Sáng sớm thứ Bảy.
Tôi ngồi khoanh chân trên tấm thảm, vò đầu bứt tai trước đống hành lý chuẩn bị cho chuyến đi.
Chỉ còn mười phút nữa là đến giờ hẹn với Ayanee.
Điểm hẹn nằm ngay bãi đỗ xe chung cư, đi bộ chưa đến ba phút là tới. Nhưng tôi cũng chẳng muốn nước đến chân mới nhảy, thành thử thời gian để tôi đắn đo chỉ còn lại vỏn vẹn năm phút.
Tôi quyết định mang theo bộ bài tây cách đây khoảng hai mươi phút. Tuy có hơi trẻ con một chút nhưng được cái nó gọn nhẹ, chẳng chiếm mấy diện tích. Hơn nữa, dư âm của trò trốn tìm hôm nọ đã nhen nhóm trong tôi ý muốn được cùng Ayanee chơi lại những trò chơi hoài niệm kiểu này.
Còn board game thì bị tôi thẳng tay loại khỏi danh sách. Thú vị thì có thú vị, nhưng bộ tôi đang có lại cồng kềnh quá, mang theo chỉ tổ chật chỗ.
Hiện tại, tôi đang kẹt ở khâu chọn quần áo cho ngày thứ hai. Dù rất muốn mang theo mấy bộ tươm tất một chút, nhưng tủ đồ của tôi giờ chỉ toàn mấy cái áo phông cũ mèm từ hồi cấp hai, chẳng có bộ nào đủ trình diện trước mặt Ayanee cả. Thế nên tôi đành rơi vào cảnh "so bó đũa chọn cột cờ", cố tìm ra cái nào ít thảm hại nhất giữa một rừng khuyết điểm.
Trang phục cho ngày đầu tiên thì đã chốt xong. Ayanee có dặn trước: "Sẽ leo núi một chút đấy, nên em mặc đồ gì dễ vận động nhé". Nhà tôi cũng chẳng có nhiều quần áo vừa sạch sẽ vừa dễ vận động, nên cứ theo phương pháp loại trừ mà chọn thôi. Không phải là không còn chút lấn cấn nào, nhưng giờ mà cởi ra mặc lại thì cũng không kịp nữa.
Cho đến tận tối qua, tôi vẫn định mặc bộ đồ Ayanee chọn cho hồi tháng trước. Thế mà đêm qua chị ấy lại nhắn một tin đột ngột như vậy, làm vỡ lở hết mọi dự tính.
Ayanee đúng là hay có kiểu như thế. Cảm giác như chị ấy tận hưởng sự ngẫu hứng, hay nói đúng hơn là có chút thích thú khi xoay tôi như chong chóng vậy. Nhắc mới nhớ, chị ấy còn chưa nói cho tôi biết là sẽ đi đâu nữa.
Tôi tặc lưỡi chọn bừa một bộ, rồi khoác ba lô lên vai.
Định bấm thang máy xuống tầng một, nhưng buồng thang lại dừng ở tầng hai, và một vị khách không ngờ tới bước vào.
Là một cô gái. Cô ấy đang mặc bộ đồ thể thao quy định của trường cấp ba tôi đang học, loại có hai đường kẻ trắng trên vai. Trên bảng tên có ghi dòng chữ "Manabe".
Mái tóc xoăn dài che khuất một phần khuôn mặt.
Là Maya.
"Chào buổi sáng, anh Mikkun."
"Chào em... Sao sáng ngày nghỉ mà em lại mặc đồ thể thao của trường thế?"
"Tại nghe bảo mặc đồ gì dễ vận động á."
"Hả?"
Trong lúc tôi còn đang luống cuống chưa hiểu chuyện gì thì thang máy đã xuống đến tầng một.
Tại một góc bãi đỗ xe lốm đốm những cột bê tông trần, chiếc Volkswagen Golf màu trắng của Ayanee đang đậu ở đó.
Là xe Đức. Kích thước chỉ thuộc dạng phổ thông nhưng lại toát lên phong thái rất riêng. Nếu ví đôi đèn pha như khuôn mặt, thì nó mang lại ấn tượng về một người anh cả vững chãi và đáng tin cậy.
Và đứng trước đầu xe là Ayanee trong chiếc áo khoác rộng rãi của The North Face. Thiết kế áo trên nền vải tím có một đường kẻ đen lớn chạy ngang ngực và tay áo. Cả áo khoác lẫn quần dài đều ra dáng đồ dã ngoại, dưới chân cũng là giày trekking, trang bị trông có vẻ rất chuyên nghiệp.
Dẫu khoác lên người bộ đồ hầm hố, khí chất tao nhã của chị vẫn chẳng hề thuyên giảm. Có lẽ là nhờ vào những đường nét thanh tú và vẻ đẹp trưởng thành của Ayanee chăng?
Đứng bên cạnh tôi là Maya. Thấy tôi vẫn chưa tiêu hóa nổi tình hình, Ayanee lên tiếng:
"Chào em, Mikkun. Hành lý có vẻ lỉnh kỉnh nhỉ."
"Vậy ạ?"
"Thật ra đi người không cũng được mà."
"Sao thế được. Nếu ở lại qua đêm thì cần nhiều thứ lắm chứ..."
"Qua đêm!?"
Người thốt lên kinh ngạc, chẳng hiểu sao lại là Maya.
...Khoan đã, có khi nào tôi đang mắc một sai lầm xấu hổ đến cực điểm không?
"Chà, ở lại thì cũng không phải là không được..."
Ayanee nói lấp lửng rồi cười khổ.

Tôi nhớ lại câu nói của chị hôm nọ khi rủ tôi đi du lịch.
"Chị ấy à, rất thích việc ngẫu hứng lái xe đến những địa điểm du lịch nhỏ ít người biết ở tỉnh khác. Chị nghĩ nếu có Mikkun đi cùng đến đó thì sẽ vui lắm."
A, ra là thế.
Ngẫu hứng lái xe đi thì làm sao mà trọ lại được. Ý định của Ayanee là đi du lịch trong ngày.
"Vì là một chuyến đi ngắn thôi mà."
Giờ nhớ lại cuộc hội thoại, đúng là chị ấy chưa từng nói một lời nào về việc sẽ ngủ lại. Phải chăng chính mong muốn được qua đêm cùng Ayanee đã làm mờ mắt tôi?
Chết tiệt, nghĩ đến đấy thôi mà mặt tôi nóng bừng như sắp bốc hỏa. Tôi chỉ muốn dùng một đòn suplex vật thẳng cái ba lô to tướng trên lưng xuống mặt đường, dẫu cho có phải ném cả bản thân mình theo nó cho đỡ nhục.
"Xin lỗi nhé, Mikkun. Tại chị không nói rõ ràng..."
"Không không, là do em không hỏi kỹ thôi."
"Lần sau chúng ta sẽ đi qua đêm nhé." Ayanee nói.
Dù biết chị ấy không nói thật lòng, nhưng sao những lời như vậy vẫn khiến tôi vui thế nhỉ.
Tôi liếc nhìn Maya. Thế có nghĩa là...
"Maya cũng đi du lịch cùng sao?"
"Đúng rồi." Giọng Ayanee tươi rói. "Dạo này Maya hay tâm sự với chị lắm. Tiện thể chị nghĩ nếu có Maya đi cùng thì chắc sẽ vui hơn. Hôm qua chị mới nảy ra ý định này thôi, thế mà em ấy đồng ý ngay."
Phải rồi, Ayanee chỉ nói là "hai người cũng được", chứ đâu có nói là "chỉ hai người thôi". Giá mà tôi kiên quyết đẩy mạnh vụ đi hai người hơn thì có lẽ sự việc đã khác.
Bất chợt nhìn sang, tôi thấy Maya đang thu người lại một chút.
Nhắc mới nhớ, Maya biết chuyện tôi thích Ayanee. Có lẽ cô bé đang nghĩ mình là kỳ đà cản mũi cũng nên.
Tôi cố gắng nở một nụ cười tự nhiên nhất có thể và nói:
"Được đi cùng Maya thì vui quá rồi."
Gương mặt Maya bừng sáng. Trông em hệt như một chú gấu trúc đỏ vui vẻ chui ra khỏi hang khi thấy cơn mưa rào vừa tạnh. Dáng vẻ ấy đáng yêu đến mức tôi bật cười, nụ cười gượng gạo ban nãy bỗng chốc hóa thành nụ cười thật lòng. Cảm giác như mọi sự dối trá hay hiểu lầm đều chưa từng tồn tại ở nơi này.
"Đúng không." Ayanee đắc ý nói.
"Mà bảo là tâm sự, Maya tâm sự với Ayanee á?"
"Ừ."
"Tổ hợp này hiếm thấy thật đấy. Nếu không phiền thì cho em nghe nội dung được không?"
"Thật ra là..."
Vừa nói, Ayanee vừa liếc nhìn về phía Maya.
Ngay lập tức, Maya kêu lên một tiếng "Oa" nhỏ, lảng tránh ánh mắt của chúng tôi. Chân em xoắn vào nhau, hai đầu gối chụm lại và dùng hai ngón tay trỏ tạo thành dấu X trước ngực. Ý bảo đừng có nói.
Nhìn kỹ thì thấy mặt em đang đỏ lựng lên. Đỏ đến tận mang tai.
"...........?"
Ayanee nghiêng đầu. Có vẻ phản ứng đó cũng nằm ngoài dự tính của chị.
"Có vẻ là bí mật rồi ha." Ayanee nói như thể chưa có chuyện gì xảy ra, rồi ấn chìa khóa thông minh mở cửa xe.
Chúng tôi lên chiếc Volkswagen Golf. Tôi ngồi ghế phụ lái. Lớp bọc ghế màu cam dày dặn, mềm mại ôm lấy chúng tôi như một chiếc nôi.
Nhìn ra ghế sau nơi Maya đang ngồi, tôi thấy trên má em vẫn còn vương lại chút sắc đỏ. Dường như sự xấu hổ ban nãy vẫn còn vang vọng trong lòng cô bé. Em thẹn thùng đến mức khiến sự xấu hổ mà tôi cảm thấy lúc trước bỗng chốc trở về con số không theo tỉ lệ tương đối.
Có khi nào Ayanee nghĩ chuyện Maya nhờ tư vấn cũng chẳng phải bí mật gì to tát, thậm chí còn định lôi kéo tôi vào làm quân sư trong chuyến đi hôm nay cũng nên. Nhưng sự cự tuyệt của Maya mạnh mẽ hơn tưởng tượng, nên chị ấy thôi?
Ưm... chẳng hiểu nổi.
