Vừa trở về Vương quốc Artwall từ Phi Hành Hoàng Quốc Vandroge, học kỳ ba đã bắt đầu ngay lập tức.
Chuyến đi làm xa trong kỳ nghỉ đông đã thành công tốt đẹp.
Lượt về tôi cũng đi bằng con tàu cao tốc như lúc đi, nên về đến Artwall với lịch trình khá dư dả. Mà, cũng chỉ sớm hơn một hai ngày thôi.
Tổng thu nhập cuối cùng từ chuyến đi là một trăm tám mươi triệu Clam.
Mười triệu là tiền thưởng cộng thêm nhờ xử lý con Mực Bay (Sky Squid) đụng độ trên đường đi và giải cứu tàu bay, sau đó là tiền bán ma thú săn được theo đơn đặt hàng của Thương hội Sedoni; họ có trả thêm chút đỉnh nên chốt tròn một trăm tám mươi triệu.
Mục tiêu lý tưởng ban đầu là ba trăm triệu Clam, nhưng kết quả chỉ đạt hơn một nửa chút xíu.
Tuy có chút tiếc nuối, nhưng nghĩ đến số tiền kiếm được, tôi thấy mục tiêu cũng dần trở nên thực tế hơn.
Mục tiêu một tỷ Clam, có vẻ như đã trong tầm với.
Chuyện đó còn xa, nhưng kỳ nghỉ dài tiếp theo... nghỉ xuân thì ngắn quá chắc không làm ăn được gì. Chắc phải đợi nghỉ hè.
Chắc chắn là giống như năm ngoái, lịch trình quay phim sẽ bị nhồi nhét kín mít cho mà xem. Kiểu như "nữa đi nữa đi", "vẫn còn nhét được", "vẫn còn nhét được mà". Tôi đoán tên Benderio đáng hận đó sẽ lấp đầy mọi kẽ hở thời gian bằng công việc.
Dù vậy, tôi muốn đàm phán để đảm bảo có được ít nhất mười ngày rảnh rỗi. Nếu có chừng đó thời gian, tôi có thể kiếm nốt số còn lại trong một lần.
Từ giờ đến hè vẫn còn thời gian, tôi sẽ chuẩn bị thật kỹ lưỡng.
Lên kế hoạch săn bắn cũng là một ý hay. Nếu có hơn mười ngày, tôi có thể nhắm vào việc săn toàn ma thú giá cao, thậm chí hoạt động xuyên quốc gia cũng được.
Hoặc là bàn bạc với Thương hội Sedoni để họ lên một kế hoạch du lịch táo bạo giúp tôi kiếm nốt gần tám trăm triệu còn lại, đó cũng là một cách.
Thôi, chuyện này để bàn với Rinokis sau.
Học kỳ ba, cuộc sống thường ngày của tôi vẫn tất bật.
Vì học cùng lớp nên ngày nào tôi cũng gặp Leliared, nhưng cả hai đều bận rộn với các công việc liên quan đến Magic Vision nên chẳng mấy khi tụ tập trò chuyện.
Với Hildethora khác khối thì càng rõ rệt hơn, trong suốt học kỳ ba tôi hầu như không gặp cậu ấy.
Lý do là vì chương trình "Công Chúa Nấu Ăn" mà cậu ấy mong đợi bấy lâu đang tiến triển rất thuận lợi.
Hôm trước tình cờ gặp nhau và nói chuyện một chút, nghe đâu dạo này cậu ấy bận tối mắt tối mũi với việc quay "Công Chúa Nấu Ăn". Những ngày không quay thì cậu ấy dành thời gian tu luyện nấu nướng, đủ thấy cậu ấy tâm huyết với chương trình thế nào.
Hiện tại cậu ấy đang thích thú với việc mổ cá. Cách ăn yêu thích là nướng lên chấm muối. Cậu ấy bảo thích sự đơn giản, không cầu kỳ, không màu mè.
— "Cái này là bí mật nhé, tớ chỉ nói cho Nia biết thôi."
Theo lời thì thầm của cậu ấy, có vẻ như mùa hè này sẽ có một dự án lớn với sự tham gia của khán giả.
Nghe đâu sẽ tham gia lễ hội ở một làng chài nào đó, chế biến hải sản tươi sống vừa đánh bắt được và chiêu đãi cho đông đảo người dân.
Quả nhiên là hễ đến kỳ nghỉ dài là lại muốn làm chuyện gì đó hoành tráng nhỉ. Tuy không phải quay phim, nhưng tôi cũng muốn đi làm kiếm tiền nữa.
— Cậu ấy còn rủ rê: "Nia cũng tham gia được đấy nhé?".
Thú thật là tôi cũng khá hứng thú, nhưng thứ tự ưu tiên phải xếp sau.
Ưu tiên hàng đầu là lịch quay ở lãnh địa Liston.
Cái này thì không thể bỏ được. Tôi có thể đấm Benderio nhưng không có ý định bùng việc.
Tiếp theo là đi làm kiếm tiền.
Mùa hè tới mà không kiếm được khoảng năm trăm triệu thì tôi nghĩ sẽ không đạt được con số một tỷ Clam. Phải thực sự nghiêm túc làm thôi.
Việc có nhận lời mời của Hildethora hay không đành phải xếp sau nữa.
Lịch quay ở lãnh địa Liston có thể điều chỉnh được một chút, nhưng lịch đi làm xa thì khó thay đổi. Mà ngay từ đầu còn chưa biết có xoay sở được ngày nào không nữa.
Tôi muốn có hơn mười ngày, nhưng nghĩ đến lịch trình mùa hè năm ngoái thì không biết có được duyệt không... Chỉ xoay sở vài ngày nghỉ thôi đã trầy trật rồi.
Tôi chỉ trả lời: "Nếu lịch trình cho phép thì tớ rất sẵn lòng", rồi chia tay tại đó.
Kể từ đó tôi chưa gặp lại cậu ấy.
À, nhắc mới nhớ.
— "Nè Nia. Kể chi tiết cho tớ nghe về giai thoại đó của Nia đi?"
Trùng hợp thay, ngày tôi gặp Hildethora cũng là ngày tôi bị Leliared nói mấy câu bông đùa.
Khi tôi hỏi "Giai thoại nào?", cậu ấy đáp: "Cái chuyện cậu hồi phục sau bạo bệnh ấy."
— "Chuyện đó ấy mà, nhà tớ đang định dựng thành Kịch Giấy á á á á á."
Tạm thời, tôi cứ bóp chặt tay cậu ta cái đã.
Rồi tôi nói.
"Nếu làm thì làm ở lãnh địa Liston nhà tớ ấy."
Cái con nhỏ Leliared này.
Nó cứ mải miết săn lùng những câu chuyện có vẻ ăn khách mà chẳng nề hà gì cả. Đúng là một kẻ không thể lơ là. Ta sẽ không cho nó tiền tiêu vặt nữa. Mà thực ra ta cũng đã cho bao giờ đâu.
Vì đang là thời điểm cuối năm tài khóa, những việc cần giải quyết nhiều đến bất ngờ. Làm trẻ con cũng vất vả lắm chứ đùa.
Cứ thế, chẳng mấy chốc ngày thi lên lớp đã đến.
Xong vụ này là đến kỳ nghỉ xuân, rồi sau đó sẽ lên năm hai.
"——Tiểu thư, cố lên nhé! Nhớ đi vệ sinh ngay trước giờ thi, giữ bình tĩnh, đọc lại đề bài ít nhất hai lần, phải hiểu rõ câu hỏi rồi mới suy nghĩ đấy! Bí quyết là nếu còn thừa thời gian thì phải dò lại đề và đáp án! Tuyệt đối không được thấy còn giờ mà lăn ra ngủ hay vẽ bậy sau tờ bài làm đâu đấy nhé!"
"Biết rồi, biết rồi."
Những lời nhắc nhở của Rinokis cứ lặp đi lặp lại, dạo gần đây ngày nào cũng nghe. Càm ràm suốt.
Tôi đã thuộc lòng mấy câu đó rồi, nên chỉ trả lời qua loa rồi bước ra khỏi phòng.
Chỉ riêng hôm nay, không khí yên tĩnh và có phần căng thẳng bao trùm khắp nơi. Ký túc xá nữ quý tộc vốn dĩ náo nhiệt vì toàn trẻ con, giờ đây lại khác hẳn.
Trong cái lạnh của những ngày cận xuân, bầu không khí này chẳng mang lại cảm giác dễ chịu chút nào.
Cũng phải thôi.
Vì hôm nay là ngày thi lên lớp mà.
Là ngày quyết định, để kiểm tra xem một năm qua đã học hành đàng hoàng chưa, có nhớ được kiến thức hay không.
Nghe nói ở Tiểu học bộ, dù điểm số thế nào thì cũng không bị lưu ban.
Tuy nhiên, không phải là không có hình phạt.
Nếu điểm số thấp hơn mức quy định, năm học tới sẽ phải tham gia các lớp "học bổ túc". Nghĩa là giờ học sẽ tăng lên. Kéo dài suốt cả một năm.
