Hỗn Chiến Sinh Tử (2)
Trong lúc Maya đang lấy thức ăn vào khay, ánh mắt của đám con trai vẫn không ngừng dõi theo cô.
Không chỉ bởi ngoại hình xinh đẹp, mà sự thay đổi ngoạn mục của cô còn gợi lên cả sự hiếu kỳ.
“Thật sự trở nên xinh đẹp quá. Những hình vẽ trong ‘sách đỏ’ đúng là không lừa người mà.”
Amy quay sang hỏi Neid.
“Sách đỏ? Đó là gì vậy?”
“Hả? À... hahaha! Không có gì đâu.”
Đó là chuyện tuyệt đối không thể để Amy biết được.
“Mà sao tự dưng cô ấy lại lộ diện nhỉ? Do Shirone sao?”
Amy nghĩ có lẽ cũng chỉ vì lý do đó thôi.
Bởi lẽ lúc Shirone đi Thiên Quốc, Maya dù vẫn ở trường nhưng chưa từng lộ mặt lấy một lần.
Cô trông có vẻ cô đơn hơn trước, và Shirone cũng thấy lòng mình chẳng dễ chịu gì khi bản thân cũng là một phần nguyên nhân dẫn đến tình cảnh hiện tại.
Như đọc được suy nghĩ của cậu, Amy thở dài rồi nói.
“Rủ cậu ấy lại ăn cùng đi.”
“Nhưng mà……”
Dù Amy đã tha thứ, nhưng cậu cũng không đến mức thiếu nhạy bén để không biết rằng đó là cơ hội cuối cùng.
“Thật sự không sao đâu. Vẫn còn tận 15 tuần nữa, không lẽ cứ né tránh nhau mãi sao?”
Nhận thấy lời của Amy có lý, Neid hét lớn như muốn trút bỏ gánh nặng giúp Shirone.
“Maya, qua đây đi! Ăn cùng bọn tôi nè!”
Maya, người đang ăn một cách uể oải, đặt dụng cụ ăn xuống rồi bước về phía nhóm Shirone, nhưng cô không mang theo khay thức ăn.
“Chào mọi người, lâu rồi không gặp.”
Nụ cười của Maya vẫn hiền hậu như xưa, nhưng có lẽ do ngoại hình đã thay đổi nên bầu không khí toát ra hoàn toàn khác trước.
“Ừ, thực sự là lâu lắm rồi. Cậu dạo này thế nào?”
Maya chỉ lắc đầu rồi nói với Amy.
“Xin lỗi nhé. Mình không có ý định làm cậu khó xử đâu. Nhưng mình nghĩ dù sao cũng nên gặp mặt chào hỏi một câu.”
“Chào hỏi xã giao giữa chúng ta làm gì chứ. Đừng vậy, qua đây ngồi đi. Trước đây chúng ta vẫn luôn ăn cùng nhau mà.”
“Không, hôm nay là lần cuối rồi. Vì sau này mình sẽ không đến nhà ăn nữa.”
Tất cả học viên lớp Tốt nghiệp đều chú ý vào lời Maya nói.
“Không đến nữa? Tại sao?”
“Cậu biết mà, Amy.”
Đôi lông mày của Amy khẽ nhíu lại.
“Chuyện đó có hơi phi lý đấy? Cậu cũng là người lớn rồi. Phát ngôn kiểu đó chỉ gây áp lực cho bọn mình thôi. Nếu có gì bận lòng, sao không thử đối mặt và giải quyết nó đi?”
Thấy dáng vẻ của Amy vẫn không hề thay đổi dù sau một thời gian dài gặp lại, Maya mỉm cười cay đắng.
“Ghen tị thật đấy, Amy.”
“C-Cái gì chứ? Tự dưng lại nói thế.”
“Xin lỗi nhé. Nhưng mình không mạnh mẽ được như cậu. Đúng vậy, dù có gây áp lực cho các cậu thì mình cũng chỉ có thể làm thế này thôi. Vì mình biết rõ bản thân sẽ không thể trụ vững.”
Maya nói thêm bằng giọng nhỏ nhẹ.
