Lời đề nghị của Teraze (2)
“Vậy nên em không thể chấp nhận yêu cầu của anh sao?”
Uorin gãi má với vẻ mặt đầy hối lỗi.
“Em cũng muốn giúp anh lắm, nhưng ở khắp các vương quốc đều có những đứa con gái của Teraze – những đối thủ cạnh tranh của em. Đặc biệt là em còn khá nhỏ tuổi nên chưa muốn lộ diện quá sớm. Kazura cũng không phải là một nền tảng tốt cho lắm. Đâu cần thiết phải phô trương sớm để rồi trở thành mục tiêu của các chị mình, đúng không?”
Shirone bất giác cảm thấy cay đắng. 14 tuổi. Đó là tuổi của cô thiếu nữ đang ngồi trước mặt cậu.
‘Thật đáng nể, Uorin.’
Ngay cả lúc này, khi đã phần nào nhìn thấu bộ mặt thật của vương thành, cậu vẫn thấy lạnh sống lưng. Vậy trước đó, rốt cuộc cậu đã lấy đâu ra gan để nghĩ rằng mình có thể đối phó với một người như thế này?
“Được thôi. Nếu không còn chỗ để thương lượng, anh xin phép đi trước. Anh phải đi tìm Amy.”
Shirone đứng dậy như thể không cần nghe thêm gì nữa.
Nếu đây chỉ là sự hiểu lầm của cậu, mọi chuyện sẽ đi theo hướng tồi tệ nhất, nhưng dù vậy cậu cũng không còn cách nào khác.
Bởi lẽ trong vương thành này, không một kẻ ngu ngốc nào lại bỏ lỡ thời điểm cần phải hành động, dù rủi ro có lớn đến đâu.
“Chúc anh may mắn.”
Khoảnh khắc nghe lời chào tạm biệt của Uorin, tim Shirone thắt lại. Nhưng cậu không để lộ ra ngoài mà vẫn bước về phía cửa.
Không được để lộ sự do dự hay sợ hãi. Cậu phải thực sự từ bỏ mọi thứ và bước ra khỏi căn phòng này.
‘Vô Niệm không cần thiết sao. Liệu có thật như vậy không?’
Có lẽ đối với Uorin, nó không quan trọng đến thế. Nhưng quy luật là dù lợi ích có nhỏ nhặt đến đâu, người ta cũng không muốn nhường cho kẻ khác. Shirone nắm giữ niềm hy vọng mong manh ấy như sợi dây cứu sinh mà bước đi.
Ngay cả khi cậu nắm lấy tay nắm cửa và xoay nó, Uorin vẫn không hề phản ứng. Cánh cửa mở ra, cậu nhắm nghiền mắt lại. Thế là hết.
“Nhưng nếu như...”
Bước chân của Shirone khựng lại.
“Nếu em nhượng bộ hết mức... coi như là em đang ứng trước cho tương lai của anh vậy.”
Shirone chậm rãi quay người nhìn lại Uorin.
“Thì ít nhất anh cũng sẽ có được một cơ hội để thương lượng với em – con gái của Teraze.”
“Cơ hội để thương lượng?”
Dù có đem cả Vô Niệm ra cầm cố, cái nhận được cũng chỉ là một chỗ ngồi tại bàn đàm phán thôi sao? Mà đó còn là cơ hội có được bằng cách ứng trước cả tương lai của chính mình.
“Vâng. Là thương lượng. Em không thể giúp anh không công được. Như em đã nói, em không muốn đẩy bản thân vào tình thế nguy hiểm. Có một điều kiện. Chắc cũng không phải là điều kiện gì khó khăn đâu, nhưng nếu anh đồng ý, em sẽ đứng về phía anh.”
Shirone hếch cằm lên như bảo cô hãy nói đi.
“Đêm nay, hãy qua đêm với em.”
“Cái... cái gì?”
So với điểm đến cuối cùng sau một cuộc đấu trí căng thẳng, điều kiện này thật sự quá hoang đường. Cậu có lý do gì để phải qua đêm với cô chứ? Như đọc được suy nghĩ của Shirone, Uorin bổ sung:
“Đừng lo. Em không nói theo nghĩa đó đâu. Chỉ đơn giản là em muốn anh ở lại với em đêm nay thôi. Mà... nếu anh nảy ra ý định khác thì cứ thử xem, em không phiền đâu.”
