Sau một vòng trò chuyện khác, Derrick đột nhiên đặt câu hỏi: "Kính thưa Ngài Fool tôn kính, bình thường chúng tôi nên dùng động tác tay như thế nào để bày tỏ lòng biết ơn đối với Ngài ạ?"
Động tác tay? Klein nhất thời bị câu hỏi của The Sun làm cho cứng họng.
Anh chưa từng nghĩ đến việc bắt chước động tác vẽ một vòng tròn theo chiều kim đồng hồ của Giáo hội Nữ Thần, hay động tác cầu nguyện đấm tay phải lên ngực trái của Giáo hội Bão Táp.
Đây có lẽ là giới hạn cuối cùng của một vị thần giả... Anh thầm nhổ nước bọt trong lòng.
Thấy Ngài Fool chỉ mỉm cười mà không nói lời nào như thể đang chờ đợi cô và những người khác đưa ra gợi ý, Audrey bỗng nảy ra vô vàn cảm hứng và đưa ra một vấn đề mới.
Ánh mắt cô lấp lánh khi nhìn quanh và nói: "Mọi người này, chúng ta có nên thiết kế một ám hiệu tay bí mật để chứng minh thân phận không? Hội Tarot của chúng ta hiện tại chưa có nhiều thành viên, nên không cần phải lo lắng về việc chúng ta xuất hiện cùng một nơi rồi quay sang đối đầu với nhau vì nhiều lý do khác nhau. Nhưng trong tương lai, chuyện đó có thể sẽ rất khó tránh khỏi. Chúng ta cần một bộ 'tín hiệu' đặc trưng, nhằm phân biệt ai là bạn ai là thù."
Chuyện này thì mình có ý tưởng này... Klein chợt nhớ lại những ám hiệu tay bí mật mà anh biết từ kiếp trước, chẳng hạn như động tác đút tay vào trong áo gi lê.
Ngay khi anh chuẩn bị điều khiển The World để đưa ra gợi ý, The Hanged Man đã lên tiếng.
"Không, cô Justice, tôi không nghĩ đó là một ý kiến hay đâu.
"So với các tổ chức bí mật khác, đặc điểm nổi bật nhất của Hội Tarot chúng ta là các thành viên không hề biết mặt nhau. Cho dù... Ờm—Để tôi lấy một ví dụ cực đoan nhé. Cho dù một thành viên trong số chúng ta có bị bắt và bị tra khảo, họ cũng sẽ không thể làm liên lụy đến những người khác trừ khi có kẻ nào đó đủ sức chống lại Ngài Fool và trực tiếp tiến vào nơi này. Và điều đó rõ ràng là không thể.
"Một khi chúng ta có hẳn một bộ tín hiệu và mật khẩu đầy đủ, những kẻ phản bội hoàn toàn có thể tiếp tay cho phe địch sử dụng những phương thức này để lôi cổ từng người chúng ta ra ánh sáng.
"Mọi người khao khát khoe khoang thân phận thành viên Hội Tarot của mình đến vậy sao?"
"..." Audrey nhất thời không tìm được lời nào để phản bác, cô lắp bắp: "Nhưng..."
"Việc cô lo lắng về tình huống vừa nhắc tới là hoàn toàn có cơ sở, nhưng chúng ta có thể tránh được điều này thông qua việc tương tác cố định hàng tuần và thống nhất trước một ám hiệu tạm thời, cũng như thông qua việc cầu nguyện với Ngài Fool." Xét thấy cô nàng sẽ là nguồn cung cấp cho mình một lượng lớn tiền vàng, giọng điệu của Alger dần trở nên dễ chịu hơn.
Audrey đáp lại với vài phần thấu hiểu: "Ví dụ đơn giản nhất là tại buổi tụ họp Tarot vào thứ Hai, trước tiên chúng ta sẽ tìm hiểu xem liệu có khả năng nào chúng ta tình cờ gặp một thành viên khác, tới mức có thể xảy ra xung đột hay không. Dựa vào đó, chúng ta sẽ thiết kế một bộ ám hiệu tạm thời để nhận diện lẫn nhau. Sau khi sự việc kết thúc, chúng ta sẽ lập tức loại bỏ ám hiệu đó. Ờm, nếu có bất kỳ tình huống đột xuất nào xảy ra và chúng ta không thể giao tiếp kịp thời, hoặc nếu có điều gì đáng ngờ, chúng ta có thể tìm cơ hội cầu nguyện với Ngài Fool để xác nhận xem liệu có thành viên nào khác đang tham gia vào cùng một sự kiện hay không?"
