Tập 11

Chương 8

Chương 8

Và rồi, ngày thu âm tập cuối "Okujou no Luminous" đã đến.

Buổi thu âm hôm nay sẽ đặt dấu chấm hết cho câu chuyện của Cigarette và Shisha.

Chika vừa đi từ nhà ga đến studio, vừa nắm chặt tay.

Cơn gió lạnh làm lay động phần tóc mái dài, nhưng cô mặc kệ và cứ thế bước đi.

Cô đến hiện trường sớm hơn mọi khi và bước vào trong booth thu âm chưa có một ai.

Ngồi xuống chiếc ghế đã trở thành vị trí cố định, cô nhắm mắt lại.

Hôm nay là tập cuối.

Là ngày cuối cùng thu âm cùng với Yui.

Trong những buổi thu âm trước đây, Chika đã bị Yui xoay như chong chóng.

Tuy điều đó phù hợp với diễn biến của tác phẩm, nhưng nếu lần này không lật ngược tình thế thì nó sẽ mang một ý nghĩa hoàn toàn khác.

Tại đây, Chika bắt buộc phải vượt qua Yui.

Sự giác ngộ đó sinh ra nỗi căng thẳng tột độ.

Việc đến quá sớm cũng là vì lý do đó.

Khi cô đang ngồi yên tĩnh tâm, một giọng nói đầy năng lượng vang lên trong booth.

"Chào buổi sáng ạ! Yuuhi-senpai, hôm nay cũng nhờ chị giúp đỡ nhé!"

Là Yui.

Con bé vừa cười tươi rói vừa cúi đầu chào Chika.

"Ừ. Nhờ em."

Cô trả lời ngắn gọn.

Hôm nay Yui không ôm chầm hay dính lấy cô như mọi khi, con bé cứ thế ngồi xuống bên cạnh với nụ cười trên môi.

Vẫn giữ nguyên nụ cười đó, con bé ghé mặt nhìn vào cô.

"Yuuhi-senpai, hôm nay là cuối cùng rồi nhỉ. Đã kết thúc rồi sao, Takahashi thấy cô đơn lắm ạ!"

"À thế à."

"Chị đã nói chuyện với Yasuyasu-senpai chưa?"

"............"

Không thể phản ứng kịp trước câu hỏi thẳng thừng đột ngột.

Cô nhìn con bé, ngỡ ngàng trước sự thay đổi thái độ quá lớn, nhưng nụ cười vẫn hiện hữu trên gương mặt đó.

Chẳng còn cách nào khác, Chika đành nói ra câu trả lời mà đối phương mong muốn.

"Hôm nọ, có gặp."

"Vậy sao ạ! Tốt quá rồi!"

Gương mặt Yui bừng sáng, con bé chắp tay lại như thể mùa xuân của thế gian đã về.

Chika liếc nhìn Yui đang vui vẻ hết nấc kia với ánh mắt lạnh lùng.

Đừng có mà coi thường người khác.

"Nhưng mà, bọn chị không nói chuyện diễn xuất. Cũng không đả động gì đến tác phẩm này. Chỉ là tình cờ gặp và đứng nói chuyện phiếm chút thôi. Bọn chị không nói bất cứ chuyện gì như em mong đợi đâu."

"──────"

Sự thay đổi trên gương mặt Yui diễn ra vô cùng rõ rệt.

Nụ cười thân thiện vụt tắt, con bé nhìn chằm chằm vào Chika với vẻ mặt vô cảm.

Sắc mắt dần trở nên thâm trầm hơn, như thể muốn soi mói vào tận tâm can của Chika.

Chầm chậm, chầm chậm, con bé ghé sát mặt lại.

"Nghĩa là sao ạ? Chị không nhờ Yasuyasu-senpai giúp đỡ sao? Tại sao? Lòng tự trọng cản trở chị à? Như thế mà được sao, Yuuhi-senpai."

"........................"

Thấy Chika không trả lời, cảm xúc dần biến mất khỏi đôi mắt của Yui.

Sự thất vọng từ tận đáy lòng truyền đến từ biểu cảm đó.

Yui dời mặt ra xa, hướng đôi mắt như không nhìn vào đâu cả về phía này.

"...Yuuhi-senpai. Nếu vậy thì, Yuuhi-senpai đối với Takahashi──"

"Đúng thế. Diễn xuất của em chắc chắn sẽ vượt qua chị."

Không thể chịu đựng nổi giọng điệu quá đỗi lạnh lùng ấy, Chika cắt ngang lời con bé.

Lần này đến lượt Chika ghé sát mặt vào Yui, trừng mắt nhìn trực diện.

Thật không may, nhờ ơn ai đó, mà mấy cái màn trừng mắt nhau này đối với cô chỉ là chuyện cơm bữa.

"Dù chị có nâng cao diễn xuất, em cũng sẽ bắt chước được ngay. Em sẽ vượt qua diễn xuất của chị. Em có tài năng thích ứng. Nếu làm theo cách bình thường thì chị không thắng nổi đâu."

"........................"

"Nhưng mà nhé. Chị──, có sự tự giác của một tiền bối đối với các em."

Yui có vẻ đang phân vân không biết nên đánh giá lời tuyên bố của Chika như thế nào.

Tưởng chừng con bé sẽ im lặng nhìn chằm chằm vào mặt Chika một lúc lâu, nhưng rồi nó bất ngờ đứng dậy.

Đứng trước mặt Chika, nụ cười lại nở trên môi.

Cứ thế, con bé nhìn sâu vào mắt cô.

Dù là nụ cười rạng rỡ, nhưng đôi mắt ấy không thể nào gọi là đang cười được.

"Takahashi không nghĩ Yuuhi-senpai đáng kính lại đến đây tay không đâu. Chắc chắn là có gì đó rồi. Yuuhi-senpai luôn đi trước Takahashi. Chị đã hứa như vậy mà. Đã hứa rồi nhé."

Nói như thể tự răn mình, Yui thong thả bước ra khỏi booth.

Đợi cho bóng dáng Yui hoàn toàn biến mất, Chika mới thở hắt ra một hơi... phù...

Đơn giản là đáng sợ quá đi mất, con bé đó...

Chỉ cần tưởng tượng ra khuôn mặt của con bé khi mình không đáp ứng được kỳ vọng thôi cũng đủ thấy kinh hoàng.

Nhưng, phải như thế mới được.

Sợ hãi từ tận đáy lòng việc bị hậu bối vượt mặt, nhưng vẫn liều mạng bước về phía trước.

Đó là con đường mà Yuugure Yuuhi đã chọn.

Chẳng mấy chốc đã đến giờ bắt đầu thu âm, các diễn viên lồng tiếng dần tập trung lại trong booth, Yui cũng quay trở lại.

Bình thường nhờ có Otome và Yui vui vẻ trò chuyện nên không khí trong booth rất tươi sáng.

Tuy nhiên, riêng hôm nay, nơi này lại bao trùm một bầu không khí nặng nề.

Có lẽ là do Yui, cô bé vốn luôn rạng rỡ và hoạt bát, giờ lại nín lặng với vẻ mặt đầy nghiêm nghị.

Các diễn viên lồng tiếng xung quanh thấy vậy liền nhận định: "Chắc là đang căng thẳng vì phải thu âm cảnh quan trọng đây mà", đồng thời cảm thấy cô hậu bối năm hai này vẫn có nét gì đó thật đáng yêu. Nhưng thực tế lại hoàn toàn trái ngược.

Cô đang âm thầm mài giũa nanh vuốt để nghiền nát vị tiền bối mà mình hằng tôn trọng.

Nếu Chika diễn xuất nửa vời, Yui chắc chắn sẽ đập cô tan nát không thương tiếc.

『Vậy thì, chúng ta bắt đầu nhé. Nhờ mọi người giúp đỡ.』

Giọng của đạo diễn âm thanh vang lên từ loa, chồng lên đó là tiếng đáp lại "Nhờ mọi người giúp đỡ!" của các diễn viên lồng tiếng.

Otome, Chika, và cả Yui cùng đứng trước micro.

Yui ngày thường hay đá lông nheo hay mỉm cười, nhưng giờ đây lại vô cảm nhìn chằm chằm vào màn hình, bất động.

Chika cũng nhìn thẳng về phía trước.

Trên màn hình là hình ảnh Cigarette và Shisha đang đứng cạnh nhau, tay lăm lăm cây đàn guitar.

Cigarette tuy vẻ mặt đầy bất an nhưng vẫn cố tỏ ra cứng cỏi lườm Shisha.

Shisha đón nhận cái nhìn đó đầy dư dả, trên môi nở nụ cười ngạo nghễ.

Nhân vật Momo do Otome thủ vai bắt đầu giải thích bằng giọng điệu như đang kìm nén.

「...Vậy thì, tôi muốn hai người chơi guitar ngay tại đây. Ai có màn trình diễn tốt hơn sẽ được đón chào làm thành viên ban nhạc. Không có sự nể nang nào đâu nhé. Thế có được không?」

Đáp lại giọng nói u ám của Momo, Shisha trả lời bằng chất giọng tràn trề tự tin.

