Tập 03 Trai giả gái cũng được phép trở nên dễ thương chứ?
Chương đêm: Chiếc chìa khóa vỡ nát
0 Bình luận - Độ dài: 2,517 từ - Cập nhật:
Chia tay Jill-chan, tôi rảo bước một mình trên con đường về nhà.
Những bước chân hôm nay sao mà nhẹ bẫng, cảm giác cứ lâng lâng khác hẳn mọi ngày.
Bộ đồ phong cách Địa lôi tôi mặc ban nãy giờ đã nằm gọn trong chiếc túi giấy trên tay. Đây là túi của thương hiệu thời trang tôi thường mặc, vốn được tôi giấu sẵn trong túi xách để làm đồ ngụy trang.
Trước đây, cũng từng có những lúc tôi mua quần áo theo cảm hứng nhất thời như vậy.
Thế nhưng, tôi mua không phải để mặc. Có lẽ, chỉ riêng việc mua sắm thôi đã chiếm trọn tâm trí tôi rồi.
Nó giống như một hành động xả van áp lực, để ngăn khối cảm xúc đang phình to dữ dội bên trong cơ thể này không phát nổ.
Đầu óc tôi chẳng còn tâm trí đâu để nghĩ xem mặc vào có hợp hay không, hay có vui vẻ gì không.
Những bộ quần áo đã mua ấy chưa một lần được tôi xỏ tay, cứ thế bị tống giam vào bóng tối của chiếc tủ quần áo đã khóa chặt.
Cho đến tận bây giờ, tôi vẫn nghĩ làm như vậy là ổn.
Thật sao?
Cơn gió chiều muộn cuối hạ vẫn chưa lạnh, nhưng xúc cảm chạm vào da thịt đã mơ hồ báo hiệu cái rét mướt sắp tới gần.
Nương theo làn gió ấy, giọng nói đầy kiên định của Jill-chan vọng đến bên tai tôi, dù mọi chuyện đã qua.
Thật mà.
Tôi đã nghĩ thế. Nghĩ như thế thì sẽ dễ thở hơn.
Tuy nhiên, lại có một thứ cảm xúc đang cố gắng cạy mở lồng ngực đã đóng kín ấy từ bên trong.
Tôi ngỡ rằng ổ khóa ấy đã bị cạy mở mất rồi.
Lách cách. Chiếc vòng cổ hình chìa khóa trước ngực tôi vang lên tiếng kêu hưởng ứng.
Sau khi thay đồ xong, tôi đã đeo lại nó.
Tôi tự nhủ rằng, nếu là chiếc vòng mua đồ đôi với cậu ấy thì chắc cũng không đến nỗi mất tự nhiên lắm đâu.
Không, không phải thế. Là do tôi không muốn tháo nó ra.
Hôm nay, tôi luyến tiếc không muốn buông tay thứ cảm xúc lần đầu tiên cảm nhận được này.
À không, là thứ cảm xúc tôi đã biết từ ngày xưa, nhưng đã cố đè nén nó thật lâu, coi nó là sai trái và cố gắng quên đi.
Thứ cảm xúc mà cô ấy đã giúp tôi nhớ lại.
Vì vậy, làm ơn, chỉ một chút nữa thôi...
"Miu."
Vừa về đến nhà, định rảo bước nhanh về phòng riêng thì giọng nói của mẹ vang lên, như quấn chặt lấy chân, níu tôi lại.
"C... con đã về."
"Mừng con về... Miu này, chiếc vòng cổ đó, mẹ chưa thấy bao giờ nhỉ. Hôm nay con đi mua sắm à?"
Cảm nhận được sự căng cứng nơi gáy, tôi quay lại.
Mẹ đang đứng ở cửa phòng khách lờ mờ tối, ánh mắt dán chặt vào cổ tôi và chiếc túi giấy trên tay.
"V... vâng. Sắp lạnh rồi nên con ghé qua cửa hàng hay mua thôi ạ."
Tôi cố nói bằng giọng thản nhiên nhất có thể, khẽ nâng chiếc túi giấy lên cho mẹ xem.
Như thể chẳng có gì mờ ám. Nhưng trái tim tôi đang đập thình thịch, tạo nên những âm thanh ồn ào khó chịu.
"... Thế à."
Sau một khoảng lặng dài tựa vĩnh hằng, mẹ khẽ thở hắt ra một câu.
Đó cũng là khoảnh khắc tôi cảm thấy nhẹ nhõm.
