Tập 3: Ánh Sáng Le Lói

Chương 45 Vân Khai

Chương 45 Vân Khai

Thìa gỗ múc nước, xoay vòng, nỗi bồn chồn không yên tựa như những gợn sóng loang ra.

Tô Hi cụp mắt, gương mặt tỏ vẻ bình thản như mây trôi nước chảy, nhưng dưới gầm bàn, mũi chân đang xỏ trong đôi dép đi trong nhà lại không ngừng ma sát lên mặt gỗ một cách đầy khổ sở.

Bệnh dù đã lành thì vẫn sẽ để lại di chứng.

Những kẻ biết cô từng mắc bệnh tâm thần, dù trước mặt có tỏ ra thân thiện đến đâu thì sau lưng lại là một bộ mặt khác.

Cô chẳng quan tâm, cô đã quen rồi. Thế nhưng con bé thì không thể như vậy được, cô thề sẽ dốc hết sức mình để dành cho con bé những điều tốt đẹp nhất, và cô thực sự đã làm được, nhưng duy chỉ có về mặt tình cảm là cô đã nợ con bé quá nhiều.

Ai ai cũng sợ cô, nên việc người chịu nhiều đau khổ nhất như anh có hận cô cũng chẳng có gì lạ. Thậm chí dù anh có quay đầu rời đi ngay lập tức thì cô cũng đã chuẩn bị tâm lý sẵn sàng rồi, ừ... chuẩn bị xong cả rồi.

Thìa gỗ khuấy nước, nước canh như lớp xi măng đông cứng lại, động tác của cô ngày càng chậm dần.

Tô Ngữ nhẩm lại cái tên này, lặp đi lặp lại nơi đầu môi vài lần, “Tô Niệm Ngữ... ừm...”

“Sao thế? Anh định chịu trách nhiệm à?”

Cô ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào anh, giọng điệu bình thản như nước, hệt như chỉ đang thuận miệng hỏi xã giao một câu, rằng câu trả lời của anh chẳng quan trọng chút nào.

“Anh...”

Tô Ngữ nhún vai, liếm môi, những lời đã chuẩn bị sẵn trong lòng đang được ấp ủ, vừa định mở lời thì điện thoại trên bàn bỗng sáng lên, tiếng chuông đột ngột cắt ngang lời anh.

Anh còn chưa kịp nhìn xem là ai, Tô Hi đã lập tức đẩy điện thoại về phía anh.

“Anh nghe điện thoại trước đi, em không vội.”, cô cong mắt cười, đôi mắt đào hoa đen láy và tròn trịa chớp chớp, nhanh chóng né tránh ánh mắt nghi hoặc của anh rồi cúi xuống nhìn mặt bàn còn vương vãi nước canh.

Tô Ngữ ngẩn người, vô thức liếc nhìn màn hình, tâm trí đấu tranh một hồi rồi nói, “Vậy được... anh đi nghe điện thoại đã.”

Anh cầm điện thoại đứng dậy, đi về phía ban công.

Tô Hi nghiêng đầu, vén một lọn tóc mai ra sau tai, những sợi tóc rối che khuất ánh nhìn. Cô thấy anh sải đôi chân dài bước đi dứt khoát và gọn gàng, lúc lướt qua cô còn mang theo một luồng gió biển mát rượi, phảng phất hương muối biển thanh khiết và cả mùi vị của nắng trời đã được sấy khô.

Cô vén lớp tay áo rộng thùng thình, lộ ra một đoạn da thịt trắng ngần mịn màng, đầu ngón tay xoay một vòng trên cổ tay trái, để lộ ra những vết sẹo ghê người, vết dài nhất lên tới bảy tám centimet, nằm chễm chệ trên cơ thể vốn dĩ từng rất thanh tân và tươi đẹp của cô.

Nhìn bóng anh xa dần, tiếng bước chân dường như đang giẫm lên trái tim cô. Giống như có một sợi dây vô hình, một đầu xuyên qua vết sẹo nơi mạch đập liên thông với trái tim, một đầu lại buộc chặt trên người anh.

Cô đã nhìn thấy rõ mồn một cái tên hiện trên màn hình điện thoại kia.

Lẽ ra cô nên cảm thấy chẳng có gì to tát, nhưng tại sao tim lại đau đến thế, mỗi nhịp đập trong lồng ngực đều đau đến mức chết đi sống lại, đau đến mức chỉ muốn đâm một nhát vào tim cho xong.

