Vẫn còn một chuyện tôi phải nghĩ cho thông.
Đó là danh tính kẻ đã lén hôn trộm tôi trong đêm tiệc ngủ ChủNhật.
Vì không phải là Maya, nên nghi phạm chỉ còn lại Ayanee,Runa hoặc Io. Nhưng xét theo tính cách của Ayanee, khả năng là chị ấy cực kỳ thấp.
Vậy thì chỉ còn Runa hoặc Io.
Tôi quyết định sẽ hỏi thẳng Runa. Dù sao thì giữa tôi và nhỏcũng có một mối quan hệ đủ thoải mái để bàn về những chuyện kiểu này.
Thời cơ thích hợp đã đến.
Hôm đó chú Keiichi vắng nhà, nghe nói Runa phải ăn tối mộtmình. Viện cớ ăn cơm một mình buồn chán chẳng có hứng thú gì, nhỏ gọi tôi sangnhà.
Vừa mở cửa ra, tôi đã giật thót.
Căn phòng bừa bộn kinh hoàng. Hành lang ngay cạnh lối vào cóba bốn túi rác nhồi căng phồng nằm lăn lóc, bên trên là mấy tấm bìa các-tông bịxé toạc nham nhở rồi gấp lại, xếp chồng lên nhau, một phần xòe ra như hình nanquạt. Những loại rác khó phân loại như chai lọ hay rác tài nguyên như truyệntranh thì cứ thế vứt chỏng chơ ngay hành lang, vỏ lon rỗng nằm lăn lóc ngang dọc.
Khu vực bếp liền phòng khách bên trong cũng hỗn loạn khôngkém.
Trong bếp, bát đĩa chưa rửa chất đống, nước thừa canh cặn đọnglại trong nồi. Cạnh đó là đủ thứ nguyên liệu thực phẩm bày la liệt, bao bì đãxé dở, chẳng biết còn ăn được hay đã hỏng, chắc chỉ có khổ chủ mới biết. Có tủbát đĩa đàng hoàng nhưng chẳng hiểu sao bát đĩa không nằm trong đó mà lại bày hếtlên trên quầy bếp.
Chiếc bàn ăn trông rẻ tiền như hàng mã, lại còn hơi nghiêngngả. Trên bàn, ngoài thức ăn vẫn còn bọc màng bọc thực phẩm, là sách giáo khoacấp hai, giấy in bài tập, và mấy món dụng cụ học tập trông thì dễ thương nhưngcó vẻ chẳng mấy hữu dụng nằm lộn xộn. Sàn nhà vương vãi những bộ quần áo lòe loẹtcủa Runa, cùng sách vở và giấy tờ. Có giá treo quần áo, nhưng cảm giác như quầnáo không được treo lên đó mà lấy cái giá làm tâm điểm để vứt quần áo rải ráctheo hình đồng tâm thì đúng hơn.
Sâu bên trong là chiếc tivi, và chẳng hiểu sao ngay trước nólại chễm chệ một chiếc giường có màn che rất hoành tráng.
Cái gì thế này? Chiếc giường này ấy. Chỉ riêng góc này làtrông như phòng công chúa vậy.
"Cái gì đây?" Trông thì có vẻ là giường của Runa.
Runa trả lời:
"Trước mặt lão già Keiichi, không có vách ngăn thì emkhông ngủ được đâu."
Ra là vậy, tấm rèm của chiếc giường này chính là bức tườngngăn cách tâm hồn giữa Runa và chú Keiichi. Mà, xét theo nghĩa hai người có thểnói chuyện thẳng thắn không kiêng dè, thì có lẽ cũng chẳng tồn tại bức tườngtâm hồn nào cả.
Thái độ gay gắt của Runa đối với chú Keiichi trước giờ vẫnkhông đổi, nên tôi cũng không nghĩ ngợi gì nhiều. Chắc không phải thời kỳ nổiloạn đâu, mà có nói thì Runa sinh ra đã ở trong thời kỳ nổi loạn rồi. ChúKeiichi là người mà ngay cả con nít nhìn vào cũng thấy sốt ruột, nên cứ bộc lộsự bất mãn ra mặt như thế này có khi lại dễ giữ cân bằng cho quan hệ cha conhơn.
Cánh cửa phòng kiểu Âu bên trong đóng kín. Chắc đó là phòngcủa chú Keiichi.
