"Chẳng có nơi nào dành cho tôi cả."
Đó là ấn tượng về một cô bé với vẻ mặt lúc nào cũng thường trực nét dỗi hờn.
Tại những buổi Hội họp nhà Nakanodo, Asaori Runa luôn nheo đôi mắt lại, dán chặt cái nhìn vào những dòng chữ trong sách. Con bé luôn vờ như chẳng mảy may hứng thú với cái vòng tròn quây quần của đám anh chị em họ, nhưng hễ tôi bắt chuyện, đôi mắt em lại sáng rỡ lên, sán lại gần tôi, đáng yêu hệt như một con mèo đỏng đảnh trái tính trái nết.
Nghĩ lại thì, những biểu cảm thoạt nhìn có vẻ lạnh lùng nhưng lại biến hóa đa dạng ấy của Runa hoàn toàn trùng khớp với những gì "Cô Gái Mèo" sở hữu.
Nhưng đó chỉ là chuyện "nghĩ lại thì" mà thôi.
Runa khi ấy đeo cặp kính dày cộp, buộc tóc đuôi gà đơn giản, ngoại hình chẳng khác nào cô học sinh gương mẫu bước ra từ mấy video giáo dục an toàn giao thông cho học sinh tiểu học. Tôi hoàn toàn không thể tưởng tượng được rằng bốn năm sau, khi trở thành học sinh năm ba trung học cơ sở, Runa lại tẩy tóc, xỏ khuyên và đeo vòng cổ như thế này.
Tuy nhiên, không phải là em đã hư hỏng hay trở thành tội phạm vị thành niên.
Tôi vẫn cảm thấy Runa của hiện tại nằm trên cùng một đường thẳng kéo dài từ Runa của ngày xưa, có lẽ bởi cái tính hay châm biếm và cái nhìn đời có phần xiên xẹo ấy vẫn chẳng hề thay đổi. Dù có chút sốc, nhưng sự thay đổi này của Runa dường như là một tất yếu, hay nói đúng hơn, nếu để cái "chất Runa" bộc lộ ra ngoài, tôi có cảm giác em sẽ trở thành Cô Gái Mèo.
Em trở thành một cô gái lòe loẹt, dễ thương, thích trêu chọc người khác, đầy bí ẩn nhưng thi thoảng lại để lộ vẻ mặt cô đơn.
Hơn nữa, tôi nghĩ Runa của ngày xưa có những yếu tố ngoại cảnh buộc em phải giữ một vỏ bọc giản dị như thế.
~*~
Chú Asaori Keiichi, bố của Runa, là ông bố nghèo nhất trong cái Hội họp nhà Nakanodo toàn những kẻ giàu nứt đố đổ vách này.
Trong khi Hội họp quy tụ toàn những nhân vật cỡ giám đốc điều hành, thì chú ấy dù đã qua tuổi bốn mươi vẫn không có nghề nghiệp ổn định. Chú chỉ là một nhân viên làm việc tự do, sống đắp đổi qua ngày bằng công việc đóng gói tại nhà kho thuộc hệ thống của tập đoàn Nakanodo. Chú từng nuôi mộng làm họa sĩ truyện tranh nhưng rốt cuộc chỉ dừng lại ở kiếp trợ lý quèn, mà nét vẽ cũng chẳng có gì đặc biệt xuất sắc, mỗi tuần chỉ đi làm được một hai buổi. Chú còn có sở thích cờ bạc nữa.
Đó là những chuyện tôi nghe được từ Runa, đứa con gái vốn ghét bố mình, nên có thể thông tin đã có phần bất lợi cho chú Keiichi. Nhưng với Runa, đó chắc chắn là sự thật, và từ những gì tôi quan sát chú Keiichi từ xa trong các buổi Hội họp, có vẻ cũng không sai lệch là bao.
Ngay cả vẻ bề ngoài của chú Keiichi cũng lạc quẻ so với những người chú, người bác khác.
Mái tóc dài không được cắt tỉa tạo thành kiểu đầu nấm tròn vo nhưng lại chẳng hợp chút nào, cộng thêm chất tóc xơ xác khiến chú trông giống một diễn viên hài ế khách. Bộ vest, có lẽ vì ít khi mặc, đã bạc màu và lốm đốm những vết bẩn trắng. Ngay cả tôi khi nhìn từ xa cũng cảm thấy sốt ruột, muốn chú hãy đường hoàng lên một chút, bởi chú lúc nào cũng khúm núm và cúi đầu trước ai đó.
Bố mẹ Runa đã ly hôn. Người mang dòng máu Nakanodo là mẹ của em, nên có lẽ Hội họp nhà Nakanodo là một nơi cực kỳ khó ở đối với chú Keiichi. Dù vậy, chú vẫn tham dự mỗi lần họp mặt, có lẽ vì khoản tiền trợ cấp nuôi con khổng lồ từ vợ cũ, hoặc do nhà kho chú đang làm việc thuộc chuỗi công ty của Nakanodo, hay là vì những lý do người lớn nào đó ở phía sau mà tôi không rõ chi tiết.
