Volume 3: Traveler

Chương 497: Bức Tường Tiền Thưởng

Chương 497: Bức Tường Tiền Thưởng

Sau khi câu chuyện về những truyền thuyết kho báu từng truyền cảm hứng cho biết bao thế hệ nhà thám hiểm ra khơi kết thúc, người đầu bếp cũng vừa vặn nướng xong phần thịt bụng của con murloc.

Từng dải thịt có màu trắng trong suốt, điểm xuyết vài vết cháy xém, được phủ kín bởi những hạt gia vị nhỏ li ti màu nâu đang bóng lên một lớp mỡ ẩm ướt đầy hấp dẫn.

Việc liên tục phết các loại gia vị đã khiến chúng ngấm sâu vào từng thớ thịt, mang lại một hiệu ứng thị giác vô cùng kích thích.

"Cá nướng kiểu Desi, nó khác với cách mà các vị thường ăn đấy." Elland chỉ tay vào chiếc đĩa sứ trắng mà người đầu bếp vừa đặt xuống.

Donna cầm nĩa và dao lên, háo hức nói: "Cháu thích cá nướng mật ong nhất! Nhưng món này trông cũng ngon miệng quá."

Cá nướng mật ong... Thế thì tốn bao nhiêu mật ong cho vừa... Nếu có cơ hội nếm thử, chắc hương vị cũng không tệ... Klein để cho trí tưởng tượng của mình bay xa.

Có đầu bếp phục vụ, mọi người chẳng cần phải tự mình động tay. Bọn họ chỉ việc ngồi đó háo hức nhìn những miếng cá được thái ra, xếp lên những chiếc đĩa khác nhau và dọn ra trước mặt.

Klein vốn rất nghiêm túc trong việc thưởng thức mỹ vị, nên anh không vội vàng xử lý miếng cá ngay. Thay vào đó, anh nhấp một ngụm hồng trà, dùng thứ chất lỏng hơi chát đó để gột sạch những hương vị còn sót lại trong khoang miệng.

Làm xong mọi bước chuẩn bị, anh mới dùng nĩa xiên một miếng thịt cá rồi đưa vào miệng.

Trong tích tắc, anh cảm nhận được hương vị hơi kích thích của thì là, húng quế cùng nhiều loại gia vị khác. Chúng hoàn toàn đủ sức đánh thức từng tế bào vị giác của anh.

Ngay sau đó, phần nước cốt ngọt lịm từ thớ thịt, vị mằn mặn hơi chát của muối biển hòa quyện cùng vị chua chua ngòn ngọt thanh mát của chanh đồng loạt bùng nổ, lấp đầy khoang miệng và khiến anh tứa nước bọt.

Khi anh nhai, chút dai giòn cuối cùng của miếng thịt cá sau khi đã bị nướng ép hết phần mỡ dần bị phá vỡ, phô diễn trọn vẹn sự tinh túy của miếng thịt cùng vị ngọt thanh thoang thoảng.

Nuốt trôi miếng cá trong miệng, Klein nhớ lại một chương trình ẩm thực từng xem ở kiếp trước và chọn ngay một lời nhận xét phù hợp nhất với những gì mình vừa cảm nhận: "Các tầng hương vị vô cùng rõ ràng, rất xuất sắc!"

"Haha, giọng điệu và từ ngữ của cậu nghe hệt như một nhà phê bình ẩm thực thực thụ vậy," Elland trêu chọc.

Donna quơ quơ chiếc nĩa hùa theo: "Chú ơi, có khi chú nên viết một chuyên mục trên báo về các nhà hàng và những món ăn khác nhau đi ạ."

Ế, sao mình lại không nghĩ ra ý tưởng này nhỉ... Đây là một công việc hái ra tiền, lại còn cho phép mình được nếm thử vô vàn mỹ vị nữa chứ! Vấn đề duy nhất là một gã béo ục ịch thì không thể làm một Clown linh hoạt được... Dùng tuyệt kỹ nôn mửa ư? Thế thì phí phạm đồ ăn quá! Klein vô cùng nghiêm túc cân nhắc gợi ý của Donna.

"Vì một đêm tuyệt vời!"

Khi thức ăn trên bàn chỉ còn lại đôi chút, Elland tự rót thêm cho mình chút rượu vang huyết Sonia rồi nâng ly với khuôn mặt hồng hào.

Klein cùng những người khác cũng hùa theo với tâm trạng vui vẻ không kém: "Vì một đêm tuyệt vời."