Quy tắc gì mà đáng sợ thế không biết.
Nếu chuyện đó xảy ra, các hoạt động sau giờ học như lớp võ thuật hay đến phòng nghiên cứu sẽ bị cấm hoàn toàn.
——Nhưng mà, nói sao nhỉ.
Tôi vốn không tự tin vào cái đầu của mình lắm, nhưng cũng không quá lo lắng.
Nhờ con quái vật mang tên "bài tập về nhà" – thứ mà giờ đây tôi chỉ còn dành cho nó sự căm ghét – luôn đuổi sát nút, nên tôi cũng đã học hành được kha khá.
Mấy con số thì nếu trong phạm vi bảy chữ số, tôi còn có thể dùng ngón tay để tính toán chật vật được, còn lịch sử lập quốc thì cũng nắm sơ sơ. Có lẽ nhờ xem chương trình "Câu chuyện lập quốc Artwall" trên Kịch Giấy của lãnh địa Silver và vài câu chuyện lịch sử khác được phát sóng, nên kiến thức vào đầu khá trôi chảy.
Cả anh trai và Rinokis đều đảm bảo rằng: "Cỡ này thì ổn thôi".
Dạo gần đây áp lực từ Rinokis quá lớn khiến tôi không dám phản kháng, lại còn chuẩn bị bài và ôn tập kỹ càng, nên chẳng có lý do gì để e ngại cả. Chắc là thế. ...Có lẽ vậy.
............
Ủa? Nghĩ đến chuyện sắp thi, sao tự nhiên bụng lại đau thế này............ Chắc không có gì đâu, nhưng để chắc ăn thì cứ đi vệ sinh cái đã.
Thi xong là đến nghỉ xuân.
Kỳ nghỉ xuân rất ngắn, lại còn phải chuẩn bị cho năm học mới.
Hơn nữa, gã Benderio đó chắc chắn lại lên một cái lịch quay phim địa ngục cho mà xem, nên tôi đã từ bỏ ý định dành thời gian đi kiếm tiền đợt này.
Chắc chắn nghỉ xuân là không cựa quậy đi đâu được rồi.
Thế nên, tôi đành đặt kỳ vọng vào kỳ nghỉ hè.
...Đức vua đã nói: "Sẽ dành một năm để phổ biến Võ Đấu Hội".
Để chắc chắn, có lẽ tôi nên báo cáo tình hình bên này sớm một chút.
Rằng hiện tại đã tích cóp được bao nhiêu, khả năng hiện thực hóa đến đâu. Chắc Đức vua cũng đang canh thời điểm để hành động. Tôi muốn thống nhất ý kiến một lần vào lúc này.
——Và rồi, trong khi tôi vừa trốn tránh thực tại vừa suy nghĩ miên man trước những câu hỏi hóc búa, thời gian làm bài cứ thế trôi qua một cách vô tình.
Tuy nhiên, thực tế đã không diễn ra như dự định.
Phải, dự định là thứ dễ dàng bị lật đổ khi có việc ưu tiên cao hơn chen vào.
——Thời điểm để thực hiện những lời hứa xã giao nhẹ nhàng kiểu "để dịp sau nhé" hay "lần tới gặp nhé" với họ, đã đến nhanh hơn tôi tưởng.
Kỳ nghỉ xuân này, chúng tôi sẽ lại đến Phi Hành Hoàng Quốc Vandroge.
◆
Kỳ thi lên lớp đã kết thúc, chỉ còn vài ngày nữa là đến nghỉ xuân.
"Tiểu thư. Hildethora-sama đến gặp ạ."
Sau giờ học, khi tôi đang vác cái đầu mệt mỏi về ký túc xá và ngồi viết thư trong phòng, Rinokis ra mở cửa sau tiếng gõ và thông báo tên một vị khách không ngờ tới.
Thật sự là không ngờ luôn.
Thời điểm quá chuẩn. Thật là thuận tiện.
"Mời vào đi."
Tôi ra hiệu cho Rinokis, ngay lập tức một cô bé tóc vàng bước vào phòng.
"Chào cậu, Nia. Xin lỗi vì đến đường đột nhé."
"Đừng bận tâm. Tớ cũng đang có việc muốn tìm Hilde mà."
Tôi và Hildethora hầu như không gặp nhau trong học kỳ ba. Một phần vì khác khối lớp, một phần vì cả hai đều bận rộn.
Bận rộn là tốt. Chứng tỏ mọi việc đang tiến triển thuận lợi.
"Cậu có việc tìm tớ sao?"
"Ừ. Tớ muốn nhờ cậu chuyển lá thư đang viết dở này cho Đức vua."
Đúng là thời điểm vàng.
Nếu không gặp được hôm nay, chắc ngày mai hoặc ngày kia tôi cũng phải chủ động đi tìm cậu ấy.
"Cho Đức vua... nghĩa là báo cáo về vụ một tỷ Clam đó hả?"
Ừm.
Lần cuối tôi nói chuyện về một tỷ Clam với Hildethora là từ chuyến đi đảo nổi Phù Đảo hè năm ngoái. Cậu ấy được Đức vua trực tiếp chỉ định làm người liên lạc giữa tôi và Ngài.
"Hình như cậu đang đợi tin này hả?"
Hildethora ưu nhã ngồi xuống chiếc ghế mà Rinokis vừa kéo ra đối diện tôi.
"Đúng vậy. Từ dạo đó đến giờ không thấy nhắc lại chủ đề này nên tớ cũng hơi tò mò. ——Tớ xem được không?"
Thấy cậu ấy nhìn tờ giấy viết thư đã hoàn thành nằm trên bàn, tôi đưa luôn cho cậu ấy vì chẳng có gì phải giấu giếm.
"...Hả. Cậu đã xoay sở được khoảng hai trăm triệu rồi sao?"
"Ừ. Tớ nghĩ nên báo cáo chuyện này thì tốt hơn."
Vì người đọc là ông vua đó, nên tôi đã lược bỏ những thứ rườm rà, viết rất súc tích.
Tờ thứ nhất là tổng số tiền hiện đang gửi ở Thương hội Sedoni.
Tờ thứ hai là dự tính số tiền có thể kiếm được đến cuối kỳ nghỉ hè tới, và xin ý kiến về tiến độ kiếm tiền.
Tôi muốn thảo luận xem đến bao giờ thì cần bao nhiêu tiền.
Không nhất thiết phải đợi kiếm đủ một tỷ tròn trĩnh mới bắt đầu chạy dự án.
Nếu chỉ là khâu chuẩn bị thì chắc một trăm triệu cũng đủ để bắt đầu, và nếu biết rõ mốc thời gian nào cần bao nhiêu tiền, tôi có thể điều chỉnh tốc độ kiếm tiền. Tôi dự tính rằng làm như vậy sẽ giúp hoạt động hiệu quả, không lãng phí và không quá sức, giống như hoàn thành từng chỉ tiêu một vậy.
Tôi muốn nghe ý kiến về việc đó.
Kèm theo sự cho phép từ phía tôi rằng nếu dự án có thể chạy ngay bây giờ thì cứ việc sử dụng số tiền đang gửi.
"Cậu làm cách nào mà kiếm được thế?"
"Mạo hiểm giả Lino. Cậu không biết sao? Dạo này cô ấy nổi tiếng ở Artwall lắm đấy."
"Hả? À, cái tên đó thì tớ có nghe..."
"Cô ấy đó."
Tôi chỉ tay vào Rinokis, người đang pha trà bằng loại lá trà đắt tiền mà ngay cả tôi cũng hiếm khi được uống.
"Mạo hiểm giả Lino chính là hầu nữ của tớ. Tớ nhờ cô ấy kiếm tiền giúp."
"...Ra là vậy."
Hildethora vô cùng ngạc nhiên, nhưng chỉ thốt lên có thế.
"Chà... Có vẻ có nhiều uẩn khúc, nên về chuyện này tớ sẽ không nói gì thêm. Tất nhiên tớ cũng sẽ không nói cho ai biết."
Chắc cậu ấy có nhiều điều muốn hỏi lắm.
Kiểu như đang hoạt động như mạo hiểm giả thì sao lại làm hầu nữ, hay là làm mạo hiểm giả chuyên tâm thì kiếm được nhiều hơn chứ sao lại đi làm hầu nữ, vân vân.
Nhưng cậu ấy đã nuốt hết những thắc mắc đó vào trong và tuyên bố "không nói gì thêm".
"Giữ bí mật giúp tớ nhé."
Làm thế nào để kiếm được tiền.
Phòng trường hợp Đức vua cũng hỏi câu tương tự, tôi quyết định nói cho Hildethora biết trước.
Leliared thì có vẻ hơi đáng ngờ, nhưng Hildethora là tầng lớp thượng lưu. Lại còn là hoàng tộc cao nhất.
Trong xã hội quý tộc, chuyện ngáng chân nhau là cơm bữa. Nếu để lộ bí mật một cách bất cẩn thì có thể gặp nhiều bất lợi, thậm chí lung lay cả địa vị bản thân. Cậu ấy chắc chắn hiểu rõ điều đó.
