Tập 01

Chương 18 Tiến và Hầm ngục

Chương 18 Tiến và Hầm ngục

Vào hầm ngục sao?

Tôi hoàn toàn tán thành!

Tuyệt vời. Vì mọi người đều đã làm việc chăm chỉ, nếu tôi nói tôi sẽ đi cùng Karl từ giờ trở đi...

"Chúng ta sẽ lấy những người ở đây làm đội hình. Bao gồm tôi, Karl, Ferby*, và Tiểu thư. Bốn người chúng ta là vừa đẹp."

Ơ, thế thì hơi có vấn đề.

Không tính tên Hiệp sĩ đầu trọc, nhưng tôi không thể tránh mặt ông, Possell, ngay cả khi tôi muốn.

Và tôi cũng không thể cứ thế để mọi người hành động riêng lẻ được.

"Chúng ta thực sự cần nhiều người thế sao?"

"Vào hầm ngục với một đội bốn người là tiêu chuẩn rồi ạ."

Tôi biết điều đó.

Ở Soul Academy, chúng tôi lập một tổ đội bốn người với các NPC để vào hầm ngục.

Nhưng đó là đối với các hầm ngục có cấp độ phù hợp.

Thế này là quá sức. Quá sức rồi tôi nói cho mà biết!

Hầm ngục của Evans là một hầm ngục cỡ nhỏ đến trung bình có thể giải quyết từ sớm.

Ngay cả khi chỉ có Karl vào, hắn cũng có thể dễ dàng quét sạch nó.

Ở một nơi như thế này, có Possell, người mạnh hơn Karl, và Ferby, người mạnh ngang Karl, đi cùng tôi?

Đây đâu phải huấn luyện; nó trở thành chuyến tham quan ngắm cảnh cho tôi thì có.

Possell mỉm cười và nói thêm vài câu sau khi tôi thô bạo bày tỏ sự phàn nàn của mình.

"Đừng lo, thưa Tiểu thư. Đâu phải chúng ta chỉ vào hầm ngục một lần. Từ giờ trở đi, chúng ta sẽ đi thường xuyên đến mức người sẽ thấy phát ngán luôn ấy chứ. Nên hãy coi lần đầu tiên này là trải nghiệm học tập đi ạ."

Khi tôi cảm thấy nhẹ nhõm vì đây không phải là cơ hội duy nhất, một cơn ớn lạnh đột nhiên chạy dọc sống lưng.

Phát ngán ư? Họ định ra vào cái hầm ngục này bao nhiêu lần thế?

Hầm ngục Evans đâu phải nơi thích hợp để cày cuốc (farming)!

Cấu trúc phức tạp, và phần thưởng từ quái vật chẳng ngon lành gì. Một khi lấy được Cây Chùy của Ruel, chẳng có lý do gì để quay lại cả!

Đi qua nơi đó lặp đi lặp lại sao?

Là một người tự coi mình là game thủ kỳ cựu, điều này không thể chấp nhận được!

Dù nghĩ thế trong lòng, tôi không thể nói toạc ra được.

Tôi không thể nói về chuyện cày cuốc, phần thưởng hay cày cấp (grinding) với những người sống ở thế giới này.

Gần đây, tôi đã xoay sở xây dựng được một hình ảnh tương đối tử tế trong mắt các hiệp sĩ, và tôi không muốn họ nghĩ tôi bị điên lần nữa.

Vì thế, tôi chỉ gật đầu mà không nói gì.

Thôi thì, hầm ngục vẫn là hầm ngục.

Cứ lên cấp rồi biến khỏi đây thôi.

Ngay khi chúng tôi bước qua lối vào hầm ngục, khung cảnh thay đổi.

Đồng cỏ tươi sáng đung đưa trong gió thu biến mất, thay thế bằng bóng tối dày đặc đến mức khó nhìn thấy dù chỉ một bước phía trước.

Một trong những hiệp sĩ thắp đuốc lên, và chỉ khi đó khung cảnh ẩm ướt và u ám của hang động mới hiện ra.

Có lẽ vì tôi đã thấy rất nhiều cảnh quan hầm ngục qua màn hình trước đây.

Mặc dù tôi thực sự đang ở trong một hầm ngục, tôi chẳng thấy có gì đáng ngạc nhiên về nó cả.

Nếu có thì, nó quen thuộc đến mức nhàm chán.

