Tập 03 Trai giả gái cũng được phép trở nên dễ thương chứ?

Mở đầu

Mở đầu

Tôi ghét từ "Dễ thương".

Vì tôi cảm giác như mình đang bị áp đặt những hình mẫu tùy tiện, hay những khao khát ích kỷ của kẻ thốt ra lời đó.

Bất cứ ai cũng đều tự tiện cắt xén cái khái niệm "dễ thương" mơ hồ ấy sao cho vừa ý mình, rồi áp cái khuôn đó lên người khác, ép họ phải lọt thỏm vào trong.

Hồi nhỏ, mỗi khi tôi buộc tóc hai bên và thắt chiếc nơ đỏ rực rỡ yêu thích, bố mẹ đều khen: "Miu dễ thương quá".

Tôi của những ngày thơ bé ấy đã tin rằng, "dễ thương" chính là chân lý.

Thế nhưng, khi tôi lên lớp ba, mẹ đã giật phắt chiếc nơ tôi quý nhất và bảo: "Đừng có lúc nào cũng ăn mặc kiểu trẻ con dễ thương đó nữa, bỏ ngay đi."

Bố không nói một lời nào. Lý do là bởi ông ấy đã ngoại tình với một người phụ nữ trẻ hơn mẹ, một kẻ thích kiểu thời trang và trang điểm "dễ thương", rồi bỏ nhà ra đi.

Có lẽ, mẹ không muốn tôi trở thành loại người "dễ thương" như thế.

Trong căn bếp tối om, mẹ buông lời cay độc như nhổ toẹt vào mặt tôi.

"Đàn ông... gã nào cũng thích mấy con đàn bà 'dễ thương' kiểu đó. Cái loại lớn đầu rồi mà lúc nào cũng tỏ ra như trẻ con, ngây ngô, khiến người ta cảm thấy không che chở thì không được. Cái loại đàn bà 'dễ thương' ấy..."

Từ "dễ thương" thốt ra từ miệng mẹ nghe sao mà vẩn đục, cứ như thể bà đang nói đến thứ gì đó "bẩn thỉu" vậy.

Từ ngữ vốn luôn dịu dàng khẳng định sự tồn tại của tôi, chỉ trong chớp mắt đã trở nên lạnh lẽo, phủ định sạch trơn tất cả.

Ban đầu, tôi không hiểu.

Cùng là một từ ấy, tại sao ngày xưa và bây giờ lại mang ý nghĩa trái ngược hoàn toàn khi nhắm vào tôi? Tôi chẳng hiểu gì cả, chỉ thấy buồn thấu tim khi chứng kiến chiếc nơ đỏ thẫm yêu thích bị vứt bỏ.

"Con cũng không được đeo mấy thứ dễ thương không hợp tuổi như thế này mãi đâu."

"Không hợp tuổi là sao ạ?"

"Là không xứng, là kệch cỡm đấy."

"Kệch cỡm..."

Giọng điệu gay gắt ấy tựa như một cái tát giáng thẳng vào má, khiến tôi bất giác cúi gằm mặt để kìm nén cơn nghẹn đắng đang trào lên nơi cổ họng.

"Miu rồi cũng sẽ lớn lên thôi. Lớn rồi mà còn đeo mấy thứ trẻ con đó là không bình thường đâu."

"Nhưng mà... Miu thích cái này..."

"Nè Miu, con có biết tại sao bố lại bỏ đi không? Là vì ông ấy chỉ biết nghĩ đến cái sự 'thích' của bản thân mà làm chuyện không bình thường đấy. Đã kết hôn rồi mà còn đi thích người khác là không bình thường, đúng không? Là chuyện xấu xa, đúng không?"

Mẹ túm lấy vai tôi bằng đôi bàn tay kích động, những ngón tay bấu chặt đến mức làm tôi đau điếng. Mẹ ghé sát mặt nhìn tôi, sự tăm tối trong đôi mắt bà khiến tôi sợ hãi.

"...Vâng."

"Cả người đàn bà kia nữa, lớn đầu rồi mà ăn mặc như con nít, thế nên mới dửng dưng làm được mấy chuyện không bình thường đấy... Nè Miu, mẹ không muốn con trở thành người như vậy. Mẹ nói là vì muốn tốt cho Miu thôi... Thế nên, con vứt nó đi được chứ?"

Tôi lờ mờ nhìn thấy khuôn mặt mình phản chiếu trong đôi mắt đen ngòm ấy đang chậm rãi gật đầu.

Trong khi buông xõa mái tóc vừa được tháo nơ, tôi cũng dần hiểu ra.

Đối với mẹ, từ "dễ thương" đã biến chất. Nó không còn là lời ngợi khen dành cho những thứ đáng yêu, đáng được che chở, mà đã trở thành lời mạt sát dành cho những kẻ ngu muội, không biết cư xử đúng tuổi và đáng xấu hổ.

Nhìn xuống chiếc nơ bị vứt chỏng chơ trong thùng rác, tôi lẩm bẩm như để tự thuyết phục chính mình.

"...Ừm, thứ này, mình không cần nữa."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!