Tập 12

Chương 278: Cái bẫy của sự lựa chọn một trong hai (2)

Chương 278: Cái bẫy của sự lựa chọn một trong hai (2)

Cái bẫy của sự lựa chọn một trong hai (2)

“Shirone, ngay cả một con bướm xinh đẹp nếu nhìn quá gần cũng chỉ là một thứ dị hợm mà thôi. Thế gian này ngoài con ra thì chẳng có ai tốt đẹp cả, và việc biểu lộ cảm xúc ra bên ngoài thì lúc nào cũng không tốt. Nhất là khi con muốn bảo vệ những người mình yêu thương.”

Shirone hít một hơi thật sâu để kìm nén sự kích động. Hiện tại không phải là lúc để nổi giận mà là lúc phải tìm ra đối sách.

“Vậy… tôi phải làm gì tiếp theo?”

“Hãy thể hiện sức mạnh của con. Nếu bọn họ muốn có một tiêu chuẩn phán đoán xem nên đứng về phía ai, thì việc cung cấp cho họ một nguồn tin chính xác cũng là một phương pháp.”

Đến lúc này Orkamp mới nói ra những lời từ tận đáy lòng.

“Ta sẽ sắp xếp một buổi diện kiến. Hãy trình diễn Vô Niệm. Nếu con thể hiện được sức mạnh của mình ở đó, ít nhất phe ta và phe địch sẽ được phân định rõ ràng. Như vậy, tối thiểu chúng sẽ không đụng đến gia đình con nữa.”

Ánh mắt Shirone trĩu xuống. Trong khi tâm trí dần bình lặng lại thì một luồng khí nóng bỏng lại trào lên từ thực quản và nghẹn lại nơi cổ họng.

“Đó mới chính là... lý do thực sự mà ngài gọi tôi đến đây.”

Orkamp khẽ thở dài. Quả nhiên những lời nói dối không thể qua mắt được Shirone.

“Con đã nghe nói về Valkyrie chưa? Đó là đội quân do Teraze tổ chức để chuẩn bị cho cuộc chiến cuối cùng. Vương quốc Kazura có thể sống sót về mặt kinh tế là nhờ vào việc nhận đơn đặt hàng vũ khí chiến tranh cho nơi đó. Thế nhưng tình hình không hề lạc quan. Lý do Teraze cài cắm con cái của ả ở đây là để một ngày nào đó sẽ lật đổ ta và nuốt chửng Kazura. Chúng ta cần phải tăng cường tầm ảnh hưởng hơn nữa bên trong Valkyrie. Với Vô Niệm của con, điều đó hoàn toàn khả thi.”

Shirone cảm thấy sức lực như rút cạn khỏi cơ thể. Dù đã lờ mờ đoán ra nhưng khi nghe chính miệng người được coi là cha đẻ nói ra những lời này, nước mắt cậu không kìm được mà trào ra.

Cuối cùng thì huyết thống cũng chẳng quan trọng. Thứ họ muốn là Vô Niệm – năng lực của Tổng lãnh thiên thần.

“Ta khẩn cầu con. Hãy thực hiện buổi trình diễn. Chỉ riêng việc ra mắt trước mặt các quý tộc thôi cũng đã mang lại sức ảnh hưởng cực kỳ to lớn rồi. Đây là cơ hội để kéo phe trung lập về phía chúng ta.”

Shirone cố gắng nuốt ngược những giọt nước mắt vào trong. Vì Orkamp không khóc, nên cậu cũng không được phép khóc.

“Ngài nghĩ rằng nếu nói như vậy thì tôi sẽ ngoan ngoãn tuân theo sao?”

“Ngược lại mới đúng. Thế nên ta định đưa ra một đề nghị. Trước đây con đã nói rằng con muốn trở về nhà. Ý nghĩ đó hiện tại vẫn còn hiệu lực chứ?”

