"Đừng khách sáo nhé, cứ coi nơi này như nhà của mình là được."
"Ờ hì hì, nhất định rồi, nhất định rồi." Đùa à, sao có thể coi nơi này như nhà mình được chứ.
Dãy bàn dài làm từ gỗ Kim Hoàng quý giá trải khăn trải bàn bằng lụa tơ tằm nguyên chất, những lư hương hình kỳ thú được chạm vàng khảm ngọc sống động như thật đang đốt các loại thảo mộc danh tiếng giúp tinh thần sảng khoái. Dù đang là giữa thu, bên trong đại điện vẫn ấm áp như mùa hè.
Những viên bạch ngọc ôn nhuận xây nên bộ khung cho đại điện huy hoàng này, sau đó được điểm xuyết bằng châu báu mã não quý giá. Từng viên gạch, từng phiến ngói, từng ngóc ngách xó xỉnh của điện đường này đều thể hiện từ "xa xỉ" một cách triệt để. Hơn nữa, phong cách trang trí rất có chiều sâu, từ đây có thể thấy Giáo quốc với tư cách là vương quốc nhân loại có lịch sử lâu đời nhất, bề dày văn hóa thâm sâu đến mức nào.
Chỉ là ngồi trong đại điện này thôi, Mạc Ly đã cảm thấy một sự không thoải mái. Cảm giác này giống như một lão nông cả đời chưa từng ra khỏi nông trại của mình bỗng bước vào hậu hoa viên của nhà vua, ngoài sự choáng ngợp ra thì trong lòng cực kỳ không thích nghi được.
Vì sau khi cuộc gặp kết thúc thời gian đã hơi muộn, Giáo hoàng dứt khoát bảo Mạc Ly ở lại dùng bữa tối tại hoàng cung. Mạc Ly lúc đầu định từ chối. Amelia thì còn đỡ, dù sao cũng đã quen thân, gặp mặt nhau hoài. Nhưng Giáo hoàng Thánh tọa thì lại khác. Đó là vị Giáo hoàng được hàng vạn con dân Nguyên Giáo kính ngưỡng và sùng bái đấy! Ngồi ăn tối cùng một nhân vật như vậy trong hoàng cung, ăn thế nào cũng thấy không tự nhiên đúng không??
Được rồi, thực ra không phải cậu không muốn. Vương tộc đều có đầu bếp riêng của họ, chất lượng và hương vị món ăn trong hoàng cung sao có thể kém được? Được ké ánh sáng của Công chúa để ăn uống một bữa no nê, Mạc Ly đương nhiên là ủng hộ. Cậu chỉ sợ tướng ăn theo kiểu tộc Thiên Bạch Vũ của mình sẽ làm Giáo hoàng hoảng sợ, hoặc để lại ấn tượng không tốt cho bà.
"Ha ha, vậy sao? Thế thì nhất định phải thả lỏng ra. Amelia nói bình thường sức ăn của ngươi lớn lắm, cứ khách sáo thế này sẽ dễ bị đói bụng đấy." Thiếu nữ tóc hồng khúc khích cười như một người chị gần gũi, khiến Mạc Ly có cảm giác những lần dò xét và áp bức lúc trước chỉ là ảo giác.
"Cái đứa nhỏ này quan tâm ngươi lắm đấy nhé. Trước bữa tiệc còn đặc biệt dặn đầu bếp làm phần ăn lớn một chút, kẻo ngươi ăn không đủ no hay gì đó."
"Ồ ồ, ra là vậy sao, làm phiền Công chúa điện hạ quá." Hóa ra Amelia cũng có khía cạnh tinh tế như vậy sao?
"Cô mẫu........." Amelia ngồi bên phải Giáo hoàng u oán nhìn thiếu nữ tóc hồng. "Người nói hơi nhiều rồi đấy."
"A lê~ chẳng phải là như vậy sao?......... Mạc Ly này, ta nói cho ngươi nghe, Amelia nhà ta tuy tính tình hơi quái đản một chút nhưng tâm tư vẫn khá là tỉ mỉ đấy."
