"Joo Yeong-bin, tôi hỏi ông một chuyện được không?"
Đó là vào thời điểm chương trình <Hyper Action Star> vừa kết thúc được một thời gian.
Kang Tae-jin đã hẹn Yeong-bin đi uống rượu.
"Ông mà cũng có chuyện phải hỏi tôi à? Mà khoan, hôm nay tôi định nhờ ông tư vấn tâm sự..."
"Chuyện ra riêng thì đằng nào ông cũng có câu trả lời trong lòng rồi còn gì."
Trước lời cắt ngang đầy dứt khoát của người bạn thân, Joo Yeong-bin thầm chửi thề trong lòng.
Cái thằng này, lúc nào cũng chỉ biết nói phần mình.
Thôi thì hôm nay nó bao thịt nướng nên mình nhịn.
"Chuyện gì?"
"Ông biết về phim truyền hình OTT không?"
"Biết chứ. Biết thì có biết, nhưng sao lại hỏi tôi?"
"Vì nó cũng liên quan đến ông đấy."
Thấy thái độ nghiêm túc của Kang Tae-jin, Yeong-bin liền chỉnh lại tư thế ngồi.
Nếu là chuyện liên quan đến ông, thì hẳn là chuyện của gia đình.
Và nếu là gia đình mà lại dính dáng đến Kang Tae-jin, thì chắc chắn là về con gái ông, Seo-yeon.
"Nói chi tiết xem nào."
"Vốn dĩ <Hyper Action Star> là một chương trình thực tế dùng để quảng bá. Quảng bá cho bộ phim điện ảnh 'Main'."
"Chuyện đó tôi nghe rồi."
"Nhưng trong công ty đang có nhiều luồng ý kiến thảo luận. À thì, chủ yếu là do tôi yêu cầu."
Kang Tae-jin thong thả rót một chén rượu Soju, bình thản tiếp lời.
"Nói cách khác, chúng tôi đang thảo luận xem nên tiến hành theo hướng phim điện ảnh hay phim truyền hình OTT."
"Phim OTT? Kiểu như Netflix dạo này hả?"
"Đúng vậy."
"Ý ông là không chỉ nhắm vào thị trường trong nước mà còn muốn bao quát cả thị trường nước ngoài sao?"
"Tôi định thế."
"Thế ông nghiêng về bên nào?"
"Phim OTT. Ngay từ đầu chính tôi là người đề xuất mà."
Phim truyền hình OTT sao.
Yeong-bin cũng từng xem qua rồi.
Nhưng đã có tác phẩm nào thực sự tạo được sức hút bùng nổ chưa nhỉ?
Thú thật là ông không rõ lắm.
'Tôi cũng muốn bảo là "làm sao tôi biết được" lắm đấy.'
Nhưng Kang Tae-jin thừa biết ông không phải là người có kiến thức chuyên môn trong lĩnh vực này.
Vậy là nó muốn nghe ý kiến dưới góc độ của một người bình thường sao?
"Thị trường bên đó thế nào thì thú thật tôi không rõ lắm."
Yeong-bin vừa lắc nhẹ chén rượu vừa nói.
"Nhưng tôi nghĩ về mặt bằng chung của ngành sáng tạo thì chắc cũng tương tự nhau thôi."
Ông đang làm việc trong ngành game.
Với ông, game là một tác phẩm tổng hòa từ âm nhạc, hình ảnh và mọi loại hình giải trí khác.
Tiểu thuyết mạng, webtoon, truyện tranh, rồi vô số các loại game.
Phim truyền hình, phim điện ảnh.
Tất cả chúng đều hòa chung vào dòng chảy của thị trường.
Gần đây, trào lưu PC (Chính trị đúng đắn) đang gây tranh cãi gay gắt ở nước ngoài cũng là một phần của dòng chảy đó.
Không biết nó sẽ ảnh hưởng thế nào đến các game thủ.
Nhưng ít nhất thì đó không phải gu của Yeong-bin.
"Dù là bất cứ thứ gì, người ta cũng sẽ tìm đến những thứ mang lại niềm vui nhanh chóng."