“Nên các cậu hãy chịu đựng giúp mình đi. Dù biết là ích kỷ, nhưng lần này mình nhất định sẽ tốt nghiệp.”
Cậu có thể cảm nhận được cô ấy đã đến đây với quyết tâm như thế nào.
“Và Shirone.”
“Ừ?”
“Thật lòng thì mình đã rất khổ sở. Rất đau.”
“A, chuyện đó……”
“Không sao. Giờ mình đã có thể chịu đựng được rồi. Nhưng điều đó không có nghĩa là mình đã hoàn toàn quên được cậu.”
Nhà ăn bắt đầu xôn xao, và giữa những tiếng ồn ào đó, ai đó đã cuộn chặt nắm tay đầy phẫn nộ.
‘Quả nhiên vẫn còn tình cảm với Shirone……’
“Nên là, nếu lỡ như cậu có đổi ý, bất cứ lúc nào cậu cũng có thể tìm đến mình. Mình sẽ đợi.”
“Huýt.”
Một tiếng huýt sáo vang lên.
“Nhưng nếu không phải như vậy thì……”
Maya ngập ngừng một chút rồi ánh mắt trở nên kiên định:
“Mình hy vọng cho đến tận kỳ thi tốt nghiệp, chúng ta tuyệt đối đừng chạm mặt nhau. Tâm ý này của mình, cậu hiểu được chứ?”
Gác lại những cảm xúc hỗn độn, Shirone gật đầu.
“Được, tôi hiểu rồi.”
Dù thấy có lỗi với Maya, nhưng tim cậu không còn đập loạn nhịp như lúc nhận được tối hậu thư từ Amy.
Rồi đột nhiên, một suy nghĩ lóe lên trong đầu cậu.
Có lẽ những giọt nước mắt đêm qua không chỉ đơn thuần là nỗi đau dành cho Feope.
Đôi mắt vốn mong chờ một phản ứng tuyệt vọng của Maya chợt chìm trong u buồn.
‘Mình đang mong đợi điều gì chứ?’
Cô đã nghĩ rằng nếu tự dồn mình vào đường cùng, Shirone sẽ rơi lệ mà giữ cô lại sao?
Maya lắc đầu trong lòng.
Cứ ngỡ là đã chịu đựng được rồi, nhưng khi nhìn thấy gương mặt Shirone, trái tim cô lại đập liên hồi và quyết tâm suốt mấy tháng qua suýt chút nữa đã đổ sụp như lâu đài cát.
“Vậy thì…… bảo trọng nhé.”
Sau khi đưa lời từ biệt, Maya quay trở lại chỗ ngồi, đưa khay thức ăn hầu như chưa đụng đến cho nhà bếp rồi rời khỏi nhà ăn.
Giữa vô số ánh nhìn dõi theo, ánh mắt của Amy lại đặc biệt khác lạ.
‘Cái gì chứ? Người thực sự mạnh mẽ rõ ràng là cậu mà……’
Nhìn Shirone đang gặm bánh mì với vẻ mặt cay đắng, một tiếng thở dài thoát ra từ tận đáy lòng.
___
Cho đến trước khi giờ học bắt đầu, nhóm Shirone dành thời gian tại cửa hàng tiện ích.
Shirone kể lại chuyện đã xảy ra ở hội nghiên cứu, và Amy - người đã nghe ngọn ngành từ đêm qua - cũng không gặp khó khăn gì để thấu hiểu.
Chỉ có điều, về các hội nghiên cứu ngầm thì cô mới nghe lần đầu.
“Hội nghiên cứu Trốn Tìm? Trong trường có hội như vậy sao?”
Neid trả lời.
“Không chỉ một đâu, còn vài cái nữa. Chỉ cần gom đủ người là được, không cần phải tổ chức buổi thuyết trình như chúng ta nên hầu như chẳng ai biết đâu.”
Thực tế, lý do khiến Hội Nghiên cứu Khoa học Tâm linh Siêu nhiên được biết đến phần lớn là nhờ sức ảnh hưởng của buổi thuyết trình.
