"Tiểu thư, cô không đùa đấy chứ?" Cô phục vụ ngạc nhiên hỏi. Nếu đem toàn bộ món ăn của tiệm này lên thì một chiếc bàn chắc chắn không chứa xuể.
"Cứ dọn lên đi, chỗ nào không đủ thì kê thêm bàn khác. Dù sao thì, chắc là ăn hết được mà, phải không~?" Amelia khoanh tay, mỉm cười liếc nhìn Mạc Ly.
"Cái đó... tôi vừa mới ăn khá nhiều rồi, giờ đã no đến sáu phần rồi..."
"Ăn hết được, đúng không?" Amelia lặp lại một lần nữa, đôi mắt vẫn tràn ngập ý cười.
"........." Mạc Ly đã hiểu. Amelia không phải đang thương lượng với cậu, mà là muốn cậu rõ một điều: Hôm nay cậu ăn hết cũng phải ăn, không hết cũng phải ăn.
"Lúc nãy người đàn ông kia mời cậu ăn thì cậu ăn được, giờ đến lượt tôi mời thì cậu lại ăn không trôi sao??"
"Không phải ý đó, thật sự là tôi đã ăn quá nhiều thứ rồi..."
"Ồ, tôi hiểu rồi. Cái bụng của bạn học Molly hễ là đồ ăn người khác tặng thì đều chứa được, duy chỉ có đồ của tôi là không chứa nổi sao?"
"Không phải, thật sự không phải ý đó đâu..."
"Vậy thì lên món đi." Amelia nói với cô phục vụ vẫn đang ngơ ngác không hiểu chuyện gì, sau đó lấy từ trong người ra một chiếc ví da nạm đá quý, tùy tiện rút ra một viên ngọc bích tự nhiên tinh xảo.
"Tôi đã hiểu, tôi đi chuẩn bị ngay đây..." Ăn một bữa cơm mà đến cả tiền vàng cũng không dùng, trực tiếp trả bằng châu báu, dù là người không có mắt nhìn đến mấy cũng nhận ra vị tiểu thư này thân phận không tầm thường, nào dám nói thêm lời nào, vội vàng chạy nhỏ xuống bếp.
Phục vụ nhìn ra thân phận không đơn giản của Amelia, còn Mạc Ly thì nhìn ra cơn thịnh nộ của cô. Việc trả tiền tùy tiện như thế cho thấy tâm trạng Amelia hiện tại đang cực kỳ khó chịu. Xem ra hành động không đợi cô mà lẻn vào nhà hàng ăn trước của cậu đã chọc giận cô thật rồi.
"Bạn học Molly khẩu vị lớn, không từ chối được lời mời của người lạ thì tôi có thể hiểu được. Cho nên, để không lãng phí lương thực, bạn học Molly hôm nay phải ăn~ sạch~ sành~ sanh~ không được chừa lại đĩa nào nhé~"
Có thật là hiểu được không đấy? Cô chắc chắn không phải vì đang nộ khí xung thiên nên muốn chỉnh tôi một vố sao?.........
Mạc Ly lúc này chắc chắn không dám mở miệng hỏi. Cậu có dự cảm, nếu mình dám ngốc nghếch hỏi Amelia những câu như "Cô đang giận à", chắc chắn cậu sẽ bị tính sổ nợ cũ lẫn nợ mới ngay lập tức.
Không hổ danh là tốc độ phục vụ của nhà hàng cấp cung đình, sau khi nhận ra thân phận không tầm thường của Amelia, ông chủ đã đặc cách cho phép chen hàng lên món trước.
Vì vậy rất nhanh sau đó, trước mặt Mạc Ly đã bày đầy ba chiếc bàn lớn với đủ loại món ăn sắc hương vị vẹn toàn, tuyệt đối đều là hàng cực phẩm. Thế nhưng...
