có thể tìm thấy gần một thành phố nhỏ ở Anh. Mục tiêu là phần thưởng có thể nhận được ở đó.

Dây chuyền Bộc Bạch.

Một cổ vật có khả năng phát ra thành tiếng những lời mà người đeo đang thầm nhủ trong lòng.

Dù định dùng nó như thuốc tự thú thì điều kiện sử dụng cũng khá khắt khe nên vốn dĩ nó không có mấy công dụng, nhưng tình cảnh của tôi hiện tại thì lại khác.

Đây là một trong những cách để lách qua "Lời nguyền câm lặng".

Chỉ cần có nó, cái lời nguyền câm lặng quái quỷ này coi như đã bị vô hiệu hóa.

‘Tốt rồi.’

Mục tiêu ngắn hạn đã được xác định. Khi đã có một mục tiêu khả thi, tôi cảm thấy ý chí chiến đấu lại sục sôi hơn bao giờ hết.

Hạ quyết tâm xong, tôi đứng dậy khỏi ghế. Sau khi điều chỉnh xong mục tiêu, tôi định bụng sẽ bắt đầu tập luyện cường độ cao.

.

.

.

Cứ thế, tuần thứ 2 tại Cái nôi bắt đầu. Đó là một tuần tăng trưởng một cách êm đềm.

Trong những buổi học đại cương tôi vận động trí não, còn trong những buổi học chuyên ngành tôi vận động cả trí não lẫn chân tay.

Dù có vất vả lăn lộn, nhưng tôi cảm nhận rõ rệt mình đang tiến lên phía trước từng chút một.

Đó là những ngày tháng vô cùng trọn vẹn.

“Tôi xin được thách đấu với sinh đồ Lee Ha Yul.”

Biến cố xảy ra vào ngày thứ Tư.

Trong giờ học đại cương 『Cơ sở Kiếm thuật Thực dụng』.

Một nam sinh nhìn về phía này và nói.

Đó là một nam sinh mang lại ấn tượng sắc sảo. Dù đang cố giữ vẻ mặt không cảm xúc, nhưng sâu bên trong, tôi cảm nhận được thái độ không mấy hài lòng của cậu ta khi nhìn tôi.

“......”

...Đây không phải là bị quái vật tấn công, cũng chẳng phải là cảm thấy nguy hiểm đến tính mạng.

Có lẽ, đây chính là một phần của cuộc sống thường nhật mà thôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!