Carol không định tiếp tục thuê phòng trọ hôm nay.
Bầu không khí trong thành đang căng thẳng tột độ.
Cô dự tính sẽ tìm một nơi không người, sử dụng năng lực của Đọa Lạc Quân Vương để ẩn thân, đợi đến hôm sau mới xuất hiện trở lại.
Tuy cách này trông có vẻ hơi hèn, nhưng tên quý tộc mang tên Kaza cô gặp ở quán ăn lúc trước vẫn đang ráo riết truy tìm cô.
Hơn nữa, dựa vào cây sáo giắt bên hông hắn, Carol nghi ngờ gã chính là đồng nghiệp của mình – một Thi sĩ lang thang.
Thông thường, một số quý tộc sẽ chọn chức nghiệp Thi sĩ lang thang, bởi không phải đứa con nào cũng có quyền thừa kế tước vị hay quan chức.
Những kẻ chỉ nhận được một phần tài sản thường chẳng phải lo chuyện cơm áo, cũng chẳng có chí tiến thủ, nên Thi sĩ lang thang trở thành một chức nghiệp vô cùng phù hợp.
Cũng giống như Misty, cô ấy rất hợp làm Thi sĩ lang thang, vì đại nghiệp của gia tộc Fanlin phần lớn đều do chị gái cô ấy gánh vác.
Có điều, Misty lại tự chọn chức nghiệp Mục sư.
Tên "Kaza" đi lùng sục khắp quán ăn rõ ràng là hạng quý tộc không có hy vọng kế vị.
Và Carol dường như cũng đã lờ mờ đoán ra lý do mình được phép vào thành phố này.
Chắc chắn là do đố kỵ.
Tên Kaza này hẳn đã lải nhải nói xấu cô – một Thi sĩ lang thang thực thụ – với Thành chủ suốt cả ngày vì ghen tị với công trạng của cô.
"Đã là Thi sĩ lang thang mà lòng đố kỵ lại xấu xí đến mức này sao!"
Vừa cảm thán, Carol vừa suy tính cách tìm ra vị "Trí giả" kia.
Giả sử đối phương đúng là Trí giả, có khi cô cũng phải mượn chút trí tuệ của người ta.
Thiếu nữ tên Hana sở hữu một đôi mắt rất đặc biệt, Carol luôn cảm thấy cô nàng không hề tầm thường.
Bởi ngay cả những mạo hiểm giả cấp Anh hùng, Carol cũng chưa từng thấy ai có đôi mắt kỳ lạ như vậy.
Nó giống như "Ma nhãn" trong truyền thuyết, một đôi mắt có thể dẫn dụ người ta sa ngã.
Có lẽ câu hỏi mà cô ta muốn hỏi có liên quan đến đôi mắt đó.
Biết đâu, cảnh vật trong mắt cô ta hoàn toàn khác biệt với người thường.
Nói đi cũng phải nói lại, quả nhiên mình mới là người đặc biệt sao?
Không phải Arnold, mà chính là mình – người luôn tình cờ hội ngộ với đủ loại tồn tại đặc biệt.
Hóa ra mình mới thực sự là nhân vật chính của thiên mệnh.
Haizz!
Thật lòng cô chẳng muốn làm nhân vật chính chút nào, nhưng đã là ý trời thì đành phải gánh vác trách nhiệm thôi.
Nghĩ đến cũng thấy hơi ngại ngùng.
Thế nhưng, tuy nói là nhân vật chính nhưng mình lại yếu quá!
Bên cạnh chỉ có mỗi Hana, mà cô ta lại chẳng phải hạng người chịu nghe mình sai bảo.
Nếu muốn làm gì thì biết xoay xở thế nào đây?
Đối với cư dân thành Baga, lúc này ở yên trong nhà là an toàn nhất.
Nhưng với những kẻ ngoại lai như họ, dù là nhà trọ hay bất cứ đâu cũng đều là mục tiêu dễ bị lục soát.
Bầu không khí trong thành đã căng thẳng đến mức này, chắc chắn sắp có chuyện lớn xảy ra.
Carol có linh cảm như vậy.
Và thực tế, linh cảm của cô hoàn toàn chính xác.
Cuộc xung đột nổ ra ngay lập tức.
Ngay trong tầm mắt mọi người, một nhóm vệ binh đã bao vây dinh thự của gia tộc Fu'an.
Ngay sau đó là màn đối đầu căng thẳng giữa vệ binh tư gia và đám quân bao vây.
Chỉ trong tích tắc, không khí trong thành phố đã bị đẩy lên mức cực độ.
Cuối cùng, thứ đập vào mắt Carol là một làn khói màu đỏ bắt đầu bốc lên bầu trời.