Ví dụ như các video Shorts trên YouTube vậy.
Game cũng tương tự.
Vì có quá nhiều game ra đời, nên phải cho người chơi thấy được cái hay thật nhanh thì mới mong thu hút được họ.
Thay vì những thứ mờ nhạt, tác phẩm phải có màu sắc riêng biệt.
"Cứ lấy kịch bản của game mobile làm ví dụ đi."
Kịch bản game mobile dĩ nhiên là quan trọng.
Nhưng đồng thời, số người thực sự theo dõi nó lại không nhiều như tưởng tượng.
Đa số người chơi đều nhấn bỏ qua mà không thèm đọc kỹ.
Họ chỉ tận hưởng những phân đoạn trực tiếp chơi game mà thôi.
"Vậy chẳng phải kịch bản không quan trọng sao?"
"No no, không phải thế. Tôi đã nói rồi mà, thế giới bây giờ là thời đại của Shorts. Người đọc kịch bản tuy ít nhưng chắc chắn là có. Và những người đã đọc sẽ đăng cảm nhận lên các cộng đồng hoặc mạng xã hội. Hoặc họ sẽ đăng video tóm tắt lên YouTube. Hay đơn giản là cùng xem video của một ai đó đang chơi chẳng hạn."
Cạch, Yeong-bin đặt chén rượu xuống rồi nói tiếp.
"Ý ông là những người khác sẽ xem các video tóm tắt hoặc bài cảm nhận đó sao?"
"Đúng thế. Với những người chơi bình thường, đó chính là 'điểm bắt đầu' để họ tiếp cận kịch bản."
"Xem như vậy mà cũng gọi là tận hưởng game tử tế sao..."
"Thì vẫn là tận hưởng mà."
"..."
"Tôi bảo rồi, thời đại bây giờ là Shorts. Đó chính là Shorts đấy."
Có lẽ theo thời gian, tốc độ sẽ còn nhanh hơn nữa.
Hoặc cũng có thể sẽ đến lúc người ta mệt mỏi và quay lại tận hưởng các tác phẩm một cách chậm rãi.
Chuyện đó thì phải đợi đến lúc đó mới biết được.
Nhưng dòng chảy vốn dĩ luôn xoay vòng.
Chỉ là hiện tại đang là thời đại tiêu thụ các sản phẩm sáng tạo một cách nhanh chóng mà thôi.
"Biết đâu nhờ những bài cảm nhận hay video đó mà họ lại nảy sinh ý định muốn trực tiếp chơi thử để trải nghiệm kịch bản game một cách trọn vẹn thì sao."
"Nên ông muốn nói là kịch bản vẫn rất quan trọng, đúng không?"
"Thì đại loại là vậy. Nhưng chuyện này không chỉ áp dụng cho game mobile đâu. Tiểu thuyết mạng rốt cuộc cũng thế thôi. Ở đó người ta cũng chẳng mặn mà gì với kiểu xây dựng tình tiết chậm rãi, hay còn gọi là mấy tình tiết gây ức chế đâu. Nhưng bảo thế là xấu à? Tuyệt đối không phải."
"Chỉ là thời thế nó thế, đúng không?"
"Phải. Theo nghĩa đó thì phim OTT ít nhất cũng gần với 'Shorts' hơn là phim điện ảnh."
Cái gọi là "Shorts" ở đây không đơn thuần chỉ là những video ngắn.
"Mà là sự dễ dàng tiếp cận."
"...Ra là vậy."
"Chủ nghĩa cá nhân càng lên ngôi thì các loại hình văn hóa giải trí một mình càng phát triển. Theo dòng chảy thời đại đó, tôi cảm giác phim OTT đang thực sự cưỡi trên ngọn sóng."
Nói đến đó, Yeong-bin chợt nghĩ không biết mình có đang thuyên thuyên ba hoa về cái thị trường điện ảnh mà mình chẳng am hiểu gì không.
Lỡ đâu vì mấy lời này mà thằng chả lại có suy nghĩ lệch lạc thì có phải là lỗi của mình không nhỉ?