Riêng với cậu ấy, chắc sẽ không có chuyện đi rêu rao lung tung với bất kỳ ai.
"Vậy, sao Hilde lại đến đây? Để uống trà à?"
"A, đúng rồi. Tại bị cậu làm cho ngạc nhiên trước nên tớ quên béng mất."
Nói rồi, cậu ấy gấp tờ giấy viết thư lại và đặt lên bàn.
"Thực ra, tớ cũng nhận được một lá thư từ anh trai gửi cho cậu."
Đúng là có những sự trùng hợp thật, Hildethora vừa nói vừa lấy ra một chiếc phong bì trắng không trang trí từ túi trong áo khoác.
Ồ, thư từ anh trai.
Quả nhiên là trùng hợp. Hildethora đến đưa thư cho tôi, rồi tiện thể nhận thư từ tôi đem về lâu đài.
Không tốn công chút nào, tốt quá.
"Nói là anh trai, nhưng tớ mới chỉ gặp mỗi Hoàng tử Hiero thôi."
Nhị hoàng tử Hiero Artwall.
Trong đợt đi làm thêm kỳ nghỉ đông vừa rồi, tôi đã mượn danh tiếng của ngài ấy. Nên cũng coi như có quen biết.
Nhưng hình như Hildethora còn mấy người anh chị nữa thì phải. Còn bên dưới thì không có em trai em gái nào nhỉ?
Với lại, nghe đồn Đức vua còn có vài đứa con rơi chưa được thừa nhận... Xét theo tính cách của ông ta, tôi nghĩ chắc chắn là có. Mà còn là con rơi được tạo ra theo kế hoạch nữa kìa. Để thu thập nhân tài ưu tú mà. ...Nghĩ kỹ lại thì đúng là một ông vua loạn xị ngậu thật.
"Là từ anh Hiero đấy."
À thế à. Chuyện gì nhỉ.
"Đợi chút nhé. Tớ viết nhanh thôi."
Trước tiên phải giải quyết xong việc trong tay đã.
Tôi đã bàn bạc với Rinokis và tóm tắt những gì cần viết rồi. Giờ chỉ cần tự tay viết thành văn bản thôi.
Tôi viết nhanh rồi cho vào phong bì.
Chắc không cần niêm phong đâu nhỉ. Bị xem cũng chẳng sao, cứ thế đưa cho Hildethora luôn.
"Tớ nhận nhé —— Vậy cậu cầm lấy cái này."
Tôi đưa thư đi và nhận lại một lá thư khác.
Lá thư này cũng không niêm phong. Tôi liền mở ra xem ngay.
"...Ái chà."
Nội dung thư của Hoàng tử Hiero làm tôi ngạc nhiên. Ngạc nhiên một cách thầm lặng.
"Có chuyện gì đáng lo sao?"
Tuy không niêm phong nhưng có vẻ Hildethora chưa đọc nó.
Mà, không niêm phong nghĩa là cậu ấy có thể xem bất cứ lúc nào. Vậy thì để cậu ấy biết nội dung cũng chẳng sao.
"Ngài ấy bảo tớ hãy thu xếp lịch nghỉ xuân, đến dự đám cưới tổ chức ở Vandroge."
"Hả, đám cưới sao?"
Cụ thể là: "Zackfard và Philedia mời ta đến dự đám cưới nên cô cũng đến đi. Chi tiết sẽ nói trực tiếp sau". Nội dung đại loại là vậy.
"Đám cưới... Nhắc mới nhớ, tớ có nghe loáng thoáng là con trai nhà Haskitan thuộc Tu Học Quán của Phi Hành Hoàng Quốc Vandroge và tiểu thư nhà Cocuris của Cơ Binh Vương Quốc Marvelia sẽ kết hôn ngay khi tốt nghiệp."
Đúng là hoàng tộc có khác.
Dù bận rộn và còn nhỏ tuổi như Hildethora mà cũng nắm bắt được mấy thông tin kiểu này.
Mà, chuyện đó khoan hãy bàn.
Vấn đề không phải là tôi được mời đám cưới, mà là việc Hoàng tử Hiero bảo tôi "đến đi".
Tức là e rằng, chuyện này cũng liên quan đến hoạt động phổ cập Magic Vision.
Hơn nữa, xét đến lập trường "Hiero đang chào hàng sang nước khác" của ngài ấy, thì việc ngài ấy gọi tôi đi có thể là do việc chào hàng đã có tiến triển.
Đó mới là lý do tôi ngạc nhiên.
Gọi tôi đi, nghĩa là đang yêu cầu tôi hợp tác về vấn đề Magic Vision.
...Nhắc mới nhớ, lúc chia tay đám hoàng tử đó có vẻ đang ủ mưu gì đó. Có khi nào mưu đồ đó đã thành công rồi chăng.
"Nhắn lại là tớ đã rõ nhé. Nhưng mà, nhắn thêm là bên này cũng khó sắp xếp lịch trình lắm, nên báo sớm ngày giờ cho tớ được không?"
Phải dành ra bao nhiêu ngày trong kỳ nghỉ xuân và vào lúc nào.
Chắc chắn lịch nghỉ xuân của tôi đã bị lấp đầy bởi lịch quay phim ở lãnh địa Liston rồi. Benderio chắc chắn đã nhồi nhét kín mít. Tên đó, tôi ghim rồi đấy, nhất định không tha đâu. Cho tôi nghỉ đi chứ. Giờ lại phải xoay sở điều chỉnh cái lịch đó.
Bình thường đã bận tối mắt với việc chăm sóc đám đệ tử, quay phim, lên kế hoạch kiếm tiền, làm bài tập về nhà, rồi còn phải canh chừng cô nàng Rinokis không thể lơ là này nữa, giờ lại thêm lịch trình mới thì đúng là quá sức chịu đựng.
Nhưng nếu bảo là để phổ cập Magic Vision thì đành phải hợp tác thôi.
Phổ biến ở Vương quốc Artwall cũng quan trọng, nhưng bán được sang nước khác thì lợi nhuận còn lớn hơn. ...Dù tiền lời chẳng chạy vào túi tôi đồng nào.
"Tớ hiểu rồi. Tớ sẽ sớm mang lời nhắn của anh trai quay lại."
Sau khi uống hết một tách trà và nói vài chuyện phiếm, Hildethora nhanh chóng ra về.
◆
"Ta sẽ trả thù lao hai mươi triệu Clam."
Ồ. Tận hai mươi triệu.
"Tự mình nói ra câu này cũng hơi kỳ, nhưng dù không có thù lao thì tôi vẫn sẽ giúp mà?"
"Không, đây là công việc không được phép thất bại. Nếu vì làm không công mà cô lơ là thì ta rắc rối to. Nên ta sẽ trả thù lao xứng đáng."
...Hừm, ra là vậy.
Nghiêm túc đến mức đó, và đòi hỏi sự giác ngộ trách nhiệm đến mức đó sao. Ra là thế.
"Hỏi câu này vào lúc này thì hơi thừa, nhưng ta vẫn muốn nghe câu trả lời của cô."
Đúng là một câu hỏi thừa thãi thật.
“Vào thời điểm tôi đang cùng ngài hướng tới Vandroge thế này, tôi nghĩ câu trả lời đã có rồi, nhưng mà——tôi vẫn xin mạn phép nói rõ ra.
"Công việc lần này, hãy cùng hợp sức hoàn thành thật tốt nhé."
Nhận được sự đồng thuận rõ ràng từ tôi, Nhị hoàng tử Vương quốc Artwall, Hiero, gật đầu đầy mãn nguyện.
Hiện tại đang là giữa kỳ nghỉ xuân.
Tôi và Hiero đã hẹn gặp nhau từ cuối học kỳ ba, nhưng do công việc của cả hai đều bận rộn nên lịch trình cứ lệch pha mãi, chẳng thể nào sắp xếp được thời gian để thương thảo.
Rốt cuộc, thời điểm gặp được nhau lại rơi vào đúng giữa kỳ nghỉ.
Đó là thời điểm vô cùng gấp gáp, khi tôi phải hội quân với Hoàng tử Hiero ngay trên đường ngài ấy đến Vandroge để tham dự đám cưới của một người bạn.
Ngay trước đó, tôi vừa mới giải quyết xong cái lịch trình quay phim dày đặc như muốn giết người, rồi được Hiero "bốc" đi ngay từ địa điểm quay để bay thẳng sang nước láng giềng.
Lịch trình lần này còn kinh khủng hơn cả kỳ nghỉ đông vừa rồi... nhưng biết sao được, công việc mà.
Và rồi, khi cuối cùng cũng gặp được Hiero, tôi được nghe giải thích về lý do mình được triệu tập lần này: đám cưới của Zackfard và Philedia. Nghe xong, tôi hoàn toàn thấu hiểu.
Hèn chi ngài ấy lại gọi tôi.
——Yêu cầu dành cho tôi là quay phim lễ cưới.
Tôi được dẫn vào phòng tiếp khách ngay trên con tàu cao tốc vừa đón mình đi.
Ngồi vào bàn đối diện với Hiero, tôi nhận tập tài liệu và nghe phổ biến về công việc.
