200-300

251. Vị cứu tinh (3)

251. Vị cứu tinh (3)

251. Vị cứu tinh (3)

"Cái gì? Park Jung-woo thực sự quyết định đóng bộ phim đó rồi sao?"

Hwang Min-hwa nheo mắt, ánh nhìn sắc lẹm hướng về phía Yeon A-ri, người đàn em vừa lên tiếng.

Trước ánh mắt đó, Yeon A-ri bất giác rụt người lại.

Vốn dĩ, Hwang Min-hwa luôn toát ra khí chất rất mạnh mẽ.

Cứ như một món đồ hiệu biết đi vậy.

Mỗi khi cô ta bước đi, hào quang lại tỏa sáng, khiến người ta phải tự hỏi liệu đây có phải là khí chất của một diễn viên thực thụ hay không.

Đồng thời, áp lực đó cũng tạo ra một sự uy hiếp lớn đối với người đối diện.

Đặc biệt là khi cô ta rũ bỏ thái độ dịu dàng thường ngày để lộ ra bản chất thật.

"Vâng ạ, hình như tin đồn đã lan khắp các công ty lớn rồi."

"Hừm, cậu ta..."

Tất nhiên, mối quan hệ giữa hai người không thân thiết đến mức có thể gọi là 'cậu ta'.

Nhưng dù sao Park Jung-woo cũng không có mặt ở đây, vả lại cậu ta chẳng phải nhỏ tuổi hơn cô ta sao?

Dù Park Jung-woo ra mắt sớm hơn từ khi còn là diễn viên nhí, nhưng xét về tuổi đời thì cô ta vẫn là đàn chị.

'Park Jung-woo quyết định đóng bộ phim đó à? Bộ phim đó có gì mà mình không biết sao?'

Cô ta hoàn toàn không thể hiểu nổi.

Nhắc đến đạo diễn Jo Bang-woo là nhắc đến một kẻ hết thời, người đã làm hỏng liên tiếp mấy tác phẩm gần đây.

Thậm chí, chỉ vì Yeon A-ri rút lui mà các nhà đầu tư còn đang cân nhắc xem có nên tiếp tục rót vốn hay không.

Trong tình cảnh đó mà Park Jung-woo lại nhảy vào ư?

'Tại sao chứ?'

Park Jung-woo mà Hwang Min-hwa biết là một người cực kỳ kỹ tính.

Cậu ta thừa hưởng trọn vẹn tài năng của cha mình, từ ngoại hình, khả năng diễn xuất cho đến con mắt chọn kịch bản.

Một nhân vật được trời phú cho tất cả mọi thứ.

Cậu ta không mấy khi gặp gỡ riêng tư với các diễn viên khác, cũng chẳng bao giờ đề cập đến việc mình đang làm gì hay sống thế nào.

'Thành công ở độ tuổi đó thì đáng lẽ phải muốn khoe khoang chút chứ nhỉ.'

Hwang Min-hwa cũng đã nhiều lần cố gắng tạo mối quan hệ với Park Jung-woo.

Thế nhưng, mỗi khi cô ta bắt chuyện, Park Jung-woo chỉ mỉm cười lịch sự rồi khéo léo đẩy ra.

Cậu ta không cho cô ta lấy một cơ hội nhỏ nhất.

Một kẻ cao ngạo.

Những nữ diễn viên từng tiếp cận cậu ta đều phải thốt ra những lời như vậy.

Ngược lại, chính vì đời tư sạch sẽ và khả năng kiềm chế đáng kinh ngạc đó, dù ngoài miệng có chê bai nhưng ai nấy đều phát cuồng để có được Park Jung-woo.

Càng là thứ kiên cố, người ta lại càng mong chờ khoảnh khắc nó bị sụp đổ.

'Tất nhiên là tôi xin kiếu. Chắc là một gã đàn ông nhạt nhẽo lắm đây.'

Dù sao thì, gạt chuyện cậu ta là một gã nhạt nhẽo sang một bên, con mắt chọn tác phẩm của cậu ta chắc chắn là rất đặc biệt.

Park Jung-woo không phải là người hành động thiếu suy nghĩ, hay chỉ vì mối quan hệ trong quá khứ.