Mà vốn dĩ, chỉ nhìn biểu hiện bên ngoài thì làm sao thấu được lòng người.
Một buổi sáng mà cảm giác như ai cũng đang đi đường vòng, những lối mòn phức tạp ấy đan xen vào nhau, lúc hợp lúc tan. Như thể vẫn còn vương lại chút tàn dư của những giấc mơ ban sớm.
Ayanee có vẻ đã quen tay lái. Chiếc Volkswagen Golf lướt đi ổn định với tốc độ đều đặn. Nhờ vậy mà dù đang lái xe, chúng tôi vẫn có thể trò chuyện với cảm giác như thường ngày.
"Giờ mình đi đâu thế ạ?"
Vừa vào cao tốc Kan-Etsu, tôi liền hỏi. Maya ở ghế sau cũng ngạc nhiên hỏi vọng lên:
"Anh hổng biết hả?"
"Tỉnh Gunma. Em chưa đến đó bao giờ."
"Hừm. Đi đâu ở Gunma vậy ạ?"
"Trước mắt là đến nơi gọi là đền Akagi. Trước đó thì ghé qua Maebashi ăn trưa đã. Mà, mấy chuyến đi ngẫu hứng kiểu này thì đích đến ở đâu cũng được, nếu trước khi đến nơi mà thấy chỗ nào thú vị hơn thì tạt vào đó cũng chẳng sao."
"Đền Akagi là ngôi đền nổi tiếng lắm hả chị?"
"Không hẳn, cũng bình thường thôi."
"Thế sao mình lại đi?"
"Ưm... kể ra thì hơi dài dòng, em nghe không?"
"Đường đến Gunma chắc cũng còn xa, nghe cho đỡ buồn cũng được mà chị."
"Vậy chị kể nhé." Ayanee bắt đầu nói một cách hào hứng. "Ở trường đại học có môn 'Lịch sử văn hóa Nhật Bản', giáo sư là một ông cụ hơn bảy mươi tuổi rồi, suốt buổi chỉ toàn thao thao bất tuyệt về đền chùa thôi..."
"À... vị giáo sư nổi tiếng mà chị phải viết bài luận đợt trước ấy hả?"
"A, đúng rồi." Ayanee trầm trồ như thán phục trí nhớ của tôi. "Vốn dĩ chị cũng chẳng hứng thú gì với đền chùa đâu, nhưng vì là môn bắt buộc nên cứ học đại thôi, ai dè bài giảng thú vị phết. Thế là tự dưng chị cũng thấy tò mò."
"Bài giảng thế nào ạ?"
"Nói đơn giản thì là về nguồn gốc của tôn giáo cổ đại, nhưng nói dễ hiểu hơn là, chúng ta ấy mà, mỗi khi nhìn thấy biển lớn, núi cao hay tảng đá khổng lồ, tự nhiên tâm trạng sẽ thấy phấn chấn lên đúng không?"
"Công nhận là có 'lên' thật."
"Chẳng biết thực tế thế nào, nhưng cảm giác như mình được tiếp thêm năng lượng ấy nhỉ? Không phải kiểu tâm linh đâu nhé."
"Em hiểu mà." Tôi nói trong khi nhớ về vùng biển tráng lệ ở quê nhà Manabe tại Mie.
"Thế nên người xưa mới nghĩ là: 'Tại sao tâm trạng mình lại phấn chấn thế nhỉ', và họ giải thích rằng: 'A, ở đây có thần linh'. Rằng 'Thần linh đang ban sức mạnh cho mình'."
"Ồ."
"Nhìn tượng Phật để tưởng nhớ Đức Phật, hay nhìn thánh giá để hình dung về Chúa... nói trắng ra thì cũng khó hiểu bỏ xừ. Chúng ta vô thần mà. Nhưng cái chuyện 'nhìn thấy tảng đá lớn thì tâm trạng lên hương' thì ngay cả chị bây giờ cũng hiểu được, và cái cảm giác gán lý do 'vì có thần linh ở đó' nghe cũng lọt tai. Hay nói đúng hơn là chị thấy họ có một sự nhạy cảm tuyệt vời, một gu cảm nhận rất tinh tế. Vì thế người xưa, khi chưa có chùa chiền đền miếu gì, cứ thế mà cầu nguyện thẳng vào núi non, đá tảng. Mấy cái chính điện của đền thần hay chùa chiền Phật giáo đều là thứ được thêm thắt vào sau này thôi."
"Nghe có vẻ là một tín ngưỡng mộc mạc nhỉ."
"Đúng thế. Vậy nên khi nghe chuyện đó, chị đã muốn tận mắt đi xem những tảng đá hay ngọn núi vốn là khởi nguồn của tín ngưỡng ấy. Tò mò xem họ đã nhìn thấy thứ gì mà lại cảm thán là 'có thần linh' chứ."
"Tức là ở đền Akagi có tảng đá như vậy ạ?"
"Ừ. Đến tận bây giờ thì những tảng đá kiểu đó... gọi là Iwakura - hay Đá thiêng ấy, không còn lại nhiều đâu, nhưng đền Akagi là nơi có thể đi từ Tokyo đến khá dễ dàng, lại có thể ngắm Iwakura một cách thoải mái."
Ayanee vừa chỉnh nhẹ góc tay lái vừa nói.
"Và rồi, khi chúng ta nhìn tảng đá ấy mà thấy 'to lớn quá, tuyệt vời quá', 'cảm thấy như có năng lượng gì đó', hay lỡ đâu còn nghĩ là 'biết đâu có thần linh thật', thì chắc chắn những người sống cách đây hàng vạn năm cũng từng có cảm giác 'có thần linh' y hệt như thế. Cảm giác như... sao nhỉ, khá là vĩ mô đấy chứ?"
Tôi gật đầu hai cái rồi nói:
"Ayanee kể chuyện cuốn thật đấy."
"Chị học lỏm từ giáo sư Nakazawa dạy chị thôi." Ayanee cười ngượng nghịu.
"Nói thế này không phải chứ, cũng chỉ là tảng đá thôi mà."
"Đúng đúng. Đằng nào thì cũng có thần thánh gì đâu."
Ayanee buông một câu phủ nhận sạch trơn. Rồi như chợt nhớ ra, chị tiếp lời:
"Phải rồi. Akagi Daimyojin còn là vị thần của tình duyên đấy. Biết đâu tình yêu của Mikkun cũng thành hiện thực không chừng."
"Hể."
Nghe thế xong, tôi lại muốn đi xem tảng đá thiêng đó ngay tắp lự.
Vừa mới bị bảo là không có thần thánh gì đâu, thế mà nghe bảo thờ thần tình yêu cái là tâm trạng lại phấn khích lạ thường. Có lẽ bản chất của thần linh rốt cuộc cũng chỉ là do bầu không khí và cảm hứng mà ra thôi.
"Hay là chị nhớ nhầm nhỉ... Hình như là thực hiện mong ước của phụ nữ thì phải. Là ước nguyện tình duyên giới hạn cho nữ giới chăng..."
Ayanee bắt đầu băn khoăn nhìn những đám mây bên kia kính chắn gió. Chỗ đó quan trọng lắm đấy chứ đùa à?
"Tình duyên cho nữ giới hả chị?" Maya ở ghế sau nhoài người lên hỏi.
Đồng thời chỏm tóc ngủ dựng ngược như ăng-ten của em cũng rung rinh.
"Ừ. Mà cũng chẳng biết nữa." Ayanee cười. "Mà, mấy cái này ấy, hễ mình tin là linh nghiệm thì nó sẽ linh nghiệm thôi, chắc chắn là có đấy."
Chị phán một câu đầy lạc quan. Thôi thì, với tôi là thần tình yêu, với Maya là thần tình yêu cho nữ giới, thế là đẹp cả đôi đường.
Nhưng mà, tình yêu sao.
Maya đang yêu ai đó ư?
Cũng có những lúc dù chẳng có đối tượng cụ thể nào, người ta vẫn muốn gặp được một ai đó hay hay. Từ đó trừu tượng hóa lên một bậc, thành ra mơ màng ngưỡng vọng về thứ gọi là tình yêu, dù chỉ lờ mờ.
"Không phải là sự xao động nhất thời của con tim đâu, em nghĩ là có thứ gọi là tình yêu đích thực đấy."
Chợt tôi nhớ lại những lời Maya từng nói hồi tháng Năm. Maya lúc đó trông quả quyết đến lạ.
Có lẽ Maya đang có người trong lòng thật. Nghĩ đến đó, chẳng hiểu sao lòng tôi lại xao động.
Mất khoảng hai tiếng để đến Maebashi.
Tôi, Ayanee và Maya - tổ hợp ba người này tuy hiếm gặp nhưng chuyện trò cũng rôm rả ra phết, chẳng gặp vấn đề gì. Chỉ là khi có Maya ở bên, tôi cảm giác Ayanee nghiêng về phía "người chị họ Ayanee" hơn là "Ayanee của những lúc chỉ có hai người", khiến khoảng cách dường như xa thêm một chút.
Xe chạy qua thị trấn nơi thời gian trôi chậm rãi, với những tòa nhà thấp bé hơn hẳn so với Tokyo. Ấn tượng mang lại gần giống với thành phố Omiya nơi tôi sống hồi cấp hai. Khi đi qua cầu Gunma bắc ngang sông Tone, Ayanee nói:
"Hơi sớm một chút nhưng chiều nay còn phải leo núi, nên mình ăn trưa sớm nhé."
"Nhắc mới nhớ, sao lại phải leo núi ạ? Đền Akagi nằm sâu trong núi hả chị?"
"Không, đền Akagi thì đi xe đến được. Nhưng từ đó đến chỗ tảng đá thiêng Hitsuishi thì phải leo núi khoảng một tiếng nữa cơ."
"Cách xa nhau ghê nhỉ."
"Ừ, leo núi mãi cũng tốn thời gian, nên chắc người xưa đã xây đền ở chân núi cho tiện bề cầu nguyện chăng."
Ra là vậy. Chỗ ở của thần linh cũng tùy tiện phết nhỉ. Toàn nương theo sự thuận tiện của con người.
Nằm ở một góc khu dân cư chẳng có gì đặc biệt, bao quanh là những ngôi nhà mái ngói, có một nhà hàng kiểu Tây căn trệt màu vàng mang phong cách ngoại quốc. Hình như đây là quán món ăn Trung-Nam Mỹ mà Ayanee muốn đến.
Trong bãi đỗ xe rộng rãi có ba chiếc xe biển số Maebashi đang đậu. Hiên nhà được tận dụng để làm vườn, những bông hoa đủ sắc màu đang nở rộ trong các chậu cây, hòa tan những cánh hoa vào bầu trời.
