Gu ăn mặc của Nagika đã thay đổi.
Trước đây, cổ thường chuộng phong cách thể thao năng động như áo khoác bóng chày hay áo hoodie. Thế nhưng trong buổi hẹn hôm nay, cô ấy lại diện một chiếc áo blouse trắng trễ vai cùng quần short, làm nổi bật đôi chân dài miên man.
Dạo gần đây Nagika rất thích kiểu thời trang như thế.
Bộ đồ táo bạo đến mức phần da thịt phô ra còn nhiều hơn cả phần vải che chắn. Giữa cái nắng như đổ lửa ngày hôm nay, tôi nghĩ dù có so với những cô gái khác thì cô ấy vẫn thuộc hàng nổi bật nhất.
Đập vào mắt tôi là đôi chân và cánh tay săn chắc với làn da rám nắng khỏe khoắn, chiếc rốn xinh xắn như thuở mới lọt lòng, xương quai xanh thẳng tắp in hằn bóng đổ, và cả đường cong thoai thoải dẫn xuống bầu ngực. Nhìn phần ngực phập phồng lấp ló sau nếp áo blouse chồng lên nhau ấy, tôi bất giác tưởng tượng đến cảnh luồn tay vào khoảng hở đó.
Và thực tế là, tôi sẽ làm như vậy.
Điểm đến của buổi hẹn ngày hôm nay là quán karaoke.
Với các cặp đôi học sinh cấp ba, mục đích đi hát karaoke thì chỉ có một mà thôi. Không phải để hát, mà là để đụng chạm xác thịt.
Tôi và Nagika lần lượt hát mỗi người một bài, khuấy động không khí theo kiểu xã giao cho có lệ. Rồi Nagika ngừng chọn bài, tiếng hát ngưng bặt. Cả hai im lặng một chút, ánh đèn trong phòng tắt đi chỉ còn lại thứ ánh sáng mờ ảo, và giữa chúng tôi toát ra một bầu không khí kiểu "hiểu rồi chứ?"...
Rồi chúng tôi hôn nhau. Nụ hôn có vị melon soda.
Chắc là do Nagika vừa mới uống thứ nước đó. Mỗi lần lưỡi cô ấy chuyển động, hương thơm ngọt lịm lại lan tỏa trong khoang miệng tôi. Chắc hẳn vị nước cam tôi vừa uống cũng đang thấm vào trong cô ấy.
Cứ thế, từng phần cơ thể và những mảnh ký ức vụn vặt như hòa tan, thấm đẫm vào nhau, xóa nhòa ranh giới giữa hai đứa.
Đúng như tưởng tượng khi nãy, tôi luồn tay vào khoảng hở áo blouse của Nagika. Từ khe hở của chiếc áo ngực, tôi chạm vào bầu ngực nhỏ nhắn của cô ấy. Không biết do chơi thể thao hay đơn thuần là do tạng người, ngực của Nagika rất săn chắc. Nó dội lại tay phải tôi một lực đàn hồi tương đương với lực tôi tác động. Cảm giác chạm vào rất mướt mát, và có lẽ do mồ hôi đọng lại dưới cái nắng ngày hè, khe ngực cô ấy hơi ướt.
Tôi tự hỏi mình nên ứng xử thế nào trong tình huống này. Dĩ nhiên, ngoài Nagika ra tôi chẳng còn kinh nghiệm nào khác nên quá nửa chỉ là suy đoán, nhưng tôi cá rằng Nagika thuộc tuýp người chủ động.
Trong lúc tôi đang xoa nắn ngực cô ấy, bàn tay phải của Nagika cũng đang lần tìm xuống đũng quần jeans của tôi.
"Thằng nhỏ" của tôi đã cương cứng như một con thú hung hãn đang thị uy. Những đầu ngón tay mềm mại của Nagika lướt nhẹ, vờn qua vờn lại bên trên chẳng khác nào đấu sĩ đang trêu ngươi con bò mộng. Ngay khoảnh khắc tôi nghĩ mình muốn cô ấy mau chóng xử lý "thanh gậy thú tính" này, ngón tay Nagika đã cởi cúc quần và kéo khóa xuống.
Dương vật tiếp xúc với không khí bên ngoài, cảm nhận được hơi lạnh khe khẽ.
"Cậu muốn thế nào?" Nagika hỏi.
Kể từ khi vào kỳ nghỉ hè, chúng tôi đã làm chuyện này không biết bao nhiêu lần. Cô ấy thừa biết tôi muốn gì mà không cần phải hỏi.
"Tôi muốn ra."