Runa bắt đầu nấu bữa tối trong bếp. Nhỏ khoác chiếc tạp dềnhăn nhúm họa tiết hoa hướng dương mua ở cửa hàng đồng giá lên trên bộ đồng phụccấp hai. Hình ảnh cô bé tóc vàng xỏ khuyên tai, trong bộ dạng đó lại đang cặm cụinấu ăn, tạo nên một cảm giác khó tả, như thể mộng tưởng và hiện thực bị cưỡngép khâu vá lại với nhau vậy. Nhân tiện thì các loại gia vị em ấy nêm nếm rấttùy tiện, có vẻ chỉ ước lượng bằng mắt.
"Em không dùng ca đong à?"
"Mấy cái này cứ nếm thử xem, nhạt thì thêm, mặn thì đổnước là được mà."
Runa vừa khuấy nồi một cách tùy hứng vừa trả lời.
Vậy sao.
Tôi là kẻ ngoại đạo trong chuyện nấu nướng nên không dám ýkiến gì.
Món thịt hầm khoai tây đã xong. Tuy hình thức không được đẹpmắt cho lắm, nhưng xét về công sức bỏ ra thì tốc độ hoàn thành phải gọi là thầntốc.
Súp miso nghe nói là đồ thừa từ sáng. Có vẻ đã được đun điđun lại nhiều lần, các nguyên liệu đã nát bấy, tan một nửa vào trong nước súp.Cơm cũng là nấu từ sáng, nhưng do nồi cơm điện cũ quá nên một phần cơm bị nhãonhoét, cả nhìn lẫn ăn đều tệ.
"Nồi cơm điện sắp hỏng rồi, cơm ở mép nồi toàn bị sượngthôi. Nhưng em quen cái vị này rồi."
"Ưm." Tôi xúc một miếng. Dở tệ. Nhão nhoét như hồdán.
"Hâm nóng bằng lò vi sóng nhé? Bay bớt hơi nước đi sẽ đỡhơn chút đấy."
Hâm nóng lên thì đúng là có đỡ hơn một chút thật.
Món thịt hầm khoai tây thì ngon bình thường. Tất nhiên so vớinhững người giỏi nấu ăn như Ayanee hay dì Yuma thì kém xa, nhưng so với tay nghềcủa mẹ tôi những lúc bận rộn thì cũng kẻ tám lạng người nửa cân, à không, cókhi Runa nấu còn ngon hơn ấy chứ.
Chúng tôi vừa ăn tối vừa tán gẫu mấy chuyện tầm phào.
Tôi định dẫn dắt câu chuyện từ những hội thoại tự nhiên,nhưng chẳng tìm ra cái cớ nào để bẻ lái mượt mà sang câu "Anh bị ai đó hônvào đêm tiệc ngủ, em có manh mối gì không?" cả, rốt cuộc tôi đành hỏi thẳng.
"Hôn á?"
Runa tròn mắt nói, thái độ như thể vừa nhận được một câu hỏikhông ngờ tới. Phản ứng thẳng thắn đến mức tôi muốn kết luận ngay em ấy vô can.
"Anh bị hôn á? Trong phòng đêm đó?"
Tôi hơi lưỡng lự nhưng vẫn đáp: "Đúng thế."
"Hừm... ai làm nhỉ. Ayanee trông cũng đâu có vẻ thiếuhơi trai hay bức bối đến mức đó, theo lẽ thường thì chắc là Io-san hoặcMaya-san thôi."
"Vậy à."
Câu chuyện kết thúc chỉ với bấy nhiêu đó.
Tôi đã biết thủ phạm không phải là Runa.
Nhưng kết thúc thế này thì lại thấy không thoải mái, nên tôicố nói thêm chút nữa.
"Anh cứ tưởng Runa sẽ thấy chuyện này thú vị hơn chứ."
"Ý anh là sao?"
"Hồi trước, khi anh bảo 'Có lẽ anh thích một ngườikhông phải người yêu', Runa trông hào hứng hơn nhiều mà. Lần này anh cứ nghĩ biếtchuyện nụ hôn em sẽ hét lên thích thú, rồi đòi truy tìm thủ phạm ngay lập tứccơ."
Tất nhiên, nếu làm ầm ĩ lên thì tôi cũng rắc rối.
"Chà, anh nói thế cũng đúng."
Runa vừa nhai nhồm nhoàm món cơm nhão như hồ dán, vừa tự vấnxem tại sao tâm trạng mình không lên cao, ngừng một chút rồi nói.
"Đúng là nếu sự việc y hệt nhưng người liên quan khácđi, phản ứng của em có lẽ sẽ khác."
