Tập 3: Ánh Sáng Le Lói

Chương 31 Đồng Hành

Chương 31 Đồng Hành

Cô bất chợt nói rằng muốn đi công viên giải trí, chỉ có hai người bọn họ thôi. Anh suy nghĩ một hồi, nhìn thấy gò má cô đã bắt đầu có chút thịt hơn, cơ thể không còn quá gầy gò và yếu ớt, bèn gật đầu đồng ý.

Tiếng hét vang trời, ngước nhìn lên, những đường ray bằng thép như xương sống của bầu trời vươn cao tít tắp. Bóng đen khổng lồ của đoàn tàu lướt qua đỉnh đầu, tựa như con rồng khổng lồ đang lao xuống mặt đất, kéo theo một loạt những tiếng gào thét đầy hưng phấn.

Bàn tay anh nắm lấy cô bỗng trở nên nặng nề, anh xoay người, lặng lẽ nhìn cô.

Cứ ngỡ công viên giải trí cô nói cũng chẳng khác gì lần trước, không ngờ lại là nơi kích thích quá mức như thế này.

“Anh sợ à?” Hạ Thiên Ca mỉm cười nói, đầy vẻ thấu hiểu, “Vậy chúng mình đi chơi vòng quay ngựa gỗ nhé.”

Tô Ngữ ho khẽ hai tiếng, không nói gì nhiều mà kéo cô đi thẳng vào hàng dài đang chờ đợi. Anh nhìn đoàn tàu đang bay vút qua đầu với uy thế đáng sợ, “Nếu em sợ thì cứ nắm chặt lấy anh, chỉ một lát thôi, nhắm mắt lại là qua ngay ấy mà.”

Cô gật đầu, càng ôm chặt lấy cánh tay anh, ngoan ngoãn và nép vào lòng anh. Tiếng người ồn ào xung quanh dường như muốn nuốt chửng giọng nói của hai người. Quãng đường xếp hàng dài dằng dặc khiến con người ta trở nên tê dại, mãi cho đến khi bị khóa chặt vào chỗ ngồi lạnh lẽo trên tàu lượn, cảm giác nhạy cảm mới dần quay trở lại.

Cô và anh nhìn nhau một cái, kiểm tra lại các biện pháp an toàn. Gương mặt cả hai đều lộ vẻ thong dong tự tại, ánh nắng gay gắt chiếu lên mặt trắng xóa, chẳng nhìn rõ được biểu cảm.

Đoàn tàu bắt đầu khởi động, tiếng cọc cạch vang lên khi tàu tịnh tiến lên cao, trái tim dường như cũng đang bị thắt lại. Vận khí chẳng biết là tốt hay xấu mà anh lại kéo cô chọn đúng ngay toa đầu tiên. Nhìn đầu tàu chậm rãi leo lên điểm cao nhất, rồi trong khoảnh khắc tầm mắt bị treo lơ lửng, nó bắt đầu nghiêng nhẹ.

Ầm một cái! Toàn bộ các dây thần kinh đều căng như dây đàn, anh theo bản năng nắm chặt lấy bàn tay mềm mại trong lòng bàn tay, đối phương dường như cũng nắm lại, mười ngón tay đan xen. Chưa kịp cảm nhận gì thì ý thức đã bị những tiếng hét chói tai xung quanh làm cho đau nhức, gió cuồng nộ đập mạnh vào gáy.

Thời gian trôi qua thật nhanh trong sự nhạy cảm của các dây thần kinh, chẳng nhớ rõ đã xoay mấy vòng, chỉ biết ý thức bỗng tối sầm lại trong tích tắc. Khi tỉnh táo lại, đoàn tàu đã chậm rãi dừng hẳn.

Hai người đờ đẫn ngồi tại chỗ, không hẹn mà gặp cùng thở hắt ra một hơi thật dài. Cơn đau truyền đến từ các đốt ngón tay mới khiến họ nhận ra bàn tay hai người đang lún sâu vào kẽ tay đối phương, càng nắm càng chặt, nắm đến mức phát đau.

Anh nhìn gương mặt trắng bệch của cô, cô cũng nhìn lại anh, giọng nói cả hai đều khàn đặc, đồng thanh thốt lên:

“Sao anh/em lại sợ đến mức này! Anh/em cũng tưởng là em/anh không sợ chứ!”

......