"Tiểu thư, chúng tôi sẽ lo phía trước và phía sau, nên người có thể quan sát hầm ngục từ trung tâm."

Cho đến ngay trước khi vào hầm ngục, Possell và các hiệp sĩ vẫn còn tán gẫu những chuyện tầm phào.

Nhưng ngay khi bước vào trong, biểu cảm của họ trở nên nghiêm túc, như thể họ là những người khác hẳn.

Nhìn những khuôn mặt kiên quyết của họ, như thể họ sẽ không lơ là cảnh giác dù chỉ một giây, cảm giác thật kỳ quặc.

Thật lòng mà nói, chẳng phải họ có thể dọn dẹp cái hầm ngục này chỉ bằng chân thôi sao?

Có thực sự cần thiết phải căng thẳng thế không?

À, là vì có tôi ở đây sao?

‘Chỉ huy, ông có biết đường không?’

"Này, Possell, ông biết đường không đấy?~"

"Tôi chưa chắc lắm, nhưng chúng ta sẽ tìm ra thôi. Tiểu thư, hãy nhớ điều này. Ngay cả cùng một hầm ngục cũng có thể có hàng chục mô hình khác nhau. Đừng đánh giá quá cao trí nhớ của người, ngay cả khi đó là hầm ngục người đã chinh phục trước đây."

Ta biết thừa. Ta là người đã viết hướng dẫn (guide) cho tất cả các hầm ngục trong Soul Academy đấy.

Lúc đó, tôi làm vậy để thu hút người chơi mới đến với cái game đang chết dần chết mòn này, ai mà ngờ kinh nghiệm đó lại có ích vào một ngày nào đó chứ.

"Có tổng cộng chín con đường khác nhau trong Hầm ngục Evans. Để phân biệt chúng..."

Không, sai rồi.

Có tổng cộng mười hai mô hình, mặc dù một vài con đường trông có vẻ giống nhau khi nhìn lướt qua. Trong số đó, hai mô hình thử thách hơn nhưng mang lại phần thưởng tốt hơn.

Và tôi tin rằng hầm ngục này là một trong những trường hợp có độ khó cao hơn đó.

"Quái vật chúng ta sẽ gặp chủ yếu là loại goblin. Tuy nhiên, đừng đánh giá thấp chúng. Khi chúng lập thành nhóm, chúng có thể khá đáng sợ đấy."

Điều này đúng.

Mặc dù đôi khi những sinh vật kỳ lạ xuất hiện, nhưng chủ lực của Hầm ngục Evans là goblin.

Không giống như những con xuất hiện ngoài đồng, lũ goblin trong hầm ngục khá nguy hiểm.

Riêng lẻ thì chúng có thể được coi là loại quái vật yếu nhất, nhưng khi chúng tập hợp lại thành bầy thì lại là chuyện khác.

Lũ goblin này, có khả năng săn mồi theo nhóm, mang lại một cơ hội nhân từ cho những tân thủ ngáo ngơ tìm cách hoàn tiền game.

"Vì đây là lần đầu tiên của người, xin hãy cứ đi theo và quan sát cách chúng tôi xử lý mọi việc."

‘Hiểu rồi.’

"Được thôi.~"

Hừm. Trong trường hợp đó, tốt nhất là từ bỏ thử thách của Ruel hôm nay.

Với Possell ở bên cạnh, sẽ rất khó để hành động bốc đồng.

Thêm vào đó, với bản đồ độ khó cao hơn, những điều bất ngờ có thể xảy ra.

Tôi nên hài lòng với việc trải nghiệm hầm ngục hôm nay.

Và đây là cơ hội tốt để kiểm tra xem hầm ngục thực tế khác biệt thế nào so với những gì tôi nhớ.

Cách các hiệp sĩ giải quyết hầm ngục giống những gã đồ tể hơn là nhà thám hiểm.

Khi một con goblin xuất hiện, nó bị chém làm đôi cùng với áo giáp của nó.

Họ lao qua bẫy goblin bằng thân mình, chẳng thèm quan tâm đến ma pháp hay mũi tên, như thể những thứ đó là vô nghĩa.

Tóm lại, đó là cách tiếp cận dùng sức mạnh thô bạo dựa trên chỉ số vượt trội của họ.

Mặc dù các hiệp sĩ đã thông báo cho tôi về các chiến thuật cơ bản khác nhau để chinh phục hầm ngục, hành động của họ lại chẳng ăn nhập gì với lời hướng dẫn, khiến bài học của họ thiếu thuyết phục vô cùng.