"Hừm." Tôi hỏi. "Vì đương sự là chị em họà?"
"Đúng thế. Chẳng qua cũng chỉ là chị em họ thôi."
Tôi suy nghĩ mông lung về từ ngữ Runa vừa dùng. Về việc đặttừ "chị em họ" ngay sau từ "chẳng qua". Nhưng cũng chẳngnghĩ ra ý tưởng gì mới mẻ.
Runa đổi giọng, nói:
"...Tốt hơn hết là anh đừng nên chơi trò thám tử tìm thủphạm."
"Tại sao?"
Tôi hỏi. Vốn dĩ tôi cũng không định tìm, nhưng việc vô tìnhkhông làm và có ý chí rõ ràng để không làm là hai việc khác nhau, và Runa đangkhuyên tôi nên chọn vế sau. Thế nên tôi tò mò lý do.
"Vì sĩ diện của người ta đấy. Chắc chắn họ đang tổnthương lắm."
Runa nói. Nhưng sau đó, có lẽ cảm thấy ý kiến này quá nghiêmtúc so với bản thân, ánh mắt em ấy dịu lại, sửa lời bằng giọng điệu ngán ngẩm.
"Tự tiện hôn trộm, rồi lại ôm lấy tổn thương mộtmình."
~*~
Ngày hôm sau, rồi hôm sau nữa, Ayanee vẫn không về căn hộ.Chắc là chị ấy đang ở nhà bạn như đã nhắn trong Line với Maya.
Nhưng cũng chẳng thể trốn chạy mãi được. Tôi và Ayanee, chắcchắn sẽ sớm phải đối mặt với nhau.
Con đường của chúng tôi đã giao nhau bốn năm trước, nói mộtcách sến súa là định mệnh, chắc chắn sẽ còn va vào nhau một lần nữa.
~*~
Trong khi đó, ở lớp Nagika vẫn cư xử hoàn toàn bình thường.Cứ làm như nụ hôn sau trường học chưa từng tồn tại vậy.
Chỉ là khi được cô ấy bắt chuyện, khác với trước đây, tôi lạicảm thấy chút căng thẳng. Có lẽ vẻ mặt của tôi cũng trở nên gượng gạo đôi chút.Dù tôi nghĩ vậy, nhưng có thể trong mắt người ngoài thì chẳng có gì thay đổi cả.
Điều thay đổi rõ rệt nhất là từ hôm đó đến giờ không có mộttin nhắn Line nào gửi đến, nhưng biết đâu đấy, mọi chuyện sẽ lại bắt đầu từ nhữngcâu chuyện phiếm chẳng đâu vào đâu. Bản thân việc này cũng chưa trôi qua đủ lâuđể trở thành vấn đề bàn tán.
Thi thoảng tôi lại vô thức mở khung chat Line với Nagika raxem. Ngày nhắn tin cuối cùng cứ thế bị đẩy lùi dần về quá khứ, ba ngày trước, rồibốn ngày trước.
~*~
Một ngày nọ, tiệc ngủ lại được tổ chức.
Thành viên gồm tôi, Io, Maya, Runa và Hiyori. Tức là tất cảchị em họ đang sống trong chung cư này, trừ Ayanee.
Runa hôm đầu tiên có vẻ không hứng thú lắm, nhưng dạo gầnđây thái độ kiểu như hội này cũng không tệ, nét mặt cũng mềm mỏng hơn.
Là người đã phải ăn món cơm nhão nhoét ở nhà Runa, tôi nghĩem ấy vẫn chỉ là học sinh cấp hai, nên nếu có cơ hội được dựa dẫm vào lòng tốtcủa ai đó thì hãy cứ dựa dẫm hết mình, được ai bao nuôi thì cứ tận hưởng hếtmình. Em ấy vẫn còn quá trẻ để phải gồng mình sống một mình. Mà, biết đâu dìYuma cũng đang nghĩ y hệt như thế về tôi.
Ăn tối xong, chúng tôi sang phòng 204.
Cả đám chơi bộ board game của Maya.
Lần tiệc ngủ trước Io cư xử lạ lùng, nhưng lần này nhỏ đã trởlại bình thường, cứ kiếm chuyện bắt bẻ tôi kiểu: "Hả!? Vừa nãy rõ ràng giọngtôi nhanh hơn mà~!"
