Tập 3: Ánh Sáng Le Lói

Chương 32 Tham Lam

Chương 32 Tham Lam

Mây trời hơi men, ráng chiều nồng đượm.

Máu như đóng băng trong huyết quản, cô trở nên dễ vỡ như món đồ sứ, những vết nứt lan rộng từ đế lên trên, bò lên khuôn mặt vô cảm của cô.

Cô giấu mình trong đám đông, không tiến lại gần mà đứng yên tại chỗ, nhìn chằm chằm vào họ.

Đó là một cô gái rất xinh đẹp đang bắt chuyện với anh. Cả hai đều là những người trẻ trung, ưu nhìn, thái độ đối với tình cảm cũng rất phóng khoáng. Cô gái kia thể hiện vẻ tự tin, rạng rỡ, trò chuyện lưu loát với nụ cười hào phóng.

Cô đột nhiên cảm thấy sự thong dong của mình giống như một tờ giấy trắng mỏng manh, chỉ cần xé nhẹ là rách nát. Dù hiểu rõ tính khí của anh, hiểu anh hơn bất kỳ ai, nhưng cô vẫn bàng hoàng, do dự, thậm chí là ghen tị…

Dường như tất cả đều là vô dụng, những ý niệm bệnh hoạn nấp trong góc khuất cười nhạo sự bi thảm của cô. Sự thật khiến cô nảy sinh một cảm giác thất bại nồng nặc.

Cô lại theo bản năng cắn móng tay, điên cuồng ám thị chính mình. Cô tự nhủ: Hạ Thiên Ca à Hạ Thiên Ca, yêu một người… không phải là mưu cầu cách ly anh ấy hoàn toàn. Liều thuốc của cô chính là bản thân cô, cô đã từng bỏ lỡ một lần thì không nên đi vào vết xe đổ đó nữa.

Thế là cô tiếp tục đứng yên tại chỗ, thấy anh không mặn mà gì với cô gái kia, thần sắc có chút lơ đễnh, mắt khẽ cụp xuống như thể đã mệt mỏi lắm rồi. Sau đó anh nói gì đó với đối phương, rồi cô gái ấy rời đi. Ngay lập tức, anh quay mặt về hướng chiếc ghế dài, thoáng cái đã thấy cô giữa đám đông và rảo bước tiến lại gần.

“Vừa rồi có một cô gái rất nhiệt tình, anh nhất thời không từ chối ngay được nên mất chút thời gian.”

Hạ Thiên Ca nghe anh giải thích ngay cả khi mình chưa kịp mở lời thì lòng cũng thấy dễ chịu hơn đôi chút, nhưng vẫn có chút chua xót.

“Ồ, em biết rồi.”

Hạ Thiên Ca lắc đầu, nhìn que kem trong tay anh, “Cái nào là của em?”

“Ừm… em tự chọn đi.”

Cô cau mày suy nghĩ một lúc, nói rằng mình rất tham lam, nhưng rốt cuộc cũng chỉ chọn một cái.

Tô Ngữ không nghĩ ngợi nhiều, hỏi cô, “Còn muốn đi đâu chơi nữa không?”

“Không đi nữa, về nhà thôi.”

Cô mỉm cười, bước nhanh vào dòng người trước anh, tựa như chuyện vừa rồi chỉ là một khúc nhạc đệm. Anh không hiểu, đành bất lực đi theo.

Bước ra khỏi công viên giải trí, Tô Ngữ thấy trời đã muộn, định đứng bên đường vẫy xe về. Anh liếc nhìn cô một cái, ánh đèn đường vàng vọt phủ lên người cô một lớp kính mờ ảo, cô đang im lặng ngồi xổm bên lề đường.

Anh an tâm quay đầu nhìn dòng xe cộ tấp nập phía bên kia đường, có vẻ đang là giờ cao điểm buổi tối, chẳng thấy mấy chiếc xe trống.

Đầu ngón tay hơi lạnh, anh mới nhớ ra que kem cầm trong tay sắp tan hết. Anh khẽ nhấp một miếng để xử lý phần kem đang chảy, cơn nóng nảy vì chờ xe mãi không được cũng dịu đi. Nhưng rồi cả người anh bỗng cứng đờ, anh bị ôm lấy từ phía sau.