"Chắc chắn sẽ cần bàn bạc chi tiết hơn, nhưng trước đó tôi xin xác nhận lại trình tự câu chuyện được không?"
Dù sao thì đối với tôi, đây cũng là kế hoạch vừa mới nghe qua. Mọi thứ gấp gáp đến mức tôi vừa mới buông máy quay xuống là đi ngay.
Đây là công việc trị giá hai mươi triệu Clam.
Tôi muốn nắm bắt khái quát mọi thứ thật chắc chắn để không còn chút nghi ngờ nào.
...Trách nhiệm của hai mươi triệu cơ đấy. Xét về cả tinh thần lẫn thể xác thì đi săn ma thú còn nhàn hạ hơn nhiều.
"Dĩ nhiên rồi. Cô cứ hỏi bất cứ điều gì."
Thú thật là tôi đang mệt đến mức muốn lăn ra ngủ ngay lập tức, nhưng theo đà này thì chắc ngủ dậy là đã tới Vandroge rồi. Tàu cao tốc mà lị.
Sau khi đến nơi, mọi thứ sẽ lại bận tối mắt tối mũi, nên những trao đổi tối thiểu cần thiết buộc phải thực hiện ngay bây giờ.
...Dù lòng thì muốn ngủ lắm rồi. Cơ thể đang gào thét đòi nghỉ ngơi.
"Lần quay phim này là lần đầu tiên trong lịch sử Magic Vision thực hiện quay tại nước ngoài, đúng không ạ?"
Cảnh sắc nước ngoài thì tôi có quay rồi, nhưng lần này đối tượng là yếu nhân và văn hóa của nước khác.
Theo ý nghĩa đó, có thể nói đây là lần đầu tiên chúng ta thâm nhập vào nội bộ quốc gia khác để quay phim.
"Đúng vậy. Thế nên tôi mới chọn cô."
Tôi nghĩ Hiero cũng hiểu ý đồ trong câu hỏi của tôi.
"Ngài đánh giá rằng Hildethora hay Leliared đều không làm được, phải không?"
"Phải. Hilde mang thân phận hoàng tộc, phía bên kia sẽ rất khó xử trong việc tiếp đón. Hơn nữa, đây là lần đầu quay tại nước ngoài, tôi muốn giảm thiểu yếu tố chính trị xuống mức thấp nhất."
Nếu vậy thì ngài ấy muốn tránh sự can dự của bất kỳ hoàng tộc nào ngoài bản thân mình ra.
Hildethora vẫn còn là một đứa trẻ vắt mũi chưa sạch. Nhưng dù vậy, Hiero vẫn cho rằng tránh đi thì an toàn hơn.
Vì là công việc quan trọng nên ngài ấy muốn loại bỏ mọi yếu tố bất an.
"Vậy còn Leliared cũng không được sao?"
"Nhờ cô ấy thì tội nghiệp quá. Đến hoàng tộc Artwall mà cô ấy còn sợ rúm ró, thì làm sao xoay sở được ở nơi tụ tập toàn quý tộc cấp cao của Vandroge. Cô ấy sẽ lăn ra ngất xỉu vì áp lực tâm lý mất."
"Ở điểm này, nếu là Nia thì..." ngài ấy nói đến đó rồi bặt tiếng.
Chắc là định nói mấy câu thất lễ kiểu như: Con nhỏ này mặt dày nên không sao đâu, thần kinh thô nên chẳng vấn đề gì, gan to bằng trời nên cứ kệ đi... đại loại thế.
Mà, đúng là tôi thấy bình thường thật nên cũng chẳng chấp.
Hoàng tộc hay quý tộc cấp cao, cởi bỏ xiêm y ra thì cũng chỉ là con người thôi. Chẳng có lý do gì phải sợ hãi mấy thứ đó. Đấm một cái thì cũng chảy máu như nhau cả.
Miễn đối thủ là con người thì kiểu gì cũng xử lý được. Kiểu gì cũng xong.
"Đây là lần đầu quay phim ở nước ngoài, trong mắt họ thì văn hóa và kỹ thuật này còn quá lạ lẫm.
Chắc chắn họ sẽ có tâm lý cảnh giác với việc quay phim——nhưng nếu người chủ trì việc đó là một đứa trẻ vắt mũi chưa sạch, tôi nghĩ sự cảnh giác cũng sẽ giảm đi đôi chút. Họ sẽ tự hỏi cần gì phải sợ thứ mà một đứa trẻ đang điều khiển chứ.
Hơn nữa, cả Zack và Phil đều đích thân chỉ định cô. Dù nhìn từ phía Artwall hay Vandroge, cô đều là người thích hợp nhất."
Ừm.
Không ngờ buổi gặp mặt vào mùa đông lại dẫn đến công việc lớn hai mươi triệu ở nước ngoài thế này. Lúc đó tôi chẳng thể nào ngờ tới.
"Tôi hỏi vì tò mò cá nhân thôi, ngài đã làm thế nào để xin được giấy phép quay phim vậy?"
Tôi rất hứng thú muốn biết ngài ấy đã vẽ ra kịch bản gì để được quay phim ở nước ngoài.
Rốt cuộc sự thuyết phục——hay nói đúng hơn là mưu đồ của các vị hoàng tử đã thành công như thế nào.
"Thứ nhất, ông bà của Phil không thể rời khỏi Vương quốc Marvelia, nên tôi đã lợi dụng điểm đó bằng cách hỏi: hai người không muốn cho ông bà xem lễ cưới sao?
Thứ hai, tôi chào mời rằng: không muốn lưu giữ lại những ký ức sẽ theo ta suốt đời sao?
Thứ ba, tôi nhấn mạnh rằng đây là quà cưới của tôi, nên toàn bộ chi phí sẽ được miễn phí hoàn toàn dưới hình thức phục vụ.
Thứ tư, tôi đánh vào tâm lý: không muốn cho những đứa con sau này khi bằng tuổi mình bây giờ được nhìn thấy dáng vẻ rạng ngời nhất trong đời của cha mẹ sao? Tôi đã tiếp thị rằng mình có thể biến điều không thể thành có thể.
Thứ năm, tôi có pha chút nói dối thiện ý rằng Nia rất muốn chúc phúc cho hai người, và cô ấy nói đây là điều duy nhất cô ấy có thể làm.
Thứ sáu, tôi phân tích lợi ích rằng lần quay phim nước ngoài đầu tiên này chắc chắn sẽ gây tiếng vang tại Vandroge, khả năng cao sẽ trở thành bước đầu tiên để du nhập Magic Vision, và việc đóng góp vào đó xét về lâu dài sẽ không có hại gì.
Thứ bảy, tôi đưa ra phương án nhượng bộ rằng nếu họ vẫn thấy ngại thì có thể dùng cách 'chỉ quay ở những khu vực giới hạn'.
Thứ tám, tôi hỏi thẳng một câu bình thường: không muốn lưu giữ lại vẻ đẹp của Phil sao?
Thứ chín, Christo đã giả vờ nổi cáu kiểu 'Tao đã nhờ đến thế này mà cũng không được sao?'.
Thứ mười, tôi cũng bồi thêm bằng cách giả vờ nổi cáu theo để chốt hạ.
——Với những bước đàm phán trên, tôi và Christo đã thuyết phục thành công Zack, Phil, cũng như nhà Haskitan và nhà Cocuris."
............
Nghe xong mới thấy, ngài ấy tuôn một tràng dài như vậy nhưng chẳng mấy chữ lọt vào đầu tôi.
"Nhưng mà, rốt cuộc phản ứng lớn nhất lại nằm ở câu 'Không muốn lưu giữ lại vẻ đẹp của Phil sao'. Một câu nói bâng quơ lại mang lại hiệu quả tuyệt đối."
À ra thế. Chấp niệm với cái đẹp của phụ nữ mạnh mẽ lắm mà. Chuyện thường tình thôi.
"Việc bàn bạc đã xong được một mức độ nào đó rồi, nhưng khi đến nơi sẽ có buổi xác nhận cuối cùng. Từ giờ đến lúc đó, tôi muốn Nia hãy ghi nhớ kế hoạch vào đầu."
——Ừm.
"Bây giờ thì chịu thôi ạ."
"Hả?"
"Rinokis. Kỳ nghỉ xuân này tôi đã quay bao nhiêu cuốn rồi?"
Tôi quay sang hỏi Rinokis đang đứng chờ phía sau, dù bất ngờ nhưng cô ấy đáp lại ngay tức khắc: "Mười một cuốn ạ."
"Khoảng một tuần mười một cuốn. Sáng sớm ra khỏi nhà, tối mịt mới về chỉ để ngủ, cuộc sống đó kéo dài cho đến tận lúc nãy.
Quả thật nếu không nghỉ ngơi một chút thì đầu óc tôi không hoạt động nổi. Giờ tôi buồn ngủ lắm rồi."
"............"
Hiero mỉm cười tươi rói.
"Không sao đâu. Con người ấy mà, thức trắng bốn ngày vẫn sống nhăn ra đấy."