「Được thôi. Thế cũng được. Việc để các người quyết định sự ưu liệt trong màn trình diễn cũng thú vị đấy chứ. Dù tôi có chơi giỏi hơn, nhưng chỉ cần các người bỏ phiếu cho Cigarette, thì Cigarette vẫn sẽ được tiếp tục làm thành viên ban nhạc. Kể cả khi con bé thua tôi, nhỉ.」

...Vẫn giỏi như mọi khi.

Cô ta trộn lẫn sự mỉa mai vào chất giọng tự tin đó, hơn nữa còn điều chỉnh cho khớp với cách diễn của Chika. Tất cả đều không bị làm quá lố, được cân chỉnh ở mức độ vừa phải.

Sự cân bằng tuyệt diệu đến mức khiến người ta phát ốm.

Trước giọng nói vui vẻ của Shisha, Cigarette thốt lên những tiếng sầu khổ.

Có khi, đó chẳng phải là diễn xuất đâu.

「──Dù có được ở lại ban nhạc nhờ sự thương hại của mọi người, mình cũng sẽ bị trói buộc bởi sự thật đó mãi mãi... Rằng mình đã thua Shisha, nhưng lại được thắng nhờ sự thương hại. Đó là điều mà Shisha mong muốn...」

Chika lồng tiếng cho đoạn độc thoại nội tâm của Cigarette.

Cô tin rằng mình đã thể hiện tốt sự bế tắc và thảm hại đó.

Trong diễn xuất không có đường tắt.

Cũng giống như mọi khi, Chika đã mài giũa kỹ năng của mình cho buổi thu âm này.

Cô tin rằng câu thoại vừa rồi là thành quả của việc luyện tập, chắc chắn đã tạo ra được một màn trình diễn khiến người ta phải trầm trồ.

...Thế nhưng.

Yui chắc hẳn sẽ sao chép lại diễn xuất vừa rồi một cách dễ dàng mà thôi.

「Vậy thì, chị chơi trước nhé. A~... chờ chút. Chị quên chỉnh dây. Xin lỗi nha~」

Shisha xốc lại cây đàn guitar, cất giọng đầy thong dong.

Cô ta bắt đầu chỉnh dây đàn guitar, miệng còn ngân nga hát, khiến khuôn mặt Cigarette méo xệch đi.

Cigarette đã luyện tập suốt cho đến tận lúc thi đấu, chuẩn bị trong trạng thái hoàn hảo nhất để nghênh chiến.

Vậy mà Shisha lại xuất hiện như thể chỉ tiện đường ghé qua.

Tiếng xin lỗi lí nhí "để mọi người đợi lâu, xin lỗi nhé" cũng thật sự quá đỗi tự nhiên.

Từng nét diễn xuất đó nổi bật lên, thứ ánh sáng ấy chói lòa đến mức khiến người ta hoa mắt.

Chika toát mồ hôi lạnh khi cảm thấy Yui đang bám sát ngay sau lưng mình.

Nếu cô bé vượt qua Chika ở đây, chẳng phải sẽ cứ thế mà đi xa mãi hay sao.

Nếu điều đó xảy ra, e rằng cả đời này Chika sẽ không bao giờ đuổi kịp bóng lưng của Yui nữa.

Chẳng hiểu sao, cô lại có dự cảm như vậy.

Cô tưởng tượng ra cảnh mình đứng bần thần nhìn theo bóng lưng Yui.

Và xa hơn ở phía sau đó, Yumiko cũng đang nhìn theo bóng lưng của Chika với ánh mắt y hệt.

Sởn cả gai ốc.

Chuyện đó, thật đáng ghét.

「...Không muốn.」

Tiếng lầm bầm nén chặt cảm xúc của Cigarette buột ra khi nghe tiếng đàn của Shisha.

Trong phòng thu âm, ngoài giọng của diễn viên lồng tiếng ra thì không có bất kỳ âm thanh nào khác. Mọi người chỉ có thể tưởng tượng trong đầu xem Shisha đang chơi bản nhạc như thế nào.

Nhưng, chỉ cần nghe giọng của Yui lúc đó, người ta có thể cảm nhận được màn trình diễn của một Shisha tự tin ngút trời và phong thái dư dả, tuyệt vời đến mức khiến Cigarette phải tuyệt vọng.

Dù không có âm thanh, dù không có kiến thức về guitar, sự đáng sợ đó vẫn giáng thẳng vào tâm trí Chika.

Nỗi sợ hãi đen ngòm lấp đầy cơ thể cô.

「...Mười sáu nốt móc kép chính xác đến thế ư... BPM phải đến 160 ấy chứ...?」

「Lại còn tapping nữa... Cái quái gì vậy, con nhỏ đó...」

Otome và một diễn viên lồng tiếng khác diễn cảnh nuốt nước bọt.

Sự căng thẳng trong hình ảnh đồng bộ với cả phòng thu, bầu không khí ngày càng trở nên nặng nề.

Giữa lúc đó, người duy nhất dường như không cảm thấy chút áp lực nào ── không, phải nói là đang tận hưởng cả sức nặng đó, Shisha gảy đàn guitar, và Yui lồng tiếng khớp theo từng nhịp.

"A ha", tiếng cười ác độc đến rợn người vang vọng khắp phòng thu.

「Nhìn đi, Rino... Vẻ mặt tuyệt vọng của mọi người kìa. Chị đã đi đến tận đây chỉ để khiến mày phải làm ra cái vẻ mặt này đấy biết không...? Để biến con em gái láo toét thành trò cười thì chuyện gì chị cũng dám làm. Nè Rino. Nè, Rino ──」

Đoạn độc thoại đó khiến sống lưng lạnh toát.

Từ chất giọng bình tĩnh dần dần pha lẫn sự điên loạn, và cuối cùng chuyển biến mượt mà sang giọng điệu ngây ngất đê mê.

Cô bé thực hiện điều đó một cách tự nhiên đến kinh ngạc.

Kỹ thuật tăng dần mức độ trong những câu thoại ngắn và đẩy điện áp cảm xúc lên đến đỉnh điểm quả thật xuất sắc không còn gì để nói.

Chắc là lại vừa khen "Tuyệt quá!" vừa đánh cắp tuyệt kỹ của một bậc thầy dày dạn kinh nghiệm nào đó chứ gì.

Sử dụng tài năng đáng ghen tị đó một cách phung phí, Yui đang diễn để nghiền nát Chika.

「──Chết tiệt.」

Như bị đẩy vào đường cùng của nỗi tuyệt vọng, Cigarette thốt lên.

Một giọng nói như đang nhìn xuống cái hố sâu hoắm, nước mắt chỉ chực trào ra.

Cô nhận thấy Otome liếc nhìn về phía mình.

Hít một hơi thật sâu, Chika siết chặt nắm đấm hơn bao giờ hết.

Như để làm rỗng tâm trí, cô bộc lộ cảm giác cự tuyệt mãnh liệt ra bên ngoài.

──Phải hướng tới diễn xuất đi trước cô ta một bước!

「Không chịu──, không chịu không chịu không chịu không chịu, không chịu không chịu không chịu! Nơi này, nơi này là chỗ của tôi! Của tôi, chỉ của riêng tôi, của tôi, chỉ mình... ư!」

Cô gào lên những suy nghĩ của mình một cách điên cuồng, bán sống bán chết.

Vừa như sắp khóc òa, vừa như muốn bỏ chạy, miệng vẫn gào lên "không chịu".

Giọng nói bi thương đó mang theo sự bất lực khiến người ta cay sống mũi.

Đó là chất giọng mà Chika đã tạo ra sau khi nghe đi nghe lại giọng của chính mình, suy nghĩ nát óc và tin rằng "Cigarette sẽ nói như thế này".

Ngay lúc đó, Chika nhìn Yui.

Yui cũng đang nhìn Chika.

──Diễn tốt đấy chứ?

──Vâng, diễn tốt lắm.

Cô và cô bé đối thoại chỉ bằng ánh mắt.

Khoảnh khắc đó, Cigarette vung cây đàn guitar lên như muốn lao bổ tới.

Cigarette với vẻ mặt đau đớn bắt đầu gảy đàn.

Dù Shisha vẫn đang chơi, cô vẫn dùng tiếng đàn của mình để va chạm trực diện.

Trong phòng thu không có tiếng nhạc.

Nhưng trong đầu Chika, tiếng guitar như đang thở dốc vang lên ầm ĩ.

「A──ha, a..., đúng, đúng rồi, Rino, phải thế chứ, không thế thì sao được...!」

Thấy cảnh đó, Shisha cười. Một nụ cười ác độc tột cùng.

Cô ta thể hiện niềm vui sướng từ tận đáy lòng khi có thể trực tiếp đánh bại em gái mình.

Nghe diễn xuất của Yui, cơn ớn lạnh trong Chika càng mạnh hơn.

Bị sao chép rồi.

Yui lại lấy diễn xuất hôm nay của Chika làm thức ăn cho mình.