Mở cánh cửa màu cam ra, mùi gia vị thơm nồng ùa tới cùng với tiếng chuyện trò râm ran.
Có vẻ quán này do một nam đầu bếp một mình quán xuyến, chúng tôi đợi ở cửa một chút rồi được dẫn vào chỗ ngồi. Vừa đi vừa tán gẫu vài câu nhẹ nhàng. Cái cảm giác thư thái vừa đủ này, hình như ở Tokyo không có.
Từ thực đơn viết tay, tôi gọi set Kebab và cơm Taco. Ayanee gọi set Tacos và cà ri. Maya chọn set Kebab và cà ri.
Trong lúc chờ món, Ayanee nói:
"Bia Mexico tuyệt lắm đấy nhé."
Mắt chị ấy sáng rực lên khi nhìn những chai rượu xếp sâu trong quầy. Tất nhiên là giờ không được uống rồi.
Đồ ăn được mang lên.
Nhắc đến Kebab, trong đầu tôi hiện lên hình ảnh khối thịt xoay tròn được xẻ bằng dao, nhưng đó chỉ là một loại Kebab thôi. Thực tế từ này dùng để chỉ các món thịt nói chung theo nghĩa rộng hơn... sở dĩ nói vậy là vì món Kebab đặt trước mặt tôi không giống loại kia. Ấn tượng giống như những miếng thịt lớn được nướng vừa tới hơn.
"Rốt cuộc thì Kebab là cái gì thế nhỉ?" Tôi hỏi.
"Chị cũng từng thử tra rồi, nhưng định nghĩa mơ hồ lắm." Ayanee đáp.
Định nghĩa thế nào không biết, nhưng tóm lại là ngon. Thịt dày dặn, bên trong còn có phô mai. Nước thịt trào ra trong miệng.
Ayanee vừa cẩn thận cuốn bánh Tacos vừa nói:
"Nghe bảo Maebashi nổi tiếng về thịt lợn đấy. Hằng năm đều tổ chức cuộc thi món ăn từ thịt lợn, quán này hình như cũng từng đạt giải nhất rồi."
"Ồ." Một thị trấn ngập tràn các món thịt thật tuyệt làm sao, tôi thầm cảm thán đúng kiểu một thằng con trai cấp ba.
"Oái." Chợt thấy Maya làm rớt sốt Salsa từ chiếc bánh Tacos.
"Này này, em đó nghen Maya."
Ayanee cười, lấy khăn tay lau vết sốt dính trên bộ đồ thể thao cho cô bé.
Ăn xong, chúng tôi hướng về phía đền Akagi.
Vừa ra khỏi khu dân cư có nhà hàng lúc nãy, khung cảnh đồng quê trải rộng trước mắt, không còn một tòa nhà cao tầng nào nữa. Màu xanh của bầu trời chiếm trọn một nửa khung cửa sổ xe, nhìn rõ cả những đám mây tích điện đằng xa.
Những ngôi nhà hoang hay rỉ sét xuất hiện ngày một nhiều, xen lẫn là đất hoang và ruộng đồng bị bỏ không, một thị trấn nông thôn như bước ra từ bức ảnh đã phai màu. Dân cư thưa thớt dần, cảm giác như chẳng bao lâu nữa tất cả sắc màu sẽ bị rút cạn, cả thị trấn sẽ chuyển sang một màu trắng toát, và chúng tôi đang chứng kiến quá trình đó vậy.
Một chiếc xe tải chạy lướt qua. Nếu không nhờ chuyến du lịch này, có lẽ cả đời tôi cũng chẳng bao giờ lướt qua những con người sống ở đây. Nghĩ thế tự nhiên thấy kỳ lạ thật.
"Nhìn kìa, cổng Torii đấy." Ayanee reo lên.
Hình như gọi là Đại cổng Torii Akagi. Lại gần mới thấy nó lớn hơn nhiều so với ấn tượng khi nhìn từ xa. Phải to gấp rưỡi cột điện. Mà không, khéo còn to hơn cả khu chung cư chúng tôi đang ở ấy chứ? Cái cổng Torii đứng sừng sững cô độc giữa ngã tư vắng vẻ này trông đúng là một cảnh tượng hiếm có.
"Đây là đền Akagi... hả chị?"
Dù biết thừa là không phải nhưng tôi vẫn hỏi.
"Không, đây chỉ là cái cổng Torii thôi. Đến đền Akagi chắc phải mất tầm ba mươi phút nữa."
"Sao tự nhiên lại có mỗi cái cổng Torii ở chỗ này nhỉ?"
"Ai biết. Cơ mà mấy khung cảnh kỳ quặc kiểu này không đi du lịch thì sao thấy được, đấy cũng là một cái thú của việc đi đây đi đó."
Ayanee nói vẻ mãn nguyện.
Đi qua cổng Torii lớn, chúng tôi hướng về phía núi. Từ đoạn này, độ dốc của con đường bắt đầu tăng lên. Nhà dân thưa thớt hẳn, thay vào đó là những cánh rừng sâu thẳm lấp đầy các khoảng trống.
Càng đi, những ngôi nhà cũ kỹ hay mấy bãi đất trống không rõ mục đích cũng biến mất, cuối cùng hai bên đường hóa thành rừng rậm. Giờ đây chúng tôi đang chạy xe hoàn toàn giữa rừng.
Dốc cao, khúc cua cũng nhiều nên xe rung lắc mạnh hơn. Maya ở ghế sau cứ theo nhịp rung mà kêu "Oa oa". Nhưng Ayanee thì chẳng hề nao núng, cứ thong dong lái xe như thể sắp huýt sáo đến nơi.
"Cảm giác... nơi này ghê gớm thật đấy." Tôi buột miệng.
"Hả, thế này là bình thường mà."
"Thế ạ? Em thấy hơi người cứ vắng dần đi sao ấy."
"Chà, đây cũng là cái thú của việc đi du lịch mà lị. Bình thường mấy khi em đến những nơi vắng tanh thế này đâu đúng không?"
Ayanee nói đầy hân hoan.
"Thì đúng là thế thật." Nhưng em đâu có khen đâu.
"Ở Tokyo đi đâu cũng thấy người ken đặc, chẳng thấy yên lòng chút nào. Thế nên thỉnh thoảng phải đi du lịch để cho tâm hồn được nghỉ ngơi."
"Mấy chuyến đi của Ayanee, nhìn chung đều kiểu thế này ạ?"
"Kiểu thế này là sao?"
"Là nhìn chung đều không có kế hoạch cụ thể ấy."
Ayanee ngẫm nghĩ một chút rồi nói:
"Ừ thì... Ban đầu chị còn chẳng xác định đích đến nữa cơ. Cứ mơ hồ muốn đi đâu đó thật xa, thế là chẳng thèm nhìn bản đồ chỉ dẫn, cứ dựa vào trực giác mà lái ra biển thôi."
"Rồi có đến nơi không chị?"
"Có chứ. Lần đó tình cờ đến được Umihotaru." Ayanee nheo mắt nhìn về phía bên kia cửa sổ xe. "Tuyệt lắm nhé. Umihotaru vắng người lúc đêm khuya thực sự... có một cái gì đó hay ho không tả được. Cảm giác như tất cả mọi người đều biến mất, thế giới chìm sâu xuống đáy biển, và mình độc chiếm lấy khung cảnh đó vậy."
Ayanee quay sang cười với tôi ở ghế phụ. Một nụ cười mà chị ít khi để lộ. Giống như nụ cười dành cho đồng phạm trong một trò nghịch ngợm. Vẻ đẹp ấy khiến tim tôi hẫng một nhịp, chưa kịp đáp lời thì Ayanee đã khẽ nhìn ra ngoài cửa sổ và tiếp tục câu chuyện.
"Chắc là từ lúc đó, chị mới bắt đầu gọi cái cảm giác muốn đi đâu đó thật xa xôi mù mịt này bằng cái tên 'du lịch'. Giờ thì chị cũng biết tra cứu mấy món ngon ở điểm đến như thế này, ra dáng đi du lịch hẳn hoi rồi, nhưng cái cảm giác cốt lõi bên trong vẫn là..."
"Lang thang?" Tôi hỏi.
"Đúng, là lang thang. Dùng từ hay đấy." Ayanee nói giọng hơi trẻ con. "Gọi là du lịch nhưng chị cũng chẳng muốn cất công đến mấy chỗ đông người làm gì."
"Cảm giác chị lạ thật đấy."
"Không đâu, những điểm du lịch ít người biết cũng nhiều lắm chứ bộ?" Ayanee hơi cao giọng. "Mà, với người làm du lịch ở đó thì chắc chẳng vui vẻ gì... Chị nghĩ đền Akagi cũng là một nơi như thế. Nghe giáo sư kể chuyện, chị nghĩ chắc chỗ đó vắng người mà lại đẹp, nên mới muốn đi thử xem sao."
Ra là vậy. Tôi cũng có chút thắc mắc sao lại chọn cái điểm du lịch ít tiếng tăm thế này, hóa ra Ayanee chọn vì nghĩ là nó vắng người.
"Chị còn muốn đi nơi nào khác nữa không?"
"Chắc là quần đảo Izu. Có một nơi tên là đảo Kouzu, xuất hiện trong cuốn tiểu thuyết chị đọc trước đây, nghe bảo bầu trời đêm ở đó đẹp tuyệt vời luôn ấy..."
Mải nói chuyện thì chúng tôi cũng đến đền Akagi.
Đông người hơn dự đoán.
Bãi đậu xe chật hẹp nêm kín khoảng hai mươi chiếc xe của khách tham quan. Dọc đường đi hầu như chẳng gặp ai, thế mà đám người này từ đâu chui ra vậy nhỉ.
Có những người mặc đồ leo núi giống chúng tôi. Trang bị kỹ đến mức khiến thằng tôi đang mặc áo ngắn tay đơn giản phải thấy xấu hổ.
"Hitsuishi nổi tiếng thế cơ à...?" Ayanee nói.
Thật vậy sao. Dù tốt hay xấu thì tôi cũng không nghĩ lại có nhiều người muốn xem "chỉ là một tảng đá" đến mức này.
Trước mắt thì cứ vào viếng đền Akagi đã.
Đền Akagi nằm bên bờ một cái hồ lớn tên là Onuma. Mang tiếng là bờ hồ nhưng ấn tượng mang lại giống như một hòn đảo nhỏ giữa hồ hơn.