Khi ăn no năm phần mà không dừng lại thì có thể ăn tiếp, nhưng nếu đã dừng lại đợi thức ăn tiêu hóa một chút thì sau đó sẽ không tài nào ăn thêm được nữa. Loài rồng cũng áp dụng chung nguyên lý này.
Dù dạ dày được ví như lò thiêu, nhưng Mạc Ly chung quy vẫn là một con rồng nhỏ tuổi, sức ăn chưa đến mức cường đại như vậy. Bây giờ nhìn đống thức ăn này, tuy vẫn có thể ăn nhưng tuyệt đối không ăn được bao nhiêu nữa.
"Nào, ăn đi ăn đi, bắt đầu ăn thôi. Bạn học Molly chẳng phải nói mình đói bụng sao, giờ cơm đến rồi, tất cả chỗ này đều chuẩn bị cho cậu đấy, tùy ý mà ăn nhé." Amelia nói thì nói vậy, nhưng bản thân hoàn toàn không có ý định động vào dao nĩa, cô chống cằm nhìn chằm chằm Mạc Ly, ý tứ không cần nói cũng rõ.
"Amelia........." Mạc Ly nhìn cô bằng ánh mắt van nài. "Tôi... thật sự không ăn nổi nhiều thế này đâu."
"Ồ, quả nhiên, bạn học Molly quả nhiên là nghĩ như vậy sao?"
"Đã bảo không phải mà........."
"Vậy tại sao tôi mời cậu ăn thì cậu lại ăn không nổi?" Amelia nghiêng đầu. "Bình thường ăn cơm có thấy cậu kêu không được bao giờ đâu."
"Nhanh lên nào, biểu diễn cái đó một chút đi, chẳng phải đó là việc cậu giỏi nhất sao?"
"Nhưng mà........."
"Chuyện lúc nãy, nếu ăn hết đống này, tôi sẽ tha thứ cho cậu."
Thấy không thể cứu vãn được nữa, thiếu nữ tóc đen chỉ còn cách nhắm mắt đưa chân, dưới ánh mắt trêu chọc và đầy thú vị của nàng loli tóc đào, từng chút một đưa thức ăn vào miệng.
"Ực ực..." Tự dốc cho mình một ngụm nước dưa hấu, Mạc Ly từng chút một nhét thức ăn vào miệng, dáng vẻ có chút chật vật.
Trên ngón tay sơn móng tay dính chút vụn thức ăn, khóe miệng cũng đầy dầu mỡ còn sót lại. Tại sao lại như vậy cơ chứ? Ăn uống rõ ràng là một việc hạnh phúc, nhưng lúc này cậu hoàn toàn không cảm nhận được niềm vui, chỉ thấy thật khó chịu, dạ dày như sắp nổ tung đến nơi rồi. Cậu chưa bao giờ cảm thấy việc nhét những món ăn mỹ vị thế này vào miệng rồi nuốt xuống bụng lại là một việc gian nan đến thế.
"Ưm, ọe......... Amelia, tha cho tôi đi, tôi thật sự không ăn nổi nữa rồi, một chút cũng không trôi nữa." Khó khăn lắm mới ăn hết một bàn thức ăn, Mạc Ly cuối cùng cũng chịu thua.
Trước đó cậu đã ăn một bàn đầy đồ ăn rồi, cộng thêm việc món ăn của tiệm này phân lượng quá lớn, sau khi cắn răng ăn hết thêm một bàn nữa, dạ dày cậu cuối cùng cũng quá tải. Hiện tại cậu chỉ muốn nôn...
Amelia đứng dậy. Thấy vậy, Mạc Ly có chút hoảng hốt. Nàng công chúa ác ma này nói là làm, không lẽ vì cậu không làm được nên định tìm cái phễu nhét vào miệng cậu rồi đổ hết hai bàn thức ăn còn lại vào không?!
Không vào được đâu, nghĩ thế nào cũng không vào được!