Dù sao đi nữa, vị thế của chú Keiichi trong Hội họp nhà Nakanodo là cực kỳ thấp. Không, nếu nói một cách thực tế hơn thì chú là một người bi thảm và đáng thương.
Chính vì địa vị của chú Keiichi thấp kém, nên con gái chú là Runa cũng phải thu mình lại trong những buổi họp mặt... Không ai thực sự nói ra điều đó thành lời, nhưng trẻ con, hay chính vì là trẻ con, lại càng nhạy cảm với bầu không khí ấy. Tôi của ngày xưa không nhận ra, nhưng có lẽ Runa thời thơ ấu đã luôn cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng suốt những buổi họp mặt ấy.
Mẹ của Runa tuyệt nhiên không bao giờ bắt chuyện với em. Bà ta đã có gia đình mới và lúc nào cũng chỉ chăm chăm vào việc bôi nhọ danh dự của chồng cũ.
Tôi không hiểu tại sao bà ấy lại cố chấp với việc hạ thấp chú Keiichi đến thế. Như người ta vẫn nói "yêu nhau lắm cắn nhau đau", phải chăng vì từng yêu nên giờ mới càng thêm căm hận? Không, cách nói văn hoa đó quá đẹp đẽ so với thực tế. Tôi nghĩ thứ thúc đẩy bà ta là một xung năng nguyên thủy và tà ác hơn nhiều.
Tôi từng chứng kiến cảnh chú Keiichi bị ép uống cạn chỗ bia rót đầy trong chiếc giày da theo lệnh của mẹ Runa.
Giờ nhớ lại, đó vẫn là một cảnh tượng kinh tởm. Sự bắt nạt của người lớn còn xấu xí hơn nhiều so với trẻ con. Nó đen ngòm như con ngươi của xác chết động vật. Chú Keiichi say khướt, lảo đảo, thảm hại chẳng khác nào con hải cẩu yếu ớt đang quẫy đạp trong vũng dầu loang giữa Thái Bình Dương.
Trong một buổi Hội họp nọ, Runa đã phải dìu chú Keiichi, người bị ép uống hàng ly rượu whisky và nôn thốc nôn tháo, vào nhà vệ sinh. Runa khi ấy chắc mới chỉ học lớp bốn, nhưng riêng với chú Keiichi, thi thoảng em lại cư xử như thể vai trò cha mẹ và con cái đã bị đảo ngược.
Có vẻ chú Keiichi đã gục hẳn trong nhà vệ sinh nên Runa tạm thời bước ra ngoài nghỉ ngơi. Vì lo lắng cho cả sức khỏe của chú Keiichi lẫn Runa đang phải chăm sóc bố, tôi cứ lảng vảng gần khu vực nhà vệ sinh.
Nhìn thấy tôi, Runa nói:
"Đúng là một ông bố sống chỉ tổ làm nỗi nhục cho đời, anh nhỉ."
Giọng điệu đầy vẻ tự giễu. Nhưng gương mặt em hoàn toàn không cười. Tôi đã trả lời thế nào nhỉ? Tôi quên mất rồi, nhưng chắc chắn chẳng nói được điều gì ra hồn.
"Nhưng em chỉ có mỗi ông bố này thôi."
Runa hướng ánh nhìn lơ đễnh về phía bầu trời đêm màu than đá bên kia khung cửa sổ của Tòa nhà Tiếp khách.
~*~
Bàn ăn tối của nhà Manabe đang dần mang dáng dấp của buổi Hội họp nhà Nakanodo bốn năm về trước. Nếu có thêm Ayanee ở đây, cảm giác như chỉ còn thiếu vài người anh chị em họ nữa là đủ bộ.
Vậy mà tôi lại cảm thấy bồn chồn không yên. Là do vừa chứng kiến sự thay đổi của Runa sao? Sự trưởng thành của Hiyori cũng có thể là một phần nguyên nhân gây xáo động. Chúng tôi vừa giống, lại vừa không giống với bốn năm trước. Trước hết là ngoại hình đã thay đổi, và ngoại hình khác đi bao nhiêu thì nội tâm bên trong chắc cũng biến đổi theo tỷ lệ thuận bấy nhiêu.
Bất chợt, tôi nhớ lại lời Runa nói ở nhà hàng gia đình hôm trước.
"Con người không nên thấu hiểu nhau quá nhiều."
Không nên thấu hiểu nhau, liệu có đúng là như vậy không?
