Tập 05

Chương 2: Chuẩn bị cho lễ cưới

Chương 2: Chuẩn bị cho lễ cưới

Đến cảng, chúng tôi chia làm hai đội để đi quay phim.

Vì đã báo cáo lịch trình trong đêm qua, nên Gawin và Kakana cũng không có ý kiến gì, Lục quân và Không quân quyết định chia ra để đi cùng.

Đội quay phim tôi mang theo có mười hai người, nhân sự vừa đủ để chia làm hai nhóm. Mỗi nhóm gồm hai người cho các vị trí như đạo diễn hiện trường, quay phim, trang điểm.

Hoàng tử Hiero bảo rằng "Chỉ là mang theo mỗi vị trí một người dự bị để đề phòng bất trắc thôi". Chắc hẳn anh ta không ngờ tới việc phải chia làm hai nhóm đi quay... mà không, biết đâu anh ta đã tính toán kỹ lưỡng rồi cũng nên.

Dù sao thì, từ đây chúng tôi sẽ hành động theo hai nhóm.

Nhóm 1 gồm Hoàng tử Hiero, Mirco, Crowen.

Nhóm 2 gồm tôi và Christo. Rinokis bảo hôm nay cũng sẽ làm công việc hầu gái và phụ giúp quay phim. Hay đúng hơn là tôi đã nhờ cô ấy giúp.

Có Hoàng tử của Artwall, cùng Hoàng tử và Hoàng nữ của Vandroge, lại thêm Tổng đại tướng quân đội đi cùng nên không cần hộ vệ khác.

Tóm lại là không có thời gian, cái gì không cần thiết thì cắt giảm hết để có thể di chuyển nhẹ nhàng.

Và——.

"Ngài Kakana. Đi thôi nào."

"Ừ."

Việc gặp Gawin và Kakana hôm qua quả thực không uổng phí.

Khi tôi nói cảm nhận về hai người họ cho Hoàng tử Hiero, anh ấy bảo "Ta sẽ nhận vị Tổng đại tướng Lục quân có vẻ phiền phức kia".

Thú thật tôi cũng nghĩ thế thì tốt hơn, nên người đồng hành của tôi là ngài Tổng đại tướng Không quân.

Gawin rất khó đoán. Nếu gặp phải một lão cáo già cứ lải nhải bới lông tìm vết mãi thì có khi tôi lỡ tay đấm hắn mất. Kakana có vẻ thẳng thắn dứt khoát hơn.

Vậy nên, Nhóm 1 đi cùng Tổng đại tướng Lục quân Gawin.

Nhóm 2 chúng tôi đi cùng Tổng đại tướng Không quân Kakana.

Và kết hợp với từng đội quay phim tương ứng.

Mọi người lần lượt lên các khí cầu đã chuẩn bị sẵn ở cảng và cất cánh ngay lập tức.

Nào, trước hết phải thông báo tuyến đường bay cho thuyền trưởng của con tàu mà Christo đã chuẩn bị.

Vandroge là đất nước có nhiều đảo nổi, nên việc quyết định đường bay rất vất vả. Quan trọng là làm sao để tiết kiệm thời gian nhất, không lãng phí chút nào khi di chuyển đến đảo tiếp theo.

"Lịch trình vô lý thật."

Trong buồng lái, Christo vừa nhìn bản đồ hàng không vừa chỉ đạo thuyền trưởng. Kakana đứng nghe bên cạnh lẩm bẩm điều mà ai cũng biết rõ.

Đúng, là một lịch trình vô lý.

Vì từ giờ chúng tôi phải đi qua hơn hai mươi hòn đảo.

Nhưng buộc phải làm.

Thời gian chỉ còn mỗi ngày hôm nay thôi.

"Hết việc xuất phát vào giờ này, lại đến việc định bay theo cái tuyến đường vô lý kia... Cái thứ Magic Vision gì đó chẳng những không có lễ tiết mà ngay cả thường thức cũng không biết phân biệt hay sao?"

Chà, với người không hiểu rõ về Magic Vision thì chắc chẳng hiểu chúng tôi đang bán mạng vì cái gì đâu.

Nên tôi đã nói thẳng.

"Nếu cứ giữ lễ tiết và thường thức mà quay được cảnh đẹp thì tôi đã làm rồi. Vì không được nên mới phải làm chuyện vô lý đấy chứ."

"Cảnh đẹp?"

"Nếu muốn ngắm hoàng hôn thì phải chọn thời gian đúng không? Muốn ngắm hoàng hôn đẹp thì phải chọn cả địa điểm nữa đúng không? Chính là như vậy đấy."

"...? Ta vẫn chưa hiểu lắm..."

Vậy sao. Thế thì nói toạc ra nhé.

"Chúng tôi đi quay những cảnh sắc mà nếu không đến tận nơi đó thì sẽ không thể nào nhìn thấy được."

Đầu tiên là Đảo Thượng Tầng số 3.

Mục tiêu là dinh thự của một nữ quý tộc, người từng làm gia sư cho Zackfard khi anh ta trạc tuổi tôi.

Chúng tôi đến để xin "lời chúc phúc của những người có duyên với cô dâu chú rể nhưng không thể đến dự hôn lễ" để phát sóng trong đám cưới ngày mai.

"——Chờ chút! Cái đó là cái gì... A, khoan! Ta bảo chờ đã!"

Cuối cùng thì nhân viên cũng bắt đầu lờ đi rồi.

Cũng phải thôi, đến tôi cũng đang bắt đầu cáu tiết đây. Tự mình nói ra thì hơi kỳ, nhưng việc tôi động tay động chân chỉ còn là vấn đề thời gian.

Trời cuối cùng cũng hửng sáng.

Vì ưu tiên tốc độ di chuyển và quay phim nên chúng tôi đã đến được ngôi nhà thứ tư. Vẫn còn lịch trình tiếp theo nên mọi người đang chuẩn bị quay phim một cách khẩn trương.

Đến lúc này có thể nói là suôn sẻ.

Vì đã xác định là cuộc quay phim chạy đua với thời gian ngay từ trước khi bắt đầu, nên cảm giác căng thẳng của đội quay phim cao hơn mọi khi. Phối hợp với những động tác nhanh nhẹn, bầu không khí khá là gay gắt, toát lên vẻ tuyệt đối không được phép thất bại.

Tôi cũng nghĩ mình không thể thất bại.

Tôi không muốn gây gổ vì những chuyện vặt vãnh, kết quả chỉ làm không khí tệ hơn và tốn thời gian.

Thế nên, tôi đang dốc toàn lực để quan sát xung quanh và đóng vai trò làm vật giảm chấn. Tôi cũng là người đi sửa chữa sai sót của nhân viên hay giải thích cho đối tượng cần quay phim.

Ngay cả Rinokis kia cũng xung phong vác những thiết bị nặng và nói "Để em mang hành lý cho", cống hiến hết mình. Thậm chí không ngại rời xa tôi.

Dù là tôi nhờ giúp, nhưng cô ấy quả thực rất hợp tác.

Lịch trình tuy quá sức, nhưng vì mọi người đều chấp nhận sự quá sức đó để hoàn thành công việc, nên ai nấy đều nghiêm túc chưa từng thấy. Đến mức không có chút dư dả nào khiến tôi hơi lo.

——Đã như thế rồi mà.

Tổng đại tướng Không quân Kakana cứ hễ một tí là lại hỏi tôi và đội quay phim đang điên tiết rằng "Cái đó là cái gì", "Cái đó dùng làm gì".

Tôi không bảo là không được hỏi.

Những thứ nhìn thấy và những việc đang làm, tất cả đều là văn hóa lạ lẫm với cô ta. Với tư cách là giám sát viên, tôi nghĩ cô ta muốn nắm bắt tình hình và hiểu cặn kẽ chúng tôi đang làm gì.

Tôi cũng nghĩ điều đó xuất phát từ tính cách nghiêm túc và sự ưu tú của cô ta.

Nhưng, đơn giản là không đúng lúc.

Tất cả mọi người đang di chuyển tất bật thế này, làm ơn đừng có hỏi vào những lúc bắt người ta phải dừng tay lại.

Tôi đã nhờ vài lần là "Để lúc di chuyển trên tàu hãy nói", nhưng cô ta chẳng chịu nghe.

Điều này tôi cũng không phải không hiểu.

Vì lỡ làm xong rồi thì đã muộn.

Chắc là lời nói và hành động xuất phát từ sự cảnh giác cao độ vì mục đích tự vệ và quốc phòng, muốn ngăn chặn ngay bên bờ vực nếu có chuyện gì xảy ra để hạn chế thiệt hại.

Nhưng mà, quả nhiên là, quá không đúng lúc. Quá tệ.

"Ngài Kakana, đừng có chặn nhân viên lại."

Tôi ngăn Kakana, người đang định nắm tay nhân viên để bắt dừng lại.

Đây là lần thứ sáu trong ngày tôi nói câu này rồi.

Dù trời mới chỉ sáng rõ, vẫn còn là buổi sáng sớm, thế mà tôi đã phải nói đến sáu lần.

"Không nhưng mà, ta chưa từng thấy cái đó bao giờ."

"Cái đó gọi là tấm hắt sáng, là tấm bảng dùng để phản chiếu ánh sáng vào đối tượng quay phim giúp lên hình đẹp hơn."

Nhà thứ nhất, thứ hai, thứ ba.

Vì đảm bảo được ánh sáng mạnh tại địa điểm quay nên không cần dùng đến.

Tuy nhiên nhà thứ tư này là nhà dân thường.

Vì quy định từ phía Vandroge là "chỉ quay trong nhà và trong khuôn viên", nên buộc phải quay trong phòng, do nơi này không có sân vườn.

Tức là quay trong nhà, nơi thiếu ánh sáng và khá tối nếu không có nguồn sáng nhất định.

Nên phải chiếu sáng.

Nếu cứ thế mà quay thì mặt sẽ bị đổ bóng, nhìn không đẹp.

"——X, xin lỗi đã để chờ lâu. Ờm, tôi mặc bộ dạng này có được không ạ...?"

