Ăn sáng xong ở khách điếm, tâm trạng A Thanh khi xuất phát đi Trường Bạch Sơn hôm nay cũng vui vẻ, sảng khoái và yêu đời vô cùng.
Bởi vì vận may đeo bám cả ngày hôm qua có vẻ vẫn sẽ tiếp diễn hôm nay.
Nhìn xem, lại có kẻ bám đuôi kìa.
Hôm nay lại được khởi động buổi sáng rồi đây?
Quả nhiên, giác quan nhạy bén của A Thanh đã phát hiện ra một nhóm người đang bám theo phía sau.
Nếu là khách du lịch hay thương nhân bình thường thì chẳng có lý do gì phải lén lút bám đuôi.
Thà rằng chạy lên hỏi: Cô đi đâu đấy, có muốn đi cùng không, bọn tôi bao cơm, như thế còn tự nhiên hơn.
Nên đám người cố tình giữ khoảng cách và giả vờ không quen biết kia chắc chắn không có ý đồ tốt đẹp gì.
A Thanh vuốt ve Lữ Bố sột soạt.
Giỏi lắm con trai, Lữ Bố nhà ta chỉ cần đứng yên cũng có khả năng "khiêu khích diện rộng", lôi kéo lũ cướp về như nam châm ấy nhỉ?
Rời Phủ Thuận khoảng nửa canh giờ, bên phải con đường hiện ra một hồ nước lớn.
Đó là Hồ Tịnh Nguyệt, mặt hồ đóng băng trắng xóa giữa cái lạnh khắc nghiệt của đất Liêu Ninh, tạo nên khung cảnh hoang sơ và tĩnh mịch.
Đi dọc theo bờ hồ đóng băng một lúc, đến cuối hồ sẽ gặp ngã ba đường, một hướng đi về phía đất Mãn Châu, một hướng đi về huyện Hoàn Nhân.
Ồ, bọn cướp chọn chỗ này để ra tay à.
A Thanh nhìn thấy bóng người đứng lù lù ở ngã ba đường, khẽ mỉm cười.
Rời thành phố khoảng hơn nửa canh giờ, lại còn đi sâu vào đường núi vắng vẻ.
Xa hơn nữa thì đường về nhà sau khi "hành sự" sẽ xa quá.
Nên đây đúng là địa điểm lý tưởng để bọn cướp lộ mặt.
A Thanh cố nén sự phấn khích, giảm tốc độ và thong thả tiến lại gần.
Người đứng ở ngã ba đường là một cặp nam nữ.
Người nữ thì không có gì đặc biệt.
Nhưng người nam thì khá ấn tượng.
Hắn đeo lỉnh kỉnh đủ loại kiếm bên hông trái phải, sau lưng vác hai cây thương dài chĩa lên trời như ăng-ten, tóm lại là trên người dính đầy binh khí như cái giá treo vũ khí di động.
Trông cũng ra dáng cao thủ đấy.
Nhưng nghĩ lại thì, việc quái gì phải mang vác lỉnh kỉnh thế cho mệt?
Nếu tinh thông mọi loại binh khí thì vớ được cái gì dùng cái đó là xong, cần gì mang nhiều thế.
Hay là hắn luyện từng loại binh khí một? Một loại luyện thành cao thủ đã khó, lại còn chơi kiểu "bắt cá nhiều tay" thế này thì bao giờ mới thành tài?
Dù sao thì, nhìn bộ dạng đó mà đoán biệt hiệu, chắc là Thập Binh Quỷ?
Tùy theo cảnh giới, nếu cao thủ hơn thì là Bách Binh Quỷ, hoặc nếu danh chấn thiên hạ thì có thể tiến hóa thành Vạn Binh Quỷ cũng nên.
A Thanh rất thong dong.
Đứng trước kẻ địch mà còn suy nghĩ vẩn vơ thế này chứng tỏ nàng đang rất dư dả thời gian và tự tin.
Đương nhiên là phải tự tin rồi.