Cơ thể ấm nóng mềm mại dán vào lưng, cô kéo anh chậm rãi nép vào sau tấm biển quảng cáo, che khuất thân hình của cả hai. Ánh sáng mờ mịt, họ giấu mình trong bóng tối.

Bàn tay vòng qua eo anh bắt đầu không yên phận, như một con rắn nhỏ linh hoạt lách vào khe hở của lớp áo lót, chạm vào da thịt. Lòng bàn tay mơn trớn những đường nét cơ bụng rồi trượt dần lên trên, cuối cùng dừng lại ở nơi lồng ngực anh.

Bàn tay mềm mại như không xương, hương thơm nồng nàn tỏa ra từ mái tóc, anh bị hành động đột ngột này làm cho luống cuống, trái tim đập thình thình, bị tiếng còi xe nhấn chìm.

“Anh đã nói gì với cô gái kia thế?” cô kiễng chân áp sát vào tai anh, “Không được nói dối đâu nhé, tim sẽ đập nhanh đấy.”

Giọng nói ấy rất nhẹ, bên tai nghe không rõ ràng, tựa như chẳng hề để tâm. Thế nhưng đầu gối lại thúc vào giữa hai chân anh, bắp đùi ma sát vào lớp vải, không biết vô tình hay cố ý mà chạm vào chỗ đó của anh.

Đầu gối bủn rủn, anh vòng tay ra sau nắm lấy cổ tay cô, giọng nói run rẩy bị nén lại nghe thật trầm đục, như thể đang trách mắng cô, “Hạ Thiên Ca, đừng quậy nữa.”

Động tác càn rỡ của cô khựng lại, một lúc lâu sau mới buông lỏng đôi tay đang siết chặt anh.

Cô nhớ ra mình đã hứa với anh rồi, phải từ từ trở nên tốt hơn.

Thế là cô cúi đầu, xin lỗi.

“Xin lỗi... em không cố ý.”

“Anh không có ý trách em.” anh quay đầu lại, đưa tay xoa nhẹ mặt cô.

“Lúc nãy anh hung dữ lắm.” cô thốt lên đầy vẻ nũng nịu, như đang làm nũng, “Tô Ngữ, em cũng không biết mình bị làm sao nữa, cứ nghĩ đến việc anh ở quá gần những cô gái khác là em lại thấy không vui, thậm chí là đau lòng.”

Nửa khuôn mặt cô chìm trong bóng tối, vẻ mặt dường như tuyệt vọng và bất lực, “Anh nói xem… có phải em hết thuốc chữa rồi không.”

Anh mỉm cười nói: “Chuyện này cứ phải từ từ thôi…”

“Vậy anh còn hung dữ với em nữa không?” cô cúi đầu, mũi chân di di trên mặt đất.

“Sẽ không đâu.” Tô Ngữ lắc đầu.

“Vậy… lần này bù đắp cho em thế nào đây?”

Hạ Thiên Ca ngẩng đầu lên, đáy mắt lóe lên những sắc màu tinh quái.

“Bù đắp?” anh nhíu mày, luôn cảm thấy mình như đã sập bẫy.

“Kem của anh vị gì thế?”

Đôi mày anh càng nhíu chặt hơn, “Hả?”

Hạ Thiên Ca đột ngột tiến lại gần anh, trên người cô tỏa ra mùi hương ấm áp. Nhân lúc anh đang ngẩn người, đầu lưỡi hồng phấn liếm nhẹ lên khóe môi còn vương chút kem của anh. Ẩm ướt, mềm mại, ngọt ngào…

Cô mím môi, liếm đầu lưỡi rồi nói, hóa ra là vị matcha, ngọt thật đấy.

Anh cũng đứng ngẩn ra, theo bản năng dư vị lại sự mềm mại còn sót lại trên môi. Không phải vị matcha, mà là một vị trái cây không tên, tóm lại là... mỗi cái đều có cái ngọt riêng.

“Đây là bù đắp sao?” anh hỏi.

“Không... em đã nói rồi, em rất tham lam.”

......

Trăng lạnh như nước, từng đóa hoa đào nở trên cành lay động những cánh hoa hồng phấn, trong không gian chật hẹp tràn ngập xuân sắc tình tứ, mùi vị ái ân thoang thoảng nơi đầu mũi mãi không tan.

Cô gục trên ngực anh, thở dốc nặng nề, khi cổ họng đã mệt lử thì chuyển thành những tiếng rên rỉ đứt quãng, mềm mại, nhẹ nhàng như một chiếc bàn chải nhỏ khẽ gãi vào tim.