Đương nhiên, nếu chuyện gì cũng bị nhìn thấu thì sẽ rất khó chịu. Nhưng khi tưởng tượng đến việc Runa, Hiyori, Io, Maya hay Ayanee cứ thay đổi dần, để rồi một lúc nào đó trở thành những tồn tại mà tôi hoàn toàn không thể hình dung nổi, lòng tôi lại dấy lên nỗi cô đơn lạ lùng. Cảm giác như một tàu thăm dò vốn là sáu mảnh ghép thành một, nay bị vỡ tan giữa vũ trụ, không thể chống lại định luật quán tính mà cứ thế trôi dạt vào hư không, biến mất ở một nơi xa xăm đến mức chỉ còn là những hạt bụi nhỏ nhoi.
Giống như việc có những loài cá chỉ sống được trong nước đục, việc giữ một mức độ không trong suốt vừa phải sẽ giúp các mối quan hệ con người trở nên trơn tru, đó là sự thật. Chỉ cần nhìn vào tình cảm tôi dành cho Ayanee cũng đủ chứng minh điều đó.
Nhưng tại sao dù biết vậy, tôi vẫn mơ về một mối quan hệ không có mặt trái?
Biết là khó sống, nhưng chẳng lẽ loài cá lại không được quyền mơ về miền nước ngọt hay sao?
Trong lúc tôi còn đang mải suy nghĩ, bữa tối của nhà Manabe vẫn tiếp diễn.
Khi Hiyori cứ gắp toàn xúc xích trong đĩa xào khoai tây vào bát mình, Io liền lên tiếng phàn nàn. Tôi đã nghe dì Yuma nói trước là mỗi người được hai cái xúc xích, nhưng có vẻ con bé đã ăn đến cái thứ ba rồi. Hiyori là một chuyện, nhưng việc Io đàng hoàng phản đối sự nhõng nhẽo của đứa em họ kém mình bốn tuổi thì cũng đúng là phong cách của Io thật. Cậu ta còn đếm cả số cái mà Hiyori đã ăn nữa.
Dì Yuma thì vừa nói: "Quả nhiên xúc xích của hàng thịt đó là ngon đặc biệt nhỉ", vừa xuýt xoa nhắc tên cửa hàng, hoàn toàn lờ đi lời phàn nàn của Io với vẻ rất bình thản.
Vì là người lớn tuổi nhất nên tôi nói: "Vậy để anh, anh mới ăn có một cái, coi như anh cho Hiyori cái còn lại nhé."
Nghe vậy, Io chẳng thèm cảm ơn tôi câu nào, hô lên: "Xin nhé!" rồi chộp lấy cái xúc xích thứ hai, cái vốn thuộc quyền lợi của cậu ta. Như thể muốn nói rằng giờ có đính chính cũng muộn rồi.
Mà, công nhận xúc xích hôm nay có nhân cà chua bên trong ngon thật, nhưng cậu cũng tham ăn vừa thôi chứ.
Hiyori thì chỉ vì được cho một cái xúc xích mà reo lên: "Yêu Anh Miki nhất~!", rồi ôm chầm lấy tôi đang ngồi bên cạnh. Dù Hiyori vẫn là học sinh tiểu học, nhưng khi đám anh chị em họ tụ tập lại, cảm giác như tất cả đều quay ngược trở lại làm trẻ con một chút.
Cảm giác mềm mại từ lồng ngực Hiyori truyền đến cánh tay tôi rõ mồn một. Sức nặng và kích thước ấy như một minh chứng hữu hình cho khoảng thời gian đằng đẵng đã trôi qua.
Khi tôi còn đang bâng khuâng cảm thán thì Io cất giọng trêu chọc:
"Mikitaka, anh với Hiyori không dính lấy nhau quá đấy chứ?"
Hiyori nở nụ cười rạng rỡ như mặt trời về phía tôi.
"Tại bọn em thân thiết mà nhỉ..."
"Nhỉ...", tôi cũng hùa theo. Cái gọi là "cách cư xử chuẩn mực của anh em họ" đã in sâu vào cơ thể đến mức không cần cố ý cũng có thể làm được.
~*~
Chúng tôi ăn bánh pudding tráng miệng. Vị đắng của caramel và vị ngọt của đường hạt hòa quyện một cách hoàn hảo, tất cả được bao bọc bởi hương vị trứng thơm ngậy, ngon tuyệt vời.
Cầm chiếc thìa bạc trên tay, Runa nói với giọng hơi cộc lốc:
"Nghe nói anh sẽ ngủ lại, anh định ngủ lại thật đấy à?"
"Ừ."
Dì Yuma trả lời thay, nhưng đây là lần đầu tôi nghe thấy đấy. Lúc nào cũng vậy, ý kiến của tôi chẳng bao giờ được hỏi han gì cả.
"Sống cùng một tòa chung cư mà còn bày đặt ngủ lại nhà nhau, không thấy ngớ ngẩn à?"
Runa đưa ra một luận điểm rất hợp lý. Dì Yuma đáp:
"Thôi nào, đừng nói thế, hãy hòa thuận với nhau đi."