"Khà, hừm, dù sao thì... ý tôi là vậy đấy."
"Vậy sao. Giúp ích cho tôi lắm đấy."
"Gì chứ, chắc ông cũng biết thừa rồi còn gì."
Nói rồi, Yeong-bin thong thả nướng thịt bò Hanwoo thượng hạng ăn cho sướng miệng.
Đúng là có bạn giàu thật tốt, ông thầm nghĩ.
Và rồi, vài tháng trôi qua.
<Child Game!! Đứng đầu bảng xếp hạng tại 83 quốc gia trên toàn thế giới>
<Huyền thoại OTT làm chấn động thế giới bắt đầu từ Hàn Quốc!!>
<Đám đông tụ tập tại Ý. Tất cả đều vì Child Game?>
Một siêu phẩm cực hit càn quét khắp thế giới.
Bộ phim đạt doanh thu lớn hơn bất kỳ phim truyền hình nước ngoài nào từ trước đến nay.
Tác phẩm đó đến từ Hàn Quốc.
Và khi đọc được bài báo đó, Yeong-bin đã nghĩ:
"Biết thế mình đã mua cổ phiếu."
Toàn thân ông bủn rủn, mất hết sức lực.
Chính là lúc đó.
Nếu ngay khoảnh khắc bảo Kang Tae-jin rằng thời đại bây giờ là OTT mà ông đi mua cổ phiếu Netflix thì...
Bây giờ ông đã...
...
"Không, vẫn chưa muộn đâu."
"Muộn rồi sếp ơi!!"
"Đã bảo là chưa muộn mà! Phim của con gái tôi đầu năm sau mới lên sóng đấy!!"
Ngay tại công ty, trước sự chứng kiến của mọi người, ông dồn hết số tiền tích cóp được để "tất tay" vào cổ phiếu Netflix.
...Dĩ nhiên đó là tài sản từ tiền tiêu vặt mà ông chắt chiu bấy lâu nay.
Hoàn toàn tách biệt với tài sản gia đình.
Dù sao thì đó cũng là số tiền quý giá.
"A, chơi chứng khoán ai lại làm thế bao giờ..."
"Bây giờ đang là đỉnh rồi, đỉnh đấy!"
"Nếu nó còn tăng nữa thì tôi đi đầu xuống đất luôn."
"Hà, thật tình, biết thế mình mua sớm hơn."
"Làm gì có chuyện mấy tác phẩm đại bùng nổ như thế lại ra đời liên tiếp được chứ."
Mặc cho mọi người ngăn cản, Yeong-bin vẫn tin vào con gái mình.
Chứ còn gì nữa, chẳng phải con gái ông năm nay vừa được giải, lại chưa từng có tác phẩm nào thất bại đó sao.
'Tin con đấy, "khủng long bạo chúa" của nhà mình.'
Yeong-bin thầm nghĩ.
Sau này khi tiền tăng vọt, ông nhất định sẽ cho mấy cái người ở công ty vừa cười nhạo mình một vố ra trò.
Vài ngày sau khi lễ trao giải kết thúc.
Vào thời điểm kỳ nghỉ đông đã cận kề.
Cô Song Da-yeon, giáo viên phụ trách câu lạc bộ kịch của trường trung học Yeonhwa, đã gọi Seo-yeon lại.
"Seo... Seo-yeon à. Em có thể cho cô mượn cái tên để ghi vào danh sách câu lạc bộ kịch được không?"
"Em ghi tên vào đó từ lâu rồi mà cô."
"Ủa? Hồi nào? À, thật hả?"
Nghe lời Lee Ji-yeon nói, và cũng để đề phòng nên cô đã ghi tên em vào từ trước.
Có điều thực tế thì em chưa từng tham gia buổi sinh hoạt nào.
Câu lạc bộ duy nhất Seo-yeon hoạt động tích cực chỉ có câu lạc bộ Thể thao điện tử.
Dạo gần đây em không chơi LoL nữa mà đang chơi thử game mới của công ty bố.