Người phụ nữ mặc chiếc váy thiết kế hơi lỗi thời bước ra, cô nhân viên trang điểm liền bảo "Được ạ, được ạ! Mời ngồi vào đây!" rồi ấn cô ấy ngồi xuống ghế và nhanh tay trang điểm.

Vốn dĩ chưa hiểu rõ sự tình, lại còn bị tập kích tại nhà khi đang ngủ, thậm chí chưa kịp sửa soạn buổi sáng, nên cô ấy vô cùng bối rối.

Nhưng không sao cả.

Hay đúng hơn là, xong việc của chúng tôi thì cô muốn ngủ lại bao nhiêu cũng được, nên làm ơn hãy hợp tác lúc này thôi. Xin lỗi nhé nhưng chúng tôi chỉ có lúc này thôi.

"N, này! Cái đó là cái gì!? Kẹo dẻo Marshmallow hả!?"

"Chỉ là bông phấn thôi ạ... Ơ? Sao ngài lại không biết?"

Người này có trang điểm mà nhỉ? Sao lại không biết? Mỹ phẩm và cách trang điểm ở Vandroge khác biệt sao? ...À, trang điểm phó mặc cho hầu gái. Ra là vậy.

"Cái đó là!? Chẳng phải là cái lược sao!?"

"Chính xác là cái lược đấy ạ. Thứ dùng để chải tóc ấy mà. Xin ngài bình tĩnh lại chút đi, hỏi những thứ hiển nhiên thế này làm tôi khó xử lắm."

Nghiêm túc là tốt, nhưng thái quá lại thành vấn đề. Người này chắc chắn thuộc kiểu nghiêm túc đến mức hỏng việc.

Cứng nhắc đến độ này, thú thật tôi cũng bắt đầu thấy hơi tò mò về con người thật của Kakana, nhưng giờ không phải lúc bận tâm chuyện đó.

"—Nia-chan, nhờ em nhé!"

Đạo diễn hiện trường gọi, tôi đáp gọn: "Vâng!"

Tôi sẽ làm mẫu cho cảnh quay.

Dù ma thạch ghi hình khá dư dả, nhưng cũng không thể lãng phí. Vì vậy, họ muốn tôi diễn tập sơ qua trước khi quay thật.

"—Được rồi, ngài Kakana, xin hãy im lặng quan sát. Đặc biệt trong lúc quay, tuyệt đối không được phát ngôn. Sẽ bị lẫn tạp âm vào đấy ạ."

Đây là lần thứ tư tôi phải nhắc nhở điều này. May là chưa có sự cố nào xảy ra, nhưng tôi cứ nơm nớp lo sợ cô ta sẽ phạm quy.

"Không, nhưng mà... toàn những thứ tôi không hiểu. Các người đang làm cái gì vậy? Mục đích là gì? Tôi chẳng hiểu chút nào cả."

...Cũng không phải tôi không hiểu lý do khiến cô ta bối rối. Nhưng hiện tại, việc quay phim được ưu tiên hơn là giải đáp thắc mắc.

"Không, không phải thế. Cứ làm theo lời họ đi."

Lúc đó, Christ bước tới.

"Dù là lệnh của ông già Hoàng đế, nhưng với tư cách giám sát viên, cô đang đi quá giới hạn rồi đấy. Cô đang làm vướng chân mọi người."

Christ mà tôi biết vốn là gã tay chơi lãng tử lúc nào cũng thong dong, nhưng giờ đến cả anh ta cũng đang căng thẳng.

Tiện thể nói luôn, anh ta đi cùng với tư cách người khuân vác. Có vẻ anh ta cũng hứng thú với việc quay phim nên đứng quan sát kỹ lưỡng từ xa—nhưng trước tình hình này, anh ta buộc phải xen vào.

"Dù ngài nói vậy, nhưng nếu có chuyện gì xảy ra thì đã muộn rồi."

"Thì có chuyện gì đâu. Đã chẳng có chuyện gì xảy ra còn gì."

"Cho đến giờ là vậy, nhưng từ giờ trở đi thì chưa biết được. Vì tôi hoàn toàn không hiểu các người đang làm cái gì."

"Đã giải thích bao nhiêu lần rồi. Lại đây chút xem nào."

"Khoan, Christ đại nhân, tôi còn phải giám sát...!"

Christ nắm tay Kakana kéo ra ngoài, ngoái lại qua vai và gật đầu với tôi. —Ý là anh sẽ giữ chân kẻ phá đám này, tranh thủ quay ngay đi.

Mấy nhân viên thấy cảnh Kakana bị lôi đi, tay chân cũng làm việc nhanh hẳn lên. Tranh thủ lúc này, nhanh lên, kiểu vậy.

"Để mọi người đợi lâu. Trước hết, về chủ đích của cảnh quay này thì—"

Và thế là tôi cũng nhanh chóng làm mẫu.

—Nhân tiện nói thêm, người phụ nữ mà chúng tôi vừa "đột kích" khi cô ấy còn đang ngái ngủ này là một người bạn thuộc tầng lớp hạ cấp quý tộc, từng theo học tại Tu Học Quán ở Vandroge vài năm trước. Nghe nói là cùng khóa với Philedia.

Ở đất nước này cũng chia ra các cấp tiểu học, trung học và cao học; cô ấy tốt nghiệp trung học xong thì hình như trở nên xa cách với bạn bè.

Hiện tại cô ấy đã rời khỏi nhà cha mẹ và sống một mình, sinh hoạt chẳng khác nào dân thường. Tuy mang tiếng con gái quý tộc nhưng hầu như không có cơ hội mặc váy dạ hội, nên cũng chẳng may bộ nào mới.

"Cái đó... thật sự có thể gửi giọng nói đến ngài Phil sao?"

Tuy bây giờ đã xa cách, nhưng nghe đâu hồi còn đi học họ khá thân thiết. Khi tôi nói lý do chúng tôi đến đây—rằng "Zackfard và Philedia sẽ kết hôn vào ngày mai"—cô ấy đã nhảy cẫng lên vì vui sướng, dù vừa mới ngủ dậy.

Khi tôi trả lời "Không chỉ giọng nói mà còn cho thấy cả hình ảnh nữa", cô ấy vẫn chưa hiểu lắm, nhưng trông vẫn rất vui mừng.

***

"Tiểu thư, tôi có đề xuất này."

Sau khi thu xong lời chúc mừng thứ tư, chúng tôi lập tức rút lui. Trên đường lên chiếc thuyền đơn cỡ lớn đang chờ sẵn để ra bến cảng, Rinokis lên tiếng.

"Để thuyết phục ngài Kakana, tôi nghĩ cách nhanh nhất là cho ngài ấy xem thực tế chúng ta đang làm gì."

Trên chiếc thuyền này có tôi, Rinokis, Christ, và chở theo toàn bộ thiết bị.

Sau cuộc họp nảy lửa hôm qua, cảm giác như anh ta bị đối xử hơi thô bạo, nhưng dù sao cũng là Hoàng tử đang ngồi trên tàu, nên đãi ngộ vẫn khác biệt hẳn so với đám nhân viên. Dù tôi nghĩ giờ này cũng chẳng ai quan tâm nữa. Bản thân anh ta chắc cũng chẳng để ý. Nhưng cứ nói thế cho phải phép.

Hơn nữa, người đang lái chiếc thuyền này chính là anh ta. Đích thân Hoàng tử cầm lái.

"Cho xem... ý cô là cho xem những thứ vừa quay xong lúc nãy sao?"

"Đúng vậy. Chúng ta đưa ra bằng chứng về việc mình đã làm. Mấy người kiểu đó thường yếu thế trước bằng chứng. Nhất là vật chứng."

Ra là vậy.

Tôi không biết cô ta có yếu thế hay không, nhưng có lẽ sẽ hiệu quả. Liệu có làm được không nhỉ?

"Nếu làm được thì nên làm đi."

Christ chen vào với vẻ mặt nghiêm trọng.

"Thái độ của đội quay phim đối với Kakana đang ngày càng qua loa rồi đúng không? Kéo theo đó, đám thuộc hạ cô ta mang theo cũng bắt đầu có ác cảm. Cứ đà này khéo lại xô xát mất."

...Chậc, phiền phức thật. Đã không có thời gian rồi mà...

"Thử hỏi đạo diễn hiện trường xem sao."

Những hình ảnh đang quay này sẽ được dùng cho lễ cưới ngày mai. Tức là việc biên tập hình ảnh chắc chắn sẽ thực hiện tại Vandroge này.

Tôi chưa được phổ biến về khâu đó nên không rõ chi tiết, nhưng nếu có thể chuyển thành hình ảnh ngay bây giờ, dù chỉ một phần thôi, thì có lẽ nên cho Kakana xem thử.

Cứ để thế này thì sẽ có xô xát. Xô xát với Kakana đồng nghĩa với việc xô xát với quân đội nước khác. Điều đó tôi thực sự muốn tránh. Nếu bị yêu cầu ngừng quay thì đúng là không còn mặt mũi nào, mà còn ảnh hưởng đến việc chào hàng Magic Vision nữa.

Và hơn hết, tôi sợ mình sẽ lỡ tay đánh người.

Bản thân tôi cũng đang cáu lắm rồi đây. Bị bắt chạy theo cái lịch trình dày đặc thế này. Vừa mới xong một lịch trình dày đặc khác ngay trước đó mà vẫn bắt làm tiếp sao? Tôi đang nghĩ thế đấy. ...Mà, phần tôi không phải diễn xuất nên cũng đỡ, vẫn còn chút thoải mái.

Trong lúc lên tàu bay di chuyển đến đảo nổi tiếp theo, tôi đã thử đề xuất với đạo diễn và các nhân viên: Có nên cho Kakana xem những gì đã quay được không?

Đám nhân viên đang căng thẳng vì sự can thiệp thái quá của Kakana liền đồng ý ngay tắp lự. Bản thân họ cũng thấy cứ thế này thì hỏng bét. Cũng phải thôi. Xô xát với quân nhân nước khác, sơ sẩy một chút là mất mạng như chơi.

