QUYỂN 2 Amelia

Chương 103: Mắc bẫy rồi

Chương 103: Mắc bẫy rồi

"Thật sự... chuyện gì cũng được sao?~~" Amelia vờ vịt vẻ do dự nói.

"......... Tất nhiên, phải nằm trong khả năng của tôi." Mạc Ly rõ ràng đã đánh hơi được vài phần mùi vị bất ổn. Những lời cam đoan do nhiệt huyết dâng trào ban nãy giờ đây đã pha thêm mấy phần cẩn trọng.

"Ồ, nếu nằm trong phạm vi năng lực, Mạc Ly tiên sinh nhất định sẽ đồng ý với tôi đúng không?" Thấy Mạc Ly im lặng, Amelia ngước đầu lên, ánh mắt lộ ra một tia hy vọng, cứ như thể chỉ cần cậu cố gắng thêm một chút nữa thôi là cô sẽ hồi tâm chuyển ý mà tha thứ cho cậu ngay lập tức.

Tuy nhiên, trong lòng Mạc Ly lúc này lại cảm thấy có gì đó sai sai.

Khoan đã, không lẽ cô đang câu cá đấy chứ? Mình mắc bẫy rồi phải không?

"Hóa ra là vậy, thái độ nhận lỗi của Mạc Ly tiên sinh cũng chỉ đến thế này thôi sao." Đôi mắt Amelia tức thì tràn ngập sự thất vọng, ánh nhìn nồng nhiệt cũng dần lạnh lẽo xuống.

Thôi được rồi, coi như tôi xui xẻo vậy...

Mạc Ly thở dài. Ai bảo cậu làm sai chuyện chứ? Đã làm sai thì việc chấp nhận hình phạt cũng là lẽ đương nhiên thôi. Ừm, nam tử hán đại trượng phu không bao giờ xấu hổ khi thừa nhận lỗi lầm, sai là sai, không bàn cãi.

"Được rồi, tôi đồng ý. Đúng vậy, chỉ cần nằm trong phạm vi năng lực, không vượt quá giới hạn đạo đức, về lý thuyết tôi đều có thể làm được..." Mạc Ly cuối cùng vẫn chọn cách thỏa hiệp. Cậu cũng chẳng biết quyết định này là đúng hay sai, liệu sau này có hối hận hay không.

"Tuyệt quá~ Đây là chính miệng Mạc Ly tiên sinh nói đấy nhé." Amelia đặt chén trà xuống, gương mặt khôi phục lại nụ cười mê hoặc đã mất đi bấy lâu.

"Hảo à, cô quả nhiên là giả vờ đúng không??" Mạc Ly lộ ra vẻ mặt kiểu "tôi biết ngay mà".

Cậu đáng lẽ phải dùng ác ý lớn nhất để suy đoán về nàng Công chúa điện hạ đầy tính cách ác quái này mới phải.

"Biết sao được, không làm vậy thì Mạc Ly tiên sinh sao chịu cắn câu chứ~~" Amelia đặt ngón tay ngọc búp măng lên môi, cười tươi như hoa.

"Tuy nhiên, cũng không hẳn hoàn toàn là ngụy tạo đâu nhé. Những lời nói lúc đó của Mạc Ly tiên sinh thực sự rất tổn thương người khác đấy, làm tôi khi đó thực sự rất đau lòng, cũng rất tức giận nữa~"

"........." Mạc Ly giữ im lặng. Bây giờ cậu đã không phân biệt được câu nào của người phụ nữ này là thật, câu nào là giả nữa rồi. Có lẽ là thật thật giả giả, ai mà biết được.

"Được rồi, thực sự là lỗi của tôi, chuyện đó không tránh được. Nói đi, cô muốn tôi làm gì cho cô?" Mạc Ly xắn tay áo lên. "Giết người cũng được, nhưng không được giết người vô tội; cướp bóc tài sản cũng phải theo đúng quy trình pháp luật, không được làm bậy, rồi thì..."