Tô Hi ngồi đó, thẫn thờ không biết phải làm sao. Thực ra cô có rất nhiều, rất nhiều điều muốn nói với anh, muốn chính miệng kể cho anh nghe:

Cô đã sớm muốn cùng anh có một đứa con để bù đắp cho quãng tuổi thơ không màu sắc của mình. Con của họ thực sự rất đáng yêu, đôi mắt và đôi mày giống hệt như anh vậy. Ngày đầu tiên con bé cất tiếng gọi cô là mẹ, cô đã vui sướng đến mức cả đêm không ngủ được, đó là điều khiến cô hạnh phúc nhất kể từ sau khi nghe tin dữ về anh. Khi con bé hỏi cô tại sao nó không có ba, cô lại đau lòng mà một mình khóc suốt cả buổi chiều.

Mọi vui buồn hờn giận của cô đều xoay quanh đứa trẻ mang trong mình dòng máu của anh, nhưng con bé dù có giống anh đến đâu thì nói cho cùng cũng hoàn toàn không phải là anh.

Muốn giữ anh lại, nhưng sợ làm khổ anh nên lại đành nhẫn tâm đuổi anh đi. Con người sinh ra vốn đã mâu thuẫn như vậy, ngày đó cô yêu anh đến thế, rồi lại bị chính tình yêu bệnh hoạn của mình làm cho khiếp sợ vào một ngày giam cầm anh, cô vừa khóc vừa vội vàng đẩy anh ra, trả tự do cho anh rồi xua đuổi anh đi.

Luôn là ngay giây phút trước khi định lấy hết can đảm thì lại bị anh dội cho một gáo nước lạnh khiến mọi ý chí tan biến, chỉ biết đè nén trong lòng chẳng thể mở lời. Có vẻ như cô lại quay về cái ngày chỉ biết nấp sau bức tường lén lút nhìn anh, vị đắng của mối tình ấy hệt như ngọn lửa, chỉ khẽ chạm vào là thấy đau đớn.

Tô Hi ủ rũ cúi đầu, cô chẳng còn trẻ trung gì nữa, không còn vốn liếng, cũng chẳng còn cái vẻ điên cuồng như trước đây, làm việc gì cũng không thể không màng đến hậu quả nữa rồi.

Xin lỗi con nhé Niệm Niệm, lần này... mẹ không giữ được ba lại rồi.

“Cạch...”

Chiếc túi du lịch màu đen trên ghế sofa bỗng nhiên đổ xuống, khóa kéo không kéo lại nên đồ đạc bên trong rơi loảng xoảng ra sàn.

Hồi lâu sau, Tô Hi ngẩng đôi mắt ướt đỏ lên, nén lại nhịp thở nghẹn ngào. Cô thầm tự nhủ với lòng mình rằng khó khăn đến mấy cô cũng đã vượt qua được rồi, chẳng còn gì có thể làm khó cô được nữa.

Lau đi vệt nước nơi đuôi mắt, vài sắc hồng phấn đáng yêu bỗng nổi bật giữa đống quần áo đen trắng xen kẽ, nhanh chóng thu hút tầm mắt cô.

Ngẩn người một lúc, cô lảo đảo đứng dậy, chậm rãi bước tới. Gạt bỏ những thứ linh tinh bên trên, cô nhìn thấy vài bộ quần áo hồng phấn bé xíu, xếp lại chỉ nhỏ bằng bàn tay, trong đó có một chiếc váy nhỏ của bé gái, trong túi còn đặt vài cuốn truyện tranh dành cho thiếu nhi.

...

“Anh đang ở đâu?”

Giọng nói gấp gáp nhưng lại cố sức kìm nén, âm thanh khàn khàn, lộ rõ vẻ mệt mỏi tột cùng.

“Ở Thanh Xuyên.”, Tô Ngữ vân vê ngón tay trên màn hình, nhíu mày, “Có phải em lại không chịu nghỉ ngơi tử tế rồi không? Thiên Ca... bệnh của em vẫn chưa khỏi, hãy tự chăm sóc mình cho tốt.”

“Em thực sự có dưỡng bệnh mà, những lời anh nói em đều nhớ kỹ.”