Shirone nhíu mày.
“Em đang nói cái quái gì thế? Em là em gái khác mẹ của anh mà.”
“Chuyện đó phải đợi kiểm tra huyết thống xong mới biết được chứ. Và thật ra nó cũng chẳng quan trọng. Trong vương tộc, hôn nhân đồng tộc là chuyện thường tình - những kẻ mà cả một vương quốc có thể trở thành của hồi môn.”
Shirone không thể hiểu nổi. Cảm giác như vừa giải xong một chuỗi câu hỏi thi hóc búa để rồi gặp phải một câu đố mẹo ở phút cuối.
“Tại sao chứ? Điều kiện đó thì liên quan gì đến việc giúp anh?”
Uorin thở hắt ra vẻ không cam lòng, rồi lần đầu tiên cô kể về câu chuyện của chính mình.
“Trong gia tộc Teraze, phụ nữ luôn là người kế vị ngai vàng từ đời này sang đời khác. Nghe có vẻ lạ nhưng với chúng em, đàn ông chỉ là công cụ để tiêu hao tùy theo mục đích sử dụng. Chính vì thế, con gái của Teraze sẽ không bao giờ để một người đàn ông đang mang hình bóng người phụ nữ khác trong lòng ở bên cạnh mình. Nếu anh chọn đến với người tên Amy đó, nghĩa là em cũng không thể chấp nhận anh.”
Shirone đã hiểu. Nếu là phụ nữ của gia tộc Teraze, việc có một thiết luật như vậy cũng không có gì lạ. Nhưng Uorin đã lầm. Amy là người bạn mà cậu yêu quý nhất trên đời này.
“Anh hiểu ý em rồi. Nhưng anh không hề mang hình bóng Amy trong lòng theo nghĩa đó.”
Khóe môi Uorin khẽ nhếch lên.
“Hình như anh Zion đang có hứng thú với cô ấy đấy.”
Một luồng khí nóng trào dâng trong lồng ngực Shirone.
“Tất nhiên nếu cô ấy từ chối thì sẽ không có chuyện gì xảy ra đâu. Anh ấy là người có lòng tự trọng cao nên sẽ không ép buộc phụ nữ.”
Nếu lời Uorin là thật thì đó là một sự nhẹ nhõm. Thế nhưng, ngọn lửa đã nhen nhóm trong lòng cậu dường như không có dấu hiệu dập tắt. Uorin vỗ tay cái bộp rồi nói:
“Nào, vậy thì thế này đi. Em chỉ muốn xác nhận tâm ý của anh thôi. Từ khoảnh khắc này, em sẽ bảo đảm an toàn cho Amy và tất cả mọi người. Em chỉ cần sai người ra lệnh là xong. Với điều kiện, đêm nay anh phải ở lại đây với em.”
Dù không biết Amy đã bị đe dọa điều gì mà phải đi theo Zion, nhưng nếu chấp nhận đề nghị của Uorin, cô ấy có thể thoát ra an toàn. Hơn nữa, sự an toàn của gia đình và Reina cũng được đảm bảo. Không có lý do gì để từ chối cả.
“Zion... đã đưa Amy đi đâu?”
“Bây giờ em chưa thể tiết lộ, ít nhất là trước khi anh đưa ra quyết định. Rất đơn giản thôi. Anh chỉ cần tin em. Hãy cho em thấy rằng em quan trọng hơn người phụ nữ đó.”
Sự run rẩy bắt đầu từ đầu ngón tay rồi lan ra toàn thân. Mọi thứ đang xoay chuyển có lợi cho cậu nhưng cậu lại không thể đưa ra quyết định. Bởi vì cậu không thể xác nhận được.
Con người là sinh vật bị trói buộc bởi ngũ quan đến thế sao? Cậu lấy cái gì để tin và làm theo lời cô? Không có bằng chứng nào cho thấy Uorin không giúp Zion. Nếu lỡ như Uorin nói dối, Amy đang lâm vào nguy hiểm tột độ.
“Sao anh còn do dự? Em là Teraze Uorin. Em không bao giờ nói dối, vả lại chẳng phải đây là điều anh hằng mong muốn sao? Chỉ cần chứng minh anh không dành tình cảm cho người phụ nữ khác, em sẽ trọng dụng anh. Em sẽ không tiếc công hỗ trợ để anh thăng tiến, và sau này khi em trở thành Hoàng đế, anh cũng có thể trở thành ma pháp sư vĩ đại nhất thế giới.”
