Tập 3: Ánh Sáng Le Lói

Chương 11 Do Dự

Chương 11 Do Dự

Một tiếng hét thất thanh vang lên từ phòng vệ sinh, bước chân hỗn loạn, gần như hoảng hốt tìm đường chạy, suýt chút nữa thì ngã nhào.

Cô gái nhỏ vịn vào tường để giữ thăng bằng, sắc hồng nhuộm thắm đôi gò má, sâu trong tầng mây ẩn giấu vẻ thẹn thùng xen lẫn hờn dỗi. Cô đưa tay bịt chặt lồng ngực đang đập liên hồi, ký ức từ phía sau đuổi tới, mùi hương nam tính khiến người ta xao động vẫn còn vương lại nơi đầu mũi, mang theo một sự xâm lấn dần lan rộng tận đáy lòng.

“Sao thế?”

Giọng nói đầy vẻ nghi hoặc truyền ra từ phòng vệ sinh. Cô giật mình, cúi đầu nhìn những ngón chân trắng ngần, mềm mại đang bấm chặt xuống mặt đất, những đường gân xanh mờ ảo hiện lên trên mu bàn chân trắng như sứ.

“Này, sao anh không mặc quần áo vậy...”

Hà Mộ Thanh áp lòng bàn tay nóng hổi lên mặt vò nhẹ.

“Quần áo hôm qua đều bị thấm mưa nên anh giặt cả rồi, đây là chiếc cuối cùng.”

Tiếng vắt quần áo kêu răng rắc rồi im bặt, Tô Ngữ bước ra, trên tay cầm bộ đồ còn ướt một nửa. Thân trên của anh để trần, những thớ cơ gầy gò, đơn bạc khẽ căng lên, đường nét phân minh, gọn gàng và sâu sắc. Anh nhìn vào vành tai đỏ bừng của Hà Mộ Thanh, nhận ra sự sơ suất của mình, giọng nói trở nên điềm đạm và dịu dàng: “Vậy... vậy lát nữa anh sẽ ở trong phòng ngủ không ra ngoài nữa.”

“Đừng... đừng đi.”

Cô gọi anh lại, ánh mắt không tự chủ được mà lướt qua những đường nét gai người ấy, trái tim càng đập nhanh hơn. Cô mở miệng nhưng lại như người câm chẳng thốt nên lời, mãi một lúc sau mới quay đi, nhìn chằm chằm vào mặt sàn lạnh lẽo: “Để tôi đi lấy quần áo cho anh.”

Hà Mộ Thanh không nói hai lời liền lao vào phòng ngủ, mở tủ quần áo, từ tận sâu bên trong lôi ra vài chiếc áo thun dài tay trước đây mua để làm đồ ngủ. Đó đều là mẫu nam cỡ lớn, từ sau khi vào thu vẫn luôn nằm im lìm trong tủ để bám bụi.

Cô ngồi bên mép giường, ôm chặt đống quần áo vào lòng, hít một hơi thật sâu để tống khứ luồng khí đục ngầu trong lồng ngực.

Sắc đỏ rút dần khỏi vành tai, hơi nóng cũng từ từ dịu lại.

Cô ngả người nằm xuống giường, cơ thể lún sâu vào lớp vải mềm mại, thẫn thờ nhìn lên trần nhà xám trắng, hoàn toàn không biết mình đang làm gì. Cảm giác như đang lạc lối giữa đại dương không người, chỉ để tìm kiếm một hòn đảo tách biệt với thế giới. Cô biết con đường phía trước còn dài và khó tìm, nhưng lại cam tâm tình nguyện lún sâu vào ngục tù này.

Cô vò rối mái tóc như để phát tiết. Đã bốn năm rồi... những thứ vốn dĩ nên nhạt nhòa từ lâu lại cuộn trào mãnh liệt ngay khoảnh khắc gặp lại anh. Nhưng cô vẫn thật hèn nhát, vẫn luôn bàng hoàng và do dự...

“Này, xem có vừa không.”

Mái tóc được buộc cao thành đuôi ngựa gọn gàng, để lộ gương mặt trắng lạnh, thanh tú. Sự kiêu hãnh của cô rực rỡ như ngọn lửa kiều diễm, khiến những người đến gần thường không tự chủ được mà cảm thấy tự ti.

Tô Ngữ nhận lấy quần áo, ướm thử đại khái, kích cỡ hơi nhỏ một chút, chắc là miễn cưỡng mặc được.

