Carol và Arnold đứng ngẩn tò te.
Họ đúng là đã tìm thấy vị trí của chiến trường.
Nhưng mà... người đâu mất rồi?
Oona đang đứng đó.
Cô ta dùng ma pháp để dò xét tàn dư của Thổ Thủy Tổ.
Vẻ mặt cô nàng đăm chiêu suy nghĩ, nhưng xung quanh tuyệt nhiên chẳng thấy bóng dáng ai khác.
"Xem chừng là bọn họ chuồn rồi."
Carol đưa ra kết luận.
Cũng hợp lý thôi, đổi lại là cô thì cô cũng "vắt chân lên cổ" mà chạy.
Nghĩ đến đây, cô quay sang nhìn Arnold đầy nghi hoặc:
"Vừa nãy sao anh lại phải liều mạng dùng 'Kiếm Giải' với Thổ Chi Thiên Ma Vương làm gì?"
Từng chứng kiến kỹ năng gọi là "Kiếm Giải", cô biết đó là con dao hai lưỡi đánh cược cả mạng sống của kiếm sĩ.
Một khi không hạ được đối thủ, bản thân sẽ rơi vào trạng thái kiệt quệ, mặc người chém giết.
Nói cho cùng cũng chỉ là giúp đỡ Đại hoàng tử một tay, tình nghĩa với tộc Người Lùn đâu đến mức phải bán mạng như thế.
Carol không tin đối phương dám đuổi cùng giết tận, lẽ nào coi Arnold là không khí chắc?
Trước câu hỏi này, Arnold trầm ngâm một lát rồi giơ hai ngón tay lên.
"Thứ nhất, cho đến tận bây giờ tôi vẫn chưa nhìn thấy Thánh Kiếm Chi Linh của thanh kiếm này."
Arnold nắm chặt chuôi cự kiếm, biểu cảm có chút phức tạp.
"Có lẽ nó không công nhận tôi, hoặc tâm ý vẫn hướng về vị Dũng sĩ đời trước."
"Dù sao đi nữa, với tôi, nó chỉ đơn thuần là một thanh kiếm vô tri. Tất nhiên, lý do này chưa đủ."
Vẻ mặt anh trở nên nặng nề:
"Lý do quan trọng nhất là — thanh kiếm này do Nastia đưa cho."
Hội trưởng Hiệp hội Mạo hiểm giả, Nastia.
"Ý anh là, vị Hội trưởng đó đã giở trò gì trên thanh kiếm này sao?"
Arnold lắc đầu:
"Tôi không chắc. Nhưng chính vì không chắc chắn, nên nó không quá quan trọng đối với tôi."
Dù nói cứng như vậy, Carol vẫn nhận thấy sự nuối tiếc trong ánh mắt anh dành cho thanh kiếm.
Nếu không, dù Oona có ra tay cắt ngang quá trình Kiếm Giải, chưa chắc anh đã chịu dừng lại.
Anh chỉ là đang do dự mà thôi.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại... Arnold, anh đúng là một lão cáo già!
Nhìn cái mặt mày rậm mắt to chính trực thế kia mà bụng đầy mưu mô tính toán!
Carol vốn biết Arnold thông minh, nhất là sau khi nếm trải sự "phản bội" và nhìn nhận lại quá khứ, trí tuệ của anh ngày càng sắc bén.
Nhưng cô không ngờ, anh đã bắt đầu hoài nghi cả vũ khí của chính mình.
Sự cảnh giác đối với thiếu nữ tên Nastia đã lên đến đỉnh điểm.
Theo một nghĩa nào đó, Carol cảm thấy Arnold đang chuyển mình từ một vị "Anh hùng" sang hình mẫu một "Kiêu hùng".
Anh không còn chỉ dựa vào sức mạnh, ý chí hay niềm tin thuần túy để giải quyết vấn đề.
Anh đã thực sự bắt đầu toan tính mục đích rõ ràng cho từng đường đi nước bước.
Nói thật, điều này khá đáng sợ.
Nhưng cũng khiến người ta phải nể phục.
May mà mình là thi sĩ, chẳng phải nhân vật quyền quý hay chính trị gia gì sất.
Chắc không đến nỗi có ngày Arnold dấy binh, mình đi theo rồi cuối cùng bị anh giết vì mấy kịch bản "cẩu huyết" đâu nhỉ.
Giống như các Thi Tiên trong lịch sử, cùng lắm là không được trọng dụng, ôm hận vì tài không gặp thời thôi, chứ chẳng mấy ai bị đem đi làm thịt.
Tất nhiên cũng có thi sĩ bị giết, nhưng đó là do nghề chính của họ không phải là làm thơ.
Hơn nữa, mình còn là một mỹ thiếu nữ.
Lại là mỹ thiếu nữ mà Arnold thích.
Xét theo hướng này, nếu một ngày Arnold dấy lên cuồng phong lật đổ vương triều, trở thành tân vương của nhân loại — thì cùng lắm mình làm một "linh vật" thôi.