Mấy cậu bạn hay chơi LoL cùng thấy Seo-yeon bắt đầu chơi Eternity Camp cũng liền kéo nhau chơi theo hết.
Sao mình cứ làm gì là bọn họ lại bắt chước theo thế nhỉ?
Hay là mình có năng lực dẫn đầu xu hướng?
Em cũng có nghĩ vậy, nhưng cảm giác có vẻ không phải.
'Không biết bao giờ mới chính thức mở cửa nhỉ.'
Mà có quảng cáo không đấy?
Đến giờ vẫn chẳng thấy tăm hơi gì, đúng là chẳng biết đường nào mà lần.
"Nếu được, năm sau khi có học sinh mới vào, em có thể lộ diện một chút được không? Trường Yeonhwa mình dạo này đang định đẩy mạnh mảng năng khiếu mà. Danh tiếng của trường cũng nhờ đó mà đi lên... Có nhiều đứa trẻ đến đây chỉ để được gặp Seo-yeon thôi đấy."
"Thật vậy ạ?"
"Vì nếu là Seo-yeon, chắc chắn em sẽ trở thành một tiền bối rất ngầu."
Tiền bối ngầu lòi!!
Seo-yeon khá là ưng cái danh xưng đó.
"Cơ hội được diễn chung với nữ diễn viên vừa đoạt giải Nữ diễn viên phụ xuất sắc nhất! Nghe thế thì mấy đứa trẻ có ước mơ làm diễn viên chẳng phải sẽ kéo đến ầm ầm sao?"
"Cũng đúng ạ."
Về cơ bản, Seo-yeon vốn thích được người khác ngưỡng mộ.
Theo nghĩa đó thì câu lạc bộ kịch có vẻ cũng không tệ.
Bây giờ em mới là học sinh năm nhất, lại thấy các tiền bối có vẻ e dè mình nên em cũng ngại chẳng muốn đến.
Nhưng chẳng phải hậu bối thì vốn dĩ luôn thấy tiền bối khó gần sao?
Đã vậy lại còn có một người vừa kiêu sa vừa xinh đẹp như mình ở đó, thì việc các hậu bối ngưỡng mộ cũng là lẽ đương nhiên thôi.
Hình dung ra cảnh đám tân sinh viên cứ lẽo đẽo theo sau như bầy gà con, Seo-yeon khẽ gật đầu.
"Được ạ."
"Ừ ừ, cảm ơn em nhé! Em sẽ tham gia cùng Ji-yeon đấy?"
"Vâng."
Ji-yeon giờ cũng đã là một nữ diễn viên đạt giải Tân binh.
Giờ đây, chẳng còn ai dám coi thường cậu ấy nữa.
Ngay cả ở công ty quản lý, số lượng kịch bản gửi đến cho Ji-yeon cũng nhiều vô kể.
Seo-yeon biết rõ Ji-yeon đã rơm rớm nước mắt khi nhìn thấy đống kịch bản đó.
'Tốt quá rồi.'
Chắc hẳn sau này Ji-yeon sẽ còn bận rộn hơn nữa.
Khi đó, giải Nữ diễn viên chính xuất sắc nhất cũng chẳng phải là giấc mơ xa vời.
Seo-yeon tin rằng, nếu thực lực của Ji-yeon tiếp tục thăng tiến, cậu ấy chắc chắn sẽ chạm tay được vào giải thưởng đó.
Rầm!
"A, chào cậu."
"Seo-yeon đến rồi nè?"
Kết thúc cuộc trò chuyện, vừa mở cửa bước vào lớp, em đã cảm nhận được bầu không khí đã trở nên dịu dàng hơn hẳn so với trước đây.
Đặc biệt là sau khi Seo-yeon giành được giải Nữ diễn viên phụ xuất sắc nhất tại lễ trao giải.
Kể từ khi <Quý cô Gyeongseong> công chiếu, bầu không khí vốn dĩ mơ hồ cũng đã trở nên yên bình.
Thậm chí còn có những người chủ động bắt chuyện với Seo-yeon.
"Seo-yeon à, ở lễ trao giải cậu xinh lắm luôn."
