"Đã xác nhận tình hình. Chỉ cần không đến gần biên giới với Kazakhstan thì sẽ không có vấn đề gì."
Ngày 7 tháng 8. Tại bàn ăn sáng, Chandrasekhar thông báo. Câu nói này chủ yếu hướng đến Evelyn.
"Vậy chúng tôi có thể đến Samarkand được rồi chứ?"
Đúng như mọi người dự đoán, Evelyn phản ứng đầu tiên.
"Vâng. Tuy nhiên, hãy cho phép tôi cử người hướng dẫn đi cùng."
"Người của quân đội sẽ đi cùng sao...?"
Người hỏi câu này là Lena.
"Tôi sẽ cử Aira đi cùng. Cô ấy đã được huấn luyện trong quân đội, nhưng không phải là quân nhân."
"Ms. Shastri chẳng phải là vệ sĩ của Tiến sĩ sao?"
Evelyn hỏi lại, không giấu được vẻ cảnh giác. Nhìn từ bên ngoài, Tatsuya khẽ ngán ngẩm nghĩ: "Còn non nớt hơn cả Lina thời ở Đệ Nhất Cao Trung."
"Aira là học trò của tôi đấy. Vệ sĩ chính thức là người khác."
"Vậy sao ạ!?"
Evelyn vội vàng nhìn quanh quất. Chắc là đang tìm "vệ sĩ chính thức".
"Đừng lo. Tôi cho họ đợi bên ngoài cửa rồi."
Evelyn thôi không dáo dác nhìn quanh với vẻ mặt ngượng ngùng nữa.
Một âm thanh bị nén lại vang lên. Nhìn sang thì thấy Lina đang lấy tay che miệng. Chắc là cô nàng suýt phì cười nên bị lọt hơi ra ngoài.
Evelyn lườm Lina một cái sắc lẹm.
Lina vẫn tỉnh bơ.
Dù không nghe Lina đã thăm dò Evelyn thế nào, nhưng trong mắt Tatsuya, giữa hai người họ có sự đối kháng về mặt cảm xúc. Là do không hợp tính, hay là ghét nhau vì cùng một giuộc đây.
Tatsuya hơi lo lắng không biết liệu có nảy sinh thêm mối thâm thù nào ở chốn này không.
"Sớm nhất là có thể đặt vé chuyến ngày mai, các cô thấy sao?"
Chandrasekhar hỏi Lena.
"Xin nhờ bà đặt chuyến đó!"
Nhưng người trả lời ngay lập tức lại là Evelyn, người vừa mới lườm Lina xong.
Sự vội vàng đó cứ như thể cô ta sợ bị trì hoãn thêm vậy.
◇ ◇ ◇
Sau bữa sáng, Aira lập tức đến thăm phòng Lena.
"Rất mong được giúp đỡ. Hãy gọi tôi là Aira."
"Tôi cũng rất mong được giúp đỡ, Aira."
Lena trông chỉ như mười sáu, mười bảy tuổi nhưng tuổi thật là ba mươi, lớn hơn Aira hai mươi tám tuổi. Lena không hề tỏ ra căng thẳng, cô nở nụ cười bao dung và đưa tay ra bắt tay Aira.
Aira ngẩn ngơ trước nụ cười thánh thiện của Lena.
"──?"
Lena nghiêng đầu thắc mắc.
Giật mình tỉnh lại, Aira vội vàng nắm lấy tay phải của Lena.
"...Tôi nên gọi Ms. Fehr thế nào đây ạ?"
Và cô hỏi.
"Gọi tôi sao? Le──"
Cô định trả lời là "Gọi là Lena được rồi", nhưng đúng lúc đó có tiếng gõ cửa.
"Milady (Tiểu thư), tôi vào được không?"
Và tiếng của Louis Liu vang lên từ ngoài cửa.
"Xin lỗi, hãy đợi một chút."
Lena buông tay ra và trả lời Louis bên ngoài.
Dù nói lớn tiếng nhưng giọng của Lena vẫn rất dễ chịu. Không phải chất giọng trong trẻo như chuông pha lê, mà là âm sắc mềm mại như nhạc cụ gỗ.
"Thất lễ rồi. ──Có chuyện gì sao?"
Khi Lena quay lại nhìn Aira, cô thấy đối phương đang lộ vẻ mặt như đã hiểu ra điều gì đó.
"Ra là vậy, Milady (Tiểu thư) sao. Tôi cũng gọi cô như thế nhé?"
Trước thắc mắc của Lena, Aira vừa gật gù vừa đáp lại như vậy.
"Xin hãy gọi là Lena!"
Lắc đầu quầy quậy như một cô bé, Lena khẩn khoản nói với Aira.
◇ ◇ ◇
Ngày hôm sau, nhóm Lena cùng Aira khởi hành đi Samarkand vào buổi sáng. Evelyn hăng hái quá mức, sự phấn khích đó khiến người ta có cảm giác tin được cái vỏ bọc đi du lịch của cô ta.
Họ rời dinh thự từ sáng sớm để đến Sân bay Quốc tế Hyderabad. Vừa tiễn họ xong, nhóm Tatsuya lập tức bắt tay vào đóng gói hành lý rầm rập. Đồ đạc nhét vào không chỉ có những thứ mang đến đây. Còn có cả đồ dùng du lịch mà Hyogo đã lén mua ở Hyderabad để không bị nhóm Lena phát hiện.
Đằng sau việc sắp xếp vé đi Samarkand cho Evelyn (hơn là cho Lena), Chandrasekhar cũng đã tiến hành chuẩn bị để đưa Tatsuya đến Bukhara.
Để đến Uzbekistan thì cũng dùng đường hàng không giống nhóm Lena, nhưng nơi nhóm Tatsuya đến trước tiên không phải là Sân bay Quốc tế Hyderabad dành cho máy bay dân dụng, mà là sân bay Begumpet dành cho máy bay quân sự. Điều này không phải để tránh chạm mặt nhóm Lena ── hay Evelyn, mà là vì điểm đến là căn cứ không quân.
"Xin lỗi. Giá mà tôi có thể đi cùng..."
"Không sao, thế này là đủ rồi. Tôi rất cảm kích vì bà đã tạo điều kiện đến mức này."
Tatsuya nói lời cảm ơn với Chandrasekhar, người đã cất công ra tận cổng tiễn, rồi rời khỏi dinh thự của bà.
Chiếc máy bay vận tải chở nhóm Tatsuya đến căn cứ không quân Karshi-Khanabad vào buổi chiều cùng ngày. Gọi là máy bay vận tải nhưng là loại máy bay nhỏ dành cho sĩ quan cao cấp. Cảm giác ngồi còn thoải mái hơn cả chiếc máy bay anh đi ở USNA tháng trước.
Sau khi đến nơi, nhóm Tatsuya được dẫn đến một khách sạn cách căn cứ một đoạn. Họ giải thích như thể biện minh rằng ở gần căn cứ sợ bị cuốn vào các cuộc tấn công quân sự, nhưng ý định thực sự là không muốn người ngoài lảng vảng trong căn cứ thì quá lộ liễu.
Tuy nhiên, trong nhóm Tatsuya chẳng ai thấy phật ý về điều đó.
Bởi họ nhận thức đó là chuyện đương nhiên.
Về cơ bản, người nước ngoài mà cứ ở lì trong căn cứ hay ngay sát căn cứ thì mới là chuyện lạ. Dù được giới thiệu bởi VIP của đất nước là Chandrasekhar, nhưng sự thật Tatsuya vẫn là pháp sư chiến đấu của nước ngoài. Cảnh giác là điều tất nhiên.
Hơn nữa, khách sạn cách xa căn cứ cũng thuận tiện cho nhóm Tatsuya. Vốn dĩ khách sạn này không phải do thuộc hạ của Tướng quân Shin sắp xếp, mà là do Chandrasekhar. Đây là khách sạn cao cấp thường được du khách nước ngoài giàu có lui tới, thực tế hôm nay ngoài nhóm Tatsuya cũng có nhiều khách du lịch nước ngoài đang lưu trú. Theo quan sát thì sự giám sát của quân đội hay cảnh sát chỉ ở mức hạn chế.
Ngoài ra, nhóm Tatsuya cũng không bị quân đội đối xử lạnh nhạt. Một giờ sau khi nhận phòng, họ được mời dùng bữa tối.
Địa điểm là một nhà hàng gần căn cứ. Chủ tiệc là Tướng quân Lars Shin.
Tatsuya và Hyogo mặc vest tối màu thắt cà vạt, Miyuki và Lina thay sang bộ Salwar Kameez (trang phục dân tộc nữ gồm áo rộng và quần ống rộng) do Chandrasekhar tặng để đến dự tiệc. Tuy nhiên họ không đeo khăn Dupatta.
Trong khi đó, Lars Shin mặc quân phục của quân đội liên bang IPU. Các tùy tùng cũng đều mặc quân phục. Họ ở trong trạng thái có thể xuất kích bất cứ lúc nào. Việc không thấy rượu trên bàn tiệc chắc cũng là để chuẩn bị cho việc xuất kích. Vì theo truyền thống, giới luật về uống rượu ở Uzbekistan vốn không quá nghiêm ngặt.
Trong bữa tối, chuyện về Tây Tạng không được nhắc đến. Chủ đề chủ yếu là những sự kiện gần đây trong nước IPU và những lời than phiền về quân phiệt Iran cũ. Ngoài ra, Tatsuya cũng nhận được vài câu hỏi về trận chiến xảy ra ở đảo Miyakijima ba năm trước.
Trận chiến ở đảo Miyakijima đó, lẽ ra không phải là chuyện nên mang ra làm mồi nhắm trong bữa ăn. Nhưng Tatsuya lại hào phóng kể về chiến tích của mình.
Tất nhiên anh không giải thích chi tiết về ma pháp đã sử dụng. Anh chủ yếu nói về cách vận hành bộ đồ bay chiến đấu. Anh giải thích kèm theo trải nghiệm thực tế về việc bộ đồ bay chiến đấu hữu dụng thế nào trong tác chiến đô thị, khiến Tướng quân Shin và thuộc hạ vô cùng hứng thú.
Cuộc tiếp xúc lần thứ hai với Lars Shin kết thúc trong bầu không khí thiện chí, họ chốt lịch gặp mặt vào ngày mai rồi kết thúc bữa tối.
◇ ◇ ◇
Ngay sau khi nhận phòng khách sạn ở Samarkand, Evelyn bắt đầu hành động riêng rẽ với Lena.
Chắc không thể trách cô ta là ích kỷ hay bạc bẽo được. Vốn dĩ việc cô ta làm tùy tùng cho Lena chỉ là vỏ bọc để nhập cảnh vào IPU, nhiệm vụ được giao cho cô ta là tìm ra và mang di vật ở Shambhala về.
Cũng có chỗ đáng để thông cảm. Evelyn đã tích tụ stress suốt ba ngày qua vì bị Lina vạch trần thân phận, rồi bị cấp trên gạt phăng đi khi hăm hở báo cáo "tin độc quyền" nghe được từ Tatsuya.
Đối với Evelyn, người luôn bước đi trên con đường tinh hoa và chưa từng biết đến thất bại, thì tình huống này đủ để khiến tinh thần cô ta trở nên bất thường. ──Tất nhiên, đó chỉ là đối với cá nhân cô ta mà thôi.
Có lẽ, hay nói đúng hơn là chắc chắn, Evelyn đang nôn nóng. Mặt trời đã lặn mà cô ta vẫn chưa về khách sạn. Vì thế mà Lena không thể bàn bạc phương hướng sắp tới với Evelyn.
Với Lena, trong tình cảnh thủ lĩnh của FAIR vẫn chưa bị bắt, cô không muốn rời trụ sở ở Vancouver quá lâu. Nhưng cũng không thể tự mình quay về nước được.
(Nếu Thiếu úy Taylor cho phép "về được rồi"...)
(Như thế cô ấy cũng có thể tự do hành động, đó chẳng phải là tốt nhất cho cả hai sao...)
"Lena. Trông cô có vẻ phiền muộn, cô đang lo lắng cho Ms. Taylor sao?"
Suy nghĩ đó biến thành sự bồn chồn lộ ra trên nét mặt. Aira cất tiếng hỏi thăm đầy quan tâm.
Bị nhìn ra sự lo lắng là đúng. Nhưng cô không thể nói ra sự thật. Chandrasekhar chỉ nói Aira "được huấn luyện trong quân đội", nhưng có lẽ cô ấy là quân nhân IPU. Không đời nào cô có thể thú nhận mình đã giúp sĩ quan pháp sư quân đội USNA nhập cảnh trái phép.
"Vâng, ừm, cũng có chút..."
Lena cười gượng gạo để lấp liếm câu hỏi của Aira.
Không biết Aira hiểu thế nào, nhưng cô ấy lại càng lộ vẻ lo lắng cho đối phương hơn.
"...Lena. Tôi nghĩ không cần phải lo cho Ms. Taylor đâu. Cô ấy... dù không biết có phải quân nhân chính thức hay không, nhưng chắc chắn là pháp sư chiến đấu đã qua huấn luyện quân sự bài bản phải không?"
Trong mắt Aira, Evelyn dù có trừ đi sự non trẻ thì vẫn quá nhiều sơ hở. Vì thế cô mới đánh giá là "không biết có phải quân nhân hay không", nhưng việc Evelyn là một pháp sư chiến đấu mạnh mẽ thì Aira nhìn qua là biết ngay.
"Tôi có nguyên tắc là không hỏi về nghề nghiệp hay lý lịch của những pháp sư muốn trở thành đồng đội. ...Tất nhiên là tôi từ chối những tội phạm đang bị truy nã."
Trước câu nói mang tính xác nhận dưới dạng câu hỏi "có phải pháp sư chiến đấu không" của Aira, Lena nở nụ cười Archaic Smile (nụ cười bí hiểm), chậm rãi và rành mạch trả lời.
Thực ra Lena đang vô cùng dao động đằng sau nụ cười đó. Chính vì thế mà nụ cười trở nên thiếu cảm xúc. Kết quả là biến "nụ cười xã giao" thành "Archaic Smile".
Hơn nữa, do quá chú ý để giọng điệu không bị run vì dao động, cô đã nói chuyện bình tĩnh và dứt khoát hơn mức cần thiết.
──Điều đó trong mắt Aira lại trở thành biểu hiện của ý chí kiên định hy sinh vì lý tưởng "bảo vệ nhân quyền pháp sư".
Nói thẳng ra là hiểu lầm.