Ta là cao thủ Hóa Cảnh, mà không phải Hóa Cảnh thường đâu nhé, là Siêu Việt Hóa Cảnh, nếu phân loại kỹ thì có thể coi là Chuẩn Huyền Cảnh, một cao thủ đặc biệt nằm ngoài quy chuẩn thông thường.
Cỡ Hóa Cảnh thì ta cân tất.
Chẳng lẽ tự nhiên lại có một cao thủ Huyền Cảnh từ trên trời rơi xuống chặn đường ta?
A Thanh cố nén sát khí đang chực trào ra.
Cảm giác tay buổi sáng! Một buổi sáng tràn đầy năng lượng!
Sức mạnh mời gọi máu tanh!
Và ta cảm thấy mình đang rất mạnh mẽ!
A Thanh với tâm trạng hưng phấn tiến lại gần hai người đó.
Khi A Thanh dừng lại trước mặt họ, nàng tự hỏi lần này bọn cướp sẽ phun ra câu thoại gì đây?
Ngựa đẹp đấy, đưa đây? Hay lại là bài ca rượu mời rượu phạt? Hay là chân đau quá cho đi nhờ? Hay là một câu thoại mới mẻ độc đáo nào đó?
Và quả nhiên, một câu nói hoàn toàn bất ngờ, vô cùng mới mẻ vang lên.
『 Thiên Hoa Kiếm, đúng không? 』
A Thanh khựng lại. Sao ở đây lại có người nhận ra ta ngay lập tức?
「 ……Ngươi là ai? 」
『 Không cần cảnh giác thế. Cao thủ Hóa Cảnh mà lại che mặt, đeo đại kiếm, lại có tin đồn là... khụ khụ, xin lỗi, dù tin đồn thế nào thì nói trước mặt phụ nữ cũng không hay. Nên ta đoán chắc là Thiên Hoa Kiếm thôi. 』
『 Hự! 』
Tiếng kinh ngạc lớn vang lên.
Không phải A Thanh.
Là người phụ nữ đứng bên cạnh người đàn ông với vẻ mặt vô cảm và chán chường nãy giờ.
『 Thiên Hoa Kiếm? Cô là Thiên Hoa Kiếm thật sao? Oa, trời đất ơi, được nhìn thấy Thiên Hoa Kiếm bằng xương bằng thịt. Thật thần kỳ. 』
Người phụ nữ cúi đầu chào cộp.
『 Tôi là Công Lương Tư Doãn. Tôi đã xem màn ăn uống hào sảng của cô. Tôi cứ tự tin mình là vô địch về khoản ăn uống, nhưng nay mới biết núi cao còn có núi cao hơn, tôi đã được mở rộng tầm mắt. Xin hãy coi tôi là hậu bối trên con đường Thực Đạo và cứ gọi tôi là Tư Doãn. 』
Mặc kệ phản ứng của người phụ nữ, tim A Thanh rơi bịch xuống đất.
Hắn không biết ta là Tây Môn Thanh rồi mới đoán ra cảnh giới Hóa Cảnh.
Hắn nhìn thấy một cao thủ Hóa Cảnh có đặc điểm giống ta nên mới đoán là Tây Môn Thanh.
Tức là, hắn đã nhìn thấu cảnh giới của ta ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Khi nào chứ?
Hôm qua ta có dùng Cương Khí quậy tưng bừng thật, nhưng đâu có bộc lộ Thần, nên bảo là Siêu Tuyệt Đỉnh nghe còn có lý, chứ đùng cái phán là Hóa Cảnh thì lạ quá.
Tức là, chỉ cần nhìn qua là biết cảnh giới.
Cảnh giới nào mới làm được điều đó?
「 Cái đó, xin hỏi, ngài có phải là cao thủ Huyền Cảnh không ạ? 」
A Thanh luôn tuân thủ nguyên tắc: Mạnh với kẻ yếu, yếu với kẻ mạnh.
Gặp kẻ mạnh là co vòi lại, gặp kẻ yếu là vênh mặt lên, đúng chuẩn tiểu nhân đắc chí đáng xấu hổ!
Nên thái độ của A Thanh lập tức trở nên khúm núm.
