Vol 2

Chương 5

Chương 5

“Được rồi, chúng tôi đi đây, sẽ về sớm thôi!”

Nhóm của Layla dậy từ sáng sớm, chỉnh tề trong bộ đồ mạo hiểm giả rồi rời khỏi dinh thự. Ngài Dan thì cứ đứng ngồi không yên, lo lắng đủ điều, nhưng Yor chỉ đơn giản là lờ tịt cha mình đi. Riêng Roux và Yuri thì mỉm cười chúc họ thượng lộ bình an rồi lặng lẽ tiễn chân cả nhóm.

Nghe đâu các cô gái vừa nhận một nhiệm vụ săn bắn chung và sẽ đi vắng khoảng hai đêm. Có xe ngựa đưa đón tận nơi nên họ trông có vẻ rất hớn hở vì không phải cuốc bộ. Khi tôi hỏi tại sao lại chọn nhiệm vụ chung, họ bảo rằng đổi gió một chút sau những chuyến càn quét hầm ngục cũng hay, và quan trọng nhất là được đi cùng đội của Locke.

Chỉ còn vài ngày nữa là đến Lễ hội Giáng lâm. Mia nói rằng em sẽ quay về khi lễ hội cận kề. Nghĩ đến cảnh cuộc sống hiện tại sắp kết thúc, trông cô nhóc có vẻ hơi đượm buồn. Dù chúng tôi mới chỉ gặp nhau chưa lâu, nhưng có lẽ khoảng thời gian cùng trải qua đã quá đỗi sâu đậm khiến em thấy luyến tiếc đến vậy.

Chúng tôi cũng định ghé qua Hội Mạo Hiểm Giả để tìm việc, nhưng ngài Dan đã gọi tôi lại: “Ta quên chưa hỏi, con gái ta nói cậu có rất nhiều dược thủy (potion) chất lượng cao. Cậu có thể bán cho chúng ta một ít được không?”

“Chẳng phải giáo hội chỉ cần Thánh ma pháp là đủ rồi sao ạ?” Tôi ngạc nhiên hỏi. Cứ ngỡ có người dùng được Thánh ma pháp thì cần gì đến dược thủy nữa, nhưng ngài ấy giải thích rằng chính vì thế họ mới cần dự trữ thêm để phòng hờ trường hợp khẩn cấp.

Tôi báo giá tương đương mức bán ở Hội Thương Nhân, nhưng ngài ấy còn trả cao hơn một chút. Tôi cứ ngỡ có ẩn ý gì đó, nhưng ngài Dan khẳng định là vì chúng thực sự có giá trị như vậy.

Hóa ra giáo hội đã rất bất ngờ trước chất lượng của số dược thủy họ mua từ Hội Thương Nhân trước đó và muốn ngài ấy thu mua thêm. Khi tôi thắc mắc sao ngài biết chúng là từ tôi, ngài bảo là do Yuri nói. Mà này tiểu thư, cô không cần phải kể với giọng đầy tự hào như thể đang khoe khoang thế đâu, tôi thầm nghĩ. Còn lý do vì sao Yuri biết ư? Chắc chắn là do Hikari "khai" ra rồi.

Họ mua mỗi loại 50 lọ gồm: hồi phục (healing), ma lực (mana) và thể lực (stamina) với giá 80 đồng vàng. Tiền mặt của tôi đang dần cạn túi nên đây đúng là một món hời cứu cánh. Tôi quyết định lát nữa sẽ nạp thêm vào thẻ hội viên.

Cuộc hành trình bắt đầu có chút hỗn loạn nhưng cuối cùng chúng tôi cũng đến được Hội Mạo Hiểm Giả đúng kế hoạch.

Hikari mặc bộ đồ mạo hiểm đen tuyền quen thuộc, còn Sera cũng đã thay trang phục mới. Đồ của cô ấy ưu tiên sự linh hoạt, được làm từ vật liệu quái vật nên khả năng phòng thủ cao hơn vẻ ngoài rất nhiều. Vì mang theo mấy cây rìu đi lại trong phố thì vướng víu quá nên tôi đã cất chúng vào Item Box. Chuyện này làm tôi khao khát có một cái túi không gian chuyên dụng cho vũ khí ghé.

Trang phục thường ngày của Sera có giắt một con dao găm bên hông dùng để rã xác quái vật, cộng thêm giáp tay và giáp chân để đấm đá, nên cô ấy vẫn ổn dù không có rìu. Khi tôi hỏi sao lại chọn kiểu đó, cô ấy bảo cần thứ gì đó để vẫn có thể hạ gục quái vật ngay cả khi tay không. Xem ra Rừng Đen còn nguy hiểm hơn những gì tôi tưởng tượng.

Đồ của Mia vẫn chưa sửa xong nên em chỉ mặc bộ thường phục khoác thêm cái áo choàng. Hơi nóng một chút nhưng đành chịu thôi. Đó vốn là đồ dự phòng của tôi nên trông em cứ lọt thỏm trong cái áo thùng thình.

Vừa đến Hội Mạo Hiểm Giả thì nghe bảo nhóm Layla đã đi rồi. Không khí ở đây hôm nay có chút khác lạ so với lần trước tôi tới.

Đây hẳn là lần đầu Mia đến một nơi thế này nên em cứ tròn xoe mắt nhìn quanh. Mia à, chúng ta đang không được "hòa nhập" cho lắm đâu... Một gã đàn ông dắt theo hai nô lệ và một cô gái đi cùng, cái sự nổi bật này còn gây chú ý hơn cả một tộc thú nhân hiếm gặp nữa.

“Sera, cô đã bao giờ đăng ký ở Hội Mạo Hiểm Giả chưa?”

“Chưa.”

“Vậy giờ cô vào đăng ký ở quầy tiếp tân đi.”

“Chủ nhân không đăng ký sao?” Cô ấy hỏi tôi.

“Không cần đâu, tôi có thẻ bên Hội Thương Nhân rồi.”

Chẳng hiểu sao Sera bắt đầu gọi tôi là "chủ nhân". Chắc là do bắt chước Hikari, hoặc có lẽ cô ấy không muốn gọi thẳng tên tôi chăng? Mà nói thật, tôi cũng chưa bao giờ yêu cầu Hikari gọi mình là "chủ nhân" cả...

Trong lúc Sera làm thủ tục, tôi đứng hóng hớt mấy cuộc trò chuyện xung quanh. Sợ Mia chạy lung tung, tôi bảo Hikari nắm tay em ấy. Nhìn hai đứa, chẳng biết ai mới là trẻ con nữa.

Đám mạo hiểm giả phần lớn đều than vãn rằng dạo này quái vật ít hẳn đi. Cứ tưởng đó là tin mừng, nhưng hóa ra việc nhận nhiệm vụ săn bắn mà không tìm thấy quái vật lại là vấn đề lớn với họ. Tình trạng này đang xảy ra ở khắp nơi.

“Chủ nhân, tôi xong rồi đây.”

Sera vẫn giữ khoảng cách với tôi. Tôi cảm nhận được một bức tường ngăn cách, dù cô ấy có vẻ đã khá thân thiết với Hikari và những người khác.

“Vậy nhân lúc ở đây, hãy nhận một nhiệm vụ hái thảo dược đi.” Mục đích chính là ra khỏi thành phố nên cũng chẳng cần nhiệm vụ gì to tát, nhưng tôi nghĩ đã đi thì cứ nhận cho tiện. Nếu không hoạt động thường xuyên, thẻ hội viên có thể bị vô hiệu hóa.

