Tập 02

Chương 5 Trốn tìm

Chương 5 Trốn tìm

Họp mặt gia tộc Nakanodo – sự kiện quy tụ đông đủ anh chị em họ của chúng tôi – thường được tổ chức tại tư dinh rộng một nghìn năm trăm tsubo ở quận Setagaya, nơi ông nội Nakanodo Genichirou cùng gia đình bác cả Sengaku sinh sống.

Băng qua khu vườn có hồ nước được bao quanh bởi những loài thủy sinh vật mà điển hình là hoa súng, cùng những hàng tùng, bách khổng lồ, tòa "Nhà khách" bốn tầng lợp ngói theo kiến trúc Nhật Bản sẽ hiện ra trước mắt.

Đó chính là địa điểm thực tế diễn ra những buổi Họp mặt nhà Nakanodo, nơi đám anh chị em họ chúng tôi gặp gỡ nhau hai lần một năm vào dịp lễ Obon và Tết.

Chơi trốn tìm ở đó vui hết sảy. Bản thân tòa Nhà khách đã là một mê cung ẩn nấp tuyệt vời, với vô số ngóc ngách khơi gợi trí tò mò con trẻ: trong tủ âm tường, sau những bức tranh cuộn trông có vẻ đắt tiền ở hốc tokonoma, dưới gầm bàn hay chui tọt vào trong bàn sưởi kotatsu.

Chưa kể vào mùa hè, cả khu vườn rộng lớn cũng trở thành sân chơi. Bóng cây râm mát, những bụi cây thấp um tùm, phía sau tảng đá khổng lồ bên hồ, hay dưới gầm cầu bắc qua con suối nhỏ... đâu đâu cũng là những chỗ trốn đầy kịch tính khiến tim đập thình thịch.

Cũng chính vì vui quá đà mà có lần, Hiyori do quá phấn khích đã lỡ tay làm vỡ cái bình quý mà bác Sengaku nâng niu như trứng mỏng. Kết quả là bác gái nổi trận lôi đình, và từ đó lệnh cấm trốn tìm được ban hành...

Tuy nhiên, đây là nhà Manabe. Khác với Họp mặt nhà Nakanodo, ở đây chẳng có cái "lệnh cấm trốn tìm" nào cả.

Dù đường đường là học sinh cấp ba mà còn chơi trốn tìm thì có hơi "cưa sừng làm nghé", nhưng nếu Hiyori đã thích thì tôi cũng sẵn lòng chiều em ấy. Hơn nữa, những "ký ức vui vẻ" thuở nào vẫn còn vương vấn đâu đó trong tâm trí, khiến tôi – dù đã quá cái tuổi chơi bời này – cũng cảm thấy chút nôn nao phấn khích.

"Được rồi, chơi thì chơi," tôi nói.

"Thôi đi anh. Ấu trĩ chết đi được," Runa phản bác, trớ trêu thay lại là người nhỏ tuổi hơn tôi.

"Có sao đâu nào, hiếm khi mới có dịp mà, chị Runa cũng chơi cùng đi!" Hiyori đáp trả ngay.

Runa thở hắt ra: "Chà, thôi được rồi." Một cách nói cho thấy con bé cũng không thực sự ghét trò này.

Vậy thì, đã lâu lắm rồi mới lại hào hứng chơi trốn tìm đây.

Phòng 203 nơi chúng tôi đang đứng được cấu thành từ phòng khách liền bếp và một phòng ngủ kiểu Tây, nói toạc ra là khá chật chội. Hành lang nối cửa ra vào và phòng khách có thông với phòng tắm và nhà vệ sinh, nhưng dù có tính cả những chỗ đó vào thì không gian vẫn quá hẹp để chơi trốn tìm.

Đang nghĩ ngợi thì Io vẫy tay: "Lại đây," rồi kéo tôi ra ban công.

Bước ra ngoài, tôi ngạc nhiên khi thấy phòng 203 và phòng 204 – phòng của Io và Maya – đã được thông với nhau. Hình như không đơn giản chỉ là tháo vách ngăn ban công, bởi lẽ ban công của các căn hộ khác đều độc lập.

"Hình như ông nội đã cho thợ sửa lại đấy," Io giải thích.

Có vẻ vì lý do hai người họ là chị em ruột, nên ông đã cho thi công đặc biệt để thông hai căn phòng 203 và 204 mà họ thừa kế lại với nhau. Chắc lại là tinh thần chiều cháu vô bờ bến của ông nội đây mà. Đám cháu chắt chúng tôi luôn được ông chăm bẵm đặc biệt chỉ với lý do đơn giản "chúng nó còn trẻ con".

Tuy nhiên, tôi thoáng nghĩ lẩn thẩn, nhỡ sau này hai đứa không ở đây nữa mà đem cho thuê thì rắc rối to... nhưng chắc ông nội vốn muốn chúng tôi định cư ở Tokyo nên mới cho thừa kế chung cư này, chắc ông cũng chẳng tính toán xa xôi đến chuyện đó. Mà thực ra cũng chỉ cần lắp lại vách ngăn là xong chuyện.

Nếu được sử dụng cả hai phòng 203 và 204, tôi cảm giác không gian đã đủ rộng rãi để chơi trốn tìm rồi.

