Nhìn cảnh tượng cột sáng trắng xóa đổ xuống đỉnh tòa nhà Empire State ở New York.
...Mảnh vỡ linh hồn của Abeline Staverk nhắm mắt lại.
'Thất bại rồi.'
Thực ra bà ta cũng biết chuyện sẽ thành ra thế này. Đặc tính của bà ta hấp thụ mọi ma pháp, nhưng không thể thắng nổi "Thể Chất Thiên Cơ Tự Nhiên".
Ngay cả khi cậu thiếu niên kia chìm vào thế giới do bà ta kiến tạo, bà ta cũng không thể kháng cự một cách tử tế.
'Không ngờ lại được tận mắt chứng kiến vận mệnh chỉ có trong truyền thuyết...', ngủ yên dưới dạng mảnh vỡ suốt 50 năm, thế giới đã thay đổi quá nhiều.
Một thiếu niên mang vận mệnh đặc biệt.
Đứa Con Của Sao.
Và những thiếu nữ nhận được phước lành của thiên thượng.
Mảnh vỡ linh hồn của Abeline Staverk thu vào tầm mắt cảnh tượng cuối cùng: Fullame và Baek Yu-seol ôm lấy nhau rồi biến mất trong cột sáng.
Họ sẽ trở về hiện thực, tiếp tục những ngày tháng bình thường như ngày hôm qua. Sẽ khóc, sẽ cười, đôi khi giận hờn cãi vã, nhưng rồi vẫn sẽ cùng nhau trải qua những ngày hạnh phúc.
'Thật đẹp đẽ, nhưng cũng thật đáng thương.'
Tại sao ông trời lại buộc hai người họ vào mối duyên nợ định mệnh này?
Nếu thần linh có thật, rốt cuộc ngài đang toan tính điều gì?
Thật đáng tiếc, bà ta không thể trực tiếp nhìn thấy tương lai mà họ sẽ vẽ nên.
'Ta... giờ sẽ tan biến thôi.'
Bà ta cảm nhận được sự tồn tại của mình đang dần phai nhạt.
Cái giá phải trả cho việc dám hấp thụ Đứa Con Của Sao, liệu có thể coi là rẻ không nhỉ?
Ngay từ đầu, một mảnh vỡ linh hồn pháp sư quèn như bà ta mà dám động vào một tồn tại vĩ đại như thế đã là quá sức rồi.
Có lẽ ngay từ khoảnh khắc nảy sinh ý định hấp thụ cô bé, vận mệnh này đã được định đoạt.
Dù vậy, bà ta vẫn thấy thỏa mãn. Vì đã được tận mắt chứng kiến "Thế giới của cô ấy".
Một thế giới vĩ đại, đáng kinh ngạc và tuyệt đẹp. Dù không hề tồn tại mana, nhưng chỉ với một nguồn năng lượng là điện, họ đã xây dựng nên một nền văn minh vượt xa Aether World. Thế giới huyền bí mang tên Trái Đất.
'Đây chính là quê hương của Đứa Con Của Sao.'
Nếu cảnh tượng cuối cùng được nhìn thấy là thế giới xinh đẹp kia, thì cái chết này cũng không tệ lắm đâu. Nghĩ vậy, mảnh vỡ linh hồn của Abeline Staverk nhắm mắt xuôi tay.
Nặng trĩu, mí mắt nặng như đeo chì.
Dù có cố dùng sức để mở ra thì nó cũng chẳng thèm nhúc nhích.
Nghĩ kỹ lại xem nào.
Mí mắt đã không muốn động đậy, thì việc quái gì phải cố mở ra chứ?
Sao phải làm trái ý cơ thể làm gì?
'Buồn ngủ chết mất...'
Fullame định mở mắt nhưng rồi lại bỏ cuộc, buông xuôi ý thức.
“Suỵt, ăn khẽ thôi. Bị phát hiện ăn trong phòng bệnh là to chuyện đấy?”
“Cậu ăn nhiều hơn tớ đấy nhé?”