Nhưng lúc này Aira không có động cơ hay sự nhạy bén để tự mình đính chính điều đó.
◇ ◇ ◇
Trước Đại chiến, vùng này được gọi là Trung Mỹ, nay là bang Đông Mexico của USNA (khu vực từ eo đất Tehuantepec đến bán đảo Yucatan), lúc này đang chuẩn bị đến giờ ăn trưa. Trên chiếc tàu hàng nhỏ xuất phát từ Richmond, bang California, bữa trưa cũng đang được phát cho thủy thủ đoàn và hành khách.
Tàu hàng mà có hành khách là vì cô ta là người đi lậu vé. Laura Simon, phó thủ lĩnh của FAIR, đã được Lu Dongbin - một trong 'Bát Tiên' (Hassen) thuộc lực lượng đặc vụ pháp sư của quân đội Đại Á Liên Hợp - dẫn đường đi xuống phía nam dọc theo bờ biển phía tây lục địa đến tận đây.
Thủ lĩnh Rocky Dean vẫn đang ẩn náu tại nơi trú ẩn ở Richmond. Tiền vốn cần thiết cho việc ẩn náu được Đại Á Liên Hợp cung cấp thông qua Lu Dongbin. Đúng như câu tục ngữ "có tiền mua tiên cũng được", nếu có đủ tiền thì hầu hết mọi việc đều có thể giải quyết. Đặc biệt là trong một xã hội nơi quyền lợi công dân được bảo vệ chặt chẽ.
Laura phải đi tàu vì cô đang bị truy nã nên rất khó sử dụng máy bay. Ngay cả với sức mạnh của 'Bát Tiên', việc đưa một tội phạm truy nã xuất cảnh bằng máy bay mà không gây náo loạn là rất khó.
Laura dự định cứ thế này đi qua kênh đào Tehuantepec ── cái gọi là 'Kênh đào Panama thứ hai' được đào ở eo đất Tehuantepec chứ không phải Nicaragua ── để ra vịnh Mexico, rồi hướng tới vùng biển Caribbean.
Điểm đến là sân bay Maiquetia nằm trên bờ biển Caribbean của Venezuela cũ, tên chính thức trước Đại chiến là Sân bay Quốc tế Simon Bolivar.
Chính quyền địa phương cai quản vùng phía bắc thủ đô Caracas cũ của Venezuela kéo dài ra biển nằm dưới ảnh hưởng của Đại Á Liên Hợp. Chỉ là "dưới ảnh hưởng" nên việc phái quân đội hay bố trí tên lửa là không thể. Làm thế thì USNA sẽ không để yên.
Nhưng đó là vùng đất mà tay của quan chức USNA không vươn tới được. Từ sân bay Maiquetia, có thể đưa Laura lên máy bay.
Điểm đến trước tiên là Singapore. Từ đó sử dụng hộ chiếu giả để nhập cảnh vào Nhật Bản. Đó là kế hoạch của Lu Dongbin, người đang đi cùng Laura.
◇ ◇ ◇
====================
Buổi sáng ngày 9 tháng 8. Tatsuya được Tướng Lars Shin mời đến thăm căn cứ không quân Karsi-Khanabad một lần nữa. Người đi cùng là Hyougo. Miyuki và Lina ở lại khách sạn trông nhà.
"Chuyện là, cộng tác viên của chúng tôi đến Lhasa du lịch đã cảm nhận được nhiều vật thể phát ra dao động giống Thánh tích bên dưới ngọn đồi nơi cung điện Potala tọa lạc."
Tatsuya giải thích về quá trình phát hiện ra những vật chôn giấu ở Lhasa như vậy.
"Người Nhật đến Lhasa sao?"
Tướng Shin không hề che giấu vẻ ngạc nhiên. Không phải ông ta không biết che giấu cảm xúc, mà đây có lẽ là một chiêu trò đàm phán. Ít nhất thì Tatsuya cảm thấy như vậy.
"Không phải người Nhật."
"Tay chân của nhà Yotsuba không chỉ vươn ra trong nước Nhật thôi nhỉ... Thực sự là đi du lịch sao?"
"Tôi thừa nhận có ý định thu thập thông tin, nhưng mục đích không phải là Thánh tích."
"Chỉ là tình cờ?"
"Chính xác là vậy, thưa ngài."
Shin không truy cứu thêm nữa. Bởi vì ông ta không tìm thấy sự giả dối trong lời nói của Tatsuya.
Thực tế, Tatsuya không hề nói dối. Minoru đã mất quốc tịch Nhật Bản vì được coi là đã chết, và mục đích cậu ta đáp xuống Tây Tạng là tìm di tích Shambhala. Những thứ chôn vùi ở đó có thể là Thánh tích, nhưng bản thân cậu ta không tìm kiếm Thánh tích.
Tuy có những toan tính chưa nói ra, nhưng Tatsuya không cần thiết phải nói đến mức đó. Những cuộc thương thảo kiểu này vốn dĩ là như vậy.
"Chuyện dưới cung điện Potala có chôn nhiều Thánh tích đáng tin đến mức nào?"
"Tôi không rõ là bị chôn vùi hay được lưu trữ, nhưng tôi không nghi ngờ sự tồn tại của Thánh tích."
"Kẻ xâm nhập Lhasa hẳn là một cao thủ?"
"Về thực lực ma pháp tổng hợp, người đó chắc chắn vượt qua tôi."
Đây cũng là lời nói thật lòng của Tatsuya. Tatsuya cho rằng mình thắng được Minoru là nhờ kỹ thuật chiến đấu phi ma pháp và kinh nghiệm thực chiến vượt trội hơn.
"Hừm... Nếu cậu đã nói đến thế thì chắc là có Thánh tích thật... Chúng tôi độc chiếm nó được chứ?"
Trước câu hỏi của Lars Shin, Tatsuya nở nụ cười có vẻ bối rối như thể "bị hỏi một câu bất ngờ".
"Đó là thứ tôi không có khả năng lấy được. Tôi nghĩ thà để quý quốc sở hữu còn hơn là rơi vào tay Đại Á Liên Hợp."
"Cũng phải."
Vị lão tướng không hề có chút dấu hiệu suy yếu về thể chất cười phá lên.
Tuy nhiên, ông ta tắt nụ cười ngay lập tức và ném về phía Tatsuya ánh nhìn như muốn xuyên thấu.
"Tôi muốn cậu trả lời thẳng thắn một câu."
"Chuyện gì vậy ạ?"
Dĩ nhiên, Tatsuya không phải là người sẽ co rúm lại chỉ vì thế. Sự đáng yêu kiểu đó hoàn toàn không liên quan gì đến cậu.
Tatsuya nhìn thẳng lại vào mắt Lars Shin.
"Có phải cậu mong muốn chúng tôi và Đại Á Liên Hợp xung đột vì Tây Tạng không?"
Gương mặt Tatsuya bao phủ bởi vẻ ngơ ngác không chút ý cười.
"Tôi cứ tưởng quý quốc và Đại Á Liên Hợp đã tranh chấp Tây Tạng từ trước rồi chứ... Chẳng lẽ các ngài đã rút tay khỏi đó rồi sao?"
"...Đúng là vậy. Xin lỗi, tôi đã hỏi một câu vô nghĩa."
Trước câu hỏi ngược lại của Tatsuya, Tướng Shin cười khổ.
***
Khách sạn mà nhóm Tatsuya ở có nhiều khách nước ngoài giàu có lui tới, nên quân đội cũng tỏ ra quan tâm đến việc bảo vệ quyền riêng tư của khách lưu trú.
IPU tự xưng là phe tự do để đối trọng với Đại Á Liên Hợp. Có lẽ họ muốn tránh bị nước ngoài chỉ trích là xã hội giám sát.
Nhờ đó, nhóm Tatsuya đã có thể trốn khỏi khách sạn đúng như kế hoạch.
Rạng sáng ngày hôm sau khi cuộc đối thoại với Tướng Lars Shin kết thúc êm đẹp, Tatsuya cùng Miyuki và những người khác lên chiếc xe tự hành mà Chandrasekhar đã chuẩn bị sẵn tại khách sạn và rời khỏi thành phố Karsi. Họ cho xe chạy không nghỉ và đến được Kagan, ngay trước Bukhara, khi trời còn chưa sáng.
"Tatsuya, giờ tính sao? Trước mắt cứ thuê khách sạn nhé?"
Lina hỏi khi Tatsuya bảo Hyougo đang cầm lái dừng xe ở ngoại ô Kagan.
Chiếc xe tự hành mà Chandrasekhar chuẩn bị là loại xe cắm trại dạng wagon, nhưng quá chật chội để bốn người cả nam lẫn nữ ngủ lại. Hơn nữa, nếu chỉ có Tatsuya và Miyuki thì không nói làm gì, đằng này còn có cả Lina và Hyougo. Đề xuất thuê phòng khách sạn là một ý kiến hợp lý.
"Trước đó tôi cần lấy vài món đồ cần thiết."
"Đồ cần thiết?"
"Tatsuya-sama, ngài nói là lấy đồ, nhưng rốt cuộc là từ đâu..."
Lina và Miyuki nhao nhao thắc mắc.
Tatsuya lấy ra từ trong hành lý một cỗ máy có kích thước cỡ thiết bị liên lạc nhỏ rồi bước xuống xe.
Mọi người đều đi theo sau.
Bên cạnh con đường mà Tatsuya cho dừng xe là một bãi đất trống bằng phẳng. Cảm giác như có thể cắm trại ở đó được.
Tất nhiên, mục đích của Tatsuya không phải là cắm trại.
Cậu vung cánh tay phải không cầm máy theo phương ngang một cách dứt khoát. Ngay trước đó một khoảnh khắc, khởi động thức đã xuất hiện quanh cổ tay phải của cậu. Dù chỉ trong tích tắc, nhưng cả Miyuki và Lina đều không bỏ lỡ.
Vì vậy, dù chứng kiến sự thay đổi xảy ra ngay sau đó, các cô gái cũng không ngạc nhiên mà chỉ nghĩ rằng "Tatsuya vừa dùng ma pháp".
Ngay sau khi Tatsuya vung tay, mảnh đất trước mặt cậu đã được san phẳng thành hình tròn đường kính khoảng hai mươi mét.
Tiếp theo, Tatsuya thao tác trên cỗ máy nhỏ cầm ở tay trái.
Hạt Psion được rót vào và khởi động thức xuất hiện, cho thấy cỗ máy đó là một chiếc CAD. Nếu thực sự là thiết bị liên lạc thì nó nhỏ, nhưng với tư cách là CAD thì nó khá lớn. Việc cần đến sức mạnh tính toán lớn như vậy để xuất khởi động thức chứng tỏ Tatsuya đang định sử dụng một ma pháp khá phức tạp.
Trước sự quan sát đầy hứng thú của Miyuki và Lina, ma pháp lập tức được kích hoạt.
Những tia sáng chạy trên nền đất đã được san phẳng.
Không phải ánh sáng vật lý. Đó là những tia sáng Psion.
Vô số tia sáng Psion giao nhau, vẽ nên những hoa văn hình học phức tạp trên mặt đất.
"...Đây là ma pháp trận sao?"
Trước câu hỏi của Miyuki, Tatsuya gật đầu: "Đúng vậy."
"Cảm giác không giống như đang tác động gì cả... Dẫn đường? Không, không phải..."
Lina lẩm bẩm một câu vừa giống câu hỏi vừa giống độc thoại.
"Nói đúng trọng tâm đấy."
Tatsuya đáp lại lời lẩm bẩm đó.
"Ma pháp trận này hỗ trợ việc ngắm bắn ma pháp. Pháp sư nhắm vào ma pháp trận này để phát động ma pháp sẽ cảm thấy 'khoảng cách' gần hơn dù ở một nơi hoàn toàn xa lạ."
Tỷ lệ thành công của ma pháp và lực can thiệp sự tượng mà ma pháp yêu cầu không phụ thuộc vào khoảng cách vật lý mà phụ thuộc vào khoảng cách thông tin. Dù ở xa đến mức mắt thường không thấy, nhưng nếu là nơi chốn hoặc vật thể mà thuật giả nắm rõ thì tỷ lệ thành công sẽ tăng lên; ngược lại, dù ở gần ngay tầm tay nhưng nếu không hiểu rõ chi tiết thì cũng khó can thiệp bằng ma pháp.
Ý Tatsuya là nếu lấy ma pháp trận cậu vừa vẽ làm mục tiêu, thì dù ở vùng đất hay tòa nhà chưa biết, thuật giả vẫn có thể sử dụng ma pháp giống như ở nơi quen thuộc.
"Tatsuya-sama. Chẳng lẽ đây là..."
Trước khi Miyuki nói hết suy luận của mình, câu trả lời đã giáng xuống.
Một bóng người đứng trên ma pháp trận do Tatsuya vẽ ra. Ở đây không ai ngạc nhiên về việc người đó xuất hiện trong chớp mắt. Cả Miyuki và Lina đều hiểu ngay rằng người đó đến bằng [Dịch chuyển tức thời giả lập]. Cũng không có câu hỏi "từ đâu đến". Nhìn mặt cô ấy là biết ngay câu trả lời.
"Chào buổi sáng mọi người."
Cô gái mặc váy liền thân ngắn tay và đeo tạp dề cúi chào Tatsuya đang đứng đối diện một cách lễ phép.
"Minami đến rồi à. Vất vả cho em rồi."
Người nhắm vào ma pháp trận để đáp xuống từ quỹ đạo vệ tinh chính là Minami.
"Vì là món đồ quan trọng nên Minoru-sama đã nhờ Takachiho hỗ trợ ạ."
"Hỗ trợ nghĩa là sao?"
Câu hỏi của Lina không dành cho Minami mà hướng về phía Miyuki đứng bên cạnh.
"Chị nghĩ là Minoru-kun đã vận hành [Thang máy vệ tinh ảo] tại Takachiho để đưa Minami-chan xuống mặt đất."
[Thang máy vệ tinh ảo] là ma pháp [Dịch chuyển tức thời giả lập] được tinh chỉnh đặc biệt, sử dụng ma pháp trận khắc ghi để đi lại giữa mặt đất và trạm Takachiho trên quỹ đạo vệ tinh.
"Chắc là lúc về Minoru-kun cũng sẽ kéo em ấy lên."
Lina nghiêng đầu trước câu trả lời của Miyuki.
"Nhưng chẳng phải Minami có thể tự mình dùng [Thang máy vệ tinh ảo] sao?"