"Nhưng nhớ đóng cửa lưới lại đấy nhé. Côn trùng bay vào bây giờ," Io dặn dò.

"Rồi rồi, ai làm ma đây? Oẳn tù tì..." Tôi giơ nắm đấm lên.

Và thế là tôi thua, vinh dự nhận vai "con ma". Tôi úp mặt xuống bàn, rồi hỏi:

"À ừm, luật lá thế nào nhỉ?"

"Đếm mười giây ấy," Io nhắc.

"Mộ..." Tôi vừa mở miệng thì nhớ ra quy tắc bất thành văn: chơi trốn tìm là phải hô to. "......ột!"

"Tự nhiên hét toáng lên thế," Hiyori cười khúc khích, tiếng cười giòn tan như tiếng đồ chơi lăn lóc.

"Hai..."

Dù tôi đếm, cả Hiyori và Io vẫn chưa chịu đi trốn mà cứ đứng đó cười tủm tỉm. Có vẻ việc tôi – thằng anh lớn đầu nhất hội – lại nhập tâm trẻ con hét toáng lên trông rất buồn cười.

Cảm thấy hơi ngượng, tôi ngẩng mặt lên.

"Không trốn à? Anh bắt bây giờ?" Tôi làm bộ dọa dẫm.

"Ahaha, Miki-nii, mặt đỏ lựng kìa," Hiyori cười nắc nẻ.

"Tại mấy đứa cười anh đấy chứ."

"Ahaha, Mikitaka, mặt gian quá đi," Io đế thêm vào.

"Đó là nói xấu người khác rồi đấy nhé?"

Không gian thật đấy chứ? Tôi cũng chẳng tự đánh giá được ngoại hình của mình. Trông mình đểu cáng lắm sao...

Dù tôi có úp mặt xuống lần nữa, mấy cô em họ vẫn chỉ đứng cười chứ không chịu di chuyển. Thế nên tôi cố tình hét lớn một lèo:

"Ba bốn năm sáu bảy tám chín mười!!"

Rồi ngẩng phắt lên và hô: "Tìm thấy cả đám rồi nhé!"

Hiyori cười ngặt nghẽo. Trái ngược hoàn toàn là vẻ mặt nghiêm túc "không cảm xúc" của Runa.

"Được rồi, ai làm ma tiếp theo?" Tôi đùa.

"Vừa rồi nháp thôi, lần này mới là làm thật này," Io phán.

"Biết rồi, biết rồi."

Cảm giác như vừa khởi động xong, lạ thay động lực chơi trốn tìm trong tôi lại tăng lên đáng kể. Đã thế này thì tôi cũng phải thể hiện bản lĩnh của một học sinh cấp ba mười lăm tuổi, dốc toàn lực đóng vai "ác ma" trong trò trốn tìm xem sao.

"Lại đếm mười giây à?" Tôi hỏi.

"Nghĩ kỹ lại thì mười giây sao mà trốn kịp, sáu mươi giây nhé," Io ra điều kiện.

"Okie."

"Đếm thầm trong đầu cũng được. Nhưng đếm xong thì phải hỏi thật to là 'Xong chưa...' đấy nhé."

Mấy cô em họ lại cười... chính xác hơn là trừ Runa ra. Khi tôi úp mặt xuống, các cô gái tản ra như ong vỡ tổ theo các hướng khác nhau.

Tôi đếm thầm trong đầu đến sáu mươi. Xong.

Bỗng nhiên cảm giác xấu hổ vì phải hét to giữa thanh thiên bạch nhật lại ập đến. Nhưng không hét thì không được, tôi quyết tâm lấy hơi gọi lớn.

"Xong chưa nào!"

Ngay lập tức, một giọng nói to gấp đôi vọng lại.

"Vẫn chưaaa đâuuuu!!"

Là giọng trẻ con thánh thót của Hiyori. Sự dứt khoát đầy hào sảng đó làm nỗi xấu hổ của tôi vơi đi một nửa.

"Xong chưa nào!"

Lần này tôi hô với tâm thế bớt thẹn thùng hơn hẳn. Chà, đàn ông con trai để ý mấy chuyện vặt vãnh này làm gì.

"Vẫn chưaaa đâuuuu!!" Vẫn là giọng nói to oang oang của Hiyori vọng lại.

Cứ lặp đi lặp lại điệp khúc ấy một lúc, cuối cùng từ xa cũng vọng lại tiếng:

"Xong rồi nhé!"

Là giọng của Hiyori, Io và Maya. Nghĩ kỹ lại thì chẳng nghe thấy giọng Runa lần nào, mà chắc cái tính của Runa cũng chẳng đời nào chịu hét toáng lên như thế.

Nào, công cuộc tìm kiếm bắt đầu. Tôi ngẩng đầu lên.

Và ngay lập tức, tôi nhận ra sự bất thường.

Cái bàn kiểu Bắc Âu mà tôi vừa úp mặt vào. Xung quanh nó có bảy cái ghế. Trong đó bốn cái là ghế ăn, một cái là ghế làm việc của dượng mà dượng hay kéo ra phòng ăn mỗi khi tôi đến dùng bữa, và hai cái cuối cùng là ghế gấp.

Tôi quan sát căn phòng thật cẩn thận. Điểm bất thường nằm ở đâu nhỉ?