"Mạc Ly tiên sinh, cậu càng nói càng đi xa quá rồi đấy. Hơn nữa, tôi là Công chúa, không phải trùm băng đảng hay giáo chủ tà giáo gì cả, không cần cậu đóng vai 'bao tay trắng' (kẻ chuyên làm việc bẩn) cho tôi đâu."

"Vừa lại... cậu nghĩ tôi ghét ai thì cần phải tốn công thuê sát thủ sao? Không sợ để lại sơ hở chắc? Với lại, cậu nghĩ bản Công chúa thiếu tiền sao?"

"Vậy thì tôi chịu, không nghĩ ra nổi cô muốn tôi làm cái quái gì nữa." Lời của Amelia khiến Mạc Ly mịt mờ hẳn. Chẳng phải cậu chỉ giỏi mấy việc đó sao? Bảo cậu đeo tạp dề vào bếp xào nấu làm anh nuôi thì cậu cũng chịu chết thôi.

"Mạc Ly tiên sinh đúng là vụng về hết chỗ nói mà..." Amelia đỡ trán. "Tài sản, danh tiếng hay địa vị, cậu nghĩ bản Công chúa thiếu những thứ đó sao?"

"Vậy cô thiếu cái gì?"

"Hì~" Amelia đột nhiên tiến sát lại gần. Chẳng biết có phải ảo giác của Mạc Ly không, cậu luôn thấy nụ cười này của cô mang đầy ý đồ xấu. "Mạc Ly tiên sinh, vài ngày nữa là đến lễ Thánh Quy rồi đấy."

"Ờ, tôi biết."

"Trước lễ Thánh Quy, mọi người đều sẽ đi mua sắm các loại đồ cúng tế, như gia súc, nước hoa, tơ lụa, đồ sứ, hương liệu để làm vật phẩm tế lễ."

"Rồi sao nữa?"

"Lễ Thánh Quy năm nay nếu không có gì thay đổi thì vẫn do tôi chủ trì. Vì vậy, tôi phải chọn vài bộ lễ phục thật tươm tất."

"......... Tôi thấy đơn giản là cô muốn đi mua sắm (shopping) thì có." Mạc Ly đảo mắt.

Đừng đùa chứ. Dù kiến thức hạn hẹp nhưng cậu cũng thừa biết hoàng thất chắc chắn có nhà thiết kế phục trang riêng. So với mấy thứ hàng đại trà bên ngoài thì hoàn toàn khác biệt, mỗi bộ đồ thiết kế ra đều là độc nhất vô nhị trên thế giới. Lễ phục loại này mà cần phải ra ngoài mua sao??

"Đi dạo lễ hội cũng là một trong những thú vui của lễ Thánh Quy mà."

"Cho nên? Rốt cuộc cô muốn tôi làm gì? Đi dạo lễ hội cùng cô?"

"Đúng rồi đó."

"Ồ, ra là vậy." Mạc Ly thở phào nhẹ nhõm. "Nói sớm đi chứ, chỉ là đi dạo phố thôi mà làm gì tiền đề dài dòng thế, làm tôi cứ tưởng cô định gây ra 'tin sốt dẻo' (big news) gì nữa."

"Nhưng không chỉ đơn thuần là đi dạo phố đâu nhé."

"? Hửm? Ngoài đi dạo ra thì còn cái gì nữa?"

"Mạc Ly tiên sinh, cậu biết đấy, lễ Thánh Quy là sự kiện mỗi năm một lần, tầm quan trọng cực kỳ lớn. Mà tôi đi trên đường lại quá nổi bật, cho nên, người bạn đồng hành cùng tôi ít nhất về trang phục không được quá... kỳ dị." Nhìn đống quần áo trên người Mạc Ly, Amelia nói: "Như cái áo choàng này, chắc chắn là không được rồi."

"Được rồi tôi biết rồi, hôm đó tôi sẽ mặc quần áo bình thường."