Xương quai xanh mỏng manh khẽ run rẩy, cô nhẹ bẫng như sắp bay đi, những ngón chân miết chặt lên tấm ga giường nhăn nhúm.

Dù rất đau, nhưng một khi đã nếm trải trái cấm thì bao giờ cũng khó lòng quên được niềm hoan lạc ấy.

Những dây thần kinh nhạy cảm sau khi bị kích thích lại càng trở nên dễ động tình. Đêm khuya cô tịch, cô lặng lẽ leo lên cơ thể anh.

Thế là cô vốn luôn dịu dàng tĩnh lặng, ở trên giường lại trở thành một người phát ra những thanh âm vô cùng mãnh liệt. Nỗi đau khổ khi đôi cánh bị bẻ gãy và niềm vui sướng khi rơi xuống trần gian luôn khiến người ta lưu luyến không rời, dần dần quên sạch đi sự thanh khiết sạch sẽ khi còn ở trên trời cao.

Tô Ngữ nghe thấy hết thảy những âm thanh ấy, cổ họng anh khô khốc, đuôi mắt mệt mỏi thoáng qua vẻ hối hận, trong mắt vẫn còn vương chút dục vọng chưa tan hết.

Môi anh mấp máy, lời chưa kịp thốt ra đã bị cô hôn chặn lại.

Càng đến gần ranh giới cuối cùng lại càng không nỡ, càng thêm cố chấp, mỗi ngón chân nhỏ nhắn đều căng cứng, da đầu tê dại từng hồi, dòng thác xung động ùa lên đại não.

Sự kìm nén đến cực hạn là sự giải tỏa, nhưng sự trống rỗng sau niềm vui sướng lại thật đáng sợ, vì vậy cô không ngừng đòi hỏi, chỉ sợ mất đi. Có được anh, chiếm hữu lấy anh, căn bệnh điên lại rục rịch trỗi dậy.

Cô đã cố gắng hết sức để kìm nén chính mình.

Chỉ là đôi khi, đôi khi sẽ không kìm lòng được.

“Tô... Tô Ngữ.”

Hạ Thiên Ca chạm vào ngực anh, giọng nói đứt quãng, bên cổ phả tới một luồng hơi nóng ẩm ướt.

“Ừm? Sao thế?” anh thoát ra khỏi dục vọng trước cô, giọng nói đã lấy lại vẻ bình tĩnh.

“A Ngữ, em là của anh, cơ thể này, linh hồn này đều vậy.”

Cô đã khản giọng rồi, tiếng nói mờ mịt không rõ rành, chấp niệm thôi thúc cô.

Tô Ngữ cúi đầu, nhíu mày, ngực trái bị móng tay sắc nhọn của cô quẹt nhẹ một cái.

Cô nhìn dấu vết ửng đỏ chói mắt bên ngực trái anh, trán vùi sâu vào hõm cổ anh, gò má áp lên ngực anh rồi cọ xát đầy mãn nguyện. Là của cô.

Cửa đập mở ra, khoái cảm nối tiếp nhau khiến giọng cô y y a a nghe không rõ thực hư, cô nói, em là của anh, anh cũng phải là của em.

Si mê, vọng tưởng, điên cuồng... cô không mảnh vải che thân, phơi bày tất cả sự trần trụi cho anh thấy.

Cuối cùng tóc tai rũ rượi, áp sát lấy anh, tay vịn lên vai anh, cô khoan khoái nhấn chặt đôi chân xuống đất, dư vị sau cơn cao trào vẫn còn chạy loạn trong cơ thể, hóa thành dòng nhiệt lưu chảy ròng ròng. Cô làm ướt sũng người anh, nhìn anh dần dần nhuốm đầy mùi hương của cô.

Khung xương mảnh dẻ run rẩy, cô ôm chặt lấy anh như không còn nơi nào để nương tựa, liếm nhẹ vết bầm do móng tay mình gây ra trên ngực anh, mỉm cười đầy thỏa mãn và an tâm.

Cơn mệt mỏi trong não bộ đã đến giới hạn, cơn buồn ngủ ập tới, anh nặng nề nhắm mắt lại, trong cơn mơ màng cảm thấy ngực hơi ngứa ngáy.

Là cô đang viết tên mình lên đó.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!