Cuối phòng có một chiếc TV màn hình lớn, hai bên kệ TV là vài chậu cây cảnh dì Yuma trồng, những chiếc lá đan xen vào nhau như đang ôm ấp. Bên cạnh đó là bằng khen của Maya hồi cấp hai trong một cuộc thi tiểu thuyết được đóng khung treo trang trọng.

Trước TV là chiếc ghế sofa màu đỏ rượu vang mà Io hay nằm dài lười biếng. Gần đó có một chiếc sofa nhỏ hơn cùng tông màu, chắc là của hãng khác nhưng được bố trí khéo léo để tạo sự đồng bộ.

Đây rồi, trực giác mách bảo tôi.

Tôi cố tình bước huỳnh huỵch thật to, dậm chân thình thịch tiến lại gần ghế sofa. Ngay lập tức từ phía sau sofa vang lên tiếng chân ai đó di chuyển, chậm hơn một nhịp như tiếng vọng lại.

Tôi ngó ra sau ghế sofa.

Và ở đó có một cô gái tóc vàng. Có lẽ do bị tìm thấy quá bất ngờ nên con bé đứng sững lại, tay giơ lên một cách lấp lửng. Trên mặt thoáng một nụ cười khổ sở.

"...Runa."

Tôi nuốt lời "Tìm thấy rồi" vào trong. Vì tìm thấy quá dễ dàng nên cảm giác thành tựu không đủ "phê" để tôi hét to lên như vậy.

"...Sao lại trốn ở cái chỗ này?"

Tôi buột miệng hỏi. Runa đáp tỉnh bơ:

"Em nghĩ nơi nguy hiểm nhất là nơi an toàn nhất, ở gần ma thì ngược lại sẽ khó bị tìm thấy hơn..."

"Em ơi, đấy là tư duy của học sinh cấp hai đó," nói xong tôi mới nhớ ra Runa đúng là học sinh cấp hai thật.

Runa quả nhiên tỏ vẻ không vui, bĩu môi đáp trả:

"Ồn ào quá đấy ạ... Em sẽ đi tố cáo Io-san về vụ quấy rối tình dục ảo đấy."

"Làm ơn tha cho anh vụ đó đi."

"Vậy, em sẽ chuyển sang Maya-san."

"Nghe có vẻ còn phức tạp hơn nên tha cho anh nốt đi."

Miệng thì nói trốn tìm đúng là trẻ con và chán ngắt, nhưng Runa lúc vừa dỗi vừa lầm bầm lại trông trẻ con và dễ thương nhất hội, tôi thầm nghĩ.

Nào, còn ba người nữa.

Tôi kiểm tra sơ qua phòng 203 nhưng không cảm thấy hơi người. Dù tôi chẳng phải chuyên gia cảm nhận khí tức hay ninja gì, khả năng bỏ sót là rất cao, nhưng linh tính mách bảo ba người họ đang ở phòng 204.

Tôi đi lướt qua Runa – người đang vừa nghịch tóc vừa bấm điện thoại với vẻ mặt phụng phịu và lẩm bẩm "A, bán được hàng trên Mercari rồi" – để tiến về phía cửa sổ.

Chợt nhận ra. Cửa ra ban công đang chỉ đóng lớp cửa lưới.

Thảo nào. Không thế thì sao mà nghe được tiếng "Vẫn chưaaa đâuuu" từ phòng 204 vọng sang rõ mồn một thế. Tuy nhiên, nghĩ đến cảnh hét "Xong chưa", "Vẫn chưaaa" qua lớp cửa lưới mỏng manh mà lọt đến tai hàng xóm thì tôi lại toát mồ hôi hột vì xấu hổ. Vì vậy, tốt nhất là đừng nghĩ nhiều nữa.

Tôi bước sang phòng 204.

Căn phòng quen thuộc hiện ra. Rèm cửa họa tiết chấm bi vui mắt, đèn trần kiểu đèn chùm sang trọng. Từ ban công bước vào, ngay bên trái là TV, sâu bên trong là cửa sổ nhỏ, trước mắt là tấm thảm lông mềm mại, những chiếc gối ôm hình trái tim được xếp tỏa ra như những cánh hoa. Những con thú nhồi bông với bộ lông mượt mà được xếp hàng ngay ngắn như những trung thần của "Vương quốc Dễ Thương", nở nụ cười thân thiện như muốn nói "Chào đằng ấy, lại đến chơi à?".

Đúng là một "căn phòng con gái" bước ra từ trong tranh vẽ.

Tôi nghiêng đầu thắc mắc. Tự tiện lục lọi phòng này có ổn không nhỉ?

Đã làm ma trong trò trốn tìm, nghĩa là tất yếu phải chạm vào đồ đạc, đôi khi phải di chuyển chúng, lục tung lên để tìm người. Nhưng tôi là con trai, tự tiện lục lọi căn phòng toàn những thứ riêng tư, dễ thương của con gái thế này có được phép không? Thế chẳng phải giống hành vi của một "tên trộm biến thái" sao?

Không không, tôi đang là "Ma trốn tìm". Tức là hiện thân của sự ngây thơ vô số tội. Là từ trái nghĩa hoàn toàn với "tên trộm biến thái".