"Để người khác dịch chuyển giúp trong khi bản thân dựng khiên chắn sẽ an toàn hơn chứ?"
Lần này, Lina gật gù vẻ đã hiểu trước câu trả lời của Miyuki.
Khi [Dịch chuyển tức thời giả lập], người hoặc vật di chuyển sẽ được bao bọc trong một cái kén không khí. Tức là bản thân [Dịch chuyển tức thời giả lập] đã tích hợp chức năng bảo vệ đối tượng bằng khiên chắn, nhưng đó chỉ là để bảo vệ khỏi chân không. Nó không tính đến các chướng ngại vật.
Nếu vừa di chuyển vừa dựng chướng ngại vật đối vật, sẽ trở thành thi triển song song (Parallel Cast) cả [Dịch chuyển tức thời giả lập] và [Chướng ngại vật đối vật], gánh nặng cho thuật giả sẽ tăng lên so với việc chỉ di chuyển đơn thuần.
Xét theo thông số của Minami sau khi đã Parasite hóa thì đó không phải là gánh nặng gì to tát, nhưng có lẽ nên hiểu đó là sự quan tâm của Minoru. Không, nói là chiều chuộng có khi đúng hơn.
Tatsuya và Minami không xen vào cuộc đối đáp giữa Miyuki và Lina. Một phần vì câu trả lời của Miyuki là chính xác, nhưng chủ yếu là vì họ đang thực hiện việc chính là giao nhận hành lý.
Minami mang theo một chiếc vali khá lớn. Tatsuya nhận lấy nó từ tay cô, rồi đưa cho Hyougo mà không cần kiểm tra bên trong. Hyougo mang chiếc vali vào trong xe cắm trại.
"Tôi đã nhận đủ. Gửi lời cảm ơn Minoru giúp tôi."
"Nếu có gì bất tiện, chúng tôi sẽ đổi lại ngay ạ."
"Tôi nghĩ là ổn thôi, nhưng tôi hiểu rồi."
"Vâng. Vậy xin phép Tatsuya-sama. Xin phép Miyuki-sama và Lina-sama, tôi đi."
Minami cúi chào lễ phép.
"Minami, vất vả rồi."
"Minami-chan, gặp lại sau nhé. Lần tới chúng ta sẽ vừa uống trà vừa nói chuyện thong thả hơn."
Lina động viên và Miyuki luyến tiếc chia tay Minami khi cô ngẩng đầu lên.
Minami cúi chào một lần nữa rồi đứng vào trung tâm ma pháp trận vẫn đang được duy trì.
Ma pháp thức được kiểm soát tuyệt đối bắt lấy Minami, và cơ thể cô bay vút lên bầu trời, hướng về vũ trụ với tốc độ mắt thường không theo kịp.
***
"Vậy, cậu nhờ lấy gì thế Tatsuya?"
Sau khi Minami trở về vũ trụ và Tatsuya xóa ma pháp trận, Lina giải phóng sự tò mò đã kìm nén nãy giờ. Miyuki cũng có cùng thắc mắc nên không trách sự nóng vội của Lina.
"Nhìn tận mắt sẽ nhanh hơn."
Nói rồi Tatsuya bước về phía xe cắm trại.
Lina ngoan ngoãn đi theo sau.
Tất nhiên, cả Miyuki nữa.
Trở lại trong xe, Miyuki và Lina ngồi cạnh nhau trên ghế dài, trước mặt là cái bàn. Tatsuya ngồi đối diện họ.
Hyougo làm theo chỉ thị của Tatsuya, lấy ra từ chiếc vali đặt dưới sàn những vật dạng vải được gấp vuông vức và những vật giống tấm che mặt lớn đặt lên bàn.
"Đây là?"
"Đồ bảo hộ vũ trụ dạng bó sát (skintight)."
Skintight đúng như tên gọi, là loại trang phục bó sát vào cơ thể. Váy bó sát tôn lên đường cong cơ thể là một ví dụ điển hình.
Việc làm đồ bảo hộ vũ trụ dạng bó sát có ưu điểm là ngăn không khí lọt vào khoảng trống giữa đồ bảo hộ và cơ thể, gây phồng lên trong môi trường chân không vũ trụ và cản trở cử động.
"Đồ bảo hộ vũ trụ? Cái này á? Mũ bảo hiểm đâu?"
"Nếu để chắn tia vũ trụ và tia cực tím có hại thì không cần mũ bảo hiểm vật liệu cứng. Chỉ cần đảm bảo kín khí thì mũ trùm và mặt nạ là đủ."
"Là vậy sao...?"
Dù trông có vẻ chưa hoàn toàn bị thuyết phục, nhưng Lina không thắc mắc gì thêm.
"Tatsuya-sama. Ngài chuẩn bị đồ bảo hộ vũ trụ là để sử dụng Takachiho cho nhiệm vụ lần này sao?"
Thay cho Lina đang im lặng, Miyuki đặt câu hỏi cho Tatsuya.
"Anh định như vậy. Miyuki và Lina có khiên ma pháp thì chắc không sao, nhưng anh cứ lấy về cho chắc."
"Nhìn qua thì chỉ có ba bộ thôi ạ...?"
"Hyougo-san, xin lỗi nhưng ông sẽ phải ở lại mặt đất."
"Tôi phải làm một số việc ở mặt đất mà."
Tiếp lời Tatsuya, Hyougo mỉm cười nói thêm.
"Hơn nữa nếu chỉ có một mình tôi, thì tôi có bạn bè sẵn sàng che chở ở cả đất nước này lẫn nước láng giềng."
"Ra là vậy..."
Miyuki chỉ biết thán phục trước mạng lưới quan hệ rộng hơn dự đoán của Hyougo.
***
Evelyn đã xâm nhập thành công vào Samarkand, nhưng việc một mình tìm ra di tích không biết nằm ở đâu là điều bất khả thi. Cả Canopus, người phái cô đến đây, lẫn bản thân Evelyn đều không nghĩ chuyện đó là khả thi ngay từ đầu.
Việc đầu tiên cô làm ở Samarkand là tiếp xúc với điệp viên của USNA đang hoạt động tại Uzbekistan. Tòa công sứ USNA đặt tại thủ đô cũ Tashkent, nhưng Samarkand và Tashkent được nối liền bằng đường sắt cao tốc. Việc đưa điệp viên vào Samarkand không phải là chuyện khó đối với USNA.
Thực lòng mà nói, Tổng tư lệnh Stars Canopus không có ý định nghiêm túc tìm kiếm di tích Shambhala. Ông ta suy nghĩ thực tế rằng, giả sử có tìm thấy Thánh tích hay di vật vượt trội hơn thế, thì việc làm rạn nứt quan hệ hữu nghị với IPU để mang về USNA cũng không đáng.
Hơn nữa, Evelyn không sở hữu năng lực đặc biệt nào phù hợp cho việc thám hiểm di tích. Thậm chí cô cũng không được coi là có năng khiếu cao trong các nhiệm vụ tìm kiếm thông thường.
Cô sở hữu đặc tính ma pháp đặc biệt có thể can thiệp vào vùng vi mô, nhưng ngược lại rất kém trong việc mở rộng tri giác ma pháp trên phạm vi rộng. Tức là, cô thám hiểm di tích còn tệ hơn người thường.
Nếu biết sự thật này chắc chắn cô sẽ phật ý, nhưng việc thám hiểm Shambhala chỉ là "tiện thể". Mục đích chính của nhiệm vụ lần này là để Evelyn tích lũy kinh nghiệm. Tự mình đưa ra phán đoán tối ưu và hành động trong tình huống không có cấp trên hay tiền bối. Có thể nói, đây là bài tập thực chiến.
Vì bối cảnh đó, điệp viên mà Evelyn tiếp xúc cũng không phải là nhân tài hàng đầu.
Năng lực không thiếu. Nhưng để đối phó với tình huống bất ngờ thì không thể phủ nhận là hơi thiếu sức.
Một nửa nguyên nhân có lẽ là do điều đó. Vào ban ngày ngày thứ ba ở Samarkand, Evelyn rơi vào tình thế nguy hiểm không ngờ tới.
Từ khi đến thành phố này, Evelyn luôn hành động tách biệt với Lena. Cô đi khắp các di tích trong thành phố từ sáng dưới sự hướng dẫn của điệp viên đóng giả làm hướng dẫn viên du lịch.
Di tích ở Samarkand phần lớn là sau khi văn hóa Hồi giáo du nhập. Evelyn cũng nghĩ khả năng manh mối về Shambhala còn sót lại trên các cấu trúc mặt đất là rất thấp. Tuy nhiên, các công trình tôn giáo thường được xây dựng đè lên quyền uy tôn giáo của dị giáo trước đó. Cô nghĩ rằng dù không có manh mối trên mặt đất, nhưng nếu đứng ở nơi đó thì có thể sẽ nhận ra điều gì đó.
Cô tự biết đây là hành động mò kim đáy bể, nhưng việc phân tích "phiến đá trắng" chỉ cho biết khu vực là "từ Samarkand đến Bukhara". Cô không nghĩ ra phương pháp điều tra nào khác.
Cô nhận ra sự bất thường khi đang đợi bữa trưa tại nhà hàng.
"...Hình như, chúng ta đang bị nhìn phải không?"
Evelyn hỏi nhỏ người điệp viên ngồi đối diện.
"Có vẻ như đang bị giám sát."
"Chắc không phải vì người Mỹ hiếm thấy nên bị nhìn đâu nhỉ..."
Evelyn có mái tóc nâu sô-cô-la và đôi mắt xanh thẫm. Sự kết hợp này không quá hiếm ở Trung Á. Cô mặc quần áo che giấu vóc dáng và trùm khăn chống bụi lên đầu, nên khó có chuyện nổi bật về ngoại hình hay vóc dáng. Người điệp viên đóng vai hướng dẫn viên là một người đàn ông trung niên gốc Iran, ngoại hình không khác gì người địa phương. Khả năng thu hút sự chú ý bằng vẻ ngoài ngay từ đầu đã thấp.
"Là kẻ nào vậy?"
"Tôi nghĩ không phải người của chính quyền IPU."
Được Evelyn hỏi ý kiến, người điệp viên trả lời thận trọng.
Thực ra, gã điệp viên cũng không biết rõ danh tính của ánh nhìn đó. Việc không phải là giám sát của IPU cũng chỉ là suy đoán đơn thuần. Nhưng gã đàn ông này lại cố chấp với niềm tin sai lầm rằng nhân viên hỗ trợ không được làm chiến đấu viên lo lắng bằng những báo cáo mơ hồ. Không, hắn đang hiểu sai và áp dụng máy móc một phần của cẩm nang hướng dẫn.
"Vậy là điệp viên nước ngoài? Tân Liên Xô? Đại Á Liên Hợp? Không lẽ là Nhật Bản?"
"Bình tĩnh đi Thiếu úy. Gây ồn ào ở đây không tốt đâu."
Bị nhắc nhở nhỏ nhẹ, Evelyn im lặng.
"Tóm lại bây giờ cứ ăn xong như không có chuyện gì rồi rời khỏi quán này."
Nghe lời gã đàn ông, Evelyn khẽ gật đầu.
Để giả vờ không hoảng loạn, Evelyn ăn trưa chậm hơn mọi khi rồi rời nhà hàng. Cô theo sự hướng dẫn của điệp viên di chuyển đến một di tích nhỏ vắng người.
"Chúng có đi theo không?"
Evelyn hỏi điệp viên về việc bị theo đuôi.
"Số lượng đã tăng lên."
Câu trả lời thật vô tình.
"Tôi sẽ nghênh chiến. Cho tôi vị trí."
Evelyn vừa nói vừa lấy chiếc CAD dạng tấm từ túi đeo vai ra bật công tắc, rồi nhét vào túi ẩn bên hông trái của chiếc áo sơ mi rộng thùng thình như áo chocho. Tiện thể cô chỉnh lại chiếc túi đang đeo một bên vai thành đeo chéo.
Chiếc CAD cô lấy ra là loại điều khiển hoàn toàn bằng suy nghĩ. Nhét trong túi cũng không ảnh hưởng đến việc sử dụng.
"Có thể sẽ bị sót."
"Chỉ cần những tên đã biết là được."
Trước câu trả lời sặc mùi trốn tránh trách nhiệm của điệp viên, Evelyn nén cơn giận và miễn trách nhiệm cho hắn.
"Bóng tòa nhà thứ hai bên phải phía sau, sau tượng đài thứ ba bên trái phía sau..."
Theo sự chỉ dẫn của điệp viên, tổng cộng có bốn kẻ bám đuôi.
Evelyn đồng loạt phóng ma pháp vào bốn kẻ đó.
***
"Thưa ngài, tôi có chuyện muốn báo cáo."
Tướng Lars Shin, người được Tư lệnh căn cứ không quân Karsi-Khanabad nhường lại phòng chỉ huy, nhận được lời thì thầm từ một tham mưu khi đang ngồi trên ghế chỉ huy.
"...Có pháp sư chiến đấu nào có thể điều động ngay lập tức không?"
Nghe xong báo cáo của tham mưu, vị tướng hỏi phó quan với giọng gay gắt.
" 'Alioth' và 'Phecda' của Sapta Rishi đang túc trực tại căn cứ ạ."
'Sapta Rishi' là tên gọi của lực lượng đặc nhiệm pháp sư thuộc quân đội liên bang IPU, vốn dĩ ám chỉ bảy vị thánh nhân (Rishi) trong thần thoại Hindu. Có thể nói cách đặt tên này tương tự với 'Bát Tiên' của Đại Á Liên Hợp.
Chỉ khác là trong khi 'Bát Tiên' sử dụng tên cá nhân của các tiên nhân trong truyền thuyết làm mật danh, thì 'Sapta Rishi' sử dụng tên quốc tế của các ngôi sao trong chòm Bắc Đẩu làm mật danh.
Điều này một phần là do trong thần thoại, 'Sapta Rishi' vốn được đồng nhất với chòm Bắc Đẩu, nhưng lý do lớn hơn liên quan đến việc IPU là một quốc gia liên bang, đồng thời là liên minh giữa Ấn Độ và Iran.
Bảy thành viên của 'Sapta Rishi' đều là pháp sư xuất thân từ Ấn Độ. Nhiệm vụ chính của họ là phòng bị ở phía Đông – tức là đối phó với Đại Á Liên Hợp. Tất yếu, khu vực tác chiến cũng là Ấn Độ và các vùng lân cận. Vì lý do đó nên tên đơn vị cũng lấy theo thần thoại Hindu, nhưng việc sử dụng tiếng Hindu cho mật danh của từng thành viên lại vấp phải sự phản đối mạnh mẽ từ phe phái Iran cũ.