“Không, nó không còn hiệu lực nữa. Bởi vì hiện tại tôi còn muốn trở về hơn cả lúc đó.”

Orkamp không hề tỏ ra khó chịu trước lời mỉa mai của Shirone.

“Nếu con thực hiện buổi trình diễn, ngay khi việc xác nhận huyết thống kết thúc, ta sẽ cho con về nhà. Con có thể tiếp tục học trường ma pháp, hoặc làm bất cứ điều gì con muốn. Nếu con không muốn đến vương thành nữa, con cũng không cần phải đến. Con thấy sao?”

Shirone cũng không thể làm ngơ trước đề nghị lần này.

Thực tế khi đã nếm trải cuộc sống ở vương thành, trái với suy nghĩ ban đầu, việc trở về nhà không hề đơn giản. Trong tình cảnh đó, đề nghị của Orkamp rõ ràng là rất hấp dẫn.

“Thế nhưng nếu vậy thì ngài sẽ không thể lợi dụng Vô Niệm được nữa. Cuối cùng thì ngài vẫn sẽ cần đến tôi, ngài định thuyết phục các đại thần như thế nào?”

Orkamp cảm thấy bất an vì dường như tâm tư của mình đã bị nhìn thấu. Lý do ông đề xuất buổi trình diễn còn vì một mục đích lớn lao hơn nhiều so với việc lôi kéo phe trung lập.

Arius đã nói rằng nếu trực tiếp quan sát Vô Niệm, ông ta có thể tìm ra phương pháp để sao chép nó.

Một khi việc sao chép thành công, Shirone sẽ không còn cần thiết nữa. Không, trái lại, việc cậu rời khỏi vương thành lại là một điều tốt. Ngay cả vì cuộc đời của Shirone cũng vậy...

“Vì thế nên mới cần đến một cuộc giao dịch ngầm. Đối với các đại thần, ta sẽ tuyên bố rằng con sẽ trở lại sau khi tốt nghiệp trường ma pháp. Con bảo là còn 1 năm đúng không? Trong thời gian đó, ta sẽ thanh trừng phe cánh Teraze. Sau đó, mỗi người sẽ đi con đường riêng của mình.”

Nói tóm lại, nếu không thể thanh trừng được phe Teraze thì cuộc giao dịch này sẽ bị vô hiệu hóa.

Thế nhưng Shirone cũng gật đầu như thể đã chấp nhận rủi ro ở mức độ đó. Chỉ cần đảm bảo được 1 năm này, việc ông ta có giữ lời hứa hay không đối với cậu cũng không còn quan trọng.

Chỉ cần tốt nghiệp trường ma pháp, cậu vốn đã định chuyển nơi ở. Cứ coi như khoảng cách chuyển nhà xa hơn một chút là được.

Ít nhất là cho đến khi tích lũy đủ sức mạnh để không bị lung lay bởi vương quyền, cậu sẽ sống như vậy.

“Tại buổi trình diễn sẽ có những ai tham dự?”

“Ta đã gửi thông báo rồi. Toàn bộ giới quý tộc cao cấp sẽ tập trung lại. Họ đang kỳ vọng vào một màn trình diễn hào nhoáng.”

Shirone nhìn Orkamp bằng ánh mắt buồn bã.

“Ngay từ đầu ngài đã biết là tôi không thể từ chối rồi đúng không.”

“Shirone, đây là đề nghị mà con đã đưa ra trước vào 3 ngày trước. Ta chỉ tạo ra danh nghĩa để cho phép điều đó mà thôi.”

Orkamp lạnh lùng cho đến tận phút cuối cùng.

Nhưng nhờ vậy mà Shirone cũng lấy lại được sự bình tĩnh. Không phải vì Kazura. Cậu định làm điều này vì gia đình mình.

“Tôi hiểu rồi. Khi chuẩn bị xong hãy gọi tôi. Giờ tôi phải đi gặp ‘cha mẹ’ của mình đây.”