Câu trả lời hoàn toàn chẳng ăn nhập gì với lý lẽ của Runa, nhưng lại tạo ra bầu không khí kiểu "cũng đúng ha". Tôi đã nghĩ từ lâu rồi, sự đúng đắn không được quyết định bởi tính logic mà bởi bầu không khí.
Runa có lẽ cũng không muốn phản kháng quá gay gắt. Em đáp: "Vâng ạ."
"Vậy ăn xong, cháu sẽ về phòng lấy đồ ngủ với bàn chải đánh răng."
Rồi em nói với tôi:
"Anh trai Thuốc Phiện cũng đi cùng đi."
Từ nãy đến giờ Io cứ hỏi thuốc phiện là cái gì, nhưng Runa chỉ để lộ hàm răng trắng, thay đổi cơ mặt thành một nụ cười mỉm.
Rời phòng 203 cùng Runa, tôi bước đi dọc hành lang chung cư. Phía bên kia tay vịn là bầu trời đêm, những ngôi sao với kích thước không đồng đều đang nhuộm đủ màu sắc, tạo nên những ảo ảnh cầu vồng.
Không khí hôm nay trong trẻo lạ thường so với tháng Sáu nhiều mưa. Những ngọn đèn thường trực được sắp xếp đều đặn chiếu sáng gương mặt Runa bằng ánh sáng màu cam, mỗi bước đi lại làm bóng đổ thay hình đổi dạng, khiến biểu cảm của em trông khác hẳn đi.
"Này, Runa."
Tôi bắt chuyện. Nhưng Runa không trả lời. Không thể nào em không nghe thấy, chắc chắn là đang cố tình lờ đi.
"Runa ơi."
Đúng vào khoảnh khắc ánh sáng đèn chiếu rõ mặt em nhất, Runa mở miệng:
"Mikitaka-san này, anh không thấy mình quá đà với Hiyori-chan sao?"
Em nói một cách nhẹ bẫng. Như thể không phải em đã suy nghĩ kỹ về việc đó, mà chỉ là những từ ngữ tình cờ hiện lên trong đầu nên nói ra vậy thôi. Tôi cũng đáp lại nhẹ nhàng:
"Đâu có."
Dù chính tôi cũng chưa phân định được câu nói đó là thật hay dối.
"Hừm," Runa thốt lên. Không rõ em tin hay không tin lời tôi, hay em nghĩ sao cũng được. "Hiyori-chan thích thật đấy nhỉ. Bố mẹ thành đạt nên lòng tự trọng cao ngút trời. Cảm giác như việc được yêu thương là điều hiển nhiên. Kiểu như em ấy tự nhiên tin chắc rằng nếu trao đi thiện ý cho ai đó, sẽ nhận lại được đúng chừng ấy thiện ý vậy."
Bố của Hiyori là giám đốc một công ty nào đó và dành cho cô bé tình yêu thương vô bờ bến. Thành thật mà nói, tôi của thời thơ ấu cũng từng ghen tị với điều đó.
Lý do Hiyori đến chung cư này cũng là để dùng phòng của mình làm nơi chứa bộ sưu tập tranh của ông bố, tóm lại là làm kho chứa đồ, chứ bản thân con bé không sống ở đây. Hiyori vẫn đang sống trong dinh thự xa hoa ở Tokyo. Tiện thể thì tôi cũng từng đến đó rồi.
Chúng tôi chờ thang máy.
Trên cửa kính có dán tờ giấy cảnh báo khổ A4 do ban quản lý làm. Tờ giấy in đã nhăn nheo vài chỗ, góc giấy bị gấp nhỏ lại. Trong lúc lơ đãng lướt mắt qua những dòng chữ quen thuộc ấy, vì vẫn còn một điều nhất định muốn hỏi, tôi quay sang Runa:
"Em đã biết... anh là anh họ của em sao?"
"Ai biết được."
Thang máy đến tầng hai.
"Nói cho anh biết đi."
Tôi ấn nút tầng bốn, còn Runa ấn nút tầng ba.
"Sao nào nhỉ?"
Sàn thang máy nâng lên, loáng cái đã đến tầng ba. Trượt người ra khỏi không gian chật hẹp, Runa nói:
"Rồi, hết giờ."
Hơi do dự một chút, nhưng tôi quyết định đuổi theo Runa ra khỏi thang máy. Runa dừng lại ở hành lang, quay lại nói với tôi:
"Sao anh lại đi theo tôi? Phòng Mikitaka-san chẳng phải ở tầng trên sao?"
"Xin lỗi, nhưng anh nhất định muốn nghe cho rõ."
"Anh tò mò đến thế à?"
"Cũng đâu cần vội, nói chuyện một chút có sao đâu."
"...Tôi không muốn nói trước mặt bố."