Tôi trả lời. Thế là Nagika hỏi lại, phát âm từng từ rõ ràng một cách kỳ lạ:
"Bằng cách nào?"
Tôi trả lời, giọng lí nhí hơn hẳn.
"Tôi muốn vào bên trong Nagika."
"Tức là?"
"Tôi muốn làm với Nagika."
"Muốn làm cái gì?"
"Tôi muốn làm tình."
"Đây là quán karaoke đấy? Cậu muốn làm tình ở một chỗ như thế này sao?"
"Ừ, đúng vậy."
"Không biết kiềm chế gì cả nhỉ."
"...Tuần trước cũng làm ở đây còn gì." Tôi lỡ miệng cãi lại như một đứa trẻ con.
"Tuần trước và tuần này khác nhau chứ," Nagika đáp. "Cậu muốn làm với tớ đến thế sao?"
"Ừ."
Nghe tôi nói vậy, Nagika chạm vào bộ phận sinh dục của tôi một cách thô bạo... không, có lẽ cô ấy không cố ý thô bạo, chỉ là không quen với việc xử lý "của quý" đàn ông thôi. Chà, cũng có thể vấn đề nằm ở tôi khi chưa bao giờ dám góp ý vì ngại kêu đau.
Nagika nắm chặt lấy phần đầu của tôi như thể đang nắm cán vợt tennis, rồi di chuyển lên xuống kịch liệt.
Rất đau. Nhưng hơn thế nữa, không, là một khoái cảm không gì so sánh được đã trào dâng cùng với chuyển động tay của cô ấy. Kỳ lạ thay, cách chạm của Nagika càng đau, càng cẩu thả, càng lẳng lơ thì khoái cảm lại càng tăng lên. Cảm giác như từ đũng quần lan ra đến tận mông đều chìm nghỉm trong biển cực khoái. Khoái cảm cứ thế dâng lên xương chậu, khiến tôi rơi vào cảm giác tê dại cả thắt lưng.
"A... a..."
Tôi thốt lên những tiếng không thành lời. Nghe thấy vậy, Nagika nói với vẻ hài lòng:
"Có vẻ cậu vẫn giữ đúng lời hứa cấm thủ dâm nhỉ."
Phải rồi. Tôi đã bị Nagika nghiêm cấm việc tự sướng.
Vì Nagika coi thủ dâm là một dạng ngoại tình và cô ấy cực kỳ ghét việc tôi làm thế. Dù có rất nhiều điều muốn cãi lại quan điểm đó, nhưng tôi vẫn ngoan ngoãn nghe theo. Vốn dĩ tôi cũng không phải người tự xử với tần suất cao như vậy, và tôi nghĩ nhịn một chút cũng chẳng sao. Hơn nữa, bị bảo "cấm thủ dâm" mà lại phản đối thì chẳng khác nào thừa nhận "tôi thủ dâm hàng ngày", nghe phèn chết đi được.
Nhưng hiệu quả của việc cấm dục là vô cùng lớn.
Ngay lúc này đây, chỉ cần bị Nagika chạm vào dương vật, một khoái cảm khiến tôi suýt quên cả bản thân đã chi phối não bộ. Cứ như thể Nagika đang trực tiếp chọc ngoáy vào trung khu khoái cảm của tôi và vặn cái van dopamine ra vậy.
Nhìn phản ứng đó, có lẽ Nagika cũng tin chắc rằng tôi đã giữ lời hứa.
"Ngoan lắm." Cô ấy khen ngợi.
Tôi nói như van nài:
"Tôi giữ lời hứa rồi, cho tôi làm nhé?"
Nói ra rồi tôi mới thấy hối hận đôi chút vì nghe có vẻ thảm hại quá.
"Làm sao bây giờ nhỉ..."
Tôi cảm thấy câu "Làm ơn đi, cho tôi làm đi" nghe quá trực diện, nhưng dường như chẳng còn cách diễn đạt nào thích hợp hơn.
"Tôi muốn làm với Nagika mà."
"Ưm... nhưng mà... a."
Vừa nói dứt câu, Nagika chợt lộ vẻ mặt ngờ vực.
"Cậu vẫn lén tự xử đúng không?" Cô ấy hỏi.
Bị hỏi bất ngờ, tôi buột miệng:
"Sao cậu biết?"
Thấy vậy, Nagika khúc khích cười rồi nói: "Tớ bẫy cậu thôi."
Tôi đỏ mặt. Tôi tự biết mặt mình đang nóng bừng lên, đỏ lựng đến tận mang tai. Vừa xấu hổ vì để lộ sự nông cạn của bản thân khi mắc phải một lời nói dối đơn giản, vừa xấu hổ vì bị ép phải thú nhận hành vi thủ dâm.