Này. Đừng có nói nhảm. Khỏe thế quái nào được.
"Thực tế là tôi đang thức trắng sang ngày thứ hai rồi đây. Ngược lại đầu óc còn đang minh mẫn hơn ấy chứ."
Ngược lại cái gì mà ngược. Quả nhiên cái tên sâu làm việc này đang làm chuyện quá sức rồi.
"Tôi nghĩ Điện hạ Hiero mới là người nên đi ngủ đấy ạ."
Sống kiểu đó có ngày não bị mài mòn hết đấy.
"Sắp tới là công việc vô cùng quan trọng. Là kế hoạch có thể trở thành hòn đá thử vàng đầu tiên hướng ra nước ngoài. Sao có thể ngủ đượ— hự."
Lải nhải ồn ào quá, đủ rồi đấy.
Vừa dứt lời, ngay khoảnh khắc Hiero cúi mắt xuống nhìn tách trà, tôi bật dậy khỏi ghế, chặt mạnh vào gáy cho ngài ấy ngủ luôn. ——Ngay trước khi ngài ấy gục mặt xuống bàn, Rinokis đã kịp đỡ lấy đầu Hiero, cất tách trà đi và nhẹ nhàng đặt ngài ấy xuống. Quả không hổ danh đệ tử của ta, di chuyển tốt lắm. Cứ như thể con bé biết trước tôi định làm gì vậy.
Đồ ngốc.
Tôi đã bảo là trước việc lớn thì phải nghỉ ngơi đi. Có thời gian lèm bèm thì đi ngủ đi.
Tôi cũng buồn ngủ lắm rồi. Hôm nay thực sự là quá giới hạn rồi.
"Kế hoạch thú vị đấy chứ. Quay phim đám cưới cá nhân sao."
"Vâng, mới mẻ thật đấy ạ."
Tuy đúng là trường hợp thử nghiệm, nhưng nếu giá cả hợp lý, tôi nghĩ nó cũng sẽ thịnh hành ở Artwall thôi. Chắc chắn Magic Vision sẽ trở nên gần gũi hơn nữa.
——Nhưng mà, giờ thì kệ đi.
"Ta nghỉ một chút đây. Rinokis cũng mệt rồi đúng không? Tranh thủ nghỉ ngơi đi."
"Vâng. Chúc tiểu thư ngủ ngon."
Phải dưỡng sức cho công việc lớn sắp tới.
Riêng lần này thì không được phép thất bại. Tuyệt đối không.
◆
Ngay trước khi bước xuống cầu thang tàu bay, chúng tôi đã có cuộc gặp mặt với những người sẽ cùng làm việc lần này.
"——Xin lỗi. Hình như tôi đã thiếp đi lúc nào không hay."
Ngủ một giấc dậy thì đã đến Vandroge rồi.
Cả Hiero lẫn tôi đều đã ngủ say như chết. Ngủ một cách vô cùng nghiêm túc.
Và đây là kết quả.
"Dạ không, sao lại thế, ngài không cần xin lỗi chúng thần đâu ạ...!"
Đi cùng chuyến quay phim đám cưới lần này còn có đội quay phim của Vương đô.
Trong đó có cả Trưởng bộ phận quay phim Vương đô, Mirco Tile, người dạo gần đây ít khi trực tiếp ra hiện trường. Vẫn là bộ vest quần đen và cặp kính mắt, một người phụ nữ trông có vẻ không chút sơ hở.
Thế nhưng, ngay cả một người thạo việc như Mirco cũng không thể giữ bình tĩnh trước nhất cử nhất động của hoàng tộc.
Bắt đầu từ cô ấy, cho đến các nhân viên quay phim đã nhẵn mặt tôi ở hiện trường, ai nấy đều đang bối rối.
...Mà nói đúng hơn, có lẽ cái thái độ bình thản như tôi mới là không đúng. Vì đối phương là hoàng tộc mà. Lại còn là tình huống hoàng tộc đang phải xin lỗi nữa chứ.
Hiero, sau khi bị tôi cho "đi ngủ" tối qua, dường như đã ngủ một mạch không biết trời trăng gì cho đến khi tới Vandroge.
Vốn dĩ theo kế hoạch là sẽ họp bàn với tôi và đội quay phim trong lúc di chuyển.
"Thôi nào. Không chỉ Hiero Điện hạ mà cả tôi cũng ngủ quên, giờ đừng bận tâm chuyện đó nữa, cứ tiến hành theo lịch trình đi ạ."
——Chín phần mười là lỗi của tôi, nên tạm thời cứ nói đỡ một câu vậy.
Nhưng một phần cũng là lỗi của chính Hiero đấy nhé.
Việc ngài ấy ngủ li bì không dậy nổi chắc chắn là do thiếu ngủ trầm trọng. Trong tình trạng đó thì làm sao mà làm tốt việc được.
Hơn nữa, ngay lúc này đây, thời gian để nói mấy chuyện đó cũng tiếc lắm rồi. Đã đến nơi rồi, không phải lúc để dây dưa mấy màn xin lỗi khách sáo vô nghĩa.
"...Cô nói đúng. Tuy lịch trình có bị lệch một chút, nhưng hãy dùng công việc để bù đắp lại sai sót này."
Đúng đúng. Thực sự không có thời gian để lãng phí đâu.
Lễ cưới của Zackfard Haskitan và Philedia Cocuris sẽ diễn ra sau hai ngày nữa.
Cả tôi và Hiero đều vướng công việc ở Artwall, nên lịch trình mới trở nên eo hẹp thế này.
Thời gian tự do còn lại chỉ có hôm nay và ngày mai. Giờ đã là buổi trưa, tính chính xác ra thì chỉ còn khoảng một ngày rưỡi.
Và ngày hôm nay sẽ phải dành cho việc bàn bạc kỹ lưỡng và chuẩn bị cho hoạt động của ngày mai. Vì đây là nước ngoài, nên còn vướng mấy vụ xin giấy phép lằng nhằng nữa.
Ngày diễn ra lễ cưới thì trình tự đã được ấn định, nên chúng tôi sẽ phải nương theo lịch trình của buổi lễ. Tức là sẽ chọn quay những điểm quan trọng. Hoặc là quay hết rồi về biên tập sau.
Công việc vất vả nhất của chúng tôi, quả nhiên là khâu chuẩn bị... tức là hôm nay và ngày mai. Bản thân lễ cưới đã có kịch bản sẵn nên ngược lại còn nhàn hơn.
"——Này!"
Ngay lúc chuẩn bị đặt chân xuống vùng đất láng giềng, nhờ ơn Hiero cứ lúi húi xin lỗi về sai sót trên boong tàu, người chờ ở cảng đã sốt ruột đến mức phải hét lên.
"Vậy tôi xin phép xuống trước."
Như để cắt đứt câu chuyện vô nghĩa, tôi bước xuống cầu thang trước một bước và hội ngộ với cặp anh em tóc đen đang đứng đợi.
"——Chào mừng đến nơi, Nia Liston. Lần này lại gặp nhau vì công việc nhỉ."
"——Lâu rồi không gặp. Có thời gian thì làm một trận nhé."
Đó là Tứ hoàng tử của Phi Hành Hoàng Quốc Vandroge, Christo Volt Vandroge, và em gái ruột Crowen.
Tôi đã từng gặp họ trong chuyến đi kiếm tiền lần trước.
Christo là do Hiero giới thiệu, còn Crowen thì gặp tại nhà của chú rể Zackfard Haskitan.
Lần này vì thực sự không có dư dả thời gian, nên đích thân hoàng tộc đã ra tận cảng để đón.
Do thân phận của hai người, vệ sĩ cũng đi theo nhưng đứng cách ra một chút để không làm phiền. ...Hừm, nhìn có vẻ tay nghề không cao lắm.
"Chào hỏi để sau đi."
Khi Hiero, Mirco và đội quay phim lục tục bước xuống cảng, trước khi ai đó kịp nói gì, Christo đã lên tiếng.
"Trước tiên tôi sẽ dẫn mọi người đến khách sạn. Chúng ta sẽ họp ở đó, chuyện trò gì thì để lúc đó hãy nói. Đi theo tôi."
Sáng suốt đấy. Có đứng đây nói chuyện phiếm thì cũng chỉ tổ làm vướng chân người làm việc ở cảng thôi.
Chẳng kịp có thời gian để cảm thán nỗi nhớ nhung khi lần thứ hai đặt chân đến Vandroge.
Chúng tôi chia nhau lên ba chiếc thuyền đơn cỡ lớn mà Christo đã chuẩn bị sẵn, rồi đi thẳng đến khách sạn.
"——Tôi nói trước điều này. Lần này cô đã đến dự đám cưới của bạn tôi, tôi thực sự rất cảm kích."
Chúng tôi được đưa đến khách sạn cao cấp mà tôi đã từng ở vào mùa đông.
Christo bắt đầu lên tiếng với chúng tôi, những người đang tập trung tại căn phòng lớn nhất trong khu phòng hạng nhất.