Runa nói. Rồi em hướng đôi mắt trong veo lên bầu trời đêm. Có cảm giác như đôi mắt Runa cũng nhuộm màu cầu vồng giống hệt những vì sao kia. Vừa ngầm đoán được bối cảnh "nên nói thế này", tôi vừa bảo:
"Vậy vừa đi bộ trong đêm vừa nói chuyện nhé."
"Lãng mạn ghê," Runa cười thích thú.
Ra khỏi chung cư, tôi và Runa đi bộ sóng đôi trên đường đêm. Kỳ lạ thật. Khi tắm mình dưới ánh đèn đường thế này, em trông không giống cô em họ của tôi mà chỉ là một Cô Gái Mèo đơn thuần. Trông giống một cô gái mà tôi chẳng biết tên, chẳng biết nhà, cũng chẳng biết tài khoản LINE, chỉ tình cờ gặp ở nhà hàng gia đình sau giờ học.
Cho đến hôm qua thì đúng là như vậy. Nhưng giờ tình thế đã khác.
Trong người em cũng chảy dòng máu có thành phần giống tôi. Cái bóng của huyết thống chồng lên em một nhân cách mang tên Asaori Runa, đồng thời ký ức của tôi cũng chồng lên Runa nhân cách của một Cô Gái Mèo.
"Em cố tình giấu anh à?" tôi hỏi.
Runa vừa lơ đễnh nhìn về phía đường dây điện đung đưa trong gió vừa trả lời:
"Ban đầu tôi không ngờ đó lại là Mikitaka-san đâu. Chỉ là bình thường tôi vẫn quyết định không xưng tên với người lạ thôi."
"Tại sao lại thế?" tôi hỏi.
Sắp đi ra đường lớn nên Runa ra hiệu đổi hướng. Có vẻ em muốn đi men theo khu dân cư vắng vẻ, ít người qua lại. Vừa bước đi ở nơi không hẳn là trong bóng tối cũng chẳng hoàn toàn ngoài ánh sáng, Runa mở lời:
"Con người ta tốt nhất đừng nên thấu hiểu nhau quá nhiều." Runa lặp lại điều em đã từng nói trước đây. "Bởi một khi đã thấu hiểu, ta sẽ phải gánh vác không chỉ niềm vui, sự thích thú mà cả nỗi giận dữ, bi thương và đau khổ của người đó nữa. Tôi nghĩ mình không chịu nổi điều đó. Tôi là một chiếc cốc có dung tích nhỏ, mọi thứ đổ vào sẽ tràn ra ngay. Vì thế tôi cố gắng không hiểu quá nhiều về người khác, và cũng cư xử để người khác không hiểu về mình. Có hai, ba người còn thân thiết hơn cả Mikitaka-san, nhưng họ không biết tên hay địa chỉ liên lạc của tôi, và tôi đã tự ý biến mất khỏi cuộc đời họ."
"............"
Tôi muốn bày tỏ ý kiến của mình về chuyện đó, nhưng vì không phải trọng tâm nên lại thôi.
"Nhưng tôi cũng có thoáng nghĩ, người này khá giống Mikitaka-san. Đồng thời, tôi lại nghĩ không thể nào là Mikitaka-san được. Tôi có định kiến rằng Mikitaka-san sống ở Omiya, và đời nào lại may mắn gặp nhau thế này."
Runa dùng ngón trỏ thon dài vẽ vào hư không.
"Nhưng nói chuyện rồi thì nghi ngờ ngày càng lớn. Về nhà tôi mới hỏi bố: 'Có khi nào Mikitaka-san đang ở Tokyo không?'. Bố tôi có vẻ biết chuyện, bảo 'Đúng thế'... Thế là tôi tin chắc anh chính là Mikitaka-san."
Con đường chia làm hai ngả, đi ngả nào thì cũng có vẻ sẽ dẫn vào con đường hẹp hơn bây giờ. Một con đường giống tĩnh mạch và một con đường giống động mạch của người già.
Đứng giữa ngã rẽ, Runa dừng lại, quay đầu chờ câu trả lời của tôi.
"Nhưng em vẫn im lặng," tôi nói.
"Cảm giác như... tôi không muốn nói."
"Vì làm thế thì Runa thấy thoải mái hơn à?"
"Cũng có phần, nhưng không chỉ vậy," Runa đáp. "Có lẽ, tôi cảm thấy việc mình mang dòng máu nhà Nakanodo, việc mình là Asaori Runa, giống như một loại lời nguyền vậy."
"Lời nguyền?"