Cứ tưởng đã tiến lên một bước, nhưng Chika nâng cao diễn xuất bao nhiêu thì Yui cũng tiến lên bấy nhiêu. Cô bé khen "Diễn hay lắm!", rồi nẫng tay trên, và lại đứng ngang hàng như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Dù Chika có mài giũa diễn xuất thế nào đi nữa, cô cũng không thể bỏ lại Yui phía sau.

...Nhưng mà, thế cũng được.

Cigarette vẫn điên cuồng gảy đàn guitar.

Không nhìn bất cứ đâu, cúi gằm mặt, đôi chân dang rộng.

Cắn chặt môi, cô vung phím gảy xuống──.

「Lúc nào cũng vậy, chị lúc nào cũng vậy, đúng thế, tại sao, tại sao, lúc nào, lúc nào cũng, đối với em...!」

「Tại sao ư? Tại sao á, mày không hiểu sao? Không hiểu à? Thật luôn? Nè, Rinooo!」

Shisha bám theo giọng nói lặp đi lặp lại như mê sảng của Cigarette.

──Hoàn hảo.

Diễn xuất của Yui thật hoàn hảo.

Lấy Chika làm bàn đạp, Chika trưởng thành bao nhiêu thì cô bé lại càng có thêm sức mạnh bấy nhiêu, phát huy khả năng diễn xuất vượt trội hơn cả Chika.

Nếu xét trên tổng thể tác phẩm, đó là một điều tuyệt vời.

Chất lượng của tác phẩm nhờ đó mà được nâng cao.

Miễn là đừng bận tâm đến chuyện thắng thua.

Chika đã vô tình giúp Yui đạt đến cảnh giới diễn xuất tốt hơn.

Một diễn xuất Yuugure Yuuhi ưu việt hơn cả Yuugure Yuuhi.

Một diễn xuất Yuugure Yuuhi hoàn hảo.

Yui đã đạt đến đỉnh cao đó.

A ──, vậy thì, được thôi.

Đúng thế.

Mày đã dùng lối diễn đó nhỉ, Takahashi Yui──!

「K-Không biết, tao không biết, tao không hiểu...! Chị gái hay gì đó, tao mặc kệ──!」

Chika đặt tay lên ngực như muốn trốn chạy khỏi nỗi đau khổ, gào lên bất chấp.

Cô nhận thấy Yui đang bối rối trước diễn xuất đó.

Bởi vì đó là lối diễn xuất bất ổn, khác xa với một Chika từ trước đến nay.

Đó không phải là diễn xuất của một Chika luôn được khen ngợi vì sự cần cù, được bồi đắp tỉ mỉ từng chút một.

Nếu diễn xuất của Yui là diễn xuất của một Yuugure Yuuhi hoàn hảo, thì diễn xuất này rõ ràng là khiếm khuyết.

Nhưng, thế mới tốt.

Vì họ là 『Người chị vượt trội tất cả』 và 『Đứa em gái khiếm khuyết』.

Chika đã lầm tưởng.

Bản thân cô không cần phải diễn xuất hoàn hảo.

Điều đó, cứ để Yui làm.

Yui diễn càng hoàn hảo bao nhiêu, thì sự không hoàn hảo của bên này càng nổi bật bấy nhiêu.

Chính vì thế, Chika đã nâng cao diễn xuất của mình hơn nữa, để Yui bắt chước, và để cô bé vượt lên trên.

Tại sao ư?

Vì Chika cần phải đi đến vị trí hoàn toàn đối lập với cô bé.

Thứ mà 『Vai diễn』 của Chika cần không phải là diễn xuất hoàn hảo, mà là thứ diễn xuất lay động lòng người dù không hoàn hảo, diễn xuất của linh hồn.

Sự bùng nổ cảm xúc áp đảo.

Dù có xấu xí hay lấm lem bùn đất cũng được, đó là sức mạnh cảm xúc dị thường như ném thẳng linh hồn mình vào đó.

Là thứ "diễn xuất của linh hồn" mà Utatane Yasumi vẫn thường thể hiện.

Chika biết rõ.

"Diễn xuất của linh hồn" không phải là thứ nằm ở phía bên kia của logic.

Chẳng phải Naruse cũng đã nói rồi còn gì.

『Nếu nói về diễn xuất bằng linh hồn, thì tớ nghĩ lý thuyết tinh thần hay lý thuyết cảm xúc đều trở nên quan trọng. Chỉ có điều, đó là hành vi có thể khiến cậu vứt bỏ vũ khí của chính mình... Tớ tự hỏi, liệu mình có muốn cậu trân trọng vũ khí hiện tại của bản thân hơn không nhỉ...?』

Tại đó, Chika rơi tõm vào đại dương của những suy tư.

Hai năm qua chảy trôi trong đầu cô như một dòng nước lũ đục ngầu.

──Dù có làm theo cách bình thường, mình cũng không thể thắng được Yui.

Dù cay cú đến mức không chịu nổi, nhưng đó là lời nói thật lòng.

Chỉ với một mình Chika thì không thể nào đánh bại được thiên tài đó.

Nếu như trước kia, có Utatane Yasumi ở bên cạnh, hai người cùng hợp lực, thì may ra mới có thể vượt qua tài năng của con bé hay không.

Chính vì thế mà Yui mới bảo Yumiko hãy cho lời khuyên.

Vì một mình Chika thì không thể thắng nổi.

Cô không cho rằng đó là sự coi thường.

Thực tâm thì không muốn thừa nhận đâu... nhưng đáng tiếc thay, đó là sự thật không thể chối cãi.

Điểm đó cô chấp nhận.

Giống như Otome đã nói, để 『Ưu tiên việc bước đi ở phía trước lên hàng đầu』.

Chỉ mỗi Chika thôi thì không thể chạm tới con bé được.

Nhưng Chika──, đã không cầu cứu Yumiko.

Bởi vì, đó là lòng kiêu hãnh của Yuugure Yuuhi.

Yui đã thất vọng về điều đó, nhưng không phải vậy.

Không phải như thế.

『Cô độc, luôn nhìn về nơi xa xăm, cảm giác như có thể bay đến bất cứ đâu. Chỉ cần đuổi theo tấm lưng ấy thôi, em cũng cảm thấy mình như có thể nhảy lên thật cao. Thế nên em... rất thích tấm lưng ấy. Lúc nào em cũng ngẩn ngơ ngắm nhìn...』

Vì con bé đã nói với cô như thế.

Vì con bé đã tin tưởng cô.

Aaa thật tình──, nhỏ đó đúng là người bạn diễn tồi tệ nhất, lúc nào cũng ngáng đường mình.

Đã bị nói đến mức đó rồi thì không thể rút lui được.

Phải ưỡn ngực, phải ương bướng, phải cho thấy dáng vẻ đứng sừng sững đầy cô độc.

Phải cho cô bé luôn tin tưởng và đuổi theo Yuugure Yuuhi ấy nhìn thấy tấm lưng này.

Đó chính là lòng kiêu hãnh của Chika, của Yuugure Yuuhi.

Là sự ngoan cố của một tiền bối được kính trọng.

Tuy nói vậy, nhưng nếu tay không mà khiêu chiến với Yui thì chẳng khác nào chuyện cười.

Thế nên điều Chika đã nghĩ đến là, để cho Yui thực hiện diễn xuất của một Yuugure Yuuhi hoàn hảo──.

Còn bản thân cô, sẽ bước chân vào lối diễn xuất bằng linh hồn.

Thứ ánh sáng chói lòa trong khoảnh khắc Shirayuri mục nát điêu tàn đã thể hiện trong 『Chiến Binh Huyễn Ảnh Phantom』.

Tâm tư sâu thẳm của Leon đã thể hiện trong buổi live của 『Tiara☆Stars』.

Utatane Yasumi đã đặt chân vào lãnh địa đó bằng cách nhập tâm vào vai diễn đến mức dị thường.

Một lãnh địa nằm ở phía trước một bước mà người thường không thể chạm tới.

Thứ diễn xuất đoạt đi trái tim của bất cứ ai mà Chika vẫn luôn đặt mục tiêu phải đạt được.

Là Yuugure Yuuhi, cô vẫn chưa thể đạt đến diễn xuất đó.

Nhưng mà.

Nhưng mà──.

Yumiko đã tin tưởng cô.

Vì thế.

Tiến vào lãnh địa đó.

Cái nơi mà Utatane Yasumi đã chạm tới, sự bùng nổ cảm xúc đó, lãnh địa đó, dù chỉ một bước thôi cũng được, dù chỉ một chân thôi cũng được, dù chỉ chạm nhẹ vào thôi cũng được!

Một chút thôi, một chút thôi,

Chỉ một chút thôi, nhưng mà...!

「──Thắng thua thế nào cũng được, tớ thích nơi này, tớ thích chốn này, tớ sẽ không giao nó cho bất cứ ai! Không muốn giao lại...! D-Dù đối thủ có là chị hai đi nữa...!!」

Giọng nói khản đặc, đứt quãng từng hồi, nhân vật Cigarette gào lên như sắp khóc.

Cả cái giọng nói bi thương quá đỗi như vắt ra từ sâu trong cổ họng ấy.

Cả cái nhiệt lượng không biết phải làm sao ấy.