Ban đầu hễ có tranh cãi là tôi nhường Io, nhưng thấy nhỏngày càng được đà lấn tới, cộng thêm việc tôi cũng thấy ngứa mắt, nên tôi bắt đầucãi lại: "Không không, vừa rồi là anh nhanh hơn nhé. Chắc chắn là nhanhhơn."
Thế là Io hừng hực khí thế như kiểu 'chờ mãi câu này', gây sự:"Không không, anh phát âm có chuẩn đâu, chỗ 'Do' anh lại nuốt chữ thành'D', đúng không", "Có đâu mà nói", "Có nói!".
Thế này cũng bực mình thật, nhưng thấy Io trở lại như xưakhiến tôi an tâm.
Tuy nhiên, tôi vẫn có chút lấn cấn về Io.
Nhưng tôi cảm thấy suy nghĩ chuyện đó trong khoảng thời gianvui vẻ thế này thì không đúng lắm, nên lại thôi.
~*~
Đêm đó.
Chúng tôi lại chìm trong ánh sáng mờ ảo của bóng đèn ngủphòng 204.
Cả đám rôm rả chuyện trò. Hiyori kể về mấy trò chơi đang thịnhhành ở khối lớp của em ấy. Hiyori nói đùa khiến tôi bật cười. Và bất chợt trongkhoảng lặng của tiếng cười đó, tôi nhớ lại nụ hôn đêm ấy.
Người hôn tôi không phải Maya, không phải Ayanee, cũng khôngphải Runa. Vậy nên...
Bỗng chiếc giường bên trái khẽ kêu cọt kẹt. Io nhoài ngườira nói.
"Chắc thằng bé đó thích Hiyori đấy."
Hiyori thốt lên một tiếng ngạc nhiên đầy ngây thơ.
"Hả, thế á~~?? Hihi, là thế sao ta~~??"
Io nói với giọng điệu nhẹ tênh, như thể bản thân cô biết rõlời mình nói chẳng có ý nghĩa gì.
"Ban đầu ai cũng chối đây đẩy thế thôi. Nhưng rồi dần dầnsẽ hiểu ra ấy mà."
Nghe cuộc trò chuyện của hai đứa, tôi chợt nghĩ.
Người đã hôn tôi đêm đó, là Io.
Loại trừ hết thì chỉ còn mỗi Io. Hơn nữa ngay từ đầu, tôi đãthấy cảm giác trên môi rất giống với Maya.
Nhưng đó đơn giản là vì hai người là sinh đôi, cấu tạo cơ thểgiống nhau. Giờ nghĩ lại, đó dường như là con dấu xác nhận thủ phạm chính làIo.
Tất nhiên không dễ để tin ngay được. Nhưng ngoài cô ấy rathì chẳng còn ứng cử viên nào nữa.
"Có khi được tỏ tình đấy nhớ~~" Io nói, và Hiyoricười khúc khích.
Nghe tiếng nói chuyện của hai người, tôi suy nghĩ.
Tốt nhất là cứ quên đi.
Nếu muốn gán một ý nghĩa nào đó cho nụ hôn kia, Io sẽ tựmình nói ra. Còn nếu cô ấy không nói gì, thì tôi có thể quên nó đi, tóm lại đóchỉ là phút bốc đồng nhất thời mà thôi.
Tất nhiên cũng có lý do như Runa đã nói. Nếu tôi chỉ ra sựthật về nụ hôn, có thể tôi sẽ đào lên nấm mồ mà Io không muốn bị ai khai quật.
Vì vậy, tôi quyết định sẽ giữ thế bị động hoàn toàn trongchuyện này. Tôi sẽ phó mặc tất cả cho quyết định của Io.
Dù chỉ lệch nhau vài tháng sinh, nhưng tôi là anh họ của Io.Nên giả sử nhỏ có làm gì sai quấy, tôi cũng thừa sức nhắm mắt làm ngơ.
Hơn nữa, với những rắc rối mấy ngày qua, tôi giờ đây... nóiđúng hơn là tôi không muốn bản thân bị dao động chỉ bởi một hay hai nụ hôn nữa.
Nên là, muốn đến thì đến, không đến thì thôi.
Vì đối phương là Io, nên tôi sẽ mang tâm thế của một cuộc đấu.
~*~
Chẳng bao lâu sau trăng lên, đèn ngủ tắt, màn đêm buông xuống.
Bóng tối xâm lấn vào cơ thể, xóa nhòa ranh giới giữa tâm trívà thể xác.
Giấc ngủ đến nhanh nhưng chập chờn. Tôi cứ mơ những giấc mơđứt quãng liên tục, như thể bị tống vào máy giặt lồng ngang và quay mòng mòng mộtcách vô nghĩa.