“Nhưng mà về mấy hậu bối đó, dù tôi đã đuổi họ về rồi, nhưng rốt cuộc tại sao họ lại bám theo tôi nhỉ?”
Iruki lên tiếng:
“Chắc cũng giống suy nghĩ của tôi thôi. Vì ngày tốt nghiệp cận kề nên họ bắt đầu hành động. Nhằm làm sáng tỏ bí mật của Istas.”
“Nhưng năm ngoái họ vẫn im hơi lặng tiếng mà?”
Neid xoa cằm nói.
“Lúc cậu từ bỏ kỳ đánh giá, trong trường đã rộ lên tin đồn. Việc ra vào Istas từng bị cấm một thời gian. Kể cả những thành viên hội Nghiên cứu như bọn mình cũng không được vào.”
“À……”
Đó là khoảng thời gian Cục Tình báo Quốc gia phục kích trong trường để tìm Gaold.
“Lũ đó có trực giác nhạy bén lắm nên công tắc đã được bật lên. Chắc chắn Istas có cái gì đó. Hôm nay bị tóm là Hội Nghiên cứu Trốn tìm, nhưng khả năng cao các hội khác cũng đã tiếp cận rồi.”
Shirone dang tay đầy vẻ thắc mắc:
“Rốt cuộc hội trưởng Hội Nghiên cứu Trốn tìm là ai? Cậu chắc phải biết chứ?”
“Ừ, tôi cũng đoán mang máng rồi. Hội Nghiên cứu Trốn tìm đang vận hành một chợ đen trong trường. Tôi cũng từng chế ra vài món phát minh rồi bán ở đó. Có lẽ ứng cử viên sáng giá nhất là……”
“Là tôi.”
Bất ngờ nghe thấy giọng nói, cả nhóm quay đầu lại thì thấy Prince – người hiện đang đứng hạng 3 lớp Cao cấp – đang đứng đó.
“Quả nhiên…… là cậu sao?”
Neid hỏi lại với vẻ mặt khó chịu.
Một khuôn mặt với hàng lông mi dài như cánh hoa và bộ ria mép mỏng dính.
Dù là một thiên tài điển hình với tốc độ tư duy cực nhanh, nhưng vì tính cách biến thái và thâm hiểm nên cậu ta chưa từng giao du với nhóm Shirone.
Shirone trừng mắt quát thẳng.
“Tại sao lại theo dõi tôi? Hơn nữa còn chỉ thị hậu bối dùng ma pháp tấn công, cậu điên rồi à?”
“Hô hô, làm gì mà căng thế? Một ngôi sao sáng giá nhất lớp Tốt nghiệp lại đi chấp nhặt trò đùa của mấy đứa hậu bối sao.”
Giọng nói cũng sến súa y như ngoại hình của cậu ta.
“Đây mới chỉ là bắt đầu thôi. Hội Nghiên cứu Trốn tìm ẩn nấp ở khắp mọi nơi. Ví dụ như, tôi cũng biết chuyện tối qua Amy đã lẻn vào phòng cậu để hẹn hò vụng trộm đấy.”
Lông mày Shirone giật giật.
Cậu không non nớt đến mức bị rình mò mà không biết, nhưng việc Amy đến phòng thì không có cách nào giấu được.
‘Không sao. Chắc chắn hắn không thể tiếp cận gần được.’
Trái với sự nhẹ nhõm của Shirone, Amy nổi giận vì sự hiểu lầm bẩn thỉu.
“Hẹn hò vụng trộm cái gì chứ. Sao cái gì chui ra từ đầu cậu cũng rác rưởi thế hả?”
“Hừ hừ, Amy. Vẫn là mùi hương ấy nhỉ. Không loại nước hoa nào có thể tạo ra mùi hương toát ra từ cơ thể cậu đâu.”
Prince hít một hơi thật sâu như muốn dính cả cánh mũi lại, mi mắt cậu ta run rẩy, lòng trắng lộ ra.
‘Bẩn thỉu quá……’
Thói nhìn trộm, sự ám ảnh về khứu giác đến mức điên cuồng, và cả cách nói chuyện sến súa.