“Không ngờ giờ lại còn phải để em chăm sóc.”

“Xì... bớt đắc ý đi, tôi một mình vẫn sống tốt đấy thôi.”

Cô tỏ vẻ khinh khỉnh, bĩu môi, ghét cái giọng điệu thuyết giáo của đối phương, cứ làm như lúc nào cô cũng ngây ngô và bốc đồng vậy. Để rồi cuối cùng, anh lại tưởng rằng tình cảm của cô cũng trẻ con như thế. Cô thậm chí có thể hình dung ra những lời thoái thác sẽ nghe được khi bị từ chối, lòng lại dấy lên một cơn khó chịu.

“Vậy hôm nay nghỉ ngơi cho tốt đi, trong tủ lạnh vẫn còn thức ăn thừa, trưa nay em muốn ăn gì?”

“Cơm rang trứng.” Cô không chút do dự, gần như là khẳng định theo bản năng.

“Ừ, sẽ xong ngay thôi.”

Anh đứng dậy lấy vài quả trứng trong tủ lạnh, bật bếp, đặt chảo, đổ dầu... Một bát cơm rang không quá phức tạp, trước đây anh cũng chỉ biết làm món này, và cô cũng thường xuyên ăn.

Tiếng đũa gõ vào bát lanh lảnh, lòng đỏ tròn trịa bị đánh tan nát, hòa cùng đám bọt trắng của lòng trắng trứng dần trở nên sánh đặc.

Nắng trưa rạng rỡ, ngước mắt lên bị ánh mặt trời làm cho chói mắt, anh bỗng thấy không thích ứng được với tiết trời đột ngột hửng nắng này.

Anh lại cúi đầu, lắng nghe bản tin trưa tẻ nhạt từ chiếc tivi ngoài phòng khách, dầu nóng xèo xèo náo nhiệt dưới đáy chảo.

Những đường nét rối rắm trong tâm trí bỗng trở nên rõ rệt, dần dần phác họa ra dáng vẻ phờ phạc với quầng thâm dưới mắt của cô. Lúc sáng sớm thức dậy, theo thói quen anh đã xem thời tiết, ở Đế Đô vẫn là những trận mưa dông dữ dội suốt đêm.

Anh nghĩ đến chứng mất ngủ của cô. Cơ thể yếu ớt. Sự thiếu hụt cảm giác an toàn.

Nhưng khi anh khao khát tình ý nồng nàn của cô, cảm giác vui sướng khi chơi đùa với lòng người khiến cô say mê bao nhiêu, thì mối tình vặn vẹo không thể định nghĩa sau này lại khiến anh phẫn nộ bấy nhiêu.

Trứng lỏng rơi vào chảo dầu, ngay lập tức nở bừng thành hoa, vài giọt dầu nóng bắn vào tay anh. Cái nóng bỏng rát nhuộm đỏ làn da.

Anh chợt bừng tỉnh, đưa tay dưới vòi nước lạnh để xả, nhưng vẫn nổi lên một vết rộp nhỏ, từng cơn đau nhói thật dày vò.

……

“Cậu làm cái quái gì thế? Lớn tướng rồi mà còn để mình bị nhốt trong nhà được hả?”

Vương Dao vừa nhận được tin nhắn đã lập tức từ trường lao tới, mang theo chiếc chìa khóa dự phòng mà Hà Mộ Thanh để lại ký túc xá để mở cửa cứu người.

“Không có gì, chút sự cố thôi.” Hà Mộ Thanh rút chìa khóa cất đi, ánh mắt không tự nhiên nhìn xuống đất, “Cái đó... cậu về trước đi, hôm nay mình không đến trường đâu.”

“Này, giữa trưa nắng thế này, mình còn chưa kịp ngủ giấc mỹ nhân đã phải đặc biệt chạy qua đây, gót chân còn chưa đứng vững mà cậu đã đuổi mình đi rồi à?”

Vương Dao đứng ở cửa không nhúc nhích, mái tóc uốn lượn xõa tung, giọng nói cũng lớn, khiến tim Hà Mộ Thanh run bần bật, “Vụ đi biển cậu nghĩ kỹ chưa? Lần trước không dưng lại đội mưa chạy mất, ô cũng chẳng thèm cầm, cứ như trúng tà ấy.”

“Mình đã bảo là không sao rồi mà, chuyện đi biển để sau hãy nói.”