"Phái hai người đó đến Samarkand ngay lập tức. Có lũ ngốc nào đó đang giao chiến ma pháp trong thành phố. Phải trấn áp trước khi gây thiệt hại cho dân thường."
"Rõ!"
'Sapta Rishi', với khu vực tác chiến chính là phương diện Ấn Độ, nằm dưới sự chỉ huy thực tế của Lars Shin, người nắm giữ quân đội Ấn Độ cũ. Nhưng về mặt hình thức, họ trực thuộc Tổng tư lệnh quân đội liên bang. Cần phải thực hiện dưới hình thức yêu cầu xuất quân.
Việc phó quan rảo bước rời khỏi phòng chỉ huy là để hoàn tất thủ tục đó.
***
Evelyn liên tục bắn những viên đạn áp lực thuần túy vào con thú bốn chân đen kịt không có độ đậm nhạt, trông như con chó trong tranh bóng được vật thể hóa. Đây là ma pháp gốc [Pressure Bullet] do cô tự xây dựng dựa trên "Mã cơ bản: Hệ gia áp (Plus)" mà Kichijouji Shinkurou của Nhật Bản đã phát hiện.
Về cơ bản nó giống với [Invisible Bullet] của Kichijouji Shinkurou, nhưng [Pressure Bullet] khác ở chỗ được tạo ra với tiền đề bắn liên thanh ngay từ đầu. Nó gần giống bắn bán tự động (semi-auto) hơn là hoàn toàn tự động (full-auto). Đây là một loại thuật thức phát động trễ, chuẩn bị sẵn vài "viên đạn" và bắn vào mục tiêu bất kỳ tại thời điểm bất kỳ.
Con thú bóng đen trúng đạn áp lực liền mờ đi và tan biến. Nhưng ngay lập tức, đợt tấn công tiếp theo ập đến. Lần này là hình bóng con quạ được vật thể hóa.
"Rốt cuộc phải chạy đến bao giờ đây!?"
Evelyn vừa chạy vừa bắn hạ con quạ bóng đen, miệng than vãn. Cô đã chạy trốn được hơn ba mươi phút rồi. Nếu là trong phim ảnh thì lúc này sẽ có một chiếc xe xuất hiện đúng lúc, nhưng Evelyn và đồng bọn ngược lại đã mất xe tự hành do đòn tấn công của địch. Sự mệt mỏi về thể xác bắt đầu không thể phớt lờ được nữa.
"Tấn công bằng hóa thành thể. Kẻ địch chắc chắn là điệp viên của Đại Á Liên Hợp."
Tên điệp viên đang đùn đẩy việc nghênh chiến cho Evelyn giải thích với vẻ mặt hiểu biết.
"Chuyện đó tôi biết rồi! Quan trọng là vẫn chưa tìm ra vị trí của bản thể sao!?"
"Xin lỗi. Tốc độ di chuyển của địch quá nhanh, việc truy vết không theo kịp."
"Đồ máy móc vô dụng! Kẻ địch đang đi xe máy sao!? Cầu cho hắn bị tai nạn chết quách đi cho rồi!"
Evelyn chửi rủa tính năng của máy dò tìm Psion cầm tay, và nguyền rủa kẻ địch đang nhàn nhã trên phương tiện di chuyển khác hẳn với mình.
Từ lúc bắt đầu chạy trốn, cô chỉ sử dụng những ma pháp đã được kìm hãm uy lực. Do tính chất của nhiệm vụ lần này, cô không được phép gây thiệt hại cho người dân hay các tòa nhà.
Evelyn tuy không dùng được ma pháp cấp Chiến lược, nhưng kho tàng ma pháp cấp Chiến thuật của cô thì đếm không xuể. Trong đó có cả phiên bản cường hóa của [Thủy lôi không trung chủ động (Active Air Mine)] có thể phá hủy vật thể rắn trong bán kính một km. Uy lực và phạm vi còn mạnh hơn loại [Thủy lôi không trung chủ động] được sử dụng ở vùng vịnh Guinea châu Phi ba năm trước.
Nếu dùng nó, cô có thể tóm gọn tên pháp sư đang ẩn nấp. Đổi lại, thành phố và cư dân sẽ bị vạ lây.
Thực tế phải chạy trốn trong khi có cách để thắng khiến Evelyn càng thêm bực bội.
***
Thông tin về cuộc xô xát giữa các pháp sư trong thành phố Samarkand cũng đã đến tai Aira, người đang trốn trong khách sạn cùng Lena. Một email cảnh báo "đừng dính vào" đã được gửi đến Aira, người được đăng ký là pháp sư dự bị của quân đội liên bang.
Lệnh xuất kích không được gửi đến Aira, lý do đầu tiên là vì cô không phải quân nhân chính thức, nhưng khía cạnh ma pháp của cô có quy mô và uy lực lớn cũng là một lý do quan trọng. Dù không được công nhận là pháp sư cấp Chiến lược, nhưng tin đồn Aira có thể sử dụng [Agni Downburst] thì hầu hết các sĩ quan quản lý pháp sư chiến đấu đều biết.
"Lena, tôi nói chuyện một chút được không?"
Tại sảnh chờ nơi họ đang thưởng thức trà, Aira ghé sát mặt Lena thì thầm.
"Aira, có chuyện gì vậy?"
"Tôi có chuyện muốn nói riêng. Chúng ta về phòng được không?"
"Tôi hiểu rồi."
Lena không hề đắn đo. Vốn dĩ họ chỉ gọi một ít bánh trà và đã ăn hết. Cô đứng dậy khỏi ghế, bỏ lại ấm trà còn khoảng một phần ba.
"Giao chiến giữa các pháp sư trong thành phố sao?"
Nghe chuyện của Aira, Lena lộ vẻ mặt "khó hình dung". Không phải cô bị lây bệnh hòa bình đến mức nghĩ "không thể nào có chuyện giao chiến trong phố". Ngược lại, cô thắc mắc nếu nổ ra chiến tranh đô thị thì phải náo động hơn nhiều chứ.
"Gọi là chiến tranh đô thị thì cũng đúng, nhưng thiệt hại rất hạn chế. Có vẻ là do cả hai bên đều giới hạn ma pháp sử dụng ở những loại có hiệu quả thu hẹp."
"Họ chiến đấu để không gây hại cho người dân sao. Tuy nhiên..."
Lena cau mày lo lắng.
"...Vâng. Không biết chuyện đó sẽ kéo dài đến bao giờ."
Có lẽ bị ảnh hưởng, Aira cũng lộ vẻ lo âu. Nhưng cô lập tức lấy lại tinh thần và tiếp tục câu chuyện. Từ đây mới là vấn đề chính.
"Thực ra, một trong hai bên tham gia cuộc xô xát có vẻ là Ms. Taylor."
"Hả, thật sao!?"
Sự ngạc nhiên lấn át nỗi lo lắng, Lena nhướng đôi mày đang cau lại, mở tròn mắt nhìn Aira.
"Có lẽ là vậy."
"Nhưng khả năng cao đúng không?"
"Vâng."
Nghe câu trả lời của Aira, Lena bật dậy khỏi chiếc giường đang ngồi.
"Lena?"
Aira cũng đứng dậy khỏi ghế.
"Phải đi tìm Ms. Taylor thôi!"
"Hả? À, đúng là không thể bỏ mặc được nhưng mà..."
"Giao chiến trong phố là chuyện không thể chấp nhận được. Phải ngăn họ lại ngay! Aira, cô giúp tôi được không?"
Lena nói "muốn được giúp đỡ" một cách rất tự nhiên. Aira cảm thấy điều đó thật mới mẻ.
"Vâng, tôi sẽ giúp."
Ánh mắt tin tưởng vào thiện ý của con người một cách thẳng thắn như thiếu nữ của Lena, người sở hữu ngoại hình như thiếu nữ.
Lúc này, Aira đã bị sự thánh thiện của Lena cảm hóa.
***
Nhóm Tatsuya nghỉ lại ở Bukhara vào buổi sáng và bắt đầu hoạt động khi quá trưa.
Trừ Hyougo, ba người còn lại khoác lên mình ma pháp cản trở nhận thức [Idoneus] được lưu trong Thánh tích nhân tạo, và đi xem xét khu vực thành phố trước.
Đi bộ thì không hiệu quả nên họ mua xe đạp tại khu chợ đầu tiên tìm thấy. Ngày xưa có chuyện xe đạp ở Uzbekistan không có phanh, nhưng giờ thì không còn chuyện đó nữa. Miyuki và Lina đều mặc quần ống rộng vì đã lường trước việc sẽ đi xe đạp hoặc xe máy.
Đạp xe vòng quanh khoảng một tiếng, họ nghỉ ngơi tại một quán cà phê gọi là 'Chaikhana'. Ngay lúc đó, ánh mắt giám sát đột nhiên biến mất.
Tất cả đều nhận ra việc bị theo dõi từ khi rời khách sạn. Không phải là sự giám sát khi đã biết rõ danh tính của họ. Nếu vậy thì chế độ giám sát phải nghiêm ngặt hơn nhiều.
[Idoneus] là ma pháp khiến người khác không nhận thức được là ai, chứ không có tác dụng thay đổi hình dáng. Khuôn mặt và vóc dáng sẽ không bị nhận ra nhưng trang phục thì có thể. Nhóm Tatsuya cố tình không ăn mặc giống người địa phương. Họ nghĩ rằng giả làm khách du lịch sẽ ít bị lộ sơ hở hơn.
Có lẽ do tình hình căng thẳng ở biên giới với Kazakhstan nên họ tăng cường cảnh giác với người nước ngoài.
"...Có chuyện gì xảy ra chăng?"
Sự giám sát đó đột nhiên biến mất. Miyuki lo lắng cũng là điều dễ hiểu.
"Chắc là có rắc rối lớn xảy ra ở nơi khác."
Tatsuya trả lời câu hỏi của Miyuki bằng giọng trấn an.
"Ý là ở thành phố khác á?"
Lần này Lina hỏi Tatsuya.
"Không có dấu hiệu náo động ở gần đây."
Tuy không khẳng định, nhưng câu trả lời của Tatsuya gián tiếp xác nhận lời của Lina.
"Để tôi kiểm tra thử. Xin chờ một chút."
Hyougo nói rồi cầm thiết bị liên lạc vệ tinh đứng dậy.
Chưa đầy năm phút sau, Hyougo quay lại bàn.
"Đúng như suy đoán của Tatsuya-sama."
Vừa ngồi xuống, Hyougo lập tức báo cáo.
"Khoảng một giờ trước, một cuộc giao tranh quy mô nhỏ giữa các pháp sư (Magist) đã nổ ra và kéo dài tại Samarkand. Có lẽ họ đang điều chuyển nhân lực để trấn áp vụ đó."
"Điệp viên nước ngoài bị phát hiện sao?"
"Không thưa Miyuki-sama. Không phải cuộc chiến giữa pháp sư IPU và pháp sư nước ngoài, mà là cuộc chiến giữa các pháp sư nước ngoài với nhau."
Trước câu hỏi của Miyuki, Hyougo lắc đầu.
"Xung đột giữa các điệp viên...? Thế mà vẫn chỉ dừng lại ở giao tranh quy mô nhỏ nhỉ."
Lina thốt lên thắc mắc như đang độc thoại.
"Thông tin chưa xác thực, nhưng có vẻ như Evelyn Taylor đang bị điệp viên của Đại Á Liên Hợp truy đuổi."
"Cô ta đang làm cái quái gì vậy..."
Trước câu nói thêm của Hyougo, Lina lầm bầm đầy vẻ bực bội.
"Việc giám sát bị gỡ bỏ là điều thuận lợi cho chúng ta."
"Đúng vậy. Việc điều tra sẽ dễ dàng hơn."
Tatsuya lạnh lùng chỉ ra lợi ích, và Miyuki gật đầu đồng tình.
***
Lena dẫn Aira và Liu Lu rời khỏi khách sạn. Đi bộ khoảng năm phút thì thấy một cửa hàng cho thuê xe, Aira thuê một chiếc xe cỡ nhỏ.
Aira ngồi ghế lái. Samarkand tuy là đô thị nhưng hệ thống kiểm soát trung tâm lái xe tự động chưa hoàn thiện. Cần có người lái. Aira cũng không rành đường ở Uzbekistan. Nhưng quen với luật giao thông của IPU nên cô thích hợp hơn Liu Lu.
Liu ngồi ghế phụ. Lena muốn ngồi ghế phụ nhưng cả Aira và Liu đều phản đối.
Lena ngồi ở ghế sau, mắt khép hờ, hai tay đan vào nhau trước eo. Tư thế "cầu nguyện" với các ngón tay đan vào nhau và lòng bàn tay áp vào nhau.
"...Hãy đi về hướng khoảng sáu mươi độ bên phải phía trước. Khoảng cách chừng một dặm."
Lena thông báo trong khi mắt vẫn khép hờ.
Theo chỉ dẫn đó, Aira nhấn ga.
Sau đó chỉ dẫn của Lena thay đổi ba lần, và mỗi lần Aira đều đổi lộ trình. Và khoảng năm phút sau lần đổi lộ trình thứ ba, chiếc xe nhỏ chở ba người lao thẳng vào giữa trận chiến ma pháp.
Một bầy chó đen tuyền - trông giống như chó - lao tới từ bên trái xe.
Liu ở ghế phụ nhìn thấy cảnh đó ở cự ly gần và hét lên trong lòng "Không kịp rồi!".
Nhưng bầy thú đen đã tan thành bụi dưới làn đạn bắn ra từ bên phải xe.
"Ms. Taylor ở kia!"
Lena vừa hét vừa chỉ tay vào góc tòa nhà nơi những viên đạn ma pháp được bắn ra.
Nhìn thấy qua gương chiếu hậu, Aira bẻ lái gấp sang phải.
Đồng thời, cô bao bọc chiếc xe tự hành bằng can thiệp khu vực.
Lực can thiệp sự tượng của pháp sư cấp Chiến lược đưa bầy ruồi trâu làm bằng bóng trở về hư vô.
Chiếc xe phanh gấp.
Bên cạnh đó, Evelyn đang ẩn nấp trong bóng râm của tòa nhà.
Cô ấy chỉ có một mình. Người điệp viên đi cùng không thấy đâu. Bị lạc trong lúc chạy trốn, hay chủ động chọn đi riêng? Hay là... đã bị bỏ rơi.