Chúng tôi gọi Kakana lại ngay và cho cô ta xem đoạn phim vừa mới quay xong.

Rằng chúng tôi đang đi quay những hình ảnh này cho ngày mai.

Rằng những hình ảnh này sẽ lưu lại mãi mãi, để bất cứ lúc nào cũng có thể hồi tưởng lại cảm xúc của "ngày đặc biệt" ấy.

"............"

—"Chúc mừng hai bạn kết hôn."

Kakana dán mắt vào khung cảnh vừa quay tại địa điểm đầu tiên đang hiện lên trên Ma Tinh Bản. Cô ta yêu cầu xem lại, hết lần này đến lần khác, và cứ thế chăm chú nhìn.

"...Ra là vậy. Là như thế này sao. Ra là vậy... Ừm, tôi hiểu rồi. Những việc các người đang làm, hành động của các người, và cả lý do phải gấp gáp, tôi đã hiểu."

Vừa gật đầu lẩm bẩm "ra là vậy, ra là vậy"... đôi mắt Kakana khi ngẩng lên khỏi Ma Tinh Bản đã hơi ươn ướt.

"Do thân phận, có những người bạn, những người có duyên nợ mà ta không thể mời đến dự lễ. Vậy mà những người đó cũng có thể gửi lời chúc phúc sao? Zackfard Haskitan, và cả Philedia Cocuris nữa, chắc họ sẽ vui lắm. Nếu tôi là cô dâu, có khi tôi khóc mất."

Kakana lấy khăn tay ra, khẽ chấm khóe mắt. Giờ mà nói "Khóc rồi kìa" thì chắc là vô duyên lắm nhỉ.

"Còn bao nhiêu nơi nữa?"

"Đến tối là còn hai mươi hai nơi ạ."

Quay xong chỗ đó, chúng tôi còn phải thức trắng đêm để biên tập. Lý do nhân viên căng thẳng là vì họ xác định sẽ gần như không được nghỉ ngơi cho đến khi lễ cưới ngày mai kết thúc. Họ hiểu rằng mình đang lao thẳng vào cái địa ngục mang tên công việc không hồi kết. Không thời gian, không dư dả, tâm trí cũng chẳng thảnh thơi. Bảo sao mà không cáu bẳn.

"Với tốc độ này liệu có kịp không? ...Không, xét theo đường bay thì đáng ngờ lắm. Được rồi, để tôi cho thuộc hạ đi trước."

Hửm? Đi trước?

"Để thuộc hạ của tôi đi trước, báo cho những người cần lấy lời chúc chuẩn bị sẵn thì sao? Những quý tộc nổi tiếng thì có vẻ đã được báo trước, nhưng những người còn lại chắc chỉ được nhắn là hãy ở nhà thôi đúng không? Chỉ cần báo họ mặc lễ phục và chờ sẵn, thì việc tác nghiệp tại chỗ sẽ nhanh hơn chứ?"

—Tuyệt vời.

"Được sao ạ?"

Tôi cũng đã nghĩ đến cách đó, nhưng không đủ người. Với lại cũng không có thời gian. Đây là kế hoạch vừa mới quyết định hôm qua. Số lượng tàu bay cũng không chuẩn bị kịp, tóm lại là thiếu thốn đủ đường.

Nhưng nếu là quân nhân. Hơn nữa người ở đây lại là Tổng đại tướng Không quân. Tàu bay hay nhân lực thì chắc chắn huy động được ngay.

"Được không đấy, ngài Kakana? Lạm dụng chức quyền à nha?"

Christ vừa cười vừa nói, Kakana lại chuyển ánh nhìn về phía Ma Tinh Bản.

"Tôi chỉ cho cấp dưới nghỉ phép từ bây giờ, và nhờ vả việc riêng thôi. —Tôi không quen biết Philedia Cocuris, nhưng cùng là phụ nữ, tôi không muốn lễ cưới chỉ có một lần trong đời bị thất bại. Và đã làm thì tôi muốn nó phải thành công."

Cùng là phụ nữ sao.

Hình như cô ấy đang hẹn hò với Tổng đại tướng Lục quân Gawain, nhưng vẫn chưa kết hôn thì phải.

...Mà, mỗi người một hoàn cảnh, tôi cũng chẳng có gì để nói.

Kakana, người mà tôi cứ ngỡ chỉ là kẻ địch, lại bất ngờ chuyển sang thế trận hợp tác. Nhờ vậy, tốc độ quay phim sẽ tăng lên đôi chút.

Việc đưa ra vật chứng mẫu đã giúp Kakana hiểu ra vấn đề chỉ trong nháy mắt.

"Cảm giác cứ lạ lạ sao ấy. Trông như người khác vậy."

À, ừ.

"Bất ngờ là có nhiều người thấy thế lắm đấy ạ."

—"Chúc mừng kết hôn. Có cơ hội nên tôi xin gửi lời chúc mừng."

Kakana nhìn chính mình phản chiếu trên Ma Tinh Bản với vẻ mặt vi diệu.

Hình dáng bản thân nhìn trong gương, và hình dáng bản thân nhìn trên Ma Tinh Bản của Magic Vision. Bất ngờ là có rất nhiều người cảm thấy trông cứ như người khác. Thậm chí có người còn bảo nghe giọng cũng chẳng giống giọng mình. Cảm giác cứ lạ lạ, lại còn có chút xấu hổ hay sao đó.

Trường hợp của tôi, vì hoàn cảnh đặc biệt nên không có cảm giác đó. Bởi lẽ tôi đúng thật là người khác mà. Trước khi nhìn thấy hình dáng Nia Liston trên Magic Vision, tôi vốn đã chưa quen nhìn Nia Liston, nên không thấy phản cảm gì mấy.

Nhưng, những người có phản ứng thế này thì nhiều lắm.

"—Cái này dùng được đấy chứ?"

Ý kiến đó của đạo diễn hiện trường lập tức được thông qua.

Khi đến nơi, chúng tôi phải giải thích mục đích cho đối tượng quay, rồi mới bắt đầu quay. Để rút ngắn cái "thời gian giải thích" đó, nếu làm một bản mẫu và cho họ xem thực tế trên Magic Vision nó như thế nào thì chẳng phải nhanh hơn sao.

Tóm lại, giống như đã cho Kakana xem, chúng tôi sẽ chuẩn bị một đoạn phim dùng để cho những người sắp quay xem. Đó là ý tưởng.

"Vậy nhân tiện, nhờ ngài Kakana luôn đi."

Có sẵn người đây rồi còn gì. Người phù hợp nhất để làm mẫu, ngay tại đây.

Những đoạn của những người đã quay trước đó không thích hợp làm mẫu. Vì đó là những lời chúc dành riêng cho lễ cưới của Zackfard và Philedia. Lần này vì quá gấp gáp nên chúng tôi mới cho mỗi giám sát viên xem. Nhưng tôi nghĩ không nên công khai rộng rãi quá. Đó là thông điệp gửi cho cá nhân, nói cách khác cũng giống như thư từ vậy.

Thế nên, nếu cần bản mẫu, thì chỉ còn cách quay mới.

Và thế là Kakana Lesijin được chọn.

Vừa hiểu rõ việc chúng tôi đang làm, lại có chức danh Tổng đại tướng Không quân, người dân Vandroge chắc chắn sẽ đánh giá đây là nhân vật đáng tin cậy.

Tuy có cả Hoàng tử Vandroge đi cùng, nhưng anh ta là lá bài tẩy. Có thể sẽ xưng danh khi cần kíp, nhưng cơ bản là đang vi hành. Lại còn đang làm tài xế nữa.

"Hử? Không, không được đâu? Tôi không làm được đâu. ...Không được. Đã bảo là không được mà. Không được... Này, đừng có lại đây. Đừng có ép sát vào. ...Chờ, này! Cái đó là cái gì!? Cái thứ trông giống son môi đó là cái gì!?"

Là son môi chính hiệu đấy ạ.

Về khoản này thì họ đúng là dân chuyên nghiệp.

Đám nhân viên có vẻ đánh giá là "trông thú vị đây", họ vây lấy Kakana trong chớp mắt, và hoàn tất công tác chuẩn bị quay phim nhanh như gió.

Gương mặt ít trang điểm được dặm lại cho sáng hơn một chút, màu môi tự nhiên cũng được tô lại bằng màu hồng trông vừa khỏe khoắn vừa tự nhiên.

Sau đó, họ thuyết phục Kakana bằng những câu như "không có thời gian", "không được chần chừ", "đừng lề mề nữa" như thể hối thúc, và thế là đoạn phim "lời chúc mẫu" đã hoàn thành.

"Quả không hổ danh quân nhân. Lưng thẳng tắp, dáng điệu thật đẹp. Ánh mắt rất có lực. Với lại phát âm cũng hay nữa."

"Ừ, người rất ăn hình. Người này mà ngồi uống rượu ở quán bar có không khí tốt một chút thì chắc đắt khách lắm."

"Đúng đấy ạ. Toát ra khí chất của một người phụ nữ sành sỏi."

"Mấy cô gái hoàn hảo chỉn chu thế này, những khoảnh khắc bất chợt đánh mất sự hoàn hảo mới là cực phẩm đấy."

""Chuẩn luôn—""

Về khoản này thì họ đúng là dân chuyên nghiệp.

Cách nhìn nhận hình ảnh hoàn toàn là góc độ của người làm nghề. Muốn quay Kakana đẹp hơn nữa, muốn quay cô ấy trong những tình huống hay kế hoạch làm nổi bật vai chính, chắc chắn trong đầu họ đang nảy ra hàng tá ý tưởng như thế.

Tôi cũng nảy ra vài ý tưởng đây. Kiểu như thay vì Benderio, nếu làm chương trình "Nhật Ký Dạo Chơi Lãnh Địa Liston" thì chắc sẽ hút khách lắm.