Khi Sera cầm tờ nhiệm vụ ra quầy, nhiều mạo hiểm giả nhìn cô ấy với vẻ tò mò. Một nô lệ thú nhân quả thực rất gây chú ý.

Rời khỏi hội, chúng tôi đi dạo quanh thị trấn một chút và nhận ra không khí đã thực sự thay đổi.

“Trang trí nhiều hơn rồi kìa,” Mia thốt lên. Lúc này tôi mới để ý, những tấm vải thêu đủ sắc màu được chăng giữa các tòa nhà. Hoa tươi cũng nở rộ khắp nơi. Đường phố đông đúc hơn khoảng 30%, và phần lớn mọi người đều đeo phụ kiện màu trắng, không ít người còn đeo mặt nạ. Tiệm bánh ngọt mà chúng tôi từng ghé qua giờ đã có một hàng dài dằng dặc chờ trước cửa, dù trời vẫn còn sớm.

“Mia, em đã bao giờ đi dạo Lễ hội Giáng lâm chưa?”

“Mới chỉ một lần thôi, dù em đã sống ở Thánh đô rất lâu rồi.” Em phải phụ giúp các nghi lễ nên lúc nào cũng bận rộn — đúng là nỗi khổ của những người làm việc ở hậu trường. “Nên được đi dạo thong thả thế này cứ như một giấc mơ vậy. Dù lý do chạy trốn của em không được tốt đẹp cho lắm, nhưng em vẫn thấy vui vì đã làm vậy.” Một thoáng buồn hiện lên trong mắt em, nhưng rồi Mia lại mỉm cười ngay lập tức.

Chúng tôi quay về sớm để chuẩn bị cho chuyến đi ngày mai. Khi Sera hỏi có cần đóng gói đồ đạc gì không, tôi bảo mọi thứ đã nằm gọn trong Item Box rồi.

Vì còn dư chút thời gian, chúng tôi tổ chức một trận đấu tập ngắn. Sắp ra ngoài thành nên tôi muốn xem khả năng thực chiến của Sera đến đâu. Tôi cố gắng tập trung vào kỹ thuật, nhưng cô ấy đã đè bẹp tôi bằng sức mạnh thuần túy. Đã lâu rồi tôi mới nếm mùi thất bại kiểu này. Ngược lại, Hikari dùng tốc độ chớp nhoáng để luồn ra sau và đánh bại Sera.

“Lối đánh của cô hung hãn thật đấy. Sao vậy?”

“Quái vật không có khái niệm nhường nhịn hay thăm dò. Nếu để chúng tấn công trước, mình sẽ gặp bất lợi, nên tôi có thói quen kết liễu chúng trước khi chúng kịp ra tay.”

Hê, cô ấy chịu nói chuyện với mình rồi này! Nhưng cũng đúng, phong cách của Sera không phải để đấu với người. Nói một cách tích cực thì đòn đánh rất hiệu quả; còn tiêu cực thì nó quá trực diện, chẳng thèm dùng đến đòn gió hay nghi binh gì cả.

Xong trận đấu tập, Hikari, Yuri và Mia lôi một Sera đang miễn cưỡng vào phòng tắm. Dù sao thì ngâm mình trong bồn nước nóng vẫn hiệu quả hơn dùng phép Tẩy trần để xua tan mệt mỏi.

“Nghe bảo con bé là nô lệ, nhưng thực ra lại là một cô gái ngoan ngoãn và biết nghe lời đấy chứ,” Roux nhìn họ mỉm cười rạng rỡ.

“Có vẻ cô ấy bớt cảnh giác hơn khi ở gần các cô gái khác,” tôi đáp bằng giọng điệu lịch thiệp của một thương nhân. “Và cô ấy vẫn chưa biết nên giữ khoảng cách với tôi bao nhiêu cho vừa.”

Roux cười lớn: “Cậu quan sát con bé kỹ thật đấy.”

“Chúng tôi sẽ sống chung dưới một mái nhà mà, nên tôi cũng phải chú ý một chút.”

“Cách cậu xưng hô với tôi là bằng chứng cho điều đó. Cậu cứ nói chuyện thoải mái như cách cậu nói với con gái tôi và bạn nó là được rồi.”

Cô ấy đang trêu mình à? Có vẻ Roux mới là người khó nắm bắt nhất trong cái nhà này.

Sau bữa tối, các cô gái tụ tập lại để "bồi đắp tình cảm". Tôi để họ tự nhiên vì mình cũng có vài việc cần làm.

Khi còn lại một mình, tôi bắt đầu chế tạo khẩu súng thế hệ thứ năm. Tôi muốn tăng tốc độ bắn và độ bền của nó. Tăng độ bền đồng nghĩa với việc súng sẽ dày và nặng hơn, nên rất khó để cân bằng. Cuối cùng, tôi quyết định kết hợp thêm vài loại quặng khác và cũng hoàn thành được.

Nhưng lần này, trọng tâm không phải là chế súng mà là phù phép (enchant).

Đầu tiên, tôi chế tạo các loại đạn, dùng kỹ năng Phù phép để gán các thuộc tính nguyên tố và ma pháp vào chúng. Tuy nhiên, tác dụng thực sự thế nào thì phải bắn thử mới biết, nên tôi phải đợi ra ngoài thành. Tôi đã làm được đạn thuộc tính Hỏa, Phong, Thủy và Thổ, nhưng khi thử với Thánh ma pháp thì thất bại.

Tôi cũng phù phép thêm cho vài con dao ném. Tôi rất muốn thử chúng vào ngày mai, nhưng còn tùy thuộc vào động thái của đội hộ vệ cho Mia nữa.

Ngoài ra, tôi quyết định làm một bộ giảm thanh cho súng. Layla có vẻ đã bị sốc vì tiếng nổ khi bắn, và dù tiếng vang trong hang động có góp phần vào đó, tôi vẫn muốn chuẩn bị sẵn sàng để có thể sử dụng bí mật khi cần.

Tôi nhanh chóng hoàn tất khâu chuẩn bị. Đêm đó khi ngài Dan về, ngài lại gọi tôi ra nói chuyện.

“Bốn người này sẽ là hộ vệ của các cậu từ ngày mai,” ngài nói. “Hãy làm quen với họ để không nhầm họ với sát thủ.”

Ngài gọi cả tôi, Hikari và Sera ra. Tôi đoán Hikari sẽ đặc biệt cảnh giác với họ nên muốn em gặp mặt trước. Tôi ghi nhớ tín hiệu của họ trên bản đồ tự động, đồng thời nhân cơ hội này giải thích tình hình của Mia cho Sera hiểu.

“Ta giao Thánh nữ Mia cho cậu đấy,” ngài Dan dặn dò.

Khi bước qua cổng thành, Mia dừng lại và ngắm nhìn cảnh tượng trước mắt. Em nói mình từng rời kinh đô trước đây, nhưng khi đó là đi bằng xe ngựa, nên đây là lần đầu tiên em thực sự được đi bộ ra ngoài kể từ khi bị đưa đến đây. Tôi lặng người khi nghe vậy. Em đúng là một chú chim non trong lồng.

“Chúng ta đang cản đường đấy, đi tiếp thôi.” Người ra khỏi thành ít hơn người vào, nhưng vẫn có vài mạo hiểm giả đang tiến ra ngoài.