"Đại loại là như vậy." Alger âm thầm thở hắt ra.
Đúng lúc đó, Derrick như chợt hiểu ra, cậu nói: "Xin lỗi, tôi vừa hỏi một câu thật ngớ ngẩn. Ngài Fool chưa bao giờ đề cập đến bất cứ động tác nào để bày tỏ lòng biết ơn với 'Ngài' bởi vì ngài ấy lo lắng chúng ta sẽ tự làm lộ thân phận của mình."
Cậu lập tức nhìn về phía cuối chiếc bàn đồng dài.
"Ý chí của Ngài dẫn lối cho chúng tôi."
Mình vừa mới nghĩ ra một động tác tay đặc biệt... Klein cười khẽ và đáp: "Đúng vậy."
Anh đảo mắt nhìn các thành viên khác rồi điềm nhiên nói: "Buổi tụ họp hôm nay kết thúc ở đây thôi."
"Tuân theo ý chí của Ngài!" Tất cả các thành viên ngoại trừ The Moon đồng loạt đứng dậy.
Emlyn sững sờ mất một giây trước khi luống cuống đứng lên, bắt chước theo cái cúi chào của những người khác.
Một luồng sáng đỏ rực lập tức hiện ra trước mắt anh ta, và anh ta cảm thấy cơ thể mình hơi chìm xuống.
Ngay sau đó, tầm nhìn của Emlyn trở lại bình thường và anh nhìn thấy những con búp bê với đủ loại kích cỡ khác nhau trong căn phòng của mình.
Phù... Mãi đến tận khoảnh khắc này, Emlyn White mới hoàn toàn bình tĩnh lại khi nhớ về buổi tụ họp Tarot đầu tiên của mình.
Ngoại trừ Ngài Fool, những thành viên khác có vẻ không mạnh mẽ cho lắm. Lẽ nào họ cũng giống như mình, được chọn vì nhiều lý do khác nhau? Mình có Thủy Tổ chống lưng, vậy thì ai chống lưng cho bọn họ?
Thật là một trò đùa. Ban đầu mình còn tưởng tượng The Sun là một Bán Thần vừa mới trốn thoát khỏi sự truy sát của một Thiên Sứ cơ đấy. Hóa ra cậu ta mới chỉ ở Danh Sách 8 và đang tìm cách để thăng cấp lên Danh Sách 7!
Một đứa trẻ không biết phép tắc thì chắc chắn vẫn chưa trưởng thành! Tuy nhiên, cái Thành phố Bạc mà cậu ta nhắc đến cùng những trải nghiệm mà cậu ta đã trải qua quả thực rất kỳ lạ. Mình phải tìm cơ hội hỏi ngài Nibbs, à không—trước tiên mình phải hỏi Cosmi, cũng như hỏi cả bố mẹ mình nữa. Để xem họ có biết gì về Thành phố Bạc không. Hừ, đống sách lịch sử của Thành phố Bạc dám cả gan bóp méo những chiến công của Huyết Tộc bọn ta sao!
Justice đến từ Backlund. Cô ấy rất, rất giàu. Cô ấy là con gái của một chủ ngân hàng giàu có nào đó, hay là con gái của một quý tộc? Cũng có thể bản thân cô ấy chính là một chủ ngân hàng hoặc một quý tộc...
The Magician nhìn mình bằng một ánh mắt rất kỳ lạ. Chắc hẳn cô ấy vô cùng ngưỡng mộ sự cao quý của Huyết Tộc. Cô ấy không nói nhiều và cũng chẳng để lộ nhiều thông tin về bản thân. Ừm, cô ấy là một cô gái ít nói.
The Hanged Man là một quý ông trưởng thành. Anh ấy biết rất nhiều chuyện và sở hữu một nhân cách cao cả. Anh ấy sẵn sàng giải đáp những thắc mắc của các thành viên mới, sẵn lòng cung cấp những sự trợ giúp và thông tin tương ứng. Có thể nói anh ấy là một người rất được lòng mọi người. Cả The Sun và The World đều sẵn sàng đặt câu hỏi cho anh ấy và tìm kiếm sự trợ giúp từ anh ấy.