"Chuyện đó không cần Mạc Ly tiên sinh phải lo đâu, quần áo đi hội tôi đã chuẩn bị sẵn cho cậu rồi nè~~"

"Hả?" Thấy bộ dạng ngơ ngác của Mạc Ly, Amelia trong lòng càng thêm vui sướng.

"Ồ, quên chưa nói với Mạc Ly tiên sinh. Do áp lực dư luận trong nước cũng như vấn đề hình tượng Công chúa, người đi dạo phố cùng tôi bắt buộc phải là nữ giới nhé."

"Á cái này." Mạc Ly nhất thời chưa hiểu ra. "Vậy thì tôi đâu có 'lên sàn' được? Cô đi tìm Aurora đi."

"Ai bảo không được, tất nhiên là được chứ." Amelia tràn đầy nụ cười bước đến trước mặt Mạc Ly, nâng cằm cậu lên, gò má thoáng ửng hồng. "Mạc Ly tiên sinh có khuôn mặt giống con gái thế này, nếu không mặc thử nữ trang một lần, e là cả đời này sẽ hối tiếc mất thôi."

"......... Chát." Mạc Ly vô cảm gạt tay Amelia ra.

"Tôi biết Công chúa điện hạ cô thiếu cái gì rồi."

"Cái gì cơ?~"

"Thiếu đức." Nói đoạn, Mạc Ly quay lưng định bỏ đi.

"Mạc Ly tiên sinh định nuốt lời sao?"

"Tôi đã nói, phải nằm trong phạm vi năng lực của tôi, đúng không??"

"Đúng vậy."

"Tôi đã nói, không được vượt quá giới hạn đạo đức, đúng không?"

"Đúng luôn." Amelia tì đầu lên hai bàn tay đan vào nhau. "Xin hỏi Mạc Ly tiên sinh, tôi bảo cậu mặc nữ trang thì vi phạm điểm nào trong hai điểm trên nhỉ?"

"........." Hình như, có vẻ, đại khái là... đúng là không vi phạm thật.

Mạc Ly cứng họng, cố cãi chày cãi cối: "Cô vi phạm lòng tự trọng nam giới của tôi."

"Nhưng trong các điều khoản vừa rồi của chúng ta đâu có điều này, đúng không?"

"Điều khoản gì? Sao tôi không biết?"

"Cậu không được giở trò gian lận đâu nhé, bạn học Aurora vừa nãy cũng nghe rõ mồn một rồi đấy."

"Hả??"

Vừa dứt lời, cửa phòng mở ra. Aurora đứng ngoài cửa, hai tay đan trước bụng, có chút không dám nhìn thẳng vào mắt Mạc Ly.

"Ồ." Mạc Ly đại ngộ. "Hóa ra là vậy, hai người hợp phe lừa tôi đúng không??"

"Không có đâu, bạn học Aurora chỉ đóng vai trò người làm chứng thôi. Dù sao lời Mạc Ly tiên sinh nói phải có giá trị chứ, để bạn học Aurora làm chứng bên cạnh là để phòng hờ cậu quỵt nợ thôi."

"Hai người rõ ràng là hợp mưu hại tôi mà!" Mạc Ly ấm ức phản kháng.

"Nhưng mà, 'biết sai nhận lỗi và chấp nhận hình phạt' là chính miệng Mạc Ly tiên sinh tự nói, chứ chúng tôi đâu có ép cậu nói đâu, đúng không bạn học Aurora~"

"Đừng có đùa, Aurora nhà người ta sẽ không giống như cô, đi làm cái trò vô bổ này đâu."

"......... Tôi cũng nghĩ rằng, đã nói thì phải giữ lời." Khi Mạc Ly và Amelia cùng tập trung ánh nhìn vào Aurora, nàng tinh linh có chút khó mở lời, nhưng vẫn nói ra quan điểm của mình, sau đó cúi đầu im lặng.