"Con mua cái gì thế? Cho mẹ xem với nào."
Giật bắn. Bàn tay tôi cứng đờ, chiếc túi giấy phát ra tiếng sột soạt như cũng đang sợ hãi.
"Ơ, dạ, cũng chỉ là quần áo bình thường thôi mà..."
"Được rồi, đưa đây."
Với động tác không cho phép từ chối, bàn tay có chút gân guốc của mẹ vươn tới.
Tôi thấy những đầu ngón tay ấy bấu chặt lấy quai túi giấy như muốn buộc tội.
"... Kh... không."
Trong khoảnh khắc hoảng loạn, tôi giật mạnh lại. Chiếc túi bị xé toạc làm đôi giữa tay tôi và tay mẹ với tiếng xoạt chói tai.
Từ bên trong, lớp vải màu hồng tím, những dải ren đen và những chiếc nơ rơi lả tả.
Chúng nằm vương vãi trên sàn nhà một cách thảm hại, tựa như lớp vỏ sầu vừa lột ra từ chính cơ thể tôi vậy.
"Kh... không phải."
Chính tôi cũng chẳng biết cái gì không phải, chỉ biết lảm nhảm như kẻ mê sảng.
Tôi dùng đôi tay run rẩy vơ vội những thứ rơi trên sàn và ôm chặt vào lòng.
"Không phải, không phải đâu."
Cạch cạch. Hai hàm răng tôi va vào nhau như đang run lên vì lạnh.
Bị nhìn thấy mất rồi. Tôi ngồi thụp xuống sàn, cơ thể run lên từng cơn cố gắng che giấu, ôm chặt lấy đống quần áo.
Bị thấy rồi, bị thấy rồi, lộ hết rồi...
"... Miu."
Mẹ gọi tên tôi bằng một giọng nói bình tĩnh đến mức bất thường.
Tôi sợ hãi không dám nhìn xem bà đang có biểu cảm gì, chỉ biết cúi gầm mặt xuống.
Giọng nói của mẹ giáng xuống, tựa như một lưỡi dao lạnh lẽo kề sát vào gáy.
"... Tại sao con lại nói dối? Cái đó đâu phải quần áo ở cửa hàng con hay mua đúng không? Đâu phải quần áo bình thường đâu nhỉ? Mẹ đã nói là mẹ ghét những loại quần áo đó vì nó rất xấu hổ rồi mà, đúng không?"
Từng câu hỏi cứ giáng xuống liên tiếp, tôi chẳng thốt được lời nào, chỉ biết run rẩy.
"Này, Miu."
Giọng nói vốn đang tĩnh lặng của mẹ bỗng nhiên rung lên như bị nhiễu sóng.
"Con giấu mẹ mua những bộ đồ thế này, đây là lần đầu tiên phải không?"
Cái thứ lạnh lẽo nơi gáy dường như bắt đầu có trọng lượng, chèn ép lên tôi.
Cổ họng như bị bóp nghẹt, tôi không sao thở nổi.
Nhưng, đây vẫn chưa phải là điều tệ nhất. Cái tủ quần áo trong phòng tôi, những thứ bên trong cánh cửa đã khóa chặt ấy, chắc chắn mẹ vẫn chưa biết.
Nên là, vẫn còn...
Tôi chậm chạp ngẩng đầu lên, bắt gặp khuôn mặt mẹ đang nhìn xuống.
Giống như ngày nào đó, đôi mắt đen kịt ấy đang nhìn chằm chằm vào tôi như muốn dò xét.
Chỉ một cái gật đầu thôi mà sao cảm giác khó khăn đến thế.
"... Ra vậy."
Nói ra như thể nhổ toẹt một thứ đắng ngắt, mẹ quay lưng về phía tôi.
Trong tích tắc, tôi tưởng sự truy cứu đã kết thúc.
Nhưng rồi nhận ra hướng bàn chân mẹ đang bước tới, một tiếng hét không thành lời trào ra khỏi cổ họng tôi.
"... Đ... đ, đợi đã!"
Dù tôi có cố bám theo bằng những lời hổn hển vắt kiệt từ lồng ngực, mẹ vẫn không dừng bước.
Tôi cố ép đôi chân bủn rủn đứng dậy đuổi theo sau.
Mẹ mở cửa phòng tôi bằng một động tác thô bạo rồi cứ thế đi thẳng vào trong.