Tâm trí cậu muốn cứ thế mà bước ra ngoài ngay lập tức. Cậu cũng biết rằng dù cậu có làm vậy, Orkamp cũng sẽ không khiển trách.

Thế nhưng Shirone vẫn giữ đúng lễ nghi rồi mới rời khỏi phòng.

Đối với cậu, Orkamp chỉ là vị vua của một nước láng giềng.

___

Khi về đến chỗ ở, việc đầu tiên Shirone làm là xem xét tình hình của cha mẹ.

Có lẽ vì cả đêm không ngủ nên quầng mắt họ thâm quầng. Vì sợ con trai lo lắng nên Olina cố gắng mỉm cười, nhưng khuôn mặt bà tái nhợt như tờ giấy trắng.

Ngay cả một người học ma pháp như cậu mà tim còn đập thình thịch, huống chi là bà, một người cả đời chưa từng làm hại ai, gánh nặng này đối với bà là quá lớn.

‘Con xin lỗi, thưa mẹ.’

Amy đón tiếp Shirone mà không cố tỏ ra tươi tỉnh, cũng chẳng để lộ vẻ căng thẳng. Cô chỉ nở một nụ cười cay đắng và giơ tay chào đón.

Từ dáng vẻ của cô, Shirone cảm nhận được một tình đồng chí sâu sắc.

Reina, người đang họp với các tùy tùng ở phòng bên cạnh, hớn hở chào đón cậu.

“Em đến rồi sao, Shirone. Chị đang đợi em đây.”

Trong khi mọi người đều tiều tụy thì chỉ riêng Reina là tràn đầy sức sống. Quả nhiên với tư cách là nhạc công cung đình, cô đã quá quen với bầu không khí trong vương thành.

Dù việc nhìn thấy khía cạnh mới này của cô là một điều thú vị, nhưng vào lúc này, tâm trạng của cậu không hề tốt chút nào.

Không phải cậu ghét cô. Thế nhưng chắc hẳn không ai hiểu được tâm trạng của cậu khi phải trở thành một kẻ ngốc suốt cả ngày trong khi tính mạng của gia đình đang được giao vào tay kẻ khác.

“Em vừa gặp Orkamp về.”

Biểu cảm của Reina đanh lại.

Không chỉ vì giọng nói lạnh lùng của Shirone, mà việc cậu gọi thẳng tên nhà vua đã khiến cô đoán được cậu đang giận đến nhường nào vì sự việc lần này.

“Chị xin lỗi vì đã không nói trước cho em biết. Nhưng chị sợ em sẽ lo lắng...”

“Em hiểu lý do. Nhưng tất cả mọi người đã rơi vào tình cảnh nguy hiểm.”

Reina nuốt nước bọt. Đó là biểu hiện chỉ xuất hiện khi Shirone thực sự nổi giận, điều mà cô từng thấy một lần ở bản gia.

Khi chính mình phải đối mặt, cô cảm thấy như trái tim mình đóng băng lại. Liệu lúc đó cha cô cũng có cảm giác như thế này không?

“Giờ thì ổn rồi. Chị đã tăng cường các quy trình bảo an. Chị đã yêu cầu đội cảnh vệ thắt chặt an ninh hơn nữa...”

“Lẽ ra chị phải cho em biết.”

Miệng Reina khép chặt như vỏ sò. Amy, người đứng xem như xem kịch, thở dài.

‘Đã bảo là phải nói cho cậu ấy rồi mà.’

Vì cô đã xem nhẹ việc Shirone yêu thương gia đình đến nhường nào nên mới xảy ra cơ sự này.

Thế nhưng thú thật, Amy cũng không ở vị thế có thể lên tiếng. Dù đã dự đoán rõ phản ứng của Shirone, nhưng cuối cùng cô vẫn tuân theo phán đoán của Reina vì ý nghĩ của chị ấy là đúng.