Các thầy giáo kính mến, tôi có thể không biết nhiều về việc dạy học, nhưng thế này có vẻ hơi sai sai đấy!

‘Chỉ huy Hiệp sĩ...’

"Possell ngốc nghếch. Ông thực sự gọi cái này là học tập khi các ông chỉ đập nát mọi thứ sao?~"

Đây là câu hỏi thành thật xuất phát từ sự tò mò thực sự.

Làm sao có thể gọi là huấn luyện khi các ông cứ ủi phẳng mọi thứ như thế?

Chẳng phải sẽ có lợi hơn nếu đấu tập trong nội bộ hiệp sĩ đoàn sao?

Xét đến cấp độ cao của các ông, các ông thậm chí sẽ chẳng nhận được bao nhiêu kinh nghiệm từ việc này, đúng không?

"Chúng tôi làm thế này vì đây chỉ là tầng một của hầm ngục. So với cấp độ của chúng tôi, hầm ngục này quá yếu, nên chúng tôi chỉ lướt qua tầng một và tầng hai thôi."

Mặc dù độ khó của Hầm ngục Evans tăng lên từ tầng ba, nhưng chẳng phải tất cả đều na ná nhau sao?

Thôi được rồi, tôi cho là tôi có thể hiểu nếu đây là cách các ông thường làm.

"Chỉ huy Hiệp sĩ, vì chúng ta đã ở đây rồi, tại sao không để Tiểu thư trải nghiệm việc chinh phục hầm ngục?"

Khi tôi đang nói chuyện với Possell, Karl xen vào với một đề nghị.

"Cậu đang nói đến tầng một và tầng hai à?"

"Vâng. Tự mình trải nghiệm luôn là cách tốt nhất để học hỏi. Với chúng ta ở bên cạnh, sẽ không có rủi ro nào, và tôi nghĩ đây là cơ hội hoàn hảo."

"Thế sao? Đó là một đề nghị hay để thay đổi không khí đấy. Tiểu thư, người nghĩ sao?"

Ồ, vậy là các người đang yêu cầu ta dẫn đầu cuộc tấn công ở tầng một và tầng hai sao?

Hà, yêu cầu đó chẳng phải quá dễ dàng sao?

Tôi đã chinh phục Hầm ngục Evans vô số lần.

Mỗi lần tôi luyện một nhân vật dùng vũ khí cùn, tôi đều đến đây và cày nát nó. Số lần tôi làm điều đó chắc chắn vượt quá một ngàn.

'Được thôi. Làm nào.'

"Được thôi, ta sẽ dẫn đầu. Đi theo ta, lũ lười biếng.~"

"Có một cái bẫy luộm thuộm ở bên phải. Đừng thèm giẫm lên nó, cứ phá hủy nó đi."

"Khi rẽ qua góc đó, sẽ có bốn con goblin ngu ngốc và hôi hám thậm chí còn chẳng biết mình đã bị phát hiện. Possell, tên cục súc ngốc nghếch, lao lên và nghiền nát chúng đi."

"Tên hói, có mấy tên biến thái đang nhắm phục kích từ phía sau đấy, xử lý chúng đi."

Lucy, dẫn đầu cuộc thám hiểm hầm ngục, là một chỉ huy lão luyện.

Cô tìm ra con đường chính xác mà không mắc một sai lầm nào, chưa bao giờ gặp khó khăn trong việc phát hiện bẫy, và không bỏ lỡ bất kỳ cuộc phục kích hay tấn công bất ngờ nào từ quái vật.

Đó không chỉ là trinh sát bình thường.

Thay vì gọi là dự đoán hay nhìn xa trông rộng, gọi đó là tiên tri thì phù hợp hơn.

Ban đầu, các hiệp sĩ không tin tưởng sự chỉ huy của Lucy.

Làm sao một người dẫn đầu cuộc đột kích hầm ngục lần đầu tiên có thể đưa ra chỉ dẫn đúng đắn được?

Họ mong đợi cô sẽ trải qua nhiều lần thử sai, sẽ thất bại liên tục.

Thường thì là như thế.

Đề nghị của Karl để Lucy nắm quyền chỉ huy, ngay từ đầu, được đưa ra với kỳ vọng về những thất bại như vậy.

Còn nơi nào khác để có cơ hội trải nghiệm thất bại trong một môi trường an toàn và học hỏi những phương pháp tốt hơn từ các chuyên gia chứ?