Với Hikari và Sera dẫn đầu, chúng tôi đi thành hai hàng vào khu rừng hái thảo dược. Vẫn là khu rừng cũ, nhưng mục tiêu lần này hơi khác. Chỗ cũ chắc chẳng còn thảo dược nào đâu, và tôi cũng không muốn dấn sâu vào quá. Hơn nữa còn một địa điểm đặc biệt chúng tôi muốn tới, nếu thể lực của Mia cho phép.

“Không khí ở đây tuyệt quá. Em không nhớ nổi... lần cuối mình thấy dễ chịu thế này là khi nào nữa.” Mia trông có vẻ phấn khích, em cứ chân sáo tung tẩy dọc con đường chính.

Kinh nghiệm xương máu cho tôi biết những lúc thế này là nguy hiểm nhất, nên tôi cẩn thận cho cả nhóm nghỉ ngơi định kỳ và duy trì tốc độ ổn định. Mia có vẻ hơi phụng phịu: “Đi chậm thế này thì bao giờ mới tới chỗ cô Roux kể chứ?”

“Em háo hức thế kia à? Nhưng chúng ta đâu có phải về ngay trong ngày mai, cứ thong thả thôi.”

“Anh chắc chứ?”

“Tôi đã nói với ngài Dan là có thể đi thêm một ngày nữa rồi, lương thực cũng chuẩn bị đầy đủ.”

Nghe vậy Mia mới nhẹ lòng và thừa nhận rằng em rất vui vì được đi chậm lại một chút. Đúng như tôi nghĩ, cô nhóc đang cố quá sức.

Gần trưa, bìa rừng hiện ra. Nếu đi một mình thì giờ này tôi đã ở sâu trong kia rồi, tôi thầm nghĩ rồi bắt tay vào nấu nướng.

“Chủ nhân cũng tự nấu ăn sao?” Sera ngạc nhiên hỏi.

“Tôi định thế. Có gì lạ à?”

Sera nhìn Hikari và Mia. Hikari trông đầy tin tưởng, còn Mia thì hơi lảng tránh ánh mắt. Mọi người (trừ Hikari) có vẻ hơi ngần ngại với món tôi làm. Này, mọi người quá đáng thật đấy nhé!

“Đồ ăn chủ nhân làm ngon lắm đó!” Hikari hùng hồn tuyên bố.

Lời khẳng định của em dường như giúp họ có thêm can đảm để nếm thử. Tôi không thích cái cách họ nhắm chặt mắt khi ăn miếng đầu tiên, rồi lại tròn xoe mắt kinh ngạc sau đó chút nào. Thật là bất lịch sự quá đi mà!

“Không thể tin được,” Mia thốt lên.

“Tôi cũng vậy,” Sera bồi thêm.

Dù hơi tự ái nhưng thấy họ ăn sạch sành sanh rồi còn đòi thêm, tôi cũng đành bỏ qua. Này, đừng có ăn nhiều quá đấy nhé!

“Sora, anh nấu ăn giỏi thật đấy,” Mia khen.

“Tại trước giờ chỉ có tôi với Hikari thôi mà.”

Sera gật đầu đồng tình khi nghe tôi nói rằng lương thực khô mang theo người có vị tệ thế nào. Có lẽ bữa ăn ngon đã nạp đầy sinh lực cho cả nhóm, cuối cùng chúng tôi cũng đến được khu rừng. Ngài Dan có kể về một nơi có con suối chảy qua, nằm gần bãi thảo dược đầu tiên tôi từng tìm thấy.

“Lối này,” Hikari dẫn đường.

Chúng tôi đi theo em cho đến khi nghe thấy tiếng nước chảy róc rách. Đi dọc bờ suối không hề dễ dàng, cỏ mọc cao lút đầu khiến chúng tôi chẳng thấy đường dưới chân, cứ nơm nớp lo vấp phải cành cây mục.

“Nóng quá. Mồ hôi cứ chảy mãi thôi.” Mia, người không quen đi xa, than vãn khá nhiều nhưng vẫn kiên trì. Tôi cũng hơi ấn tượng với sự bền bỉ của em.

Khi mặt trời bắt đầu lặn, chúng tôi cuối cùng cũng đến đích. Đó là một bãi đất trống rộng rãi với những tảng đá lớn. Gần đó có một con suối phun trào, làn nước mát lạnh rười rượi.

“Được rồi, dựng trại thôi,” tôi nói rồi bắt đầu dựng một cái lán gỗ nhỏ. Hai cô gái kia tròn mắt kinh ngạc. Có không gian thì tội gì không làm cho thoải mái chứ?

“Em không ngờ anh làm được thế này luôn đó,” Mia thốt lên.

“Tôi nghĩ mình sắp loạn trí đến nơi rồi,” Sera thêm vào.

Hai người cứ dụi mắt thoải mái đi, cái nhà nó không biến mất đâu. “Chỉ là chỗ trú ẩn cơ bản thôi, không có nội thất gì đâu nhé.”

Giờ đã có chỗ ngủ, tôi bắt đầu chuẩn bị bữa tối. Tôi nhóm lửa và hâm nóng súp. Việc còn lại là...

“Nếu đã ra ngoài thế này, em có thể thử nấu ăn không?” Mia hỏi, rồi nói thêm rất nhỏ là em không biết làm.

Nếu là món gì cầu kỳ thì khó, chứ dã ngoại thế này thì đơn giản thôi. “Em thái rau được không?” Tôi đưa cho em một con dao săn và lo lắng quan sát.

Em cầm dao đúng cách, nhưng tay chân run rẩy thấy rõ vì chưa quen. Những miếng rau thái ra chẳng đều nhau chút nào, và chính em cũng thấy thất vọng. Cái cách em nhìn tôi cầu cứu trông thật buồn cười, nhưng tôi cố nhịn cười để không làm em tự ái. Tôi sửa lại đống rau cho đều rồi bắt đầu làm nóng chảo.

“Khi chảo nóng rồi thì cho rau vào thôi.”

“Thế này là đủ rồi sao?”

“Thì chỉ có mấy chúng ta thôi mà. Có ai bắt lỗi đâu, dã ngoại là thế này đấy.”

Tôi lấy ra vài loại thịt Orc, thái khối rồi rắc thêm chút muối và tiêu. Nước từ thịt Orc General và Orc Lord sẽ làm hương vị đậm đà hơn hẳn.

“Ngon quá!” Mia reo lên khi nếm thử, vẻ mặt kinh ngạc thật sự.

“Ăn thế này cũng không tệ đúng không?”

“Vâng. Lần tới em muốn cùng mọi người ăn như thế này nữa.” Tôi thấy một tia sáng lóe lên trong mắt Mia khi em ăn, nhưng tôi giả vờ như không thấy.

Mia đã cười nói vui vẻ suốt bữa ăn, giờ thì trông em có vẻ bắt đầu lờ đờ vì buồn ngủ. Nhưng chưa ngủ ngay được, thế thì phí cả chuyến đi. Bản thân tôi cũng thấy buồn ngủ khi nằm xuống, nên chúng tôi tán gẫu vài câu trong lúc chờ đợi khoảnh khắc đó.

