400-500

440. Đáp lễ (3)

440. Đáp lễ (3)

440. Đáp lễ (3)

Ryan đi theo sự dẫn dắt của Seo-yeon dọc theo phố La Croisette.

Thỉnh thoảng họ phải di chuyển để né tránh những kẻ không rõ là thợ săn ảnh hay phóng viên, nhưng không gặp rắc rối gì lớn.

Nhờ vậy mà Ryan cảm thấy vô cùng kinh ngạc.

Cô ấy thực sự biết để mà tránh, hay chỉ đơn giản là linh cảm thôi nhỉ?

Dù sao thì việc từ nãy đến giờ không xảy ra sự cố nào cũng thật đáng nể.

'Có vẻ cô ấy rất nghiêm túc trong việc chọn quà.'

Phố La Croisette vốn là nơi lý tưởng để mua sắm đồ hiệu, nhưng dường như Seo-yeon vẫn chưa tìm được món nào ưng ý.

"Chọn quà thì cơ bản là phải biết sở thích của đối phương chứ. Quà thông thường thì tôi có thể gợi ý, nhưng chẳng phải cô bảo đó là bạn thân sao?"

Ryan hỏi Seo-yeon khi thấy cô đang xem xét đủ loại hàng hóa.

"Vâng, tôi biết mà."

Cô biết rõ hầu hết những gì Ji-yeon thích.

Với trường hợp của Seo-hee, dù vẫn còn nhiều điều chưa rõ, nhưng nếu nhớ lại cả tiền kiếp thì cô cũng nắm được phần nào.

Riêng Stella thì cô gần như mù tịt. Bởi lẽ Stella chưa bao giờ bộc lộ sở thích trước mặt Seo-yeon.

"Vậy thì cứ chọn theo hướng đó là được mà?"

"Tôi muốn tặng thứ gì đó khác biệt một chút..."

Seo-yeon bỏ lửng câu nói rồi quay lại nhìn Ryan.

"Tôi tò mò không biết quà tặng thông thường và quà tặng dưới góc độ yêu đương thì khác gì nhau đấy mà."

"......Hừm."

Nhắc mới nhớ, lúc nãy cô ấy có hỏi.

Rằng phụ nữ khi yêu sẽ mang trong mình cảm xúc thế nào.

Ryan tự hỏi câu hỏi này là vì diễn xuất, hay là vì lý do cá nhân của cô.

"Cô bảo mình chưa có người thầm thích nhỉ."

"Ý anh là về mặt tình cảm?"

"Phải."

"Vâng, hiện tại thì chưa."

Seo-yeon vừa đáp vừa chăm chú nhìn chiếc túi xách cao cấp.

Từ "hiện tại" nghe có vẻ tích cực một cách nực cười.

Vì nó ám chỉ đến một lúc nào đó trong tương lai.

Dù việc cô hỏi anh điều này là một cực hình thực sự.

"Nhưng phụ nữ thích túi hiệu thế này à?"

"Thường là vậy mà, đúng không?"

"Hừm."

Nhắc mới nhớ, Seo-hee rất chuộng túi hiệu.

Mà có lẽ với chị ấy, túi hiệu hay túi thường cũng có vị thế tương đương nhau thôi.

Cảm giác khi Seo-yeon mua đại một chiếc túi ở siêu thị, chắc cũng giống như cảm giác khi Seo-hee chọn bừa một chiếc túi hiệu trong trung tâm thương mại vậy.

"Túi hiệu có vẻ không mang nhiều ý nghĩa lắm nhỉ."

"Với phụ nữ thì chẳng có gì hiệu quả trực tiếp hơn món đó đâu."

"Chẳng lẽ anh chỉ toàn gặp những người như vậy sao?"

Cô không thể coi là một phụ nữ điển hình, nhưng bản thân cô cũng chẳng mấy mặn mà với những thứ này.

Ji-yeon cũng thế.

Chắc là vì họ còn trẻ chăng.

"Vậy thử sang kiểu khác đa dạng hơn nhé?"

"Đa dạng hơn?"

"Đi thêm chút nữa là đến phố Antibes. Có lẽ bên đó sẽ hợp gu cô hơn đấy."

Nghe anh nói, Seo-yeon gật đầu, rồi đột nhiên nép vào sát tường, để mặc Ryan đứng đó.

"......Cô làm gì vậy?"