Chắc chắn là có gì đó.

"A-ri à?"

"Dạ?"

"Chị nói rằng mình sẽ tham gia bộ phim đó lần nữa có được không nhỉ?"

"Ơ, chị á?"

Yeon A-ri ngơ ngác nhìn Hwang Min-hwa.

Vốn dĩ Yeon A-ri từ chối bộ phim đó là vì Hwang Min-hwa đã bảo cô hãy khước từ đi.

Vậy mà giờ nghe tin Park Jung-woo tham gia, cô ta lại quay ngoắt sang đòi đóng sao?

Trong khi đó, Yeon A-ri vì đã lỡ từ chối một lần nên giờ dù có muốn cũng không thể tham gia được nữa.

"Hừm, chuyện đó thì chị xin lỗi. Nhưng chẳng phải ban đầu chị định đóng rồi mới nhường lại cho em sao."

"Chuyện đó thì..."

Thì cũng không hẳn là sai.

Ban đầu, bộ phim <Seoul Escape> này là tác phẩm mà Hwang Min-hwa đã hứa sẽ tham gia.

Hwang Min-hwa vốn là diễn viên phất lên nhờ một vài bộ phim của đạo diễn Jo Bang-woo.

Vì thế, đạo diễn Jo Bang-woo đã khẩn khoản nhờ cô ta giúp đỡ một lần.

Dù đã hứa giúp nhưng cuối cùng cô ta lại đẩy sang cho Yeon A-ri.

'Nhưng biết làm sao được chứ.'

Ai mà muốn đóng một bộ phim cầm chắc thất bại cơ chứ.

Hơn nữa, hiện tại Hwang Min-hwa đang cực kỳ nhạy cảm với những tác phẩm thất bại.

Bởi lẽ, bộ phim <Utopia> của cô ta ra mắt năm nay đã không đạt được thành tích như mong đợi.

Nếu không vì chuyện đó, có lẽ cô ta cũng đã nể tình mà tham gia rồi.

'Nhưng mà.'

Chỉ vì con bé Joo Seo-yeon đó mà Hwang Min-hwa không muốn mạo hiểm đóng một bộ phim có nguy cơ thất bại.

Dù <Utopia> không hẳn là thất bại thảm hại, nhưng kế hoạch dùng nó làm bàn đạp để chuyển sang một công ty quản lý lớn hơn của cô ta đã tan thành mây khói.

Nếu thất bại thêm lần nữa... có lẽ cô ta sẽ phải chôn thây tại Horizon Company này mất.

Hwang Min-hwa hoàn toàn không có ý định đó.

"Đừng lo, chị sẽ thưa chuyện khéo léo với đạo diễn. Vả lại em từ chối rồi trong lòng cũng không thoải mái đúng không?"

"Chuyện đó, thì đúng là vậy... nhưng mà."

Yeon A-ri khẽ gật đầu.

Vốn dĩ cô cũng chẳng mặn mà gì với bộ phim này nên cũng không sao.

Chỉ là thái độ của Hwang Min-hwa khiến cô thấy thật cạn lời.

"Vâng, đạo diễn ạ. Ôi trời, lâu quá không gặp ngài. Không có gì đâu ạ, chỉ là về bộ phim lần này, nếu được thì tôi..."

Tiện đà, Hwang Min-hwa liên lạc ngay cho đạo diễn Jo Bang-woo.

Cô ta tin chắc rằng ở vị trí của đạo diễn Jo lúc này, nghe tin cô ta muốn tham gia thì ông ấy sẽ đồng ý ngay lập tức.

Park Jung-woo và Hwang Min-hwa.

Chỉ cần sự kết hợp của hai diễn viên đã được bảo chứng này thôi là các nhà đầu tư chắc chắn sẽ gật đầu.

Thậm chí có khi họ còn đầu tư thêm cho bộ phim nữa ấy chứ!

Thế nhưng.

"...Dạ? Bắt buộc phải tham gia audition sao ạ?"

Hwang Min-hwa không tin vào tai mình nữa.