Cuối cùng, khi ngước nhìn lên, một bầu trời đầy sao hiện ra. Dù đang ở trong rừng nhưng chỗ này không có gì che chắn tầm mắt. Ngài Dan nói rằng bóng tối tạo ra bởi những tán cây xung quanh chính là thứ làm cho khung cảnh này trở nên rực rỡ đến thế. Quả thực, đó là một cảnh tượng tuyệt mỹ.

“Đẹp quá...” Mia thốt lên.

Chúng tôi im lặng ngắm nhìn một lúc, rồi tôi nghe thấy tiếng thở đều đặn. Quay sang thì thấy Mia đã chìm vào giấc ngủ từ lúc nào.

“Chúng ta vẫn cần người canh gác, nên chia ca thôi.” Có vẻ chuyến đi bộ đã vắt kiệt thể lực của Mia. Cái bụng no căng chắc cũng góp phần không nhỏ.

Tôi bế Mia vào nhà để em ngủ, rồi bảo Hikari ngủ trước. Theo bản đồ tự động, bốn hộ vệ đang giữ khoảng cách khá xa, và không có tín hiệu nào khác gần đây.

“Sera cũng đi ngủ đi, nhưng trước đó có chuyện tôi muốn nói riêng với cô.”

Sera nhìn tôi với vẻ trống rỗng. Cứ ngỡ cô ấy đã cởi mở hơn, nhưng khi chỉ có hai người, vẻ mặt cô ấy lại đanh lại. Chuyện tôi sắp nói là bí mật, nên dù bản đồ không báo có ai ở gần, tôi vẫn phải bảo hiểm. Tôi sử dụng Silence (Lặng thinh), một phép thuật kết hợp giữa không gian và phong hệ trong bán kính 3 mét. Chúng tôi vẫn nghe được tiếng bên ngoài, nhưng âm thanh bên trong không thể lọt ra.

“Đó là cái gì vậy?”

“Phép chặn âm thanh. Đừng kể với ai những gì tôi sắp nói sau đây. Đây là mệnh lệnh từ chủ nhân của cô.”

“Rõ.” Vẻ mặt Sera lập tức trở nên nghiêm túc.

“Thứ nhất, lý do tôi mua cô. Không phải chỉ là ngẫu hứng hay tình cờ — dù việc tìm thấy cô ở đó đúng là sự trùng hợp.”

Cô ấy ngẩn người: “Anh đang nói gì vậy?”

“Sera, tôi biết tất cả về cô. Rurika và Chris đã kể cho tôi. Và... tôi cũng đã dùng kỹ năng Giám định lên cô rồi.”

> [Tên: Sera / Nghề nghiệp: Nô lệ chiến tranh / Cấp độ: 66 / Chủng tộc: Thú nhân / Trạng thái: Phẫn nộ]

>

Đó là những gì tôi biết được khi dùng Appraise Person lên Sera.

Vẻ mặt cô ấy thay đổi hoàn toàn, lộ rõ sự do dự và bối rối, ánh mắt dao động liên tục.

“Họ đang đi khắp nơi để tìm cô và Eris đấy.” Tôi kể cho cô ấy nghe việc mình đã gặp Rurika và Chris như thế nào, và hiện tại họ vẫn ổn ra sao.

Sera kiên nhẫn lắng nghe từ đầu đến cuối. “Tất cả những chuyện này... là thật sao?” cô ấy hỏi khi tôi kết thúc.

“Phải, dù tôi chẳng biết làm sao để chứng minh. Chỉ là họ đã kể cho tôi nghe về Morrigan, Linh thạch hộ mệnh và những chuyện tương tự.”

Sera lặng đi một lúc. “Tôi hiểu rồi. Tôi rất lo cho chị cả, nhưng thật mừng là hai người kia vẫn bình an.” Một tia sáng mới hiện lên trong mắt cô ấy. Sự nhẹ nhõm tràn ngập trên khuôn mặt, và cô ấy mỉm cười với những giọt nước mắt lăn dài trên má. Cô nhóc nhỏ nhắn này hẳn đã phải kìm nén rất nhiều cảm xúc.

f0f2c91c-87cb-4b29-ac88-73aace1945f6.jpg

“Vậy nên, sau khi đã giải thích xong, tôi có một người muốn giới thiệu với cô.” Tôi bỗng nhiên bắt đầu chuẩn bị nấu nướng khiến Sera nhìn với vẻ nghi ngờ. Ciel, lại đây được không? Tôi thầm gọi.

Sera giật nảy mình: “Cái gì vậy?!”

“Đó là kỹ năng Thần giao cách cảm của tôi. Tiếc là nó chỉ một chiều nên cô không thể đáp lại được. Và Ciel là nhóc tì này đây.”

Một đốm trắng hiện lên giữa màn đêm. Ngay cả Sera cũng phải kinh ngạc, nhưng cũng đáng khen là cô ấy không hét lên.

Hóa ra Sera cũng có thể nhìn thấy Ciel, đó là lý do tôi giữ Ciel im lặng bấy lâu nay. Vì có Mia nên tôi chưa tìm được lúc nào thích hợp để giải thích, còn ở chợ nô lệ thì Sera quá hung hãn khiến Ciel sợ không dám ra mặt.

“Đây là Ciel, một Tinh linh mà tôi đã lập khế ước trong hành trình. Tôi cũng chẳng rõ tại sao mình làm được, nhưng nhóc ấy giống như một người bạn đồng hành của tôi vậy. Hy vọng hai người sẽ hòa thuận.”

Sera không phản ứng gì, chắc vì quá sốc. Ciel cũng tò mò liếc nhìn cô ấy, nhưng rồi nhóc ta lại quan tâm đến đống đồ ăn tôi vừa làm hơn.

“Đúng là một ngày đầy những điều kinh ngạc,” Sera lẩm bẩm.

“Dredd đã kể cho tôi về hoàn cảnh của cô. Tôi biết không dễ để thân thiết với chúng tôi — ý tôi là với tôi — ngay lập tức, nhưng hy vọng chúng ta có thể hợp tác tốt.”

Cô ấy vốn đã khá thân với Hikari. Có lẽ không chỉ vì đống bánh ngọt, mà còn vì sự đồng cảm giữa những người cùng thân phận nô lệ. “Hikari là người duy nhất khác nhìn thấy Ciel. Tôi không nghĩ Mia thấy được đâu. Chắc là do khế ước nô lệ đấy. Nên hãy cẩn thận đừng nói chuyện hay nhìn Ciel khi có mặt người khác.”

Sera có vẻ chưa tin hẳn, nhưng sáng hôm sau khi thấy Ciel đậu chễm chệ trên đầu Hikari mà Mia chẳng có phản ứng gì, cô ấy mới thực sự tin đó là sự thật.

“Cô cũng nghỉ ngơi đi, Sera. Tôi sẽ canh gác cho.” Sera trông khá mệt mỏi sau mớ thông tin gây sốc, nên tôi bảo cô ấy đi nghỉ.

Chỉ còn lại một mình, tôi ngồi nhìn vào đống lửa và lấy một món đồ ma pháp từ Item Box ra. À, suýt quên là mình có thể dùng dịch vụ nhắn tin ở Hội Mạo Hiểm Giả để gửi tin cho Chris và Rurika. Khi về phải nhớ làm mới được.

Để xác nhận, tôi truyền ma lực vào món đồ ma pháp. Thiết bị này chỉ cho biết phương hướng đại khái chứ không phải vị trí chính xác... nhưng có vẻ họ vẫn đang ở Las Beastland? Họ nói sau đó sẽ đến Ma quốc Eva, nên tôi quyết định đó sẽ là điểm dừng chân tiếp theo của chúng tôi.