"Trông cậu cứ như công chúa thật sự vậy."
Em đã được nghe những lời như thế.
Ngay cả khi em vẫn giữ khuôn mặt vô cảm như thường lệ, họ vẫn cứ dúi vào tay em từng cái bánh cái kẹo.
Đúng là hiệu quả cải thiện hình ảnh đáng kinh hoàng.
Seo-yeon thầm nghĩ.
'Đáng sợ thật đấy, công chúa Yeonhwa.'
Có điều, một khi đã diễn là em sẽ giữ nguyên trạng thái đó cả ngày, nên cũng hơi khó để tùy tiện thử diễn xuất Method.
Sau này khi quay <Hoa cung đình>, chắc em sẽ phải giữ trạng thái đó suốt, đúng là không dễ dàng gì.
Có một điểm thú vị là, mỗi khi em ở trạng thái đó, Park Jung-woo thậm chí còn chẳng dám nhìn thẳng vào mắt em.
Cái vẻ ngượng ngùng đó trông chẳng khác gì mấy cậu nam sinh cùng lứa.
'Hừm.'
Chuyện đó thì cũng vui thật, nhưng mặt khác em cũng tò mò không biết bình thường anh ta nghĩ gì về mình.
Thỉnh thoảng trông anh ta cứ như đang đi ngắm sư tử trong sở thú vậy.
Dù sao thì các cộng đồng mạng cũng đã trở nên yên bình hơn sau lễ trao giải.
Cảm giác này có giống với hồi quay <Mặt trăng ôm mặt trời> không nhỉ?
Chắc là vì những người hoài niệm về thời đó đã gia nhập fan cafe rất nhiều.
'Và cũng sắp đến lúc rồi.'
Seo-yeon đã sớm mua cổ phiếu Netflix từ trước.
Dĩ nhiên là thông qua mẹ em, bà Su-ah.
Em biết dạo này mẹ đang lấy việc xem biểu đồ chứng khoán làm niềm vui sống.
Ngược lại, bố em, ông Yeong-bin, thì mặt mày cứ như sắp chết đến nơi.
Vì bố hay trêu em nên em ghét chẳng thèm bảo, thế là bố thành ra nông nỗi đó.
Đằng nào thì tiền em kiếm được cũng đi đâu cơ chứ?
Chút tiền tiêu vặt cho bố mẹ thì có đáng là bao.
Nhưng có vẻ Yeong-bin muốn tự mình kiếm tiền hơn là nhận từ con gái.
Tuy nhiên, dạo gần đây thấy bố cứ nhìn mình với ánh mắt khẩn thiết rồi mới đi, em cũng lờ mờ đoán được.
'Chắc là mua cổ phiếu Netflix rồi.'
Mọi người chắc chắn sẽ ngăn cản vì bảo đang ở đỉnh, vậy mà vẫn mua trong tình cảnh này thì đúng là "gan hùm".
Đến tầm này thì Seo-yeon cũng không thể không công nhận bố mình.
"Vận may tốt đấy, Seo-yeon."
Vừa đến trường quay, Arthur Diaz, người đã đến trước và đang khởi động, liền lên tiếng.
"Nhờ Child Game mà sự quan tâm dành cho phim truyền hình OTT Hàn Quốc đã tăng vọt. Tôi cũng vô tình được hưởng lợi lây."
"Vậy sao?"
"Hừm, cứ nhìn bầu không khí ở trường quay là biết. Cảm giác kỳ vọng đã lớn hơn hẳn so với trước đây mà."
Arthur khoanh tay, khẽ cười khẩy.
Ngay cả những người đi theo Arthur cũng đã thay đổi sắc mặt.
Cho đến tận bây giờ, họ vẫn luôn giữ vẻ mặt ngán ngẩm.
Thú thật là em cảm giác họ chẳng hề có chút tâm huyết nào.
Từ đội ngũ stylist cá nhân cho đến cả quản lý.
Thế nhưng hiện tại thì sao, ai nấy đều mắt đỏ sòng sọc, làm việc cực kỳ nghiêm túc.
Họ chẳng còn dám hạch sách ở trường quay như trước nữa.