"À đúng rồi, nhắc mới nhớ, Mạc Ly, ngươi đã nghe qua mấy chuyện xấu hổ hồi nhỏ của Amelia nhà ta chưa?"
"Hả? À, chưa ạ." Mạc Ly theo bản năng trả lời.
"Ta nói cho ngươi nghe, đứa nhỏ này lúc nhỏ thú vị lắm. Hồi đó nó bắt chước ta mặc váy dài quét đất lên triều, thắt lưng thì buộc cái ga trải giường, trên đầu còn đội cái... quần lót tam giác làm vương miện cơ, ha ha........."
"Cô. Mẫu." Amelia cười như không cười nhìn thiếu nữ tóc hồng. Tuy trên mặt vẫn giữ nụ cười ôn hòa nhưng Mạc Ly với khả năng quan sát tỉ mỉ đã bắt trọn được đôi nắm đấm nhỏ nhắn đang siết chặt lấy nhau.
"Phụt phụt........." Mạc Ly vội vàng bịt miệng. Cứ tưởng tượng cảnh vị Công chúa phong thái tự tin, làm việc gì cũng thành thạo theo kiểu "S" (bạo chúa) này lúc nhỏ lại lấy quần lót làm giáo miện, cứ nghĩ đến là lại không nhịn được cười.
Tuy nhiên cậu không thể cười ra tiếng, tuyệt đối không thể. Ánh mắt cố ý hoặc vô tình liếc sang phía này của Amelia đã cảnh báo cậu: Dám cười thì tối nay ngươi xong đời với ta.
"Còn nữa, còn nữa nha, Amelia nhỏ bé từng chơi lửa phượng, suýt nữa làm cháy cả hoàng cung. Sau khi bị ta bắt được vì tội phóng hỏa, nó chạy đến trước tượng thần Sera sám hối xin lỗi rối rít, khai sạch sành sanh những chuyện xấu mình từng làm, bao gồm cả việc sau khi đái dầm định dùng lửa phượng nướng khô ga giường cho nhanh, không ngờ lại gây ra hỏa hoạn........."
"Phụt phụt......... Khụ khụ." Mạc Ly suýt nữa thì cười thành tiếng, chợt nhận ra điều gì đó liền lập tức chuyển thành tiếng ho khan đầy gượng gạo.
"Cô mẫu, đừng nói nữa mà........." Amelia gằn từng chữ, khuôn mặt tươi cười đoan trang nhã nhặn dường như cũng sắp không trụ vững nổi nữa.
"Khụ." Biết được nhiều chuyện "thầm kín" của Amelia như vậy, cảm thấy vui vẻ đồng thời, trong vô thức, hình tượng Công chúa hoàn hảo của Amelia trong lòng Mạc Ly đã có những thay đổi. Ít nhất Mạc Ly bắt đầu nhận ra nội tâm của Amelia thực chất cũng giống như bao cô gái khác. Cô không phải là vị "Công chúa ma vương" đầy tội lỗi ngay từ khi sinh ra như cậu từng nghĩ.
"Được rồi được rồi, không nói nữa, món ăn lên rồi." Giáo hoàng cũng biết Amelia đã nhẫn nhịn đến giới hạn, nói thêm vài cái lịch sử đen tối nữa sợ là cô sẽ lật bàn ngay tại chỗ.
Nhìn Amelia với nụ cười âm trầm, rồi lại nhìn Giáo hoàng đang cười khúc khích. Thật lòng mà nói, Mạc Ly chẳng nhìn ra được quan hệ cô cháu, mà giống một cặp chị em xinh đẹp hơn.
Rất nhanh sau đó, món ăn đã lên đủ. Phải nói không hổ danh là quốc yến của Giáo quốc, món nào trông cũng hấp dẫn. Nhưng bi kịch là Giáo hoàng có mặt ở đây, Mạc Ly không thể buông thả bản thân để ăn thỏa thích được, chỉ có thể học theo Amelia ở phía đối diện, múa may dao nĩa, đưa từng miếng nhỏ vào miệng. Nếu là trước kia, dao nĩa? Công cụ rườm rà, cậu sẽ trực tiếp dùng tay bốc cho nhanh.