Ban ngày nằm trong lòng Arnold ca hát, ban đêm nằm trong lòng anh chịu... giày vò...
Nghĩ đến đây, mặt Carol tái nhợt, cô cảnh giác liếc nhìn Arnold một cái.
Kết cục đó Carol-chan chẳng muốn thấy chút nào.
"Khụ khụ, vậy chuyện ở đây, cô Oona thấy thế nào?"
Oona chăm chú nhìn khối cầu đất:
"Mọi chuyện thú vị hơn tôi tưởng. Chú của tôi đã làm một việc mà ngay cả tôi cũng không lường trước được. Nhưng dù sao mục đích cũng đã đạt được, thứ tôi cần chỉ là nắm quyền kiểm soát Thổ Ma tộc."
Những đường vân ma pháp liên tục hiện lên, trói buộc Thổ Thủy Tổ, khiến nó trở lại thành một khối đất trông hết sức bình thường.
Nhưng điều đáng ngạc nhiên là khối đất này đã bị khuyết mất một góc.
"Đó là Thổ Chi Thiên Ma Vương đấy."
Carol cảm thấy danh hiệu này rất ngầu, không khỏi tiếc nuối:
"Chẳng lẽ ông ta 'nghẻo' rồi sao?"
"Ma tộc có vị Thổ Chi Thiên Ma Vương này hay không cũng chẳng quan trọng."
Oona lạnh lùng đáp.
"Một kẻ không nghe lệnh thì thà không tồn tại còn hơn. Ít nhất cũng không làm hỏng việc của tôi."
Vị thống soái của Ma tộc, Ma Pháp Vương đương đại trả lời vấn đề này một cách đầy nghiêm túc.
Cô đầy hứng thú nhìn Arnold:
"Anh chắc chắn sẽ không chiến đấu vì nhân loại chứ?"
"Tôi đã cống hiến cho nhân loại quá đủ rồi. Tương lai, tôi chỉ làm việc vì bản thân mình."
Câu trả lời của Arnold không nằm ngoài dự đoán.
Anh hẳn đã có kết luận này từ sớm, giờ nói ra chỉ để Oona yên tâm.
Nếu không, việc có thể yên ổn rời khỏi địa bàn Ma tộc hay không vẫn còn là một dấu hỏi lớn.
Oona gật đầu:
"Ừm — anh có thể coi đây là một lời đe dọa, nhưng với tư cách Ma Pháp Vương, tôi buộc phải đe dọa anh như thế."
"Arnold, vì anh đã không chọn tôi, cũng không định ở lại quân Ma Vương, nên giữ lại giao tình giữa chúng ta chỉ mang đến bất tiện cho đôi bên."
"Vì thế, chúng ta cứ làm kẻ thù thì tốt hơn."
Arnold cau mày:
"Cô muốn nói gì?"
Khuôn mặt tuyệt mỹ của Oona nở một nụ cười nhạt:
"Nếu anh xuất hiện trên chiến trường và đối đầu với chúng tôi, tôi không đảm bảo Hỏa Thủy Tổ sẽ tiếp tục tồn tại yên ổn trong cơ thể Carol đâu."
"Đến lúc đó, sự cân bằng trong người cô ấy có lẽ sẽ bị phá vỡ."
"Nếu anh định ra tay vì nhân loại, thì đây là lời khuyên cuối cùng: hy vọng anh tìm được cách điều tiết sự cân bằng đó rồi hãy hành động."
Sắc mặt Arnold lập tức tối sầm lại.
Oona vẫn bình tĩnh nhìn anh.
Cuối cùng, hai người không nói thêm gì nữa, Arnold lẳng lặng đưa Carol rời đi.
......
"Tôi thật sự phải giơ ngón cái tán thưởng Oona rồi. Không nghi ngờ gì nữa, người phụ nữ đó rất hợp với anh đấy, Arnold."
Carol được Arnold bế trên tay nhưng mồm miệng vẫn liến thoắng không ngừng.
"Sau này nếu anh thực sự hết đường lui, hay là thay tên đổi họ gia nhập Ma tộc đi. Người phụ nữ đó hoàn hảo quá, đến tôi cũng thấy tự ti rồi này."
Arnold nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng Carol:
"Nhưng vào lúc đó, người xuất hiện trước mặt tôi và cứu rỗi tôi lại chính là cô."
"... Tôi không bảo anh 'thả thính' vào lúc này nhé! Đồ khốn này! Một cơ hội anh cũng không bỏ qua hả!"
Carol bị tập kích bất ngờ nên đỏ bừng mặt.
"Ý tôi là Oona thực sự là một cô gái tốt. Nếu không phải vì chủng tộc khác biệt và có mâu thuẫn căn bản, thì tôi thấy cô ấy rất ổn."
"Hay là anh tiêu diệt Ma Vương rồi cưỡng chiếm Ma tộc luôn? Như vậy cô Oona cũng có lý do để thần phục anh. Chẳng phải vẹn cả đôi đường sao?"
Arnold rất muốn nói gì đó, nhưng nhất thời cứng họng.