"......... Aurora, cô thay đổi rồi." Mạc Ly cảm thấy đau lòng thấu xương. Một cô gái thật thà chất phác như thế, mới có mấy tháng mà đã bị Amelia dạy hư mất rồi, Mạc Ly thấy đau lòng khôn xiết.

"Mọi người đừng nói nữa, hành động hôm nay của hai người làm tôi tổn thương rồi. Tôi thấy mình cần về phòng để âm thầm... liếm láp vết thương của mình đây..." Mạc Ly giả vờ đau khổ tột cùng, đáng tiếc kỹ năng diễn xuất hoàn toàn không đạt chuẩn, vừa định lách đi thì đã bị Amelia túm chặt tay áo.

"Đợi thử xong quần áo rồi đau cũng chưa muộn đâu~"

"Cô là ác quỷ à?!" Quả nhiên, Amelia - Công chúa Giáo quốc này đúng là một con quỷ không chiết khấu mà!

"Bạn học Aurora, giúp một tay, đừng để Mạc Ly tiên sinh chạy mất!"

"Này này!........."

Sau một hồi do dự, Aurora kiên định giơ hai cánh tay lên, chặn đứng đường lui của Mạc Ly.

"Tôi nói hai người định làm gì?!"

"Mạc Ly tiên sinh ngoan ngoãn một chút đi nha. Vạn bất đắc dĩ thì tôi và bạn học Aurora chỉ đành dùng biện pháp mạnh với cậu thôi đó."

"......... Thôi được rồi, tôi chịu thua hai người. Được rồi, hai người ra ngoài trước đi, tôi tự làm." Mạc Ly như chấp nhận số phận, thở dài một tiếng.

"Gì chứ, chẳng lẽ Mạc Ly tiên sinh định làm cho qua chuyện sao? Không được đâu nhé, đã là nữ trang thì phải thật chuyên nghiệp. Trang điểm, kiểu tóc, phục trang, cái nào cũng không được thiếu. Đi thôi."

"Đi... đi đâu cơ?"

"Tất nhiên là đến Hoàng cung rồi. Yên tâm đi, tôi sẽ nhờ nhà thiết kế thời trang và chuyên gia trang điểm cấp độ huyền thoại – những người chuyên phục vụ hoàng thất – làm cho cậu. Đảm bảo sẽ khiến cậu xinh đẹp lung linh, đến lúc đi dạo lễ hội chắc chắn sẽ trở thành bông hoa khiến tứ phương kinh ngạc!"

"Mặc nữ trang còn chưa đủ, cô còn muốn tôi bị 'xã hội tử' (social death - nhục nhã công khai) luôn phải không?! Hình phạt này quá đáng quá rồi đấy!"

"Thôi nào thôi nào, đừng nói nữa, bạn học Aurora mau lại giúp một tay."

"Bạn học Aurora sẽ không làm cái trò vô vị này cùng cô đâu!... Ê ê, khoan đã, hai người định làm gì thế!" Mạc Ly vạn lần không ngờ Aurora - kẻ thật thà chất phác kia - cũng phản bội cách mạng, hỗ trợ hung thủ Amelia lôi kéo cậu đến Hoàng cung.

Sau một hồi "phu xướng phụ tùy" cộng thêm "vợ chồng hỗn chiến", Mạc Ly đành khuất phục trước trận đòn hội đồng mà bị kéo vào Hoàng cung sau lưng Amelia. Còn về việc Hoàng cung thành Saint Laurent to lớn và lộng lẫy ra sao, Mạc Ly đã không còn tâm trí đâu mà thưởng thức nữa.

Chẳng mấy chốc, cậu đã bị đưa đến một góc của quần thể cung điện.

"Ồ ồ, cậu thiếu niên này đúng là một viên ngọc thô trăm năm khó gặp. Không tệ, đúng là có tố chất để làm một con... à không, ý tôi là cậu ấy thực sự có thiên phú trong lĩnh vực này."

Cái gã chuyên gia trang điểm này liệu có đáng tin không vậy trời?!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!