Nhưng mà, biết đâu tên trộm biến thái hồi nhỏ cũng từng làm ma trốn tìm... đang suy nghĩ vẩn vơ thì tôi chợt nhận ra.

Ui chà... cái chăn trên giường của Io rõ ràng đang phồng lên một cục lù lù...

Chắc chắn có người bên trong.

Chẳng lẽ là bẫy? Làm gì có ai trốn ở cái chỗ dễ lộ thế này...

Tức là, kịch bản sẽ là: bên trong nhồi đầy thú bông, tôi đắc ý hét lên "Tìm thấy rồi nhé!" và lật chăn ra, thấy trống không, rồi cái con nhỏ Io xấu tính đó sẽ nhìn cảnh đấy và cười nhạo vào mặt tôi... nhưng mà, nhìn kích thước khối u dưới chăn thì vẫn to quá so với thú bông.

Về cơ bản, vị trí đám thú bông mà Io cưng chiều hầu như không thay đổi. Nói đúng hơn, theo trí nhớ của tôi thì chúng vẫn đang xếp đủ đội hình ở ngoài. Nên chắc không có chuyện nhồi thú bông vào trong đâu.

Vậy thì, quả nhiên là có người bằng xương bằng thịt trong chăn.

Mà... nhìn kỹ thì chẳng phải nó đang rung nhẹ sao? Nhìn kiểu gì cũng là đang thở mà?

...Này, Manabe Io-san? Thần tượng của lớp, Manabe Io-san ơi?

"...Cái này chắc chắn là bẫy rồi, nhìn giả trân," tôi cố tình nói to.

Có vẻ như thở phào nhẹ nhõm, nhịp thở của cái khối u trên giường cũng trở nên êm đềm hơn.

Tôi bồi thêm:

"Định bụng núp lùm nhìn cảnh tôi lục lọi cái đống này rồi cười vào mặt chứ gì? Đúng là cái trò mà con nhỏ Io xấu tính sẽ nghĩ ra..."

Nghe vậy, khối chăn có vẻ bắt đầu thư giãn hơn hẳn. Dù tư thế hoàn toàn không đổi, nhưng trông nó cứ như đang ưỡn ngực đắc ý: "Chuẩn cơm mẹ nấu". Tâm lý con người thật kỳ lạ, qua lớp chăn cũng đoán được thái độ.

Cũng có khả năng người bên trong là Maya hoặc Hiyori. Nhưng cái kiểu trốn ở chỗ nông cạn thế này rồi lại còn tỏ vẻ đắc ý thì một niềm tin kỳ lạ mách bảo tôi đó đích thị là Io.

Là Io à...

Lật phắt chăn ra rồi hô "Tìm thấy Io rồi!" ngay cũng được, nhưng thế thì nhạt nhẽo quá. Con nhỏ Io đanh đá thường ngày lại đang trong tình trạng không phòng bị thế này. Hiếm khi có dịp "trời cho", phải trả thù cho những hành động bạo lực thường ngày mới được.

Tôi nhanh chóng tiến lại gần cửa sổ nhỏ, cầm lấy con thú bông hình cá có tay chân dài ngoằng được trang trí ở đó. Cái mỏ của "bé Cá" cứng cứng, có vẻ rất hợp để thực thi công lý... bằng cách cù lét.

Tôi chĩa anh bạn Cá vào khối chăn và tuyên bố:

"Vì đây là đồ giả nên..."

Rồi dùng mỏ của con thú bông chọc chọc vào khối chăn. Cảm giác cái chăn khẽ run lên bần bật.

"Dù có làm gì, ví dụ như dùng con cá này cù lét, thì cũng sẽ không phát ra tiếng động đâu nhỉ..."

Tôi thử chọc vào khối chăn thêm một lần nữa, hơi thô bạo hơn chút. Hình như có tiếng híc lọt ra. Vì tiếng rất nhỏ nên tôi tự nhủ chắc mình nhầm với tiếng vải cọ xát.

Io tuy mạnh mẽ nhưng thực ra có tử huyệt là sợ nhột. Cơ địa em ấy cực kỳ nhạy cảm với việc bị cù, nên chọc qua chăn chắc chắn vẫn có tác dụng công phá lớn.

Đã xác định chắc chắn có người bên trong, nhưng tôi vẫn diễn tiếp:

"Vạn nhất... ừm, vạn nhất có người bên trong thì—" Tôi hắng giọng khụ một cái rồi nói. "Nếu người đó chịu mở miệng thú nhận: 'Em là một đứa chơi trốn tìm gà mờ ngu ngốc, trốn ở cái chỗ vào phòng năm giây là bị lộ. Xin hãy tính đứa nông cạn này vào một điểm thành tích của ngài Ma', thì ta sẽ đại từ đại bi tha cho không cù nữa."

Chuyển động của cái chăn dừng hẳn.

Ý chí của Io đã được củng cố. Chắc chắn em ấy đã quyết tâm "thà chết vinh còn hơn sống nhục", không đời nào khuất phục trước đòn tấn công của tôi. Io là đứa càng khiêu khích thì càng cứng đầu.

