Tập 03 Trai giả gái cũng được phép trở nên dễ thương chứ?

Chương đệm: Cánh cửa khóa kín

Chương đệm: Cánh cửa khóa kín

Trước thềm học kỳ hai năm lớp mười, tôi chuyển nhà lần thứ hai.

Ngày trước, sau khi bố mẹ ly hôn, tôi đã phải rời xa nơi này. Giờ đây, tôi quay trở lại thành phố cũ, chỉ còn hai mẹ con nương tựa vào nhau.

Việc dỡ hành lý đã gần xong, chỉ còn sắp xếp phòng riêng nữa là ổn. Đúng lúc ấy, mẹ gọi: "Ăn trưa thôi con", thế là tôi ra phòng khách dùng bữa.

Vô tình, mắt tôi lướt qua màn hình chiếc tivi đang bật.

Trên đó là hình ảnh những cô gái khoác lên mình tầng tầng lớp lớp bèo nhún và nơ, rực rỡ sắc hồng và tím.

"...Bởi vì tụi mình thích phong cách này nên..."

"...Được mặc những bộ đồ 'dễ thương' mình thích thì tâm trạng sẽ 'lên' hẳn đúng không nào?"

Đó là cuộc phỏng vấn đường phố với những cô gái theo đuổi thứ thời trang được gọi là phong cách Địa lôi.

Tôi liếc nhìn sắc mặt mẹ ở phía đối diện bàn ăn. Bà đang cau mày, vẻ mặt đầy khó chịu.

"......Giới trẻ thời nay nhiều đứa như thế này quá nhỉ. May mà Miu không lớn lên thành loại con gái ăn mặc mấy đồ 'dễ thương' dị hợm đó."

"......Con không thế đâu. Lên cấp ba rồi ai lại mặc như vậy."

Tôi cố tình dời mắt khỏi màn hình tivi, thốt ra câu trả lời đúng ý mẹ muốn.

"Đúng vậy. Lên cấp ba rồi mà còn ăn mặc như thế thì xấu hổ chết đi được."

Nói rồi, mẹ nheo mắt cười. Một ánh nhìn nhớt nhát, ẩm ướt, chứa chan sự thỏa mãn khi thấy con gái lớn lên đúng theo những khuôn thước mà mình áp đặt.

Rõ ràng những cô gái theo phong cách Địa lôi trong màn hình kia và người mẹ đang ngồi trước mắt tôi đều dùng chung một từ "dễ thương".

Thế nhưng, ý nghĩa của chúng lại khác xa nhau một trời một vực.

Các cô gái ấy dùng nó để khẳng định bản thân, để tô điểm cho chính mình. Còn mẹ lại dùng nó để phủ nhận người khác, để hạ thấp họ.

Từ "dễ thương" không chỉ có một nghĩa duy nhất; nó bị cắt xén và bóp méo hình dạng một cách tùy tiện dựa trên quan điểm, định kiến và dục vọng của người nói ra nó.

Thế nên, tôi ghét từ "dễ thương".

Tôi không muốn giao phó tiêu chuẩn của mình cho một thứ cứ liên tục biến hình theo ý người khác như vậy. Nó chẳng có giá trị gì cả. Tôi đã nhận ra điều đó từ lâu rồi.

Tôi ghét cả những kẻ cố tình dùng cái từ, cái thước đo "dễ thương" đó để quy chụp tôi. Và tôi cũng ghét cả những kẻ không hề hay biết về tính bạo lực của từ ngữ ấy, cứ thản nhiên nói ra như thể sự "dễ thương" là tấm vé thông hành cho mọi thứ.

Tất cả, tôi đều căm ghét.

"......Con ăn xong rồi. Con vào dọn phòng tiếp đây ạ."

"Ồ, cần mẹ giúp không?"

"Dạ không. Cũng chẳng có nhiều đồ lắm, việc của con con tự làm được, không sao đâu ạ."

Nói xong, tôi rút lui khỏi phòng khách về phòng riêng. Việc của mình thì tự mình làm. Câu nói đó nghe rất ra dáng "con gái tự lập", nên mẹ sẽ đón nhận nó một cách tích cực.

Thật tiện lợi.

Nhờ nói như thế, tôi mới có thể giấu kín bí mật của mình trong căn phòng này.