Họ nốc cạn phần nước còn lại trong ly và nhìn những người phục vụ dọn bàn và lau sàn.

Họ trò chuyện thêm một lúc nữa giữa những cơn gió lạnh buốt, bàn luận về chủ đề người cá mà Donna hứng thú nhất.

Cleves kể cho cô thiếu nữ nghe rằng, trong vài truyền thuyết, người cá còn được gọi là Siren. Bọn chúng dùng tiếng hát để mê hoặc con người không phải vì mục đích giải trí mà là để săn mồi. Ngoại trừ khả năng đụng độ những sinh vật này trên tuyến đường biển từ Quần đảo Gargas tiến sâu vào vùng Biển Sonia, người ta vẫn có một cơ hội nhất định để tìm ra chúng ở những vùng biển nguy hiểm chưa từng được con người thám hiểm. Tuy nhiên, tất cả những thông tin này đều bắt nguồn từ những lời khoác lác của lũ hải tặc lúc say xỉn, và bọn chúng luôn lảng tránh câu hỏi làm thế nào mà bọn chúng thoát khỏi tiếng hát của người cá, điều đó khiến những câu chuyện này mang đậm mùi đáng ngờ.

Dù sao đi nữa, ít nhất điều này cũng chỉ cho mình một phương hướng khả thi... Klein ghi chép lại những gì bọn họ vừa thảo luận.

"Donna, Denton, đến lúc phải về rồi. Sáng mai hai đứa còn phải dậy sớm để ăn sáng cùng bố mẹ nữa." Cecile nhìn vị trí của mặt trăng rồi lên tiếng.

"Dạ." Donna miễn cưỡng đứng dậy.

Denton vội vã hỏi: "Ch-cháu có cơ hội trở thành một nhà thám hiểm không ạ?"

Tâm trí của cậu nhóc đã hoàn toàn bị hớp hồn bởi cuộc đi săn cùng những truyền thuyết vừa rồi.

Cleves bước tới bên cạnh cậu bé, vỗ vỗ vai và nói: "Trước khi hỏi câu này, cháu cần phải trải qua ít nhất năm năm rèn luyện và học hỏi kỹ năng chiến đấu đã. Chú nghĩ cha cháu sẽ thuê một gia sư giỏi cho cháu."

"Vâng ạ!" Mắt Denton sáng rực lên, gật đầu lia lịa.

Năm năm nữa, khi đã trưởng thành, có lẽ cậu sẽ chẳng còn muốn làm một nhà thám hiểm có thể bỏ mạng dưới đáy biển bất cứ lúc nào đâu... Cách xử lý tình huống của Cleves quả là khôn khéo. Anh ta không phũ phàng từ chối ngay lập tức, mà gieo vào lòng cậu bé một tia hy vọng rồi để thời gian bào mòn đi sự hứng thú của cậu bé. Điều này giúp ngăn chặn việc một đứa trẻ đột nhiên sinh ra tâm lý nổi loạn... Dù sao đi chăng nữa, việc nắm vững kỹ năng chiến đấu luôn mang lại lợi ích cho bất kỳ ai... Klein đút hai tay vào túi quần, thầm nghĩ với vẻ tán thưởng.

Trên đường đi trở vào trong khoang hành khách, Cleves đưa cho Klein hai tờ năm bảng.

"Đây là thù lao của anh."

Anh ta vừa nhận được 150 bảng từ thương vụ bán toàn bộ con murloc cho Elland.

"Tôi có làm gì đâu," Klein vô thức từ chối.

Cleves liếc nhìn anh bằng đôi mắt xanh nhạt và hạ giọng nói: "Anh đã giúp Cecile được rảnh tay và chăm sóc lũ trẻ rất chu đáo."

Chăm sóc lũ trẻ rất chu đáo?

Klein cảm thấy hơi buồn cười, nhưng cuối cùng anh vẫn nhận lấy hai tờ tiền và vẽ một hình tam giác trước ngực.

"Anh hào phóng hơn tôi tưởng đấy. Cảm ơn nhé."

Anh ngừng từ chối vì chợt hiểu ra một điều. Nếu anh không nhận mười bảng này, thì trong mắt một nhà thám hiểm kỳ cựu như Cleves, hành động đó sẽ giống như anh đang bất mãn với cái giá này và đang rắp tâm muốn chiếm đoạt nhiều hơn, điều đó đồng nghĩa với việc rất có thể anh sẽ tấn công bọn họ vào bất cứ lúc nào. Trong thế giới của những kẻ tự xưng là nhà thám hiểm, chắc chắn không hề thiếu những gã điên rồ hám lợi!