"Ms. Taylor, lên xe đi!"
Lena mở cửa gọi lớn.
Vẻ do dự hiện lên trên mặt Evelyn.
Pháp sư đối phương điều khiển sử ma hóa thành thể không bỏ lỡ sơ hở đó.
Không phải bóng, mà là một con chim ưng nhỏ làm bằng giấy lao vào tấn công Evelyn.
Người nhận ra điều đó sớm nhất là Lena.
Cô thi triển ma pháp khuếch tán tiêu điểm ý thức lên con mãnh cầm đang được điều khiển bằng ma pháp.
Ma pháp can thiệp tinh thần [Diffuser].
Đối tượng là cá nhân. Ma pháp làm giãn sự căng thẳng tinh thần bằng cách lấy đối tượng đang tập trung ý thức làm trung gian.
Ma pháp của Lena, nhìn chung, rất dịu dàng với con người.
Nhưng sự dịu dàng đôi khi lại trở thành chướng ngại vật mạnh mẽ cản đường.
[Diffuser] thi triển lên con sử ma đang được tập trung ý thức đã tước đi sự căng thẳng của thuật giả và phá vỡ ma pháp.
Dịu dàng vô tận, và mạnh mẽ vô cùng.
Không phải sức mạnh gây tổn thương, mà là sức mạnh không thể bị tổn thương.
Chứng kiến ma pháp đó, Aira cảm thấy xúc động.
Khi hai thành viên Alioth và Phecda của 'Sapta Rishi' được phái đến từ căn cứ không quân Karsi-Khanabad đến được Samarkand thì cuộc xô xát giữa các pháp sư đã kết thúc.
Bóng dáng của những kẻ gây rối ở cả hai phe đều không còn, danh tính cũng không rõ.
Lo sợ bùng nổ chiến tranh đô thị quy mô lớn hơn, Alioth và Phecda buộc phải ở lại Samarkand một thời gian.
***
Ngày đầu tiên ở Bukhara kết thúc chỉ bằng việc đi một vòng quanh thành phố.
Nhưng dù không có thành quả, Tatsuya cũng không cảm thấy thất vọng hay nôn nóng.
Nếu là vùng bí cảnh hoang vu thì không nói, đằng này Bukhara là đô thị có đông người sinh sống từ xưa. Nếu dễ dàng tìm thấy như vậy thì dấu vết của Shambhala lẽ ra phải được phát hiện từ lâu rồi mới đúng.
Hơn nữa hôm nay bắt đầu hoạt động từ chiều, nên mục đích ban đầu chỉ là nắm bắt địa lý sơ bộ. Cuộc điều tra chính thức dự kiến sẽ bắt đầu từ ngày mai.
Họ thuê hai phòng đôi ở khách sạn. Phân chia phòng là Tatsuya và Hyougo, Miyuki và Lina. Miyuki cũng không phàn nàn gì về việc chia phòng này.
Ngay sau khi ăn tối tại nhà hàng khách sạn và trở về phòng, có cuộc gọi đến điện thoại vệ tinh. Họ đã đặt bộ tiếp sóng bên cửa sổ để đề phòng trường hợp có điện thoại gấp từ Nhật Bản.
Người gọi là Fujibayashi.
"Laura Simon của FAIR dường như đã nhập cảnh trái phép vào Nhật Bản hôm nay."
Nội dung chính của báo cáo khẩn cấp là đây.
"Không phải tội phạm truy nã quốc tế mà cũng tìm ra hay thật đấy."
Rocky Dean và Laura Simon của FAIR đang bị truy nã toàn quốc tại USNA. Nhưng chưa bị truy nã quốc tế. Vì không qua thủ tục xuất cảnh chính quy nên là nhập cảnh trái phép, nhưng lẽ ra chưa đến giai đoạn cơ quan tư pháp Nhật Bản dốc sức truy tìm.
"Tôi đã thêm dữ liệu của Laura Simon vào hệ thống đối chiếu nhân dạng để đề phòng, và nó đã khớp. Hình ảnh không rõ nét nên không thể khẳng định chắc chắn, nhưng tỷ lệ trùng khớp lên tới hơn tám mươi phần trăm."
"Đối phương chắc cũng có biện pháp đối phó tối thiểu, nên nếu trên tám mươi phần trăm thì chắc chắn rồi."
Hình ảnh không rõ nét không có nghĩa là bị mất nét. Với công nghệ hình ảnh hiện đại thì chuyện đó không thể xảy ra. Hình ảnh không rõ nét nghĩa là đang sử dụng thiết bị điện tử cản trở việc quay phim, hoặc dùng loại phấn trang điểm làm rối loạn cảm biến hình ảnh, hoặc một biện pháp nào đó làm sai lệch nhận diện khuôn mặt.
"Vậy, địa điểm phát hiện là ở đâu?"
"Sân bay quốc tế Kansai, trạm nghỉ Makinohara trên cao tốc Tomei, và lối ra Atsugi."
"Không phải Machida mà là Atsugi sao..."
Nếu là Machida thì mục tiêu là phòng thí nghiệm của FLT nơi sản xuất Thánh tích nhân tạo. Nhưng nếu xuống ở Atsugi, thì không thể bỏ qua khả năng mục tiêu là Ma Công Viện ở Izu.
"Chắc hẳn ả có ý định làm nhiễu loạn chúng ta bằng cách tính toán đến khả năng bị phát hiện."
Trước suy luận của Fujibayashi, Tatsuya bày tỏ sự đồng tình: "Tôi cũng nghĩ vậy."
"Tuy nhiên, tôi cho rằng mục tiêu vẫn nằm ở phòng thí nghiệm thuộc Phòng Phát triển số 3 của FLT. Tôi định tập trung an ninh ở đó."
"Tôi nghĩ đó là phản ứng phù hợp... À phải rồi, hãy nhắn Oomon-san đi bảo vệ Takara-san."
"Đã rõ."
Fujibayashi Oomon là thuộc hạ riêng của Tatsuya, và đối với Fujibayashi Kyouko thì ông ấy là em trai cùng cha khác mẹ của người cha quá cố Fujibayashi Nagamasa. Tức là quan hệ chú cháu, nhưng Kyouko chỉ kém ông ấy hai tuổi.
====================
Ba năm trước, khi Tatsuya và Minoru còn ở thế đối đầu xoay quanh Minami. Trong lúc truy đuổi Minoru, Nagamasa đã có hành động phản bội Tatsuya. Để chuộc lại lỗi lầm đó, Ryousuke đã được giao cho Tatsuya như một vật thế chấp.
Học viện Ma công dự kiến khai giảng vào tháng sau đã đón Takara, em trai ruột của đương kim tộc trưởng gia tộc Yatsushiro thuộc Thập Sư Tộc, về làm Hiệu trưởng. Nếu có chuyện gì "bất trắc" xảy ra với Takara, trách nhiệm sẽ không chỉ dừng lại ở một mình Tatsuya. Nó có nguy cơ phát triển thành xung đột giữa gia tộc Yotsuba và gia tộc Yatsushiro. Chừng nào Học viện Ma công còn có khả năng bị nhắm đến, thì các biện pháp đảm bảo an toàn cho Takara là không thể thiếu.
"Về phía Phòng Phát triển số 3, hãy bổ sung Saegusa-san và Tookami-san vào đội ngũ an ninh. Hãy chỉ thị cho hai người họ túc trực tại văn phòng Machida."
Trụ sở chính của Magian Company nằm ở Machida. Đó là tòa nhà nằm ngay cạnh Phòng Phát triển số 3 của FLT. Nếu túc trực tại trụ sở chính, họ có thể phản ứng nhanh chóng khi phòng thí nghiệm của Phòng Phát triển số 3 bị tập kích.
Thực tâm mà nói, Tatsuya muốn giao việc này cho Fumiya và Ayako hơn. Tuy nhiên, gia tộc Kuroba hiện đang ôm một vụ án quan trọng khác, và hai người đó cũng đã bận tối mắt tối mũi với bên ấy ngay từ khi kỳ nghỉ hè vừa bắt đầu.
Dù chỉ là phương án dự phòng, nhưng Tatsuya đã quyết định chọn Mayumi và Ryousuke – những người từng đối phó với tội phạm ma pháp của FAIR hồi mùa xuân – làm viện binh cho đội an ninh. Chưa nói đến Mayumi, năng lực của Ryousuke cũng được Tatsuya đánh giá rất cao.
『Tôi hiểu rồi. Tôi sẽ nhờ hai người họ giúp sắp xếp lại trụ sở chính luôn.』
Trụ sở Magian Company được thành lập vào tháng Tư đã có nhân viên văn phòng thường trú. Tuy nhiên, do cả Tatsuya và Miyuki đều ít khi ghé qua, nên việc hoàn thiện môi trường làm việc vẫn bị gác lại. Về vấn đề này, Fujibayashi đã khá kiên trì nhắc nhở Tatsuya, nhưng cậu ta lại ưu tiên việc nghiên cứu của mình nên chẳng mấy mặn mà thực hiện.
"......Cứ làm thế đi."
Thứ vừa lướt qua tâm trí Tatsuya là cảm giác có lỗi vì sự thiếu sót của bản thân?
Hay là cảm giác giải thoát khi đẩy được việc tồn đọng cho người khác?
Chắc chắn ngay cả bản thân cậu cũng không rõ nữa.
◇◇◇
Cả Mayumi và Ryousuke đều là nhân viên được Magian Company thuê. Hơn nữa, cả hai đều có quá trình tự nguyện xin vào công ty. Dù không phải là "nỗi bi ai của người làm công ăn lương", nhưng đang làm việc ở Izu hôm nay mà bị bảo ngày mai phải đến Machida làm việc ngay lập tức, họ cũng không thể không tuân theo.
Thêm vào đó, lý do cũng đã được truyền đạt rõ ràng cho hai người. Rằng đồng bọn của nhóm tội phạm ma pháp từng cố trộm Thánh tích nhân tạo vào tháng Tư có khả năng cao sẽ nhắm vào Thánh tích nhân tạo một lần nữa.
"......Tookami-san, anh có biết về nhân vật tên là Laura Simon của tổ chức FAIR không?"
Vừa lên danh sách các thiết bị văn phòng cần bổ sung, Mayumi vừa bắt chuyện với Ryousuke đang ở phía bên kia tấm vách ngăn thấp.
"Tôi có biết. Nhưng không phải theo nghĩa bạn bè đâu nhé."
Ryousuke trả lời câu hỏi trong khi thao tác trên phần mềm bố trí văn phòng. Về chuyện anh đã đến núi Shasta để cứu đồng đội của FEHR, Mayumi vẫn chưa được biết.
"Nghe nói cô ta là cán bộ của FAIR. Đó là một ma pháp sư như thế nào vậy?"
"Không chỉ là cán bộ thường đâu, cô ta là phó chỉ huy đấy. Người ta còn đồn rằng cô ta là nhân tình của chỉ huy Rocky Dean nữa."
Ryousuke trước tiên đính chính một phần nhận thức của Mayumi.
"Nhân tình......"
Mayumi không đỏ mặt, mà khẽ nhíu mày.
Không phản ứng gì đặc biệt với thái độ đó, Ryousuke tiếp tục trả lời.
"Laura Simon là một Cổ thức ma pháp sư được gọi là Ma nữ."
Cũng giống như việc gọi "Ma pháp sư" là "Magist", cả "Cổ thức ma pháp sư" và "Ma pháp sư hiện đại" đều có những tên gọi mới. Nhưng những từ ngữ dựa trên tiếng Anh đó hơi dài và bất tiện, nên hầu như không được sử dụng trong hội thoại tiếng Nhật.
"Nhắc đến Ma nữ...... hình như họ giỏi can thiệp vào sự kiện mang tên 'con người' đúng không nhỉ?"
Mayumi lôi ra kiến thức về "Ma nữ" mà cô đã học ở đại học. Cô từng chuyên về các loại hình và đặc tính của ma pháp sư tại Đại học Ma pháp.
"Tôi không rõ chi tiết về năng lực của Laura Simon, nhưng chắc chắn cô ta là một đối thủ khó nhằn."
Giọng nói của Ryousuke khi trả lời với vẻ mặt nghiêm nghị chứa đựng sự trải nghiệm thực tế.
"Cho hỏi...... anh đã từng chiến đấu với cô ta rồi sao?"
Đến mức Mayumi buột miệng hỏi như vậy.
"A, không...... không phải như vậy. Vì cô ta là một sự tồn tại rất nổi tiếng trong cộng đồng ma pháp sư ở Vancouver nên......"
Lời bào chữa của Ryousuke khó có thể gọi là trôi chảy.
Mayumi ném ánh mắt nghi ngờ về phía Ryousuke.
"......Bên đó cũng có cộng đồng ma pháp sư như vậy nhỉ."
Nhưng rốt cuộc, Mayumi thả lỏng ánh mắt và lẩm bẩm như để tự thuyết phục bản thân.
◇◇◇
Phòng thí nghiệm của FLT bị tấn công vào đêm hôm đó.
Việc hành động ngay ngày hôm sau khi bị phát hiện tung tích là một đòn đánh bất ngờ theo nghĩa ngược lại. Không chỉ Mayumi và Ryousuke, mà cả Fujibayashi, thậm chí là Tatsuya đang ở Uzbekistan, cũng dự đoán đối phương sẽ mất vài ngày để chuẩn bị.
Tuy nhiên, họ không hề lơ là. Đây là ngày đầu tiên bắt đầu cảnh giới. Dù trong lòng có chút suy nghĩ "chắc không phải hôm nay đâu", nhưng tuyệt nhiên không có sự chểnh mảng do mệt mỏi hay thói quen. Mayumi nghỉ tại một khách sạn gần đó do Fujibayashi sắp xếp, còn Ryousuke thì túc trực tại phòng nghỉ tạm của trụ sở công ty.
Vì vậy, ngay khi cảnh báo từ phòng thí nghiệm truyền đến thiết bị đầu cuối vào giữa đêm, Ryousuke đã bật dậy khỏi giường.
Anh xỏ chiếc quần làm việc treo cạnh giường, quấn CAD vào cổ tay, khoác áo vest chiến thuật bên ngoài chiếc áo sơ mi dài tay, và mang giày bốt chắc chắn. Hoàn tất mọi chuẩn bị trong vòng chưa đầy ba phút, Ryousuke lao ra khỏi phòng nghỉ.