Bên cạnh đội ngũ nhân viên và Christo đang phấn khích tột độ, Kakana với vẻ mặt vô cùng xấu hổ lẩm bẩm: "…Mấy người đừng có làm thế nữa được không."

Nhờ sự dẫn đường từ cấp dưới của Kakana kết hợp với các đoạn phim mẫu, quá trình quay phim đã diễn ra vô cùng thuận lợi.

"Trong những chặng đường dài hơi thế này, một chút niềm vui nho nhỏ sẽ tạo nên sự khác biệt đấy ạ. Thế nên em đã mua cái này về."

Khi việc quay phim kết thúc và chúng tôi vội vã lên phi thuyền, Rinokis bày biện những món bánh kẹo mà cô ấy vừa kiếm được.

Đó là một loại bánh đơn giản gồm lớp vỏ mỏng giòn tan kẹp mứt trái cây theo mùa và kem. Kích thước cũng khá nhỏ, với đàn ông vóc dáng cao lớn thì có lẽ chỉ một miếng là xong.

Nghe nói đây là đặc sản nổi tiếng ở Vandroge có tên là "Bánh kẹp Hinoku".

Vì Rinokis luôn đi theo tháp tùng tôi nên mọi người đều biết mặt, nhưng trong suốt lúc quay phim, cô ấy hoàn toàn không xuất hiện hay nói nửa lời.

Hành động đột ngột này của Rinokis khiến mọi người ngạc nhiên, nhưng ai nấy đều thầm biết ơn và vui vẻ lấp đầy những cái bụng đang đói meo bằng chỗ đồ ăn tiếp tế.

"Christo-sama, để tôi thử độc cho."

"Ồ, chia đôi không? Kakana-dono."

"…Cách nói của ngài nghe hơi kỳ quặc, nhưng cứ làm vậy đi."

Christo dù sao cũng là Hoàng tử, quả nhiên rất cẩn trọng trong chuyện ăn uống. Mà thực ra đây hoàn toàn là đồ ăn bán ngoài tiệm, chẳng có âm mưu hay mặt tối nào cả, nên sự cảnh giác của Kakana cũng có vẻ không cao lắm.

"Tiểu thư, chúng ta chia đôi nhé?"

Chuyện đó tính sau, nhưng có vẻ như cụm từ "chia đôi" mà vị Hoàng tử lả lướt kia thốt ra đã chạm đúng vào tim cô hầu gái nhà tôi rồi.

"Trước giờ cô có bao giờ chịu thử độc đâu."

"Em vừa nghĩ lại rồi, đó là việc rất quan trọng. Nào, chia đôi đi ạ. Mỗi người ăn một nửa. Vui vẻ chia nhau mỗi người một nửa là tuyệt nhất."

Nghe thấy từ "vui vẻ" kia, tôi cảm giác mục đích của việc này đã đi quá xa so với cái gọi là thử độc rồi… nhưng mà thôi, kệ đi.

Rinokis sau khi nếm được sự ngọt ngào của việc "chia đôi", cứ mỗi lần di chuyển qua các Phù Đảo là lại mua một thứ gì đó nhỏ xinh.

Tuy đa phần là Bánh kẹp Hinoku, nhưng dường như mỗi đảo lại có đặc sản và hương vị riêng, nên mục đích ban đầu là "chút niềm vui nho nhỏ cho chặng đường dài" cũng coi như đã đạt được.

Món bánh ở đảo tiếp theo sẽ là gì nhỉ—cái niềm vui nhỏ bé ấy đã xoa dịu tâm hồn tôi, đến mức tôi coi đó là sự cứu rỗi trong tình cảnh chẳng còn chút thảnh thơi này.

Tiện thể thì món tôi thích nhất là Bánh kẹp Hinoku nhân kem có trộn lá hồng trà. Mùi hương rất thơm.

Nhờ sự hợp tác bất ngờ và những sáng kiến nho nhỏ, cái lịch trình dày đặc quá sức chịu đựng này đã được giải quyết một cách suôn sẻ.

Và rồi—buổi quay phim kéo dài đến tận đêm khuya cuối cùng cũng kết thúc.

Khi chúng tôi quay lại thủ đô Yunesugo của Vandroge và về đến khách sạn thì trời đã về khuya.

Sau hơn nửa ngày lặp đi lặp lại việc di chuyển và quay phim, cả tôi, Rinokis, các nhân viên, cho đến Christo đi cùng để tham quan, và cả Kakana đi theo để giám sát, tất cả đều đã kiệt quệ cả về thể xác lẫn tinh thần, tơi tả hết cả.

Lê lết cơ thể nặng trĩu về lại căn phòng hào nhoáng hôm qua, mọi người lần lượt ngã gục xuống… hay nói đúng hơn là lăn ra bất tỉnh nhân sự.

"—Mừng mọi người trở về. Vất vả rồi."

Đích thân Hoàng tử Hiero đã ra đón, nhưng giờ chẳng ai còn tâm trí đâu mà để ý nữa.

Mọi người thực sự đã quá mệt mỏi. Một chặng đường dài kéo từ sáng sớm đến tận đêm khuya thế này, ngay cả tôi cũng là lần đầu tiên trải qua.

Đây chính xác là một lịch trình địa ngục.

Đến cả Christo cũng nằm vật ra sàn, ngủ lăn lóc cùng với cô bé thợ trang điểm. Chắc là phép tắc xã giao hay sự ý tứ cũng đã bị mài mòn đến mức chẳng còn lại chút gì rồi.

Tôi cũng suýt thì gục ngã, nhưng vẫn cố lết được đến cái bàn. Chỉ cần lơ là một giây thôi là tôi sẽ chìm vào giấc ngủ ngay lập tức. Rinokis đứng hầu phía sau trông cũng buồn ngủ lắm rồi.

"Bên ngài về sớm nhỉ."

Kakana, người có lẽ đã được huấn luyện để đối phó với những môi trường khắc nghiệt, nhìn bề ngoài vẫn có vẻ bình thường. Nhưng thi thoảng cô ấy lại gật gù, nên chắc chắn cũng đang mệt mỏi lắm.

"Vẫn chưa xong việc đâu. Ta chỉ đẩy lịch trình lên một chút thôi."

Đúng vậy, Nhóm 1 của Hoàng tử Hiero đã về khách sạn sớm hơn một chút để tiến hành công đoạn biên tập trước. Tức là họ đã chia lịch làm việc theo nhóm.

Nói là vậy, nhưng lúc họ về đến nơi chắc cũng đã tối rồi.

Nhóm 2 sẽ tranh thủ chợp mắt bây giờ, rồi dậy thay ca cho Nhóm 1.

Sau đó họ sẽ thay phiên nhau hoàn thành việc biên tập, chuẩn bị cho lễ cưới ngày mai, và thực hiện quay phim trong ngày chính thức.

—Nói thẳng ra nhé. Địa ngục vẫn chưa kết thúc đâu. Đặc biệt là với các nhân viên.

"…Vẫn chưa… kết thúc sao…"

Trên gương mặt vốn tỏ ra bình thản của Kakana giờ đã lộ rõ vẻ mệt mỏi và chán chường. Có vẻ như lịch trình quá khủng khiếp này đã khiến cô ấy không thể che giấu cảm xúc được nữa.

"Nhiệm vụ giám sát chỉ giới hạn trong lúc quay phim thôi. Việc quay phim hôm nay đã xong rồi, Kakana-dono cứ nghỉ ngơi đi. Gawin-dono đã về phòng riêng được đặt trước để túc trực rồi."

Tiện thể thì Crowen nghe nói cũng đã về phòng riêng nghỉ ngơi tương tự. Chắc cô ấy cũng mệt lắm rồi.

"V-Vậy sao. Đúng là tôi có nghe nói giám sát chỉ trong lúc quay phim…"

"Cô có điều gì băn khoăn à?"

"Các ngài sắp sửa làm công việc gọi là biên tập đúng không? Tôi tò mò không biết đó là thứ gì…"

"À… xin lỗi nhé, cái đó không thể công khai được. Vì nó sẽ làm lộ cơ chế và kỹ thuật của Magic Vision."

"Quả nhiên là vậy sao. Cái gọi là bí mật quốc gia nhỉ."

Cũng giống như việc Vandroge giấu kín phương pháp chế tạo phi thuyền tiêu chuẩn cao mà họ tự hào với thế giới vậy. …Tôi cũng buồn ngủ quá.

"Kakana-dono. Chẳng lẽ cô bắt đầu có hứng thú với Magic Vision rồi sao?"

"…Đúng, là vậy… Tôi đã nghe nói nhiều, nhưng hôm nay mới là lần đầu tiên được tận mắt chứng kiến. Mọi người cũng đã kể cho tôi nghe rất nhiều chuyện."

Mọi người ở đây là tôi, Christo và các nhân viên.

Sau khi hiểu về Magic Vision, sự cảnh giác ban đầu lúc mới quay phim của Kakana đã biến mất, thay vào đó là sự tò mò trỗi dậy. Cô ấy đã hỏi rất nhiều câu.

"Vậy thì, tôi có mang theo một số đoạn phim dùng để quảng bá, cô cứ cầm lấy rồi xem cùng với Gawin-dono đi. Có cả đoạn phim Nia Liston xuất hiện đấy. Cô ấy nổi tiếng ở Artwall lắm."

Kakana nhìn sang tôi. Vì buồn ngủ đến mức không bình thường nổi nên đầu óc tôi chẳng còn xử lý kịp nữa. Tôi chỉ buông một câu: "Có xuất hiện đó~".

"Nhất định hãy cho tôi mượn."

Sau khi được hướng dẫn cách sử dụng, Kakana mang theo một bộ gồm Ma Tinh Bản, ma thạch và ma pháp trận tích hợp dạng đĩa rồi rời khỏi phòng. Hình như là đặt viên ma thạch có ghi hình ảnh lên cái đĩa đó thì hình ảnh sẽ hiện lên Ma Tinh Bản hay sao ấy. Chắc vậy. …Không được rồi, buồn ngủ quá.