Tỉnh dậy, mồ hôi đầm đìa. Đã thế khi kiểm tra điện thoại ở đầugiường, tôi mới chỉ ngủ được có một tiếng rưỡi.
Một tiếng rưỡi?
Tôi cứ tưởng mình đã ngủ lâu hơn thế. Chắc tại mơ nhiều quá.
Tôi ngồi dậy, định đi vệ sinh. Cũng không buồn tiểu lắm,nhưng chăn đệm ẩm mồ hôi khiến tôi không tài nào ngủ lại được, nên tôi muốnthay đổi không khí.
Hơi phân vân một chút, nhưng vì trời tối nên tôi bật đèn nềnđiện thoại lên.
Đánh thức mấy đứa em họ thì cũng ngại, nhưng giẫm phải ngườimấy đứa nó thì còn ngại hơn. Căn phòng hẹp mà bốn người ngủ, đi vệ sinh màkhông nhìn thấy đường dưới chân thì nguy hiểm vô cùng.
Tôi không chiếu đèn trực tiếp, chỉ xác nhận xem mọi người đãngủ chưa. Thấy tất cả đều đang ngủ say, tôi yên tâm hẳn.
Tôi khẽ nhìn sang phía Io.
Io đang ngủ say sưa. Hàng mi dài khép lại, đôi môi màu anhđào mím nhẹ, trên má thoáng nét cười bình yên. Trông như nàng Bạch Tuyết bị phùphép ngủ say vậy.
Chỉ nhìn khuôn mặt ấy thôi, ấn tượng về một bà chúa sadistthường ngày hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại hình ảnh một cô gái đáng yêu. Và thựctế, điều đó chắc cũng đúng một nửa.
Nghĩ đến việc tôi thì không ngủ được, còn nhỏ này lại chẳnghề hấn gì, ngay cả cái dáng ngủ bình thường kia trông cũng hơi đáng ghét, nhưngnghĩ thế thì hơi soi mói quá nên tôi quyết định không bận tâm sâu xa nữa.
Bỗng nhiên, Io rên lên "Ưm" rồi trở mình.
Giống như con sóc bay đang hì hục làm tổ, cô ấy cựa quậythay đổi tư thế mấy lần, rồi lại rên rỉ vẻ khó chịu.
Nhìn cảnh đó, tôi suýt phì cười. Nhớ ra thì Io từ xưa nết ngủđã khá xấu rồi. Cô ấy cũng hay nói mớ, hồi tiểu học tôi nhớ từng câu từng chữ,hôm sau nói lại với Io "Cậu đã nói thế này này" để trêu chọc.
Mười lăm tuổi rồi chắc vẫn chẳng thay đổi đâu. Tôi vừa níncười vừa nhìn Io ngọ nguậy trong vô thức.
Rồi Io xoay người, hơi nhổm dậy.
Cô ấy nhìn về phía tôi bằng ánh mắt mơ hồ, chưa hoàn toàn mởhẳn.
Bị nhìn đột ngột khiến tôi giật mình, nhưng chắc cũng là mộtphần của cơn ngái ngủ thôi. Tôi thả lỏng ngay.
Quả nhiên, Io nói bằng giọng chưa tỉnh táo hẳn:
"Mikitaka...?"
Nói mớ rồi. Sợ đánh thức người khác, tôi hỏi khẽ: "Gì đấy?"
"Này anh..."
Tôi suýt bật cười thành tiếng. Nên để không làm ồn, tôi trấntĩnh lại rồi mới hỏi.
"Sao cơ?"
Chỉ là đang ngái ngủ thôi, nên tôi nghĩ sẽ chẳng nhận đượccâu trả lời rõ ràng nào đâu.
Nhưng Io nói rành rọt hơn tôi tưởng.
"Anh là của em mà."
Nói xong, Io lại nhắm mắt nằm xuống.
Một lúc lâu, tôi cứ nhìn mãi bóng lưng cô gái đang nằm ngủtrong tư thế như muốn quay lưng lại với tôi. Tôi ngắm nhìn góc nghiêng khuôn mặtcô ấy, chiếc gáy và tấm lưng trần không phòng bị lộ ra từ cổ áo pijama, và nhữnglọn tóc xõa trên gối tạo thành những hoa văn độc đáo.
Ngực tôi đau nhói, trái tim đập mạnh như muốn vỡ tung.
Đêm dần tàn.

0 Bình luận