Vẫn chưa, vẫn chưa, vẫn chưa, dù vậy, vẫn chưa!

Vẫn chưa chạm tới được...!!

Nếu còn thiếu, thì ném vào đi, ném vào đi!

Ký ức, kinh nghiệm... về nhỏ đó cho đến tận bây giờ!

...Cả những tâm tư này nữa!

Nhớ lại đi nhớ lại đi nhớ lại đi nhớ lại đi nhớ lại đi nhớ lại đi──!

Đạt tới đi đạt tới đi đạt tới đi đạt tới đi đạt tới đi đạt tới đi đạt tới đi──!

Chỉ cần chạm được vào, thì...!!

Chika mở rộng hai chân.

Cô nắm chặt tay lại, bung tỏa tất cả mọi tâm tư.

「Tớ, không muốn, thua cuộc──!!」

Utatane Yasumi là đối thủ, mình không muốn thua, không muốn để nhỏ đi trước, để bản thân có thể tự hào với nhỏ, vẫn chưa, vẫn chưa, vẫn chưa! Để có thể là đối thủ của nhau, vì điều đó!

Cảm nhận đi, cảm nhận nhỏ đó, cảm nhận đi cảm nhận đi cảm nhận đi cảm nhận đi cảm nhận đi!

Nhìn cho kỹ đây, Utatane Yasumi──!!

A.

Aaa────────────────────.

「................................................................................................」

Hơi thở cô dốc đến mức chính bản thân cũng phải kinh ngạc.

Trong khi thở hắt ra những hơi khó chịu, hộc hộc hộc..., Chika vẫn liều mạng hướng về phía trước.

Đầu đau như búa bổ.

Nhưng mà, làm được rồi.

Dù đầu óc choáng váng, nhưng cô đã làm đến cùng.

Hình ảnh trên màn hình đã dừng lại, trong phòng thu yên tĩnh chỉ còn trôi nổi tiếng thở của Chika.

Chika lảo đảo nhìn về phía phòng mixer.

Đạo diễn âm thanh chậm rãi gật đầu.

『Đã thu được rồi, OK nhé. Hôm nay kết thúc tại đây. Mọi người vất vả rồi.』

「........................」

Cô suýt nữa thì đổ gục ngay tại chỗ.

Sức lực rút hết khỏi toàn thân, cô thở hắt ra một hơi dài từ tận đáy lòng.

Tốt quá rồi..., xong rồi...

Thay vì vui sướng, cô thấy nhẹ nhõm hơn.

Chỉ đơn thuần được bao bọc trong sự an tâm, cô nhắm mắt lại mà chẳng thể làm gì khác.

Thậm chí không thể lau đi giọt mồ hôi đang lăn dài trên má, cô cứ thế thẫn thờ.

Vì đã hoàn toàn kiệt sức, nên cô lãnh trọn cú va chạm đó.

Là cú húc quen thuộc.

「Chị Yuuhi ơiii!」

「Hự」

Dù đang ở cự ly cực gần, nhưng cú húc vẫn lấy đủ đà khiến một tiếng kêu bẹp dí bật ra khỏi miệng cô.

Cô suýt nữa thì ngã ngửa nhưng vẫn cố trụ lại được vào phút chót, rồi nhìn về phía Yui.

Cô bé đang ôm chặt lấy cổ Chika với khuôn mặt lấp lánh.

「Chị Yuuhi, quả đúng là chị...! Không ngờ chị lại diễn đến mức này...! Diễn xuất tuyệt vời quá! Quả nhiên chị Yuuhi mãi là thần tượng của Takahashi này ạ!」

「Aaa..., ừm..., em Takahashi, em có vẻ vui quá nhỉ...」

「Vâng, dĩ nhiên rồi ạ! Vì chị Yuuhi vẫn cứ là người tiền bối mà em kính trọng!」

Nghe những lời lẽ gay gắt đó, cô suýt bật ra một nụ cười yếu ớt.

Yui chắc chắn đã diễn hết sức mình. Dù vậy diễn xuất của Chika vẫn không bị yêu cầu thu lại (retake), và nhìn dáng vẻ mãn nguyện của Yui, có thể hiểu rằng nhìn từ góc độ khách quan, diễn xuất của Chika đã vượt qua con bé.

Yui sở hữu tài năng khủng khiếp, và có thể thực hiện bất kỳ loại diễn xuất nào ở tiêu chuẩn cao.

Đổi lại, con bé không thể diễn xuất khiến người ta cảm nhận được linh hồn.

Sự bùng nổ cảm xúc mà Utatane Yasumi mê hoặc lòng người, ngay cả Yui cũng không thể bắt chước được.

Dự đoán của Naruse có vẻ đã trúng.

Nhưng Chika cũng không nghĩ rằng mình đã có thể sánh ngang với diễn xuất đó của Utatane Yasumi.

Tự dồn ép bản thân, dồn ép đến mức đó, cuối cùng cũng chỉ chạm được chừng một ngón tay út mà thôi.

Thật sự, đúng là một diễn viên lố bịch.

──Tôi thực sự ghét cái điểm đó của cậu.

Một lúc nào đó, một lúc nào đó nhất định, tôi sẽ chạm tới lãnh địa ấy cho cậu xem.

Làm mới lại quyết tâm, nhưng giờ thì cứ vui vì đã vượt qua được cửa ải khó khăn này cái đã.

Đang lúc nhẹ nhõm như vậy, Yui cứ bám dính lấy không chịu buông khiến cô bắt đầu thấy phiền phức.

Con bé cứ cọ má vào người cô, vướng víu không chịu được.

「Em Takahashi, buông ra được rồi đấy.」

「Không thích đâu ạ.」

「...Chậc. Được rồi, đã thế thì, dùng sức cưỡng chế..., ...!? Cái cơ bắp này..., bực mình ghê...!」

Cô thử chống tay đẩy mạnh để bóc con bé ra, nhưng cơ thể Yui chẳng nhúc nhích tí nào.

Gì thế này.

Trong lúc đó, Yui vẫn cứ ôm chặt lấy cô đầy vui sướng.

Thế này không bị tính là tội gì sao...? Giờ mà chạy thẳng vào đồn cảnh sát thì có bị bắt không nhỉ...?

Khi cô đang thực sự thấy khó chịu, thì Otome cất tiếng gọi.

「...Yuuhi-chan, vất vả rồi. Tuyệt lắm đấy.」

Trái với lời khen ngợi, vẻ mặt Otome có chút không vui.

Có lẽ thắc mắc của Chika đã hiện lên mặt, nên Otome vội vàng đưa tay lên má mình.

Chị ấy bắt đầu nắn bóp má.

「Không phải đâu, chị thực sự nghĩ là tuyệt lắm đó... Yuuhi-chan hiểu mà đúng không? Khi thấy hậu bối diễn xuất quá đỉnh, thì với tư cách là tiền bối, cảm xúc sẽ phức tạp lắm...」

「Aaa...」

Là nỗi khổ tâm của kẻ bị đuổi theo mà cô từng nói chuyện với chị ấy trước đây.

Giống như Chika đang chiến đấu với cái bóng của Yui và Yumiko, thì với Otome, lại có thêm cả Chika gia nhập vào.

Có vẻ cô đã thực hiện được một màn diễn xuất đủ để gây áp lực cho Otome.

Chika cười nhếch mép, ngước nhìn Otome.

「Rồi cũng sẽ có lúc, em vượt qua cả chị Sakuramiki cho mà xem.」

Đó cũng là một trong những lời hứa đã trao với Yumiko.

Một ngày nào đó, sẽ cố gắng, cố gắng thật nhiều, trở nên giỏi giang hơn ở nhiều mặt, và vượt qua chị Otome.

Đó là lời hứa mà Yumiko và Chika, những kẻ từng bị vùi dập tơi tả ở sự kiện ra mắt đĩa, đã cùng nhau thề nguyện.

Dù là những ngày tháng phải sợ hãi việc bị hậu bối đuổi theo.

Nhưng bản thân cô cũng là một kẻ đang đuổi theo tiền bối.

──Nếu Chika thành thật hơn một chút, có lẽ cô đã nói là 『chúng em』 rồi.

Otome thoáng lộ vẻ phức tạp, nhưng rồi lắc đầu quầy quậy. Mái tóc dài đung đưa.

Chị chống tay lên hông, hừm một tiếng, trả lời đầy hùng hổ.

「Cái đồ hậu bối xấc xược này~. Làm được thì cứ thử xem. Chị đây không định thua bất cứ ai đâu nhé.」

Nói rồi, Otome nở một nụ cười điềm tĩnh.

Chika cũng cười theo.

Chỉ có Yui là trông có vẻ khó hiểu, còn Chika thì từ từ nhắm mắt lại.

Trong bóng tối, Yumiko đang làm cái mặt vô tư lự mà cười.

Nhìn đi, Utatane Yasumi.

Tôi đang bảo vệ lòng kiêu hãnh của Yuugure Yuuhi ở nơi mà cậu không biết đấy.

...Với lại, cũng nhờ cậu một chút.

Biết ơn cậu một chút xíu cũng được.