Sẽ thật tốt nếu chọn được một điểm hẹn để không lạc mất nhau. Layla và những người khác nói họ đến từ Majorica đúng không? Nghe bảo đó là một thành phố hầm ngục, có lẽ tôi sẽ chọn nơi đó làm điểm hẹn. Ngôi trường họ theo học cũng có chương trình trải nghiệm, chắc Hikari sẽ thích lắm. Nhưng tùy vào tốc độ di chuyển của Chris và Rurika mà có thể tôi sẽ chọn chỗ khác.

“Chào buổi sáng,” Mia lên tiếng. Em ngủ sớm nhất nhưng lại là người dậy muộn nhất. Đã quen sống nhàn nhã trong nhà quá lâu, chuyến đi này thực sự đã vắt kiệt sức em.

Buổi sáng hôm đó, Ciel đã "chứng minh" sự tồn tại của mình với Sera bằng cách sà xuống cạnh Hikari trong khi Mia chẳng hay biết gì. Ciel run rẩy vì phải nhịn ăn trong lúc mọi người dùng bữa. Mày không giận tao đấy chứ? Tôi thầm hỏi. Có một khoảnh khắc Mia nhìn về phía Ciel, nhưng chắc em chỉ ngạc nhiên vì Hikari ăn quá nhanh thôi. Sera thì cứ đờ người ra vì kinh ngạc.

Sau đó, chúng tôi dạo quanh bãi thảo dược. Tôi hái một ít để trả nhiệm vụ và một ít để chế dược thủy. Mia cũng tỏ ra hiếu kỳ; em hỏi han đủ thứ nên tôi đã dạy em vài mẹo phân biệt thảo dược khi hái. Việc này làm tốc độ hái của tôi chậm lại, nhưng cảm giác này cũng không tệ. Tôi thầm cảm ơn những ngày miệt mài đọc sách ở hội tại kinh đô Elesia — nếu không, tôi chẳng tài nào giải thích nổi sự khác biệt giữa dược thảo hồi phục và dược thảo ma lực đâu.

“Tôi muốn thử vài thứ trước khi quay về. Mọi người không phiền chứ?” Sau khi ăn trưa, cả nhóm nghỉ ngơi một lúc. Tôi dùng thổ ma pháp tạo ra vài mục tiêu rồi ném những con dao đã được phù phép vào chúng.

Những con dao thuộc tính Hỏa và Thủy gây ra những vụ nổ nguyên tố tương ứng khi va chạm, trong khi thuộc tính Phong làm tăng khả năng cắt xẻ. Còn thuộc tính Thổ... có vẻ đòn ném uy lực hơn chăng? Con dao hệ Hỏa mang lại kết quả mãn nhãn nhất, nổ tung thành một quầng lửa rực rỡ khi trúng mục tiêu và đốt cháy cả một mảng cỏ bên dưới.

“Cái gì vậy?” Sera ngạc nhiên hỏi tôi.

“À, dao phù phép ấy mà. Tôi chỉ muốn kiểm tra xem tác dụng thực tế của chúng thế nào thôi...”

Những tấm bia bằng đất tôi dựng lên đã bị phá hủy hoàn toàn. Có vẻ như hiệu quả của chiêu thức này tỉ lệ thuận với cấp độ của tôi; nếu tăng thêm vài cấp nữa, uy lực của chúng chắc chắn sẽ rất đáng gờm.

Dù sao thì mục đích chính là kiểm tra hiệu quả của các ấn chú cường hóa cũng đã xong, thế nên sau đó chúng tôi quyết định quay trở về Thánh đô. Có lẽ nhờ đường cũ đã quen, chuyến hành trình lượt về diễn ra khá suôn sẻ. Mối lo ngại về một cuộc phục kích đã không xảy ra, trên bản đồ tự động của tôi cũng chỉ hiển thị tín hiệu của bốn người hộ tống.

Dù luôn cảnh giác nhưng tôi cũng thấy nhẹ nhõm khi không có chuyện gì phát sinh. Có lẽ chúng đã bỏ cuộc? Hoặc là...

Chỉ còn năm ngày nữa là đến Lễ Hội Giáng Sinh.

Chúng tôi về đến thành phố vào lúc hoàng hôn. Quyết định để dành việc bàn giao thảo dược cho Hội mạo hiểm giả vào ngày mai, cả nhóm quay về dinh thự nhà Apostel. Tại đây, Yor và những người khác đã đợi sẵn. Người duy nhất vắng mặt là Layla, nghe nói cô ấy vẫn chưa rời khỏi Hội mạo hiểm giả.

"Mừng mọi người trở về. Tôi đã đọc báo cáo rồi, không có vấn đề gì chứ?"

"Vâng, chúng tôi ổn. Còn phía anh thì sao?"

"Họ chưa có động thái tấn công trực diện nào, nhưng rõ ràng phe Giáo hoàng đang rục rịch làm gì đó sau cánh gà."

Liệu có ổn không đây? Tôi vốn chẳng mặn mà gì với cuộc tranh giành quyền lực của bọn họ, nhưng tôi lo Mia sẽ bị kẹt ở giữa. Trải qua bao nhiêu chuyện, khi đã hiểu rõ con người cô ấy hơn, tôi nảy sinh một sự đồng cảm chân thành.

Hoàn cảnh của chúng tôi tuy khác nhau, nhưng cái cách tôi đột ngột bị triệu hồi từ thế giới khác cũng chẳng khác là bao so với việc cô ấy bỗng dưng bị tôn sùng làm Thánh nữ. Chỉ có điều, khác với một kẻ thất bại không đáp ứng được kỳ vọng và bị tống khứ không thương tiếc như tôi, Mia lại đang nỗ lực hết mình để gánh vác trọng trách đó. Dù đôi lúc có hơi cứng đầu, nhưng việc cô ấy lén trốn khỏi giáo hội là điều hoàn toàn có thể hiểu được nếu nhìn vào tương lai (đầy áp lực) đang chờ đợi phía trước. Tôi chẳng thể nào tưởng tượng nổi sức ép mà cô ấy đang phải chịu đựng lớn đến nhường nào.

Đang mải suy nghĩ thì có tiếng gõ cửa. Tôi nhìn ra và thấy Mia đang đứng đó.

"Đức Ngài nói đã đến lúc tôi phải quay về rồi." Cô ấy đưa mắt nhìn quanh phòng tôi với vẻ bồn chồn. Cô ấy muốn vào trong nói chuyện sao? Trước đây Mia chung phòng với Hikari, nhưng giờ cô ấy đã chuyển sang ở cùng Sera.

Tôi gọi cả Ciel vào để làm chứng nếu có chuyện gì xảy ra, dù tôi biết chắc là chẳng có gì đâu. Chẳng hiểu sao tôi bỗng thấy mất tự nhiên và hơi hồi hộp. Có lẽ vì tôi vừa mới nghĩ về cô ấy xong chăng?

"Lúc nãy tôi đã chào mọi người rồi, nhưng tôi vẫn muốn nói chuyện riêng với anh một chút," cô ấy mở lời.

"Vậy sao?"