Đối với Shirone, đó quả thực là một câu chuyện trong mơ. Và cô có đủ năng lực để biến giấc mơ đó thành hiện thực. Ngay cả các đại ma pháp sư cũng đang xếp hàng nộp đơn xin được dưới trướng Uorin. Một cơ hội khổng lồ đang đặt ngay trước mắt.
Chìm trong suy nghĩ, cuối cùng Shirone đã đưa ra quyết định.
“Anh sẽ đến chỗ Amy. Anh sẽ không chấp nhận đề nghị của em đâu.”
Uorin thở dài thườn thượt.
“Anh định vứt bỏ cơ hội tuyệt vời để kết duyên với Teraze sao? Không, trên hết là anh có thể bảo vệ gia đình mà anh hằng trân quý. Vậy mà anh định để tất cả tan thành mây khói chỉ vì một người phụ nữ thôi sao?”
“Đúng vậy. Anh định làm như thế đấy.”
Uorin im bặt vì sốc. Nhưng trên khuôn mặt Shirone không hề có sự buông xuôi hay hối hận.
“Nhưng Uorin này, với con người, đó là tất cả. Chỉ những gì bản thân nhìn thấy và cảm nhận mới là thế giới thực. Dù em có thực sự cứu Amy đi chăng nữa, nếu anh không thể xác nhận, thì đó chỉ là một thế giới không tồn tại. Anh không thể bỏ mặc sự nguy hiểm hữu hình của Amy trong một sự an toàn vô hình được. Chính vì thế, anh phải đến chỗ Amy.”
Một thoáng u buồn lướt qua đôi mắt Uorin.
“Anh sống thật là khổ sở. Cứ chọn một cái là xong, có phải dễ dàng hơn không.”
Shirone nở một nụ cười đắng chát. Chính cậu cũng nhiều lần nghĩ như vậy. Nhưng đó chính là gông xiềng của trí tuệ. Một khi đã biết, không thể không hành động theo lẽ phải.
“Anh biết đây là một cơ hội quá lớn. Anh cũng biết em, người kế vị ngai vàng, đã nhượng bộ đến nhường nào để giúp anh. Anh không hề nghi ngờ em. Nhưng anh vẫn phải đi.”
Uorin bước tới chỗ Shirone. Cô ôm lấy eo cậu và vùi mặt vào ngực cậu.
“Anh đúng là đồ ngốc. Em xin lỗi vì đã không giúp được gì cho anh. Về phương diện cá nhân, em thực sự rất thích anh. Mong rằng tương lai của anh sẽ gặp nhiều may mắn.”
Nói đoạn, cô lùi lại vài bước và tiết lộ thông tin mà Shirone muốn biết.
“Hãy đến dãy hành lang khu trưng bày. Đó là nơi duy nhất có thể tránh được sự chú ý của mọi người. Cũng là nơi anh ấy thường tìm đến mỗi khi muốn quyến rũ phụ nữ.”
Ngọn lửa trong lòng lại bùng lên mãnh liệt. Khi Shirone chuẩn bị rời đi, Uorin lấy một thứ từ túi ra.
“Chờ đã. Anh cầm cái này đi.”
Shirone đón lấy vật nhỏ mà Uorin ném tới. Trong lòng bàn tay cậu là một viên ngọc phát ra ánh sáng đỏ. Nhìn màu sắc thì giống hồng ngọc, nhưng nó không có cảm giác lạnh lẽo đặc trưng của đá quý.
“Cái này là...?”
“Là giá cho con búp bê gốm sứ của El Crouch. Nó đáng giá hơn 100 triệu vàng đấy.”
“Không. Anh thực sự tặng em món quà đó là vì...”
“Em biết tấm lòng của anh chứ. Nhưng lý trí và tình cảm phải rạch ròi. Một khi cuộc thương lượng đã đổ vỡ, em cũng không thể mang nợ anh được, đúng không?”
Nói đến nước này, Shirone không thể không nhận. Về mặt tình cảm cá nhân thì có thể có thiện cảm, nhưng về mặt chính trị thì giờ đây họ đã là người dưng. Thanh toán sạch sòng phẳng nợ nần là điều tốt cho tương lai của cả hai.