Nhưng gần đây tôi mới ngộ ra một chân lý. Đó là khi để lộ dương vật, chỉ số thông minh của đàn ông sẽ giảm đi đáng kể. Trong trạng thái trí tuệ thấp kém như vậy, việc sa vào bẫy một cách khinh suất cũng là điều dễ hiểu.
"Lần nào gặp tớ cũng cho cậu bắn rồi, sao cậu vẫn muốn tự mình làm thế? Tinh trùng thừa mứa quá hay sao?"
Nagika cố tình nói giọng khiêu khích. Tôi cuống quýt cãi lại:
"Nhưng tôi đã vừa nghĩ về Nagika vừa làm mà."
Tôi đã bị Nagika ra lệnh rằng nếu thực sự muốn thủ dâm thì phải tưởng tượng ra cô ấy. Và tôi đã thực sự làm thế. Tôi không dùng phim heo hay truyện tranh 18+, mà nhắm mắt lại và hình dung Nagika hiện lên sau mi mắt. Có lẽ, dù không bị ra lệnh như vậy thì tôi cũng sẽ làm điều tương tự thôi. Vì tôi nghĩ đó là cách kích thích nhất, và thực tế là tôi đã bắn ra chỉ sau khoảng mười giây.
"Hừm," Nagika hừ mũi. "Nhưng cậu vẫn thủ dâm rồi đúng không?"
"...Thì, ừ."
"Vậy thì, chắc là hoãn vụ làm tình lại thôi nhỉ." Nagika nói giọng trêu chọc.
"Cho tôi làm đi mà. Xin cậu đấy."
"Làm sao bây giờ ta..."
Nói rồi, Nagika nắm mạnh lấy phần đầu của tôi. Tôi bất giác phát ra tiếng rên rỉ thảm hại kiểu hộc.
"Dùng tay cũng sướng thế này cơ mà."
Nói đoạn, Nagika di chuyển tay lên xuống kịch liệt. Một cách đụng chạm thô bạo như muốn nói rằng "của quý" đàn ông thì cứ sờ vào là sướng thôi, nhưng ngược lại nó lại khiến tôi thấy dễ chịu.
"Thôi, dùng tay là được rồi chứ gì?" Nagika hỏi.
Vì quá sung sướng, tôi chỉ biết rên lên "a... a...".
"Nè, nè," Nagika rướn người tới sát bên. Có mùi nước hoa. Trước đây cô ấy đâu có dùng nước hoa. Một mùi hương dâu tây sắc sảo. "Dùng tay được không? Dùng tay được không?"
Không thể nói nên lời, tôi đáp lại bằng giọng đứt quãng: "Tay thì... tay thì không chịu đâu."
"Tại sao? Tại sao?"
"Tay thì... tay thì hơi cô đơn."
"Ra là vậy." Nagika cười khanh khách. "Nhưng tớ thấy dùng tay nhàn hơn mà."
Tôi lại rên rỉ, rồi lặp lại: "Không chịu, không chịu, tay thì không chịu đâu."
"Hừm." Nagika vừa quan sát bộ dạng hổ hển của tôi vừa nói. "Cách làm tình của Mikitaka-kun hơi bị đau đấy."
"Tôi sẽ cố gắng mà... hôm nay tôi sẽ cố gắng..."
Nghe vậy, Nagika tạm thời dừng tay lại.
Giữa ngón cái và ngón trỏ của Nagika đang kéo một sợi dịch nhờn. Cảnh tượng đó lại càng kích thích tôi hơn nữa.
"Cậu muốn vào bên trong tớ đến thế sao?"
"Tôi muốn vào trong Nagika." Tôi đáp ngay tắp lự.
"Nghĩa là cậu thích tớ đến mức đó?"
"Thích lắm."
"Hơn bất cứ ai trên thế giới này?"
"Hơn bất cứ ai trên thế giới này."
"Vậy à." Nagika nói.
Câu trả lời đó có vẻ mang lại cho Nagika một sự thỏa mãn nhất định. Cuối cùng cô ấy cũng nới lỏng lực nắm "cậu nhỏ" ra một chút.
Cuối cùng cũng được làm tình. Ngay khi tôi vừa nghĩ vậy, Nagika lại nắm lấy dương vật của tôi, rồi bồi thêm một câu hỏi như vừa chợt nghĩ ra.
"Vậy, cậu thích tớ hơn hay thích Manabe Maya-san hơn?"
Đối với câu hỏi đó, tôi không thể đưa ra câu trả lời ngay lập tức. Bởi vì tôi cần phải nhớ lại xem tại sao Nagika lại lôi chuyện của Maya ra vào lúc này.