Đây là loại đàn ông khiến người ta nảy sinh ý nghĩ thà trốn khỏi thế giới này còn hơn sống chung dưới một bầu trời.
“Dù sao thì cứ chờ mà xem. 15 tuần tới khi tốt nghiệp. Hầu hết các hội Nghiên cứu ngầm đều đang nhắm vào các cậu đấy.”
Neid đáp lại bằng một cái khịt mũi.
“Phải. Cứ việc mà gom góp người cho đông vào. Bọn này là đội ngũ tinh nhuệ mà.”
Prince đặt ngón trỏ dưới mũi rồi chỉ về phía nhóm Shirone.
“Một kẻ tầm thường ở Lớp 1, một tên bét bảng lớp Tốt nghiệp, và kẻ đào tẩu. Đội hình này mà gọi là tinh nhuệ sao? Hình như chẳng có ai xếp hạng cao hơn tôi cả.”
“Thằng này thật là!”
Neid định bật dậy thì Shirone giữ tay ngăn lại.
“Nhịn đi. Nếu chúng ta tự tin thì quan tâm làm gì.”
Nhìn theo bóng Prince rời đi, Neid run rẩy hai nắm đấm.
“Lạ thật, cứ hễ nhìn thấy thằng đó là tôi lại muốn tẩn cho nó một trận. Thậm chí còn phát điên hơn cả lúc nhìn Iruki ngày trước nữa!”
Iruki phớt lờ câu nói cuối cùng.
“Dù sao thì chiến tranh sắp bắt đầu rồi. Từ giờ chúng ta cũng phải chuẩn bị sẵn sàng.”
Amy giơ tay.
“Khoan đã. Sao lại có 'chúng ta' ở đây? Tôi nói rõ luôn nhé, tôi không có ý định dính dáng gì đến cái hội Nghiên cứu 'ngốc nghếch gì đó' của các cậu đâu.”
“Là Khoa học Tâm linh Siêu nhiên.”
“Dù là cái gì thì tôi cũng không làm. Nếu là vấn đề ảo thanh của Shirone thì còn được, chứ với tôi, tốt nghiệp là ưu tiên số một.”
Shirone đi vào vấn đề chính.
“Vậy tạm thời hãy tổng hợp lại xem. Có tổng cộng bao nhiêu hội Nghiên cứu đang nhắm vào Istas?”
“Hừm, có lẽ tất cả các hội Nghiên cứu ngầm đều đang nhắm tới. Trong số đó, tổ chức đáng gờm nhất phải kể đến Kim Hòa Luân* của Fermi.”
*Kim Hoà Luân: Vòng quay kết nối tiền bạc, Bánh xe tài chính.
Đó là cốt trụ cốt lõi vận hành nền kinh tế ngầm, và là hội Nghiên cứu mạnh nhất khi có tới tận 5 cao thủ lớp Tốt nghiệp tham gia.
“Đầu tiên Fermi là hội trưởng, cánh tay phải là Ma Thú Điện Năng Lycan. Tham mưu là Hercy của Sóng âm, đội trưởng hành động là Richard của Thuật Luyện Kim. Và còn 1 người nữa là……”
Iruki chỉ tay ra cửa sổ cửa hàng tiện ích.
“Ở kia kìa. Kayden.”
Thập Tự Tinh - Kayden.
Một nam tử bảnh bao với vẻ ngoài chính trực, mái tóc màu nâu đỏ được chải chuốt gọn gàng.
Vì là Kim Hòa Luân nổi danh nên Neid nắm rõ vị trí của các thành viên, nhưng về Kayden thì cậu biết rất ít.
“Phải, tính cả Kayden là có 5 người lập thành một đội. Hiện tại thứ hạng của họ đã bị phân tán nhưng cho đến giữa nửa đầu năm học, họ đã độc chiếm từ hạng 1 đến hạng 5.”
Shirone hỏi.
“Kayden hiện đứng hạng mấy?”
“Hiện tại là hạng 7.”
“Oa, vậy vẫn là Lớp 1 cơ à.”
Kayden bất ngờ quay đầu lại khiến Neid giật nảy mình vội cúi đầu xuống.