Ngay cả bây giờ cậu ấy còn giận dữ như thế này, nếu biết vào lúc đó, sự việc có thể đã bùng phát không thể kiểm soát. Shirone chắc chắn cũng hiểu rõ điều đó. Vì vậy, cuối cùng Reina vẫn là người thắng cuộc.

Vincent không giấu nổi sự ái ngại, liền khuyên nhủ Shirone.

“Shirone à, cô Reina cũng ở vào tình thế bắt buộc thôi. Hơn nữa, cô ấy đã nhận được sự đồng ý của ta và mẹ con trước khi quyết định. Thay vào đó, con hãy trút giận lên ta này.”

Shirone cúi đầu. Ngay từ đầu cậu đã biết rõ điều đó.

Chỉ là cậu thấy giận.

Gia đình bị đe dọa ám sát, những người được gọi là cha mẹ đẻ thì phát cuồng vì Vô Niệm, và giờ đến cả Reina cũng bị cho là đang gạt cậu ra rìa, nghĩ đến đó cậu thấy tủi thân đến mức rùng mình.

“Con xin lỗi. Con biết chị Reina đã cứu tất cả chúng ta. Chỉ là... vì thấy ngột ngạt quá nên con mới lỡ lời như vậy.”

Reina cảm nhận được sự nức nở yếu ớt trong giọng nói của Shirone. Rốt cuộc cậu đã nghe được gì từ Orkamp mà một đứa trẻ vốn dĩ cứng cỏi thường ngày lại trở nên rệu rã như tấm giẻ rách thế này khi trở về?

“Không, là chị xin lỗi. Em hoàn toàn có quyền thấy buồn lòng. Việc báo cáo cho em cũng là một trong những nhiệm vụ của chị mà. Từ nay về sau chị sẽ báo cáo không thiếu một chi tiết nào.”

Khi Shirone cố gắng gượng cười, Reina mới trút bỏ được gánh nặng trong lòng.

Quả nhiên đứa trẻ này khi cười là đẹp nhất. Vì thế cô càng không muốn nhìn thấy khuôn mặt buồn bã của cậu.

Để rời khỏi vương thành một cách an toàn, cần phải giữ một cái đầu lạnh. Nếu tình huống tương tự xảy ra, Reina vẫn sẽ đưa ra phán đoán giống hệt như vậy.

Khi cảm xúc của hai người đã được dàn xếp, Amy liền hỏi:

“Vậy cậu đến sảnh diện kiến đã nói chuyện gì vậy?”

“À, cái đó...”

Shirone kể lại nội dung đề nghị của Orkamp. Amy trầm ngâm suy nghĩ một lúc rồi gật đầu.

“Hừm, đó là một đề nghị không tồi. Tất nhiên là với điều kiện ông ta giữ lời hứa.”

“Không sao đâu. Dù sao tốt nghiệp xong chúng ta cũng phải chuyển nhà mà. Những vấn đề sau đó cứ để lúc đó rồi tính. Thế nên tạm thời mình đã chấp nhận đề nghị.”

“Cũng đúng thôi. Mình cũng vậy.”

Lý do quý tộc luôn có khái niệm "bản gia" (nhà gốc) là vì họ phải di chuyển nơi ở tùy theo công việc.

Dian, anh trai của Amy, cũng đang làm đội trưởng đội cung thủ ở vương thành, và đặc biệt là người anh thứ hai Ares, một nhà thám hiểm, đang rong ruổi ở những vùng đất xa xôi đến mức hiện tại không rõ đang ở quốc gia nào.

Trên toàn thế giới, tỷ lệ có việc làm của ma pháp sư là khoảng 80% và tỷ lệ được thuê dụng lên tới gần 99%. Sở dĩ tỷ lệ có việc làm thấp hơn tỷ lệ được thuê dụng là vì có khá nhiều ma pháp sư từ chối đi làm.