~*~
Tháng Tư năm nay tôi gặp Nagika.
Lúc mới gặp, Nagika là một cô gái có phần ngây ngô, thích thể thao và video động vật. Khi đó, tôi đã nghĩ Nagika "được đấy". Vào thời điểm này, vẫn chưa có sự tréo ngoe nào trong tình cảm cả.
Tuy nhiên sau Tuần lễ Vàng, hai người chị em họ là Io và Maya chuyển đến sống tại chung cư của tôi. Thêm vào đó, ngay cả tình đầu của tôi là Ayanee cũng xuất hiện.
Tôi đã quằn quại với tình cảm dành cho Ayanee, nhưng được Io khuyên nhủ rằng "tình đơn phương vô vọng chỉ là liều thuốc độc", tôi nhớ lại cảm xúc trước kia và quyết định tiến tới hẹn hò với Nagika. (Tiện thể thì Io không biết chuyện tôi thích Ayanee. Maya thì biết).
Sau hai lần hẹn hò, tôi và Nagika chính thức quen nhau.
Nhưng cho đến lúc quen Nagika, đã có nhiều chuyện xảy ra, và tôi đã hôn Maya và Io mỗi người một lần. Chuyện tôi lỡ hôn Io thì Nagika chưa phát hiện ra, nhưng chuyện tôi hôn Maya và chuyện tôi thực sự thích Ayanee thì đã bị Nagika biết được. Kể từ đó, hễ có dịp là Nagika lại coi Maya và Ayanee như tình địch.
Chắc hẳn điều đó đã dẫn đến câu hỏi lần này.
~*~
"Thế nào," Nagika vừa nắm lỏng phần đầu của tôi vừa nói. "Mikitaka-kun thích tớ hay Manabe Maya-san hơn?"
"Cái đó là..."
Tôi vừa định nói thì Nagika bóp chặt dương vật tôi không thương tiếc. Không còn chỗ cho sự do dự nữa. Tôi hét lên bằng giọng như sắp khóc:
"Là Nagika! Là Nagika!"
"Hừm, vậy sao." Nagika cố tình nói giọng hờ hững trong khi tay vẫn chuyển động thô bạo trên lớp da nhạy cảm. "Thích đến mức nào?"
"Cực kỳ thích! Rất thích! Không gì sánh bằng luôn!"
"Nói cho tử tế vào!" Thấy tôi lớn tiếng, Nagika cũng cao giọng theo.
"Tôi thích Nagika hơn Maya! Tôi thích Nagika hơn Maya!"
Nagika cười nhe cả hàm răng trắng bóng. Một biểu cảm như thể được thỏa mãn dục vọng chinh phục. Tôi tưởng màn tra khảo cuối cùng cũng kết thúc. Nhưng câu hỏi của cô ấy vẫn chưa dừng lại. Nagika vừa bấm nhẹ móng tay vào đầu khấc của tôi vừa hỏi:
"Vậy, giữa Nakanodo Ayane-san và tớ thì cậu thích ai hơn?"
Tình cảm dành cho Ayanee là một điều đặc biệt trong tôi. Kể từ khi yêu chị ấy hồi tiểu học, tình cảm đó vẫn không hề thay đổi. Nhưng tôi không dốt đến mức ngập ngừng câu trả lời ở đây. Nên tôi đáp ngay tức khắc:
"Đương nhiên là Nagika rồi."
Về tốc độ thì chắc là không có vấn đề gì. Nhưng có vẻ như độ lớn của cảm xúc, sự liều lĩnh, sự chân thực chứa đựng trong câu nói đó không làm vừa ý Nagika.
Nagika bấm móng tay không khoan nhượng vào phần da đỏ hỏn yếu ớt. Dương vật tuổi mười lăm của tôi vốn nhạy cảm, thế mà cô ấy chẳng mảy may bận tâm.
"A ư ư..." Một tiếng rên không thành lời thoát ra.
"Nói cho dõng dạc vào!"
Tôi trả lời lớn đến mức muốn khản cả cổ.
"Tôi thích Nagika hơn Ayanee! Tôi thích Nagika hơn Ayanee!"
"Hỏi cho chắc thôi nhé, cậu thích tớ hơn Manabe Io-san đúng không?"
"Tôi thích Nagika hơn Io! Tôi thích Nagika hơn Io!"
Tôi đáp. Kỳ lạ thay, tôi chỉ định trả lời các câu hỏi vì muốn được làm với Nagika, nhưng khi nói ra miệng, tôi lại cảm thấy đúng là như vậy thật. Tình cảm dành cho Ayanee, thiện cảm với Maya, hay hảo cảm với Io, tất cả dường như đều đang bị nhuộm bẩn bởi dục vọng trắng đục trong tôi.