Runa cười, nụ cười hơi mang nét tự giễu rồi nói:
"Gia tộc Nakanodo dùng tiền và phụ nữ làm vật tế để sinh sôi nảy nở vô tận. Tôi và bố... là những kẻ tụt hậu của cái gia tộc đáng ghê tởm ấy. Một mặc cảm tự ti sáo rỗng. Tôi không muốn Mikitaka-san... hay đúng hơn là chàng trai trước mặt tôi, nghĩ tôi là con bé Asaori Runa thảm hại ở một góc của Hội họp nhà Nakanodo. Tôi muốn anh nghĩ tôi chỉ là một Cô Gái Mèo tình cờ đi ngang qua, có thể biến mất bất cứ lúc nào và bất cứ đâu."
Ánh đèn đường chiếu rọi dáng hình em rực rỡ đến mức trông có vẻ giả tạo.
"Anh thì..." Bất chợt hình ảnh chú Keiichi bị dì tôi bắt nạt tàn nhẫn lướt qua tâm trí tôi. Nhưng chuyện đó chẳng liên quan gì đến Runa. Nên chẳng đáng để nhớ làm gì. Mà chắc chú Keiichi cũng mong cảnh tượng đó bị lãng quên đi. Quên đi thôi.
"Nếu em nói em là Runa, anh nghĩ mình sẽ thấy vui lắm đấy."
"Cảm xúc của Mikitaka-san chưa chắc đã giống với tôi."
"Anh thề, chưa bao giờ anh nghĩ Runa thảm hại cả."
"Mikitaka-san này, chính bản thân tôi còn chẳng biết liệu có nên dùng từ 'thảm hại' để mô tả tôi của ngày đó hay không nữa là," Runa nhìn thẳng vào tôi nói. "Dù sao thì, tôi không muốn quay lại làm một Asaori Runa sắp bị nghiền nát của ngày xưa, dù là trong cảm nhận của chính mình hay trong trí tưởng tượng của người khác. Mấy chuyện này không giải thích bằng lý lẽ được đâu."
Chúng tôi đi vào khoảng tối giữa các ngọn đèn đường, bóng tối sệt quánh phủ lên gương mặt Runa. Như thể lời nói bị bóng đêm nuốt chửng, tôi nhất thời không nói được gì.
Cảm giác hơi cô đơn. Như thể đang trôi nổi một mình giữa vũ trụ trống rỗng. Runa nói cùng với một nụ cười mỉm vô hình:
"Chuyện anh 'thề' ấy, tôi vui lắm."
"........................"
Đáng lẽ được em cười với mình thì phải vui, nhưng ngược lại tôi chẳng thốt nên lời. Chút lòng thật em hé lộ dường như lại che lấp đi những tâm tư lớn hơn, khiến chính chủ trương của em trở nên khó nắm bắt. Thế nên rốt cuộc, tôi chỉ cố hết sức thốt ra một câu hỏi yếu ớt:
"...Có khi nào đối với Runa, anh không phải là Makino Mikitaka thì tốt hơn không?"
Vừa lúc ánh đèn đường lại chiếu tới, gương mặt Runa lại hiện ra.
"Không, cũng không hẳn đâu," Runa nói bằng giọng vui vẻ đến mức cảm giác như cố tình. "Nếu đối phương là Mikitaka-san thì tôi biết không phải người xấu, nên cũng yên tâm. Thế nên theo một nghĩa nào đó, tôi đã tận dụng cả hai lợi thế: biết anh là Mikitaka, và anh không biết tôi là Asaori Runa. Đấy, anh thấy lợi ích của việc không xưng tên chưa?"
Con đường ngày càng hẹp. Cảm giác như sắp lạc vào đất tư nhân lúc nào không hay. Chắc cũng nghĩ là nên quay lại rồi, Runa khẽ nhún chân một bước nhỏ.
Chúng tôi bắt đầu quay lại đường cũ. Thấy tôi im lặng, Runa nói:
"Mà... anh cũng chẳng cần nghĩ sâu xa quá đâu. Hội họp nhà Nakanodo sẽ không bao giờ được tổ chức nữa, không ai có thể quay lại thời đó, và ngoại hình của tôi cũng thay đổi thế này rồi mà."
Runa giơ bộ móng tay màu đỏ rượu vang lên trước ánh đèn đường, làm điệu bộ nhí nhố như đang chụp ảnh selfie. Tôi không đáp lại lời đó mà hỏi:
"Lý do Runa không tiết lộ tên, thật sự chỉ có thế thôi sao?"
Thay vì gật đầu, Runa nghiêng đầu.
"Không muốn quay lại làm Asaori Runa trong Hội họp nhà Nakanodo, thật sự chỉ có thế thôi à?"
"............" Runa thoáng nghiêm mặt trong một khoảnh khắc.
Rồi em lại nở nụ cười tinh quái quen thuộc, nói với vẻ thản nhiên như một ảo thuật gia lành nghề đang tiết lộ mánh khóe:
"Chắc là không chỉ có thế rồi."
"Vậy lý do là gì?"
"Chắc là vì... tôi thấy Mikitaka-san cũng 'được' đấy chứ."
"'Được' á?"