"Ừ hứm, vất vả rồi." Điều khiến Mạc Ly bất ngờ là Amelia không nói gì thêm, chỉ mỉm cười, sâu trong ánh mắt thoáng qua một tia ý vị thâm trường.
"Bạn học Molly khẩu vị thật lớn nha, bình thường chắc chắn là luôn cố ý kìm nén sức ăn trước mặt chúng tôi đúng không?"
"........." Mạc Ly im lặng không nói, nhưng trong lòng lại dậy sóng.
Thôi xong, trúng kế rồi!......... Chắc chắn là bị nghi ngờ rồi!
"Cũng... cũng tạm." Mạc Ly miễn cưỡng đáp.
"Ừm, nhưng mà thức ăn không được lãng phí tùy tiện đâu." Amelia gọi phục vụ tới. "Làm phiền gói lại giúp chúng tôi, rồi cử người gửi về giúp, tiền công sẽ không thiếu cho các người đâu."
"Không cần đâu tiểu thư, số tiền cô đưa lúc nãy đã vượt quá mức rồi, đây là việc chúng tôi nên làm." Cô phục vụ vội vàng nói. Bởi lẽ vị đại gia trực tiếp lấy trang sức quý giá ra trả tiền thế này, cô đúng là lần đầu tiên mới gặp.
"Đi thôi, bạn học Molly." Amelia quay đầu lại mỉm cười với Mạc Ly, trong mắt có một tia ý vị mà cậu không nhận ra.
"Ồ........." Mạc Ly miễn cưỡng đứng dậy, trong lòng thầm tính toán xem đi bộ từ đây về thì mình có trụ vững nổi không.
May mắn là Amelia đã gọi xe ngựa, không cần cậu phải tự chân đi bộ về. Amelia dường như thực sự đã tha thứ cho Mạc Ly rồi, tóm lại trông cô có vẻ tâm trạng khá tốt. Có lẽ là dục vọng ngược đãi (S) đã được thỏa mãn nên tâm tình cũng theo đó mà trở nên vui vẻ hơn.
Tại ký túc xá học sinh của thành Saint Laurent.
"Chúng tôi về rồi đây."
Nghe tiếng gõ cửa, Aurora đặt cuốn sách trên tay xuống, đứng dậy mở cửa.
"Aurora nhỏ bé, một ngày không gặp chắc không cô đơn quá chứ~?" Amelia vẫn như mọi khi, thân thiết nhào vào lòng (vùng "nhân tâm") của Aurora.
"Không có." Aurora trả lời một cách hơi máy móc. "Hai người chơi có vui không?"
"Ừm ừm, vui lắm luôn."
"Vâng, rất vui." Sau giọng nói tràn đầy năng lượng của Amelia, ngay sau đó là giọng nói cứng nhắc, chết chóc của Mạc Ly.
"......... Cậu không sao chứ?" Nhìn "thiếu nữ" đang tựa vào cửa với đôi mắt trống rỗng, đầu rủ xuống, mái tóc đen rối bời, Aurora bỗng liên tưởng đến một nghề nghiệp: Gái tiếp rượu sau giờ làm việc.
Đôi đồng tử màu tím u ám không chút ánh sáng, lại còn cúi đầu im lặng, đôi vai khẽ run, thật khó hình dung hôm nay cậu đã phải trải qua những gì.
"Kh... không sao..."
"Mạc Ly tiên sinh còn không mau vào đi, nếu không lát nữa có người đi ngang qua hành lang nhìn thấy, cậu có giải thích thế nào cũng không xong đâu nhé."
Nghe vậy, Mạc Ly rùng mình một cái, vội vàng bước vào trong phòng rồi đóng cửa lại.
"Đến đây nào, bạn học Aurora chắc chưa ăn cơm nhỉ, chúng tôi có mang cơm về cho cô đây."
"... Có phải hơi nhiều quá không." Aurora hơi nhíu mày. "Để Mạc Ly ăn đi, tôi không đói."