...Căn phòng này còn rộng và sang trọng hơn cả phòng tôi và Rinokis từng ở hồi mùa đông. Hóa ra vẫn còn loại phòng cao cấp hơn thế nữa sao. Tôi thật lòng không muốn biết giá một đêm ở đây là bao nhiêu đâu.
"Tôi là Đệ tứ Hoàng tử của Phi Hành Hoàng Quốc Vandroge, Christo Volt Vandroge. Vì là con thứ tư nên tôi chẳng có quyền lực gì đặc biệt, tương lai cũng chẳng trở thành nhân vật to tát gì đâu. Tôi cũng không định ra vẻ bề trên, nên mọi người cứ thoải mái nhé."
Hoàng tử Hiero vốn dĩ cũng rất bình dân, nhưng bảo người khác thoải mái tiếp xúc với Christo ngay thì quả là khó.
Thực tế, đội ngũ quay phim – vốn phần lớn xuất thân thường dân – đã co rúm cả người lại rồi.
Họ ngồi im thin thít vào bàn, gần như chẳng dám ngước mắt lên nhìn.
"Tôi là em gái của Christo, Crowen Volt Vandroge. Tôi đến để hỗ trợ anh trai. Cần sai bảo việc vặt gì cứ nói."
Nói thì nói vậy, nhưng Crowen cũng là Hoàng tộc. Ai mà dám nhờ làm việc vặt chứ.
"Vậy phiền người pha trà giúp ạ."
Chà, nhưng tôi thì không ngại đâu.
Đám nhân viên quay phim ném về phía tôi những ánh nhìn đầy kinh hãi kiểu như "Con ranh kia đang nói cái quái gì thế", nhưng tôi mặc kệ. Những ánh mắt cảm thán về sự sụp đổ của xã hội phân chia giai cấp, tôi cũng mặc kệ nốt.
Tôi cũng muốn nói rằng, dù sao tôi cũng là con gái nhà Liston, thuộc Đệ tứ giai cấp quý nhân đấy nhé, nhưng thôi. Nếu xét về thân phận thì tôi gần với Hoàng tộc hay Vương tộc hơn đấy, cũng muốn nói thế lắm nhưng thôi. Giờ thì mấy chuyện nhỏ nhặt đó không cần bận tâm nữa.
Crowen được nhờ liền gật đầu "Ừm" một cái, rồi bắt đầu pha hồng trà cho tất cả mọi người.
Được được, thế là tốt.
Lúc này, ở đây, không cần những kẻ "chẳng làm gì, chỉ biết ra vẻ".
Người am hiểu thông tin về Vandroge ở đây chỉ có Christo và Crowen. Nếu vậy, chắc chắn trong quá trình bàn bạc sẽ dần trở nên thân thiết... tuy không cần đến mức đó, nhưng nếu không thể đối thoại bình thường thì hiệu suất sẽ rất kém.
Để chứng minh rằng "Tiếp xúc với họ bình thường cũng không sao đâu", tôi cần tiên phong làm mẫu cho mọi người thấy mình vẫn bình an vô sự, như thế mọi việc sẽ dễ dàng hơn một chút.
Liếc nhìn vị Hoàng nữ đang lẳng lặng làm công việc vặt bị đùn đẩy, Christo nhăn mặt.
"Này này, thật đấy à? Bên các cậu chưa họp xong sao?"
"Xin lỗi. Tôi định tranh thủ họp trong lúc di chuyển, nhưng lỡ ngủ quên mất."
"Thấy chưa. Cậu làm việc quá sức rồi đấy, Hiero. Nghỉ ngơi điều độ vào."
Về việc đó thì tôi đồng quan điểm.
Nói đúng hơn, hình như Hoàng tử Hiero cũng từng bị Christo nhắc nhở chuyện nghỉ ngơi rồi. Yêu thích công việc cũng tốt thôi, nhưng tôi mong ngài ấy làm gì thì làm, đừng để tàn phá cơ thể là được.
"Đành chịu thôi, giờ gộp chung vào họp với bên này luôn vậy. Có câu hỏi hay thắc mắc gì thì cứ nói ngay lúc đó là được."
Nội dung cuộc họp chủ yếu xoay quanh các quy định hạn chế từ phía Vandroge.
Cho đến nay, Hoàng tử Hiero đã nhiều lần mang Magic Vision đến và cho nhiều hoàng tộc, quý tộc xem, nên bản thân thiết bị này cũng được nhiều người biết đến.
Tuy nhiên, nếu hỏi họ có hiểu thực chất của nó hay không, thì khá là đáng ngờ.
Vì đây là kỹ thuật và văn hóa không tồn tại ở Vandroge, nên đột nhiên mang đến thì họ cũng chẳng hiểu ý nghĩa là gì. Có vẻ nhiều người không hiểu cơ chế hoạt động ra sao, thậm chí không hiểu cả ý đồ nội dung chương trình. Mà không hiểu cũng là đương nhiên, chương trình chủ yếu là giải trí. Có suy diễn ý nghĩa hay ý đồ sâu xa thì cũng chẳng có gì đâu.
Thế nhưng, khi giải thích cơ chế hoạt động, lại có nhiều người đánh giá đây là thứ cần phải cảnh giác.
Một kỹ thuật ghi lại những sự việc xảy ra trong thực tế dưới dạng hình ảnh.
Hình như Zackfard cũng từng nói, thứ này có thể sử dụng cho mục đích quân sự.
Chỉ cần đi quay phim quanh đất nước này, địa hình, trình độ văn hóa, thậm chí trang bị và cơ cấu quân đội đều có nguy cơ bị lộ sạch sành sanh.
Hơn nữa, nơi đây được gọi là Phi Hành Hoàng Quốc, một quốc gia có kỹ thuật tàu bay phát triển. Chính vì thế, phương pháp quay phim để đánh cắp kỹ thuật quả là ưu việt hơn bất cứ thứ gì.
Vì đã lỡ gieo rắc sự cảnh giác như vậy, nên việc chào hàng sang Vandroge có vẻ gặp nhiều khó khăn, nhưng mà——.
Lần này, nhờ vô số may mắn chồng chất, việc quay phim đã được chấp thuận như một ngoại lệ trong các ngoại lệ... đó là tình hình hiện tại, và cũng là lý do tôi được gọi đến.
Tuy nhiên, dù được đặc cách cho phép quay phim, nhưng một khi đất nước này vẫn còn ôm mối cảnh giác, thì không phải muốn quay ở đâu cũng được.
Đó chính là các quy định hạn chế.
- Địa điểm quay phim chỉ giới hạn trong nhà, trong khuôn viên.
- Khi quay các yếu nhân, phải có sự cho phép của chính chủ.
- Thời gian quay phim được quy định sẵn, và phải tuân theo chỉ thị của giám sát viên được chỉ định.
- Không cho phép mang các hình ảnh đã quay ra khỏi biên giới (khi chưa kiểm duyệt).
- Việc cho phép hay đình chỉ quay phim tùy thuộc vào chỉ thị của giám sát viên.
——Đó là những điều kiện mà Phi Hành Hoàng Quốc Vandroge đưa ra.
Nếu không tuân thủ các quy định trên thì sẽ không được phép quay. Hơn nữa, mọi chuyện còn bị chi phối bởi ý kiến chủ quan của giám sát viên.
"Giám sát viên là ai?"
Trước câu hỏi của Hoàng tử Hiero, Christo cười.
"Một kẻ 'giả heo ăn thịt hổ' lão luyện, Lục quân Tổng đại tướng Gawin Guard. Và người trẻ tuổi nhất từng nhậm chức, Không quân Tổng đại tướng Kakana Resijin. Nghe nhân sự được chọn là thấy sự cảnh giác của Hoàng vương ghê gớm cỡ nào rồi ha."
Hô, Tổng đại tướng cơ à. ...Vừa cười hề hề vừa nói "ghê gớm cỡ nào rồi ha" nghe chẳng hợp hoàn cảnh chút nào.
"Chỉ nghe tên chức vụ thôi đã thấy cảm giác như những kẻ cực kỳ cứng nhắc rồi."
Tôi vừa nói, Christo quả nhiên lại cười hề hề.
"Cứng nhắc thật đấy. Đặc biệt là so với ngài Kakana trông có vẻ cứng nhắc ra mặt, thì ngài Gawin lại là một kẻ khó lường hơn. Ông ta trông có vẻ lơ là, nhưng thực chất không hề mất cảnh giác chút nào đâu."
Chà, chắc là vậy rồi.
Nếu Tổng đại tướng mà là người lỏng lẻo thật, thì cấp dưới và những người xung quanh sẽ khổ sở lắm.
"Vậy, sao nào? Đội quay phim bên các cậu, trong tình cảnh bị giám sát và quy định phiền phức thế này, có nghĩ ra được kế hoạch gì không?"
——À, ra là Hoàng tử Hiero muốn bàn bạc trước trên tàu bay để có câu trả lời cho câu hỏi này đây mà.
Nhưng đành chịu thôi.
Lúc đó tôi buồn ngủ.
Hơn nữa, dù chín phần trách nhiệm thuộc về tôi, nhưng một phần cũng là lỗi của chính Hoàng tử Hiero vì đã không chịu dậy.