Để vào đền, phải đi qua cầu Kitsutsuki, một cây cầu gỗ bách có lan can sơn đỏ. Mặt hồ Onuma biến đổi hình dạng đa chiều, phản chiếu ánh nắng, gửi lên bầu trời những tia sáng ngẫu nhiên. Văng vẳng tiếng chim từ xa, nghe rõ cả tiếng cây cối xào xạc trong gió. Không khí se lạnh, dễ chịu vô cùng.
Qua hết cây cầu, cổng Torii của đền Akagi chào đón chúng tôi. Từ đây là khuôn viên đền thờ.
Những cây sồi Mizunara vĩ đại sừng sững uy nghiêm, phả vào chúng tôi luồng không khí thanh khiết. Ánh sáng lốm đốm xuyên qua vòm lá chiếu lên Ayanee và Maya, làm làn da của hai người trông càng trắng hơn. Phía tay trái có thể nhìn bao quát bờ hồ, những con sóng đang nhảy nhót như lũ trẻ thơ ngây.
Leo lên những bậc thang đá là khu vực thanh tẩy và văn phòng đền, phía bên kia là tòa bái điện màu đỏ son tráng lệ nằm giữa hai bức tượng sư tử đá. Những song cửa được sơn xanh lục tạo ấn tượng rất thanh nhã.
Sau khi cầu nguyện ở bái điện, Ayanee bảo: "Tiện thể chụp tấm hình kỷ niệm đi".
Nhờ một chị nhân viên mặc đồ vu nữ ở văn phòng đền giúp, ba chúng tôi chụp một tấm ảnh kỷ niệm. Ảnh đẹp phết. Tôi định bụng lát nữa sẽ nhờ gửi qua LINE, để thi thoảng lôi ra ngắm rồi cười tủm tỉm một mình.
Ayanee hỏi chị nhân viên:
"Từ đây muốn đến Hitsuishi thì đi đường nào ạ?"
Ngay lập tức, chị nhân viên tỏ ra bối rối.
...?
Theo lời chị nhân viên thì hình như chỉ riêng tỉnh Gunma đã có 118 ngôi đền mang tên "Akagi", còn trên cả nước thì có hơn 300 đền. Ngôi đền Akagi chúng tôi đang đứng đây, tên chính xác là đền Daido Akagi, là ngôi đền Akagi nổi tiếng nhất về mặt du lịch ở tỉnh Gunma.
Trong khi đó, nơi có tảng đá thiêng Hitsuishi lại là đền Sanyasawa Akagi, nằm cách đây một quãng khá xa. Cả đền Daido Akagi và đền Sanyasawa Akagi đều là những "Bản cung" (đền chính) hiếm hoi, nhưng địa điểm thì lại khác nhau.
"Hả..." Chúng tôi nghe mà mắt tròn mắt dẹt.
"Thường thì nói đến 'Đền Akagi tỉnh Gunma' người ta sẽ nghĩ đến nơi này, chứ hiếm ai muốn đến chỗ Hitsuishi lắm."
"Nhầm hàng rồi." Ayanee vừa nói vừa kéo dài lọn tóc của mình.
"Chắc tra từ khóa 'Gunma Đền Akagi' thì chỗ này hiện ra trước Sanyasawa mà..." Chị nhân viên cười khổ.
Cũng hơi hiểu được. Dù có thần linh hay không, thì làm gì có chuyện nhiều người muốn đi xem "chỉ là một tảng đá" đến mức này chứ.
"Vậy mấy người mặc đồ leo núi kia là đi đâu thế ạ?" Tôi hỏi.
"Chỗ này là cửa ngõ của cung đường leo núi Akagi. Nhiều người đến đây viếng đền xong rồi mới đi leo núi."
Ra thế. Cùng là leo núi nhưng đích đến lại khác nhau.
"Sao lại có tới 300 đền Akagi lận vậy ạ?"
Maya hỏi bằng chất giọng kính ngữ pha chút âm sắc vùng Mie.
"Vì Akagi Daimyojin là vị thần rất linh thiêng nên được chia tách ra thờ phụng (Phân tự) ở khắp nơi đấy ạ." Chị nhân viên liếc nhìn Ayanee rồi nói tiếp: "Mọi người từ Tokyo đến đúng không? Ở Tokyo cũng có đền Akagi thờ Akagi Daimyojin đấy."
Maya lẩm bẩm chỉ đủ để tôi nghe thấy: "Kiểu như có fanclub ở khắp nơi ha..."
Bị bắt xuống núi, rồi bị chia tách ra tận Tokyo, công việc của thần linh cũng vất vả thật.
"Chà, đây cũng là cái thú của việc đi du lịch chăng...?"
Ayanee nói với dấu hỏi chấm to đùng, rồi bắt đầu dùng điện thoại tra cách đi đến đền Sanyasawa Akagi. Rồi chị nghiêng đầu.
Có vẻ mất khoảng một tiếng nữa. Nhìn ảnh trên Wikipedia, Ayanee rên rỉ "Ưm...".
Tôi cũng thử tra về đền Sanyasawa Akagi.
Về ngoại quan thì đó là một ngôi đền khá cổ kính và trầm mặc. Bên cạnh cột đá khắc dòng chữ "Huyện Xã Đền Akagi" là chiếc cổng Torii lớn màu xám đứng uy nghiêm. Trong khuôn viên là hàng cây tuyết tùng và sồi dẻ, bái điện làm bằng gỗ theo lối kiến trúc Shinmei-zukuri, thiết kế không có chút gì gọi là vui chơi giải trí cả.
Diễn tả thế này hơi kỳ, nhưng tôi nghĩ nơi thực sự có thần linh ngự trị có lẽ phải là những chỗ như thế này. Khác hẳn với đền Daido Akagi sành điệu chúng tôi đang đứng, nơi đó chẳng hề hào nhoáng. Mà biết đâu cũng có vị thần thích lòe loẹt không chừng.
Mặt trời đã bắt đầu ngả bóng.
Ayanee bỗng nhìn về phía hồ Onuma. Ở đó có một bến thuyền nhỏ. Một căn nhà lắp ghép nhỏ mái tam giác màu xanh bạc hà đang làm quầy tiếp nhận thuê thuyền. Bên mép nước là những chiếc thuyền thiên nga với đôi mắt tròn xoe, đang ưỡn ngực đầy kiêu hãnh.
Hồ Onuma tạo nên những gợn sóng hình khảm, những con sóng vừa phản chiếu ánh sáng vừa tách ra rồi lại hợp nhất một cách ngẫu nhiên. Mặt hồ màu ngọc lục bảo rung động không ngừng trải dài đến bờ bên kia, và tôi chợt nghĩ, chèo thuyền qua cái hồ này chắc là vui lắm đây.
Có vẻ Ayanee cũng có cùng suy nghĩ. Chị cười sảng khoái và nói:
"Hôm nay quyết định là ngày đi thuyền nhé."
Kế hoạch thay đổi.
Ba người chúng tôi lên thuyền. Trước khi lên, chị nhân viên có hướng dẫn cách lái, nhưng giải thích vèo cái hết có mười giây, làm tôi hơi lo không biết có lái nổi không.
Nghe bảo cơ chế giống xe đạp. Chỉnh hướng bằng tay lái, đạp bàn đạp bằng chân thì thuyền sẽ đi. Tóm lại là xe đạp trên mặt nước. Hình như đây là loại phổ biến nhất trên toàn quốc.
Dù chưa chèo thuyền bao giờ nhưng tôi vẫn lái ngon ơ.
Khi thuyền rời xa bờ, Ayanee và Maya đồng thanh reo lên "Ồ~". Dù chẳng làm gì to tát mà được khen thì cũng hơi ngượng. Nhưng mà vui.
"Ayanee, không đi Hitsuishi nữa thật ạ?"
Tôi hỏi lại cho chắc.
"Thôi, thế này cũng được mà, đằng nào mình cũng viếng Akagi Daimyojin rồi còn gì? Kết quả thì cũng như nhau cả thôi."
Tức là thay đổi tâm tính rồi chứ gì. Hay nói đúng hơn, chị ấy thuộc tuýp người nếu thấy vui rồi thì mục đích chính của chuyến đi cũng chẳng quan trọng nữa.
Đi du lịch thế này có ổn không trời, tôi thầm nghĩ. Mà thôi, Ayanee bảo được thì là được.
Có khi chính những người giống Ayanee đã cho xây bái điện hay thúc đẩy việc phân chia đền thờ cũng nên. Kiểu vừa nói "Thực chất cũng như nhau cả thôi", "Thần thánh là do cảm hứng mà" vừa làm ấy.
"Maya, đằng kia có cá chép kìa." Ayanee chỉ tay xuống nước.
"Đâu, đâu ạ?"
"Ahaha, nó chạy mất tiêu rồi." Ayanee cười tươi như thể vừa được tắm trong bọt nước.
Ánh mặt trời ấm áp chiếu rọi chúng tôi. Làn gió mát lành lướt trên mặt hồ, hơi ấm và hơi mát luân phiên ùa tới khiến cả nhóm thư thái vô cùng. Tiếng sóng vỗ như tiếng thở của hồ nước, tiếng chim cúc cu và chim đớp ruồi vang vọng. Cảm giác bồng bềnh trên mặt nước cũng thật dễ chịu, và tiếng trò chuyện vui vẻ của Ayanee và Maya sau lưng khiến tôi chỉ muốn cứ thế này mãi.
Ayanee nói:
"Phải rồi, trước khi về phải mua bùa cầu duyên nữa chứ."
Nhắc mới nhớ, Akagi Daimyojin là thần tình yêu mà. Giờ thì nguồn gốc của danh xưng đó là từ đền Daido Akagi hay đền Sanyasawa Akagi tôi cũng chẳng rõ nữa, mà cũng cóc cần quan tâm làm gì.
"Thế, chuyện đó sao rồi?"
Ayanee buông lời nhẹ bẫng như gió thoảng trên mặt nước.
"Chuyện gì ạ?"
"Chuyện tình duyên của Mikkun ấy."
Tôi ngừng đạp một tích tắc, liếc nhìn về phía Ayanee ở ghế sau. Chị đang nhìn tôi bằng ánh mắt không chút tạp niệm.
"Tiếp chuyện hôm nọ ấy. Em vẫn gặp Nagika chứ?"
Bị Ayanee hỏi chuyện đó, dù muộn màng nhưng tôi vẫn cảm thấy chút phản kháng trong lòng.
Cảm giác phản kháng ấy không phải thứ sẽ mất đi theo thời gian, cũng chẳng phải thứ sẽ mạnh lên, mà nó thay đổi tùy theo tâm trạng của tôi lúc đó hay tình huống hôm ấy, nhưng có lẽ vì sau nửa ngày đi chơi, lúc này nó đang hơi mạnh mẽ.