『 Huyền Cảnh thì đúng, nhưng cao thủ thì không. 』
Cái gì thế này, nói tiếng người đi cha nội.
Huyền Cảnh mà không phải cao thủ thì ai là cao thủ?
Khác gì Chủ tịch tập đoàn lớn bảo: "Tôi là chủ tịch thật nhưng tôi không giàu".
『 Ta bước chân vào Huyền Cảnh đã mười năm rồi. Và trong mười năm đó, ta không tiến thêm được nửa bước, thế thì sao gọi là cao thủ được. 』
「 Ơ, ra là thế ạ. 」
『 Thậm chí ta còn nghi ngờ mình không phải đang ở Huyền Cảnh mà là lạc vào một cảnh giới quái quỷ nào đó. Giống như kiểu dễ dàng đạt đến Siêu Tuyệt Đỉnh thì dễ bị Tẩu Hỏa Nhập Ma ấy. Cái giá phải trả là con đường lên cảnh giới tiếp theo, Thoát Ma, khó khăn gấp bội. 』
Tự nhiên lại thành buổi tâm sự mỏng.
Nhưng A Thanh đang co rúm trước Huyền Cảnh nên đành im lặng lắng nghe hắn than thở.
『 Ta cũng thế đấy. Sao ta lên Huyền Cảnh dễ thế không biết. Lên xong rồi thì tắc tịt, không nhích thêm được tí nào. 』
Ừm. Thế là bình thường mà?
Thường thì một cảnh giới cũng chia ra Sơ kỳ, Trung kỳ, Hậu kỳ, nhưng đến tầm Huyền Cảnh thì sự phân chia đó trở nên vô nghĩa vì khoảng cách quá lớn.
Sư phụ từng bảo, lên đến Huyền Cảnh rồi thì tiến một bước còn khó hơn tất cả quá trình tu luyện trước đó cộng lại.
『 Vì thế sau một hồi suy ngẫm, ta đi đến kết luận là phải thu thập càng nhiều võ công càng tốt. Nên ta đang đi học võ công đây. 』
A Thanh nuốt nước bọt ực.
Cái này, kết luận thì không sai, nhưng hành động để thực hiện cái kết luận đó có vẻ hơi... sai sai.
「 Ơ, ngài đi học võ công, ý ngài là... theo cách tôi đang hiểu đúng không ạ? Vì thường thì người ta đâu có truyền võ công cho người ngoài? Nhất là người trong môn phái, thà chết chứ không chịu để lộ bí kíp. 」
『 Ta cứ tưởng bọn họ chỉ nói mồm thế thôi, ai ngờ bọn họ thà chết thật. Nhưng cũng có người chịu dạy thì ta tha cho, chắc vì thế mà giang hồ đồn đại về ta. Gọi là Cường Đoạt Ma hay gì đó. 』
Mặt A Thanh méo xệch.
Chết tiệt.
Tưởng cướp ngựa, hóa ra là cướp võ công.
Lại còn là tên cướp võ công đạt cảnh giới Huyền Cảnh.
Không, đường đường là Huyền Cảnh mà lại đi làm cướp à?
Đi đường gặp Huyền Cảnh, có vô lý quá không vậy!
A Thanh thấy oan ức.
Đương nhiên là oan ức rồi.
Huyền Cảnh đâu phải loại người gặp ngoài chợ?
Giang hồ đồn đại chính thức chỉ có chín người đạt Huyền Cảnh, dù thực tế chắc chắn nhiều hơn.
Nhưng cả cái Trung Nguyên rộng lớn này chỉ có chín người được xác nhận, thì cả đời người bình thường có khi chẳng gặp được mống nào.
Có người bảo ở Hoàng cung cũng bị đánh cho thừa sống thiếu chết đấy thôi?
Thì đó là Hoàng cung, nơi tập trung quyền lực tối cao, có Huyền Cảnh trấn giữ là chuyện bình thường.
Nhưng ở cái đường núi khỉ ho cò gáy này, tự nhiên lòi ra một ông Huyền Cảnh đòi cướp võ công?
Chuyện hoang đường không thể tưởng tượng nổi.
Nhưng chuyện đó đang xảy ra sờ sờ trước mắt.