Thế nhưng bù lại, sự cạnh tranh rất khốc liệt, hầu hết các học sinh sau khi tốt nghiệp đều lên thủ đô Bashka để tìm việc hoặc chuẩn bị cho các kỳ thi công nhận. Nếu cả hai đều không thuận lợi, việc đi du học ở nước khác cũng diễn ra thường xuyên.

Ở Creas cũng có các cơ quan ma pháp, nhưng Shirone cũng không muốn kết thúc cuộc đời ma pháp của mình ở một thành phố địa phương.

Trong tương lai, nếu đạt đến cấp bậc Công nhận cấp 5, cậu có thể được bổ nhiệm làm phó trưởng chi nhánh Hiệp hội Ma pháp Creas, nhưng hiện tại có rất nhiều điều cậu muốn làm.

Học viện Ma pháp Alpheas là một cơ quan do nhà nước chỉ định, sau khi tốt nghiệp sẽ được cấp chứng chỉ Ma pháp sư không công nhận cấp 10. Chỉ cần có chứng chỉ, các công hội sẽ giao việc, nên cậu cũng có thể sống cuộc đời của một lính đánh thuê. Như vậy thì không cần thiết phải mua nhà, di chuyển cũng sẽ thuận tiện hơn.

Cậu nghĩ rằng cứ sống như vậy, cho đến khi gặp được một nhân duyên tốt đẹp thì có thể dừng chân định cư ở đâu đó.

Amy vỗ tay khích lệ như thể ủng hộ ý định của Shirone.

“Được rồi! Đã làm thì hãy làm cho tới nơi tới chốn!”

___

Colosseum (Đấu trường La Mã) nằm trong một vùng thung lũng cách vương thành Kazura 2 km về phía Bắc. Trước đây, nơi này từng là một sới bạc khổng lồ, nơi các võ sĩ quyết chiến với thú dữ và các quý tộc đặt cược tiền bạc, nhưng hiện tại đang trong trạng thái nghỉ kinh doanh vô thời hạn vì lý do tài chính của vương thành.

Trên nền cát chưa được dọn dẹp vẫn còn vương lại những vết máu. Dù các công nhân có quét dọn bằng chổi đến đâu, những vết máu đỏ vẫn không tài nào xóa sạch được.

Các quý tộc cùng các hộ vệ tiến vào, Amy và Reina cũng đã ổn định chỗ ngồi tại khán đài tầng 3.

Orkamp vì nể tình cảm của Shirone nên đã cho phép cha mẹ cậu tham gia chứng kiến, nhưng vì thể trạng và tinh thần của Olina đang suy yếu, nên họ đã quyết định ở lại chỗ nghỉ cùng với Vincent.

Shirone đang đợi đến giờ trong phòng chờ dưới hầm Colosseum.

Xung quanh vương vãi những dụng cụ tập luyện và bao cát mà các quán quân từng sử dụng, trên kệ xếp đầy các loại vũ khí khác nhau.

Cánh cửa sắt của phòng chờ mở ra, Zion và Uorin bước vào. Có vẻ như đây là lần đầu tiên đến phòng chờ dưới hầm nên Uorin nhìn dáo dác xung quanh.

Shirone không còn chào đón bất cứ ai nữa. Sau khi biết chuyện đêm qua, trong mắt cậu tất cả đều là kẻ thù.

Zion bước tới với dáng đi nghênh ngang và nói:

“Đúng là một nơi tĩnh mịch. Không biết các chiến binh chờ đợi ở đây đã nghĩ gì nhỉ? Cầu xin đừng bị sư tử ăn thịt? Hay là đang âm mưu phá cửa bỏ chạy?”

“Không, chắc chắn họ đã hạ quyết tâm nhất định phải giết chết kẻ thù. Bởi đối với một chiến binh, đó là con đường duy nhất còn lại.”

Zion nở một nụ cười vặn vẹo. Quả nhiên về khoản đối đáp thì hắn không phải là đối thủ của ma pháp sư.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!