Chỉ một chút xíu thôi nhé.

Người ta hay nói thời gian thấm thoắt thoi đưa, quả đúng thật, tháng Ba đã đến trong chớp mắt.

Hễ sang tháng Ba, là phải đối mặt với một sự kiện trọng đại mà chẳng ai mong muốn nó đến.

Lễ tốt nghiệp.

Yumiko sáng dậy, lẩm bẩm ngay câu "Tốt nghiệp rồi sao...", mẹ cô thì bâng quơ nói "Yumiko cũng tốt nghiệp cấp ba rồi nhỉ. Lớn khôn thật rồi..." rồi sụt sùi khóc một chút, khiến cô bối rối.

Được mẹ tiễn ra cửa, Yumiko bắt đầu buổi đến trường cuối cùng của thời cấp ba.

Cô xuống tàu như mọi khi, rảo bước về phía trường học, nhưng đầu óc cứ mơ màng.

Thật sự, nhanh như một cái chớp mắt vậy.

Hôm nay, bọn cô sẽ tốt nghiệp cấp ba.

Sẽ không còn đi trên con đường đến trường này nữa, bộ đồng phục mặc mỗi ngày cũng sẽ được cất vào tủ.

Cảm giác kỳ lạ làm sao.

Những ngày tháng lặp đi lặp lại suốt bấy lâu nay, chẳng thể tin hôm nay lại là ngày kết thúc.

Nghĩ vậy, chỉ cần rảo bước trên con đường đến trường, những ký ức nhỏ nhặt cứ thế ùa về.

Đứng chờ đèn đỏ trước vạch kẻ đường, nụ cười tự nhiên nở trên môi cô.

Hai năm trước, vì quá ế ẩm chẳng có việc gì làm, cô từng cứ nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại không có lấy một thông báo nào mà thở dài thườn thượt.

Bây giờ tuy cũng khó nói là nhiều việc lắm, nhưng so với hồi đó thì đã đỡ hơn nhiều.

Chắc là mình cũng trưởng thành lên được một chút rồi nhỉ.

À không, đã hai năm trôi qua rồi, nếu mà không trưởng thành thì toang thật chứ chẳng đùa.

Nụ cười vẫn vương trên khóe môi, Yumiko tung tẩy tà váy ngắn bước đi.

Gặp người quen thì chào hỏi, nhưng ai nấy đều đáp lại bằng nụ cười mơ hồ.

Gương mặt họ như thể muốn nói: "Hôm nay là ngày cuối cùng rồi nhỉ".

Vì là buổi đến trường cuối cùng, bước chân của đám học sinh năm ba dường như có chút nặng nề.

Bao trùm tất cả là một bầu không khí kỳ lạ, vừa gượng gạo lại vừa khó xử.

Dẫu vậy, khi vừa bước vào lớp, một giọng nói khàn đặc đã lao tới với tốc độ kinh hoàng.

"Yumikooooo~! Yu, Yumikooooo......"

"Hả, cái gì vậy Wakana? Khóc lóc thảm thiết thế. Không phải hơi sớm quá sao?"

Nhìn Wakana đang nấc lên từng hồi "hức hức", làm ướt đẫm cả khăn tay, Yumiko chỉ biết cạn lời.

Cô lấy khăn giấy trong túi đưa cho nhỏ bạn, Wakana lập tức xì mũi một cái rõ to.

"Tại vì, tại vì, buồn lắm màààààààà~"

Nhỏ lại úp khăn tay lên mặt, khóc bù lu bù.

Chính vì Wakana khóc dữ quá nên mấy đứa khác ngược lại trở nên bình tĩnh hơn.

Mọi người đều cười khổ.

Yumiko cũng hòa vào nụ cười gượng gạo đó, vỗ vỗ vai Wakana.

"Aaa thôi nào, nín đi. Khóc như thác đổ thế thì sức đâu mà chịu nổi?"

"Biết là vậy nhưng mààà......"

Wakana nhét khăn tay vào túi, rồi lại xì mũi thêm lần nữa.

Mắt nhỏ đã sưng húp, lớp trang điểm cũng trôi đi một phần.

Nhận ra ánh nhìn của cô, Wakana hỏi: "Tớ bây giờ trông xấu lắm hả?". Yumiko đáp: "Siêu xấu", thế là bị đấm một phát không nói không rằng. Cái quái gì vậy trời.

Thôi thì lát nữa chắc nhỏ sẽ trang điểm lại thôi... Nghĩ vậy rồi quan sát, cô thấy Wakana có vẻ đã bình tĩnh hơn một chút.

Wakana thở hắt ra một hơi dài, rồi thẫn thờ buông lời:

"Chia tay mọi người thế này cũng buồn thật, nhưng tớ lo cho Yumiko hơn đấy."

"Hả? Cái gì?"

"Thì rốt cuộc là Yumiko cũng đâu có biết Watanabe-chan sẽ vào đại học nào đâu đúng không? Từ đầu đến cuối cứ lạnh nhạt sao ấy. Bạn bè mà cứ giữ mối quan hệ như thế mãi, tớ thấy cứ lấn cấn sao sao á."

"......Hừm, chà."

Yumiko khẽ lảng tránh ánh mắt.

Đúng như Wakana nói, Yumiko vẫn chưa hỏi về nơi Chika sẽ học tiếp.

Bảo là lạnh nhạt thì cũng đúng, vì họ không phải là kiểu quan hệ sẽ bịn rịn tiếc nuối khi chia xa.

Thấy Yumiko không nói gì thêm, Wakana thở dài.

"Tốt nghiệp cấp ba rồi, Radio cũng kết thúc nữa. Sắp phải chia lìa đôi ngả rồi mà cả hai người đều chấp nhận chuyện đó sao? Thế là ổn hả? Người ngoài nhìn vào như tớ thấy lo lắm đấy. Hai năm qua đã cùng nhau trải qua biết bao nhiêu chuyện rồi mà."

"......Này nhé, Wakana."

Sự dịu dàng của Wakana thì cô xin nhận, nhưng có một chuyện cần phải đính chính.

"Tớ định nói mãi rồi mà......"

"? Ừm."

"Radio có kết thúc đâu."

Nghe Yumiko nói vậy, mắt Wakana tròn xoe như hai dấu chấm.

Nhỏ nhìn chằm chằm Yumiko một lúc, rồi hét toáng lên đầy hoảng loạn.

"Hả!? Tại vì! Thấy người ta đồn ầm lên là Kokosei Radio sẽ kết thúc mà!? Đến cái không khí trong đài cũng như kiểu sắp dẹp tiệm tới nơi rồi ấy!"

"Không khí kết thúc...... à, ừm...... đúng là bọn tớ có ôn lại kỷ niệm thật. Nhưng đó là vì hết một chặng đường thôi. Chứ bảo kết thúc là hiểu lầm đấy. Để tránh hiểu lầm như thế nên lần nào bọn tớ cũng thông báo rõ ràng mà...... Wakana, chắc cậu lại không nghe đến cuối chứ gì."

"Ư, ừm...... Cứ đến đoạn thông báo là tớ tắt luôn...... Tại nghe có vẻ đau lòng...... Với lại mấy cái thông báo về công việc khác tớ nghe cũng không hiểu lắm."

Cô cũng đoán là như vậy.

Vốn dĩ, Wakana bình thường cũng đâu có nghe Kokosei Radio tử tế. Nhỏ là kiểu thính giả hứng lên thì nghe, hứng lên thì tắt.

Nghe câu được câu chăng như thế thì nảy sinh hiểu lầm cũng là chuyện khó tránh khỏi.

Thực tế thì cũng có những thính giả cứ đến chuyên mục thông báo là tắt đài.

"Nếu cậu nghe kỹ thì sẽ hiểu mà...... Bọn tớ chưa từng nói một câu nào là 'kết thúc' cả."

Trong chương trình tuyệt đối chưa từng nói ra từ đó. Chỉ dùng cách nói là "hết một chặng đường" hay "cột mốc".

Bên ngoài chương trình thì có nói những chuyện giả định như "nếu kết thúc" hay "dù có kết thúc", nhưng chưa bao giờ khẳng định Kokosei Radio sẽ dừng lại.

Không khí có thể hơi trầm lắng, nhưng đó là do lễ tốt nghiệp.

Mọi người buồn vì chuyện tốt nghiệp thôi, chứ Radio thì không liên quan.

"V, vậy hả......? Nh, nhưng mà! Có nói là đến cuối tháng Ba mà! Nghe bảo 'Thông báo quan trọng từ chương trình' là mang ý nghĩa đó còn gì!"

"Cũng hay có kiểu đó thật. Thực tế là mấy người kêu lên 'Kết thúc hả!?' có vẻ cũng hiểu lầm vì dòng chữ đó. Đơn giản là thay đổi khung giờ và hình thức thôi. Sẽ không phát ở khung giờ hiện tại nữa, gần như là làm mới lại nên gọi là hết một chặng đường. Vì thế nên mới thông báo từ trước đó."

Đúng vậy, "Yuuhi to Yasumi no Kokosei Radio!" sẽ thay đổi hình thức chương trình từ đợt cải tổ tháng Tư.