"Mọi người cũng nghỉ ngơi đi. Phòng tắm đã chuẩn bị sẵn rồi, nếu đói thì tôi sẽ gọi đồ ăn. Christo dậy đi, đừng có ngủ ở đây. Nia, cô cũng về phòng nghỉ đi. Cô là người phải lên hình, không thể để sự mệt mỏi kéo dài sang ngày mai được."

…Phù, cuối cùng công việc hôm nay cũng xong.

Trong những chặng đường dài thế này, nguyên tắc bất di bất dịch là phải nghỉ ngơi ngay khi có thể.

Tuy hơi áy náy với các nhân viên vẫn còn phải làm việc, nhưng tôi xin phép nghỉ trước vậy. Tôi có ở lại đây cũng chẳng làm được gì, và việc điều chỉnh thể trạng cho ngày mai cũng là công việc của tôi.

Họ sẽ nỗ lực hết mình để biên tập hình ảnh, chuẩn bị cho ngày mai.

Tôi cũng sẽ nỗ lực hết mình, nghỉ ngơi thật tốt để chuẩn bị cho ngày mai.

Họ làm việc của họ, tôi làm việc của tôi.

Chỉ đơn giản vậy thôi.

"Vậy tôi xin phép nghỉ trước."

Phần còn lại giao cho họ, tôi đi ngủ đây.

Về đến phòng trọ, tôi tắm rửa qua loa rồi nhanh chóng bước ra. Tóc tai thì để sáng mai ngủ dậy rồi gội.

Ý thức đứt quãng của tôi, ngay khoảnh khắc lao lên giường, đã bị cơn buồn ngủ nuốt chửng trong tích tắc.

Ngày hôm sau.

Hôm nay tôi cũng dậy từ sáng sớm, đi tắm và gội đầu.

Dành một chút thời gian thong thả thưởng thức hồng trà, sau đó tôi đi đến căn phòng hào nhoáng rộng lớn giờ đã biến thành sở chỉ huy của nhân viên.

"—Video số 29 đã xong! Xin hãy kiểm tra!"

"—Cắt chỗ này đi! Cái này và cái này giữ nguyên!"

"—Còn 7 video nữa!"

Có vẻ như công việc đang đi vào giai đoạn nước rút.

Hoàng tử Hiero đang kiểm tra hình ảnh và đưa ra những chỉ thị chi tiết.

Cái danh xưng Quyền Cục trưởng Cục Phát thanh Vương đô không phải để làm cảnh, các nhân viên tuân theo chỉ thị của cậu ta và di chuyển cực kỳ nhanh nhẹn. Dù khuôn mặt ai nấy đều phờ phạc.

"Chào buổi sáng."

Cô thợ trang điểm nhỏ nhắn, người đã kiểm tra xong dụng cụ và tương đối rảnh rỗi, dẫn tôi vào phòng.

"Chào buổi sáng Nia. Xin lỗi vì mới sáng sớm đã nhờ vả, nhưng cô có thể vận chuyển thiết bị giúp tôi được không?"

Ái chà, ngay và luôn nhỉ. …Vận chuyển hành lý sao. Chắc cậu ta muốn nhờ Rinokis giống như hôm qua hơn là nhờ tôi.

"Tôi hiểu rồi. Tôi và cô hầu gái sẽ vận chuyển."

"Nhờ cả vào cô đấy. Khi nào xong việc, tất cả sẽ cùng ăn sáng và kiểm tra lần cuối. —Cô kia, đi gọi nhóm Christo và nhóm Gawin-dono tập trung ở nhà ăn đi."

Cô thợ trang điểm nhận chỉ thị của Hoàng tử Hiero đáp "Vâng ạ!" rồi chạy ra khỏi phòng.

Tôi và Rinokis chuyển thiết bị, chất lên chiếc đơn thuyền cỡ lớn đã chờ sẵn trước khách sạn.

Số lượng thiết bị chuẩn bị cho việc quay phim và lễ cưới khá là nhiều. Sau khi chất hết lên, một nhân viên cũng leo lên cùng và chiếc đơn thuyền xuất phát. Nghe nói họ sẽ chuyển thiết bị đến hiện trường trước.

Mà phải công nhận là thời tiết đẹp thật.

Khởi đầu tốt đẹp đây. Một ngày trời quang mây tạnh, cực kỳ thích hợp cho lễ cưới.

Không lâu sau đó, công việc biên tập cũng hoàn tất.

Tại phòng riêng của nhà ăn, tất cả những người liên quan đã tập hợp đông đủ.

Có những người kiệt sức từ hôm qua, có người râu ria lởm chởm chưa kịp cạo, có người tương đối ít chịu ảnh hưởng của lịch trình hôm qua, và cũng có người đã hồi phục hoàn toàn chỉ sau một đêm.

Các Hoàng tử, Hoàng nữ và cả những giám sát viên cấp cao của quân đội cũng ngồi cùng, vừa ăn sáng vừa họp bàn.

Lễ cưới sẽ bắt đầu từ buổi trưa.

Nhưng chúng tôi cần phải đến đó từ sáng để chuẩn bị.

Những người làm việc thâu đêm sẽ đi tắm hoặc nghỉ ngơi một chút, chỉnh trang lại bản thân rồi mới tham gia.

Những người không phải làm đêm thì sẽ di chuyển ngay bây giờ.

—Nào, lễ cưới chính thức bắt đầu.

Lên tinh thần thôi nào!

Có vẻ như lời tuyên thệ trước Thần linh đã kết thúc.

Từ ngôi thần điện nguy nga, các quan khách lần lượt bước ra.

Đây là lễ cưới giữa trưởng nam nhà Haskitan - danh gia vọng tộc của Phi Hành Hoàng Quốc Vandroge, và trưởng nữ nhà Cocuris - quý tộc cao cấp của Cơ Binh Vương Quốc Marvelia.

Những người được mời đều là những nhân vật tầm cỡ.

Có vài thành viên Hoàng tộc Vandroge, và cả Vương tộc của Vương quốc Marvelia, toàn là những kẻ nắm quyền lực mà ngay cả trong giới thượng lưu cũng hiếm khi thấy mặt. Hoàng tử Hiero của Vương quốc Artwall cũng tham dự một cách lặng lẽ (hay đúng hơn là lén lút).

Nghe nói thế này đã là hạn chế bớt quy mô của lễ cưới rồi, đủ thấy quyền lực của hai nhà cô dâu chú rể lớn đến mức nào.

Chuyện là ông bà của nhà Cocuris bị bệnh không thể di chuyển để đến dự lễ, nên họ đã thống nhất theo hướng cắt giảm lượng khách mời.

Phiền phức thật, nhưng đó là thể diện của quý tộc.

Sợ bị người ta suy diễn lệch lạc về cán cân quyền lực giữa hai nhà dựa trên số lượng khách mời, hay gì đó đại loại thế. Để không bị nói ra nói vào là khách của nhà bên kia ít hơn.

Với tôi thì sao cũng được, nhưng trong xã hội quý tộc thì có vẻ đây là chuyện đại sự.

Sau khi cưới thì không nói, nhưng cho đến lúc cưới, họ cần phải phô trương thanh thế sao cho không hổ thẹn với gia danh.

Già trẻ lớn bé, độ tuổi của khách mời cũng khá đa dạng.

Ống kính của đội quay phim chờ sẵn bên ngoài bắt trọn lấy những gương mặt hào nhoáng trong những bộ lễ phục được may đo tinh xảo—vì đã được giải thích trước, nên dù có người để ý nhìn lại hai ba lần, cũng không ai lên tiếng bắt bẻ cả.

Ngay cả tại hiện trường nơi diễn ra lời tuyên thệ bên trong thần điện, camera của đội quay phim—hay có thể gọi là Nhóm 1—cũng đã vào đó, nên giờ chắc họ cũng chẳng còn thấy lạ lẫm gì nữa.

—Trong tiếng vỗ tay của quan khách, cô dâu chú rể bước ra.

Một chàng thanh niên với cơ thể cường tráng, khỏe mạnh trong bộ vest trắng.

Và một người phụ nữ với mái tóc nâu sẫm, khoác tay chàng trai, diện bộ váy cưới trắng lộng lẫy với những đường xếp nếp tinh tế.

Hai người hạnh phúc nhất thế giới lúc này, sau khi thề nguyện trước Thần linh rằng sẽ hạnh phúc mãi về sau—hoặc ước nguyện được hạnh phúc, đang bước đi trong sự chúc phúc của bao người.

Dù có hơi mạo muội, nhưng tôi cũng xin được cầu nguyện cho tương lai của hai người họ.

—Nào.

"Vậy tôi đi nhé."

Tôi xin phép vị đạo diễn hiện trường đang điều phối ở đây và Tổng tư lệnh Không quân Kakana, rồi bắt đầu chạy.

Tôi không đi qua cửa chính thần điện nguy nga nơi cô dâu chú rể và khách khứa vừa bước ra, mà nhập bọn với Nhóm 1 và nhóm của Tổng tư lệnh Lục quân Gawin vừa đi ra từ cửa phụ nhỏ bên hông, để di chuyển đến hiện trường tiếp theo.

Bên trong đã có Nhóm 1 lo.

Và cảnh bước ra ngoài đã được Nhóm 2 quay xong.

Vậy là tạm thời, việc quay phim Phần 1 đã kết thúc.

Ngay sau đây sẽ là Phần 2.

Hiện trường tiếp theo là dinh thự nhà Haskitan.

Tôi cùng đội quay phim bao gồm cả Hoàng tử Hiero leo lên hai chiếc đơn thuyền cỡ lớn, đến đây trước cả cô dâu chú rể và quan khách. Giám sát viên Gawin cũng đi cùng.

Đi trước để đón đầu, chúng tôi sẽ thực hiện quay phim cô dâu chú rể sắp đến đây ngay, và sau đó là các quan khách sẽ đến muộn hơn một chút.