"Không có gì đâu."

Seo-yeon nhìn quanh một lượt với ánh mắt trầm ngâm rồi quay lại nhìn Ryan.

"Chuyện nhỏ thôi. Đi tiếp nào."

Seo-yeon nói rồi vút bước đi, khiến Ryan chỉ biết gãi má nhìn theo.

Trong đời anh đã bao giờ có buổi hẹn hò nào thảm hại thế này chưa nhỉ.

À không, ngay từ đầu nếu coi đây là hẹn hò thì mới là vấn đề.

Nhưng gạt chuyện đó sang một bên, đây là lần đầu tiên một cô gái như Seo-yeon đối xử với anh lạnh lùng đến thế.

Thường thì họ sẽ hét lên sung sướng và tìm mọi cách để tiếp cận anh cơ.

'Không biểu cảm, không cảm xúc. Đúng là một cô bé chẳng có chút đáng yêu nào.'

Ngày công chiếu bộ phim <Quý cô Gyeongseong> là ngày mai thì phải?

Thú thật là anh cũng tò mò không biết cô ấy diễn xuất thế nào.

Dù đã tìm hiểu thông tin về Seo-yeon, nhưng anh cũng chẳng mấy bận tâm đến những tác phẩm cô từng tham gia.

Bởi anh chỉ cần vượt qua được kiếp nạn này là xong.

'Dù sao thì ngoại hình cũng xinh xắn nên nhìn cũng thuận mắt.'

Chỉ là chẳng có chút đáng yêu nào cả.

Biểu cảm gần như không thay đổi, chẳng biết cô ấy đang nghĩ gì trong đầu nữa.

"Anh Ryan này."

"Ơi?"

"Dù không có tình cảm yêu đương, anh vẫn giao du với người khác à?"

"Thì......."

Toàn là những câu hỏi khó trả lời thôi đấy.

"Cũng có trường hợp như vậy chứ. Vì đôi khi phải trò chuyện mới biết tâm hồn có đồng điệu hay không mà."

"Thế ạ?"

"Có những người quen biết lâu năm mà vẫn chẳng hiểu gì về nhau. Lại có những người vừa mới biết thôi mà đã thấu hiểu ngay lập tức."

Gạt chuyện đó sang một bên, anh cảm nhận được cô thực sự muốn biết về tình yêu.

Nhìn khía cạnh đó, cô là người thuần khiết nhất trong số những phụ nữ Ryan từng gặp.

Thậm chí còn khiến anh thấy lạ lùng.

"Quen biết lâu năm mà vẫn không hiểu hết sao."

Seo-yeon ngẫm nghĩ về lời anh nói.

Người cô nghĩ đến là Ji-yeon.

Cô bạn thanh mai trúc mã quý giá của cô.

Mối nhân duyên dài nhất từ tiền kiếp đến hiện tại.

Seo-yeon nắm rõ mọi sở thích của Ji-yeon.

Thích gì, ghét gì.

Chỉ cần nhìn biểu cảm là cô có thể biết ngay đối phương đang nghĩ gì.

Thế nhưng, chắc chắn vẫn có những điều cô không biết.

Chẳng hạn như, tại sao Lee Ji-yeon lại hành động như vậy hồi cấp hai.

Vì đến cuối cùng, cô ấy vẫn không nói ra lý do.

"Cô bảo mình chưa từng yêu đương nhỉ."

"Vâng."

"Thế cô chưa từng đóng cảnh yêu đương bao giờ à?"

"Có rồi. Nhưng lúc đó tôi chỉ là đang lừa dối thôi."

Lừa dối sao.

Anh gật đầu, đưa cho cô một chiếc vòng tay xinh xắn.

"Anh hay gợi ý trang sức quá nhỉ."

"Trang sức là món quà an toàn nhất. Đặc biệt là khi đeo trên người, người ta sẽ tự nhiên nhớ đến đối phương."

"A ha."

Nhắc mới nhớ, gần đây Seo-hee cũng tặng cô một chiếc vòng cổ.

Chiếc vòng cổ đắt tiền đeo trên con gấu bông còn đắt tiền hơn.

Nghĩ đến hành động và phản ứng của Seo-hee, có lẽ chị ấy cũng.......

"Cô bảo mình lừa dối khi đóng cảnh yêu đương. Nghĩa là cô thấy nó khó hiểu sao?"