Thấy Gehrman Sparrow đút tiền vào túi, Cleves dời mắt đi và bình thản nói: "Đây là luật của biển cả."

Không nói thêm lời nào nữa, anh ta theo chân Cecile, Donna cùng những người khác đi vào khoang hành khách.

Nếu nhiệm vụ hay công việc nào ở cái mức độ dễ dàng thế này cũng nhận được mức thù lao như vậy, thì mình đã sớm phất lên từ cái nghề thám tử tư rồi... Klein khẽ bật cười tự giễu, quay đầu nhìn vầng trăng đỏ thẫm treo lơ lửng trên bầu trời.

Nó vẫn lặng lẽ tỏa ra ánh sáng dịu dàng giữa màn đêm.

Những truyền thuyết của biển cả, những loài quái vật dị thường... Cuối cùng thì mình cũng tìm thấy chút cảm giác của một nhà thám hiểm rồi. Klein xoay người bước về phía mạn thuyền. Đắm mình trong bức màn đỏ thẫm, anh chiêm ngưỡng những con sóng đang dần trở nên sẫm màu hơn. Dần dần, tâm trạng của anh trầm lắng lại khi từng bước thoát khỏi sự u ám của trận Đại Sương Mù ở Backlund.

Một cơn gió lạnh buốt, ẩm ướt táp vào mặt anh, và đại dương bao la vô tận thu vào tầm mắt, khiến cõi lòng anh hoàn toàn rộng mở.

Trong một khoảnh khắc, Klein chợt có thôi thúc muốn cất cao giọng hát, nhưng khi mở miệng ra, anh lại phát hiện mình chẳng nhớ vần thơ hiện đại nào phù hợp với hoàn cảnh.

Mình không thể cứ thế mà thốt lên: "Ôi biển cả, ngươi toàn là nước" được... Con đường Savant của Hoàng đế quả thực rất thích hợp để làm những chuyện thế này. Lúc nào rảnh, mình nên đọc qua vài bài thơ của ông ấy để trông không giống một kẻ mù chữ mới được... Klein thầm phỉ nhổ trong lúc đưa mắt nhìn vầng trăng đỏ và đại dương bao la, rồi khẽ thở dài.

"Đúng là một đêm tuyệt đẹp."

...

Sau sự cố đi lạc ngoài ý muốn, đội thám hiểm đã quay trở về Thành phố Bạc.

Ngắm nhìn những khe nứt đầy cỏ dại trên bức tường thành, Derrick chợt rơi vào trạng thái xuất thần, như thể cậu đã rời xa nơi này nhiều năm.

Ở hướng chéo phía sau cậu, ánh mắt của Demon Hunter Colin bỗng lộ ra vẻ thẫn thờ khi ông giơ tay lên ấn vào thái dương bên phải.

Những thành viên còn lại trong đội đều ngập tràn niềm vui và sự nhẹ nhõm từ tận đáy lòng.

Sau một chuyến thám hiểm đầy rẫy gian nan vất vả, việc có một mái nhà để trờ về chính là điều hạnh phúc nhất trong trái tim họ lúc này.

Ánh mắt của Colin trở lại bình thường, ông quay đầu sang một bên rồi nhìn chéo về phía trước.

...

Backlund, nhà White.

Sau một hồi đắn đo, Emlyn với vẻ đầy tự tin bước đến trước mặt bố mẹ mình và hỏi: "Nếu con muốn tìm hiểu sâu hơn về lịch sử của Huyết Tộc chúng ta, thì con nên tìm ai ạ?"

Nếu mình trực tiếp hỏi về Thành phố Bạc, rất có thể mình sẽ bị lộ là đang có vấn đề. Dù mình không hề sợ hãi và vẫn vô cùng bình tĩnh, nhưng vì Thủy Tổ và vì sứ mệnh cứu rỗi toàn bộ Huyết Tộc, mình buộc phải giấu kín chuyện này... Từ trước đến nay mình vẫn luôn hứng thú với lịch sử của Huyết Tộc. Mình đã thu thập được rất nhiều thông tin, và bố mẹ đều biết rõ điều đó, nên mình sẽ không bị nghi ngờ dưới bất kỳ hình thức nào... Lý do này quả là hoàn hảo! Emlyn thầm tự khen ngợi bản thân trong lòng.

Anh ta có nhiều nét khá giống với cha mình. Cha anh ta đang đeo một cặp kính gọng vàng, khiến ông trông vô cùng tri thức và chuyên nghiệp.