Khi tôi theo sau bước vào phòng, mẹ đang nhìn chằm chằm vào ổ khóa tủ quần áo với vẻ mặt vô cảm đến đáng sợ, rồi từ từ quay lại nhìn tôi.
"Miu. Mở ra."
Hai hố đen sâu hoắm đang nhìn tôi chòng chọc.
"Kh... không."
Từ miệng tôi phát ra một âm thanh nhỏ bé và yếu ớt đến mức không thể tin đó là giọng của mình.
Tôi nghĩ, đó là giọng nói của một đứa trẻ bất lực và thảm hại.
"Được rồi, mở ra ngay."
Mẹ lặp lại, giọng nói tuy tĩnh lặng nhưng lại sục sôi như sắp sửa bùng nổ một cơn thịnh nộ không thể cứu vãn.
Mở ra, mở ra, mở ra. Nghe những lời đó, tôi chỉ muốn bịt chặt tai lại.
"Không!"
Thật khó coi. Nhưng, chỉ nơi đó thôi. Đó là pháo đài cuối cùng của tôi.
Nơi tôi đã cố nén vào để không ai nhìn thấy, không ai tìm ra, nhưng lại là nơi tôi không bao giờ có thể vứt bỏ.
Chỉ riêng nơi đó thôi, tôi không muốn bị ai xâm phạm.
"Mở ra ngay cho mẹ!"
Rầm! Bàn tay gân guốc đập mạnh vào cánh cửa tủ.
Trái tim tôi đau nhói lên, thịch một cái, cứ như thể người bị đánh là tôi vậy.
Tôi thở dốc.
"Không mở tức là có thứ không cho mẹ xem được chứ gì!?"
"Không phải!"
Không phải là không đúng. Nhưng tôi chỉ biết gào lên "Không phải, không phải" như một cỗ máy bị hỏng.
"Đủ rồi!"
Nhổ toẹt ra câu đó đầy giận dữ, mẹ bước rầm rập ra khỏi phòng.
Có tiếng động dịch chuyển thứ gì đó ở đằng xa, rồi tiếng va chạm đục ngầu của vật nặng rơi xuống sàn.
Tiếng bước chân lại gần, mẹ quay trở lại phòng.
Trong tay bà nắm chặt một vật đang ánh lên màu chì lạnh lẽo.
"Mẹ định làm gì..."
"Là lỗi của con đấy!"
Giọng nói mong manh của tôi bị cánh tay đang vung cao vật đó của mẹ gạt phăng đi, không thể chạm tới bà.
Với đôi mắt hằn lên những tia máu, mẹ vung thứ đó—cây búa kim loại ánh lên sắc màu u ám—xuống.
Nhắm thẳng vào tay nắm của chiếc tủ quần áo đang khóa chặt.
Keng, keng. Mỗi lần thứ âm thanh kim khí chói tai ấy vang lên trong phòng, cơn run rẩy lại chạy dọc khắp người tôi như thể chính tôi đang bị đánh đập.
Hết lần này đến lần khác. Mẹ vẫn tiếp tục vung tay với hơi thở nặng nhọc.
"Dừng lại đi, dừng lại đi mà...!"
Dù tôi có gào lên để át đi tiếng kim loại va vào gỗ cứng vang lên mỗi lần búa giáng xuống, mẹ vẫn không dừng tay.
Ổ khóa bị đập liên hồi đã méo mó, cánh cửa cũng lõm vào khắp nơi, những mảnh gỗ nhỏ bắn tung toé.
Bí mật của tôi. Đang bị phơi bày bởi một sự bạo lực phi lý đến nhường này.
Thứ duy nhất mà tôi muốn bảo vệ đến cùng, dù có phải giết chết cảm xúc của bản thân.
Tại sao chứ.
... Rõ ràng những gì con che giấu suốt bấy lâu nay, cũng là vì mẹ cơ mà.
Rắc! Tay nắm tủ gãy rời ra cùng một tiếng kêu thảm thiết.
Mẹ dùng mũi chân đá văng nó đang lăn lóc trên sàn, rồi nắm lấy cái lỗ hổng nơi từng là tay nắm và kéo toang cánh cửa ra.
Cánh cửa mở ra cùng tiếng cọt kẹt. Đẩy lớp quần áo thường ngày sang một bên, mẹ thò tay vào sâu trong bóng tối bên trong.
Tôi chẳng thể làm gì được nữa, chỉ biết chôn chân tại chỗ, run rẩy đứng nhìn.