Bởi đạo diễn Jo Bang-woo đã tỏ vẻ khó xử ngay sau lời đề nghị của cô ta.

[Diễn viên Park Jung-woo đã đưa ra điều kiện. Cậu ấy nói rằng thay vì mình tham gia, nhất định phải chọn nữ chính thông qua audition. Cậu ấy muốn tự mình chọn người sẽ hợp tác cùng.]

"Hả!"

Hwang Min-hwa bật cười khan, cảm thấy thật nực cười.

Park Jung-woo mà lại là kẻ đưa ra yêu cầu ngạo mạn thế này sao?

'Hừ, phải rồi, cuối cùng thì cậu cũng chỉ là hạng người đó thôi.'

Tất nhiên đạo diễn Jo Bang-woo không thể từ chối yêu cầu của Park Jung-woo.

Không chỉ vì quyền lực của bản thân Park Jung-woo với tư cách là một diễn viên, mà sau lưng cậu ta còn có đại diễn viên Park Sun-woong.

Chỉ cần Park Sun-woong lên tiếng một câu thôi, đạo diễn Jo Bang-woo lúc này chắc chắn sẽ không còn sức lực để giữ chân những diễn viên còn lại.

"Được thôi. Tôi sẽ tham gia. Buổi audition đó."

Hwang Min-hwa nói rồi cúp máy cái rụp.

Dù sao thì cũng là phim của đạo diễn Jo Bang-woo.

Chắc chắn sẽ chẳng có diễn viên nào ra hồn tìm đến đâu.

Hwang Min-hwa rất tự tin vào khả năng diễn xuất của mình.

Thực tế, kỹ năng của cô ta cũng thuộc hàng xuất sắc.

Việc cô ta từng là diễn viên đại diện của Nova Ent không phải là lời nói dối.

"Chị ơi, nhưng mà... bộ phim đó có nhiều cảnh hành động lắm, chị ổn chứ?"

"Hử? Không sao. Em biết mà. Dạo này chị vẫn tập yoga và vận động chăm chỉ lắm. Ngược lại, càng nhiều cảnh hành động chị càng thích."

Đâu chỉ có yoga.

Dạo này cô ta còn hứng thú với võ thuật nên đã học được kha khá thứ.

Thực tế, cơ thể cô ta cũng có nhiều cơ bắp săn chắc, nên nếu là dùng đến sức lực thì cô ta lại càng tự tin.

'Nhưng mà, đến mức Park Jung-woo phải lên tiếng như vậy thì chắc chắn là có gì đó.'

Hwang Min-hwa thầm nghĩ.

Nếu Park Jung-woo đã nói với đạo diễn Jo Bang-woo đến mức đó... thì chắc chắn phải có ẩn ý gì sâu xa hơn.

"Tôi... tôi đã nói như vậy rồi, liệu có thực sự ổn không?"

Đạo diễn Jo Bang-woo vừa nói vừa dè chừng nhìn sắc mặt của Park Jung-woo.

Hôm nay, tình cờ ông có buổi gặp riêng với Park Jung-woo.

Dù sao cậu cũng đảm nhận vai chính, nên ông muốn trao đổi nhiều điều.

Đúng lúc đó thì Hwang Min-hwa liên lạc tới.

"Vâng, sau này mong ngài cứ tiếp tục nói như vậy giúp tôi."

"Nhưng nếu là diễn viên Hwang Min-hwa thì..."

Đạo diễn Jo Bang-woo nói với vẻ đầy tiếc nuối.

Đúng là nếu là Hwang Min-hwa thì việc ông cảm thấy tiếc nuối cũng là điều dễ hiểu.

Hơn nữa, nghe nói ban đầu cô ta đã định tham gia bộ phim này.

Vậy mà khi bắt đầu lên kế hoạch, cô ta lại lấy cớ bận rộn để đẩy đàn em ra.

Tất nhiên lúc đó đạo diễn Jo Bang-woo cũng đã phải ngậm ngùi chấp nhận.

'Biết ngay mà.'

Park Jung-woo khoanh tay, thở dài một tiếng.

Bản thân anh cũng không muốn làm đến mức này.