"Ừ. Nếu quên đi chuyện là anh em họ, thì anh cao ráo, nói chuyện cũng hợp, tôi thấy cũng được đấy."
Runa vén tóc qua tai, thì thầm với tôi bằng chất giọng ngọt ngào.
Khoan, cái này chẳng lẽ là...
"A... không phải tỏ tình đâu nhé. Mikitaka-san là trai tân nên chắc sẽ hiểu lầm ngay, tôi phải vạch rõ giới hạn trước đã."
"Em thừa lời rồi đấy." Dù đúng là tôi có thoáng hiểu lầm thật.
"Với lại, tôi có bạn trai rồi, nên nếu không thấy sức hấp dẫn tương xứng thì tôi không có ý định đổi người yêu đâu."
"Cũng phải ha."
Không nói thì tôi quên mất. Đừng có định bắt cá hai tay một cách thản nhiên thế chứ. Runa nhìn về một hướng bâng quơ nào đó rồi nói:
"Mà... tôi thấy việc cố định mối quan hệ giữa tôi và Mikitaka-san ở mức 'anh em họ' thì hơi phí phạm. Điều đó là chắc chắn. Nếu không phải anh em họ, chúng ta còn có bao nhiêu khả năng khác... bạn bè, người yêu, bạn xấu, hay đàn em, đủ kiểu mà. Nhưng một khi đã là anh em họ thì không thể trở thành gì khác được."
"Anh không có ý định làm đàn em đâu," tôi buột miệng xen vào.
"Đừng có bắt bẻ chứ," Runa khúc khích cười.
Cảm giác như cuối cùng tôi cũng nhìn thấy chút tâm tư của Runa. Như thể đám mây dày che khuất mặt trăng bấy lâu nay bỗng chốc tan biến trong giây lát.
Nói mới nhớ, có lẽ tôi cũng vậy. Tôi đã tận hưởng mối quan hệ mập mờ, chẳng phải bạn bè, chẳng phải hậu bối, cũng chưa đến mức người yêu với Cô Gái Mèo. Thế nên khi Maya gặp Runa, tôi đã không thể thốt lên ngay rằng cô ấy là bạn, và Runa cũng vì không muốn bị vạch trần thân phận nên đã chạy trốn khỏi người quen chung là Maya.
Nếu biết là anh em họ, cái thú vị của sự mập mờ sẽ biến mất. Tôi hiểu cảm giác muốn tránh điều đó.
Nhưng mà...
"Anh không nghĩ chỉ vì là anh em họ mà mọi chuyện kết thúc ở đó đâu. Anh em họ cũng có dăm bảy đường, có thân thiết, có ghét bỏ, có hằm hè nhau, có yêu thương nhau, giúp đỡ nhau hay giết hại nhau... Thế nên, anh nghĩ mình đã hiểu đủ lý do em giấu tên rồi, nhưng cách chúng ta quan hệ sau này không cần phải thay đổi đâu. Cứ là phần tiếp theo của hai người chúng ta ở nhà hàng gia đình đó là được rồi, anh nghĩ thế."
Trong lúc nói những lời đó, người con gái tôi nghĩ đến không phải là Runa, mà là một người khác.
Là Ayanee.
Nếu nói chỉ vì là chị em họ mà mối quan hệ bị đóng khung, thì tình yêu tôi dành cho Ayanee sẽ vĩnh viễn không bao giờ thành hiện thực. Dù chỉ là trên lời nói, tôi cũng không muốn phủ nhận khả năng tồn tại tình yêu giữa những người anh chị em họ.
Nhưng người tôi đang nói chuyện lúc này là Runa. Nghe có vẻ cụ thể một cách không cần thiết. Nên tôi bồi thêm "À, ý anh là nói chung chung thôi", nhưng không biết Runa nghe câu đó thế nào.
Runa nghe tôi nói xong, giữ vẻ mặt thẫn thờ một lúc, rồi cuối cùng cũng trở lại vẻ bình thường:
"Cô Gái Mèo thì phí phạm à?"
Bằng một giọng điệu hơi chút giễu cợt. Không biết cách nói đó có hoàn toàn chính xác không, nhưng tôi nghĩ đại khái là đúng nên trả lời:
"Anh nghĩ vậy."
"Tôi cũng thấy Vua Thuốc Phiện phí phạm lắm," Runa nói, giọng nghe có chút buồn bã không rõ lý do. Rồi em tiếp lời: "Cả tôi và Mikitaka-san, đúng là người nhà Nakanodo đến mức hết thuốc chữa."
Tòa chung cư đã hiện ra trước mắt. Chỉ còn khoảng ba ngọn đèn đường nữa. Ở khoảng không gian chẳng rõ là sáng hay tối giữa những ngọn đèn ấy, Runa lẩm bẩm như nói một mình:
"Tình yêu là xung năng tìm kiếm sự bình thường, nhỉ."