“Ê ê ê, trong bếp làm món gì mà thơm thế?”

Vương Dao hít hà, ngửi thấy mùi dầu thơm phức liền phấn chấn hẳn lên, “Vừa hay mình cũng đang đói, chưa ăn sáng nữa, Hà tiểu thư chắc không ngại nhà có thêm một cái bát đâu nhỉ.”

“Không được!”

Hà Mộ Thanh trả lời một cách chém đinh chặt sắt, cô dồn thêm sức ép chặt vào cánh cửa, da đầu tê dại.

Vương Dao nhíu mày, định nói thêm gì đó thì biểu cảm trên mặt bỗng đóng băng, đầu ngón tay run rẩy chỉ vào phía sau Hà Mộ Thanh như gặp ma, lắp bắp không nên lời.

Mãi một lúc sau cô nàng mới hoàn hồn, nhìn rõ người đàn ông đang đeo tạp dề kia, tiếng nói vì kinh hãi mà trở nên chói tai: “Anh ta là ai? Mộ Thanh... sao trong nhà cậu lại giấu một người đàn ông? Sao anh ta lại mặc quần áo của cậu?”

……

“Bạn học, họ hàng, hay là bạn trai?”

Vương Dao xoa xoa tay, đối với bát cơm rang trứng vàng ươm thơm nức trước mặt bỗng chẳng còn chút hứng thú nào, đôi mắt sáng quắc nhìn chằm chằm Tô Ngữ, đánh giá anh từ đầu đến chân.

“Tôi và Mộ Thanh là...”

“Ăn cơm đi!”

Hà Mộ Thanh gõ vào thành bát, lườm Tô Ngữ một cái cháy mặt, “Nấu cơm thì lo mà nấu đi, ai cho anh chạy ra đây.”

“Không tìm thấy hành lá đâu nên anh định ra hỏi em.” Tô Ngữ mỉm cười bất lực, rồi lại nhìn sang Vương Dao, “Bạn là bạn học của Mộ Thanh đúng không, mình có nghe cô ấy nhắc về bạn.”

“Thật sao? Xem ra có đàn ông bên cạnh mà vẫn không quên cô em kết nghĩa này.”

“Cậu nói linh tinh gì đấy?”

Tai đỏ bừng, Hà Mộ Thanh đập bàn, giọng nói át cả mọi người, “Tôi và anh ta chỉ là...”

Cô khựng lại một chút, chú hươu nhỏ đang nghỉ ngơi lại bắt đầu náo loạn, đâm vào xương sườn đến phát đau, rồi cô lại trái lương tâm gật đầu: “Ừm... chỉ là bạn bè thôi.”

“Được rồi, bạn bè thì bạn bè, mình không nói nữa.”

Vương Dao tính tình bộc trực nhưng cũng biết nhìn sắc mặt, chỉ là cô cứ nhìn đăm đăm vào chiếc áo thun trên người Tô Ngữ: “À đúng rồi, bọn mình đang định đi biển đấy, anh có muốn đi cùng không?”

Bàn tay cầm đũa chợt siết chặt, đầu ngón tay rút hết máu trở nên trắng bệch, Hà Mộ Thanh vô tình liếc nhìn anh một cái, không còn vẻ phóng túng khi chỉ có hai người: “Đúng đó, chẳng phải hai ngày nữa anh sẽ đi sao, trước khi đi thì đi chơi một chuyến đi.”

Anh suy nghĩ một hồi, rồi trầm giọng gật đầu.

……

Mặt trời lặn, mặt trăng hiện hình.

Chập choạng tối, ánh đèn đường lờ mờ, chuyến xe buýt đêm vắng lặng, phần lớn các chỗ ngồi đều trống trải trong bóng tối.

Cô ngồi ở hàng ghế cuối cùng, tựa vào cửa sổ, đôi mắt đen láy ngước nhìn lên cao, nhìn vầng trăng dần hiện ra đường nét. Đó là một vầng trăng khuyết, tựa như bị ai đó chém một nhát thật mạnh, chỉ còn lại một mảnh trăng non hẹp hòi, và ráng chiều chính là dòng máu mà nó đã đổ ra.

Xe dừng bên trạm, cô một mình bước vào dòng người hối hả của màn đêm, từ từ chìm nghỉm giữa phố thị, chỉ còn lại chiếc vali da màu đỏ kéo lê phía sau là vô cùng nổi bật.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!