Bởi nếu chuyện này truyền ra ngoài, nó sẽ làm tổn hại đến danh tiếng của anh.

Dù đạo diễn có là kẻ hết thời đi chăng nữa, việc một diễn viên đưa ra điều kiện tùy tiện như vậy mà bị phát giác thì khả năng bị chỉ trích là rất lớn.

Tất nhiên, với cách hành xử từ trước đến nay của Park Jung-woo, người ta có lẽ sẽ nghĩ rằng hẳn phải có lý do gì đó.

'Vì cái con bé đó, mà mình phải làm đến mức này đây.'

Tất nhiên, anh chỉ cần nói ra cái tên Joo Seo-yeon là xong.

Nhưng nếu làm vậy, đạo diễn Jo Bang-woo chắc chắn sẽ đồng ý ngay lập tức, nên anh không thể nói ra.

Vì một đứa trẻ muốn phân thắng bại bằng thực lực thuần túy, biết làm sao được đây.

'Nếu là những diễn viên có đẳng cấp, chắc họ sẽ không muốn tham gia audition đâu.'

Vì thế anh mới nghĩ rằng họ sẽ liên lạc riêng với đạo diễn Jo.

Chỉ là không ngờ Hwang Min-hwa lại liên lạc.

'...Là một đối thủ nặng ký sao.'

Anh thoáng suy nghĩ, rồi bất giác bật cười.

Về nhiều mặt, bộ phim này là một tác phẩm cực kỳ phù hợp với Seo-yeon.

Sau khi kiểm tra kịch bản, anh đã nhận ra điều đó.

Lý do mà Joo Seo-yeon muốn tham gia bộ phim này.

'Thú vị đấy.'

Nhưng làm sao con bé biết được nhỉ?

Đến cả kịch bản còn chưa có cơ mà?

Park Jung-woo im lặng quan sát đạo diễn Jo Bang-woo một lúc.

Anh từng nghĩ mình làm vậy chỉ để trả món nợ ân tình trong quá khứ, nhưng có lẽ không phải vậy.

Bộ phim này mà thất bại thì thật là quá đáng tiếc.

Giờ đây, Park Jung-woo cũng đã nhận ra sự thật đó.

"Dàn diễn viên hiện tại coi như đã giải quyết xong vấn đề... Liệu còn vấn đề nào khác nữa không ạ?"

"Chà... Phía nhà đầu tư có vẻ đã hài lòng, nhưng vẫn còn một vấn đề quan trọng nhất."

"Vấn đề quan trọng nhất là gì ạ?"

"Số lượng phòng chiếu. Và quảng bá."

"...Phía nhà đầu tư không hỗ trợ sao ạ?"

"Có chứ. Tập đoàn GH... đã nói là sẽ hỗ trợ thì chắc là sẽ làm thôi. Tuy nhiên, tôi e là số lượng phòng chiếu sẽ không nhiều. Dù sao thì..."

Vì liên tiếp thất bại nên kỳ vọng dành cho đạo diễn Jo Bang-woo chắc chắn sẽ rất thấp.

Đúng lúc con trai ông cũng đang sản xuất một bộ phim.

Bên đó đang râm ran tin đồn rằng sẽ có một siêu phẩm ra đời.

May mắn duy nhất là ngày khởi chiếu không trùng nhau.

Nhưng liệu đó có thực sự là may mắn? Không hẳn.

Dù tránh được cuộc đối đầu giữa hai cha con, nhưng vào thời điểm phim của đạo diễn Jo ra mắt, cũng có vài tác phẩm triển vọng khác khởi chiếu.

Lại còn có cả phim nước ngoài bom tấn theo series nữa, nên triển vọng không mấy sáng sủa.

"Chuyện đó..."

Đây là vấn đề mà Park Jung-woo cũng không thể can thiệp.

Anh không thể tự mình tìm đến tập đoàn GH để yêu cầu tăng số lượng phòng chiếu được.

"Chắc là sẽ ổn thôi ạ."

"Hử?"

"Chỉ là, tôi có cảm giác như vậy."

"Hơ hơ, nếu được thế thì tốt quá. Dù chuyện đó khó mà xảy ra."