Cô nghi hoặc nhìn làn khói ấy, hỏi Hana: "Cái đó không lẽ là...?"
"Khói từ Huyết Tương Quả phơi khô đốt thành... Thành chủ và đám quý tộc đang làm cái quái gì vậy?" Sắc mặt Hana biến đổi dữ dội, "Loại khói này sẽ khiến tất cả người xung quanh lâm bệnh đấy!"
Carol tái mét mặt mày: "Thế sao còn chưa chạy? Chết tiệt!"
Ngay sau đó, cô thấy Hana lấy từ trong không gian ra một cây gậy phép, chỉ thẳng lên trời.
Bầu trời lập tức sầm lại, mây đen ùn ùn kéo đến, sấm chớp cuồn cuộn bên trong.
"Bạo Vũ Thuật!"
Vừa dứt lời, mưa như trút nước đổ xuống, tiếng mưa rào rào át đi tất cả, cuốn lấy làn khói đỏ rồi rơi xuống đất.
Làn khói còn chưa kịp khuếch tán đã bị nước mưa kéo theo xuống mặt đất.
Ánh mắt Carol nhìn Hana lập tức thay đổi.
Mạo hiểm giả hạng Vàng mà có thể điều khiển cả thời tiết sao?
Hay là hạng Vàng vốn dĩ mạnh đến mức này?
Chờ đã, ma pháp này sau đó không phải sẽ gọi sấm sét từ trên trời xuống đấy chứ?
Trận pháp dịch chuyển?
Đôi chân mày Carol càng nhíu chặt.
Hana đang tập trung duy trì ma pháp nên không chú ý đến điều này.
Sau khi hoàn thành, cô nàng nở một nụ cười: "Như vậy chắc là ổn rồi."
Thấy Hana quay sang nhìn mình, Carol lập tức thu lại vẻ mặt bất thường, lộ ra vẻ lo lắng: "Cô làm khói biến mất thật, nhưng khói tan vào nước mưa liệu có gây hậu quả nghiêm trọng hơn không? Ví dụ như nước mưa thấm qua da khiến cả thành Baga đều bị bệnh? Hoặc chảy xuống mạch nước ngầm khiến mọi người trúng độc?"
"Không đâu, Huyết Tương Quả không lợi hại đến thế, nó sẽ tự phân hủy tự nhiên. Còn thứ này, trừ khi cô uống nước mưa như uống nước lã, nếu không cùng lắm chỉ khiến người ta hơi suy nhược thôi."
Rõ ràng, Hana đã cân nhắc kỹ mới sử dụng ma pháp này.
"Ồ~ ra là vậy. Cô giỏi thật đấy, tiểu thư Hana!"
Carol vừa khen ngợi xong liền nói tiếp: "Giờ thì chúng ta phải chuồn lẹ thôi."
"Hửm?"
"Tôi đoán có kẻ đã bị cô phá hỏng kế hoạch rồi. Trong tình huống này, nếu cuộc đấu đá của hắn không thắng lợi, hẳn là hắn sẽ chó cùng rứt dậu. Giờ không chạy thì đợi người ta đến hốt à?" Carol nhìn quanh, "Xung quanh đây toàn là người thấy cô dùng ma pháp, chẳng lẽ cô định diệt khẩu sạch để giấu thân phận?"
Hana sững lại: "Cô nói có lý. Có lẽ chúng ta nên tạm thời rời khỏi thành phố này."
"Đúng đúng đúng, chính là thế, chúng ta lén lút chuồn ra ngoài thôi."
Nhưng Hana bỗng mềm nhũn người, đổ sụp vào vai Carol: "Cái ma pháp vừa rồi vẫn quá sức với tôi. Ma lực và thể lực cạn sạch rồi, e là chỉ còn cách nhờ cô đưa tôi chạy thôi."
"Hả?!"
Chẳng lẽ mình đoán sai?
Chỉ gọi một trận mưa mà cô ta đã hết sạch ma lực?
Muốn gọi sấm sét chắc là chuyện viển vông rồi...
Nhưng mà, liệu có phải cô ta đang giả vờ không?
Trong đầu Carol lóe lên đủ loại ý nghĩ.
Tuy nhiên, nếu đối phương đã thực sự kiệt sức...
Vẻ mặt thiếu nữ không đổi, cô dìu Hana đặt vào một góc: "Hana à, thật đáng tiếc, tôi chỉ là một Thi sĩ lang thang yếu đuối thôi. Mang theo cô thì chắc chắn tôi không thể thoát khỏi cái thành này được. Sự đã đến nước này, đành phải hy sinh cô vậy! Tôi sẽ mang theo ước mơ của cô để kiên cường sống tiếp."