Tôi giơ anh bạn Cá lên như một thanh thánh kiếm, cố tạo giọng nghiêm túc và uy lực nhất có thể:

"Nhưng, nếu đã nói đến thế mà vẫn không chịu hiện nguyên hình, ta sẽ buộc phải dùng biện pháp mạnh!"

Cầm kiếm thú bông trên tay làm tôi có cảm giác như trưởng đoàn kỵ sĩ đang ra trận... chết thật, có khi do đang chơi trốn tìm mà trí tưởng tượng của tôi tụt lùi về cấp tiểu học rồi cũng nên.

Tĩnh lặng. Thời gian chờ đợi Io đầu hàng trôi qua từng giây một.

Tất nhiên Io đã đến nước này thì sẽ không đời nào chịu lộ diện. Em ấy chắc chắn sẽ đánh cược lòng tự tôn cao ngất trời để giữ im lặng đến cùng. Mười giây trôi qua, vẫn bặt vô âm tín.

Đành chịu thôi. Định mệnh đã buộc chúng ta phải chiến đấu.

Tôi đoán Io có lẽ đang nằm sấp và cuộn tròn lưng lại như con tôm. Dựa trên suy đoán đó, tôi ấn phần cứng của anh bạn Cá vào vị trí dưới giữa khối chăn một chút, nơi tôi đoán là eo của Io, xác nhận cảm giác có người ở đó, rồi...

Với những chuyển động tinh vi và bất quy tắc, tôi di chuyển liên tục cái mỏ của con thú bông.

"Này thì! Này thì! Này thì! Này thìiiiii!!"

"Hyahyahyahyahya!! Uihihihihihihihihihihihi~~~~~~!!"

Từ trong chăn phát ra một tràng âm thanh phức tạp bùng nổ, không rõ là đang rên rỉ, đang cười hay đang khóc lóc van xin.

Quả nhiên là em. Chỉ có Io mới phát ra điệu cười không chút giữ gìn, hay đúng hơn là không thể kìm nén được như thế này!

Tuy không thấy mặt, nhưng vì Io giật nảy người như cá mắc cạn nên chăn bị trượt ra một chút, để lộ phần thân không phòng bị của em ấy. Chiếc áo nỉ màu hồng hơi bị tốc lên, để lộ một phần bụng trắng mềm như tuyết. Tất nhiên chỉ nhìn bụng thì không biết là ai, nhưng tôi nhớ màu của bộ đồ mặc nhà này.

"Ủa?? Hình như có tiếng gì đó thì phải!?"

Tôi cố tình nói to. Io trong chăn hét lên trong tuyệt vọng:

"Không có nói không có nói!! Không có nói gì hết á!!"

Ơ kìa, nói rồi kìa, ở trong đó rành rành kìa, tôi nghĩ bụng nhưng không vạch trần mà chỉ nói:

"Vậy chắc là do tưởng tượng rồiii!!"

Cứ thế, tôi ấn con thú bông vào phần thân lộ ra của Io mà ngoáy tít mù.

"Hihihi, hihahahahahahaha~~~~~~!!"

Io phát ra tiếng rên rỉ to đến mức xấu hổ. Trong tôi, những cảm xúc mang tính bạo ngược cũng bắt đầu mọc lên tua tủa như chồi non sau mưa rào.

Xét về luật trốn tìm thì thế này là thua chắc rồi, nhưng đã lỡ phóng lao thì phải theo lao, phải tìm cho ra ngô ra khoai mới được. Nghĩ vậy, tôi quyết định leo hẳn lên giường, luồn đầu con thú bông vào trong áo Io, rồi ngoáy tít bên trong lớp áo theo đủ hướng: trên, dưới, trái, phải.

"Này thì! Này thì! Này thì!"

"Ahihihihihi, hihihihihihi!!"

"Có người nè! Chắc chắn có người nè! Có người bên trong nè!!"

"Không có không có không có không có đâuuuu!! Nyahyahyahyahyahyahyahya!!"

"Thế cái giọng này là cái gì đâyyy!!"

"Chưa tìm thấy chưa tìm thấy đâu, nahyahyahyahyahyahyahya!!"

Io không chỉ lòi giọng mà còn lòi cả người ra rồi. Vì bị tôi cù nên em ấy vặn vẹo cơ thể, tay chân đạp loạn xạ, giờ thì trừ cái mặt ra, toàn bộ cơ thể đã chui ra khỏi chăn. Trạng thái cứ như muốn cãi cố rằng "Vẫn giấu mặt nghĩa là chưa bị tìm thấy đâu nhé".

Quần áo cũng xộc xệch cả, vạt áo nỉ bị tốc lên đến tận ngực, chiếc quần lửng thì bị kéo lên trông chẳng khác gì quần short. Cái gọi là "bộ dạng không thể coi được" chính là để chỉ cảnh tượng này đây. Mức độ tái hiện cao đến nỗi nếu có phát miễn phí trên mạng làm tư liệu hình ảnh minh họa cho cụm từ "bộ dạng không thể coi được" cũng chẳng có gì lạ.

Tất nhiên, quần áo càng xộc xệch thì càng dễ cù. Mục tiêu tấn công càng nhiều hơn. Tôi luồn lách từ chỗ bụng áo nỉ, từ ống quần, xâm nhập dọc ngang vào khoảng không giữa làn da trần và quần áo của Io, rồi dùng đầu con thú bông cù loạn xạ khắp nơi.