Bên ngoài trời đang mưa. Cơn mưa không quá lớn, nhưng bình thường thì vẫn là thời tiết cần che ô.
Tuy nhiên, Ryousuke lao vào màn mưa tối tăm mà chẳng bận tâm đến việc bị ướt.
Theo thông tin được gửi theo thời gian thực đến thiết bị đầu cuối, bọn trộm đang bị chặn lại ở tầng một bởi cửa chớp chống trộm. Phòng bảo vệ vẫn chưa bị thất thủ. Thậm chí còn không có dấu hiệu bị tấn công.
(Ngụy trang sao...? Hay là...)
Dù bọn trộm có mưu đồ gì, Ryousuke cũng không đoán ra được. Sau một thoáng do dự, anh quyết định tuân theo quy trình.
Dù việc hỗ trợ an ninh được quyết định gấp vào tối qua, nhưng Fujibayashi đã soạn thảo một bản hướng dẫn chi tiết ngay trong buổi sáng.
(Không có yêu cầu hỗ trợ từ phòng quản lý tầng một. Trường hợp này là...)
Ryousuke hướng về phía cửa thoát hiểm bên hông tòa nhà. Đây là lối ra vào thường ngày vẫn đóng kín.
Phía sau cánh cửa đó là cầu thang thoát hiểm dẫn lên tầng hai. Và tầng hai của phòng thí nghiệm là nơi có thiết bị sản xuất Thánh tích nhân tạo.
Để vào phòng sản xuất Thánh tích nhân tạo, phải sử dụng chìa khóa được bảo quản tại phòng quản lý tầng hai. Rút kinh nghiệm từ việc để cặp đôi tội phạm ma pháp "Janus" của FAIR xâm nhập hồi đầu tháng Năm, an ninh đã được tăng cường như vậy.
Theo hướng dẫn của Fujibayashi, quy trình là không mở cửa chớp chống trộm mà đi lên tầng hai từ cầu thang thoát hiểm để củng cố phòng thủ cho phòng quản lý.
Anh đưa tay phải vào túi ẩn của chiếc vest chiến thuật. Ở đó có thẻ từ của cửa thoát hiểm. Tuy nhiên, khi ngón tay vừa chạm vào thẻ từ, Ryousuke không cầm lấy nó mà chuyển tay phải sang một túi trong khác.
Vừa rút cây dùi cui đặc chủng từ túi trong ra, Ryousuke vừa quay phắt lại với khí thế mạnh mẽ.
Nhờ quay lại mà đòn tấn công từ phía sau không còn là đánh lén nữa, anh nghênh chiến với cây dùi cui đặc chủng đang giáng xuống từ nhân viên bảo vệ của FLT đang lao tới trực diện.
Hai cây dùi cui va vào nhau, cả hai đều cong đi đáng kể.
Ryousuke dứt khoát vứt bỏ cây dùi cui.
Người bảo vệ vung cây dùi cui đã bị cong lên.
Ánh mắt anh chạm với người bảo vệ nam. Chỉ trong khoảnh khắc đó, Ryousuke biết người này đang bị thao túng.
Anh dùng tay trái nắm lấy cổ tay đang giáng dùi cui xuống và vặn người đó xuống đất. Người bảo vệ không ngã hẳn mà gồng mình chịu đựng trong tư thế chúi về phía trước.
Ryousuke luồn tay phải từ dưới cằm người đàn ông vào bên trong tấm bảo vệ cổ, dùng ngón tay ấn vào động mạch.
Sức lực rời khỏi cơ thể người bảo vệ. Ngất do xoang cảnh, hay còn gọi là trạng thái "bị đánh gục".
Người đàn ông đổ gục xuống mặt đường ướt át. Nhưng Ryousuke không có thời gian để nhẹ nhàng đặt anh ta nằm xuống tránh chấn thương. Ryousuke đã bị bao vây bởi những nhân viên bảo vệ lẽ ra là đồng minh.
Số lượng bảo vệ bao vây Ryousuke là bốn người. Số bảo vệ được bố trí ở tầng một là sáu người.
Có lẽ nên cho rằng một người đang cố thủ trong phòng quản lý, còn năm người đi tuần tra đã bị biến thành con rối.
"Laura Simon, mụ phù thủy độc ác! Đừng có trốn chui trốn nhủi nữa, hiện hình đi!"
Ryousuke gào lên đầy giận dữ. Ryousuke tin chắc rằng Laura đang thao túng các nhân viên bảo vệ.
『Tookami, ta thừa biết cái khiên của ngươi rất phiền phức.』
Laura đáp trả. Nhưng giọng nói đó nghe như từ trên trời rơi xuống, lại cũng như từ dưới đất vọng lên. Hoàn toàn không thể xác định phương hướng.
Không chỉ có giọng nói.
Có cảm giác cô ta đang ở gần, nhưng cô ta đang ẩn nấp ở đâu thì hoàn toàn không biết.
『Nắm đấm được bao bọc bởi khiên của ngươi có độ cứng vượt qua cả thép. Ngươi định dùng nắm đấm đó để đánh những đồng minh chỉ đang bị thao túng thôi sao?』
Lời khiêu khích pha lẫn chế giễu. Những lời đó khiến Ryousuke do dự việc sử dụng [Reactive Armor].
『Tookami, giao dịch đi. Nếu ngươi mở cánh cửa đó ra, ta sẽ thả những người này.』
"Ngươi nghĩ ta sẽ bị lừa bởi lời nói dối lộ liễu đó sao!"
『Tổn thương thật đấy. Ma nữ không nói dối đâu. Khác với đám ma pháp sư hiện đại các ngươi, chúng ta rất trân trọng lời nói.』
Ryousuke không am hiểu về Cổ thức ma pháp. Không, anh không am hiểu về ma pháp nói chung.
Anh chỉ có thể hiểu một cách mơ hồ ý nghĩa câu nói "trân trọng lời nói" của Laura. Vì vậy, anh cũng không thể phán đoán tính chân thực của câu "không nói dối".
"......Chỉ cần mở cửa là được sao?"
Câu hỏi ngược lại này đã thể hiện rõ sự dao động của Ryousuke.
『Ta không có ý định yêu cầu ngươi tránh ra, hay yêu cầu ngươi cho chúng ta đi qua.』
Laura khẳng định, ngắt câu rành rọt như muốn nhồi nhét ý nghĩa vào đầu đối phương. Dù là lời thật lòng hay nói dối, trong câu nói đó không hề có sự do dự.
Sự hiện diện của do dự sẽ chi phối sức mạnh của ngôn từ. Dù là nói dối, lời nói không do dự vẫn rất mạnh mẽ.
Trái tim Ryousuke nghiêng về phía chấp nhận đề nghị của Laura.
Nhưng, ngay lúc đó.
"Để anh đợi lâu rồi!"
Cùng với giọng nói đó, những khối trắng rơi xuống từ bầu trời lẫn trong màn mưa. Chỉ là do trời tối, Ryousuke không thể phân biệt đó là gì.
Bốn vật thể to bằng quả bóng golf. Thân phận thực sự của chúng là đá khô.
Những khối đá khô rơi thẳng vào mặt từng nhân viên bảo vệ bị thao túng. Và ngay trước khi va chạm với nhân viên bảo vệ, chúng biến mất.
Như những con rối đứt dây, các nhân viên bảo vệ đang bao vây Ryousuke ngã rạp xuống đường.
"Saegusa-san, cái này là...?"
Ryousuke ngờ vực hỏi chủ nhân của giọng nói mới xuất hiện, Mayumi đang mặc áo mưa. Anh không hiểu tại sao các nhân viên bảo vệ lại ngã xuống.
Không phải do va chạm với thứ màu trắng – khối đá khô đó. Ryousuke đã quen nhìn thấy người bị đánh ngã nên anh biết. Đó không phải là kiểu ngã do va đập. Hơn nữa, vật thể rơi từ trên trời xuống vốn dĩ không hề chạm vào nhân viên bảo vệ. Chúng đã hóa thành khói và biến mất ngay trước mặt họ.
"Lát nữa tôi sẽ giải thích."
Chạy đến bên cạnh Ryousuke và đứng quay lưng về phía cửa thoát hiểm, Mayumi hoãn lại câu trả lời. Cô đã đủ kinh nghiệm chiến trường để không tiết lộ mánh khóe trước mặt kẻ thù.
Không cần phải nói, đá khô rơi từ trên trời xuống là do ma pháp của Mayumi.
Ma pháp sở trường của cô, [Dry Meteor].
Thu thập lượng carbon dioxide ít ỏi trong khí quyển để tạo ra đá khô, rồi cho thăng hoa ngay trước mặt kẻ địch. Nồng độ carbon dioxide cao đột ngột xuất hiện ngay mũi sẽ dễ dàng gây ngộ độc.
Nguyên nhân khiến kẻ địch mất ý thức bởi [Dry Meteor] có tỷ trọng do thiếu oxy cao hơn là do ngộ độc carbon dioxide, nhưng cả ngộ độc carbon dioxide và thiếu oxy đều có thể dẫn đến tử vong tùy thuộc vào mức độ.
Tất nhiên, Mayumi đã cấu trúc ma pháp có điều chỉnh để chuyện đó không xảy ra. [Dry Meteor] cô phóng vào các nhân viên bảo vệ bị thao túng cũng đã được giảm uy lực để đảm bảo không giết chết họ.
"Quan trọng hơn, hãy cho tôi biết tình hình."
Được Mayumi hỏi, Ryousuke cũng nhận ra đây không phải lúc để tò mò.
"Như cô thấy đấy, các nhân viên bảo vệ phụ trách tầng một đã rơi vào tay địch, chỉ còn lại một người, nhưng phòng quản lý vẫn an toàn. Không có dấu vết xâm nhập lên tầng hai. Tôi đã bị phục kích ở đây."
"Vậy là kẻ địch định vào từ cửa thoát hiểm nhỉ. Cấu trúc tòa nhà bị lộ rồi sao?"
Thông tin về cửa thoát hiểm của phòng thí nghiệm không được công khai ra bên ngoài. Nếu bọn trộm đã mai phục sẵn ở đây, Mayumi nghĩ rằng thông tin đó có lẽ đã bị rò rỉ theo cách nào đó.
"Tôi nghĩ chúng đã moi tin từ những nhân viên bảo vệ bị biến thành con rối."
Suy luận của Ryousuke khác với Mayumi.
"Kẻ thao túng các nhân viên bảo vệ là Laura Simon. Đáng tiếc là tôi không biết cô ta đang trốn ở đâu."
Nhưng anh không định tranh luận về điều đó, mà tiếp tục với giọng không giấu nổi sự cay cú.
『Ta nhìn thấy các ngươi đấy. Tốt nhất là hãy từ bỏ và tránh đường đi.』
Laura định lợi dụng câu nói đó. Đó không chỉ là đòn tấn công bằng lời nói. Đồng thời, cô ta thi triển ma pháp cướp đi ý chí – không phải cướp đi ý thức.
"Hừm......, một loại tấn công bằng khí gas à."
Tuy nhiên, "mùi hương cướp đi ý chí" được điều khiển bởi ma pháp của Laura đã bị chặn lại bởi lá chắn ma pháp mà Mayumi đang triển khai.
Rút kinh nghiệm từ lần rơi vào tình thế nguy hiểm do đòn tấn công bằng khí gas của Chiến tuyến Tân nhân loại, Mayumi đã triển khai lá chắn ma pháp xung quanh mình để chọn lọc và ngăn chặn các thành phần khí gas không có trong không khí thông thường ngay từ trước khi tham chiến.
Một cơn gió giật nổi lên. Nhờ ma pháp luồng khí đi xuống mà Mayumi liên kết với lá chắn ma pháp, "mùi hương" Laura gửi đến đã bị thổi bay cùng với những hạt mưa.
"──Tìm thấy rồi nhé."
Ngay sau tiếng lẩm bẩm của Mayumi, nước mưa đọng trên mặt đường biến thành những hạt băng và bay lên không trung. Trong môi trường có nguồn nước dồi dào, việc tạo ra đạn băng dễ dàng hơn nhiều so với việc gom carbon dioxide để tạo đá khô. Hơn nữa, carbon dioxide tan trong nước. Về mặt hóa học, lượng carbon dioxide tan trong hạt mưa là không đáng kể, nhưng khái niệm "carbon dioxide tan trong nước" sẽ làm giảm hiệu quả của ma pháp.
Lúc nãy, khi dùng [Dry Meteor] lên các nhân viên bảo vệ, việc giảm uy lực lại phù hợp với mục đích. Nhưng trong trường hợp dùng làm phương tiện tấn công thuần túy này, đây là tình huống nên dùng băng hơn là đá khô.
Ma pháp bắn ra màn đạn mưa đá, [Hailstorm].
Những hạt băng phát triển đến đường kính gần một centimet bay vút lên thành bầy.
Cây zelkova bên đường đã cao hơn hai mươi mét.
Màn đạn mưa đá bị hút vào phía ngọn cây đó.
Như thể rơi xuống mặt nước, mưa đá tạo ra những gợn sóng.
Và rồi, màn sương mù vốn đồng hóa với mây đen trên bầu trời đêm đã tan biến.
Hai bóng người lơ lửng phía trên ngọn cây.
Một nam, một nữ.
"Laura Simon!"
Nhìn thấy người phụ nữ, Ryousuke hét lên.
"Đó là phó chỉ huy của FAIR......"
Qua tiếng hét của Ryousuke, Mayumi cũng biết được thân phận của người phụ nữ đó.
(Nhưng gã đàn ông kia là ai...?)
Người đàn ông trung niên đang vòng tay qua eo Laura, ôm cô ta và lơ lửng bên cạnh. Theo lẽ thường thì hắn là thành viên của FAIR, thuộc hạ của Laura. Nhưng trong mắt Mayumi, hắn trông không giống như vậy chút nào.
(Gì thế này...... Nên gọi là khí thế của kẻ mạnh chăng......)
Quả thật cô cũng cảm thấy sự rùng rợn không đáy từ Laura. Nhưng trực giác của Mayumi lại cảm thấy mối đe dọa từ phía người đàn ông hơn.
Ryousuke cũng vậy. Khi Laura và người đàn ông từ từ đáp xuống mặt đường, Ryousuke đã che chắn cho Mayumi ở phía sau lưng.
"......Gã đàn ông để tôi đối phó. Saegusa-san lo Laura Simon nhé."
Ở phía Ryousuke đang trừng mắt nhìn, người đàn ông buông cánh tay đang ôm eo Laura ra. Laura cũng gỡ đôi tay đang vòng qua cổ người đàn ông và tách ra khỏi hắn.