"Vâng. Tôi đã có một khoảng thời gian rất vui và được làm những điều mình hằng mong ước. Nếu ngày đó Sora không cứu tôi, có lẽ những điều này sẽ mãi chỉ là mơ ước. Vì thế, tôi muốn gửi lời cảm ơn chân thành nhất đến anh. Cảm ơn anh rất nhiều."

Mia cúi đầu thật sâu. Tư thế của cô ấy trang trọng và hoàn mỹ đến mức khiến tôi nhất thời nín thở.

"Có chuyện gì sao?" cô ấy hỏi khi thấy tôi ngẩn người.

"À, không... Tôi biết hỏi điều này có hơi thừa, nhưng cô thực sự đã sẵn sàng để sống cuộc đời của một Thánh nữ chưa?"

Cô ấy khẽ cười. "Tôi cũng chưa rõ lắm, nhưng nếu làm vậy có thể cứu giúp được mọi người, thì tôi nghĩ mình phải làm thôi."

Tôi không biết cô ấy hiểu được bao nhiêu về công việc của một Thánh nữ, nhưng tôi cảm nhận được một ý chí sắt đá trong lời nói đó. Cô ấy khiến tôi nhớ đến Rurika và Chris – những người cũng sở hữu quyết tâm không gì lay chuyển nổi khi đi tìm Sera và Eris.

"Tôi hiểu rồi. Vậy thì, tôi sẽ làm cho cô một món quà chia tay."

Ánh mắt Mia đột nhiên lộ vẻ tò mò đúng với lứa tuổi của mình. Tôi thích biểu cảm này của cô ấy hơn nhiều.

Tôi lấy ra một viên ma thạch của Orc Lord từ trong Kho đồ cùng vài nguyên liệu cần thiết. Lần này tôi định làm một lá bùa hộ mệnh — tất nhiên là bùa phép rồi. Tôi dùng Giả kim thuật để tạo ra phần đế, sau đó gắn viên ma thạch Orc Lord vào để tạo thành một chiếc dây chuyền. Lúc này nó vẫn chỉ là món đồ trang sức bình thường, nhưng phần quan trọng là ở phía sau. Tôi kích hoạt kỹ năng Cường hóa (Enchant) để truyền ma pháp Hệ không gian "Lớp chắn" (Barrier) vào viên đá. Nó sẽ tự động tạo ra một lá chắn bảo vệ người đeo khi gặp nguy hiểm.

Tôi tập trung hình dung hình ảnh lá chắn trong khi truyền ma lực vào, nhưng không giống như khi làm với mấy con dao, lần này tôi cảm giác như ma lực của mình đang bị hút sạch một cách thô bạo. Kiểm tra bảng trạng thái, con số MP đang tụt dốc không phanh. Tôi vội uống liên tiếp mấy lọ thuốc hồi ma lực, nhưng dòng chảy vẫn không dừng lại.

Tôi không thể kiểm soát, cũng không thể dừng nó lại. Tất cả những gì tôi có thể làm là dán chặt mắt vào viên ma thạch và cầu nguyện cho quá trình này sớm kết thúc. Đến lọ thứ năm, lượng MP hồi phục đã giảm hẳn. Nghe nói uống quá nhiều thuốc trong thời gian ngắn sẽ bị "lờn thuốc", xem ra là thật rồi.

Tôi không thể dùng thêm thuốc được nữa. Ngay khi tôi tưởng mình sắp cạn kiệt ma lực thì viên ma thạch bỗng phát ra một luồng sáng chói lòa. Ánh sáng rực rỡ duy trì một lúc rồi dịu dần, và viên đá từ màu đỏ đã chuyển sang màu xanh biển sâu thẳm.

"Cái... Cái gì vậy?" Mia kinh ngạc hỏi đi hỏi lại vài lần, nhưng tôi không còn sức để trả lời. "Anh ổn chứ?"

Cơ thể tôi bắt đầu đổ sụp xuống. Dù vẫn còn sót lại chút MP nhưng việc mất và hồi một lượng lớn ma lực trong tích tắc khiến đầu óc tôi quay cuồng, chân tay bủn rủn. Nguy rồi, phải nằm xuống thôi...

Đang định tìm chỗ ngả lưng thì đột nhiên Mia đỡ lấy tôi, kéo đầu tôi đặt lên đùi cô ấy. Cái gì thế này?

"Chị Roux đã dạy tôi rằng... đây là cách tốt nhất để giúp một người đàn ông khi anh ta mệt mỏi."

Tôi mệt thật, nhưng cái quái gì mà cô Roux lại dạy Mia mấy thứ này chứ? Này Ciel, sao cô lại nhìn tôi bằng ánh mắt đó? Đừng nói là cô đang nghĩ mình vừa nắm thóp được bí mật gì của tôi nhé?

Khuôn mặt Mia ngay sát trên đầu tôi, đôi gò má cô ấy ửng hồng. Nếu cô thấy xấu hổ thì cũng không nhất thiết phải làm thế này đâu, thật đấy!

"Dù sao thì... cái phép lúc nãy là gì vậy?" Giọng cô ấy to hơn bình thường một chút, có lẽ là để che giấu sự thẹn thùng. Nó còn hơi lạc nhịp nữa chứ. Tôi chỉ ước cô ấy nói nhỏ hơn một chút, tai tôi vẫn còn đang ù đặc đây này.

"Đó là Giả kim thuật," tôi đáp. Càng giấu diếm chỉ càng khiến cô ấy thắc mắc thêm, và thứ tôi thực sự cần giấu là kỹ năng Cường hóa chứ không phải Giả kim thuật.

"Giả kim thuật sao?" cô ấy lặp lại. "Anh bảo anh làm thuốc cũng bằng cách đó, thật là kỳ diệu."

Tôi có nói thế à? Tôi không nhớ rõ nữa, chắc cô ấy nghe từ ai đó khác.

"Tôi chưa bao giờ thấy Giả kim thuật trước đây, nhưng nó thực sự rất thú vị..."

"Tôi là người tự học, nên cách làm có lẽ hơi khác so với thông thường."

"Thật sao?"

"Ừ, giống như Thánh pháp của cô vậy. Một ngày nọ tôi bỗng nhiên biết cách dùng nó, nên thật khó để giải thích cặn kẽ quy trình cho người khác."

"Tôi hiểu rồi. Đúng là những thứ thuộc về bản năng thì khó mà diễn đạt bằng lời." Có vẻ cô ấy đã tự đặt mình vào vị trí của tôi và chấp nhận lời giải thích đó một cách dễ dàng.

"Giờ tôi ngồi dậy được chưa? Tôi thấy khá hơn rồi." Cảm thấy sức lực đã hồi phục, tôi nghĩ mình không nên nằm thế này mãi. "Cái này cho cô, Mia. Quà của tôi. Tôi đã niệm vào đó một phép thuật bảo vệ, hy vọng nó sẽ giúp ích cho cô lúc cần kíp."

"Cảm... Cảm ơn anh." Cô ấy khẽ cười, giọng đượm chút buồn. "Đây là lần đầu tiên tôi được nhận một món quà thực sự từ ai đó..." Nhưng thấy cô ấy mỉm cười, tôi biết mình đã thành công. "Vậy... vì đây là quà, anh có thể đeo nó lên cho tôi được không?"

Tôi có cảm giác tình cảnh này quen quen... nhưng khi nhìn vào ánh mắt đó, thật khó để thốt ra lời từ chối.