Vì chuyển sang khung giờ và thứ khác nên mới gọi là "Thông báo quan trọng từ chương trình".

Khi thông báo điều đó trên mạng xã hội, những thính giả cũ đã không còn nghe chương trình nữa chỉ nhìn thấy dòng chữ đó và hiểu lầm rằng "A, kết thúc rồi à". Điều đó đã lây sang cả Wakana.

Vì nhóm Yumiko tốt nghiệp cấp ba, nên coi đây là một cột mốc cũng hợp lý, tiện thể ôn lại kỷ niệm trong chương trình luôn.

Nếu nghe đài tử tế thì hiểu lầm đã được giải tỏa rồi, nhưng mà......

Trước câu trả lời của Yumiko, Wakana nghẹn lời một lúc lâu.

Miệng nhỏ cứ đóng mở liên hồi, rồi ngồi thụp xuống tại chỗ kêu lên: "Cái gì vậyyyy~!".

"Trờiiiiiiii ơi! Thế là tớ lo lắng công cốc à! Nghe bảo kết thúc làm tớ cuống hết cả lên~!"

"Bị mắng vì hiểu lầm thế này cũng......"

Được lo lắng cho thì cũng cảm kích đấy, nhưng lần này đúng là lo bò trắng răng.

Wakana ngẩng mặt lên vẻ chán nản, rồi lảo đảo đứng dậy với biểu cảm hờn dỗi.

"Vậy thì, rốt cuộc là chẳng có gì thay đổi cả à......"

"Làm gì có chuyện đó. Tốt nghiệp cấp ba rồi mà."

Cô buột miệng trả lời theo phản xạ, rồi chợt thấy lòng chùng xuống trước sức nặng của câu nói đó.

Có vẻ như vừa mới đến trường, Chika lặng lẽ bước vào lớp.

Dáng vẻ chẳng khác gì ngày thường, trang phục vẫn là phong cách "cô nàng u ám" quen thuộc.

Yumiko và Wakana mặc đồng phục theo kiểu phá cách nên lát nữa sẽ phải chỉnh đốn lại để dự lễ tốt nghiệp, nhưng chắc chắn Chika sẽ cứ thế mà dự, rồi cứ thế mà đi về cho xem.

Chika ngồi vào chỗ của mình, uể oải cầm điện thoại lên.

Radio không kết thúc, nhưng cuộc sống học đường cùng cô ấy sẽ chấm dứt.

Chỉ có điều đó là sự thật.

Cứ tưởng Chika sẽ ngồi đó với vẻ chán chường, nhưng các bạn cùng lớp đã bắt chuyện với cô ấy. Họ rủ chụp ảnh chung, khiến cô ấy có chút bối rối.

Thấy vậy, gương mặt Wakana bừng sáng lên.

"A, tớ cũng phải chụp với Watanabe-chan mới được. Yumiko có đi không?"

Trước lời mời của Wakana, Yumiko lặng lẽ xua tay.

Wakana cười khổ trước phản ứng đó, rồi cầm điện thoại đi về phía Chika.

Nhìn đám bạn đang vây quanh Chika, Yumiko thầm nghĩ.

Wakana, quên mất là lớp trang điểm đang bị trôi rồi kìa.

Lễ tốt nghiệp diễn ra trong tĩnh lặng.

Học sinh năm ba và năm hai bị nhồi vào nhà thể chất lạnh lẽo, ngồi trên những hàng ghế xếp dài dằng dặc.

Đám năm hai nhìn theo tiến trình buổi lễ với vẻ chán ngắt.

Mới tròn một năm trước, thật khó tin là bọn cô cũng từng ở vị trí đó.

Hiện tại đang diễn ra Lễ trao bằng tốt nghiệp, nên đám năm ba có chút căng thẳng.

Từng người một được xướng tên, chậm rãi bước lên sân khấu.

Vì nhóm Yumiko ở Lớp 1, nên được gọi ngay từ những lượt đầu tiên.

......A, nhắc mới nhớ.

Cô chợt nhớ lại hồi còn đang diễn vai để làm Radio, từng có một lá thư gửi đến bảo rằng: "Vì họ tên bắt đầu bằng vần A, nên lễ tốt nghiệp chắc chắn sẽ bị gọi tên đầu tiên, trầm cảm lắm ạ".

Hồi đó, cô cứ ngỡ lễ tốt nghiệp là một tương lai xa vời lắm.

Nhớ lại chuyện đó, cô nén một tiếng cười thầm.

"Sato Yumiko."

"Có."

Yumiko đáp lời rồi đứng dậy.

Cũng giống như người đi trước, cô bước lên sân khấu, cung kính nhận lấy tấm bằng tốt nghiệp.

Bình thường chẳng bao giờ lên sân khấu, nên quang cảnh nhìn từ trên đó xuống khá là lạ lẫm.

──A nhưng mà, hồi diễn kịch ở Lễ hội văn hóa cũng lên rồi nhỉ.

Đúng là nơi đã gắn bó suốt ba năm, đâu đâu cũng thấy những kỷ niệm thấm đẫm.

Bất giác nhìn sang Chika, thấy cô ấy đang nhắm mắt ngồi im lìm.

Wakana, người đã nhận bằng trước, đang nhìn về phía này cười nhăn nhở.

Khẽ cười một cái, Yumiko quay trở về chỗ ngồi của mình.

"Watanabe Chika."

"Có."

──A.

Giọng hay thật.

Rốt cuộc, Yumiko đã không hỏi Chika sẽ học tiếp ở đâu. Hôm nay chắc cũng sẽ không hỏi.

Dù cho trong lòng vẫn luôn bồn chồn về chuyện đó.

Nhưng chẳng cần thiết phải cất công hỏi han hay tìm hiểu làm gì.

Chuyện nhỏ nhặt đó, không cần phải xác nhận.

Cũng giống như ngôi trường này thấm đẫm biết bao kỷ niệm.

Bên trong Yumiko, sự tồn tại của Chika đã hòa quyện đủ sâu sắc rồi.

Và đối với Chika cũng vậy thôi.

Dù có cách xa bao nhiêu, dù số lần gặp gỡ có giảm đi thế nào, thì sợi dây liên kết cũng tuyệt đối không bao giờ đứt đoạn.

Cả hai đều ý thức về nhau, và sẽ tiếp tục cảm nhận được sự tồn tại của nhau.

Bởi vì, bọn mình là những người cùng chung vận mệnh.

Dẫu bây giờ có muốn tách ra, thì cũng đã gắn kết đến mức không thể tách rời được nữa rồi.

Ngay khoảnh khắc Chika nói ra câu đó, Yumiko đã thấu hiểu đến mức ngỡ ngàng.

Cô đã hoàn toàn bị thuyết phục.

Thế nên, sẽ ổn thôi.

Tất nhiên, mấy lời xấu hổ như thế.

Cô tuyệt đối sẽ không nói cho ai khác biết đâu.

Khi quay trở lại lớp học, buổi sinh hoạt chủ nhiệm cuối cùng bắt đầu.

Giáo viên chủ nhiệm hiếm khi nói những lời cảm động, khiến không khí trở nên trầm lắng, nhưng rồi lại tuyên bố giải tán một cách dứt khoát đến bất ngờ.

"Đừng có nán lại trường mãi đấy nhé......, à. Mà thôi, chắc chỉ hôm nay là được phép thôi nhỉ. Vừa phải thôi đấy nhé."

Cùng với lời dặn dò của giáo viên, buổi sinh hoạt kết thúc.

Đám học sinh không chịu buông tha cho giáo viên đang định bước ra, nhao nhao lên: "Chụp ảnh đi thầy, chụp ảnh!", khiến không khí bỗng chốc trở nên ồn ào náo nhiệt.

Như để xua tan đi nỗi buồn chia ly, lớp học bao trùm trong những tiếng cười nói rộn ràng.

Cứ đà này thì còn lâu mới giải tán được. Ai cũng thấy rõ là mọi người sẽ cứ nán lại trường mãi, như để chạm vào, để đắm mình trong những ký ức.

Tất nhiên, Yumiko cực kỳ hoan nghênh chuyện đó.

Ngay lập tức, Wakana và mấy đứa khác đã gọi với tới: "Yumiko! Chụp ảnh chụp ảnh!", cô vừa nhổm người đứng dậy thì.

Thoáng thấy một bóng dáng khả nghi nơi khóe mắt, tôi bảo nhóm Wakana: "Mọi người cứ đi trước đi", rồi lập tức đuổi theo cô gái đó.

Bước ra ngoài, không gian yên tĩnh hơn hẳn so với trong lớp học.

Giữa hành lang lạnh lẽo, chỉ có duy nhất một bóng người đang bước đi.

Dù là lễ tốt nghiệp, nhưng người dứt khoát ra về ngay mà không chút chần chừ, chắc chỉ có mỗi cô nàng này thôi.

"Watanabe!"

Tôi gọi giật lại.

Chika hất tóc, quay đầu nhìn tôi.

Ánh mắt cô ấy ném về phía này đầy vẻ phiền phức.

"Gì?"