"Vâng."

"Hừm."

Thú thật, dưới góc độ của Ryan thì đúng là khó hiểu thật.

Châm ngôn của anh là việc thích một ai đó là điều vô cùng tự nhiên.

Dù nghe có vẻ giống suy nghĩ của một kẻ đào hoa, nhưng anh thấy chẳng có gì sai cả.

"Tóm lại là cô muốn biết yêu đương là gì. Theo một nghĩa căn bản nhất."

Sự thiện cảm dành cho người khác.

Và cảm xúc gọi là tình yêu đó rốt cuộc là gì.

Đó chính là thứ 'tình yêu' mà Seo-yeon mong muốn.

Chứ không phải kiểu yêu đương hời hợt mà Ryan vẫn thường trải qua.

"Cảm xúc đó không phải thứ có thể chỉ bảo rạch ròi được đâu."

"Vậy ạ."

"Đúng thế."

Ryan nói đến đó rồi hỏi qua về sở thích của những người mà Seo-yeon định tặng quà.

Anh chọn ra vài món đồ rồi đưa cho cô xem.

"Khi cô thích một ai đó, thứ mách bảo cô không phải là cái này đâu."

Anh gõ nhẹ vào đầu mình.

"Mà là chỗ này cơ."

Anh dùng ngón cái chỉ vào ngực mình.

Trái tim.

"Khi đó, con người ta sẽ tự nhiên làm một trong hai việc."

"Hai việc gì ạ?"

"Phải. Hoặc là mình thay đổi để phù hợp với đối phương, hoặc là muốn đối phương thay đổi theo ý mình."

Người ta sẽ cân nhắc làm mọi thứ cùng nhau.

Vì như thế sẽ vui hơn nhiều.

Từ sở thích đến hoạt động giải trí, tất cả đều muốn tìm thứ có thể làm cùng nhau.

"Mỗi người mỗi khác. Thế nên cảm xúc khi yêu của mỗi người cũng chẳng giống nhau đâu."

Đây cũng chính là câu hỏi đầu tiên mà Seo-yeon đã hỏi.

"Tất cả những điều đó cô sẽ tự nhiên biết thôi. Đặc biệt là với người như cô, chắc chắn sẽ sớm thôi."

Nghe anh nói sẽ sớm biết, Seo-yeon khẽ nghiêng đầu.

Dù đã trải qua bao nhiêu chuyện, nhưng đó lại là cảm xúc mà cô hoàn toàn không có chút khái niệm nào.

"Thường thì những người có tính tò mò cao sẽ nhanh chóng sa vào lưới tình thôi. Đặc biệt là với tính cách biết quan tâm người khác như cô."

Nhìn cách cô chọn quà cho người khác, có thể thấy được tâm tính của đối phương.

Ryan đã quan sát rất nhiều người trong suốt thời gian dài.

Seo-yeon là kiểu người thích nghi theo người khác hơn là bản thân mình.

Một tính cách lương thiện.

Dù có vẻ hơi độc đáo và cũng có chút bướng bỉnh.

"Cô là diễn viên mà."

"Vâng."

"Vậy thì hãy thử trải nghiệm giả định một lần xem."

"Trong phim hay kịch ạ?"

"Phải."

"Nhưng vì không hiểu cảm xúc đó nên tôi không thể diễn như vậy được."

Cô gọi Ryan đến vì muốn biết rõ hơn về tình yêu và sự lãng mạn để chuẩn bị cho bộ phim sắp tới.

Những chuyện này hỏi bố mẹ thì ngại, mà vì quá gần gũi nên lại càng khó mở lời.

"Đó là vì cô cứ cố dùng lý trí để hiểu đấy."

"Dạ?"

"Tôi thấy thông tin bảo cô là diễn viên giỏi diễn xuất Method, tức là diễn xuất bằng cảm xúc."

Thông tin anh tìm hiểu sơ qua về Seo-yeon là như vậy.

Một cô gái có sở trường là diễn xuất Method.

Nếu cô có tài năng thiên bẩm trong việc diễn xuất bằng cảm xúc, thì việc cô ngần ngại trước những thử thách về 'thứ mình không biết' cũng là điều dễ hiểu.

"Vậy thì cô biết cách diễn bằng cả trái tim mà. Chỉ riêng chuyện này là cô cứ dùng đầu để suy nghĩ thôi."