"Ọe ọe!..." Mạc Ly vội vàng ôm bụng, sắc mặt cực kỳ tệ chạy biến vào nhà vệ sinh.
"Cậu ấy sao thế?" Aurora có chút ngạc nhiên. Bình thường ăn uống cậu ta là người tích cực nhất, sao hôm nay lại phản ứng bất thường như vậy??
"Không sao không sao~ Mạc Ly tiên sinh hôm nay thể hiện cực kỳ tốt đấy."
"Cái đó, nếu không có việc gì nữa thì tôi xin phép về phòng thay lại quần áo được không?" Một lúc sau, Mạc Ly bám tường bước ra, sắc mặt trắng bệch.
"Ừm ừm, về nghỉ ngơi cho tốt đi, hôm nay vất vả cho Mạc Ly tiên sinh rồi."
"Đợi đã nhé." Ngay khi Mạc Ly định mở cửa rời đi, Amelia ném cho cậu một chiếc hộp nhựa nhỏ hình chữ nhật dài.
"Đây là?..."
"Tự mang về mà xem." Amelia không nói gì thêm.
"........." Mạc Ly thở phào nhẹ nhõm, hôm nay cuối cùng cũng được giải thoát rồi.
Về đến phòng mình, sau khi đóng cửa lại, cậu đá phăng đôi giày da cao gót ra, nằm vật ra chiếc giường lớn một cách không chút hình tượng.
Aaa... gan bàn chân đau quá, đi cả ngày trời chắc là bị phồng rộp rồi, không biết ngày mai có hồi phục được không nữa. Cậu vừa xoa xoa gan bàn chân đang đỏ ửng, vừa chợt nhớ đến chiếc hộp mà Amelia đưa cho mình.
Mở chiếc hộp nhựa dài ra, bên trong nằm lặng lẽ một tuýp thuốc mỡ màu xanh được bọc trong bao bì thủy tinh.
"Cao làm mát Peter, thuốc đặc sản của Giáo quốc, dùng để bôi, chủ yếu dùng cho ngoại thương, bệnh ngoài da, phồng rộp chân........." Đọc tờ hướng dẫn sử dụng, Mạc Ly nhớ lại trong lúc đi dạo lễ hội, Amelia từng ghé vào một tiệm thuốc.
Hóa ra là đi mua cái này cho mình sao.........
Thở dài một tiếng, cậu cảm thấy tình cảm của mình dành cho nàng công chúa ác ma Amelia này ngày càng trở nên phức tạp.
Sau khi bôi thuốc mỡ, cậu cũng cảm thấy gan bàn chân không còn đau như vậy nữa. Mang đôi dép lê trong phòng, cậu đi đến bồn rửa mặt để tẩy sạch lớp trang điểm trên mặt.
Phải nói rằng, không hổ danh là thợ trang điểm chuyên dụng của hoàng thất Giáo quốc, lớp trang điểm không chỉ hoàn mỹ mà còn cực kỳ dễ tẩy, không chút phiền phức.
Nhìn mình sũng nước trong gương, dù đã tẩy sạch lớp trang điểm nhưng dáng vẻ tóc tai xõa rượi của cậu hoàn toàn là một thiếu nữ chứ không phải một chàng trai. Hay nói đúng hơn, với dung mạo của Mạc Ly, lớp trang điểm chỉ đóng vai trò hỗ trợ thêu hoa trên gấm, khuôn mặt vốn đã kiều diễm chỉ dựa vào kiểu tóc đuôi ngựa nam tính mới giúp người ta phân biệt rõ ràng được.
"Nếu có thể, thật muốn cắt phăng mái tóc này đi cho rồi." Mạc Ly có chút luyến tiếc nói.
Thế nhưng, quả nhiên vẫn không được. Dường như trong thâm tâm có một giọng nói dặn dò cậu rằng không được tùy ý cắt tóc.
0 Bình luận