Phần hai — Công tác chuẩn bị cho tiệc đứng đã hoàn tất. Tuy món ăn chưa được dọn lên, nhưng vô số bàn tiệc đã được bố trí khắp khu vườn rộng lớn. Những tấm khăn trải bàn trắng tinh phản chiếu ánh mặt trời chói lọi. Giờ này, chắc nhà bếp đang là một bãi chiến trường.

Quả thực, thời tiết đẹp vẫn là tốt nhất.

Mà giả dụ thời tiết có xấu thì cũng chẳng sao. Bởi không gian bên trong dinh thự cũng đủ rộng rồi.

"— Từ góc độ này, quay đến tầm này là ổn nhỉ."

Tôi chốt lại lần cuối với Gawin.

Việc quay phim bên ngoài — chính xác hơn là quay những hình ảnh có thể làm lộ thông tin về Vandroge — bị nghiêm cấm, nhưng riêng hôm nay quy định đã được nới lỏng đôi chút.

Tùy thuộc vào hướng và góc máy, việc dinh thự nhà Haskitan lọt vào khung hình là điều khó tránh khỏi. Vì vậy, việc quay phim quanh khu vực này đã được cho phép.

Ngoại trừ cảnh đón khách, về cơ bản chỉ cần tuân thủ nguyên tắc "lấy dinh thự làm nền" là được.

Trong lúc tôi đang kiểm tra lần cuối, chú rể Zackfard và cô dâu Philedia đã trở về trên chiếc đơn thuyền màu trắng được trang trí chuyên dụng cho lễ cưới.

"Chúc mừng hai vị kết hôn."

Tôi bước lại gần hai người vừa xuống khỏi chiếc thuyền đã bay thẳng vào trong khuôn viên, trao bó hoa đang ôm trên tay và gửi lời chúc phúc.

"Cảm ơn cô, Nia."

Zackfard nở nụ cười vụng về trên khuôn mặt tinh anh, còn Philedia đón nhận bó hoa với nụ cười dịu dàng hơn bất cứ ai.

Hình ảnh đó của hai người, bao gồm cả tôi, đều đang được ghi hình cẩn thận.

Philedia sẽ thay trang phục tại đây.

Cho đến lúc này, cô ấy vẫn mặc bộ váy được thiết kế tại đất nước này để giữ thể diện cho nhà Haskitan mà cô gả vào.

Nhưng từ giờ trở đi sẽ là bộ váy cô dâu của Cơ Binh Vương Quốc Marvelia, tổ quốc của cô. Nghe nói màu sắc tuy giống nhau nhưng thiết kế cơ bản lại khá khác biệt.

"Em thay đồ đây."

"Hả? ... À, ừ."

Tôi giành lấy công việc của người hầu nhà Haskitan đang nâng vạt váy lộng lẫy tầng tầng lớp lớp của Philedia để nó không quệt xuống đất, rồi cứ thế cùng hai người họ đi về phía phòng chờ.

"— Phù. Mệt thật đấy... Phil. Em uống nước không?"

Vừa bước vào căn phòng được chuẩn bị trên tầng hai của dinh thự, Zackfard liền rót nước từ bình ra cốc trên bàn.

Đối với chúng tôi, hôm qua và hôm kia mới là đỉnh điểm, nhưng với cô dâu chú rể thì hôm nay mới là ngày chính thức. Có vẻ họ đã mệt nhoài sau phần một vừa kết thúc ban nãy.

Đây là lễ cưới có sự tham dự không chỉ của thân quyến hai họ mà còn cả hoàng tộc nước khác. Áp lực không được phép thất bại đè nặng lên vai những nhân vật chính ngày hôm nay. Cố lên nhé, cả hai người.

Sau đây sẽ bắt đầu màn giao lưu với khách khứa, tiệc rượu, đại loại giống như một bữa tiệc của giới thượng lưu, nên đây là khoảnh khắc duy nhất để nhân vật chính có thể thở phào một chút.

Chà, cũng chính vì thế mà tôi mới có mặt ở đây.

"... Thế, Nia? Cô có chuyện muốn nói đúng không?"

Nhận lấy cốc nước từ Zackfard, Philedia hỏi lý do tôi có mặt tại đây.

Đúng vậy, lúc gặp nhau sáng nay tôi đã hẹn trước.

Rằng tôi có chuyện muốn nói vào thời điểm này, mong họ dành thời gian cho tôi.

Ngay bên cạnh là những người hầu đang chờ để giúp cô dâu thay trang phục nên không có nhiều thời gian. Khách khứa cũng đang di chuyển về phía này rồi.

Vào thẳng vấn đề thôi.

"Mời xem cái này."

Tôi lấy tấm Ma Tinh Bản đã xin phép đặt sẵn trong phòng từ trước, cho nó lơ lửng trước mặt Philedia đang ngồi trước bàn trang điểm và Zackfard đang đứng ngay bên cạnh.

"Có rất nhiều người muốn gửi lời chúc phúc đến hai vị nên tôi đã nhận lời mang chúng đến đây — Bây giờ thì hai vị có thể khóc mà không cần kiêng dè gì rồi chứ?"

"...?"

"Khóc ư?"

Cả chú rể lẫn cô dâu dường như chưa hiểu tôi đang nói gì, nhưng không sao.

Xem là hiểu ngay thôi. Đến người ngoài cuộc như Kakana còn thế nữa là.

Tôi bật công tắc ngay trước mắt hai người, hình ảnh Magic Vision hiện lên.

— Nào, khóc đi.

Đây là đoạn phim mà đội quay phim của Artwall đã phải vắt kiệt sức lực để quay và biên tập theo một lịch trình bán mạng. Hãy tận hưởng đi nhé.

Đã có nhiều ý kiến cho rằng đoạn phim này nên được chiếu cho cả quan khách cùng xem.

Đối với họ, đây là lễ cưới quan trọng, nhưng đối với chúng tôi, đây là cơ hội quảng bá quan trọng.

Những nhân vật tai to mặt lớn, có thể gọi là trọng trấn của đất nước đều quy tụ về đây.

Nếu muốn đạt được mục đích chào hàng và tuyên truyền Magic Vision, thì việc chiếu bất ngờ ngay giữa tiệc sẽ tạo ra tác động lớn hơn nhiều.

Tuy nhiên, người đã bác bỏ biểu quyết số đông đó chính là Hoàng nữ Crowen.

— "Định làm cô dâu khóc hả? Ngay cả kẻ không có ý định kết hôn như ta mà tuyến lệ còn lỏng ra đây này. Trôi hết phấn son, nước mũi chảy ròng ròng, lúc đó đâu chỉ đơn thuần là vui hay cảm động nữa là xong chuyện. Tự trọng đi. Đừng để người ta phải xấu hổ."

— "Vốn dĩ có khách khứa nên ai cũng phải căng mình ra rồi, đừng có dồn họ vào thế khó mà sau này khó mở miệng trách cứ." Bà ấy đã nói như vậy.

Cho nên, phải là thời điểm này.

Ngay lúc này, khi chưa thay trang phục, thì vẫn còn kịp.

Những lời chúc phúc được truyền tải như thể lời của quan khách cất lên khi họ bước ra từ thần điện.

Lời của những người không thể tham dự, những người muốn tham dự, những người có duyên nợ với hai người họ.

Tuy tôi cũng có thắc mắc cơ bản là liệu họ có khóc thật không, nhưng mà —

"A, không được rồi. Cái này không được rồi."

Nhìn thấy hình dáng và nghe lời nói của người đầu tiên, họ đã hiểu đây là đoạn phim gì.

Khi lời chúc phúc của người thứ hai vang lên, Philedia khẽ lẩm bẩm, đồng thời nước mắt bắt đầu tuôn rơi lã chã.

"Hức hức hức hức... hu hu hu...!"

Và rồi, kết quả là Zackfard còn gào khóc to hơn cả Philedia.

"Khóc gì mà ghê thế..."

Cô dâu cũng phải phát hoảng trước màn khóc lóc của chú rể.

Philedia sau khi vượt qua cơn xúc động ban đầu thì có vẻ khá bình tĩnh. Mà cũng có thể do Zackfard khóc to quá làm cô ấy giật mình nín luôn.

"— Đến đây là hết."

Đoạn phim kết thúc, tôi thu hồi Ma Tinh Bản. Ngoài cô dâu chú rể, có vẻ mấy cô hầu nữ đứng chờ bên cạnh cũng xúc động đôi chút.

Sau một thoáng im lặng dịu dàng.

"Cảm ơn cô, Nia. Đoạn phim tuyệt vời lắm."

Mặc kệ Zackfard vẫn đang làm ướt sũng khăn tay dù phim đã hết, Philedia mỉm cười.

"Nếu muốn cảm ơn thì hãy gửi lời đến Điện hạ Hiero. Đây là món quà ngài ấy gửi tặng đám cưới của người bạn."

Tấm Ma Tinh Bản này và "Ma thạch chứa lời chúc" là quà tặng cho hai người. Tất nhiên bao gồm cả toàn bộ hình ảnh quay được trong lễ cưới.

Đây cũng nằm trong quy định hạn chế. Rằng những hình ảnh quay tại đất nước này không được phép mang về Artwall.

Phải cam kết đến mức đó mới xin được giấy phép quay phim.

Christo cũng đã nói, lòng cảnh giác của Hoàng vương Vandroge rất cao. Mà nhớ lại sự cảnh giác của Kakana lúc đầu, có lẽ thái độ của cô ấy chính là phản ánh tâm trạng của Hoàng vương.

Tôi nghĩ khi sự thấu hiểu tăng lên thì cách đối đãi cũng sẽ thay đổi, nhưng chuyện đó để sau.

Những hình ảnh quay trong lễ cưới này sẽ được biên tập lại cho dễ xem và để lại đây.

Và theo dự tính, có lẽ nó sẽ được mang đến Cơ Binh Vương Quốc Marvelia, quê hương của Philedia, để cho những người không thể đến dự lễ cưới — như ông bà của cô ấy — được xem.

"Chà, tuy Zack có vẻ bị lay động tâm can hơi quá đà... nhưng tốt thật đấy."

Philedia thấm thía nói.