"......Có lẽ là vậy."

"Biết đâu cô đang vô tình đạp phanh trong tiềm thức đấy. Vì trong đầu cô đang có một cái phanh ngăn cản chuyện yêu đương hay thích một ai đó, nên nó cũng tự nhiên ảnh hưởng đến diễn xuất thôi."

Có lẽ đúng là như vậy.

Vì trước khi 'tốt nghiệp', cô vốn chẳng hề có ý định đó.

"Nhưng diễn xuất không phải thực tế mà là giả định. Dù sao cũng chỉ là một trải nghiệm giả định thôi."

"......."

"Thay vì hỏi tôi, việc cô trực tiếp trải nghiệm bên đó sẽ giúp ích hơn nhiều đấy."

Nói rồi, Ryan khẽ nháy mắt với Seo-yeon.

"Ít nhất thì với tôi là như vậy."

Trước cái nháy mắt đột ngột của anh, Seo-yeon nhìn anh với ánh mắt lim dim rồi gật đầu.

Dù sao anh cũng là một diễn viên hàng đầu.

Dù về thực lực diễn xuất có thể không bằng những người như Arthur hay Stella, nhưng việc anh đứng ở vị trí đó đều có lý do cả.

Đặc biệt là những chuyện thế này không thể hỏi ai khác, nên quả thực nó đã giúp ích cho cô rất nhiều.

'Diễn xuất chỉ là diễn xuất, nên dù có giải phong ấn cái phanh đó thì cũng chẳng vấn đề gì.'

Có lẽ vì diễn xuất của cô dựa trên nền tảng Method, nên cô đã vô tình không nghĩ theo hướng đó. Cả với vai Jo Ha-rin hay Kasugayama Yuina cũng vậy.

Method khiến người ta nhập tâm sâu đến mức đó, nên cô sợ mình sẽ bị cuốn theo con sóng mà thay đổi cả nội tâm bên trong.

Nhưng đúng như lời anh nói, diễn xuất chỉ là diễn xuất.

Dù có nhập tâm sâu đến đâu, theo thời gian rồi cũng sẽ dần quay trở lại thôi.

Không cần phải quá sợ hãi.

Ryan đã nói như vậy đấy.

"Đã giúp ích cho tôi nhiều lắm."

"......Thế thì tốt quá rồi."

Cuối cùng thì mấy câu hỏi hóc búa cũng kết thúc rồi sao?

Anh thở phào nhẹ nhõm.

Vì cuối cùng anh cũng thoát được những câu hỏi lặp đi lặp lại về 'tình yêu' của Seo-yeon.

Dù thực tế là anh cũng chỉ trả lời kiểu nước đôi thôi.

'Dù sao cô ấy cũng chịu hiểu là tốt rồi.'

Giờ chỉ cần mua quà xong rồi tiễn cô ấy đi là xong.

Anh nhìn sang Seo-yeon.

"Sao cô lại nấp ở đó nữa rồi?"

"Không có gì đâu."

Seo-yeon nói vậy rồi trầm ngâm một lát.

"Tôi đi thanh toán chỗ này rồi sẽ đi ngay, anh đợi tôi ở phía đài phun nước nhé."

"À, chỗ đó hả."

Nơi họ vừa đi ngang qua lúc nãy.

Đó là nơi được gọi là đài phun nước La Fontaine de Serve.

Một địa điểm thường được dùng làm nơi hẹn gặp.

'Giải thoát rồi.'

Nhìn Seo-yeon đang thanh toán vài món đồ, anh quay bước về phía đài phun nước.

Dù gặp nhau chẳng bao lâu nhưng anh thấy mệt mỏi vô cùng.

"Hà...."

Đang ngồi thẩn thơ như vậy, anh bỗng cảm thấy có hơi người.

Thanh toán xong nhanh vậy sao?

"À, bên này......."

Giọng Ryan nhỏ dần về phía sau.

Bởi lẽ, có hai nhân vật hoàn toàn nằm ngoài dự tính đang đứng ở đó.

"Ryan."

"Ồ, Julia."

"Hôm nay anh cũng đang hẹn hò vui vẻ với ai đó nhỉ?"

"Chà, chào em, Lily. Nghe nói em cũng được mời đến Cannes lần này à?"

Hai người phụ nữ nhìn Ryan với ánh mắt lạnh lẽo.