“Được rồi. Sau này tốt nghiệp anh sẽ dùng nó thật hữu ích.”
Shirone cho viên ngọc vào túi và bước ra cửa.
Chợt cậu dừng lại và nhìn về phía Uorin.
Nghĩ lại thì, cậu đã nhận được rất nhiều sự giúp đỡ từ cô.
Trên bàn ăn, cô đã giữ thể diện cho cha mẹ cậu, cô ủng hộ ý định đi học ma pháp của cậu.
Ở phòng trưng bày, cô đã giới thiệu các Vật Thể cho cậu, và tại đấu trường, cô đã cho cậu lời khuyên để nhận ra thực trạng của vương thành.
Bây giờ, với cái giá của con búp bê gốm, cậu còn có cả tiền lánh nạn. Trong tình cảnh bị vương thành truy đuổi, 100 triệu vàng sẽ là một sự trợ giúp khổng lồ.
“Cảm ơn em. Từ đầu đến tận bây giờ. Giờ nghĩ lại, nếu không có em, có lẽ anh đã không trụ vững được đến thế này.”
“Hì hì, ngay cả trong địa ngục cũng luôn có nước để uống mà.”
Uorin đáp lại bằng một câu tục ngữ của Kazura. Ý nói rằng trong hoàn cảnh khó khăn vẫn luôn có hy vọng, nhưng nếu nghĩ ngược lại, điều đó có nghĩa là một chút hy vọng le lói đó lại càng làm nỗi đau thêm sâu sắc.
“Ha ha! Câu đó nghe cũng có lý đấy.”
Nhận thức được tình cảnh của mình, Shirone bật cười chua chát rồi rời khỏi phòng của Zion.
“Phù.”
Khi cánh cửa đóng lại, Uorin thở hắt ra một hơi dài. Rồi cô chắp tay sau lưng – điều cô vốn ít làm – và đi lại quanh phòng.
“Arian Shirone à...”
Dừng bước, cô nhanh chóng quay lại nhìn về phía cửa. Ánh mắt cô mang một nụ cười lạnh lẽo, nhuốm màu điên dại như một đứa trẻ đứng trước món đồ chơi tuyệt vời nhất đời mình.
“Quả nhiên không phải dạng vừa đâu.”
Uorin bật cười khúc khích, rồi hăm hở quay lại ghế ngồi phịch xuống. Cô vắt tréo chân, chống cằm lên bàn và nhìn chằm chằm vào cánh cửa mà Shirone vừa đi ra.
Trong những gì Uorin vừa nói với Shirone, sự thật chưa đầy 10%.
Tất cả đều là dối trá.
Cô không hề có ý định trọng dụng Shirone, cũng chẳng định bảo đảm an toàn cho Amy.
Chuyện Zion có lòng tự trọng cao cũng là giả.
Ngược lại, hắn là kẻ sẽ dùng mọi thủ đoạn để đạt được người phụ nữ mình đã nhắm tới.
Vì thế, nếu đêm nay Shirone ở lại với cô, cuộc đời cậu đã hoàn toàn bị hủy diệt.
“Con người làm gì có giác quan để tin tưởng người khác. Có đúng không, Cleo?”
“Meo.”
Con mèo của Uorin đáp lời. Chắc chắn nó không hiểu lời người nói, nhưng dù sao thì kết quả cũng chẳng thay đổi.
Con người không có cách nào để tin tưởng lẫn nhau.
Nhưng mọi người vẫn cứ sống và ngoảnh mặt làm ngơ trước chân lý đơn giản ấy, chỉ vì họ thấy suy nghĩ đó không được đẹp đẽ.
Kẻ thừa nhận chân lý và kẻ trốn tránh chân lý.
Cô nghĩ rằng chính sự khác biệt nhỏ nhoi đó đã phân chia thế giới thành kẻ thống trị và kẻ bị trị.
Uorin ngả đầu ra sau ghế, nhìn lên trần nhà và mỉm cười nhàn nhạt.
“Nếu cứ tiếp tục lặp lại chính mình như thế, biết đâu một ngày nào đó ta sẽ chạm tới được.”
Con mèo không đáp lời.
0 Bình luận