"Alala, Mạc Ly, là món ăn hôm nay không hợp khẩu vị của ngươi sao?"
"Không có ạ, rất ngon......... Tại sao Giáo hoàng lại hỏi vậy?"
"Ta thấy tướng ăn của ngươi như kiểu khó nuốt trôi vậy, nhóc Mạc Ly bình thường ăn cơm không phải như thế này đúng không?" Thiếu nữ tóc hồng thoáng hiện vẻ lo lắng.
"À, vâng, tôi thấy Công chúa điện hạ và Thánh tọa đại nhân đều dùng bữa như vậy, chắc là không có gì bất ổn chứ?" Mạc Ly vẫn thấy hơi khó thích nghi với cách xưng hô thân mật của Giáo hoàng dành cho mình.
"Hóa ra là vậy, quả nhiên vẫn là ngại ngùng sao?" Thiếu nữ tóc hồng đặt dao nĩa xuống, khẽ nói: "Không sao đâu, cứ thả lỏng mà ăn, ở đây không có người ngoài đâu."
"Tôi hiểu rồi." Nói thì nói vậy, nhưng Mạc Ly đâu dám thả lỏng thật. Đây là quốc yến, nơi mà Mạc Ly có nằm mơ cũng không nghĩ tới mình có thể đặt chân đến.
"Ăn xong nếu thấy chưa đủ vẫn còn nhé, quan ngự bếp đang túc trực sẵn sàng đấy."
"Vâng vâng........." Mạc Ly gật đầu.
"Cứ ăn thoải mái đi nhé, nếu sợ để lại ấn tượng xấu cho ta thì hoàn toàn không cần thiết đâu." Thiếu nữ tóc hồng che miệng cười. "Nếu ăn quá thanh lịch thì lại chẳng giống ngươi chút nào."
"Hửm?" Mạc Ly nghe ra câu nói này có hàm ý sâu xa hơn. Câu nói này cứ như thể Giáo hoàng đã quen biết cậu từ lâu, hiểu rõ thói quen của cậu như lòng bàn tay vậy.
Sau bữa ăn, Mạc Ly được một nhóm hiệp sĩ Bạch Phượng hộ tống ra khỏi hoàng cung. Bữa cơm này đối với cậu mà nói khó chịu không tả nổi, tuy bao nhiêu mỹ vị ngay trước mắt nhưng cậu ăn mà chẳng thấy ngon lành gì.
"Ngài Mạc Ly không ăn no sao?"
"No rồi mà."
"Tuy ngài Mạc Ly lúc gượng ép cũng rất đáng yêu, nhưng bây giờ chỉ còn tôi thôi, ngài vẫn không chịu thành thật một chút sao?"
"......... Cũng tạm, không thể nói là không no."
Dưới sự hộ tống của đám hiệp sĩ Bạch Phượng, hai người giữ im lặng không nói với nhau câu nào.
"Thánh tọa đại nhân buổi trưa đã nói gì với cô?" Mạc Ly lên tiếng trước.
"Không có gì đâu, chỉ là một ít chuyện nhà thôi." Amelia quay đi chỗ khác trả lời.
"Ồ." Mạc Ly gật đầu, không hỏi thêm nữa. Chuyện nhà người ta là sự riêng tư, cậu không có quyền được biết.
"Hôm đó, cái đó........." Mạc Ly lại lên tiếng, nhưng ấp úng nửa ngày không thốt ra được chữ nào.
"Ngài Mạc Ly là muốn hỏi chuyện chiếc nhẫn hôm đó phải không?"
"À, ừm ừm........." Bị Amelia nhìn thấu tâm tư, Mạc Ly có chút ngượng ngùng, luôn có cảm giác như bị người ta nhìn thấu hết ruột gan vậy.