"Hôm nay, chúng tôi chỉ có thể mời những mối quan hệ của gia tộc và những vị khách tương xứng với gia thế. Nhưng những người mà tôi thực sự muốn nhận lời chúc phúc đều nằm trong đoạn phim vừa rồi.

Những người đã thân thiết với nhau bất kể gia thế hay thân phận, cùng nhau cười, cùng nhau giận, cùng nhau khóc tại Tu Học Quán. Tôi cũng đã thấy được những người bạn lâu rồi không gặp.

Cùng là câu 'chúc mừng kết hôn', nhưng sức nặng của lời nói lại khác hẳn. Nó chạm đến trái tim tôi."

Tôi cũng đồng cảm. Trong đoạn phim cũng có lưu lại cảnh đó, khi tôi đi xin lời chúc, có những người vừa nói lời chúc phúc vừa khóc.

Cả hai phía đều khóc.

Đó hẳn là bằng chứng cho thấy họ đều dành tình cảm sâu sắc cho nhau.

"X-Xin lỗi... Thấy lại những người bạn và ân sư lâu ngày không gặp, tôi đột nhiên không kìm được..."

Zackfard có vẻ cũng đã bình tĩnh lại.

"Từ hồi bé đến giờ tôi mới khóc nhiều thế này. Để cô chê cười rồi."

"Thật đấy. Thật sự là thật đấy. Quá là thật luôn."

Ừm... Cô dâu có hơi phũ phàng.

"Thật sự rất hoài niệm. Khoảnh khắc nhìn thấy người bạn đã mười năm không gặp... ký ức về độ tuổi trạc như Nia bỗng ùa về. So sánh cái thời chạy nhảy khắp vườn, quần áo lấm lem bùn đất với hiện tại, tôi thấy, c-cậu ấy đã trưởng thành rồi, thế là..."

Cái đó không phải là cảm xúc của bố cô dâu sao? Không phải là kiểu nhớ lại quá trình trưởng thành của con gái rồi không kìm được nước mắt sao?

"Vẫn chưa xong đâu. Giờ tranh thủ lúc này khóc cho cạn nước mắt đi."

Ừm. Tuy hơi khác dự tính một chút, nhưng đúng như Crowen nói. Cho họ xem trước là quyết định chính xác.

... Chú rể lại khóc nhiều hơn cô dâu sao. Ngoài dự tính thật.

Không, mà, quan trọng hơn là.

"Thực ra tôi còn một chuyện nữa muốn nói —"

Cũng có lựa chọn là không nói, nhưng mà...

Nhìn tình hình này, tôi phán đoán là nên nói trước, đặc biệt là với chú rể, nên tôi quyết định truyền đạt rõ ràng.

Cơ hội thế này có lẽ sẽ không có lần hai.

Vì vậy, chúng tôi mưu cầu sự tối ưu nhất.

Cô dâu thay trang phục.

Tiện thể chú rể, người đã làm ướt tay áo vì rửa mặt hay gì đó, cũng thay đồ luôn.

Khi các quan khách được tiễn ở thần điện đã thong thả đi tới và tập trung tại sảnh chính, hai người họ lại xuất hiện.

Chú rể Zackfard với khuôn mặt tinh anh đến mức không ai nghĩ vừa nãy anh ta đã gào khóc, và cô dâu Philedia với bầu không khí trang nghiêm đến mức không ai nghĩ cô vừa phán câu "khóc cho cạn nước mắt đi" với chồng mình.

Hai người đứng cạnh nhau trông rất xứng đôi.

Có lẽ tính cách cũng bù trừ cho nhau. Cô dâu hơi mạnh mẽ và chú rể giàu lòng bao dung.

Là người có cơ hội tham gia vào lễ cưới này, tôi thật lòng mong họ sẽ hạnh phúc mãi về sau.

Từ đây là phần hai.

Cô dâu chú rể được chào đón bằng tràng pháo tay của quan khách, từ từ bước xuống từ tầng hai... nhưng họ không xuống ngay.

Là do tôi đã dặn.

Rằng sắp tới sẽ có chuyện này xảy ra ở đây nên hãy chuẩn bị tâm lý. Rằng không được khóc nữa đâu đấy.

— Phụt một cái, đèn ở sảnh chính tắt ngấm.

Cùng lúc đó, những người hầu đứng chờ sát tường đồng loạt kéo rèm các cửa sổ lại, hạn chế tối đa ánh sáng bên ngoài lọt vào.

Tốt lắm, quả nhiên là sự phối hợp hoàn hảo nhờ đã tập luyện từ sáng sớm.

Sảnh chính tối om trong chớp mắt, tiếng xì xào bàn tán vang lên xem có chuyện gì — rồi ai đó thốt lên "A".

— "Zack! Phil! Chúc mừng kết hôn!"

Phía bên trái... tức là phía bên tay phải nếu nhìn từ hướng cô dâu chú rể, hình ảnh một người to lớn quá khổ so với người thường hiện lên.

Mọi người đều kinh ngạc.

Các quý bà và trẻ em ngạc nhiên đến mức hét lên.

Tôi cũng ngạc nhiên.

Dù đã biết từ giai đoạn chuẩn bị, nhưng tôi chưa từng thấy tấm Ma Tinh Bản nào to lớn thế này — khổng lồ vượt xa chiều cao của một con người.

Đây là loại Ma Tinh Bản cỡ lớn mới được phát triển sao. Sức công phá thật ghê gớm.

— Đoạn phim là bản biên tập lại từ những "lời chúc" mà Đội 1 và Đội 2 đã quay hôm qua.

Để tránh gây nhàm chán, những tin nhắn cá nhân gửi riêng cho cô dâu chú rể đã bị cắt bỏ, chỉ nối lại những phân đoạn "chúc mừng" của rất nhiều người.

Dù vậy, cảm giác quen thuộc từ những thước phim của Đội 1 thật mãnh liệt.

Tôi có nghe nói họ đến quay tại Tu Học Quán... hay theo cách gọi của Artwall là Học viện, nhưng cái cảnh tượng vô số học sinh tụ tập lộn xộn rồi cùng hô "chúc mừng", cái khung hình hỗn loạn này y hệt đoạn phim giới thiệu Học viện mà tôi quay cùng Hildethora năm ngoái.

Tóm lại, cú sốc khá là lớn.

Ngay cả tôi, người đã quen với Magic Vision còn ngạc nhiên, thì cú sốc mà người dân Vandroge và Marvelia - những người chưa quen thuộc lắm - phải nhận chắc chắn là rất lớn.

Đoạn phim kết thúc trong nháy mắt.

Kinh ngạc, thẫn thờ, các quan khách không thể rời mắt khỏi cú sốc trước mặt, ngay cả khi đèn đã sáng trở lại, họ vẫn đứng chôn chân tại chỗ một lúc lâu.

Người đầu tiên cử động là chú rể.

Có vẻ anh ta lại khóc nữa rồi, nên vội vàng kéo cô dâu quay trở lại phòng chờ.

Cú sốc từ Ma Tinh Bản cỡ lớn quả thực rất lớn.

Tôi đã nói trước với cô dâu chú rể, nhưng với các vị khách quan chức cấp cao thì đây là đòn tấn công phủ đầu bất ngờ. Không có hiệu quả thì ngược lại tôi mới rắc rối to.

Mà, sau đây sẽ là tiệc đứng, nên chắc cũng không ảnh hưởng gì lớn đến tiến độ chương trình.

"— Vất vả rồi."

Tại một góc vườn nơi các món ăn đang lần lượt được mang ra.

Đội quay phim đứng đầu là Miruco do Hoàng tử Hiero tập hợp, cùng Christo, Crowen, và cả tôi cùng Rinokis, được đích thân Hoàng tử ban lời khen ngợi.

Gawin và Kakana, những người vẫn đang tiếp tục nhiệm vụ giám sát cũng có mặt, nhưng tất nhiên họ không nằm trong số được khen... Mà thực ra cũng đã có chút tình đồng chí rồi.

"Lịch trình quay phim lần này khá dày đặc, nhưng cuối cùng cũng đã đến lúc có thể thở phào. Giờ chỉ cần quay các tiết mục giải trí và văn nghệ theo kế hoạch nữa là xong."

Đến được bước này thì coi như việc quay phim đã hoàn tất.

Vì danh sách khách mời toàn những nhân vật máu mặt, nên dựa trên phán đoán rằng tốt nhất không nên lưu lại bằng chứng hình ảnh, việc quay phim dự kiến đã được tiết chế.

……Cuối cùng cũng thấy được điểm kết thúc rồi.

Lần này mệt thật sự.

Có lẽ do phải làm việc liên tục từ đợt quay phim ở lãnh địa Liston nên tôi cảm thấy đặc biệt đuối sức.

"Vậy, giải tán tạm thời."

Nghe câu đó, sự căng thẳng bao trùm tất cả mọi người liền giãn ra.

Cuối cùng cũng được giải phóng khỏi guồng quay công việc không kể ngày đêm, dù chỉ là tạm thời.

……Cơ mà, hình như vẫn còn ngoại trừ "một số người" thì phải.

"Thế này được chưa?"

"Ừ. Biết cách dùng chứ? ——Đúng rồi, thao tác ở chỗ đó. Khá nặng đấy nhé."

"Chuẩn luôn. Vất vả thật đấy, thợ quay phim."

Vì nhóm quay phim không phải là khách mời, nên sau khi giải tán, họ rút về phòng chờ được nhà Haskitan chuẩn bị sẵn.

Đó là căn phòng dùng để cất hành lý. Giờ này chắc họ đang ở đó nhấm nháp đồ ăn của bữa tiệc hoặc tranh thủ chợp mắt rồi.

Nhân tiện, tôi cũng bảo Rinokis lui về cùng nhóm quay phim. Cô ấy mặc đồ hầu gái chứ không phải lễ phục, nếu đứng đây sẽ dễ bị nhầm lẫn với người hầu của gia chủ, gây ra mấy chuyện rắc rối không đáng có.