"Cô em, không phải Tookami mà là cô sẽ tiếp đãi ta sao?"
Laura bắt chuyện với Mayumi trong khi tỏa ra luồng sóng đầy vẻ cười nhạo.
"Ô kìa, tôi đâu có nghĩa vụ phải tiếp đãi những vị khách không mời mà đến. Trái lại, tôi muốn các người rời đi cho."
Mayumi không phải là người có tính cách hiếu chiến đến mức ai gây sự là đáp trả. Nhưng có vẻ cách nói chuyện bề trên của Laura đã chọc tức cô, Mayumi đáp lại bằng giọng điệu coi thường đối phương ra mặt.
"......Con ranh, cho ta biết tên đi. Ta sẽ nhớ tên ngươi, hãy coi đó là vinh dự."
"Tôi không còn trẻ đến mức bị gọi là con ranh đâu. Còn bà, thực ra bà cũng khá lớn tuổi rồi nhỉ."
"Chết đi. ────"
Từ cổ họng Laura phát ra một "âm thanh" khàn khàn ở tông cao, không hẳn là hát cũng chẳng phải cầu nguyện.
Ma pháp của "Ma nữ" là can thiệp vào sự kiện mang tên "con người". Trong đó bao gồm cả kỹ thuật cải tạo cơ thể của chính mình. "Âm thanh" mà Laura vừa phát ra là kỹ thuật niệm chú rút gọn mà các ma nữ đã sáng tạo ra trong những năm gần đây để khắc phục nhược điểm của việc niệm chú là cần một khoảng thời gian nhất định mới phát huy hiệu quả.
Bằng cách cải tạo cổ họng của mình, cô ta phát ra nhiều "âm thanh" cùng một lúc. Các âm vận chồng chéo lên nhau một cách phức tạp trở thành ký hiệu mang ý nghĩa ma pháp, đóng vai trò giống như Khởi động thức mà CAD xuất ra.
Nếu dịch phần chính của "âm thanh" cô ta phát ra thành lời nói thì sẽ là: "Hỡi sứ giả của sao Diêm Vương đến từ cung Thiên Yết. Hỡi đấng tuyệt đối dị biệt đã ghi lại cơn thịnh nộ, tiếng than khóc và nỗi oán hận bằng máu tươi. Hãy ban sự trừng phạt bằng quyền năng của sứ giả lên kẻ đã sỉ nhục và coi thường tôi tớ của ngài."
Tên của ma pháp đó là [Azrael]. Hiệu quả là làm tê liệt tim của một kẻ địch trong phạm vi "âm thanh" truyền tới. Một lời nguyền can thiệp vào sự kiện "con người" để gây ra chứng tê liệt tim.
Có lẽ đối với những tín đồ của cái gọi là "dị giáo" theo cách nói của người châu Âu, đây là cái tên và câu thần chú nực cười. Việc thản nhiên, thậm chí đắc ý thực hiện hành vi báng bổ đối với người khác đã thể hiện sự tà ác của "Ma nữ".
"Đáng tiếc. Chậm quá."
Nhưng dù có dùng mưu mẹo đó, tốc độ vẫn không thể theo kịp ma pháp hiện đại.
Cùng lúc với tiếng lẩm bẩm, Mayumi đồng thời kích hoạt [Zone Interference] và [Data Fortification]. Kích hoạt đồng thời nhiều ma pháp là đề tài nghiên cứu của Phòng thí nghiệm số 3 hiện vẫn đang hoạt động. Và gia tộc Saegusa nguyên là "Saegusa" (Tam Chi). Họ là những pháp sư mang số (Numbers) đã chuyển từ Phòng thí nghiệm số 3 sang Phòng thí nghiệm số 7. Việc có thể kích hoạt hai ma pháp đối kháng một cách mượt mà và nhanh chóng như vậy là nhờ vào kỹ năng ma pháp mà gia tộc Saegusa có được tại Phòng thí nghiệm số 3.
Cho dù là ma pháp của "Ma nữ", nguyên lý tác động vẫn không thay đổi. Dù có sự khác biệt là dựa vào công thức ma pháp do mình xây dựng hay dựa vào khối thông tin sai khiến, thì ma pháp vẫn là "ghi đè tạm thời lên Eidos". Dù là ma pháp của "Ma nữ", nếu [Zone Interference] hay [Data Fortification] có lực can thiệp sự kiện mạnh hơn, ma pháp sẽ thất bại.
[Azrael] của Laura không thể xuyên thủng phòng thủ ma pháp của Mayumi.
Một lần nữa, [Hailstorm] của Mayumi tấn công Laura.
Laura nhảy lùi lại một khoảng lớn, hơn mười mét để né tránh.
Nhưng không thể lùi thêm được nữa. Sau lưng cô ta là thân cây zelkova.
Lúc này nếu cứ thế phóng những viên đá băng, chiến thắng của Mayumi chắc chắn đã được định đoạt. Cô được biết đến là một cao thủ về ma pháp xạ kích chính xác tầm xa. Ở khoảng cách này cô sẽ không bắn trượt.
Nhưng cô đã chọn tạo ra đạn đá khô thay vì phóng mưa đá. Dù đá băng có tránh chỗ hiểm để vô hiệu hóa thì cũng không thể tránh khỏi đổ máu. Cô định dùng [Dry Meteor] để khống chế Laura mà không gây đổ máu.
Ma pháp hiện đại có ưu thế về tốc độ kích hoạt. Tuy nhiên, thời gian chuyển đổi ma pháp, thời gian do dự chọn loại ma pháp đã cho Laura cơ hội phản công. Kết quả là đã cho Laura đủ thời gian cần thiết để kích hoạt Cổ thức ma pháp vốn tốn nhiều thời gian hơn ma pháp hiện đại.
Cơ thể Laura dao động, mờ đi và đồng hóa với vỏ cây zelkova. Tất nhiên, chỉ là dùng ma pháp để trông như vậy thôi.
Mayumi cũng nhận ra ngay điều đó nên không thấy ngạc nhiên. Nhưng không tránh khỏi dao động. Sự hối hận vì đã để tuột mất chiến thắng nằm trong tầm tay do sự ngây thơ của mình làm xao động tâm trí Mayumi.
Mayumi vội vàng tìm kiếm Laura. Cô cũng có một loại năng lực nhìn xa gọi là [Multi-Scope]. Năng lực có thể nhìn thấy cảnh tượng thời gian thực từ nhiều góc nhìn mà không bị vật cản che khuất. Lúc này cô cũng định dùng năng lực đó để xác định vị trí của Laura.
Nhưng [Multi-Scope] là năng lực nhìn thấy những cảnh tượng mà nếu có ánh sáng chiếu vào sẽ nhìn thấy được, bất kể khoảng cách hay vật cản. Nó không thể nhận thức được những thứ mà dù có chiếu ánh sáng vào cũng không thấy.
Huống chi ma pháp Laura đang sử dụng hoạt động theo nguyên lý giống như [Kimon Tonkou] (Kỳ Môn Độn Giáp), gieo rắc ám thị "không nhìn thấy" vào đối phương thông qua ánh nhìn hướng về mình. Ý thức muốn nhìn càng mạnh thì càng lún sâu vào thuật. Đây là loại ma pháp cực kỳ khắc chế đối với [Multi-Scope].
Mayumi cảm thấy bức tường thông tin gia cường mình dựng lên đang bị chọc ngoáy. Cảm giác như đang chịu đòn tấn công bằng ma pháp.
Hiện tại vẫn chưa có cảm giác phòng tuyến bị xuyên thủng. Nhưng nếu cứ phòng thủ mãi thì sẽ dần kiệt quệ. Mayumi hiểu rõ lý lẽ đó.
Tuy nhiên, nếu không nhận thức được đối phương thì không thể tấn công. Ma pháp tấn công diện rộng kiểu oanh tạc bừa bãi là sở đoản của Mayumi. Tạm thời bây giờ phải củng cố phòng thủ và chờ cơ hội.
Mayumi áp lưng áo mưa vào tường phòng thí nghiệm, thu hẹp phạm vi của [Zone Interference] để tăng nồng độ, và dựng thêm ba lớp tường [Data Fortification].
Kẻ địch mà Ryousuke đối đầu trông trẻ hơn ấn tượng ban đầu. Nhìn từ xa có cảm giác hắn tầm ba mươi lăm đến hơn bốn mươi tuổi, nhưng khi đối mặt trực diện thế này, hắn có vẻ chỉ khoảng ba mươi.
Nói chung, sự trẻ trung phản ánh thể lực. Thể lực khác nhau thì cách chiến đấu cũng thay đổi. Giữa khoảng ba mươi và ba mươi lăm, bốn mươi tuổi không phải là sự khác biệt quá lớn để tính toán sai, nhưng Ryousuke vẫn xốc lại tinh thần.
Gã đàn ông mặc một chiếc áo khoác mùa hè màu xám. Hắn rút ra một con dao găm từ bên trong áo.
"Lu Dongbin."
Gã đàn ông cầm thuận con dao găm, thốt ra cái tên như tiếng lẩm bẩm. Ryousuke nhất thời không hiểu từ đó có nghĩa là gì.
"Cho ta biết tên."
Qua câu hỏi bằng tiếng Anh, anh hiểu đó là tên của gã đàn ông. Lý do anh không liên kết ngay với màn giới thiệu bản thân là vì Ryousuke không quen nghe họ tên của người Hán.
Dù ở Hokkaido hay Vancouver, anh đều không có người quen là người Hán, và những cư dân gốc Hán hay Hoa kiều ở Vancouver đều tự đặt cho mình những cái tên kiểu Anglo-Saxon.
Do đó, lẽ đương nhiên là Ryousuke không biết "Lu Dongbin" là cách đọc của "Lữ Động Tân", tên của một vị tiên trong truyền thuyết.
"Tookami Ryousuke."
Việc Ryousuke đáp lại yêu cầu của Lu Dongbin không mang ý nghĩa sâu xa gì. Chỉ đơn giản là được hỏi thì trả lời. Ryousuke không biết rằng đối với một số Cổ thức ma pháp sư, tên gọi có thể trở thành phương tiện tấn công.
Lu Dongbin không quá giỏi về các lời nguyền sử dụng tên. Loại nguyền rủa giết người đó thì nhóm "Sapta Rishi" của IPU, những kẻ đối địch với "Bát Tiên", giỏi hơn. Tuy nhiên, nếu biết tên, hắn có thể dùng nó làm chìa khóa để dễ dàng tìm ra vị trí của đối phương.
Tuy nhiên, trong trường hợp đối phương cố thủ tại một vị trí cụ thể như thế này, nhu cầu về kỹ thuật tìm kiếm kẻ địch ẩn nấp là rất thấp. Việc Lu Dongbin xưng mật danh và yêu cầu Ryousuke giới thiệu bản thân giống như một thói quen khi bước vào cận chiến hơn.
Đối mặt với Lu Dongbin đang cầm dao, Ryousuke thủ thế đưa nửa thân bên phải ra trước, nắm đấm giơ lên. Đáng tiếc là về vũ khí, anh chỉ chuẩn bị cây dùi cui đặc chủng mà lúc nãy đã làm hỏng.
Thay vào đó, anh kích hoạt [Reactive Armor] ngay ở giai đoạn này. Cảm giác da thịt cho anh biết Lu Dongbin là một đối thủ không được phép lơ là dù chỉ một giây.
Ryousuke và Lu Dongbin trừng mắt nhìn nhau. Bên cạnh hai người, cách đó một chút, Mayumi và Laura đang đối đầu.
Những lời nói sắc bén trao đổi giữa Mayumi và Laura đã chuyển thành màn công thủ bằng ma pháp. Mayumi bật lại lời nguyền của Laura, và đạn băng của Mayumi đập xuống vỉa hè.
Đó chính là tín hiệu. Lu Dongbin thu hẹp khoảng cách và đâm dao tới. Tốc độ đáng kinh ngạc, nhưng không đến mức không nhìn thấy.
Ryousuke định dùng tay trái gạt tay phải cầm dao của hắn từ trong ra ngoài.
Nhưng tay trái của anh chém vào hư không. Ngay trước đó, Lu Dongbin đã rụt tay lại.
Lu Dongbin đổi góc con dao vừa rụt lại và tung đòn tiếp theo.
Đòn đâm nhắm vào bụng.
Ryousuke dùng lòng bàn tay phải vỗ vào mặt trong cẳng tay phải của Lu Dongbin, làm chệch hướng cú đâm. Tiếp đó anh bước chân phải lên, tống khuỷu tay phải vào ngực đối phương.
Nhưng không có cảm giác trúng đích. Lu Dongbin lùi chân trái, mở người ra để triệt tiêu uy lực cú đánh cùi chỏ. Rồi hắn dùng con dao ở tay phải nhắm vào cổ Ryousuke.
Ryousuke thả lỏng đầu gối phải, vừa tự ngã người vừa xoay cơ thể sang trái, dùng tay trái nắm lấy tay phải của Lu Dongbin. Vì qua lớp giáp của [Reactive Armor] nên không thể kiểm soát lực, nhưng đây là tình huống không cần phải nương tay.
Ryousuke đưa tay ra với ý định bóp nát cánh tay hắn, nhưng thứ anh nắm được chỉ là tay áo khoác. Anh cứ thế dùng đà ngã của mình cuốn Lu Dongbin vào cú xoay người.
Tay áo rách toạc, Lu Dongbin bay lên không trung. Không biết là tự mình nhảy hay bị ném, hắn tiếp đất trên mặt đường ướt át với động tác uyển chuyển như loài mèo.
Ryousuke cũng đứng dậy mượt mà không chút khựng lại.
Ryousuke và Lu Dongbin lại trừng mắt nhìn nhau.
Các đòn tấn công của Laura liên tiếp ập đến Mayumi. Trong khi đó, Mayumi vẫn không nắm bắt được vị trí của Laura.
(Cứ đà này thì...)
Mayumi đang bị dồn vào chân tường về mặt tinh thần.
Thực ra, không phải là không có cách nào. Dù không biết kẻ địch trốn ở đâu vẫn có cách để tấn công trúng.
Mayumi chỉ là không giỏi ma pháp tấn công diện rộng, chứ không phải là không làm được.
(...Hừ! Lại nữa...)
Đòn tấn công của Laura đang dần mạnh lên. Khoảng cách giữa các đòn tấn công ngày càng dài ra, nhưng đó cũng là bằng chứng cho thấy đối phương đã nhìn thấu rằng "có tốn thời gian chuẩn bị cũng không sao".