"Hôm nay cả lớp rủ đi chơi, đã bàn rồi còn gì. Sao cậu lại về?"

"À. Quên chưa nói với cô, nhưng tôi báo cậu Kawagishi rồi. Tôi từ chối vụ đó."

Cô ấy trả lời tỉnh bơ.

Bảo là đúng kiểu của cô ấy thì không sai, nhưng thế này thì có hơi "đậm chất" quá không hả.

Trong lúc tôi đang cân nhắc xem có nên cưỡng chế lôi cô nàng đi không, Chika nhún vai.

"Tôi quên mất là mình đã có hẹn trước. Mẹ bảo nhân lễ tốt nghiệp nên sẽ đi ăn mừng. Dù tôi cũng chẳng muốn đi lắm, nhưng thi thoảng cũng phải làm tròn đạo hiếu chứ."

Cách nói chuyện đó khiến tôi bật cười, nhưng bản thân câu chuyện lại làm tôi thấy ấm lòng.

Sắp tới Chika sẽ dọn ra riêng, có lẽ mẹ cô ấy cũng cảm thấy cô đơn.

Không phải cô ấy từ chối vô cớ, nếu đã có hẹn trước thì đành chịu thôi.

Chỉ là...

"Mẹ cậu cũng thật là, đâu cần mời đúng ngày tốt nghiệp. Bộ bác ấy không nghĩ lớp sẽ tụ tập sao?"

"Chắc bà ấy nghĩ tôi chẳng có bạn bè nào rủ đi chơi đâu. Mà, cũng đúng thật."

Tôi cười khổ.

Chưa nói đến tôi, nhưng Wakana chắc chắn đã coi cậu là bạn rồi mà.

Chia tay Chika ở đây cũng có chút buồn, nhưng mà thôi, mình thì gặp lúc nào chẳng được.

Chỉ hơi tội cho mấy đứa khác.

Với cả Kimura nữa, cậu ta cứ muốn được chụp ảnh cùng... nhưng thôi, cũng đành chịu.

Tôi nhẹ nhàng giơ tay, buông lời chào tạm biệt như mọi khi.

"Ừm. Vậy nhé, Watanabe."

"Ừ. Vậy đi."

Chika không chút do dự, quay gót bước đi.

Tiếng giày cộc cộc vang lên, cô ấy đơn độc giữa hành lang tĩnh lặng.

Tôi cũng định quay lại lớp thì── bất chợt nảy ra một ý.

Tôi hét lớn về phía bóng lưng Chika đã đi xa.

"──Yuugure Yuuhi dễ thương lắm đấy! Chính vì thế ngoại hình mới hút khách, nhưng chuyện đó thì có gì xấu chứ? Nói cho mà biết, Yuugure Yuuhi không chỉ được mỗi cái mã ngoài đâu. Cả diễn xuất lẫn ca hát đều là hàng thượng thừa đấy nhé!"

"...................................................."

Bước chân của Chika khựng lại.

Tôi nhớ về cuộc gặp gỡ tồi tệ nhất trong quá khứ.

Vụ án mà Wakana làm đổ latte lên tấm lót in hình Yuugure Yuuhi mà Kimura mang đến, làm bẩn cả giày đi trong trường của Chika.

Tôi và Chika, khi đó chưa biết đối phương cũng là seiyuu, đã cãi nhau nảy lửa vì chuyện đó.

Tôi không hề biết người đứng trước mặt mình chính là Yuugure Yuuhi, nên đã khen ngợi "chính chủ" hết lời.

Giống hệt như lúc đó, Chika đỏ bừng mặt quay lại.

"Cái... C-Cô này... Hừ, hừ hừ... Tại sao lại lôi cái chuyện xấu hổ đó ra vào lúc này chứ... C-Cái nết đó của cô, tôi thực sự ghét cay ghét đắng...!"

Thấy Chika chỉ tay vào mình đầy cay cú, tôi nhe răng cười hì hì.

Chika trừng mắt nhìn tôi với khuôn mặt đỏ lựng một lúc, rồi cũng thả lỏng vai.

Cô ấy nở một nụ cười nhạt, khẽ đáp.

"Ngớ ngẩn. Mồm miệng thì nói gì chẳng được. Tôi không thể hùa theo cô mãi đâu."

Cô ấy trả lại cho tôi đúng câu nói của ngày hôm đó.

Nhưng lần này cô ấy không bỏ đi ngay, mà khẽ nhún vai.

Như muốn nói rằng, thế này là được rồi nhỉ.

Hai đứa nhìn nhau một lúc.

Nếu lúc đó, hai đứa không khích bác nhau như thế.

Nếu ngay từ đầu, chúng tôi gặp nhau với tư cách là seiyuu.

Thì bây giờ sẽ thế nào nhỉ?

Biết đâu đấy, nếu không có cuộc gặp gỡ tồi tệ kia, chúng tôi lại bất ngờ thân thiết cũng nên?

Vừa nói với nhau mấy câu kiểu "Là định mệnh đấy!", giống như Yasu-chan và Yuu-chan vậy.

Thoáng nghĩ đến điều đó, tôi lập tức gạt đi ngay.

Tôi không thể tưởng tượng nổi một mối quan hệ nào khác với hiện tại, và cũng chẳng cần thiết phải làm thế.

Hơn nữa, mối quan hệ hiện giờ đối với tôi mà nói──.

...Ừm.

Giờ nghĩ lại thì.

Lúc đó tôi đã nghĩ đấy là cuộc gặp gỡ tồi tệ và kinh khủng nhất.

Nhưng ngẫm lại, có lẽ cũng không hẳn là như vậy.

Ngay khoảnh khắc dòng suy nghĩ đó hiện lên, tôi buột miệng nói một cách tự nhiên.

"Vậy nhé, Watanabe. Đời học sinh với cô, ngẫm lại cũng không tệ lắm đâu."

"À thế à. Tôi thì thấy cực kỳ khó chịu đấy. Xin kiếu, không có lần hai đâu."

Để lại một câu chẳng dễ thương chút nào như mọi khi, cô ấy quay gót bước đi lần nữa.

Nhìn Chika buông lời cay nghiệt đến tận phút cuối, tôi bất giác bật cười.

Phải thế chứ.

Watanabe Chika thì phải thế chứ.

Tôi dõi theo bóng lưng cô ấy khuất hẳn rồi mới thở phào nhẹ nhõm.

Tôi chống tay lên hông, ngước nhìn trần nhà.

Vui thật đấy.

Ừ, vui thật.

"Yumiko ơi! Chụp ảnh nào! Nhanh lên nhanh lên!"

"Rồi rồiii, tớ tới ngay đây."

Wakana thò đầu ra từ cửa sổ lớp học, vẫy tay gọi.

Tôi đáp lời, rồi lần này mới thực sự quay lưng lại với hướng Chika vừa đi.

Tôi bước đi mạnh mẽ trên hành lang.

Cả hai đều quay lưng, không ai ngoái đầu nhìn lại. Chika rẽ ở góc hành lang, còn tôi bước vào lớp học.

Hành lang không còn bóng người, chỉ còn chút tiếng ồn ào náo nhiệt từ lớp học lọt ra ngoài, rồi nhanh chóng trở lại vẻ tĩnh lặng.

Cứ như thể đã bị lãng quên, một lúc lâu sau đó không còn ai xuất hiện trên hành lang nữa.

──Con người mà, kiểu gì chẳng có những kẻ không thể nào hợp tính.

Không hợp nhau. Nhìn là thấy ghét. Không thể dung hòa. Chỉ cần nhìn thấy mặt thôi là đã bực mình.

Nếu là đời tư thì chỉ cần không lại gần là xong, nhưng trong công việc thì không đơn giản như thế.

Huống chi lại còn là hai người dẫn chương trình radio cùng nhau.

Dù là đối tượng không hợp đi chăng nữa, cũng không được phép để thính giả nhận ra điều đó.

Nếu phải tiếp tục làm chương trình radio với một đối tác có độ tương thích kém như vậy.

Thì rốt cuộc, sẽ chịu đựng được đến bao giờ đây──.

Và rồi, tháng Tư đến.

Lễ nhập học Đại học bắt đầu.

Hôm công bố kết quả thi Đại học, tôi và Wakana đã ôm chầm lấy nhau cười sung sướng vì cả hai đều đỗ, chuyện đó cũng mới diễn ra cách đây ít lâu.

Cảm xúc bồi hồi đó giờ đã hoàn toàn trôi vào quá khứ, tôi và các bạn đang tận hưởng cảm giác hồi hộp khi bước chân vào Đại học.

Cứ tưởng lễ nhập học sẽ tổ chức trong trường, ai ngờ địa điểm lại là một hội trường sự kiện. Ngay từ điểm đó đã thấy choáng ngợp vì sự khác biệt so với hồi Tiểu học, Cấp 2 hay Cấp 3 rồi.

Cảm giác giống đi sự kiện hơn là nghi thức trường học.

Tự nhiên thấy "bật mode" công việc ghê gớm.

Nếu đám tân sinh viên đang tụ tập ở đây không mặc âu phục, thì cảm giác đó chắc còn mạnh hơn nữa.