Tên The World là một kẻ khá đáng ghét. Lúc nào hắn nói chuyện cũng nghe như thể có cục đờm vướng trong cổ họng không nhổ ra được vậy. Cho mình uống máu của một kẻ như vậy mình cũng thèm vào. Nó mang một mùi vị thật dơ bẩn... Tên đó rất hướng nội và giỏi che giấu cảm xúc. Hơn nữa, hắn dễ dàng lấy ra một đặc tính Phi Phàm Danh Sách 6 và còn hứa sẽ cung cấp một đặc tính Phi Phàm Psychiatrist trong vòng hai tháng nữa... Thật ấn tượng!
Khi những chi tiết này lướt qua trong tâm trí, Emlyn nhận ra rằng Hội Tarot tưởng chừng như đơn giản, nhưng thực chất lại không hề đơn giản chút nào. Hơn thế nữa, The Fool không can thiệp quá sâu vào sự phát triển của buổi tụ họp.
'Ngài' dường như chỉ hứng thú với cuốn nhật ký của Roselle... Nhưng 'Ngài' lại sẵn sàng cung cấp những dịch vụ tiện lợi ở cấp độ phép màu cho các thành viên của mình. Nghĩ đến đây, Emlyn không khỏi cảm thấy có chút tự hào về thân phận The Moon của mình.
Đưa mắt nhìn quanh căn phòng đầy ắp búp bê, anh ta lại nhớ đến rắc rối của chính mình.
Một di vật trị giá từ 4.000 đến 5.000 bảng. Một cơ hội để trở thành Nam Tước trong thời gian ngắn. Chuyện này đúng là đang đẩy mình vào thế khó mà...[note91804]
Lúc này, dẫu Emlyn vẫn chưa đưa ra quyết định cuối cùng, anh ta cảm giác căn phòng như tối sầm lại, hệt như thể anh ta đang phải gánh trên vai một khoản nợ khổng lồ.
...
Bên trong cung điện cổ kính phía trên màn sương mù.
Klein đưa ngón cái và ngón giữa của bàn tay phải lên xoa xoa huyệt thái dương.
Anh nhanh chóng ngồi thẳng dậy giữa bầu không gian tĩnh lặng, để một tấm huy hiệu nhỏ bay ra từ đống đồ lặt vặt rồi đáp xuống chiếc bàn đồng dài trước mặt. Tấm huy hiệu này chỉ lớn cỡ một nhãn cầu. Trên bề mặt của nó có khắc những ký hiệu tượng trưng cho "vận mệnh" và "sự che giấu". Đây chính là món đồ mà Klein đã tìm thấy trên thi thể của Lanevus.
Mặt sau của nó được khắc dòng chữ "Bạn có thể tham gia nếu sở hữu vật phẩm này" bằng tiếng Hermes cổ. Nó cũng cung cấp thông tin tương ứng về buổi tụ họp: "8 giờ tối ngày 4 tháng 1 năm 1350, tại Thung lũng Babur."
Vấn đề mà Klein cần phải cân nhắc lúc này là liệu anh có nên mang tấm huy hiệu đó đến Thung lũng Babur vào tối ngày mai để thử vận may hay không.
Thành thật mà nói, anh nghiêng về phương án không can thiệp quá sâu hơn. Mặc dù đã thăng cấp lên Faceless và có khả năng ngụy trang hoàn hảo, anh vẫn không muốn mạo hiểm, bởi vì anh hoàn toàn mù tịt về buổi tụ họp này.
Một Magician không bao giờ biểu diễn mà không có sự chuẩn bị... Anh khẽ lầm bầm, lấy ra một đồng tiền vàng và kẹp nó giữa các ngón tay.
Tay kia anh nhặt tấm huy hiệu lên rồi lẩm bẩm một mình: "Tham gia buổi tụ họp ở Thung lũng Babur rất rủi ro."
Sau khi lặp đi lặp lại câu này vài lần, cuối cùng anh cũng búng đồng tiền vàng lên.
Đồng tiền vàng rơi xuống và đứng thẳng tắp trong lòng bàn tay anh.
Điều này có nghĩa là bói toán đã thất bại.
"Quả nhiên..." Klein không hề ngạc nhiên.
Đây không phải là vấn đề thông tin không đầy đủ, mà là do sự thiếu vắng thông tin một cách hoàn toàn.