“Tớ, tớ sợ cậu ăn không kịp thì sẽ rắc rối nên...”
“Chẳng rắc rối tẹo nào.”
“Ơ ơ. Cái đó tớ định ăn mà... À không.”
Định buông xuôi, nhưng không thành.
Tiếng thì thầm ồn ào cứ vo ve bên tai và mùi hương pizza nồng nàn xộc vào mũi đã đánh thức tâm trí Fullame.
Bật dậy!
Cuối cùng không nhịn nổi nữa, cô bật dậy, trừng mắt nhìn.
Dù toàn thân đau nhức dữ dội nhưng chút đau đớn cỏn con đó không thể ngăn cản cơn thịnh nộ.
“Mấy người, làm cái trò gì đấy hả?”
Khựng.
Giọng nói trống rỗng của Fullame vang lên, Eisel và Anella đang ngồi giữa phòng bệnh xơi pizza liền tròn mắt, đứng hình.
Sự im lặng ngượng ngùng bao trùm.
Eisel xấu hổ vì bị bắt quả tang ăn đồ nặng mùi trong phòng bệnh, cúi gằm mặt xuống đỏ lựng cả tai, còn Anella thì cười gượng gạo bao biện:
“C-Cái đó... Tớ không biếttt... Tớ không biết là không được ăn pizza trong phòng bệnh...”
Anella đã sống một cuộc đời hoàn toàn tách biệt với người bình thường. Từ nhỏ đã trở thành Hắc Ma Nhân, sống lay lắt qua ngày trong những tàn tích đổ nát, làm sao cô bé có kiến thức thường thức về bệnh viện được.
Thế nên, khi cô bé mang pizza đến phòng bệnh của Fullame với danh nghĩa đi thăm bệnh, Eisel đã mắng cho một trận...
Nhưng trớ trêu thay, pizza lại là món ăn chân ái của Eisel. Kết quả là cô nàng không cưỡng lại được sự cám dỗ từ chiếc pizza mà Anella đưa ra, và dẫn đến tình cảnh hiện tại.
“Lạy chúa...”
Fullame thở dài thườn thượt.
“Ăn đi. Đừng có nhìn ngó nữa. Chết đi sống lại rồi thì cái bánh pizza có là gì?”
“Ưm...”
Trong khi Anella ngây thơ vô số tội ngồi nhồm nhoàm miếng pizza, Eisel và Fullame im lặng một lúc. Eisel không ăn nữa mà lùi ra xa một chút.
Cô nàng không muốn làm thêm chuyện gì mất mặt nữa.
“Haizz...”
Fullame nằm phịch xuống giường, nhìn lên trần nhà.
“Cơ thể cô thấy sao rồi?”
Eisel kéo ghế ngồi cạnh giường hỏi, Fullame lắc đầu.
“Không. Đau nhức khắp người như muốn chết đi được. Chắc già rồi.”
“...Cô mới mười bảy tuổi thôi mà?”
“Già trong tâm hồn ấy.”
Cũng chẳng sai.
Nếu cộng cả kiếp trước và kiếp này lại thì tuổi của cô cũng kha khá rồi.
“Nyam.”
Trong lúc Anella thiếu đánh đang nhai pizza chóp chép, Eisel từ từ kể lại câu chuyện.
“Tôi ngủ bao lâu rồi?”
“Khoảng ba ngày...”
“Thế à.”
Khoảng thời gian nói ngắn thì cũng ngắn, nhưng họ đã lập nhóm, tự mình điều tra về lời đồn Tháp số 7 và trải qua bao nhiêu chuyện.
Biết được sự thật về thế giới ẩn giấu trong Học viện Stella, chạm trán vô số lời đồn và ma quỷ trú ngụ ở đó, và cuối cùng là đối mặt với Hắc Ma Nhân và giành chiến thắng.
“Trong lúc tôi ngủ, chuyện gì đã xảy ra?”
Hậu truyện của sự kiện.
Eisel bắt đầu chậm rãi kể.
0 Bình luận