『 Cũng có vài cái tên khác, nhưng giờ ta đang đóng vai Cường Đoạt Ma, nên ta chính là Cường Đoạt Ma đây. 』
Và A Thanh là ai.
Là con trộm võ công chuyên nghiệp nhờ cái Bảng Trạng Thái thần kỳ, trộm mà khổ chủ không hề hay biết, Siêu trộm võ công, thực tế cũng là đệ tử Thần Thâu.
Tức là, đây là cuộc gặp gỡ định mệnh giữa Trộm Võ Công và Cướp Võ Công.
Biết đâu là duyên phận?
『 Đừng nghĩ xấu cho ta quá. Ta cũng đang tuyệt vọng lắm rồi. Ta cũng có liêm sỉ đấy, nên ta cho đối thủ cơ hội tấn công thoải mái một lần. Coi như trả tiền học phí thì hơi quá, nhưng được giao đấu với cao thủ Huyền Cảnh cũng là trải nghiệm quý báu mà, đúng không? 』
Vốn dĩ người có liêm sỉ thì ai lại đi cướp võ công của người khác.
Nhưng bảo là được giao đấu với Huyền Cảnh là trải nghiệm quý báu thì không sai.
Thậm chí bên thách đấu còn được quyền tung hết sát chiêu để bảo vệ mạng sống và võ công của mình.
Đây có thể coi là chút lương tâm còn sót lại, một mảnh lương tâm hình tam giác bé tí xíu còn sót lại trong cái hình tròn lương tâm đã bị mài mòn của Cường Đoạt Ma.
Tất nhiên, dù có thế thì vẫn là loại vô lương tâm.
Trên đời này có ai lại đi phản bội sư môn, bán đứng võ công để giữ mạng chứ.
Nên A Thanh cũng làm vẻ mặt bi tráng—
Ừm, bán cái gì bây giờ nhỉ?
Thái Âm Ngọc Nữ Thần Công biến nam thành nữ có vẻ hợp lý đấy, ưm, nhưng mà có cần xin phép tên họ Tuyết không nhỉ?
Chắc hắn sẽ bảo: "Cứ tự nhiên, đằng nào cũng là võ công của kẻ thù bị ta diệt môn rồi, quan tâm làm gì".
Khoan đã, lỡ tên Huyền Cảnh này luyện xong biến thành nữ nhân rồi quay lại trả thù thì sao……
Thấy A Thanh đắn đo, Cường Đoạt Ma giục giã.
『 Nào, chuyện đã đến nước này rồi thì câu giờ làm gì nữa? Nào, muốn ta dùng gì để tiếp chiêu? Kiếm? Thương? Đao? Nguyệt Đao? Côn? Ngươi dùng kiếm thì ta dùng kiếm tiếp chiêu cũng được, hay là nhân cơ hội này thử đối đầu với loại binh khí lạ nào đó cho biết mùi đời? Gì cũng được. Chọn đi? 』
Nghe được câu này mừng như bắt được vàng.
A Thanh vội vàng trả lời ngay tắp lự.
「 Vậy, xin ngài dùng Quyền tiếp chiêu ạ. 」
Ngay lập tức, lông mày Cường Đoạt Ma nhăn tít lại.
『 Này, ngươi không có lương tâm à? Quyền cái khỉ mốc gì? Ta chưa bao giờ học mấy cái tạp kỹ đấm đá đấy, có vũ khí xịn tội gì thằng ngu nào lại đi đánh tay không? 』
「 Ơ, ngài bảo chọn gì cũng được mà. 」
『 Ta bảo chọn binh khí, chứ dùng quyền cước thì ta vác cái đống sắt vụn này theo làm gì cho nặng người? 』
「 Nhưng mà Quyền pháp là nền tảng để con người khám phá bản thân, xét theo nghĩa đó thì— 」
『 Bớt văn vở đi. Ngươi thấy Quyền pháp là dễ xơi nhất nên định giở trò khôn lỏi chứ gì. 』
A Thanh chửi thầm trong bụng.
Chết tiệt, không lừa được rồi.
1 Bình luận