"Tôi cũng đã nghĩ ra vài phương án dự phòng. Vì không biết quy định nghiêm ngặt đến đâu, phạm vi thế nào, nên tôi cứ tính toán mà không màng đến mấy cái đó. Tuy có nhiều cái bị vướng quy định, nhưng cũng có vài phương án dùng được mà không gặp vấn đề gì."
"Ồ, quả không hổ danh Quyền cục trưởng Cục phát thanh. Nói nghe thử xem nào."
Khi các điều khoản quy định quan trọng đã được làm rõ, những chuyện cần bàn bạc tăng lên một cách bùng nổ.
Trọng điểm thảo luận là làm thế nào để luồn lách qua các kẽ hở, hay đánh vào điểm mù của quy định.
Loại chuyện này, nghe nói Vương quốc Artwall ngày xưa cũng từng trải qua.
Magic Vision hiện nay tuy đã phổ biến đến cả thường dân, nhưng thuở mới ra đời cũng từng vấp phải sự phản đối mạnh mẽ từ các vị quý nhân cao cấp có thế lực, phạm vi hoạt động nghe đâu bị hạn chế khá nhiều.
Những ý kiến và kinh nghiệm dựa trên quá khứ của Miruco - người biết rõ chuyện thời đó, và của Hoàng tử Hiero - người đã học hỏi sau khi nhậm chức, có rất nhiều điểm trùng khớp với trường hợp lần này.
Chẳng biết từ lúc nào, thân phận Hoàng tộc của Christo và Crowen đã bị lãng quên, cuộc họp của chúng tôi kéo dài đến tận đêm khuya.
◆
"Tôi đã chuẩn bị phòng riêng cho tất cả mọi người, nhưng có khi chẳng cần nữa nhỉ."
Nhìn quang cảnh "xác chết la liệt", Christo thốt lên. Đúng thật. Có cảm giác cứ để họ ngủ luôn thế này cho xong chuyện hôm nay thì hơn.
Vừa đến nơi đã bị nhốt vào khách sạn, ăn uống nghỉ ngơi qua loa, rồi họp hành đến tận đêm.
Kết quả là vài người trong đội quay phim đã lăn ra ngủ gục.
Trên bàn ngổn ngang các bản kế hoạch, ghi chú, và những tờ giấy vụn bị vo tròn ném đi vì ý tưởng bị bác bỏ.
Cuộc thảo luận đi vào bế tắc, các nhân viên quay phim người thì gục xuống bàn vừa suy nghĩ vừa ngủ, người thì bảo "tôi nằm một chút..." rồi chợp mắt luôn trên giường hoặc ghế sofa.
Dáng vẻ kiệt sức của họ, nói sao nhỉ, chẳng khác nào những người lính rã rời sau trận chiến.
Cũng đành chịu thôi.
Tôi cũng mệt rã rời rồi. Trông thì có vẻ bình thản, nhưng cả Hoàng tử Hiero, Miruco, Christo lẫn Crowen, và cả những nhân viên đang cố gắng gượng dậy với khuôn mặt đậm nét mệt mỏi kia, chắc cũng trong tình trạng tương tự.
"Vậy, cuộc họp kết thúc tại đây. Mọi người vất vả rồi."
Và rồi, ngay khi tiếng tuyên bố kết thúc cuộc họp của Hoàng tử Hiero vang lên làm tín hiệu, những nhân viên còn sót lại cũng gục ngã nốt. Thật sự là vất vả rồi.
——Cuối cùng thì mọi chuyện cũng đã ngã ngũ.
Sau một thời gian dài thảo luận, tranh luận chồng chất, sàng lọc kỹ càng từ vô số ý tưởng, cuối cùng kế hoạch hành động cho ngày mai đã được quyết định.
Cũng bõ công tốn thời gian, tôi nghĩ chúng tôi đã xây dựng được một kế hoạch khuấy động lễ cưới bằng cách tận dụng tối đa Magic Vision mà không vi phạm các quy định nghiêm ngặt.
Mà, cái điểm "khuấy động" vốn không nằm trong yêu cầu, nhưng sự tham gia của chúng tôi chủ yếu mang tính chất ghi chép tư liệu mà.
Tuy nhiên, đây là cơ hội lớn nhất và tuyệt vời nhất để quảng bá Magic Vision sang nước khác.
Không tấn công lúc này thì đợi đến bao giờ. Nếu nhìn nhầm thời điểm tấn công, làm sao có thể thay đổi được đại cục.
Lúc này là phải tấn công. Không khoan nhượng, và không khách khí.
"Christo, Crow. Hai người tính sao? Về à?"
Vừa thu gom các bản kế hoạch vương vãi trên bàn, Hoàng tử Hiero vừa hỏi.
Đêm đã khuya rồi.
Với thân phận là Hoàng tử và Hoàng nữ, việc lang thang ngủ bên ngoài chắc không được phép đâu nhỉ. Mà chắc là có hộ vệ kiêm giám sát đi theo rồi.
"Nghĩ đến lịch trình ngày mai thì thấy tiếc cả thời gian đi đi về về ấy chứ. Đã lỡ rồi, bọn tôi sẽ ngủ lại ở mấy phòng riêng kia luôn. Nhỉ, Crow?"
"Phải đấy, mai cũng phải dậy sớm, cứ thế đi. ...Mà công nhận mệt thật. Điện hạ Hiero, họp kế hoạch lúc nào cũng như thế này sao?"
Thấy Crowen xoay xoay cái vai chắc là đang đau nhức, Hoàng tử Hiero cười khổ.
"Hiếm khi nào tốn thời gian đến mức này lắm. Lần này đúng là nước đến chân mới nhảy, nên những chuyện cần bàn trong vài ngày bị cô đặc lại trong một ngày hôm nay thôi."
Cô đặc sao. Đúng là một cuộc họp đậm đặc với hương vị béo ngậy thật.
"Nia cũng mệt rồi. Về phòng nghỉ ngơi đi."
Ừm.
Tôi hoàn toàn không bất mãn gì về việc nghỉ ngơi cả, nhưng trước đó đã.
"Trước khi nghỉ tôi có một thỉnh cầu. Ngài Christo hoặc ngài Crowen, tôi sẽ rất vui nếu một trong hai vị đi cùng tôi."
""Thỉnh cầu?""
Christo và Crowen được chỉ định đồng thanh lên tiếng.
"Tôi muốn đi gặp và chào hỏi giám sát viên ngay hôm nay, nói chuyện về lịch trình ngày mai. Chính vì không có thời gian nên tôi nghĩ cần phải giải quyết xong trong tối nay."
"...À, ra vậy."
"Không tệ. Tuy hơi muộn, nhưng tuyệt đối không phải nước đi tồi."
Christo khoanh tay suy tư, còn Crowen gật đầu đón nhận một cách tích cực.
——Quả nhiên họ hiểu ý đồ của tôi.
Lục quân Tổng đại tướng Vandroge - Gawin, và Không quân Tổng đại tướng - Kakana.
Hai người này là giám sát viên sẽ đi cùng trong buổi quay phim ngày mai.
Trước hết, tôi muốn xác định quan điểm của họ.
Họ sẽ hợp tác với việc quay phim, hay là không hợp tác đến mức gây cản trở.
Tùy thuộc vào thái độ của họ, có khả năng giờ xuất phát sẽ bị trễ do phía bên kia——kiểu như "tôi chưa nghe giờ xuất phát nên đến muộn". Tôi sẽ rất phiền nếu bị chơi xấu bằng mấy trò ấu trĩ nhưng chắc chắn sẽ gây áp lực lên lịch trình như thế. Tôi không muốn có bất kỳ sự ngáng chân nào xảy ra.
Tiếp theo, là sự chào hỏi theo đúng nghĩa đen.
Tôi muốn thực hiện việc đáng lẽ phải làm vào lần đầu gặp mặt ngày mai sớm hơn một ngày để rút ngắn thời gian. Để truyền đạt sự nghiêm túc của bên này, tôi nghĩ càng sớm càng tốt.
Nếu họ hợp tác, chắc chắn họ sẽ điều chỉnh theo lịch trình của chúng tôi mà không thiếu sót gì——còn nếu không hợp tác, tôi sẽ phải có biện pháp tương ứng.
Tùy trường hợp, tôi sẽ dọa cho bọn họ run rẩy từ tận đáy lòng.
Chúng tôi hiện tại không có thời gian để lãng phí. Và cũng không có chuyện bỏ lỡ cơ hội ngàn vàng để chào hàng sang nước khác này. Đây là thời điểm tấn công, cần phải tham lam tìm kiếm phương án tối ưu nhất.
Xác định quan điểm, và chào hỏi.
Tạm thời tôi muốn hoàn thành hai việc này ngay bây giờ. Tùy tình hình, tôi sẽ đấm. Đã vất vả đến mức này rồi. Tôi không khoan nhượng đâu.
"Để tôi đi cho."
Thấy Hoàng tử Hiero đề nghị, tôi lắc đầu.
"Không được. Không phải Hoàng tử Hiero, mà tôi mới là người nên đi. Ngài không muốn để lộ bối cảnh chính trị quá nhiều đúng không?"