Đang bước đi trong hội trường chật ních những bộ vest, một giọng nói quen thuộc bay đến.

"Ớiii, Yumiko ơi~"

Wakana vừa phạch phạch vẫy tay vừa tiến lại gần.

Tôi vẫy tay lại. Hai đứa chạy ùa tới chỗ nhau rồi cùng bật cười ha hả.

"Ahaha, Wakana mặc vest kìa. Trông lạ ghê."

"Không, thật luôn ấy. Mới một tháng trước còn mặc đồng phục mà ha."

Cả hai đều khoác lên mình bộ vest đen tuyền, dáng vẻ nghiêm chỉnh.

Không còn kiểu mặc xộc xệch hay đeo phụ kiện leng keng như trước nữa.

Cơ mà chắc chỉ nghiêm túc được mỗi hôm nay thôi, chứ lên Đại học thì khéo còn chạy theo mốt ác liệt hơn trước ấy chứ. Tóc tai thì vẫn vuốt keo tạo kiểu đàng hoàng, khoản này thì cả tôi và Wakana vẫn y như mọi khi.

"A, bác gái. Lâu rồi không gặp bác ạ~"

Người mà Wakana tươi cười chào là mẹ tôi đang đứng phía sau.

Hôm nay mẹ cũng diện một bộ váy liền thân trang trọng mà bình thường chẳng bao giờ mặc.

Lâu gì mà lâu, mới hôm nọ vừa đến nhà xong còn gì, tôi thầm nghĩ, nhưng mẹ chẳng bắt bẻ gì, cũng đáp lại "Lâu rồi không gặp cháu~".

"Hai đứa cùng đỗ thế này tốt quá rồi. Bác cũng nhẹ cả người."

"Cháu cũng thế~. Nếu mỗi Yumiko trượt thì khó xử lắm, chắc cháu chẳng dám đến nhà chơi nữa luôn."

"Đừng có tưởng tượng lung tung."

Thấy tôi ném cho cái nhìn lườm lườm, Wakana cười khúc khích như bị cù lét.

Tiễn mẹ về phía ghế phụ huynh, Wakana và tôi cùng tiến vào hội trường.

Vừa đi song song trên hành lang, Wakana vừa vui vẻ mở lời.

"Chà, cảm giác đời sinh viên bắt đầu rồi nhỉ. Hồi hộp ghê. Hóng quá đi."

"Ừ ha. Không biết cuộc sống Đại học sẽ thế nào đây ta~"

Vừa háo hức với cuộc sống mới, tôi vừa cảm thấy an tâm khi có bạn thân bên cạnh.

Có những thứ sẽ thay đổi, nhưng cũng có những thứ vẫn vẹn nguyên như thế này.

Tất nhiên, cũng có những điều khiến tôi luyến tiếc khôn nguôi.

Tôi và Chika đã mỗi người một ngả, những ngày tháng gặp nhau như cơm bữa sẽ không bao giờ quay lại nữa.

Dù vẫn gặp nhau trong buổi thu âm radio mỗi tuần một lần, nhưng tần suất gặp mặt đã giảm đi đáng kể so với trước kia.

Kể cả khi không trao đổi với nhau lời nào, thì cái môi trường mà "việc người kia ở đó là điều hiển nhiên" ấy vẫn là một thứ gì đó rất đặc biệt.

Giờ tôi mới thấy, đó là những ngày tháng không gì thay thế được.

Có lẽ tôi cũng sẽ dần xa cách với những người bạn hợp cạ từng cùng nhau cười đùa ở nơi đó.

Ai rồi cũng sẽ bước đi trên con đường riêng của mình.

Nhưng mà, chà.

Riêng Chika thì, dù có xa nhau cũng chẳng sao cả.

Thế là tốt rồi.

"Hửm? Sao thế, Yumiko?"

"Không. Không có gì."

Tôi cười đáp, rồi hướng mặt về phía trước.

Lễ nhập học sắp bắt đầu rồi.

Có lẽ mọi người đều đang hướng vào trong hội trường nên đại đa số đều đi cùng một hướng.

Trong dòng người đó, có một nhân vật đang đi ngược chiều về phía này.

Chắc là đi vệ sinh hay gì đó thôi, cũng chẳng có gì bất thường.

Cô gái ấy luồn lách qua dòng người, và cũng lướt qua tôi y như vậy.

Cả hai quay lưng lại với nhau mà không có chuyện gì xảy ra──.

Ngay khoảnh khắc đó, ký ức về một buổi đêm chợt ùa về trong đầu tôi.

Mùa xuân năm lớp 11.

Khi buổi thu âm "Nyanko Club!" kết thúc và tôi đang đi bộ trên phố đêm.

Tôi đã lướt qua cô ấy trong bộ đồng phục ở khu văn phòng. Lúc đó vì chưa biết đó là "Yuugure Yuuhi" nên dù có nghĩ "Làm gì ở đây giờ này nhỉ" thì tôi cũng không nói gì cả, cái đêm hôm ấy.

Giống hệt như lúc đó, tôi dừng bước và quay đầu lại.

Khi xưa, cô ấy cứ thế đi thẳng về phía nhà ga, nhưng mà── lần này, cô ấy đã đứng lại.

Và rồi, cô ấy quay lại với vẻ mặt sững sờ.

Ánh mắt chạm nhau cái "bép".

Cả hai cùng mở to mắt, nhìn chằm chằm vào đối phương.

Như thể nhìn thấy thứ gì đó không thể tin nổi, hai giọng nói thảng thốt cùng vang lên.

"...Sato?"

"Watana, be...?"

Đứng đó là một cô gái khoác bộ vest đen, mái tóc dài rủ xuống── chính là Watanabe Chika.

Trái ngược với bộ vest đứng đắn, kiểu tóc thường ngày của cô ấy trông lệch tông một cách kỳ quặc.

Dáng người thì thấp bé, khó mà khen là hợp với bộ đồ này được.

Có lẽ vì bộ dạng mặc vest lạ lẫm đó mà tôi không thể phản ứng ngay lập tức.

Hình như đằng ấy cũng y hệt vậy.

Chẳng hiểu mô tê gì sất, cả hai đồng thanh hét toáng lên.

"Sa, sao cô lại ở đây hả!?"

"C-Câu đó tớ nói mới đúng chứ! Sao... sao cậu lại ở đây?"

Cả hai đồng loạt chỉ tay vào nhau, mặt mày ngớ ra.

Yumiko và Chika đứng chôn chân tại chỗ, chỉ có Wakana bên cạnh là đang tủm tỉm cười.

Wakana, người duy nhất có lẽ đang nắm rõ tình hình, cất giọng như đang hát:

"A, quả nhiên là hai người không biết hả? Cũng phải thôi, có vẻ cả Yumiko lẫn Watanabe-chan đều chẳng ai chịu hỏi ai mà. Giờ tớ bật mí nha. Đúng vậy, Yumiko và Watanabe-chan thực ra đã đậu cùng một trường đại học đó~"

Như thể đang hé lộ mánh khóe ảo thuật, Wakana dang rộng hai tay với nụ cười tinh quái.

Tuyên bố ấy khiến cả hai chết lặng một hồi.

Ngay khi hoàn hồn, Yumiko lập tức sấn tới chỗ Wakana.

"C-Cái gì chứ... Wakana, cậu biết hả...? Biết mà cậu vẫn im lặng sao?"

"Tại tớ nghe Watanabe-chan nói rồi. Tớ nhớ là đã bảo Yumiko rồi đấy. Rằng nếu tò mò thì cứ thử hỏi trực tiếp chính chủ xem sao. Thế mà rốt cuộc đến tận phút chót Yumiko vẫn không chịu hỏi còn gì?"

Chuyện đó, đúng là vậy thật.

Wakana đã mấy lần gợi ý, nhưng chính Yumiko mới là kẻ ngoan cố không chịu mở miệng.

Việc Wakana dù biết rõ định hướng của cả hai nhưng vẫn chọn cách nói "Hai cậu chia lìa nhau cũng được sao?" chắc là để kích động cảm giác khủng hoảng của Yumiko. Và cũng vì cô ấy lo lắng cho cái mối quan hệ mà đến chuyện thi trường nào cũng không thể hỏi nhau này.

Trách cứ Wakana lúc này là sai địa chỉ.

Chuyện đó, cô thừa hiểu.

Nhưng dù vậy thì, chuyện này là...

Vậy bao nhiêu sự giác ngộ trước đó rốt cuộc là để làm cái gì chứ?

Bất giác, Yumiko chỉ tay vào Chika lần nữa.

Tại vì...

Tóm lại, tóm lại nghĩa là...

"C-Cậu học cùng đại học với tớ, nghĩa là bốn năm tới tụi mình vẫn ở bên nhau á...?"

"...Không chỉ cấp ba, mà cả đại học cũng học cùng..., rồi làm radio cùng nhau nữa sao...?"

Hiểu ra ý nghĩa của việc đó, cả hai há hốc mồm.

"Hảảảảảả────!?"

Tiếng hét thất thanh ấy vang vọng khắp không gian.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!