"Hư... hihi, hihihihihihi~~~~~~~!!"

"Io, tìm thấy rồi nhé!!"

"Chưa tìm thấyyy! Fuhyahahahahahahaha!!"

Io cố kìm nén kích thích, vặn mình tìm cách trốn thoát, nhưng rốt cuộc không chịu nổi mà co giật như một cái lò xo cùng với tiếng rên rỉ nũng nịu lớn.

Ngay sau đó, tấm chăn – phòng tuyến cuối cùng che gương mặt của Io – khẽ lật lên, để lộ khuôn mặt đỏ bừng, nhăn nhó chịu đựng khoái cảm của Io trong chốc lát. Cùng lúc đó, mùi hương cơ thể của Io vương trên chăn cũng bung tỏa khắp phòng.

Có lẽ góc nghiêng đầy gợi cảm đó của Io đã đánh thức dục vọng đê hèn trong tôi.

Tôi đặt con thú bông lên chăn, rồi trượt những ngón tay mình trực tiếp trên làn da trần của Io.

Khi đặt tay lên, da thịt Io mang lại cảm giác trắng mịn như lụa, cảm tưởng như nếu dồn lực thì ngón tay tôi sẽ tan chảy vào đó vậy.

"Này!" Io hét lên phản đối. "Dùng tay là phạm quy dùng tay là phạm quy dùng tay là phạm quy... híc!"

Tôi bỏ ngoài tai sự phản đối yếu ớt của Io, lẳng lặng xòe năm ngón tay ra, vuốt ve chậm rãi quanh vùng eo của em ấy. Mỗi cử động lại khiến Io phát ra âm thanh, làm tôi cảm thấy như mình trở thành một nghệ sĩ thổi sáo trong dàn nhạc giao hưởng. Cứ như thể tôi đang hòa mình vào dàn nhạc Berlin Philharmonic, tấu lên những tiếng rên rỉ của Io vang vọng khắp khán phòng.

Tấm chăn che mặt Io đã bị hất tung từ lúc nào, khuôn mặt nhuộm màu đỏ trái anh đào của em ấy hiện ra rõ mồn một. Thật thú vị khi thấy biểu cảm của em ấy thay đổi theo từng chuyển động ngón tay của tôi.

"A... ahaha... haha...!! Đừng chạm vào da!! Mikkun... không phải, Mikitaka!! Không được không được không được............"

Có vẻ như tôi đã chạm đúng vào điểm nhạy cảm nào đó. Io nhắm nghiền mắt lại như cố nén cơn khoái cảm mãnh liệt, từ khóe môi rỉ ra những âm thanh không thành lời.

"Ưư............ ưm. Ưư~~ưư~~ưư~~~~~! Không đượcccc......!!"

Đúng lúc Io hét lên thất thanh thì.

Rầm!!

Tiếng gì vậy?

Là tiếng cửa sổ ban công bị mở ra mạnh bạo. Tôi và Io phản xạ nhìn về hướng đó.

Trước cửa sổ là Runa. Con bé đóng cửa kính lại, rồi nhìn chúng tôi với vẻ mặt vô cảm đến mức đáng sợ.

Nhìn cử chỉ đó, một nghi vấn chợt nảy ra trong đầu tôi.

Ủa? Mình... đã đóng cửa kính chưa nhỉ? Hay vẫn để cửa lưới cho thoáng?

Nếu là cửa lưới, thì những âm thanh ám muội của Io lúc nãy, chẳng lẽ đã lọt hết ra ngoài...

Mà thực ra, việc Runa ở phòng bên cạnh mò sang tận đây thì câu trả lời đã quá rõ ràng rồi... Ngay lập tức, Runa phun ra đáp án phũ phàng cho nghi vấn của tôi.

"...Sao lại để cửa lưới mà thực hiện màn dạo đầu thế hả, định phát sóng trực tiếp tiếng rên rỉ cho cả thế giới nghe à. Anh chị là cặp đôi anh em họ biến thái thích 'lộ thiên' đấy à? Muốn hàng xóm đồn ầm lên mới chịu hay sao? Tha cho em đi."

Nói rồi, Runa đưa tay sờ lên gáy mình trên mái tóc vàng, vẻ mặt chán chường. Sau đó em ấy nhíu mày, thở dài thườn thượt như bà cụ non rồi nói:

"Ít nhất thì cũng đóng cái cửa sổ vào chứ... Haizz."

Rồi Runa bước ra ban công, đóng cửa kính lại với sự cẩn thận thái quá, đảm bảo không còn một khe hở nào, rồi quay trở về phòng 203.

Tiếp theo, có tiếng động sột soạt từ phía phòng của Maya.

Tôi liếc nhìn Io. Io đang thẫn thờ, có vẻ dư âm của trận cù lét vẫn chưa tan hết nên môi vẫn hơi hé mở, nhưng em ấy vẫn khẽ gật đầu ra hiệu. Tôi rón rén lại gần phòng Maya, mở cửa trượt ra.

Và ở đó, Maya và Hiyori đang ngồi kiểu con gái ngay sát cửa, có vẻ như đã nghe lén tình hình bên này từ nãy tới giờ.

"............"