"Ồ? Chủ động nhắc tới chuyện này, ngài Mạc Ly là muốn lấy lại chiếc nhẫn đó sao?" Đôi mắt Amelia cong lên thành hình trăng khuyết. Dưới ánh trăng, vẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành khiến Mạc Ly nhìn đến ngây người.
Dù hiện tại Amelia vẫn chưa trưởng thành, nhưng Mạc Ly đã thấy được bóng dáng của Amelia sau này trong người cô — vị Công chúa điện hạ tuyệt diễm vô song, tàn nhẫn không nương tay với kẻ thù, thích sát lục và ngược đãi.
Nếu là trước đây, có lẽ Mạc Ly sẽ sợ cô, sẽ cố ý tránh né cô, nhưng bây giờ rõ ràng đã có sự khác biệt. Trong mắt Mạc Ly, hình tượng của Amelia dần hoàn thiện hơn. Cô cũng giống như những cô gái khác, từng có thời kỳ nổi loạn (trung nhị bệnh), thậm chí còn từng đái dầm......... Tuy tính tình có quái đản một chút, nhưng suy cho cùng, cô là một cô gái có tâm tư tinh tế và bản chất không xấu.
Nghĩ lại thì, cô cũng chỉ tàn nhẫn với kẻ thù, còn đối với người của mình thì lại cực kỳ bảo vệ (hộ đoản). Có lẽ là vì đứng ở góc độ khác rồi, nên cái nhìn của Mạc Ly đối với Amelia cũng thay đổi theo. Cậu cảm thấy mình không nên chỉ nhớ mãi những thiếu sót và khuyết điểm nhỏ nhặt đó mà bỏ qua bản chất con người của cô.
"Ngài Mạc Ly?"
"À, xin lỗi........." Tỉnh lại từ cơn ngây dại, Mạc Ly vội vàng quay đi chỗ khác.
"Thẩn thờ hoặc ngó lơ khi đang đối thoại với một thục nữ là điều đại kỵ đấy nhé. Ngài Mạc Ly nếu cứ tiếp tục như vậy, tương lai có thể sẽ cô độc đến già đấy." Amelia trêu chọc nói.
"Vừa nãy nói đến đâu rồi nhỉ?"
"Vậy ra, ngài Mạc Ly muốn lấy chiếc nhẫn đó lại thật sao?"
"Có được không?" Nghe vậy, Mạc Ly hỏi lại.
"Ồ, ngài thực sự muốn lấy lại à~" Amelia nở một nụ cười sâu xa. Mạc Ly, người vốn hiểu đôi chút về thói quen của cô, theo bản năng nảy sinh phản ứng đề phòng. Cậu biết mỗi khi Amelia nở nụ cười này, nghĩa là mình đã nói sai điều gì đó, hoặc đã nói điều mà cô không muốn nghe.
"Không phải, tôi là nói, nếu chiếc nhẫn đó gây ra phiền toái cho cô, thì tôi nghĩ mình vẫn nên thu hồi lại thì tốt hơn." Mạc Ly lưỡng lự nói. Rõ ràng bản thân là người coi thường nhất kẻ thừa cơ trục lợi, vậy mà chính cậu lại làm ra chuyện tương tự như Cain trong bữa tiệc. Tuy là ngoài ý muốn, nhưng cũng khiến Mạc Ly cảm thấy có chút áy náy.
"Cho nên, ngài Mạc Ly cho rằng việc tôi nhận nhẫn của ngài là đang miễn cưỡng sao??"
"Chẳng lẽ không phải sao?" Thần sắc Mạc Ly cũng có chút phức tạp.
Amelia đột nhiên dừng bước, hiện trường bỗng chốc rơi vào tĩnh lặng.
"Các ngươi có thể quay về được rồi." Amelia nói với đám hiệp sĩ Bạch Phượng đang đi theo hộ tống. Sau khi các hiệp sĩ rời đi, Amelia hít một hơi thật sâu.
0 Bình luận