Và, "một số người" bị lọt ra khỏi tiếng gọi giải tán kia, vẫn đang đứng ở một góc vườn.

Người đang vác máy quay theo lời Hoàng tử Hiero chính là Christo.

Dù dáng vẻ đó chẳng ra dáng Hoàng tử chút nào, nhưng nếu hỏi trong số các quan khách ở đây, ai là người có đủ địa vị để đường hoàng quay phim, thì số lượng cực kỳ giới hạn.

Vì thế, theo nguyện vọng của chính chủ, mọi chuyện đã diễn ra theo hướng để Christo trải nghiệm việc quay phim.

"Nếu gặp khó khăn gì, cứ hỏi Mirco nhé."

"Hiểu rồi. Nhờ cả vào cậu đấy, Mirco. ——Đi thôi Crowen. Đi quay bọn nhóc nào."

"Đừng có phấn khích quá mà ngã đấy."

Christo vác máy quay chạy đi; Mirco và Crowen, cùng với hai người giám sát là Gawain và Kakana cũng đi theo.

——Sự chấn động mà Magic Vision mang lại vô cùng mãnh liệt và sống động.

Đặc biệt là trẻ con, chúng bị ảnh hưởng rất mạnh.

Tiệc tùng của người lớn vốn dĩ rất nhàm chán. Trong hoàn cảnh đó, thứ này chẳng khác nào một món đồ chơi tuyệt hảo.

Tấm Ma Tinh Bản cỡ lớn đặt ở sảnh đón khách ban đầu định dọn đi ngay, nhưng do yêu cầu thiết tha của một số người lớn và bọn trẻ, nó đã được giữ nguyên tại chỗ. Giờ chắc nó đang phát đoạn video quảng bá mà Hoàng tử Hiero mang tới.

Và giờ đây là giai đoạn "Người phía Vandroge thực tế quay và được quay", hay còn gọi là hoạt động chạy thử nghiệm.

Nếu có thể tạo được ấn tượng tốt một cách trót lọt, hiệu quả chào hàng chắc chắn sẽ rất cao——hay nói đúng hơn, với tài ăn nói của Christo, chắc chắn cậu ta sẽ làm tốt thôi.

"Nia, lần này thực sự cảm ơn cô."

Khi mọi người đã rời đi, chỉ còn lại tôi và Hoàng tử Hiero.

Tôi cũng là "một số người" không thể về phòng chờ, vì vẫn còn chút việc phải làm và phải tham dự bữa tiệc ở một mức độ nào đó.

"Là công việc cả mà."

Lại còn là công việc trị giá hai mươi triệu Clam nữa.

Quả thực rất vất vả. Phải để ý tứ đủ đường, lịch trình lại còn vô lý đến mức tàn nhẫn.

Nhưng——bỏ chuyện tiền bạc sang một bên, tôi cho rằng đây là một công việc cần thiết.

"Thành công chứ ạ?"

"Chắc chắn rồi."

Hoàng tử Hiero nhìn những vị khách già trẻ lớn bé đang cười nói trong bữa tiệc đứng.

"Chúng ta đã có thể cho họ trực tiếp xem Magic Vision. Chỉ riêng việc đó thôi đã là thành công rồi."

Hừm, là vậy sao.

……Không, đúng thế. Có lẽ là vậy.

Ban đầu chỉ là quay phim đám cưới.

Nghe nói để chốt được cái hẹn đó đã rất khó khăn, phải mất bao năm trời mới xin được giấy phép.

Từ đó, dựa trên việc giải thích mở rộng để phát triển kế hoạch, chúng tôi đã có thể kết nối việc quay Magic Vision và trình chiếu hình ảnh xen vào đám cưới.

"Phải cảm ơn ngài Zackfard và tiểu thư Philedia rồi."

Chúng tôi được họ mời đến đám cưới, và cũng chính họ đã hậu thuẫn cho việc quay phim. Nếu không có sự hợp tác của họ thì chuyện này đã không thể thành hiện thực.

"Đúng vậy. Để không lãng phí sự hợp tác ngoài mong đợi này, tôi rất muốn chào hàng thành công."

"Mong là mọi chuyện sẽ suôn sẻ."

Nếu là hoạt động bán Magic Vision, tôi cũng đang làm. Nhưng dù có cố gắng, cố gắng, cố gắng đến đâu đi nữa, tiến triển cũng chỉ nhích từng chút một. Điều đó thật sự khiến người ta sốt ruột.

Ngay cả trong nước Artwall cũng đã như vậy.

Giờ lại nói đến chuyện bán sang nước khác, rốt cuộc sẽ khó khăn đến mức nào đây. Không thể tưởng tượng nổi.

"Tôi cũng mong vậy. ……Mà, nếu xem cái đó xong mà không cảm thấy gì, cũng không thấy muốn sở hữu, thì tôi sẽ từ bỏ việc chào hàng ở đất nước này. Như thế là quá thiếu con mắt nhìn xa trông rộng."

Đó cũng là một sự lựa chọn.

Thời gian là hữu hạn, tôi nghĩ biết điểm dừng cũng là điều quan trọng.

"——Xin thất lễ, ngài là Điện hạ Hiero của Vương quốc Artwall phải không?"

Khi chúng tôi đang thì thầm to nhỏ ở góc vườn, một lão quý ông với bộ râu trắng oai vệ cất tiếng gọi.

"——Vâng. Tôi là Hiero Artwall."

Hoàng tử Hiero đáp lại bằng nụ cười kinh doanh tràn ngập phong thái hoàng gia.

"——Tôi nghe cậu Zack nhắc về bức tranh chuyển động kia. Tôi rất muốn được ngài chỉ giáo chi tiết hơn."

"——Vâng, ngài cứ hỏi bất cứ điều gì."

Có vẻ hiệu quả của việc trình chiếu đã xuất hiện ngay lập tức. ……Bức tranh chuyển động à? Với người chưa biết rõ thì họ sẽ hiểu theo cách đó sao.

"Vậy tôi xin phép."

"Ái chà. Xin lỗi vì đã làm gián đoạn cuộc trò chuyện vui vẻ nhé, cô bé."

"Không có gì ạ. Trẻ con không thể làm phiền câu chuyện của người lớn được mà."

Tôi cáo lỗi với lão quý ông rồi rời khỏi chỗ đó.

Việc chào hàng, mong là sẽ thuận lợi.

Trong lúc tôi đang tăm tia các món ăn xem có gì bỏ bụng được không thì——đến rồi. Đúng như dự đoán.

"Thật kìa! Là Nia Liston đó!"

"Thấy chưa!? Đã bảo mà!? Đã bảo là đúng mà!?"

"Hàng thật! Hàng thật!"

"Hả? Hàng thật á? Sao trong video trông dễ thương hơn vậy?"

Lũ trẻ, chắc là đã xem chương trình quảng bá đang chiếu ở sảnh, liền ùa tới vây quanh tôi.

Độ tuổi tầm trang lứa hoặc lớn hơn tôi một chút. Có khoảng sáu đứa, cảm giác đều thuộc cấp tiểu học.

"——Này này, đợi đã nào. Trước hết phải chào hỏi đàng hoàng chứ."

Ngay sau đám trẻ đang ùa tới, Christo và Crowen vác máy quay đuổi theo.

"Lúc mới gặp, phản ứng của ngài Christo cũng na ná thế này đấy ạ?"

"Suỵt! Đã hứa là không nhắc chuyện đó rồi mà."

Tôi nhớ là mình có hứa đâu nhỉ.

Sự ngưỡng mộ, lòng hiếu kỳ, cơ hội, hoặc có lẽ là một chút ghen tị nữa.

Hứng trọn những ánh nhìn lấp lánh của bọn trẻ, tôi cúi chào một cách tao nhã.

"Hân hạnh được gặp mặt, các quý ông và quý cô. Tôi là Nia Liston."

Việc Hoàng tử Hiero bị nhiều người hỏi về Magic Vision là chuyện đã nằm trong dự tính.

Khách mời toàn là những kẻ có quyền lực. Có thể trực tiếp nói về Magic Vision với những người như thế…… cơ hội ngàn năm có một đó đang đến ngay lúc này.

Tuy nhiên, vấn đề nảy sinh ở đây là những đứa trẻ bị bắt ép tham gia buổi lễ vì lý do của người lớn.

Nếu đã thấy hứng thú, thì trẻ con mới là đối tượng không biết giữ ý tứ, chứ không phải người lớn. Người lớn thì còn biết giữ kẽ. Rồi còn bắt đầu mấy màn đấu trí phiền phức nữa.

Và nếu trẻ con tiếp cận, chúng sẽ làm phiền cuộc nói chuyện giữa những người lớn với nhau.

——Lúc này, là đến lượt tôi ra sân.

Vai trò của tôi là ứng phó với bọn trẻ.

Có thể thực hành những gì chúng đã thấy trên Magic Vision, hoặc kể chuyện hậu trường quay phim Magic Vision. Tất nhiên giải thích về chính nó cũng được. Cùng lắm thì tôi cũng rất giỏi khoản chặt nhẹ vào gáy cho chúng lăn ra ngủ.

Hơn nữa, tôi và bọn trẻ có bị quay phim cũng chẳng sao.

Cảnh tượng mà Christo đang quay lúc này, chắc chắn sẽ có ích cho việc quảng bá ở Vandroge.

Rằng chúng tôi đang quay như thế này đây, và có thể quay được như thế này đây.

Nó giống như đang phô diễn hiện trường quay phim ngay trước mắt vậy. Việc này không thể nào không có tác động đến những quan khách đang chứng kiến.

Hoàng tử Hiero làm những việc ngài ấy có thể làm.

Tôi làm những việc tôi có thể làm.

Để chào hàng, chúng tôi sẽ nỗ lực tối đa.

Ngay cả trong lễ cưới ở Vandroge, nơi không thể lơ là đến phút chót, ai nấy đều đã hoàn thành tốt phần việc của mình.

Cứ thế trời dần ngả tối, không có sự cố lớn nào xảy ra, và cuối cùng buổi tiệc cũng tan.

***

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!