Chúng tôi nhìn nhau không nói lời nào. Sự im lặng bao trùm.

Có vẻ như Maya và Hiyori cùng trốn trong phòng Maya, nhưng nghe thấy những âm thanh "bất thường" từ phòng Io, nên đã tò mò ghé mắt qua khe cửa trượt xem trọn vẹn sự tình của chúng tôi.

"Tìm thấy Maya và Hiyori rồi nhé!"

Tôi cố tình nói một cách vui vẻ để phá tan bầu không khí, nhưng cái không khí trốn tìm trong sáng ban đầu hoàn toàn không quay trở lại. Có lẽ là không bao giờ quay lại nữa.

Hiyori nhìn tôi bằng đôi mắt trong veo đến lạ thường và hỏi:

"Nè, Miki-nii, lúc nãy là cái gì thế!?"

Đôi mắt tròn xoe như không hề biết đến bất kỳ sự tà ác nào trên thế gian này khiến lương tâm tôi nhói lên.

"Chỉ là cù lét thôi mà."

Tôi cãi cố. Không không, không phải cãi cố, đó là sự thật trăm phần trăm mà. Cảm giác cứ như tử tù biết chắc án tử đang ra tòa phúc thẩm vậy... nói ra những lời ngụy biện để trốn tránh thực tại, như muốn lừa dối cả chính bản thân mình.

"Miki-nii cù lét ghê thật đó~" Hiyori cười khúc khích. "Em cũng muốn được cù lét!"

"Vậy thì..."

Nói rồi, tôi đưa tay phải về phía Hiyori.

Ngay lập tức ai đó đập mạnh vào tay tôi. Bốp!

Giống như một bà mẹ nghiêm khắc răn dạy đứa con hư dám thò tay bốc vụng đồ cúng trên bàn thờ Phật. Ngẩng lên, chủ nhân của cú đánh đó là Maya.

Sau khi giáng cho tôi cú đánh sắc lẹm, Maya lảng tránh ánh mắt tôi như thể tự bối rối trước hành động của mình, hai bàn tay nắm hờ run run, em nói:

"X, xin lỗi anh, Mikkun!! Em cũng hổng biết nữa, nhưng cảm giác cứ sai sai sao đó..."

"V, vậy à..." Bị cảnh giác ở mức độ vô thức luôn sao...

"Hiyori vẫn còn là học sinh tiểu học mà..."

Maya nói thế rồi như hạ quyết tâm, nhìn thẳng vào mắt Hiyori và nói:

"Nè Hiyori! Em có muốn ăn gì hông?"

Chủ đề bị chuyển đột ngột khiến Hiyori chớp mắt liên tục, nhưng rồi cũng trả lời:

"...Kem?"

"Vậy thì, trong tủ lạnh có Häagen-Dazs đó, chị em mình cùng ăn nghen. Nào, qua phòng bên kia nào."

Nói rồi, Maya nắm chặt tay Hiyori kéo đi. Maya lúc này trông hệt như một người chị gái thực thụ đang bảo vệ sự trong sáng của Hiyori vậy.

"Thế còn Miki-nii và Io-nee?"

"Ai biết... chắc hai người họ hơi bận chút xíu á," Maya cười lấp liếm.

"Thế ạ?"

"Ừ," rồi bằng một giọng điệu nghiêm túc lạ thường, Maya dặn dò. "...Hiyori à. Trên đời này còn nhiều chuyện biết sớm quá chưa tốt đâu. Mấy chuyện đó cứ từ từ theo thứ tự rồi hẵng biết nhé."

"Maya-nee!?"

Vừa trò chuyện như thế, hai người họ vừa đi khuất ra phía ban công. Vẫn là đóng cửa kính lại với sự cẩn thận thái quá. Không chừa một khe hở nào.

Vậy là tôi và Io còn lại hai người.

Về mặt vật lý thì đúng là hai người, nhưng cảm giác về mặt tinh thần cũng chỉ còn lại hai người trong cái thế giới riêng biệt này.

Io với khuôn mặt lạnh tanh nhìn về phía tôi, rồi bất chợt buông một từ:

"Ban ra."

"...Hả?"

"Dang chân ra. Để dễ đá."

"Không..."

"Tôi muốn đá vào bi của anh," Io nói không chút do dự, ánh mắt sắc lẹm. "Để giải tỏa bao nhiêu cảm xúc dồn nén, tôi muốn sút tung bi của anh một cú thật mạnh."

"Nói thì nói vậy..." Biết trước là sẽ bị đá vào chỗ hiểm mà còn phơi bày điểm yếu ra một cách không phòng bị thì có mà điên.

"Thế thì tôi kiện," Io nói nhanh như gió. "Tôi sẽ đi rêu rao khắp nơi là anh sờ mó cưỡng ép, giày xéo tôi rồi làm đủ trò đồi bại."

"Hả..." Chết thật, nghe thì tệ nhưng gần như là sự thật còn gì.

Đành chịu thôi.

Tôi quyết tâm, đứng vào tư thế như đang đứng tấn trước giường Io, phó mặc cho số phận. Nhắm mắt lại, trấn tĩnh tinh thần.

"Được rồi... Tới đi."

Io không nói gì thêm. Chỉ dồn hết sát khí nội tâm cuồn cuộn lên và hét:

"Chết đi!!!"