Anh ngồi im lặng ở đó, để đồng tiền vàng luồn lách qua các kẽ tay.
Cuối cùng, Klein đã vượt qua trí tò mò và máu phiêu lưu của bản thân, quyết định không đi nữa.
Nhưng điều đó không có nghĩa là mình không thể nhúng tay vào. 8 giờ tối ngày mai, hừm... Anh mỉm cười nhạt rồi trở về thế giới thực.
...
10 giờ 35 phút sáng ngày 4 tháng 1.
Klein đứng trước một chiếc bàn gỗ gụ và cầm một xấp tiền giấy lên.
Có 5 tờ 10 bảng và 10 tờ 5 bảng, tổng cộng là 100 bảng. Đây chính là khoản tiền thù lao mà The Hanged Man vừa thanh toán thông qua một nghi thức hiến tế.
Mười lăm tờ tiền giấy đã khiến chiếc ví của Klein trở nên căng phồng hơn hẳn, và cuối cùng anh cũng có thể yên tâm đi mua vé tàu cho mình.
Cất ví đi, anh cầm lấy chiếc găng tay mỏng như da người trên bàn lên và đeo nó vào tay trái.
Một trong những khả năng chính của Creeping Hunger là nó sở hữu hiệu ứng ngụy trang khi không sử dụng và không thể bị phát hiện bởi hầu hết các phương thức kiểm tra của Người Phi Phàm; do đó, Klein hoàn toàn có thể tùy ý chuyển đổi nó giữa hình dạng ban đầu, những chiếc găng tay đủ màu sắc, hoặc ngụy trang nó thành một lớp da. Lần này, anh chọn hình dáng một chiếc găng tay màu đen.
Để phối hợp với nó, Klein đã đặc biệt chuẩn bị một chiếc găng tay màu đen riêng lẻ cho tay phải của mình.
Ngay sau đó, anh đặt Chai Độc Sinh Học màu nâu vào một chiếc hộp kim loại, phong ấn nó bằng một bức tường linh tính, rồi nhét nó vào túi áo trong của mình.
Về phần Trâm Cài Mặt Trời, chỉ cần anh đeo nó lên người hoặc mang theo bên mình, nó sẽ tỏa ra cái nóng như mùa hè. Klein không còn cách nào khác đành phải nhét nó vào trong hộp đựng xì gà bằng sắt rồi giấu nó xuống đáy vali.
9 viên đạn thanh tẩy, 15 viên đạn săn ma, 3 viên đạn trừ tà... Klein lấy khẩu súng lục và hộp đựng đạn ra, vừa nhẩm đếm vừa lắp đạn vào.
Cạch!
Anh đóng ổ quay lại, nhét khẩu súng lục vào bao da đeo dưới nách, khoác lên mình chiếc áo choàng bằng vải tweed màu đen và đội mũ chóp nửa đầu lên, cầm gậy batoong và xách theo vali rồi bước ra khỏi phòng khách sạn.
Ngoại trừ Con Mắt Đen Kịt và những vật phẩm chưa thể sử dụng vẫn đang nằm yên vị phía trên sương mù xám, anh đã được trang bị tận răng.
Bắt một chiếc xe ngựa, Klein di chuyển đến Công ty Bán vé Cảng Pritz nằm ở Quận Hoa Hồng Trắng.
Công ty này tọa lạc trong một tòa nhà ba tầng khá cũ kỹ. Trên cửa có treo một tấm bảng thông báo bằng gỗ.
Klein bước tới và dừng lại ở đó. Anh hờ hững lướt mắt qua tấm bảng, trên đó viết:
"Những điều cần lưu ý:
"1. Giữ gìn trật tự. Xếp hàng nghiêm túc;
"2. Cấm phóng uế bừa bãi, cấm khạc nhổ;
"3. Nếu xảy ra tranh chấp, vui lòng tìm bảo vệ ở sảnh;
"4. Tuyệt đối không được mở hộp cá sói trong bất kỳ phòng nào!"
Cá sói đóng hộp? Đó là thứ gì vậy? Klein nhướng mày.
Ghi chú
Danh Sách 6: Nam Tước
Danh Sách 5: Tử Tước
Danh Sách 4: Bá Tước
Danh Sách 3: Hầu Tước
Danh Sách 2: Công Tước
Danh Sách 1: Nữ Hoàng
Danh Sách 0: Thủy Tổ
0 Bình luận