Rốt cuộc, tôi cũng đeo chiếc dây chuyền vào cổ Mia theo ý cô ấy.

Đến lúc tôi tỉnh dậy vào sáng hôm sau thì Mia đã quay về giáo hội từ lâu.

"Cậu thấy nhớ cô ấy à?" Roux hỏi.

"Chắc là vậy," tôi thú nhận. "Lúc đầu mọi chuyện có hơi rắc rối, nhưng giờ cô ấy đi rồi, tôi thấy hơi trống vắng." Dù quen biết chưa lâu nhưng cô ấy đã kéo tôi vào đủ thứ chuyện, cho tôi thấy những khía cạnh bất ngờ, và chúng tôi đã có những kỷ niệm thực sự đáng nhớ. Theo lời bác Dan, cuộc sống của Mia sắp tới sẽ vô cùng bận rộn, nên bác ấy cũng mừng vì cô ấy đã có những ngày vui vẻ vừa qua.

"Mà này, tôi chưa thấy Layla đâu," tôi chuyển chủ đề. "Cô ấy vẫn chưa về à?"

Yor giải thích: "Chị ấy nói muốn đến Hội mạo hiểm giả một chuyến."

Tôi quyết định cũng sẽ đến đó. Không phải vì lo lắng cho Layla hay gì đâu, mà tôi cần bàn giao đống thảo dược và sử dụng dịch vụ nhắn tin của họ. Tôi đã bàn với Sera về nội dung lời nhắn rồi.

Khi chúng tôi đến Hội mạo hiểm giả, bầu không khí ở đây có gì đó rất lạ. Bình thường vào giờ này, mọi người sẽ bàn tán xôn xao về các nhiệm vụ, nhưng hôm nay lại bao trùm một sự im lặng nặng nề và căng thẳng.

"A, chị cả kìa!" Casey là người nhìn thấy Layla đầu tiên — tôi thấy Locke cũng ở cạnh cô ấy — và chạy ngay lại.

Layla nhận ra chúng tôi và bước ra khỏi đám đông đang vây quanh. "Sao mọi người lại đến đây đông đủ thế này?"

"Câu đó tụi em hỏi chị mới đúng! Chị không về nhà cả đêm qua, làm mọi người lo chết đi được!" Casey hờn dỗi, nhưng rồi cũng nhanh chóng được Layla dỗ dành.

Tôi quyết định xong việc của mình trước, nên nhanh chóng giao thảo dược và gửi tin nhắn. Tôi báo rằng chúng tôi sẽ dừng chân ở Messa, thủ đô của Frieren một thời gian, trước khi chuyển đến Majorica thuộc Quốc gia Pháp thuật Eva. Ai đến Majorica trước thì hãy nhắn lại ở Hội mạo hiểm giả nơi đó.

"Có chuyện gì đang xảy ra vậy?" tôi hỏi Layla.

Lúc này, cả Hội mạo hiểm giả bắt đầu nhốn nháo. Một mạo hiểm giả hớt hải chạy vào, nói gì đó với người đứng giữa đám đông. Người đó biến sắc, lập tức dẫn theo vài người vào phòng trong.

Chẳng bao lâu sau, họ quay lại, dẫn đầu là một người đàn ông có gương mặt phúc hậu. Đó là Hội trưởng chi hội này, ông ấy vừa triệu tập một cuộc họp khẩn cấp.

Đối mặt với những ánh mắt tò mò của các mạo hiểm giả, ông ấy tuyên bố ngắn gọn: "Chúng tôi đã xác nhận các dấu hiệu của một đợt Stampede (Quái vật bạo động) sắp tới."

Cả hội sảnh đang ồn ào bỗng chốc lặng ngắt, nhưng chỉ một giây sau, những tiếng la hét giận dữ và lo âu bùng nổ. Hội trưởng bị bủa vây bởi vô số câu hỏi, bầu không khí càng lúc càng hỗn loạn.

Ông giải thích rằng những mạo hiểm giả đi làm nhiệm vụ gần đây thường báo cáo về việc không thấy quái vật ở các địa điểm quen thuộc, nên Hội đã tổ chức một cuộc điều tra độc lập. Cuộc điều tra này đã phát hiện ra một điều bất thường ở giữa khu rừng phía Đông Bắc Thánh đô.

Có rất nhiều quái vật tập trung trong rừng, chúng sống thành một bầy lớn. Điều kỳ lạ nhất là dù thuộc nhiều chủng loài khác nhau nhưng chúng hoàn toàn không hề xung đột hay cắn xé lẫn nhau. Bình thường quái vật cũng có hệ thống phân cấp nên không phải lúc nào cũng đánh nhau, nhưng sự yên lặng này quá bất thường, cứ như thể có ai đó đang điều khiển chúng vậy.

Hội tin rằng có một "Phân chủng cấp cao" — hay nói cách khác là một con Boss — đang cầm đầu bọn chúng.

"Nhưng tại sao trước đây không ai nhận ra một bầy quái vật lớn như vậy?" có người hỏi.

Không ai có câu trả lời chính xác. Nhưng người tìm thấy đàn quái vật là kẻ sở hữu kỹ năng tầm soát chuyên dụng, nên có khả năng con Boss kia sở hữu năng lực che giấu tung tích cho cả đàn.

"Vậy bây giờ chúng ta phải làm gì?"

"Chúng ta sẽ chuẩn bị phòng thủ trong khi tiếp tục điều tra khu rừng. Tôi đã gửi thỉnh nguyện lên Giáo hội, nhưng trong tình hình này, không biết họ sẽ giúp được bao nhiêu."

Câu nói này khiến các mạo hiểm giả xì xào. Tuy tôi cũng là mạo hiểm giả, nhưng tôi chỉ mới đọc về Stampede qua sách vở. Quy mô của chúng rất khác nhau, nhưng về cơ bản đó là một làn sóng hàng ngàn, thậm chí hàng vạn con quái vật tràn xuống.

Nhìn quanh hội sảnh, số lượng mạo hiểm giả hiện có vẻ quá ít ỏi so với quy mô đó. Dù đây là thủ đô nên chắc chắn có nhiều người biết chiến đấu, nhưng nếu chỉ dựa vào mạo hiểm giả thì khó mà trụ vững. Tất nhiên, trong thành phố vẫn còn nhiều mạo hiểm giả khác chưa có mặt ở đây.

"Kế hoạch hành động thế nào?"

"Chúng ta sẽ đợi xem Giáo hội có công khai chuyện này không," Hội trưởng đáp. "Nhưng không biết khi nào Stampede sẽ bùng nổ, nên tôi dự định sẽ bắt đầu chuẩn bị ngay lập tức."

Chính sách của Hội là giả định có sự hiện diện của Boss và chia quân thành hai nhóm: một nhóm phòng thủ thành phố và một đội tinh nhuệ đột kích tiêu diệt Boss. Nếu diệt được Boss, mối đe dọa sẽ chấm dứt. Còn nếu không có Boss, đội tinh nhuệ đó sẽ đóng vai trò quân chi viện linh hoạt trên chiến trường.

Các nhóm mạo hiểm giả bắt đầu bàn tán xôn xao. Những người gốc Messa đa số muốn ở lại thủ thành, trong khi một số khác đã bắt đầu tính chuyện "chuồn" sớm.

"Chị cả, chúng ta nên làm gì?" Talia hỏi.