Tôi xé toạc lớp băng dính trên chiếc thùng các-tông vừa mới khuân vào, lần lượt lấy ra những bộ quần áo đã được gấp gọn bên trong. Hầu hết đều là những bộ đồ đơn giản, trang nhã, với màu sắc và thiết kế trưởng thành.

Tôi cứ thế đào sâu xuống các tầng quần áo ấy, để rồi bất chợt, những thớ vải rực rỡ sắc hồng và tím lộ diện.

Tôi dồn lực vào đầu ngón tay, siết nhẹ rồi lôi chúng ra.

Món đồ đang được gấp gọn bung ra. Trước mắt tôi, một đóa hoa kết từ bèo nhún và ren bồng bềnh kiêu hãnh nở rộ.

Đó là chiếc áo blouse mang đậm phong cách Địa lôi, giống hệt những gì các cô gái trên tivi lúc nãy đã mặc.

Dưới đáy thùng các-tông còn ẩn giấu những chiếc váy được đính kết nơ chằng chịt. Đó là những bộ trang phục tựa như loài hoa độc, ngát hương đầy ngọt ngào và mỹ lệ.

Tôi lôi hết chúng ra, nhét sâu vào tận cùng chiếc tủ quần áo vẫn còn trống rỗng, nơi ánh sáng trong phòng chẳng thể nào chạm tới. Rồi tôi xếp những bộ đồ thường ngày lên phía trước để che lấp chúng đi.

Tôi đóng cửa tủ, rồi dùng chiếc chìa khóa mình đã tự chuẩn bị để khóa chặt tay nắm cửa.

Đây là bí mật của tôi. Thứ tuyệt đối không thể để cho người mẹ vốn ghét những thứ dễ thương nhìn thấy.

Tôi không hề nói dối. Vì tôi chưa từng mặc những bộ đồ đang giấu kín này bao giờ.

Chỉ là sở hữu chúng thôi. Đó chắc hẳn là sự phản kháng yếu ớt của tôi.

Đứa trẻ tên "Miu" ngày xưa, người từng bị phủ nhận cái "dễ thương" mà mình yêu thích, đang cuộn tròn trong những bộ đồ hoa độc dưới đáy tủ kia và ngủ say.

"......Mình ghét những thứ dễ thương."

Đứng trước cánh cửa đã đóng kín, tôi lẩm bẩm.

Tôi ghét những thứ dễ thương. Tôi ghét người mẹ căm ghét những thứ dễ thương. Tôi ghét luôn cả những người yêu thích những thứ dễ thương.

Ghét, ghét, ghét.

Cực kỳ căm ghét.

Như để xua đi tiếng nói đang trào lên từ tận đáy lòng, tôi lần lượt mở các thùng các-tông khác, tiếp tục công việc sắp xếp.

Trong lúc đang cắm cúi dọn dẹp, tôi tìm thấy một món đồ vô cùng hoài niệm nằm trong hộp đựng những vật dụng linh tinh.

Đó là một chiếc bút có đính viên đá lấp lánh ở đầu.

Món đồ yêu thích của tôi hồi còn bé... và vì muốn người bạn thân nhất cũng có nó, tôi đã tặng cho cậu ấy một chiếc y hệt.

"Nhìn này! Là đồ đôi đó!"

Bất chợt, tôi cảm giác như nghe thấy giọng nói đầy hoài niệm của đứa trẻ đó.

Có lẽ vì nhìn thấy vật cũ, lại quay về chốn cũ, nên tôi lỡ nhớ lại chuyện ngày xưa.

Tôi mất một lúc mới có thể nhớ ra gương mặt cậu ấy, người từng mặc chiếc váy đôi với tôi và cười rạng rỡ.

Bởi vì, người đã cướp đi nụ cười trên gương mặt ấy, chính là tôi.

"Sao mà hợp với cậu được chứ!"

Nói rồi, tôi phủ nhận cái "dễ thương" mà cậu ấy yêu thích.

Giống hệt. Tôi giống hệt mẹ. Giống hệt những kẻ cắt xén từ "dễ thương" để phục vụ cho sự ích kỷ của bản thân.

Thế nên, tôi cũng căm ghét chính bản thân mình.

Tôi ném chiếc bút đính đá ấy vào sâu trong tủ quần áo, và một lần nữa khóa chặt cửa lại.

Tiếng lạch cạch khô khốc vang lên, nghe chói tai vô cùng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!