Khoảnh khắc đó, một cơn đau dữ dội xứng đáng được đặt tên là "Tuyệt Vọng" truyền từ háng lên sống lưng, chạy với tốc độ ánh sáng lên tận ót. Mắt nổ đom đóm hay ngã gục xuống mà không kịp đỡ thân mình, cái nào đến trước nhỉ?

Chỉ biết rằng từ xa vọng lại giọng nói tươi tỉnh đến lạ của Io: "Tất cả chỉ là hiểu lầm thôi nha!", rồi tiếng các cô em họ trò chuyện gượng gạo...

Cùng với những mảnh vỡ ngôn từ rời rạc, hư vô của ý thức ập đến, nhấn chìm tôi vào bóng tối.

~*~

"Io... em này, em nghĩ bi của anh là nút reset máy game hay gì à?"

"Hả?"

"À thì đúng là, tùy trường hợp mà bi của anh có thể hoạt động như nút reset thật. Nhưng mà, bi của anh không có độ bền như máy game Nintendo đâu..."

"Runa, tên biến thái đang nói nhảm gì kìa."

"Anh cũng là đồng bọn của tên biến thái còn gì. Đừng có trốn tránh nghiệp chướng của mình chứ."

Trời đã tối từ lúc nào. Đúng là "từ lúc nào" thật. Ký ức ở khúc giữa bị mất vài đoạn, nhưng có vẻ tôi đã tắm rửa sạch sẽ và thay đồ ngủ đàng hoàng.

Bởi vì bây giờ là mười một giờ đêm, tôi đang mặc pyjama và nằm trên tấm nệm trải ở vị trí cố định trong phòng 204, tức là ngay trên đường ranh giới giữa phòng của Io và phòng của Maya.

Khác với mọi khi, hôm nay có cả Runa và Hiyori cùng ngủ lại. Hiyori mặc bộ đồ ngủ in hình nhân vật hoạt hình, còn Runa thì mặc cái gọi là váy ngủ negligee.

Đáng sợ là ký ức dẫn đến hiện tại cứ bị xóa chỗ này chỗ kia. Có khi bị đá vào bi thì ký ức cũng "bay màu" theo. Sợ thật.

"Không phải đồng bọn biến thái, đã bảo tất cả là hiểu lầm mà."

"Không hiểu lầm kiểu gì mà ra nông nỗi ấy được... Mà nói chứ, bốn năm mới gặp lại cô em họ kém một tuổi và cô em họ kém hai tuổi, mà đập vào tai ngay tiếng rên rỉ ầm ĩ không thể coi được, thì nghĩ kiểu gì cũng là biến thái..."

"Đã bảo không phải tiếng rên rỉ mà... A a tức quá!! Mikitaka, cho tôi đá bi thêm phát nữa!"

"Quả nhiên em coi nó là nút reset đúng không!?"

"Maya-nee, mọi người đang nói chuyện gì thế?" Hiyori hỏi với giọng ngây thơ vô số tội.

"Ai biết... chắc là đang thân thiết với nhau đó," Maya lảng chuyện.

"Thân thiết là tốt rồi!" Hiyori cười.

Vừa nói chuyện với mọi người, tôi vừa chịu đựng cơn đau âm ỉ từ hạ bộ.

Cái này... có nên chườm lạnh không nhỉ? Tính ra thì tinh hoàn cũng được xếp vào loại nội tạng mà. Giống gan hay thận ấy. Nó là cơ quan quan trọng đối với cơ thể đến thế cơ mà. Chắc đợi mấy đứa em ngủ say rồi lén đi ngâm nước lạnh quá...

"Tóm lại là ngủ thôi, ngủ ngủ!"

Io cắt ngang câu chuyện, ra lệnh.

"Không tắt đèn ạ?"

Runa chỉ tay vào bóng đèn dây tóc hình trái tim đang tỏa sáng ấm áp.

"Cứ để thế này cũng được mà."

"Em phải tối om mới ngủ được ạ. ...Chẳng lẽ Io-san sợ bóng tối?"

"Hả? Chị siêu thoải mái nhé!!" Io nói với giọng cao vút.

Nghe giọng điệu thì thấy lo lo, nhưng tôi chẳng còn hơi sức đâu mà lo cho Io. Lo cho "thằng em" của mình là hết sức rồi.

~*~

Đại loại thế, buổi tiệc ngủ hôm đó kết thúc.

Tổng kết lại thì vẫn là một buổi sum họp đầm ấm, dễ chịu như mọi khi. Chỉ có điều, đó có lẽ chỉ là "trong phạm vi mắt tôi nhìn thấy".

Khác với mắt, mũi, miệng, lòng người không thể nhìn thấy được bằng mắt thường. Nên có lẽ vô vàn ý niệm đã cuộn xoáy, lén lút biến đổi thành hình thù mà tôi không hề hay biết.

Đó là chuyện sau này tôi mới nghĩ đến. Tôi của lúc này nào có ngờ rằng, chỉ một tuần sau buổi tiệc ngủ vui vẻ này, tôi lại bị ai đó hôn trong nước mắt.

Ngày thường trôi qua, cuối tuần đến, tôi và Ayanee lên đường đi du lịch ngắn ngày.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!