Nhưng tôi cố gắng không để lộ điều đó ra ngoài:
"À, cũng bình thường thôi ạ."
Do tôi quá chú ý đến giọng điệu chăng. Trái ngược với cảm xúc trong lòng, nghe lại có vẻ hào hứng hơn hẳn.
"Thế á?"
"Thì, tại vướng đợt kiểm tra mà."
"Ra vậy..." Ayanee tỏ vẻ tiếc nuối.
"...A nhưng mà, bọn em hẹn hò buổi tiếp theo rồi."
"Thật á!? Thế thì tốt quá rồi còn gì!"
Ayanee vui mừng ra mặt. Chị nở nụ cười rạng rỡ như ánh trăng, thứ ánh sáng vĩnh viễn không bao giờ để lộ mặt tối cho trái đất thấy.
"Sẽ đi đâu thế?" Ayanee hỏi dồn.
"Thảo Cầm Viên Arakawa mới mở khu tương tác nên bọn em định đi thử. Là Nagika đề xuất đấy ạ."
"Hể, tuyệt nhỉ."
"Vâng, nghe bảo Nagika hay đi sở thú lắm..."
Gì thế này, cái cảm giác này.
Đủ loại cảm xúc đang quyện chặt vào nhau.
Sự trống rỗng khi phải xác nhận lại qua những cái gật đầu vô tư lự của Ayanee rằng chị ấy chẳng hề coi tôi là đối tượng yêu đương.
Niềm vui khi Ayanee hứng thú với câu chuyện của tôi... vui vẻ lắng nghe đứa em họ kém bốn tuổi đang chạy đôn chạy đáo với mối tình đầu.
Nỗi xấu hổ khi phải kể về sự hấp dẫn của Nagika cho người khác nghe.
Cảm giác tội lỗi như thể mọi điều mình nói đều là giả dối, như thể mình đang nói dối không ngượng mồm suốt bấy lâu nay.
Và một cảm xúc phức tạp không thể xếp vào bất cứ loại nào trong bốn điều trên.
Trong khi vô vàn cảm xúc trộn lẫn, thì từng cái, từng cái một lại rõ ràng là cảm xúc của tôi đến mức như thể cầm nắm được.
Cảm xúc như bị tống vào chiếc máy xay sinh tố cùn lưỡi. Cứ mỗi vòng quay lại cứa vào tim đau điếng, chiếc máy thi thoảng khựng lại, rên rỉ những âm thanh yếu ớt.
Mỗi khi một cảm xúc bị nghiền nát lại để lại trong tôi nỗi đau khổ, rồi cảm xúc ấy lại tái sinh, lại bị nghiền nát. Cái vòng lặp vô vi ấy không sao dừng lại được, và tôi chỉ biết bàng hoàng đứng nhìn nó tiếp diễn.
Rốt cuộc, tôi vẫn tiếp tục huyên thuyên về Nagika.
"Nagika vốn quê ở Kagoshima, nghe bảo từ hồi đó cậu ấy đã hay đi sở thú một mình rồi. Trước giờ cậu ấy hay gửi video động vật dễ thương qua LINE cho em, nhưng em không ngờ cậu ấy thích động vật đến thế. Dạo này cậu ấy hay tìm kiếm thông tin về Thảo Cầm Viên Arakawa trên mạng xã hội, thấy ai đi khu tương tác sớm là ghen tị ra mặt. Điểm nhấn của sở thú là chuột lang nước, nhưng Nagika cũng thích lợn cảnh mini lắm, hễ thấy video lợn mini là lại hí hửng share cho em xem..."
Ayanee vừa gật gù vừa nghe chuyện của tôi với vẻ đầy thích thú.
Trái ngược với sự phức tạp trong lòng, hành động của tôi lại đơn giản đến lạ lùng. Đó là đóng vai "một thằng con trai mười lăm tuổi đang rộn ràng con tim vì mối tình đầu với cô bạn cùng lớp, và hào hứng báo cáo lại cho bà chị họ nghe".
Giữa muôn vàn cảm xúc, chắc chắn tôi đã chọn "niềm vui".
Tôi đã chọn nó theo nguyên lý nào nhỉ?
Chủ động? Thụ động? Có ý thức? Hay vô thức?
Không biết nữa.
Chỉ biết chắc chắn là câu chuyện của tôi đang làm Ayanee vui. Sự thật là chị ấy đang cười lộ cả hàm răng trắng bóng, nói những câu như "Được đấy Mikkun", "Tuyệt vời, thanh xuân là đây chứ đâu".
Có lẽ vì thế mà miệng tôi cứ tuôn ra những chuyện về Nagika. Ayanee vui vẻ hưởng ứng từng câu từng chữ.
Chuyện tình yêu thường tình giữa hai chị em họ. Một ngày thường nhật bình yên có thể thấy ở bất cứ đâu.
Có lẽ tôi muốn kết thúc tình huống này bằng cách diễn vai đó. Làm vậy, thứ cảm xúc không tên đang cuộn trào trong thâm tâm tôi sẽ bị chôn vùi vào bóng tối mà không bao giờ bị nhìn thấu.
Tôi sẽ có thể dán chi chít những tờ giấy nhớ rẻ tiền lên cuốn sổ ghi chép sự thật, viết lên đó những lời sáo rỗng bề mặt, để rồi khiến những dòng chữ thực sự viết trong cuốn sổ trở nên hoàn toàn không thể đọc được nữa.
Và tôi sẽ có thể tiếp tục mối quan hệ chị em họ bình thường này.
~*~
Chuyến đi đã kết thúc, tôi về đến nhà.
Đêm ấy, chẳng hiểu sao tôi trằn trọc mãi không ngủ được. Dù có xoay trở thế nào cũng không tài nào yên giấc. Màn đêm đen đặc như màu máu khô cứ kích thích thần kinh, khiến tôi thao thức không yên.
Đó là một đêm mà não bộ tôi cứ như một đống sắt vụn. Rõ ràng tôi đang suy nghĩ miên man về một điều gì đó, nhưng điều đó lại chẳng mang chút ý nghĩa nào, rồi tôi lại quên sạch nội dung của chúng ngay tắp lự.
Tôi cảm thấy cứ nằm lì trên giường thế này cũng chẳng giải quyết được gì. Kinh nghiệm cho tôi biết những lúc mất ngủ, thà cứ bước ra khỏi giường còn hơn, làm thế khéo lại dễ ngủ hơn.
Vì vậy, tôi cởi quần pijama, thay bằng quần jeans và quyết định đi dạo một vòng.
Tôi mở cửa ra vào. Cơn gió đêm âm ấm phả vào da thịt.
Kể từ khi đến Tokyo, đây là lần đầu tiên tôi đi dạo vào ban đêm. Bởi tôi vẫn nhớ lời mẹ dặn không được đi chơi quá khuya. Tiện thể thì việc ngồi ở nhà hàng gia đình trong thời gian thi cử đối với tôi là "hợp lệ", với cái lý do là "thay cho phòng tự học ở lò luyện thi".
Tôi bắt đầu rảo bước. Gió thổi phần phật, làm rung chuyển cả đường dây điện. Khu vực này là khu dân cư với những tòa chung cư san sát, nhưng từng ánh đèn lọt ra từ các ô cửa sổ trông lại xa lạ đến kỳ quặc.
Người qua lại thưa thớt. Thi thoảng tôi lướt qua một cặp đôi say xỉn đang cười hô hố. Tôi cũng đi lướt qua một người phụ nữ ăn vận như nhân viên văn phòng, cô ấy bước đi vội vã xẻ dọc cơn gió, với cái vẻ như thể coi tất cả những người không phải mình đều chỉ là diễn viên quần chúng.
Chẳng mấy chốc, tôi đã đến địa điểm mà mình tạm coi là đích đến lúc bắt đầu đi bộ.
Đó là nơi có hai chiếc máy bán hàng tự động cũ kỹ được đặt dựa vào nhau. Chỉ có một mái che bằng nhựa acrylic ố vàng được dựng lên như một sự quan tâm ít ỏi để tránh mưa. Hai cột trụ chặn xe được dựng lên, tạo ra một khoảng trống bên trong đủ để ai đó đứng tán gẫu. Vì nó được đặt như thể khảm vào căn hộ cũ kỹ ngay bên cạnh, nên có lẽ đây là do công ty quản lý căn hộ này lắp đặt.
Ở đó, có một cô gái chỉ mặc mỗi bộ đồ ở nhà và khoác thêm chiếc áo khoác thể thao bên ngoài.
"Maya?"
Tôi cất tiếng hỏi. Chỏm tóc vểnh lên do ngủ đè của cô ấy khẽ giật nảy.
"Anh Mikkun?"
"Trời đất, giờ này em làm gì ở cái chỗ này vậy?"
"Câu đó em hỏi mới đúng chớ. Anh Mikkun làm gì ở đây?"
"À không, tự dưng anh không ngủ được."
"Em cũng y chang. Hổng ngủ được nên ra đây hóng gió đêm nè."
Nói xong, Maya ngước nhìn lên bầu trời đêm. Góc nghiêng ấy trông người lớn hơn cô bé Maya thường ngày một chút.
Chiếc máy bán hàng tự động này nằm ở khoảng cách vừa vặn để đi bộ từ chung cư tới. Xung quanh cũng vắng vẻ, cảm giác rất thích hợp để ghé qua vào lúc nửa đêm khi không muốn chạm mặt ai. Nếu bắt đầu đi dạo cùng một thời điểm, thì việc cùng trôi dạt đến một nơi cũng chẳng có gì lạ. Dù sao thì đây cũng là một sự trùng hợp ngẫu nhiên đúng lúc, nên tôi cảm thấy có chút gì đó như định mệnh.
"Ra khỏi nhà vào giờ này, dì Yuma không giận à?"
"Mẹ hổng biết đâu. Chị hai cũng ngủ say như chết rồi, nên chắc hổng ai biết em ra ngoài đâu."
"Vậy à."
Vì phòng của Maya và phòng của dì tách biệt nhau, nên chỉ cần Io ngủ là có thể lẻn ra khỏi nhà sao.
"Em có hay đi dạo đêm không?"
"Đâu có, hôm nay là bữa đầu tiên à. Bởi vậy nếu chị hai mà biết là hoảng loạn liền hà."
Maya cười vui vẻ. Khóe miệng tôi cũng tự nhiên nhếch lên. Có lẽ vì tôi đã giữ vẻ mặt nặng nề suốt từ lúc chuyến du lịch kết thúc, nên giờ đây tôi cảm thấy những cơ mặt căng cứng đang giãn ra, tạo nên những khoảng hở dễ chịu.