“Ức! Hắn nhìn kìa. Cẩn thận đấy. Lục giác của hắn cực kỳ nhạy bén. Nếu Dorothy là trực giác thì tên này là lục giác (giác quan thứ sáu).”
Kayden lườm nhóm Shirone với vẻ khó chịu rồi rời đi, Neid liền giả vờ lau mồ hôi.
“Phù, suýt chút nữa thì bị tóm.”
Iruki hỏi.
“Không giống cậu chút nào, sao căng thẳng thế?”
“Với tên đó thì nên căng thẳng một chút cũng không thừa.”
“Ồ?”
Đó là điều hiếm khi được nghe từ miệng Neid.
“Thực ra tôi cũng không rõ lắm. Ngay cả trong Kim Hòa Luân, Kayden cũng rất ít khi hoạt động. Thật lòng mà nói, tính cách hắn ta thuộc kiểu lầm lì, tôi không hiểu nổi tại sao hắn lại đi giao du với Fermi nữa.”
“Nghĩa là cảm giác có gì đó rất kỳ lạ.”
Dịch theo ngôn ngữ của Neid thì có nghĩa là nguy hiểm.
“Mà thực ra, thành viên của Kim Hòa Luân toàn là những kẻ cần phải lưu ý. Hơn nữa, cậu biết Fermi lần này kiếm được một khoản tiền khổng lồ mà.”
‘Đúng rồi, đúng là vậy.’
Shirone nhớ lại câu chuyện đã nghe từ Miro.
Cái giá cho việc làm giả chữ ký ở Vùng Ngoại Mã đã mang về cho Fermi 190 tỷ Vàng.
Dù là thanh toán trả góp thì mỗi tháng cũng có hơn 10 tỷ Vàng chảy vào túi, nên cấp độ ma pháp mà hắn thi triển chắc chắn sẽ ở một đẳng cấp hoàn toàn khác so với trước đây.
“Được rồi, Kim Hòa Luân đã xong. Tiếp theo là ai?”
Neid xòe ngón trỏ và ngón giữa:
“Thế lực mạnh thứ hai chắc chắn là Hội Nghiên cứu Trốn tìm. Không chỉ tự vận hành chợ đen mà thực lực của Prince cũng không hề kém cạnh Kim Hòa Luân. Hội Nghiên cứu Ngôn ngữ Kiến của Fisho thì không cần nói cũng biết rồi, và Hội Nghiên cứu Sưu tập Búp bê cũng không thể xem thường. Vì hội trưởng không ai khác chính là Anchal.”
“Anchal? Cậu ta mà cũng là hội Nghiên cứu ngầm sao?”
Shirone quay lại nhìn người phụ nữ tóc thẳng đang ngồi uống cà phê và đọc sách ở phía ban công.
Cô đeo một chiếc bịt mắt ở mắt trái nhưng không phải là người chột.
Nghe nói đeo bịt mắt để phong ấn luồng khí của Ma Tinh Nhãn tích tụ qua nhiều đời trong gia tộc. Có lần nhà tuyển trạch từng phỏng vấn rằng nếu cô giải phong ấn trong kỳ thi tốt nghiệp năm ngoái, thì danh hiệu thủ khoa chắc chắn đã thuộc về cô.
“Anchal hiện đứng hạng mấy?”
“Hạng 9.”
‘Lại là Lớp 1.’
Trên hết, việc chiếm giữ thứ hạng cao mà không cần dùng đến quân bài tẩy thật sự rất đáng kinh ngạc.
“Kim Hòa Luân, Trốn tìm, Ngôn ngữ Kiến, Sưu tập Búp bê. Nghĩa là thành viên của tất cả những hội này đều là kẻ thù sao?”
Iruki lắc ngón tay.
“Không, vẫn còn một cái nữa. Nhắc đến hội Nghiên cứu ngầm mà bỏ qua hội này thì quả là thiếu sót lớn.”
“Hử? Bỏ sót cái gì?”
Neid nói với vẻ mặt cực kỳ nghiêm trọng.
“Hội Nghiên cứu Cơ thể Phụ nữ.”
0 Bình luận