"Đúng rồi! Arnold! Để đáp lễ, chúng ta phải qua phủ công chúa một chuyến."
"Hửm? Đến phủ cô ấy làm gì?"
"Trộm ít nội y chứ sao."
"......"
Arnold cuối cùng cũng không nhịn được.
Dù đang trên đường rời khỏi Ma tộc, anh vẫn cốc đầu Carol hai cái.
Những ý tưởng quái chiêu của cô nàng này đúng là ngày càng nhiều, khiến Arnold cũng sắp không đỡ nổi nữa.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, anh ghé sát tai Carol thì thầm:
"Cô nói xem, rốt cuộc trận này tôi thắng hay thua?"
"Thắng thua?"
Carol chỉ mất vài giây để phản ứng lại.
Dù trong lòng hơi hoảng nhưng bề ngoài cô vẫn tỏ vẻ bình thản:
"Ờm, nói anh thua thì hơi quá, cứ coi như hòa đi! Hai ta không ai nợ ai, thế là tốt rồi."
"Ồ?"
Arnold có vẻ không phục.
"Không thể tính là tôi thắng sao?"
Hơi nóng từ hơi thở của anh không bị gió thổi tan mà cứ thế phả vào vành tai Carol, khiến thiếu nữ không kìm được mà run rẩy:
"Anh thế này là quá trơ trẽn rồi đấy, Arnold."
"Dù tôi biết cảm giác của anh, cũng hiểu anh đang tìm mọi cách để chiếm chút tiện nghi, nhưng anh dù gì cũng là mạo hiểm giả cấp Anh hùng, đây là hành vi đọa lạc đấy."
"Nhưng Carol chẳng phải là sứ giả đọa lạc sao?"
Arnold từng bước ép sát.
"Cô là sứ giả đọa lạc, dụ dỗ tôi sa ngã chẳng phải là chuyện bình thường à? Tôi chẳng qua là bị cô mê hoặc mà thôi."
"Hả?! Anh còn muốn đổ vấy lên đầu tôi nữa! Arnold! Anh thay đổi rồi!"
Carol choáng váng.
Cô không ngờ Arnold hiện tại lại trở nên mặt dày thế này.
"Hay là nhận thức ban đầu của mình về anh ta là sai?"
Nhưng rõ ràng khi nói chuyện với Oona anh vẫn còn ra dáng lắm mà.
À — cô chợt hiểu ra.
Vì mình và Arnold đã làm chuyện đó, nên anh ta cảm thấy độ thân mật giữa hai người đã tăng vọt — tuy Carol cũng có chút cảm giác tương tự, nhưng cô không muốn thừa nhận.
Đàn ông khi cảm thấy mối quan hệ với một cô gái đã đủ gần gũi thì sẽ nảy sinh ham muốn "trêu chọc".
Hoặc là muốn thấy cô ấy cười, hoặc là muốn nhìn dáng vẻ e thẹn.
Nói tóm lại, trêu chọc người con gái mình thích sẽ mang lại cho họ cảm giác thỏa mãn... Cô đại khái cũng hiểu tâm lý đó.
Bởi vậy, có những chính nhân quân tử khi ở trước mặt người mình yêu bỗng trở nên lưu manh, nhưng với người không quen không thích thì vẫn vô cùng nghiêm nghị.
Xem ra mình thực sự được Arnold sủng ái rồi?
Cô bất lực lườm Arnold một cái, sau đó nảy ra ý tưởng:
"Thế này đi, Arnold, anh còn nhớ lời hứa giữa chúng ta không?"
Lời hứa?
Arnold dĩ nhiên là nhớ.
Carol là người phụ nữ duy nhất trong bao nhiêu năm qua anh tiếp xúc mà cứ canh cánh chuyện đi đến "chỗ đó", còn nài nỉ anh đưa đi bằng được.
Có đôi khi anh thực sự nghi ngờ Carol có phải con gái không.
Tất nhiên, cơ thể Carol thế nào anh cũng đã rõ, đúng là con gái hàng thật giá thật.
Dù sao thì mấy vụ "phúc lợi" anh cũng đâu có trải qua vô ích.
"Cô nói gì? Tôi không nhớ."
"Anh định giả ngu đấy à? Thế thì tôi cũng chẳng biết gì hết."
Arnold lúc này mới bất lực lên tiếng:
"Không phải, Carol à, cái chỗ đó có sức hấp dẫn với cô đến thế sao?"
"Tôi thấy anh chẳng hiểu gì cả! Arnold!"
"Là một thi sĩ thành công, khi sáng tác mà không có mỹ thiếu nữ mài mực, điều đó có hợp lý không?"
"Không có mỹ thiếu nữ bóp vai, có thích đáng không?"
"Không có mỹ thiếu nữ đút trái cây, có thỏa đáng không?"
"Nhưng đi đâu tìm những cô gái sẵn sàng làm việc này đây? Anh thấy tôi tìm được chắc?"
"Đã vậy thì, không đến chỗ đó, thì còn đi đâu được nữa?"
0 Bình luận