Tôi mua một chai Pocari Sweat. Maya thì đang uống mật ong chanh nóng. Khi tôi đang vặn nắp chai nhựa, Maya hỏi.
"Quả nhiên là do chuyện chuyến đi hôm nay hả anh?"
Tôi dừng động tác vặn nắp chai lại giữa chừng, đáp:
"Cái gì cơ?"
"Hồi ở trên thuyền tại đền Akagi á, lúc anh kể cho Ayanee nghe về bạn Mitake, cảm giác như anh đang cố quá sức vậy... phải hông?"
"Đâu có, chỉ là anh không ngủ được thôi."
"Thiệt hông đó?"
Maya nói thẳng thừng. Tôi vẫn giữ nguyên tư thế đang mở nắp chai.
"Tại vì, ngay cả em đứng nhìn thôi mà còn thấy đau lòng nữa là. Anh Mikkun là người trong cuộc thì làm sao mà hổng đau cho được."
"......"
Tôi định nói gì đó, nhưng rồi lại thôi. Thay vào đó, tôi đưa chai Pocari Sweat lên miệng, nuốt trôi những lời định nói cùng dòng nước.
Cả hai cùng im lặng. Và rồi một sự tĩnh lặng bao trùm, như thể trên thế giới này chẳng còn ai khác ngoài hai chúng tôi.
Khi đi bộ một mình trên đường đêm, tôi vẫn nghĩ Tokyo là nơi không bao giờ vắng hơi người dù chẳng thấy bóng ai. Nhưng khi có hai người trên đường đêm, màn đêm dường như không chỉ lau sạch ánh sáng ban ngày mà còn xóa tan mọi dấu vết của người khác. Nó tạo ra một không gian đủ để ta thở phào nhẹ nhõm, khiến tôi có một cảm giác yên bình kỳ lạ.
Trong chốc lát, tôi hít thở bầu không khí mát mẻ chỉ tồn tại trong sự im lặng đó.
Maya như sực nhớ ra điều gì, em cho tay vào túi và lấy ra một vật nhỏ cỡ lòng bàn tay.
Đó là chiếc bùa cầu duyên mua ở đền Akagi.
Tôi cũng cho tay vào túi, và thấy một chiếc bùa cùng loại nhưng khác màu. Có lẽ do tôi vẫn mặc chiếc quần jeans ban trưa, nên cái bùa tôi nhét vào túi sau khi mua vẫn còn nguyên ở đó.
Sau khi kể cho Ayanee nghe chuyện về Nagika, tâm trạng tôi cứ bồn chồn không yên, đến mức chẳng còn tâm trí đâu mà chuyển cái bùa trong túi sang ba lô nữa.
Bùa của đền Akagi được gọi là "Hime-mamori" (Bùa Hộ Mệnh Công Chúa), một chiếc bùa rực rỡ có hình người phụ nữ mặc kimono.
Ngày xưa, có một nàng công chúa xinh đẹp tên là Akagi Hime đã đến núi Akagi. Nàng bị mẹ kế truy sát nên đã chạy trốn từ dưới chân núi lên. Cuối cùng, nàng cùng với chị gái mình là Fuchina Hime đã trở thành thần, và con vịt trời chở hai người họ đã biến thành đảo Kotorigashima, nơi tọa lạc đền Akagi ngày nay. Từ đó, nàng luôn lắng nghe và ban điều ước cho những người phụ nữ đến viếng đền, và còn ban cho họ những cô con gái xinh đẹp.
Nói tóm lại, kiến thức "ở đền Akagi có thần tình yêu" của Ayanee là sai một nửa, kiến thức đúng hơn phải là "có vị thần biến điều ước của phụ nữ thành hiện thực".
Thế nên tôi có giữ cái bùa này cũng chẳng để làm gì. Nhưng vì đây là sản phẩm trứ danh được đề xuất nhiệt liệt của đền Akagi, lại không bán online, và nghe nhân viên bán hàng tiếp thị nồng nhiệt rằng có những người từ xa đến chỉ để mua nó, nên tôi đã lỡ mua mất rồi.
Maya đặt chiếc bùa lên lòng bàn tay trắng muốt, vừa ngắm nhìn nó vừa nói.
"Ước gì điều ước của anh Mikkun thành hiện thực hén."
Tôi nhét chiếc bùa vào trong lòng bàn tay, cười tự giễu.
"Ai biết được. Anh là con trai mà, chắc hiệu quả của bùa cũng giảm đi một nửa thôi."
"Hổng có chuyện đó đâu." Maya vẫn dán mắt vào chiếc bùa, nói như thì thầm. "Thần linh rộng lượng lắm. Người từ tận trong núi sâu cũng chịu ra ngoài này, dù có bị chia thờ ở nơi khác cũng hổng giận, lại còn đến cả Tokyo nữa. Nên em nghĩ Thần linh cũng hổng bận tâm lắm chuyện người cầu nguyện là nam hay nữ đâu."
"Vậy sao. Được thế thì tốt."
"Với lại..."
Maya nắm chặt chiếc bùa, chợt ngước lên nhìn tôi và nói.
"Nếu lỡ như Thần chỉ thực hiện điều ước của con gái thôi, thì em sẽ ước thay cho anh."
"Ước gì cơ?"
"Ước cho tình yêu của anh Mikkun đơm hoa kết trái."
Maya nói kèm theo một nụ cười nhẹ nhàng tự nhiên.
Ngay khi nghe những lời đó, tôi có cảm giác đầu óc mình rung chuyển dữ dội. Những cảm xúc mà tôi đã cố kìm nén tận đáy lòng để không tràn ra, giờ đây như được tháo nút, bắt đầu lan ra khắp cơ thể. Chúng leo lên các mạch máu, khí quản, ống sống và mọi lối đi trong cơ thể, rồi ập vào não tôi.
Tầm nhìn nhòe đi. Tôi có cảm giác như sắp khóc. Chẳng biết là nước mắt gì nữa. Chỉ là những cảm xúc mãnh liệt không lối thoát dường như đang muốn thoát ra ngoài cơ thể dưới hình hài những giọt lệ.
"Em sẽ ước... ước cho tình yêu của anh Mikkun với Ayanee được thành toàn."
Maya nói một cách kiên định.
Cuối cùng nước mắt cũng trào ra. Đầu tôi nóng bừng, tôi không thể đứng vững trong tư thế đó được nữa. Để không bị ngã, tôi vô thức bám lấy eo của Maya. Em không hề khó chịu, thay vào đó, em đáp lại tôi bằng một cái ôm mềm mại.
Tôi giữ tư thế như đang bám víu lấy Maya một lúc, chờ cho cơn sóng cảm xúc rút đi. Maya ôm tôi thật chậm rãi, để đầu tôi tựa lên vai em.
Cơ thể Maya ấm áp, mang lại cảm giác dịu dàng, khiến tôi bất giác nhớ đến vùng biển rộng lớn gần ngôi nhà em từng sống. Vùng biển đã lặng lẽ dõi theo chúng tôi khi chúng tôi nô đùa ầm ĩ.
Cứ giữ nguyên tư thế đó một lúc lâu, cuối cùng tôi cũng có thể thốt nên lời.
"Xin lỗi... Maya."
Nhưng tôi chẳng thể nói được điều gì gãy gọn. Maya nói như đang dỗ dành tôi - kẻ đang trở nên thảm hại không sao cứu vãn nổi.
"Hổng sao đâu, em hiểu mà. Nhìn anh đau khổ lắm... hồi ban trưa á."
Thật tốt khi em dùng từ "đau khổ". Nhờ đó mà cuối cùng tôi cũng nhận thức được rằng mình đang đau khổ.
"Anh đã rất khổ sở. Anh đã đau khổ lắm."
Tôi lặp đi lặp lại từ đó như một đứa trẻ mới học nói. Maya siết chặt vòng tay ôm tôi hơn.
"Anh đã cố quá sức rồi, em hiểu mà."
"Anh..."
Tiếng nức nở dâng lên tận cổ họng, và rồi tôi bật khóc với cái âm thanh nghe như "phùuuuuuu".
Chính tôi cũng thấy tiếng khóc của mình thật kỳ cục. Nhưng khi khóc thật sự, người ta chẳng thể nào phát ra tiếng khóc đẹp đẽ như trong phim truyền hình được. Tôi đã biết điều đó khi nhìn thấy đàn em khóc vì thua trận bóng chày hồi năm ba cấp hai, nhưng tôi không ngờ đến lúc mình khóc, tôi lại phát ra cái tiếng "phùuuuuuu" thảm hại như thế này.
Trong khi đang khóc nấc lên từng hồi, tôi cảm thấy vị mặn ở khóe miệng. Có vẻ nước mắt đã chảy xuống tận môi rồi.
Trên vai áo khoác thể thao của Maya đã hình thành một vũng nước mắt do tôi tạo ra từ lúc nào. Nhìn thấy nó, tôi cảm thấy thật có lỗi vì đã làm ướt áo em.
Nghĩ đến đó tôi lại càng khóc tợn. Nhắm mắt lại, mặt sau mí mắt tôi hiện lên vô vàn cảnh tượng cùng Ayanee trong suốt một tháng qua. Khoảng thời gian ở cùng phòng với Ayanee, khoảng thời gian ăn tối cùng chị, khoảng thời gian cùng cười đùa với chị lần lượt hiện lên.
Thế là tôi lại càng khóc to hơn. Chính tôi cũng chẳng thể giải thích gãy gọn cái gì đã bật công tắc nước mắt, nhưng dù sao đi nữa, tôi cảm thấy việc cứ nghĩ về Ayanee thêm nữa là không tốt chút nào.
Dẫu vậy, tôi vẫn cứ nghĩ về chị ấy. Không biết là do tôi muốn nhân cơ hội này khóc cho cạn nước mắt, hay là do có một lời nguyền liên tưởng nào đó không thể thoát ra được, tôi cũng không rõ nữa.
Tiếng nức nở dai dẳng đến mức chính tôi cũng thấy phiền. Tôi muốn buông Maya ra càng sớm càng tốt, nhưng cơ thể tôi lại không nghe theo sự điều khiển của chính mình. Giống như chiếc máy bay mất kiểm soát cần lái đang chao đảo trong vùng nhiễu động giữa những đám mây.
Bất chợt, Maya có một hành động ngoài sức tưởng tượng.
Có lẽ em muốn làm tôi nín khóc. Hoặc có lẽ là một lý do đa nghĩa và trực cảm nào đó không thể giải thích bằng lời. Dù không rõ ý đồ, nhưng hành động của em thì quá rõ ràng.
Maya nhẹ nhàng đẩy người tôi lùi lại phía sau một chút rồi...