"... Cái gì đây?"
Bằng một giọng trầm thấp như đang cố nén thứ gì đó, mẹ lôi ra một bộ quần áo từ trong tủ.
Chiếc áo blouse diềm xếp nếp màu tím nổi bật trên nền ren đen.
Bà ném mạnh nó xuống giường như đập một thứ gì đó dơ bẩn.
"Cả cái này, cái này, cái này, cái này nữa!"
Lần lượt, từ trong bóng tối, những bộ quần áo được trang trí bằng đủ loại ruy băng và bèo nhún với đủ màu sắc đen, hồng, tím bị lôi xềnh xệch ra, bị vứt lên giường, vứt xuống sàn.
Những đóa hoa độc dược rực rỡ bị ngắt bỏ một cách tàn nhẫn.
Những cánh hoa mà ngày xưa, cô bé là tôi từng cuộn tròn mình trong đó để ngủ, giờ đây bị xé toạc bởi những mảnh vỡ của chiếc tủ quần áo hỏng, nằm vương vãi nát bấy dưới chân mẹ, bị chà đạp không thương tiếc.
"D... dừng lại đi..."
Cố gắng di chuyển cơ thể đang cứng đờ, tôi lao tới định ngăn mẹ lại.
Nhưng tôi bị một lực mạnh đến kinh ngạc hất văng ra và ngã xuống sàn.
Hiểu rằng không thể ngăn cản được nữa, lần này tôi tuyệt vọng vươn tay ra cố nhặt nhạnh những bộ quần áo đang bị vứt bỏ như rác rưởi ngay trước mắt.
"Tại sao, lại làm thế này..."
"Là tại con! Tại Miu nói dối mẹ đấy chứ!"
Đôi mắt mẹ nhìn xuống tôi đang ngồi bệt trên sàn vẫn đen kịt, nhưng giờ đây nhuốm màu hung tợn.
Tôi vừa kịp nghĩ A, thì tầm nhìn đã chao đảo dữ dội.
Chậm một nhịp, gò má tôi cảm nhận được cơn đau nóng rát.
Đưa tay lên chạm vào, đầu ngón tay dính thứ gì đó nhớp nháp từ đôi môi.
Có lẽ móng tay mẹ đã làm rách da, từ vết nứt toác trên môi, máu đang rỉ ra, và khi tôi nuốt nước bọt, mùi sắt tanh nồng lan tỏa trong khoang miệng.
Tôi chậm chạp cử động đầu, ngước nhìn mẹ với vẻ thẫn thờ, thì thấy bà bỗng giật mình, ôm lấy bàn tay vừa đánh tôi bằng bàn tay kia như để bảo vệ nó.
"A... không phải... Miu, mẹ xin lỗi, Miu ơi."
Mẹ chồm tới ôm chầm lấy tôi như muốn bao phủ cả người tôi.
"Miu, Miu", giọng bà lạc đi, gọi tên tôi hết lần này đến lần khác.
Chẳng hiểu sao tình thế bỗng chốc đảo ngược. Tôi ngây người, dùng vai đỡ lấy mẹ đang khóc lóc thảm thiết, như thể bà mới là người vừa bị chà đạp tơi tả.
"Nè Miu. Miu sẽ không giống như bố, sẽ không phản bội mẹ đâu nhỉ?"
Nghe giọng nói đang làm ướt đẫm vai mình, tôi thầm thì trong lòng.
Phản bội là gì? Mình không được phép làm điều mình muốn sao?
Đối với mẹ, đó là phản bội ư?
"... Con sẽ không phản bội đâu."
Vòng tay siết chặt sau lưng trói buộc tôi mạnh mẽ, những đầu ngón tay bấu vào da thịt đau điếng.
Cảm thấy khó chịu, tôi cựa người vặn vẹo, thì cảm giác có cái gì đó gãy tách dưới lòng bàn chân.
Tôi dời chân ra và nhìn xuống.
Ở đó, chiếc vòng cổ chìa khóa bằng bạc đã gãy làm đôi và nằm lăn lóc.
Có lẽ sợi dây xích đã bị đứt và rơi xuống sàn lúc tôi giằng co với mẹ ban nãy.
Nhìn chiếc chìa khóa gãy đôi ấy, tôi cảm thấy như có thứ gì đó vô cùng quan trọng bên trong mình cũng vừa gãy nát theo tiếng tách khô khốc kia.
0 Bình luận