Trước lời của đạo diễn Jo Bang-woo, Park Jung-woo chỉ nở một nụ cười nhạt.

Phải, đúng như lời ông nói, anh không làm được.

Thế nhưng, một nhân vật có khả năng làm được điều đó lại sắp sửa tham gia buổi audition này.

Một tuần sau.

Buổi audition của <Seoul Escape>.

Để tranh giành vị trí trong <Seoul Escape>, các diễn viên lần lượt xuất hiện tại trường quay.

Ban đầu là những diễn viên chưa có mấy tên tuổi.

Họ đến đây với hy vọng nếu được đóng chung với diễn viên Park Jung-woo thì sẽ gặt hái được điều gì đó.

Họ chẳng mấy quan tâm đến việc bộ phim có thành công hay không, mà chỉ muốn tạo mối quan hệ với Park Jung-woo.

"Gì vậy? Diễn viên Song Hyun-mi cũng đến sao?"

"Oa, sức hút của Park Jung-woo lớn thật đấy. Tiền bối đó vốn dĩ rất thận trọng mà."

Thế nhưng, ngay sau đó, những diễn viên có tên tuổi bắt đầu lần lượt xuất hiện.

Những người từng đóng vai chính, vai phụ trong các bộ phim truyền hình ăn khách.

Những diễn viên từng góp mặt trong các bộ phim điện ảnh 5 triệu vé.

Những người đã có đủ danh tiếng để vươn lên hàng vai chính.

'Phù, may mà chưa có ai hàng ngôi sao.'

'Vẫn còn cơ hội, mức này thì mình vẫn chiến được.'

Các nữ diễn viên nhìn nhau, thầm nghĩ như vậy.

Nếu chỉ ở mức này thì mình vẫn có thể cạnh tranh được.

Họ bắt đầu tràn đầy quyết tâm.

Họ vốn nghĩ rằng bộ phim có Park Jung-woo tham gia chắc chắn phải có gì đó đặc biệt, và khi thấy dàn diễn viên hùng hậu thế này tìm đến, họ càng tin chắc vào điều đó.

Cộp, cộp.

Đúng lúc đó, tiếng giày cao gót thanh mảnh vang lên thu hút mọi ánh nhìn.

Cánh cửa chậm rãi mở ra, đôi giày cao gót trắng muốt xuất hiện, cùng với đôi chân dài miên man chiếm trọn tầm mắt.

Trong khoảnh khắc đó, tất cả mọi người đều phải nín thở.

'Cái... cái gì, Hwang Min-hwa sao?'

'Thật á? Tại sao chứ?'

'Tại sao diễn viên Hwang Min-hwa lại ở đây? Không, có diễn viên tầm cỡ đó rồi mà vẫn phải audition sao?'

Chiếc váy liền cao cấp ôm trọn thân hình mảnh mai.

Chiếc túi hiệu sang trọng, cùng ngoại hình lộng lẫy không kém gì bộ trang phục đắt tiền kia.

Nữ diễn viên hàng hiệu, đó là biệt danh luôn gắn liền với cô ta.

Hwang Min-hwa.

Những người chạm phải ánh mắt kiêu kỳ đó đều không dám nhìn thẳng mà phải cúi mặt xuống.

Ngay cả diễn viên Song Hyun-mi, người vừa được mọi người gọi tên với vẻ kinh ngạc, cũng không dám đối diện.

Đẳng cấp hoàn toàn khác biệt.

Trong phút chốc, các nữ diễn viên có mặt tại đây buộc phải nhận ra một điều.

Rằng tố chất của một diễn viên.

Tài năng của cô ta ở một đẳng cấp hoàn toàn khác.

"Hừ."

Hwang Min-hwa nhìn đám diễn viên đó rồi cười khẩy.

'Quả nhiên toàn là lũ tôm tép.'

Chỉ là mấy kẻ ăn may nhờ một tác phẩm ăn khách nào đó.

Hay mấy lính mới được khen ngợi chút ít về diễn xuất.

Toàn là hạng non nớt.

Hwang Min-hwa sải bước, tiếng giày cộp cộp vang lên rồi ngồi xuống một chỗ trống.