Em ấy buông chai mật ong chanh đang cầm trên tay xuống. Mặc kệ nó lăn lóc, em đặt hai tay lên vai tôi, và hôn lên môi tôi.

~*~
Mọi chuyện diễn ra quá đột ngột khiến tôi không nói được lời nào.
Nhưng lạ thay, tôi lại chấp nhận đôi môi ấy.
Đó chỉ là một nụ hôn ngây ngô và mộc mạc, chỉ đơn thuần là môi chạm môi. Nhưng khoảnh khắc chạm môi với Maya, tôi cảm thấy nỗi buồn trong tôi vơi đi, tiếng nức nở ngừng lại, và cơn thủy triều cảm xúc tưởng chừng như sắp làm vỡ tung đầu tôi đang dần rút xuống.
Tay tôi bám chặt lấy cơ thể Maya như người chết đuối vớ được cọc gỗ. Chắc chẳng ai ôm kiểu này đâu, nên tôi lén lút di chuyển tay mình đến một vị trí đàng hoàng hơn, ra dáng một nụ hôn hơn.
Vì Maya nhắm mắt nên tôi cũng nhắm mắt theo. Chúng tôi đứng yên như thế một lúc. Cứ như thể hai đứa đã biến thành một bức ảnh tĩnh được đặt tên là "Cảnh hôn" vậy.
Nếu người lạ nhìn vào, có lẽ họ sẽ thấy giống hai đứa bắt đầu hôn thì ngon trớn, nhưng rồi chẳng biết làm gì tiếp theo nên cứ lóng ngóng mà đứng im. Nhưng tôi cảm thấy sự im lặng đó đang chữa lành trái tim mình. Khoảng thời gian môi chạm môi với Maya, cứ giữ nguyên tư thế đó mà không làm gì cả, dường như đang nhẹ nhàng vuốt ve tâm hồn tôi.
Chúng tôi đã giữ nguyên tư thế đó bao lâu nhỉ?
Không biết nữa. Có thể chỉ mười giây, cũng có thể là mười phút.
Đột nhiên có tiếng động.
Nghe như tiếng thứ gì đó rơi mạnh xuống, rồi tiếng kim loại bên trong lăn lóc.
Tiếp theo là giọng nói đầy bàng hoàng.
"Hả...? Ơ...?"
Chúng tôi ngừng hôn và nhìn về phía chủ nhân của giọng nói.
Đứng đó là Io, mặc đồ ở nhà và khoác thêm chiếc áo hoodie. Có lẽ nhỏ nhận ra Maya không ở trong phòng nên vội vàng chạy đi tìm. Nhỏ đánh rơi ví, nhưng chẳng thèm liếc nhìn nó lấy một cái, mà cứ chằm chằm nhìn vào chúng tôi.
Io vừa dẫm lên những đồng xu mình đánh rơi mà không hay biết, vừa lắp bắp:
"Ơ...? Tại sao...? Anh Mikitaka và Maya...?"
Tôi và Maya ngẩn ngơ nhìn về phía Io. Một tay Maya vẫn đặt trên vai tôi, một tay tôi vẫn đặt ở eo Maya, sót lại như tàn dư của trận tuyết rơi ướt át.
Dù có bị hỏi tại sao thì tôi cũng chẳng cảm thấy mình có thể giải thích trôi chảy được. Có lẽ đó là một hành động mà ngay cả bản thân tôi cũng không thể giải thích gãy gọn cho chính mình. Thế thì làm sao mà giải thích cho Io hiểu được.
Hơn nữa, có vẻ cũng chẳng có thời gian để làm việc đó.
Io thậm chí còn không nhặt ví lên, cứ như thể nhìn thấy thứ gì đó đáng sợ, nhỏ bước nhanh rời khỏi chỗ đó...
Được khoảng mười giây thì quay lại, nắm lấy tay phải của Maya.
Và rồi định dùng bàn tay còn lại giáng cho tôi một cái tát.
Nhưng sau khi nhìn biểu cảm của hai đứa tôi, có vẻ nhỏ nghĩ rằng tát vào lúc này thì không hợp với bầu không khí cho lắm, nên sửa sai bằng cách ngượng ngùng đưa tay đó về phía hông mình.
Vừa mới tưởng nhỏ lại kéo Maya chạy đi mất, thì mười giây sau lại quay lại chỗ này. Nhỏ nhặt cái ví đánh rơi ban đầu lên, nhặt nhạnh những đồng xu trong tầm mắt, cẩn thận nhét đồng năm trăm yên đã lăn đi khá xa vào ví, rồi cuối cùng mới thực sự chạy biến đi.
Tôi ngẩn người nhìn theo cảnh tượng đó.
Ngay cả sau khi Io chạy đi, tôi vẫn đứng yên trong tư thế cũ một lúc.
Dù tư thế không đổi, nhưng não bộ đã bắt đầu bận rộn xử lý thông tin, và cuối cùng tôi cũng bắt đầu hoảng loạn về những gì vừa xảy ra.
Sự thật là tôi vừa hôn Maya bắt đầu được não bộ xử lý chính xác.
Hả...?
Tại sao? Tôi và Maya hôn nhau? Là chị em họ đó?
Là do sự dịu dàng, đồng cảm, hay do bầu không khí muốn làm tôi bình tâm lại?
Hay là Maya thích tôi? Một trạng thái tâm lý đặc biệt?
Tôi đặt tay lên trán, nghiền ngẫm lại từng sự việc vừa xảy ra trong đầu.
Chắc chắn là giữa tôi và Maya đã hình thành một dòng chảy không thể kháng cự dẫn đến nụ hôn đó. Không biết có nên khẳng định là "đã hình thành" hay không, nhưng ít nhất theo chủ quan của tôi thì là có.
Không biết nên diễn tả là nương theo dòng chảy đó, hay bị cuốn vào nó, nhưng chắc chắn là tôi đã không từ chối việc tiến tới nụ hôn. Việc tôi vì nỗi đau trong lòng hồi trưa, và Maya vì một biến chuyển tâm lý nào đó, đã nương theo dòng chảy ấy là sự thật, và tôi nghĩ ở đó có một ý thức mục đích rõ ràng.
Chúng tôi đã muốn hôn, và đã hôn.
Đó là một tiền đề hiển nhiên đến mức ngu ngốc, nhưng nền tảng là như vậy.
Tôi đặt tay lên trụ chắn xe trước máy bán hàng tự động, gục đầu xuống. Tôi cứ giữ tư thế đó, lưng duỗi thẳng, vừa rên rỉ ư ử vừa suy nghĩ.
Tại sao chứ? Nghĩ kỹ lại thì hoàn toàn không hiểu nổi.
Việc cảm thấy mình đã hiểu và việc thực sự hiểu là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Nếu trả lời câu hỏi môn Văn hiện đại "Tại sao lại hôn" bằng đáp án "Vì dòng chảy nó thế" thì chắc chắn sẽ ăn điểm trứng ngỗng.
Quả nhiên cần phải có câu trả lời cụ thể. Và lý do rõ ràng khiến Maya hôn tôi, chắc chắn chỉ có Maya mới biết.
Vốn dĩ tại sao tôi lại không từ chối nụ hôn đó? Tại sao lại để môi chạm môi lâu đến thế?
...Vì không có lý do để từ chối? Vì không cảm thấy ghét?
Chỉ với lý do đó mà có thể dễ dàng hôn con gái nhà người ta sao?
...Mà khoan.
Bình tĩnh lại thì thấy xấu hổ kinh khủng.
Vì đó là Maya mà. Tôi biết em từ trước khi có trí khôn, từng tắm chung với nhau, hồi lớp hai tôi ngủ lại nhà Manabe đã tè dầm rồi khóc nhè em cũng biết, nhắc mới nhớ hồi tiểu học tôi còn vạch "của quý" ra trêu em ở bãi biển nữa... Thôi, chết tiệt.
Càng nhớ lại chuyện ngày xưa càng thấy xấu hổ.
Đại khái là ký ức tham chiếu cũ quá rồi. Phải lấy ký ức gần đây ra chứ.
Mỗi khi đến nhà Manabe, em thường ngồi bó gối trên ghế ăn, chăm chú đọc một cuốn sách bỏ túi nào đó. Mái tóc dài rủ xuống, tạo thành cái bóng ba chiều trên đôi chân trắng muốt.
Khi nhận ra tôi đến, em ngẩng mặt lên nhanh như một chú sóc con thân thiện, nở một nụ cười mỉm có chút ngượng ngùng, vụng về. Thỉnh thoảng tóc em bị vểnh, tôi nhắc thì em lại lén vào nhà vệ sinh sửa lại.
Khi Io hay dì Yuma nói chuyện, em ít khi chen vào, nhưng có vẻ vẫn chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng lại cười, vai rung lên như gợn sóng. Có vẻ em không giỏi nhìn vào mắt người khác, nhưng lại có thói quen nhìn vào mắt người ta, và những lúc tôi bắt gặp ánh mắt em...
Thôi bỏ đi. Càng nghĩ càng thấy xấu hổ thêm.
~*~
Dù sao thì có một điều chắc chắn là, khi tôi quay trở lại căn hộ, cảm giác cô độc tôi mang theo trước khi đi dạo đã hoàn toàn biến mất.
Giờ đây, tôi chẳng hiểu tại sao mình lại có tâm trạng u uất đến thế. Một phần là do đã xảy ra sự kiện chấn động hơn, nhưng không chỉ vì lý do đơn giản đó, tôi cảm thấy như Maya đã thực hiện một cuộc sửa chữa tâm hồn căn bản cho tôi vậy.
Có một điều tôi biết rất rõ.
Tôi đã rất vui khi được Maya hôn.
Chính vì niềm vui đó mà nỗi đau khi yêu đơn phương Ayanee, hay nỗi khổ sở khi được người mình yêu cổ vũ cho một mối tình khác... tất cả những thứ đó ít nhất đã tạm thời tan biến.
Bất chợt, câu nói đầy vặn vẹo của Runa hiện lên trong đầu tôi.
"Tình yêu là sự xung động tìm kiếm sự bình thường."
Tôi không biết câu nói đó có áp dụng được cho bản thân mình lúc này hay không. Có khi chẳng liên quan chút nào.
Nhưng điều chắc chắn là, tôi vẫn đủ "bình thường" để được Maya hôn, và vì tôi vẫn bình thường đến mức đó, nên không cần thiết phải ủ dột quá mức, cũng không cần phải suy nghĩ theo hướng tự dồn mình vào chân tường nữa.
