"Tình Yêu" Ở Thế Giới Bên Ngoài Thật Khó Khăn
Chương 16: Cô Bé Lọ Lem ③
0 Bình luận - Độ dài: 438 từ - Cập nhật:
"Chắc sắp đến đoạn cao trào rồi nhỉ."
Heidemarie so sánh bức tranh trên tay với số tranh còn lại trên bàn, khẽ nghiêng đầu.
Nàng nhìn lại những bức tranh đã xếp xong một lần nữa.
Cuộc gặp gỡ giữa Lọ Lem và phù thủy, khổ luyện khiêu vũ với giày sắt, rồi khổ luyện nhặt đậu trong lấm lem bùn đất.
Chuỗi ngày rèn luyện đã kéo dài, giờ là lúc Lọ Lem cần có đất diễn để tỏa sáng đúng chất nhân vật chính.
"Vậy thì, quả nhiên tiếp theo là tấm này nhỉ?"
Ngón tay trắng muốt nhón lấy bức tranh lộng lẫy nhất.
Lọ Lem đứng giữa trung tâm, bao quanh bởi luồng sáng chiếu rọi từ hư không.
Bộ đồ thường ngày nhem nhuốc hóa thành chiếc váy dạ hội lấp lánh tại nơi ánh sáng chạm vào, khuôn mặt lấm lem tro bụi cũng được trang điểm diễm lệ.
Hơn hết, ánh mắt nhìn thẳng như xuyên thấu tâm can người xem toát lên vẻ thanh thoát.
Quả thực toát lên khí thế như muốn nói: đã kết thúc chuỗi ngày khổ luyện gian nan, giờ tiến tới trận quyết chiến.
"Nè, đúng không anh, Gil?"
"...Ừ."
Lương tri đã bị tình yêu làm cho tan chảy, Gilbert chỉ biết khẽ lảng tránh ánh nhìn.
Dù vậy Heidemarie vẫn gật đầu hài lòng, rồi chợt nhìn vào chiếc đồng hồ được vẽ sau lưng Lọ Lem.
"Ô kìa. Sao lại vẽ chiếc đồng hồ đầy ẩn ý thế này nhỉ. Định gài bom hẹn giờ ở vũ hội hay sao?"
"...Không. Theo trí nhớ của anh thì, hình như có quy tắc ràng buộc là Lọ Lem chỉ có thể duy trì vẻ xinh đẹp cho đến khi chuông điểm mười hai giờ. Chắc là để thể hiện điều đó."
Cố gắng hết sức không phá vỡ cốt truyện Heidemarie đã dựng lên, ông rụt rè giải thích.
Nghe vậy, Heidemarie chớp mắt: "Ra là thế".
"Đúng là nếu có quy tắc ràng buộc kiểu như chỉ biến hình được trong ba phút thì câu chuyện sẽ kịch tính hơn. Với cô ấy, giới hạn đó là đến khi chuông điểm mười hai giờ nhỉ."
May thay, lời góp ý có vẻ lọt tai nàng.
Heidemarie gật đầu tâm đắc, rồi khẽ vuốt ngón tay lên nàng Lọ Lem đang đứng đầy khí phách.
"Nào, đến lúc rồi, Công chúa. Hãy cẩn thận tiếng chuông điểm mười hai giờ nhé —"
Kỳ lạ thay, lời đó lại giống hệt câu mà bà tiên đỡ đầu đã nói trong câu chuyện gốc.
0 Bình luận