Mayumi không có kỹ thuật triển khai lá chắn chuyên biệt cho ma pháp can thiệp tinh thần hay lời nguyền. Cô chỉ đang cầm cự bằng [Zone Interference] và [Data Fortification] đa năng. Nói cách khác là dùng sức trâu. Không sử dụng kỹ thuật tối ưu hóa đồng nghĩa với việc tiêu hao rất lớn.
Uy lực ma pháp của địch tăng lên, còn mình thì tiêu hao dữ dội. Nếu tình trạng này kéo dài, thắng bại đã rõ. Mayumi không định cam chịu chấp nhận kết cục đó.
"Tookami-san, anh có đang dùng cái khiên đó không!?"
Mayumi hét lớn mà không nhìn về phía Ryousuke.
"Có!"
Câu trả lời ngắn gọn vọng lại. Có vẻ phía Ryousuke cũng không dư dả gì.
Nếu anh đang khổ chiến thì thật xin lỗi, Mayumi nghĩ. Nhưng cô đã quyết định rồi.
"Tôi nói trước nhé. Xin lỗi!"
Vì vậy, Mayumi lớn tiếng xin lỗi về việc mình sắp làm.
Đột nhiên bị Mayumi hỏi lớn xem có đang triển khai khiên, tức [Reactive Armor] hay không, nhưng Ryousuke không có thời gian để quay lại nhìn. Chỉ riêng việc xử lý bốn lưỡi dao mà Lu Dongbin tung ra đã khiến anh phải dốc toàn lực. Không thể rời mắt dù chỉ một giây.
Lu Dongbin phóng đoản kiếm. Anh lắc đầu né lưỡi dao đang bay tới nhắm vào mặt.
Nhưng Ryousuke không dừng lại ở đó. Anh nhảy lùi lại để né con dao găm được vung ngang, rồi dùng chân vừa tiếp đất bật nhảy sang ngang.
Đoản kiếm vừa bị né trước đó đã bay ngược lại, lướt qua nơi gáy anh vừa hiện diện.
Như để đan xen với nó, một lưỡi dao khác tấn công ngực Ryousuke. Anh dùng tay trái được bao bọc bởi ma pháp giáp cá nhân gạt nó xuống. Lưỡi dao đó ngay trước khi rơi xuống mặt đường lại nảy lên nhắm vào cổ họng Ryousuke.
Ma pháp của Lu Dongbin là điều khiển dao găm và đoản kiếm từ xa. Không chỉ đơn thuần là phóng dao, mà hắn điều khiển chúng phối hợp với kỹ thuật dùng dao trên tay mình.
Ryousuke nhận ra việc điều khiển từ xa đó được thực hiện thông qua những sợi chỉ ảo. Chiến pháp của Lu Dongbin là ứng dụng Thuật Thằng Tiêu vào ma pháp. "Tiêu" là loại vũ khí dạng phi tiêu hình que của lục địa Đông Á, được gắn dây vào gốc để điều khiển. Hắn tái hiện điều đó bằng những sợi chỉ ma pháp thay vì dây thừng.
Vì là sợi chỉ vô hình nên không thể làm rối quỹ đạo của lưỡi dao bằng cách cuốn dây hay cắt dây như Thằng Tiêu thực tế. Hơn nữa, điểm độc đáo của ma pháp là có thể tự do thay đổi hướng của mũi dao.
Độ tự do có thể kém hơn kỹ thuật phóng dao bằng Niệm động lực (Psychokinesis), nhưng đòn tấn công phối hợp với đoản kiếm thuật chắc chắn phiền phức hơn nhiều.
Hiện tại, những lưỡi dao được tung ra chưa có uy lực xuyên thủng [Reactive Armor].
Nhưng không có gì đảm bảo rằng trúng phải cũng không sao. Không thể bỏ qua khả năng đây là đòn nhử để làm anh lơ là.
Vì vậy, Ryousuke hiện tại dù được gọi cũng không thể quay lại. Trả lời một tiếng "Có" đã là cố gắng hết sức.
Có vẻ như với Mayumi, câu trả lời đó là đủ.
Ngay sau khi anh trả lời, cùng với lời xin lỗi, khí thế của một ma pháp hùng mạnh bao trùm bầu trời. Ryousuke bất giác bị phân tâm, nhưng may mắn thay, có vẻ Lu Dongbin cũng vậy. Thế của những lưỡi dao được điều khiển bằng ma pháp khựng lại.
Và rồi từ trên trời, màn đạn mưa đá trút xuống.
Câu trả lời cho câu hỏi của Mayumi chỉ là một từ cực ngắn, nhưng là câu trả lời rõ ràng không có chỗ cho sự hiểu lầm.
Đầu tiên, Mayumi dùng ma pháp di chuyển để kéo năm nhân viên bảo vệ đang nằm bất tỉnh vào trong vòng tròn bán kính hai mét quanh mình. Sau đó, cô xây dựng công thức ma pháp cho [Hailstorm] mới.
Mục tiêu là vòng tròn bán kính hai mươi mét, loại trừ phạm vi hai mét quanh bản thân. Một khu vực hình bánh bagel, hay nói đúng hơn là hình cái bánh donut bị thủng lỗ. Đó là cách nhắm mục tiêu hai chiều với điểm nhìn đặt từ trên cao.
Vì thường xuyên sử dụng cách nhắm mục tiêu ba chiều nhờ nhìn xa đa điểm, nên Mayumi có phần e ngại với các đòn tấn công diện rộng dựa trên cách nhắm mục tiêu hai chiều. Tuy nhiên, xin nhắc lại là chỉ "có phần e ngại", "không phải sở trường", chứ không phải là "không làm được".
Mưa rơi, hơi ẩm trong không khí, nước làm ướt vỉa hè.
Cô tạo ra đạn băng từ tất cả những thứ đó và bắn xuống từ trên không trung.
Mưa đá không chỉ đập vào mặt đường nhựa mà còn đục những lỗ nông khắp nơi. Những thiệt hại thứ cấp như thế này cũng là lý do khiến Mayumi do dự khi dùng ma pháp diện rộng bừa bãi.
Ryousuke cũng đang hứng chịu cơn bão mưa đá bằng cả cơ thể. Nhưng không có vẻ gì là anh cảm thấy đau đớn. Những viên đạn băng cắm vào mặt đường nhựa có lẽ không có tác dụng với [Reactive Armor] của anh.
Đối thủ mà Ryousuke đang chiến đấu, Lu Dongbin, đã tránh xuống dưới tán cây zelkova. Nhưng mưa đá tấn công cả bóng cây zelkova.
Đạn băng không chỉ được tạo ra trên cao, mà còn được tạo ra từ hơi nước gần mặt đất. Từ cả những giọt nước nhỏ xuống từ lá cây. Trú mưa là vô dụng đối với [Hailstorm].
Nhìn từ xa không thấy Lu Dongbin bị thương. Áo hắn bị thủng lỗ chỗ, nên có lẽ hắn đã dùng loại ma pháp làm cứng da.
Và rồi, một tiếng hét vang lên từ phía sau cây zelkova nơi Lu Dongbin đang trú mưa.
Mayumi hướng [Multi-Scope] ra sau cây zelkova.
Ở đó, Laura đang ôm đầu bằng hai tay và ngồi thụp xuống. Máu chảy ra từ hai tay cô ta. Đòn tấn công của Mayumi đã gây ra sát thương hiệu quả.
Ngay khi nhận thức được điều đó, Mayumi đột nhiên cảm thấy đau nhói ở hai tay. Cô rên lên một tiếng không thành lời và đổ người về phía trước. Loạng choạng vì đau đớn, cô cố gắng lắm mới không khuỵu gối xuống.
Trong tầm nhìn nhòe đi vì nước mắt, không thấy vết thương nào. Chỉ có cơn đau như bị khoét thịt.
(Cái gì...... thế này......)
Cô đoán được đây là đòn phản công của Laura. Nhưng không biết cụ thể mình đang bị làm gì.
Đây là ma pháp báo thù tự động của Ma nữ, [Nemesis]. Một loại ma pháp truy ngược theo đường dẫn mà công thức ma pháp được phóng tới để phản xạ lại nỗi đau mà bản thân phải chịu đựng, nếu áp dụng tiêu chuẩn cũ thì nó được phân loại là một dạng "Phản nguyền".
Vốn dĩ nó sẽ mang lại nỗi đau ở mức độ phản ánh lên cơ thể thịt – mức độ mà nỗi đau ảo giác tạo ra vết thương thực tế – nhưng lần này may mắn là [Hailstorm] tấn công diện rộng bừa bãi. Vì không phải là ma pháp nhắm trực tiếp vào Laura, nên nỗi đau phản xạ lại Mayumi cũng chỉ đến một phần.
Nhưng cơn đau đó cũng đủ để ngăn cản Mayumi truy kích.
Laura loạng choạng bỏ chạy.
Mayumi cũng không còn dư lực để dùng [Multi-Scope] đuổi theo tung tích cô ta.
Đó là đạn băng hơn là mưa đá. Là màn đạn băng hơn là mưa đá rơi.
Thời gian thực tế chưa đầy mười giây.
Nhưng Ryousuke cảm thấy như trận xả súng đã kéo dài gấp trăm lần thế.
Trên đường rải rác những cành cây gãy, mặt đường xuất hiện vô số lỗ nhỏ. Chắc chắn khu vực này sẽ cần phải trải nhựa lại toàn bộ.
Có lẽ do màn đạn băng bắn thẳng đứng xuống. Cây cối bên đường bị tróc vỏ nhưng không có cây nào bị đổ.
Bản thân Ryousuke hoàn toàn không bị thương. [Reactive Armor] đã chặn đứng hoàn toàn màn đạn băng. Dù anh đã dừng chân theo phản xạ, nhưng nếu muốn, chắc chắn anh vẫn có thể di chuyển bình thường trong mưa đá.
Khi nhận thức được tình hình đến mức đó, sự nôn nóng ập đến với Ryousuke.
Trong màn đạn mưa đá, ý thức của anh đã hoàn toàn rời khỏi kẻ địch. Có thể ngay lúc này lưỡi dao của kẻ địch sẽ chạm tới mình – cảm giác nguy hiểm đó tràn ngập tâm trí Ryousuke.
Ryousuke vội vàng tìm kiếm bóng dáng Lu Dongbin. May mắn thay, số đèn đường bị hỏng do mưa đá chưa đến một nửa. Ánh sáng trở nên thưa thớt, nhưng tầm nhìn mờ ảo vẫn được đảm bảo.
Lu Dongbin đang dựa lưng vào cây zelkova, hai tay che mặt, thu người trong tư thế phòng thủ. Trời quá tối nên không rõ tình trạng chi tiết, nhưng trông có vẻ là cơ hội.
Cơ thể anh chuyển động ngay khi cảm thấy điều đó. Khoảng cách đến cây zelkova nơi Lu Dongbin đang dựa lưng là bảy, tám mét, nhưng Ryousuke đã thu hẹp khoảng cách đó chỉ trong một hơi thở.
Có lẽ cảm nhận được khí thế đó, Lu Dongbin cũng giải trừ tư thế phòng thủ và ngẩng mặt lên. Rồi hắn liên tiếp ném dao găm và đoản kiếm về phía Ryousuke.
Ryousuke đã không né tránh.
====================
Tấm khiên ma pháp của Ryousuke đánh bật hai lưỡi dao được ném tới từ cự ly cực gần.
Có lẽ Lu Dongbin đã dự đoán rằng Ryousuke sẽ né tránh những cú ném như mọi khi. Chính vì thế, phản ứng của hắn thoáng chậm lại trước cú lao tới của Ryousuke.
Dù vậy, Lu Dongbin vẫn cố gắng dùng con dao trên tay phải đâm vào cánh tay phải đang tung đòn của Ryousuke.
Ryousuke lập tức ngắt quãng cú đâm, xòe nắm đấm phải ra để gạt phăng cánh tay phải của Lu Dongbin.
Không chút chậm trễ, Lu Dongbin vung tay trái tung ra đòn tấn công bằng dao.
Ryousuke dồn thêm lực vào chân phải đang bước tới, đồng thời xoay ngược tay phải để chặn đứng cánh tay trái của Lu Dongbin.
Và rồi, cậu tung ra nắm đấm trái.
Mục tiêu là huyệt "Đản Trung", điểm yếu nằm ngay giữa ngực.
Nhưng đối phương cũng không dễ dàng để cậu đánh trúng tử huyệt.
Nhờ động tác vặn người né tránh của Lu Dongbin, nắm đấm của Ryousuke trúng vào vị trí hơi lệch sang trái xương ức, tức là phía ngực phải của đối thủ.
Cảm giác xương sườn bị gãy truyền đến nắm đấm trái.
Một cảm giác sai lệch mãnh liệt khiến chuyển động của Ryousuke khựng lại.
Thông thường, khi đang khoác [Reactive Armor], cậu sẽ không có xúc giác. Thông qua bộ giáp ma pháp, cậu có thể cảm nhận được sức cản hay áp lực, nhưng cảm giác trực tiếp khi bẻ gãy xương đối thủ thì không thể truyền tới được.
([Reactive Armor] đã bị giải trừ, sao có thể...!?!)
Dĩ nhiên, không phải do Ryousuke tự mình giải trừ.
Dù đang trong lúc chiến đấu, ma pháp hộ giáp cá nhân lại bị vô hiệu hóa.
Không phải lớp giáp bị phá vỡ.
Mà trái với ý chí của Ryousuke, [Reactive Armor] đã bị cưỡng chế giải trừ từ bên ngoài!
Cánh tay trái cầm dao của Lu Dongbin chuyển động.
Ryousuke phản ứng lại, định hạ tay phải đang chặn đòn xuống.
Nhưng không kịp nữa rồi.
Con dao cắm phập vào mạn sườn phải của Ryousuke.
Cậu dùng cánh tay phải kẹp chặt lại, ngăn không cho lưỡi dao đâm sâu hơn.
Lu Dongbin buông con dao bên tay trái, loạng choạng thoát ra khỏi vị trí bị kẹp giữa Ryousuke và hàng cây bên đường.
Hắn ôm ngực phải bỏ chạy.
Tốc độ tẩu thoát không hề nhanh. Bước chân của hắn rối loạn.
Nhưng Ryousuke, tay ôm chặt mạn sườn phải, đã không thể di chuyển khỏi chỗ đó.
========================================
0 Bình luận