Bước ra khỏi nhà vệ sinh, hai người tìm một chiếc ghế dài bên đường để nghỉ ngơi. Họ tựa vào nhau, đầu gối lên vai, hơi thở yếu ớt, gương mặt nhợt nhạt, chẳng còn bao nhiêu sức lực, thoi thóp chẳng buồn nói năng gì.

“Hóa ra anh sợ cái này à...”

Hạ Thiên Ca chọc chọc vào má anh, sắc mặt đã khá hơn nhiều, nụ cười hiện rõ nơi khóe môi cong cong. Đó là một nụ cười không hề giả tạo, rạng rỡ dưới ánh nắng. Cô cứ thế cười mãi không thôi, “Sao cứ phải gồng mình lên làm gì?”

“Thì... cứ coi như là anh muốn giữ thể diện đi.” Tô Ngữ cụp mắt, vẻ mặt vẫn còn khó chịu, giọng nói khàn khàn, “Vả lại... thử rồi mới thấy, thực ra cũng không đáng sợ đến thế.”

Anh ngửa đầu nhìn trời, con ngươi đen láy bừng sáng bị ánh nắng đâm vào có chút đau nhói. Đầu ngón tay khẽ mơn trớn trên mu bàn tay cô, dòng người trước mắt cứ chảy trôi không ngừng, dần dần nhấn chìm cả hai.

Anh nghĩ, muốn đồng hành cùng ai đó trong một cuộc phiêu lưu thì cần phải đủ can đảm. Sự bình lặng của cuộc sống đã mài giũa anh thành một kẻ quy củ và vuông vức, vì vậy đối với những tình yêu mãnh liệt đến mức nghẹt thở, khi gặp phải anh thường theo bản năng mà trốn chạy, để rồi cuối cùng trở nên đờ đẫn, tê liệt...

Hạ Thiên Ca kéo tay anh, chỉ vào chiếc máy nhảy lầu cao sừng sững đằng xa, vừa sợ hãi lại vừa có chút hưng phấn ngấm ngầm, “Hay là mình thử cái kia đi, anh dám không?”

Vẻ mặt đầy mong chờ và cố tình dùng phép khích tướng của cô trông chẳng khác nào một đứa trẻ chưa lớn.

“Em không sợ à? Cái đó còn đáng sợ hơn tàu lượn siêu tốc đấy.”

“Em sợ chứ, nên anh đi cùng em nhé, một mình em không dám đâu.”

Tô Ngữ ngẩn người ra, nhìn vào đôi mắt sáng rực của cô. Anh hiểu rõ hai bản thể hoàn toàn khác biệt của cô, và thật may là anh cũng biết đến một bản thể khác của cô. Thế là anh đưa tay ra, xem như một lời chào đón.

Có câu nói rằng, yêu một người thì nên yêu tất cả những gì thuộc về người đó, và càng nên... đồng hành cùng người đó trong những cuộc phiêu lưu.

Anh kéo cô đứng dậy, dù sắc mặt vẫn còn hơi xanh xao, anh nói: Vậy anh đi cùng em.

Cài chặt khóa an toàn, một tay nắm lấy cô, tay kia nắm chặt tay vịn. Trò nhảy lầu này anh chưa từng chơi, cô cũng nói cô cũng vậy. Anh lại vì sự hiếu thắng cố hữu của phái mạnh mà dặn cô đừng sợ, nếu sợ thì cứ hét thật to ra.

Hạ Thiên Ca mỉm cười, giọng nói đầy khẳng định, cô nói: “Có anh ở đây, em không sợ nữa.”

Ghế ngồi chậm rãi dâng cao, đôi chân buông thõng giữa không trung, khẽ đung đưa theo gió. Những công trình dưới chân ngày một nhỏ bé lại, dòng người đang xếp hàng hóa thành một đường kẻ đen uốn lượn. Ngước đầu lên, những đám mây dường như đã ở ngay sát bên mình, gió khẽ lùa qua mái tóc. Phóng tầm mắt ra xa, thành phố với những tòa nhà kiến trúc hiện đại san sát nhau mọc lên nơi cuối đường chân trời.

Ánh nắng dần trở nên rực rỡ, trong gió mang theo cả mùi vị của mây trời.

Những lời an ủi lẫn nhau chưa kịp thốt ra thì cả hai đã đột ngột rơi xuống. Luồng gió trở nên cuồn cuộn, đôi bàn tay đang đan chặt lấy nhau bị hất tung lên một cách không kiểm soát.