Quý ông từng lấy bằng tiến sĩ y khoa này đặt cuốn "Giải phẫu học" dày cộp trên tay xuống, đẩy nhẹ gọng kính và nói: "Ở Backlund này, không ai am hiểu điều đó hơn ngài Nibbs đâu."

... Nếu con mà dám đi tìm ngài Nibbs, thì con đã làm từ lâu rồi... Emlyn nhớ lại những miêu tả của The Fool về việc anh ta chính là một đấng cứu thế, người phải gánh vác sứ mệnh bí mật trong khi bị người đời hiểu lầm, thế là anh ta làm bộ mặt nghiêm túc, hỏi: "Ngoại trừ ngài Nibbs ra thì sao ạ?

"Ngài ấy đang chìm trong giấc ngủ dưới lòng đất, nên con thấy không tiện làm phiền ngài ấy cho lắm."

Cha của Emlyn kéo cao cổ áo của bộ pyjama bằng vải bông dày cộm lên, ngẫm nghĩ một lúc.

"Waymandy. Ông ta vẫn luôn tự nhận mình là một nhà sử học."

Emlyn thở phào nhẹ nhõm rồi mỉm cười.

"Con muốn đến thăm ông ấy."

...

Tu tu!

Tiếng còi hơi nước vang lên, và con tàu Mã Não Trắng dần rẽ sóng tiến vào Cảng Damir.

Nó sẽ tiếp tế thực phẩm tươi sống cùng nước ngọt tại hòn đảo thuộc địa này rồi lại nhổ neo ra khơi vào sáng hôm sau.

Sau cuộc đi săn murloc, Klein đã trải qua hai ngày tiếp theo với một nhịp sống có thể miêu tả là nhàn nhã, hay đúng hơn là nhàm chán. Anh đã hoàn toàn ngán ngẩm trước cảnh biển lặp đi lặp lại, và quyết định đến quán bar của bến cảng để nghe ngóng tình hình ngay trong đêm hôm nay, với hy vọng thu thập thêm thông tin về người cá cũng như tìm kiếm nguồn cảm hứng cho việc đóng vai.

Nếu mình tình cờ gặp phải một tên hải tặc nào đó mang đôi bàn tay nhuốm máu trên bờ, mình không ngại dạy cho hắn một bài học đâu. Vẫn còn những linh hồn đang chờ đợi để được giải phóng khỏi Creeping Hunger... Trán Klein lấm tấm mồ hôi khi anh trang bị toàn bộ vật phẩm thần bí của mình lên người, rời khỏi khoang hành khách rồi bước xuống bến cảng.

Trong quá trình đó, anh bắt gặp Donna, Cleves cùng những người khác. Bọn họ dường như đang hướng đến một nhà hàng trên bến cảng để thưởng thức món thịt xông khói trứ danh nhất của Damir.

Donna và Denton lén lút chào nhà thám hiểm mà bọn chúng mới quen biết mà không để bố mẹ phát hiện, cả hai có vẻ rất tò mò không biết anh định đi đâu.

Klein mỉm cười đáp lại, anh kéo cao cổ áo lên, nương theo sự chỉ dẫn của những tấm biển báo và tìm được một quán bar gần nhất.

Cá Chuồn & Rượu... Klein nhìn tấm biển hiệu, rồi anh thấy phía bên ngoài quán bar dán chi chít những tờ lệnh truy nã.

Trong số đó có cả khoản tiền thưởng 800.000 bảng dành cho cái đầu của Vua Ngũ Hải, cho đến khoản tiền thưởng hơn một trăm bảng của một thuyền trưởng hải tặc quèn. Chúng tạo nên một cảnh tượng độc đáo bao quát từ mức giá trên trời cho tới tận mức giá bèo bọt nhất.

Tất cả đều là tiền... Klein chôn chân tại, nhìn chằm chằm vào đó hồi lâu.

Anh thu hồi ánh mắt, đẩy cửa bước vào trong quán bar, chỉ để nhận ra không khí ở đây im ắng đến lạ thường. Nó hoàn toàn thiếu đi sự ồn ào náo nhiệt vốn là đặc trưng của những chốn nhậu nhẹt.

Chuyện gì vậy? Klein đảo mắt nhìn quanh và thấy Thuyền trưởng Elland, trong chiếc áo khoác màu đỏ sẫm, đang ngồi ngay tại quầy bar. Cùng với đó là hai gã đàn ông vạm vỡ đang đứng giữa phòng, mặt đối mặt chằm chằm nhìn nhau.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!