Về chi tiết của nụ hôn hôm nay, hiện tại tôi vẫn chưa hiểu rõ. Dẫu vậy, nếu được phép gào lên cảm xúc của mình như một đứa trẻ, thì tôi rất vui khi được Maya hôn. Đó là một niềm vui ấm áp, giống như con tàu đắm bị sóng lạnh vùi dập cuối cùng cũng dạt được vào bến cảng, và các thủy thủ đang sưởi ấm bên lò sưởi trong ngọn hải đăng.
Đâu đó trong lòng, tôi muốn nói lời cảm ơn với Maya. Vì chắc chắn là nhờ nụ hôn đó mà lòng tôi nhẹ nhõm hơn, và tôi cũng cảm thấy như mình đã được cứu rỗi.
Câu trả lời đó có đúng hay không, hay cái la bàn phân định đúng sai có chuẩn xác hay không. Thật sự tôi mù tịt về mọi thứ. Tôi đang ở trong bóng tối mang tên "cái tuổi dậy thì".
~*~
Nhưng thứ Hai Maya không đến trường. Tôi thử gửi tin nhắn LINE nhưng không thấy trả lời. Thay vào đó, tôi nhắn cho Io. Và Io trả lời ngắn gọn:
"Maya bị cúm rồi."
Liệu có khi nào vì không muốn chạm mặt tôi mà em nói dối không, có chuyện đó không nhỉ... tôi hơi nghi ngờ một chút. Nhưng cúm là một lý do cụ thể đến đáng ngờ, và chắc em sẽ không kéo cả Io hay dì Yuma vào một lời nói dối phiền phức như thế. Chắc là xui xẻo bị dính bệnh đúng lúc này thật.
"Anh lo à?"
Io nhắn tin đến.
Trong lúc tôi đang suy nghĩ xem nên trả lời thế nào thì một tin nhắn nữa lại đến.
"Mà chắc chắn là lo rồi. Maya mà lị."
Nhỏ gửi đến một dòng tin nhắn nghe như đang tự nói với chính mình. Tôi liếc nhìn về phía Io, người đang ở trong nhóm con gái có địa vị cao trong lớp chiếm đóng khu vực cửa sổ. Ánh mắt chạm nhau trong tích tắc, nhưng nhỏ lập tức lảng đi ngay.
Io đang gõ chữ liên hồi trên điện thoại thông minh. Chẳng mấy chốc dòng tin nhắn đó gửi đến chỗ tôi.
"Bản thân em cũng có cả tá chuyện muốn hỏi anh và Maya, nhưng mà chuyện đó cứ để Maya khỏe hẳn lại đã rồi tính."
Kèm theo tin nhắn đó là một cái sticker như đang khiêu khích tôi. Liệu Io có khỏe như cái sticker đó không thì nhìn bề ngoài không giống như vậy.
~*~
Trong giờ học, tôi nhận được tin nhắn LINE.
Tưởng là của Maya, hóa ra là của Nagika.
"Lịch tập của câu lạc bộ quần vợt chốt rồi, nên thứ Bảy tuần này tớ đi Thảo Cầm Viên Arakawa được nhé."
Tôi ngẩn ngơ nhìn màn hình tin nhắn.
Thế này là ổn nhỉ, tôi nghĩ.
Thế này là ổn, nghĩa là sao?
Phải chăng tôi đang định lao đầu đi tiếp khi vẫn để mọi thứ mập mờ? Phải chăng tôi đang định đưa ra kết luận khi chưa có đủ dữ kiện?
Không biết nữa. Dù sao thì chuyện này cũng không phải do một mình tôi quyết định. Tôi gửi tin nhắn trả lời Nagika.
"OK, chốt nhé. Tớ hóng vụ cho lợn mini ăn lắm."
~*~
Tin nhắn gửi cho Maya đã hiện chữ "Đã xem". Nhưng không có hồi âm.
Thứ Ba, thứ Tư, rồi thứ Năm... rốt cuộc cả tuần vẫn không thấy em đến. Tôi có cảm giác không thể gửi thêm tin nhắn dồn dập được. Nghe nói bệnh cúm kéo dài, trong thời gian đó Maya cũng không đến trường.
Vì sợ lây nên tôi cũng không được qua nhà Manabe ăn tối. Thế nên đừng nói là Maya, ngay cả Io tôi cũng không nói chuyện.
Trong thời gian đó, tôi ăn tối cùng Ayanee.
Nếu là trước đây, hễ được ăn tối cùng Ayanee là tôi sướng rơn lên, nhưng bây giờ cảm giác lại rất đỗi bình thường. Tôi cũng cùng Ayanee xem TV trên mạng đến tận khuya, tất nhiên là vui đấy, nhưng không còn cảm thấy con tim rung động mạnh mẽ nữa.
Đêm thứ Sáu, có cuộc gọi đến.
Tưởng là Maya nên tôi bắt máy, hóa ra là Runa.
"Chán phết nhỉ," Runa nói với giọng kéo dài lê thê.
"Đi mà nói chuyện với bạn trai em ấy."
"Cái ông đấy á, dạo này hình như ổng thích em thật lòng hay sao ấy, phiền chết đi được," Runa nói giọng thản nhiên. "Quan trọng hơn là anh Mikitaka, anh có Splatoon không? Chơi không?"
"Anh không có."
"Thế lên mạng mua ngay đi. Không chơi là phí cả đời đấy."
"Sáng mai anh có việc bận từ sớm, phải ngủ sớm đây."
"Hừm."
Cuộc hẹn ngày mai là chín giờ rưỡi tại điểm hẹn. Đó là giờ mở cửa của sở thú.
Nagika bảo phải đi sớm kẻo không xem được mấy con thú hot như voi hay hươu cao cổ, nhưng kể ra thì cũng hăng hái thật. Tất nhiên tiết một ở trường cấp ba còn bắt đầu sớm hơn thế, và Nagika còn tham gia tập buổi sáng của câu lạc bộ quần vợt, nên nói một cách tương đối thì cũng chẳng phải sớm sủa gì đặc biệt.
"Chán thật đấy."
Runa nói như một con mèo đang hờn dỗi.
Nhìn đồng hồ, đã mười giờ đêm. Nghĩ là nói chuyện một chút cũng không sao nên tôi bảo:
"Nói chuyện một chút thì được."
Sau đó chúng tôi trò chuyện một lúc. Chuyện bạn bè ở trường cấp hai của Runa, chuyện mấy ông thầy thú vị ở trường cấp ba của tôi, chuyện YouTuber, toàn những chuyện linh tinh.
Kết cục là chúng tôi nói chuyện đến tận hai tiếng đồng hồ.
Trong lúc nói chuyện, bất chợt Runa bảo:
"Có sao không đấy, nói chuyện lâu thế này. Sáng mai anh có việc bận mà."
"Ừ ha."
Điện thoại lúc nửa đêm hay bị kéo dài vô nghĩa nguy hiểm thật. Không ngờ hôm nay lại dính chưởng.
"Mà với em thì giờ này mới là lúc bắt đầu thôi."
"Runa cũng ngủ sớm đi."
"Rồi rồi. Cơ mà, hôm nay anh Vua Thuốc Phiện nói chuyện có vẻ hăng hái nhỉ."
"Chắc thế." Tôi nhớ mình đã cười hô hố mấy lần đến mức xấu hổ.
"Chẳng lẽ, anh đang đối mặt với cái gì đấy mà anh muốn lảng tránh à?"
Trong khoảnh khắc, tôi có cảm giác như bị đâm trúng tim đen, nhưng Runa lại bắt đầu nói sang chuyện hoàn toàn khác.
"Ví dụ như sáng mai phải đi trực nhật phạt ở trường chẳng hạn..."
Có vẻ con bé không định tấu hài. Đơn giản là kiểu suy nghĩ của học sinh cấp hai thôi.
Nhìn Runa, tôi đôi khi cảm thấy rằng người lớn và trẻ con không phải là hai thứ tách biệt như số 0 và số 1, mà thực ra chúng hòa quyện vào nhau một cách nhạt nhòa, và chúng tôi đang ở trong giai đoạn chuyển tiếp đó. Bởi vì Runa có những điểm người lớn hơn tôi, nhưng cũng có những điểm ngây thơ và trẻ con lạ lùng.
Chà, chênh lệch một tuổi ở cấp hai cấp ba cảm giác rõ rệt hơn nhiều so với chênh lệch một tuổi của người lớn, nên so ra thì tôi nghĩ Runa là người tích lũy được nhiều kinh nghiệm kiểu người lớn hơn.
"Sáng hôm sau mà có chuyện u ám là hay thức khuya lắm nhớ," Runa nói giọng hòa bình.
"Tưởng tượng thôi. Có phải việc gì đáng ghét đâu."
"Vậy ạ? Chúc ngủ ngon."
Tôi chúc ngủ ngon. Buổi hẹn hò với Nagika không thể nào là chuyện u ám được, nên suy đoán của Runa chắc chắn là sai bét.
Tắt cuộc gọi LINE, màn hình hiển thị "Thời gian cuộc gọi". Nhìn thời gian cuộc gọi dài bất thường, tôi tự hỏi.
Thật sự thì lời Runa nói có sai không?
Việc đi chơi với Nagika bản thân nó chắc chắn phải là một chuyện vui vẻ. Nagika dễ thương, là một cô gái đáng mến, và tôi cũng hứng thú với sở thú.
Thế nhưng tại sao, ngay khoảnh khắc Runa nói từ "u ám", tôi lại cảm thấy như bị nói trúng tim đen.
Không phải bản thân buổi hẹn hò, mà có lẽ tôi đang cảm thấy u ám về một điều gì đó bao trùm lấy buổi hẹn hò chăng?
Dù sao thì cũng đi ngủ.
Nhưng mãi mà không ngủ được. Dù có trở mình bao nhiêu lần, tôi vẫn cảm thấy thảm hại như một con châu chấu bị thương đang giãy giụa vô ích.
Khi không ngủ được thì rời khỏi giường một lúc vẫn là quy tắc sắt đá của tôi, nên tôi đi vệ sinh vài lần, ngồi thẫn thờ trên bồn cầu nhìn vào bóng tối, chờ cho tâm trạng trở nên lạnh lẽo như không khí trong nhà vệ sinh. Tôi lặp lại việc đó hai lần.
Cuối cùng những mảnh vỡ của giấc mơ cũng bắt đầu gặm nhấm ý thức. Ý thức mất dần từng chút một, chậm chạp đến sốt ruột.
Tôi đã ngủ hoàn toàn vào lúc nào nhỉ? Không nhìn đồng hồ nên không biết, nhưng tôi cảm giác ít nhất cũng phải hai tiếng đồng hồ trôi qua kể từ khi tôi chui vào chăn.
0 Bình luận