Adrenaline tiết ra nhanh chóng, âm thanh bị gió cuốn phăng đi. Trong cơn mơ màng, anh loáng thoáng nghe thấy Hạ Thiên Ca gọi tên mình bên tai. Khi quay đầu lại, cô đã nhắm nghiền mắt, anh nhìn thấy một Hạ Thiên Ca trọn vẹn nhất đang hiện diện ngay trước mặt mình, dường như anh đã nhìn thấu hết thảy về cô.

Hai người dìu dắt nhau bước xuống, héo rũ như quả cà tím bị sương muối vùi dập. Gương mặt cô trắng bệch, ngoảnh đầu nhìn những tiếng hét mới lại từ trên không trung trút xuống, cô vẫn chưa hoàn hồn mà nói, tại sao cả hai đều sợ hãi mà lại cứ phải giày vò đối phương như thế.

Sau khi xuống, Tô Ngữ đã đỡ hơn nhiều, còn cô gái thì vẫn giống như lúc nãy, chân tay bủn rủn, cả người tựa hẳn vào vai anh. Anh trầm tư một lát rồi nhắm mắt lại, hồi tưởng về khoảnh khắc cả hai đều sợ hãi nhưng vẫn nắm chặt lấy tay nhau.

“Anh không biết nữa, có lẽ con người sinh ra là để giày vò lẫn nhau.”

Hạ Thiên Ca nghiêng đầu nhìn anh một cách nghiêm túc, rồi lại cúi đầu suy nghĩ, cô nói mình không hiểu, lẽ ra họ nên đối xử tốt với nhau, chẳng ai nên giày vò đối phương cả.

Hai người lại đi dạo rất lâu suốt cả buổi chiều. Cô kéo anh len lỏi khắp nơi giữa dòng người, năng lượng dồi dào hệt như người chưa từng bị bệnh, cho đến khi mệt rã rời mới không tình nguyện mà chịu nghỉ ngơi.

“Lát nữa mình qua bên kia chơi nhé, em thấy bên đó có nhiều đôi tình nhân lắm.”

“Ừm, nghe theo em hết.”

Anh mỉm cười đồng ý, ánh hoàng hôn dần buông xuống che giấu đi vẻ mệt mỏi nơi chân mày. Anh khẽ nghiêng mặt sang một bên, đôi mi mỏng mấy lần chùng xuống. Những ngày bôn ba vừa qua thực chất chẳng hề nhẹ nhàng như vẻ bề ngoài, sự mệt mỏi tích tụ trong cơ thể, khi gượng dậy thì bị anh đè nén xuống, đến khi an tâm rồi lại như thủy triều tràn vào từng dây thần kinh.

Nhìn qua khe hở của dòng người, thấy có một tiệm kem, nhất thời hứng chí, anh nói để anh đi mua cho cô. Cô suy nghĩ một lát rồi đồng ý, dặn anh mua xong phải quay lại ngay, cô sẽ đứng đây đợi anh.

Hạ Thiên Ca rất ngoan ngoãn ngồi đó, đôi mắt dõi theo bóng dáng Tô Ngữ rời đi. Bàn tay còn trống không tự chủ được mà vân vê tà áo, bóng lưng ấy ngày càng xa, sắp bị dòng người nhấn chìm, thế là trái tim cô lại bắt đầu chơi vơi, chìm nổi không định hướng.

“Chào cô, tối nay bên chúng tôi có buổi biểu diễn tương tác, hôm nay tôi đã thấy cô và bạn trai mấy lần rồi, thấy hai người thật sự là một cặp trai tài gái sắc rất xứng đôi, không biết cô có hứng thú tham gia không?”

Cô theo bản năng cúi đầu nhìn tờ đơn đăng ký hoa mắt chóng mặt, những con chữ hỗn loạn khiến người ta phiền muộn. Khi ngẩng đầu lên lần nữa, anh đã đột nhiên biến mất. Cô cau chặt đôi mày, cơn nóng nảy bốc lên rồi lại bị ép xuống, giọng điệu lạnh lùng hoàn toàn không giống với cô lúc trước, khiến nhân viên công tác cũng phải sững sờ.

“Xin lỗi, bạn trai tôi không thích những thứ này, nên thôi vậy…”

Cô dứt khoát từ chối, rồi ngẩng đầu nhìn vào dòng người.

Rất nhanh sau đó cô đã tìm thấy anh, nụ cười trên mặt chưa kịp định hình đã như sáp nến tan chảy, lăn dài theo gò má.

Cô thấy anh, bên cạnh còn có một cô gái khác.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!