Các hiệp sĩ sẵn sàng chịu đựng gian khổ vì sự trưởng thành của Lucy.

Nên ngay cả khi mệnh lệnh của Lucy ban đầu chính xác, các hiệp sĩ cho rằng đó là may mắn của người mới bắt đầu.

Họ nghĩ cô chỉ may mắn thôi. Rằng cô đã đoán đúng một cách tình cờ.

Nhưng khi điều đó xảy ra hai lần, ba lần, và thành công nối tiếp thành công, rõ ràng đó không chỉ là may mắn.

Dù ai đó có may mắn đến đâu, việc chọn đúng câu trả lời từ nhiều lựa chọn lặp đi lặp lại là điều không thể.

Một lần thành công có thể là ngẫu nhiên, nhưng thành công liên tục cho thấy sự tất yếu.

Nói cách khác, sự thành công liên tục của Lucy chứng minh rõ ràng kỹ năng của cô.

"Này, Karl. Tiểu thư có nhận được phước lành nào liên quan đến hầm ngục không vậy?"

Ferby, được biết đến là Hiệp sĩ đầu trọc, thầm kinh ngạc mỗi khi Lucy ra lệnh.

Sự lãnh đạo rõ ràng và quyết đoán như vậy là điều mà chỉ một vài hiệp sĩ tài năng mới có thể đạt được.

Đối với một người vào hầm ngục lần đầu tiên mà thể hiện khả năng như vậy là phi thường!

Điều đó không thể giải thích bằng những từ ngữ thông thường.

Nó chỉ có thể được mô tả như một phép lạ của thần linh.

"Có thể là trường hợp đó."

Karl đồng ý với Ferby.

Nhận được hai phước lành cùng lúc là cực kỳ hiếm, nhưng đó là cách duy nhất để hiểu tình hình.

Nếu Tiểu thư thực sự sở hữu hai phước lành, cô ấy có thể trở thành một anh hùng huyền thoại.

Nhiều anh hùng nổi tiếng trong lịch sử đã có nhiều hơn một phước lành.

Khi Lucy dẫn dắt họ và dọn dẹp khoảng một nửa tầng một, Possell lên tiếng.

"Tiểu thư."

"Gì thế, Possell ngốc nghếch?~"

"Người có muốn tham gia chiến đấu không, không chỉ là chỉ huy?"

"Ông muốn ta đích thân chiến đấu sao?~"

"Vâng. Ban đầu, tôi nghĩ sẽ là quá sức nếu để người vừa quan sát dòng chảy của hầm ngục vừa chiến đấu. Nhưng thú thật, người đã vượt quá mong đợi của tôi. Có vẻ như người có nhiều tài năng hơn tôi đấy."

"Possell ngốc nghếch, có lẽ đó là do ông quá luộm thuộm thôi.~"

Mặc dù Possell khựng lại trong giây lát trước lời châm chọc của Lucy, ông sớm mỉm cười nhẹ nhàng.

So với tài năng mà Lucy vừa thể hiện, ông quả thực chẳng là gì.

"Vậy chúng ta hãy chuyển sang giai đoạn nâng cao hơn nhé. Tôi sẽ tạo ra một tình huống chiến đấu phù hợp cho người."

Mặc dù Possell có vẻ ngoài là một chiến binh vô tư và ồn ào, thực tế lại khác.

Ông ta giàu kinh nghiệm và dạn dày sương gió hơn bất kỳ ai. Đã lang thang qua vô số hầm ngục và chiến trường trong nhiều năm, người đàn ông trung niên này là một thực thể không thể bị xem thường trên lục địa này.

Vì kinh nghiệm dày dặn của mình, Possell thường tránh để người mới trải nghiệm thực chiến ngay lập tức.

Cho đến khi một người có thể thích nghi với bầu không khí ngột ngạt và nỗi sợ hãi vốn có của hầm ngục, họ không thể thể hiện kỹ năng thực sự của mình một cách đàng hoàng.

Nhưng Lucy là một ngoại lệ. Trong chưa đầy một giờ, cô đã thích nghi hoàn hảo với hầm ngục và đã chứng tỏ là một cá nhân có năng lực.

"Hãy bắt đầu bằng việc tích lũy kinh nghiệm đối đầu với goblin nào."

Như vậy, Possell quyết định để Lucy trải nghiệm chiến đấu trực tiếp.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!