Cô ta đưa mắt nhìn quanh.

Để xem Park Jung-woo có ở đây không.

Tất nhiên là không thấy Park Jung-woo đâu cả.

'À ra vậy, cậu ta ngồi ghế giám khảo chứ gì?'

Chính cậu ta yêu cầu mà, chắc chắn phải tham gia chấm thi rồi.

Hwang Min-hwa mỉm cười đầy thú vị.

Cô ta tự hỏi gã đàn ông ngạo mạn đó sẽ ngẩn ngơ thế nào khi chứng kiến diễn xuất của mình, chỉ nghĩ thôi đã thấy vui rồi.

'Nhưng mà... nếu chỉ có thế này thì thất vọng quá.'

Cảm giác như đang lãng phí thời gian vậy.

Việc phải tham gia audition cùng với những diễn viên hạng này khiến cô ta thấy khó chịu.

Cô ta tự hỏi chẳng lẽ đẳng cấp của mình giờ chỉ đến mức này thôi sao.

Dù nghĩ vậy, Hwang Min-hwa vẫn thản nhiên bắt chéo chân, ngồi đợi một cách ung dung.

'Hừ, mấy đứa không đến đúng là nhát chết.'

Chắc hẳn những diễn viên cùng đẳng cấp với cô ta cũng đã đắn đo xem có nên tham gia bộ phim này hay không.

Nhưng có lẽ sự tin tưởng dành cho đạo diễn Jo Bang-woo là vấn đề lớn nhất.

Những diễn viên tầm cỡ như Hwang Min-hwa buộc phải cân nhắc điều đó.

Bởi chỉ cần một lần thất bại, những gì họ dày công gây dựng có thể bị đem ra làm trò cười.

Về mặt đó, Hwang Min-hwa chắc chắn là kiểu người thích mạo hiểm để giành chiến thắng.

Việc cô ta luôn gặt hái thành công cho đến nay cũng là nhờ khả năng phán đoán đó.

Cạch.

Đúng lúc Hwang Min-hwa đang mải suy nghĩ.

Cánh cửa cũ kỹ rít lên một tiếng rồi mở ra.

Nhìn đồng hồ, chỉ còn 5 phút nữa là buổi audition bắt đầu.

Đó là thí sinh cuối cùng đến sát giờ G.

'Đến giờ giấc còn không đúng thì cũng đủ hiểu hạng người nà...'

Đang định đưa mắt nhìn với vẻ thờ ơ, Hwang Min-hwa bỗng...

'Hả?'

Gương mặt cô ta đanh lại.

Bởi lẽ, người vừa mở cửa bước vào trông cực kỳ quen thuộc.

Mái tóc đen nhánh như tan vào bóng tối.

Dưới ánh đèn hơi mờ của phòng audition, đôi đồng tử càng thêm rực đỏ.

Làn da trắng ngần cực kỳ hợp với sắc đen và đỏ đó.

Cùng với đó là vóc dáng thanh mảnh và bước chân nhẹ tênh đầy thu hút.

Gương mặt thản nhiên không chút căng thẳng, chẳng giống một diễn viên đi thi audition chút nào.

"Joo Seo-yeon?"

Ai đó đã thốt lên cái tên ấy.

Một nhân vật mà dù có tận mắt nhìn thấy cũng khó lòng tin nổi.

Đó là nữ diễn viên mà dù có nói là bận rộn nhất năm nay cũng không có gì lạ.

Không ngờ con bé đó lại tham gia buổi audition này nữa.

Giữa muôn vàn ánh mắt đổ dồn về phía mình, Seo-yeon thầm thở dài trong lòng.

'...Suýt nữa thì muộn vì đi tàu điện ngầm rồi.'

Cô đã định chạy bộ đến chỗ quản lý, nhưng tất cả là tại Park Jung-woo liên lạc.

Anh bảo cô đừng có chạy, hãy đi ô tô hoặc tàu điện ngầm cho đàng hoàng.

Vì thế mà suýt muộn, nên giờ Seo-yeon đang hơi bực bội một chút.

Bỗng dưng lại trở thành tâm điểm của những ánh nhìn soi mói thế này đây.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!