Hạ Thiên Ca bật loa ngoài, nắm chặt điện thoại áp sát vào môi. Cô nhấp nhẹ đôi môi trắng bệch khô khốc để dịu đi phần nào, nhưng chẳng mấy chốc lại nóng rực vì khô hạn. Trái tim cô đang bị thiêu đốt bởi nỗi lo âu nóng nảy, nhưng vẫn cố kiềm chế tính khí, cẩn thận từng li từng tí hỏi anh, “Khi nào anh về?”

“Qua... qua vài ngày nữa đi, anh vẫn còn chút việc.”, Tô Ngữ ngước mắt nhìn bầu trời đang dần u ám, những đám mây trắng đã bị ô nhiễm thành một màu xám xịt, nuốt chửng cả ánh sáng mặt trời.

“Vẫn còn việc sao.” Giọng cô bỗng chốc trở nên chán nản, rồi lại bắt đầu khuyên nhủ anh, hệt như chỉ nhất lòng muốn tốt cho anh, “Vậy sao anh lại đến Thanh Xuyên, nơi đó nguy hiểm lắm, chẳng lẽ anh không sợ...”

“Ừ, anh biết, đã chẳng còn gì đáng sợ nữa rồi.”

Anh cắt lời cô, suy nghĩ một lát rồi vẫn mở lời, “Thiên Ca, có phải em đã sớm biết chuyện con của Tô Hi rồi không? Biết từ rất lâu rồi, nhưng lại luôn giấu anh...”

“...”

Cô đột nhiên im bặt, giữa hai người rơi vào một sự im lặng đen kịt, cả hai đều đang vật lộn, cảm thấy nghẹt thở.

Tô Ngữ nhắm mắt lại, có chút hối hận vì đã trực tiếp vạch trần những điều này. Dù anh đã thấu hiểu bản chất của cô, nhưng anh nhận ra chính mình cũng khó lòng mà trách cứ cô điều gì. Cô tâm cơ sâu sắc, mỗi lời nói ra đều hư ảo như mây khói, đầy rẫy những lời dối trá, cần người ta phải tỉnh táo lắm mới phân biệt được.

Thế nhưng anh thấy mệt rồi, quá mức cố chấp chỉ làm chính mình bị thương.

“Tô Ngữ...”

Anh nghe thấy tiếng thở yếu ớt và dịu dàng của cô, dường như qua điện thoại cũng có thể cảm nhận được hơi nóng ấy. Mùi hương hoa dành dành thanh khiết và dịu nhẹ tỏa ra từ hõm cổ cô như đang quanh quẩn nơi đầu mũi.

Cuối cùng cô cũng chẳng đưa ra lời giải thích nào cho anh, chỉ khẽ nói một câu bên tai anh đến mức nghe đã phát chán.

Cô nói, em yêu anh, câu này là thật.

Cô không còn muốn che giấu điều gì nữa, phơi bày tất cả một cách trần trụi trước mặt anh. Có lẽ, đây cũng là một trong những tâm kế cô dùng để xích chặt lấy anh.

Thế nhưng, tất cả đều không quan trọng nữa rồi.

Tô Ngữ của trước đây chắc chắn sẽ mắng chửi chính mình là điên rồi, cứ thế bỏ qua một cách hồ đồ như vậy sao xứng với những giày vò mà anh đã phải chịu đựng suốt những năm qua.

Nhưng tóm lại, lý do khiến anh lựa chọn như thế là vì trách nhiệm hay vì một điều gì khác, chính anh cũng không rõ. Những cuộc giao tranh lừa lọc, thật giả lẫn lộn thực sự đã khiến anh mệt mỏi rồi.

Cánh cửa kính ngoài ban công bị gõ nhẹ, Tô Ngữ quay đầu lại, nhìn thấy cô gái đang nghiêng đầu, cười rạng rỡ như hoa. Mái tóc đen như mây rủ xuống một bên vai, nét ngây ngô đã phai nhạt, đôi mắt tròn trịa cong thành hình vầng trăng khuyết, thấp thoáng nét phong vận và sự dịu dàng của người phụ nữ trưởng thành.

Bờ môi đỏ mấp máy, cô đang nói khẩu hình: Anh đi đi, em đợi anh.

Tô Ngữ đưa điện thoại lên tai, giọng nói của anh trầm thấp và ôn hòa, lộ rõ vẻ nghiêm túc, anh nói từng chữ một.

“Chúng ta... kết hôn đi.”

(Biết là đăng muộn rồi, xin lỗi nhé, tôi sẽ không trả lời những bình luận giục chương nữa, đăng xong tôi đi ngủ đây.)

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!