"Gia đình của Yor ở đây, nên chị nghĩ chúng ta nên giúp một tay. Mọi người thấy sao?" Layla hỏi ý kiến cả nhóm.

"Vâng, em muốn giúp Yor."

"Đúng vậy! Bạn bè gặp nạn thì phải giúp chứ."

"Yor lúc nào cũng giúp đỡ tụi mình mà."

"Nhà của Yor ở đây, chúng ta phải bảo vệ thành phố."

Talia, Tricia, Casey và Luilui lần lượt đồng ý.

"Mọi người..." Layla thốt lên, cảm động trước quyết tâm của các thành viên.

Hikari ngước nhìn tôi, như thể muốn hỏi chúng tôi sẽ làm gì.

"Anh nghĩ chúng ta nên chuẩn bị sẵn sàng để hành động khi cần thiết," tôi nói. Những cô gái này đã giúp tôi rất nhiều, nhưng chúng tôi vẫn phải đặt mạng sống của mình lên trên hết. Tôi sẽ làm những gì có thể, nhưng một mình tôi thì chẳng biết sẽ tạo ra được bao nhiêu khác biệt. Suy nghĩ một chút, tôi bảo: "Layla, tôi mượn Luilui và Talia một lát được không?"

"Hả? Chi vậy?" cô ấy ngạc nhiên.

"À, tôi muốn đưa họ đến tiệm rèn một chút."

Dù hơi bất ngờ nhưng thấy cũng không nhất thiết phải tụ tập một chỗ vào lúc này, Layla đồng ý để hai người họ đi cùng tôi.

"Đến tiệm rèn làm gì thế, Sora?" Luilui hỏi.

"Ừ, tò mò quá." Talia tiếp lời.

"Tôi muốn hai người chọn giúp tôi một số vũ khí đặc biệt — mũi tên cho Luilui và dao ném cho Talia. Hãy chọn loại nào các cô cảm thấy thuận tay nhất nhé."

Ý định của tôi là cường hóa vũ khí cho họ. Chắc chắn tôi sẽ tốn kha khá thuốc hồi ma lực đây, nhưng việc phù phép lên tên và dao sẽ tăng sức tấn công cơ bản của họ lên rất nhiều. Hơn nữa, tôi cũng tò mò không biết chuyện gì sẽ xảy ra nếu mình cường hóa một mũi tên bằng ma pháp diện rộng?

Trong khi tôi mải suy nghĩ, Luilui và Talia đã bắt đầu chọn đồ. Nhìn số lượng họ muốn mua, tôi không khỏi xót xa cho cái túi tiền của mình.

"Bây giờ chúng ta ra ngoài thành được không?" tôi hỏi, và họ đồng ý ngay.

Chúng tôi đi ra cổng Tây và tìm một nơi khá xa thành phố. Tại đó, vì tò mò muốn xem kết quả, tôi đã cường hóa một mũi tên và một con dao bằng phép Firestorm (Bão Lửa) — một loại ma pháp có thể thiêu rụi một vùng diện tích lớn. Tôi dùng Thổ pháp để dựng bia bắn và bảo hai cô gái tấn công. Khi vũ khí chạm mục tiêu, một vụ nổ lửa bùng lên y hệt như hiệu ứng của Firestorm. Dù uy lực có vẻ kém hơn một chút so với khi niệm trực tiếp, nhưng thế này là quá đủ rồi.

"Cái gì thế, Sora?" Luilui kinh ngạc hỏi. Talia cũng nhìn tôi với ánh mắt đầy thắc mắc.

Vì đó là một câu hỏi hợp lý, tôi đã đưa ra một lời giải thích nghe có vẻ thuyết phục: "Nó giống như việc tạo ra vũ khí ma thuật bằng cách kết hợp Giả kim thuật và Điều tiết ma lực vậy. Nhưng tôi chỉ có thể dùng nó cho các loại vũ khí tầm xa, dùng một lần thôi." Thật ra tôi có thể cường hóa cả kiếm, nhưng nếu một vụ nổ ma pháp bùng phát ngay khi bạn đang chém kẻ địch thì có khi người dùng cũng "đi" luôn. Với vũ khí cận chiến, cường hóa thuộc tính có lẽ sẽ tốt hơn là nhồi ma pháp vào.

Kiếm ma pháp à... tôi lẩm bẩm. Lúc nào đó phải thử mới được.

Tôi nói to: "Dù sao thì bây giờ đã biết hiệu quả của chúng rồi, tôi sẽ chuẩn bị thật nhiều cho trận Stampede sắp tới. Dù vậy, tôi vẫn mong là các cô sẽ không bao giờ phải dùng đến chúng."

Trên đường về vẫn còn thời gian, tôi hỏi thăm tình hình luyện tập Điều tiết ma lực của họ. Layla, Tricia và Yor đều đã thành công trong việc truyền ma lực vào ma thạch, nhưng Luilui, Talia và Casey vẫn còn đang chật vật. Có vẻ đây là thứ cần sự kiên trì luyện tập, nên tôi chỉ biết động viên họ cố gắng.

Nhưng Layla cũng dùng được rồi cơ à? Tôi nghĩ. Phải cảnh báo cô ấy vài điều mới được.

Vừa về đến nơi đã thấy nhóm Layla ở đó, tôi liền gặp cô ấy ngay. Layla khoe rằng mình đã truyền được ma lực vào đá, và tôi yêu cầu cô ấy biểu diễn bằng cách truyền ma lực vào thanh kiếm Mithril.

"Cô cứ giữ nguyên trạng thái đó nhé?" tôi nói khi cô ấy bắt đầu. Cô ấy làm theo, duy trì được 5 phút, rồi 10 phút. Ngay sau đó, cô ấy khuỵu xuống.

"Chuyện gì... chuyện gì vậy?" cô ấy hỏi với vẻ uể oải.

"Cô bị cạn kiệt ma lực rồi. Nghỉ ngơi sẽ hồi phục thôi, nhưng đó chính là giới hạn thời gian cô có thể sử dụng nó liên tục. Tôi nghĩ mình không cần phải nhắc lại điều này nữa đâu..." Tôi cảnh báo cô ấy một lần nữa về việc dùng quá nhiều ma lực cùng lúc, đồng thời khuyên cô ấy không nên dùng kỹ thuật này trong thực chiến cho đến khi thực sự thành thục. Cạn kiệt ma lực sẽ khiến cơ thể hoàn toàn bất động, cực kỳ nguy hiểm.

Layla lộ rõ vẻ thất vọng nhưng vẫn gật đầu đồng ý. Yor và Tricia chắc cũng từng nếm mùi nên gật đầu lia lịa. Ngay cả Luilui cũng gật đầu; chẳng lẽ cô ấy cũng bị rồi sao?

"Mà mọi người về muộn thế, đi đâu vậy?" Yor hỏi tôi. Tôi bảo chúng tôi đi thử nghiệm phép thuật, và cô ấy bắt đầu hỏi dồn dập đủ thứ. Thật là phiền phức mà.

Sau đó, tôi về phòng và dành toàn bộ thời gian còn lại trong ngày để cường hóa đống dao và mũi tên đã mua. Khối lượng công việc quá lớn nên tôi phải mất thêm cả ngày hôm sau nữa mới xong.

Thỉnh thoảng, tôi lại nghe thấy tiếng hò hét vang lên từ bên ngoài; chắc là họ đang tập trận giả với nhau.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!