Cô khó khăn lắm mới nặn ra được hai giọt nước mắt nơi khóe mi.
Ánh mắt Hana lập tức trở nên lạnh lẽo thấu xương: "Nếu cô dám bỏ mặc tôi, tôi sẽ dẫn người đến tìm cô đấy. Để xem 'Thi Sĩ Tai Ương' đã làm gì khiến thành phố này gặp vận rủi nào? Tôi đã để lại ấn ký ma pháp trên người cô rồi, cô thấy thế nào?"
"Ấn ký ma pháp? Haha, tiểu thư Hana đừng có đùa dai như vậy, làm gì có thứ đó..." Carol nhìn thấy một ký hiệu ma pháp đang trôi nổi trên cánh tay mình thì lập tức im bặt.
Sự im lặng bao trùm giữa hai người.
"Hahahahaha~ Nhìn chị kìa~ Sao em có thể bỏ mặc chị được chứ? Chị Hana à, em chỉ đùa một chút thôi mà~ Chị sẽ không để tâm đâu nhỉ?"
"Ừm~ Dĩ nhiên là chị không để tâm rồi, em gái tinh nghịch một chút cũng là chuyện bình thường mà."
Sự im lặng lại một lần nữa kéo dài.
Carol đành phải dìu Hana tiến về phía cổng thành: "Mà này, tình hình thế này thì làm sao chúng ta thoát ra được?"
"Thế lúc nãy cô định bỏ tôi lại thì tính thế nào?"
"Ái chà~ Chị Hana, đã bảo là em không nghiêm túc mà. Chuyện này chắc chắn vẫn phải trông cậy vào chị rồi. Hay là chị nhân lúc này mau phục hồi ma lực đi, chúng ta tìm cách ra khỏi thành Baga. Thà ra ngoài chịu cảnh màn trời chiếu đất vài ngày còn hơn là gặp rủi ro trong cái thành loạn lạc này."
"Phục hồi ma lực cần có thời gian." Hana chỉ nói ngắn gọn như vậy.
Chẳng lẽ mình nghĩ nhiều thật sao?
Carol nhíu mày, nhưng trực giác của một Thi sĩ lang thang bảo cô rằng chuyện không đơn giản thế này.
Chủ yếu là cô không rõ về giới pháp sư cho lắm, liệu một hạng Vàng bình thường có biểu hiện như vậy hay không là điều cô không chắc chắn được.
Hai người đi tới gần cổng thành thì thấy lính canh ở đây cực kỳ nghiêm ngặt, muốn rời đi một cách bình thường là điều không thể.
Bây giờ ai nấy đều bị kiểm tra bảng kỹ năng, mà bảng kỹ năng của cô làm sao dám cho người khác xem?
Carol hít vào một hơi lạnh.
"Hana, tôi hy vọng lát nữa dù cô thấy thứ gì cũng đừng quá bận tâm nhé."
"Hửm?"
Chất lỏng đen kịt tuôn ra từ cơ thể Carol, ngay lập tức bao bọc lấy cả hai, biến họ thành một khối đá màu đen.
"Đợi đến đêm, tôi sẽ dùng sức mạnh này leo lên tường thành rồi nhảy xuống, bóng tối là lớp ngụy trang tốt nhất." Cô thì thầm.
Lúc này cô mới nhận ra Hana phát triển cũng "khá khẩm" đấy chứ.
Ít nhất khi bị bao bọc thế này, cô có thể cảm nhận được sự mềm mại từ cơ thể đối phương.
Thật là tuyệt vời!
Các mỹ thiếu nữ đều mềm mại như vậy sao?
Nói đi cũng phải nói lại, mình chắc là không được như thế này, vì mình phát triển không tốt lắm.
Arnold lại thích kiểu phẳng lì như mình, đúng là đồ biến thái thật mà.
Nghe đâu có giả thuyết bảo rằng đàn ông không tự tin vào "khoản đó" thì sẽ thích loli, vì họ sợ không thể làm thỏa mãn phụ nữ cùng lứa...
Arnold không lẽ cũng thuộc loại này sao?
Carol nhíu mày.
Nhưng Arnold thân hình cao lớn, lại còn tắm máu rồng, lẽ ra chỗ đó phải "khủng" lắm chứ.
Lần tới gặp lại có nên kiểm chứng một chút không nhỉ?
Không ổn đâu.
Vạn nhất Arnold thực sự tự ti về khoản đó, mình làm vậy chẳng phải là xát muối vào lòng người ta sao?
Chuyện này cần phải bàn bạc kỹ hơn mới được.
0 Bình luận