Ryan định lén lút rút lui nhưng người phụ nữ tên Julia đã túm chặt lấy cánh tay anh.

"Hôm nay anh lại vui vẻ hẹn hò với một cô ả mà chúng tôi không biết sao?"

"Không phải hẹn hò. Tôi chỉ giúp cô ấy chọn quà thôi mà."

"Lúc nào anh chẳng nói thế."

Không, hôm nay thực sự là chỉ chọn quà thôi mà.

Anh muốn nói vậy nhưng bầu không khí của hai người họ không hề bình thường chút nào.

'Hai người này cũng được mời đến Cannes sao.'

Ryan không bao giờ tìm hiểu hết tất cả các bộ phim được mời tham gia hạng mục tranh giải.

Thế nên anh cũng chẳng buồn tìm hiểu xem có những diễn viên nào tham dự.

Nếu biết hai người này có mặt ở đây, chắc chắn anh đã cẩn thận hơn rồi.

"Sao vậy chứ, chúng ta đã kết thúc từ lâu rồi mà."

"Đúng thế. Dù là do anh đơn phương kết thúc."

Cô ta nói rồi nở một nụ cười tươi rói.

"Nghe nói tại Cannes lần này, anh là ứng cử viên sáng giá cho giải Nam diễn viên chính xuất sắc nhất đấy."

"Em nói vậy thì anh cảm ơn nhé."

"Không, chúng tôi cũng thấy cảm kích lắm."

Trước nụ cười lạnh lẽo đó, Ryan cảm thấy sống lưng lạnh toát.

Ai~, chẳng lẽ giữa quảng trường đông người thế này mà họ lại dám làm gì sao?

Hơn nữa, cả hai đều là diễn viên tham dự Cannes.

Ở một nơi đầy vinh quang thế này, chắc họ không làm chuyện dại dột đâu.

"......Anh đã nghĩ như vậy đúng không? Nhưng tôi thấy thật may mắn vì anh đã đến Cannes đấy."

Bởi vì có thể hủy hoại anh ngay trước khi anh chạm tay đến đỉnh cao nhất.

Vừa nói, một thứ gì đó bỗng vút ra từ trong người cô ta.

Ngay khoảnh khắc Ryan trợn tròn mắt khi nhìn thấy thứ đó.

"Không được làm thế đâu."

Lưỡi dao sắc lẹm đã bị bàn tay của Seo-yeon nắm gọn.

"Con khốn này!!"

Cô ta hét lên rồi rút mạnh lưỡi dao đang bị Seo-yeon nắm giữ ra.

Chính là con ả này!

Con ả đi cùng Ryan hôm nay!

Dù muốn nhìn rõ mặt mũi ra sao, nhưng cô ta hoàn toàn không thể thấy được.

Bởi cứ hễ định nhìn là đối phương lại quay đi một cách tài tình.

Hoặc là nấp vào đâu đó mất tiêu!

"Nếu cô ngoan ngoãn biến đi, tôi sẽ tha cho cô."

Seo-yeon chỉ nhún vai trước lời đe dọa đó.

Quảng trường đang có sự kiện gì đó nên rất đông người qua lại, chẳng ai thèm để ý đến phía này cả.

"Julia. Cái đó......."

Lúc này, người phụ nữ đang giữ tay Ryan lên tiếng.

"Cái gì, ......ơ?"

Cô ta tưởng mình đã rút được dao ra, nhưng lưỡi dao đã biến mất.

Chuyện gì thế này? Cô ta nhìn sang Seo-yeon.

"Anh Ryan."

Seo-yeon giơ lưỡi dao đã gãy lên vẫy vẫy.

Hai người phụ nữ và cả Ryan đều nhìn theo chuyển động của lưỡi dao.

Cái gì, sao lưỡi dao lại ở đó?

Chẳng lẽ cô ấy đã bẻ gãy nó? Bằng cách nào chứ?

"Nhờ anh mà tôi học được một điều hay đấy."

"......."

Hóa ra cứ hành động theo cảm tính thì sẽ ra nông nỗi này đây.

'Chẳng trách bố lại dọn dẹp đống lộn xộn còn lại một cách sạch sẽ như vậy.'

Chỉ nên yêu một người thôi.

Đó là một khoảng thời gian hữu ích để cô nhận ra điều đó.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!