QUYỂN 2 Amelia

Chương 86: Anh trai

Chương 86: Anh trai

"Thưa ngài, ngài có mua hoa không?"

Mạc Ly dừng bước, quay sang nhìn người vừa cất tiếng. Đó là một thiếu niên trông trạc tuổi cậu, diện mạo thanh tú nhưng đôi mắt lại mang một vẻ mệt mỏi và u sầu không thuộc về lứa tuổi này. Trên tay cậu ta là một giỏ hoa hồng tím vẫn còn đọng những giọt sương sớm.

"Hoa hồng tím?" Mạc Ly nheo mắt. Đây chính là loại hoa mà Demon Raven — vị Bá tước sùng đạo kia — vô cùng yêu thích và trang trí khắp dinh thự.

"Vâng, đây là loại hoa hồng đặc biệt của vùng Raven." Thiếu niên gượng cười, nhưng nụ cười ấy trông còn héo hắt hơn cả những đóa hoa sắp tàn. "Mua một bó tặng người thương đi ngài, chỉ cần một đồng bạc thôi."

Mạc Ly không trả lời ngay. Cậu quan sát kỹ đôi bàn tay của thiếu niên — nó chai sần ở những vị trí mà chỉ những người thường xuyên cầm kiếm mới có. "Cậu là người đã gửi hoa cho Di Linh tháng trước phải không?"

Câu hỏi của Mạc Ly như một tia sét đánh giữa trời quang. Thiếu niên run bắn người, chiếc giỏ hoa suýt chút nữa rơi khỏi tay. Cậu ta lùi lại một bước, ánh mắt tràn đầy vẻ cảnh giác và sợ hãi. "Ngài... ngài nói gì cơ? Tôi không biết Di Linh nào cả."

"Đừng diễn nữa." Mạc Ly trầm giọng, tiến lại gần. "Tôi là bạn của em gái cậu. Con bé đang ở quán trọ, nó rất nhớ cậu."

Thiếu niên im lặng hồi lâu, bờ vai run rẩy. Cuối cùng, cậu ta buông thõng tay, thở dài một tiếng đầy cay đắng. "Con bé... nó vẫn ổn chứ?"

"Ăn uống tốt, ngủ tốt, chỉ là hơi bướng bỉnh." Mạc Ly đáp. "Tại sao cậu lại ở đây? Tại sao lại phải giả làm người bán hoa? Và quan trọng nhất... tại sao cậu không về gặp con bé?"

"Về sao?" Thiếu niên cười lên một tiếng đầy thê lương. "Tôi không còn nhà để về nữa. Ngài biết dinh thự của Bá tước Raven chứ? Đó vốn là nhà của chúng tôi. Ba năm trước, cha mẹ tôi không phải chết vì Địa Tinh tấn công ngẫu nhiên. Họ bị ám sát."

Mạc Ly khoanh tay, lắng nghe. Những mảnh ghép bắt đầu khớp vào nhau. "Ám sát bởi ai? Demon Raven?"

"Đúng vậy." Thiếu niên nghiến răng, đôi mắt đỏ ngầu căm hận. "Lão ta thèm khát quyền lực và tài sản của gia đình tôi. Lão đã cấu kết với một tổ chức tà giáo, dùng lũ Địa Tinh làm bình phong để thực hiện những cuộc thảm sát. Chúng tôi là những người duy nhất còn sống sót nhờ sự bảo vệ của cận vệ trung thành."

"Vậy còn lũ Địa Tinh trong thành phố lúc nãy?" Mạc Ly hỏi tiếp.

"Đó là một phần của nghi lễ." Thiếu niên hạ thấp giọng, nhìn quanh để chắc chắn không có ai theo dõi. "Bá tước Demon đang cố gắng triệu hồi một thứ gì đó từ thời cổ đại. Lũ Địa Tinh phá hủy các công trình ở phía Bắc không phải để giải trí, chúng đang phá bỏ các điểm phong ấn cổ của đế quốc Atin để giải phóng sức mạnh cho lão."

Mạc Ly sờ vào túi đựng ba viên Hồi Hỏa Đạn vừa mua được. Hóa ra, mảnh kim loại cậu nhặt được chính là một phần của hệ thống phong ấn đã bị lũ Địa Tinh phá vỡ.

"Ngài đi đi." Thiếu niên đột ngột đẩy giỏ hoa vào tay Mạc Ly. "Cầm lấy chỗ hoa này, đưa Di Linh rời khỏi đây ngay lập tức. Mạch Đô không còn an toàn nữa. Tối nay, khi mặt trăng máu hiện lên, nghi lễ sẽ hoàn tất."

"Còn cậu?" "Tôi phải đi kết thúc chuyện này." Thiếu niên rút ra một thanh đoản kiếm giấu dưới lớp áo rách rưới. "Tôi đã chờ đợi ba năm chỉ để có cơ hội này."

Mạc Ly nhìn bóng lưng thiếu niên khuất dần vào con hẻm tối. Cậu không rời đi như lời khuyên. Ngược lại, cậu siết chặt chuôi kiếm Hàn Hi. Rời đi? Đó không phải phong cách của Mạc Ly này.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!