Dù gì thì Hiero cũng là Hoàng tử.
Kể cả có cái danh Quyền cục trưởng Cục phát thanh, thì Hoàng tử vẫn là Hoàng tử.
Tự mình đi chào hỏi quân nhân nước khác rồi hạ mình nói "Ngày mai nhờ giúp đỡ nhé!" là không ổn. Vì Hiero là Hoàng tử mà.
Cho dù trong lòng ngài ấy có nghĩ "Công việc quan trọng hơn lập trường Hoàng tộc" đi chăng nữa.
So với việc đó, để tôi - người chỉ được nhận thức là con gái của một quý nhân, hay đại loại là quý tộc nước khác - đi thì sẽ đỡ gây xích mích hơn về nhiều mặt.
Hơn nữa, tùy tình hình tôi còn có thể đe dọa được.
Bao nhiêu nhân lực, vật lực, công sức, cơ hội và cảm xúc đã đổ vào đây, tôi quyết không để tất cả bị phá hỏng chỉ vì ý muốn chủ quan của mấy kẻ quyền lực không quen biết gọi là giám sát viên đâu.
Giám sát viên cái quái gì chứ.
Kẻ nào vớ vẩn là tôi đấm bay màu ngay.
"Tôi sẽ đi cùng. Dù sao tôi cũng có chút quen biết với ngài Gawin và ngài Kakana."
Xem ra Christo sẽ đi cùng tôi.
"Tôi tin rằng hai người họ sẽ không để tình cảm cá nhân xen vào công việc, nhưng tôi cũng tán thành việc trực tiếp thông báo lịch trình ngày mai. Lỡ như mọi việc không diễn ra đúng kế hoạch thì buổi họp trù bị hôm nay coi như đổ sông đổ bể hết."
"Đúng vậy. Thế thì tiếc lắm."
Chắc chắn toàn bộ đội quay phim đang ngủ say cũng sẽ đồng tình với câu "tiếc lắm" mà Crowen vừa thốt ra. Dĩ nhiên, cả tôi cũng vậy.
"——Vậy đi thôi, Nia. Tôi sẽ cho người đi báo trước, chúng ta kiếm gì ăn rồi hẵng đi. Dạo này người ta hay săn được loại ma thú tên là Cua Thập Tự Huyết, ngon tuyệt đấy. Đi ăn cua nhé."
Hình như tôi vừa nghe thấy một cái tên gợi nhiều hoài niệm, nhưng là cua sao? Tôi chưa ăn bao giờ. Liệu có ngon không nhỉ?
"Giao hết cho anh đấy."
"Cứ tin ở tôi. Tôi biết nhiều chỗ làm con gái vui lắm."
À, ra thế. Tôi cũng đoán anh ta là dân chơi rồi, mà thực tế thì Christo đúng là một tay chơi thứ thiệt.
"Tuy tôi chưa đầy mười tuổi, nhưng liệu có phù hợp không đấy?"
"Hứ, với một quý cô tuyệt vời thì tuổi tác đâu có quan trọng... Mà, dĩ nhiên là tôi không có ý đồ đen tối gì đâu nhé."
Nếu có thì to chuyện đấy.
Nhượng bộ trăm bước thì tôi còn có thể cho qua, nhưng hầu gái của tôi chắc chắn sẽ nhắm vào cái mạng của anh ta——Rinokis, sát khí lộ ra rồi kìa, dù chỉ có ta mới nhận ra thôi. Giấu đi. À không, đừng có phát ra.
Thế là, dự án đám cưới áp dụng Magic Vision đầu tiên trên thế giới đã chính thức bắt đầu.
◆
Công tác chuẩn bị để mời những người trong cuộc đến với "một ngày đặc biệt".
Rốt cuộc dùng Magic Vision để làm gì? Nếu bị hỏi câu đó, thì câu trả lời chính là để làm chuyện này đây.
Và nếu thành công, đây sẽ là dịp quảng bá Magic Vision một cách tối đa.
...Quảng bá càng mạnh thì nợ nần khi thất bại càng lớn. Tôi chẳng muốn nghĩ đến đâu.
"Đi vào giờ giấc sớm thế này sao?"
Tổng đại tướng Lục quân Gawin Guard khoác hờ bộ quân phục, không hề tỏ vẻ khó chịu, đã có mặt tại điểm hẹn đúng giờ quy định.
"Giờ giấc thật phi lý. Khó chịu vô cùng."
Trái ngược với Tổng đại tướng Lục quân, Tổng đại tướng Không quân Kakana Resijin mặc quân phục chỉnh tề, chẳng thèm che giấu khuôn mặt đang cau có.
Sáng sớm... hay đúng hơn là vẫn còn đang trong đêm thì chính xác hơn.
Tuy nhiên, dù là buổi sáng sớm còn đậm hơi hướng ban đêm thế này, chúng tôi vẫn hội quân được với các giám sát viên đúng như kế hoạch.
Đội quay phim chúng tôi và nhóm của Christo đã xuất phát từ khách sạn từ tờ mờ sáng, chia nhau lên ba chiếc tàu đơn cỡ lớn và đến trước một dinh thự nọ.
Đó là nhà của giám sát viên.
Và tại đó, chúng tôi đã gặp được những người đồng hành ngày hôm nay một cách suôn sẻ.
——Ra là vậy. Ngài Tổng đại tướng Lục quân nổi tiếng là "kẻ vô dụng ban ngày" và ngài Tổng đại tướng Không quân trẻ tuổi nhất đây sao.
Nếu phải chọn thì tôi thấy Kakana dễ hiểu hơn. Nếu bảo cô ta là một quân nhân điển hình sống theo khuôn thước thì tự khắc sẽ biết cách ứng xử.
So với cô ta, Gawin khó đọc vị hơn nhiều. Trông mặt mũi thì lờ đờ thế kia, nhưng chắc chỉ là vẻ bề ngoài thôi. Mấy kẻ như thế nội tâm thế nào hoàn toàn không đoán được.
Ấn tượng về Tổng đại tướng Lục quân và Tổng đại tướng Không quân vẫn y nguyên như lúc gặp qua sự giới thiệu của Christo tối qua.
Một Gawin thoạt nhìn ôn hòa nhưng toàn mùi của một lão cáo già, và một Kakana thoạt nhìn nghiêm khắc mà thực tế cũng nghiêm khắc y chang.
Cả hai hình như đều xuất thân quý tộc, nhưng có vẻ đã ra ở riêng. Họ đang sống trong một căn nhà biệt lập lớn, hay nói đúng hơn là một dinh thự hơi khiêm tốn một chút tại thủ đô Yunesugo của Vandroge này.
Sống cùng nhau.
Sự thật đó khiến tôi hơi ngạc nhiên. Nghe đâu hai người họ có quan hệ nam nữ. Nhưng hình như chưa kết hôn. Có thể là có hoàn cảnh phức tạp nào đó, hoặc không.
...Đại loại là vậy, hôm qua chúng tôi có chạm mặt một chút và trao đổi vài chuyện như thế.
Ngày hôm sau.
Đúng theo kế hoạch vào sáng sớm, khi chúng tôi đến đón họ tại nhà, Gawin trong bộ quân phục màu xanh lục và Kakana trong bộ quân phục màu trắng đã chuẩn bị xong xuôi và đang đứng đợi.
Việc cả hai bên đều mang theo năm thuộc hạ có lẽ là để thể hiện ý chí rằng: khi cần thiết, họ sẽ dùng vũ lực để can thiệp.
——Theo như cuộc trò chuyện hôm qua thì tôi không thấy họ có thái độ bất hợp tác.
Tuy bị cằn nhằn vì chuyến viếng thăm đột ngột vào ban đêm, nhưng họ cũng không hắt hủi chúng tôi. Thú thật là tôi cũng chẳng muốn gây gổ gì, nên cũng không đe dọa họ.
Không biết trong lòng họ nghĩ gì, nhưng bề ngoài thì có vẻ họ định tuân theo mệnh lệnh của Hoàng đế Vandroge và làm tròn vai trò giám sát.
"Ngài Gawin, ngài Kakana, hôm nay nhờ cả vào hai vị. Chúng ta bắt đầu hành động ngay thôi."
Theo hiệu lệnh của Hoàng tử Hiero, đội quay phim đang xếp hàng điểm danh bắt đầu di chuyển.
Trên con đường rộng lớn trải dài trước nhà họ, vài chiếc tàu đơn cỡ lớn đã được chuẩn bị sẵn. Là tàu chúng tôi đã đi tới và tàu dành cho các quân nhân. Trước tiên chúng tôi sẽ di chuyển ra cảng bằng những phương tiện này.
"Các vị cũng lên đi. Di chuyển ngay bây giờ."
"Đã rõ."
"Rõ."
Gawin và Kakana cũng dẫn theo thuộc hạ lên tàu của họ.
Không phải là không có yếu tố bất an, nhưng từ giờ trở đi thực sự là cuộc chạy đua với thời gian.
——Nào, bắt đầu một ngày dài thôi.
0 Bình luận