Qua một loạt câu hỏi đáp, có vẻ Nagika đã thỏa mãn được phần nào. Cô ấy nới lỏng lực tay đang nắm thân dương vật ra một chút và nói:
"Mikitaka-kun to xác thế này mà hễ bị nắm thóp 'chỗ đó' là lại yếu ớt chẳng khác gì con gái nhỉ."
Tôi chỉ biết thở dốc chứ không thể nào đáp lời cô ấy được.
"Thảm hại ghê, đúng là thảm hại thật đấy." Nagika lại bấm móng tay vào. Trước điềm báo bị tấn công, dương vật tôi càng cong cớn lên. "Và người biết được bộ dạng thảm hại nhường này của Mikitaka-kun, chỉ có bạn gái cậu là tớ đây thôi. Manabe Maya, Manabe Io, Nakanodo Ayane, hay những bạn cùng lớp khác, cả gia đình lẫn họ hàng, không ai biết cậu là một thằng con trai yếu đuối và đáng thương, hễ bị chạm vào 'chim' là chẳng làm được gì cả đâu nhỉ."
Trông Nagika có vẻ hưng phấn với chính những lời mình vừa nói ra. Trong bóng tối của phòng karaoke, tôi nhận ra má cô ấy đang ửng hồng đôi chút.
"Vậy thì, thưởng cho cậu nhé."
Vì quá mệt nên tôi không thể mở miệng trả lời ngay được. Ngược lại, dương vật của tôi lại cương cứng mạnh mẽ như con chó được người ta nhử mồi. Cứ như thể nửa thân dưới đang thay mặt nửa thân trên trả lời: "Vâng, em cảm ơn ạ."
"Nhưng như tớ nói lúc nãy đấy, cách làm của Mikitaka-kun đau lắm."
Nagika nói với vẻ nghiêm túc hơn ban nãy.
"Tôi sẽ cố gắng." Tôi nói, trong lòng thực sự niệm câu thần chú muốn cố gắng.
Nagika vừa cẩn thận cởi quần short sao cho không bị nhăn, vừa nói:
"Nhớ làm ướt cho kỹ vào đấy."
~*~
Làm tình xong mới quay ra hát hò nghe có vẻ ngu ngốc, nhưng với học sinh cấp ba thì tiền giờ karaoke là cả một gia tài. Thế nên vì muốn gỡ gạc lại vốn, tôi và Nagika đã hát hết mình. Dù trình tự có hơi sai sai, nhưng không khí cũng rất sôi động.
Lúc ra về, chúng tôi bàn xem lần hẹn tới sẽ đi đâu. Khi tôi đề xuất đi quán cà phê truyện tranh, Nagika làm mặt khó chịu.
"Đừng có toàn đi mấy chỗ kiểu chỉ để làm chuyện ấy như thế nữa. Thỉnh thoảng cũng phải đi mấy điểm hẹn hò bình thường chứ?"
Buổi hẹn lần trước và cả lần trước nữa cũng đều là những "điểm hẹn hò bình thường" như vậy, nên tôi tưởng chắc không sao và đề xuất, nhưng có vẻ tôi hơi được đà lấn tới rồi.
"Vậy, đi Hanayashiki nhé?" Tôi nói. Tôi chợt nhớ ra Nagika từng muốn đi đến đó vì ở đấy đang có chương trình hợp tác với một bộ truyện tranh thiếu niên nổi tiếng.
"Muốn đi quá." Nagika đáp.
"Đúng chưa nào."
"Nhưng cậu, cậu thực sự muốn đi Hanayashiki à? Cậu thực sự muốn đi Hanayashiki cùng tớ, muốn cùng tớ vui chơi sao?"
"...Hả? Đương nhiên là muốn rồi..."
"Vậy à." Nagika nói bằng một giọng điệu không dứt khoát cho lắm.
Dù sao thì buổi hẹn tiếp theo cũng chốt là đi Hanayashiki. Chúng tôi chia tay trước bữa tối. Thật ra tôi cũng muốn ăn tối cùng nhau, nhưng tiền tiêu vặt của Nagika cũng chỉ ở mức phổ thông của học sinh lớp 10, nên tài chính có hạn, số ngày có thể ăn tối cùng nhau cũng bị giới hạn theo. Dù tôi có khao, nhưng cũng không thể bao hết mọi lần được.
Sau buổi hẹn với Nagika, tôi ghé qua nhà dì Manabe.
0 Bình luận