"Lại chuyện đó à?"
"Đúng thế. Dù được khao khát đến đâu cũng thấy chưa đủ yêu thương, mãi mãi không thể chứng minh sự bình thường của chính mình, chắc tôi sinh ra dưới một ngôi sao như vậy rồi."
Chúng tôi về đến trước chung cư.
Nhưng cả tôi và Runa đều vô thức giảm tốc độ. Có lẽ trong vô thức, cả hai đều muốn nói chuyện thêm chút nữa. Dù vậy, giống như con thuyền trên sóng, rồi cũng trôi dạt về bến.
Ngay trước khi bước chân lên gạch lát sảnh chung cư, Runa nói:
"Vậy thì, Cô Gái Mèo vẫn sẽ tiếp tục sống. Cả Vua Thuốc Phiện nữa. Giống như con mèo Cheshire trong Alice ở Xứ sở thần tiên, cứ biến mất rồi lại hiện ra."
Tôi đáp: "Anh hiểu rồi."
"Từ giờ hãy hòa thuận với Cô Gái Mèo nhé."
Runa nói với giọng điệu nhí nhố, nên tôi cũng quyết định đáp trả bằng một câu đùa:
"Xưng là Cô Gái Mèo mà anh thấy yếu tố 'mèo' hơi thiếu đấy nhé?"
Runa lè lưỡi, sửa lại: "Nhé nyan."
~*~
Mang theo đồ ngủ và bàn chải đánh răng, chúng tôi quay lại nhà Manabe. Runa lấy ra nước tẩy trang và hộp đựng kính áp tròng từ trong chiếc túi eco nhăn nhúm trông rất ra dáng người nội trợ.
Hơi bất ngờ một chút. Nhìn gu thời trang của em, tôi cứ tưởng em sẽ mang mấy cái túi hầm hố hơn cơ, nhưng có vẻ trong không gian sinh hoạt thì em chú trọng tính thực tế. Nhớ ra thì từ ngày xưa, Runa đã gánh vác một phần việc nhà thay cho chú Keiichi rồi.
Bước vào trong, cả dì Yuma và dượng đều không có nhà. Io đang mặc đồ ở nhà, một tay cầm điều khiển tivi, có vẻ vừa giới thiệu mấy video yêu thích cho Hiyori, nói với chúng tôi:
"Có chuyện gì ấy, nghe bảo siêu thị mẹ làm đang gặp rắc rối. Tiền nong ở quầy thu ngân không khớp, người ta đang hỏi chuyện từng người một. Thế là mẹ hôm nay có ca làm cũng bị gọi lên."
"Dì có uống rượu không đấy?"
"Có, nên bố phải lái xe đưa mẹ đến siêu thị. Bố thì chưa uống giọt nào."
"Khó khăn lắm Runa và Hiyori mới đến chơi mà."
"Chắc bố mẹ nghĩ chỉ có tụi mình ở nhà cũng không sao đâu."
Cũng phải ha, tôi nghĩ. Runa lẩm bẩm: "Để lũ trẻ ở nhà một mình, không sợ xảy ra chuyện gì sao trời," nhưng giọng nhỏ quá nên Io không nghe thấy.
"Mà hai người về muộn quá đấy? Hai người làm gì thế?"
"Đi dạo chút thôi," tôi trả lời.
"Đúng vậy, bọn em đi dạo đó nyan," Runa nói.
"Nyan?" Io nhíu mày.
"Vâng, đây là quy tắc Mikitaka-san đặt ra đấy ạ. Khi ở cùng Mikitaka-san thì cuối câu phải thêm 'nyan', phải đeo vòng cổ có gắn chuông kêu leng keng, rồi phải dùng đầu lưỡi đỏ hồng liếm láp sữa trong đĩa nữa. Không làm thế là bị đánh đó."
Io tái mặt nhìn tôi. Runa, em nói cái quái gì thế hả. Làm ơn đừng đùa với cái mặt nghiêm túc đó.
"Ahaha, nghe thú vị ghê!! Em cũng sẽ thêm nyan vào nhé nyan~" Hiyori reo lên, và nhờ đó phát ngôn gây sốc của Runa coi như chưa từng tồn tại.
Muốn nhanh chóng đổi chủ đề, tôi hỏi:
"Làm gì đây? Chơi gì không?"
"Năm người thì cũng chẳng có mấy trò chơi được nhỉ. Lâu rồi chơi bài tây không?"
Io gợi ý. Nhắc mới nhớ, trong những buổi Hội họp nhà Nakanodo, sau bữa tối mọi người hay chơi Sevens.
"Hiyori muốn chơi gì?"
Tôi quay sang hỏi cô bé có vẻ ham chơi nhất. Và Hiyori thốt ra một câu ngoài dự đoán:
"Trốn tìm nyan!"
0 Bình luận