"Cuối cùng thì, thị trường cũng chỉ vì tiền mà thôi."
Arthur đã chứng kiến sự bùng nổ của <Child Game> gần đây.
Thú thật là dù tận mắt nhìn thấy nhưng anh ta vẫn không thể tin nổi.
Một bộ phim hit đến mức đó mà lại xuất hiện ở Hàn Quốc sao.
Lại còn ngay đúng lúc anh ta đang quay phim OTT nữa chứ.
'Thời điểm quá tuyệt vời.'
Thành công vang dội của <Child Game> đã đẩy sự quan tâm dành cho phim Hàn lên đến đỉnh điểm.
Mà không phải ở thị trường Đông Nam Á hay Nhật Bản vốn dĩ phim Hàn đã có chỗ đứng, mà là trên toàn thế giới.
Những bộ phim ra mắt vào thời điểm này sẽ được hưởng lợi cực lớn từ <Child Game>.
Nhật Bản thì vốn dĩ đã quan tâm đến Seo-yeon rồi nên không cần phải bàn cãi...
'Nhưng liệu đây có thể gọi là vận may không?'
Arthur nhìn chằm chằm vào Seo-yeon.
Nữ diễn viên vừa đoạt giải Nữ diễn viên phụ xuất sắc nhất tại một lễ trao giải ở Hàn Quốc.
Độ tuổi còn rất trẻ.
Nếu cô ấy là người Mỹ, có lẽ cô ấy đã giành được những giải thưởng còn danh giá hơn thế nhiều.
Giống như Stella vậy.
Giờ đây, Arthur Diaz cũng không thể không công nhận năng lực diễn xuất của Seo-yeon.
Vì qua vài lần quay phim gần đây, anh ta đã nhận ra điều đó.
Không chỉ là khả năng thể chất kinh ngạc, mà còn là kỹ năng diễn xuất xuất chúng.
'Dù trước đây cô ấy cũng đã diễn rất nghiêm túc rồi nhưng mà...'
Arthur Diaz không phải là kiểu diễn viên sẽ để lỡ mất cơ hội.
Dù không ưa Seo-yeon, anh ta cũng chẳng dại gì mà đối đầu trong tình cảnh này.
Vì bổn phận của diễn viên là phải tạo ra tác phẩm tốt nhất.
'Nghiêm túc hơn rồi đấy.'
Nhìn khuôn mặt đó của Arthur, Seo-yeon khẽ chớp mắt.
Vì em cảm giác buổi quay hôm nay sẽ được chứng kiến diễn xuất thực thụ của Arthur.
"Seo-hee vẫn chưa đến ạ?"
Seo-yeon hỏi các nhân viên khác rồi đưa mắt nhìn quanh.
Hôm nay có cả phân đoạn của Seo-hee nên em cứ ngỡ cậu ấy sẽ đến sớm.
Nhưng lạ thay, hôm nay có vẻ Seo-hee vẫn chưa đến.
'Thường thì vào ngày có lịch quay, cậu ấy hay đến sớm lắm mà.'
Vốn dĩ tính cách cậu ấy rất cần mẫn.
"Ai biết được nhỉ?"
"Tôi có nghe nói hôm nay cô ấy có việc nên sẽ đến muộn một chút."
Việc?
Việc gì cơ chứ?
Đang mải suy nghĩ, bỗng nhiên có một điều gì đó xẹt qua tâm trí Seo-yeon.
Một chuyện liên quan đến Jo Seo-hee vào thời điểm này.
Vì khi nghĩ về điều đó, em chợt nhớ lại những gì mình đã điều tra trước đây.
Chính là về mẹ của cậu ấy.
Nữ diễn viên Baek Seo-ran.
Thời điểm mà nữ diễn viên huyền thoại ấy đã nhắm mắt khi đóa hoa tài năng vẫn chưa kịp nở rộ rực rỡ nhất.
'Hình như... chính là ngày hôm nay.'
Vừa nhớ ra ngày đó, sắc mặt Seo-yeon không khỏi đanh lại.
0 Bình luận