Volume 02

Chương 2 Hồi 22: Khởi sự mở tiệm, Phần 1

Chương 2 Hồi 22: Khởi sự mở tiệm, Phần 1

[Cuộc Càn Quét Quái Vật, Ngày Thứ Năm & Xây Dựng Cửa Hàng, Ngày Thứ Nhất.]

“Ryoma, giúp bọn chị một chút với, nya~”

Trong giờ nghỉ trưa tại khu mỏ, Miya tìm đến chỗ tôi ngay sau khi tôi vừa nhận phần ăn và đang tìm chỗ nghỉ. Theo sau cô là Jeff, Asagi, Leipin và những người khác, ai nấy đều bê bết máu. Có chuyện gì xảy ra vậy nhỉ...

“Em tẩy mấy vết máu này đi được không? Mùi kinh quá, chị không chịu nổi nữa.”

“Máu goblin à? Lại có ai đó quẩy hơi quá rồi.”

Tôi nhanh chóng ra lệnh cho slime tẩy rửa của mình làm sạch cho cả bảy người.

“Phù, cuối cùng cũng sạch sẽ rồi... Slime tẩy rửa của Ryoma hữu dụng thật đấy.”

“Nhẹ cả người. Chứ vác bộ dạng lúc nãy đi lấy bữa trưa thì đúng là cực hình.”

“Thiệt tình, Jeff làm việc cẩu thả quá.”

“Tôi xin lỗi rồi mà...”

Sau khi cả bảy người lấy được bữa trưa, chúng tôi ngồi ăn và trò chuyện cùng nhau. Hóa ra họ vừa dọn dẹp một tổ goblin mới được phát hiện. Bọn chúng là những con sống sót từ lần trước, nhưng quy mô khá nhỏ, chỉ cần bảy người họ và vài mạo hiểm giả khác là đủ sức xử lý. Vấn đề xảy ra sau khi trận chiến kết thúc. Trong lúc dọn dẹp, Jeff đã dùng một cách khá “hoành tráng”: anh ta xiên các xác chết bằng ngọn thương của mình rồi ném tất cả vào cùng một chỗ.

“Cách đó tuy giúp đẩy nhanh tiến độ, nhưng đống xác chất lên lại không vững. Nó sụp xuống ngay lúc chúng tôi chuẩn bị quay về.”

Dù né được những cái xác rơi xuống, họ lại không thể tránh được máu văng ra tung tóe — Leipin thậm chí còn bị một cái xác đè trúng người.

“Đúng là một mớ hỗn độn...”

“Chuẩn luôn. Nếu không có Ryoma, bọn này đã phải ăn trưa và làm việc cả buổi chiều trong cái bộ dạng hôi hám đó rồi.”

“Thật đáng kinh ngạc khi cậu có thể tẩy sạch vết bẩn của goblin dễ dàng như vậy.”

“Cảm ơn mọi người nhiều ạ.”

Đúng lúc đó, tôi nhớ ra mình vẫn chưa nói với họ về việc mở tiệm giặt ủi.

“À mà, mọi người có nhớ em từng nhắc đến chuyện có thể sẽ mở dịch vụ giặt ủi không ạ?”

“Nhớ chứ. Có chuyện gì à?”

“Em quyết định sẽ làm thật đấy ạ.”

“Ồ, thật sao? Khi nào bắt đầu thế?”

“Cửa hàng thì chưa xong đâu ạ, nên chắc cũng còn một thời gian nữa. Giá cả thì như em đã nói hôm trước, 1 đồng xu đồng vừa.”

“Cửa hàng á? Cậu định mở một cửa tiệm hẳn hoi luôn à?”

“Vâng ạ. Em đã bàn bạc với một thương nhân cháu quen và quyết định làm lớn luôn. Em đã đăng ký với Hội Thương Nhân rồi, còn dùng tiền thưởng bắt cướp dạo trước mua luôn một mảnh đất nữa. Em sẽ thuê nhân viên từ hội hoặc nhờ vị thương nhân đó giúp đỡ, nên là vẫn có thể tiếp tục làm mạo hiểm giả.”

“Ra vậy. Thật ngạc nhiên khi một người trẻ như cậu lại sở hữu một cửa hàng, nhưng nghĩ lại thì cũng hợp lý. Anh và tất cả các mạo hiểm giả biết về khả năng của slime của cậu chắc chắn sẽ sử dụng dịch vụ này. Một dịch vụ độc đáo thế này thể nào cũng đồn đi nhanh lắm. Nếu ăn nên làm ra, cậu sẽ gặp khó khăn khi quán xuyến một mình đấy.”

“Dù không phải là không thể, nhưng cậu ấy sẽ chẳng còn thời gian để làm mạo hiểm giả.”

“Đúng vậy ạ. Quy mô ý tưởng hóa ra lại lớn hơn em nghĩ, nhưng emvẫn có thể tiếp tục làm mạo hiểm giả nên sẽ ổn thôi. Em sẽ báo cho mọi người ngày khai trương, nên hãy đến ủng hộ nhé. Sẽ có ưu đãi giảm giá cho những ai đi theo nhóm đông nữa ạ.”

“Ồ, thật á? Vậy thì mình phải rủ thêm người đi cùng mới được...”

“Ryoma ra dáng thương nhân rồi đấy, nya~”

“Cậu ấy vốn đã ăn nói lịch sự rồi, nên trông không hề lạc lõng chút nào.”

Chúng tôi vừa trò chuyện vừa ăn xong bữa trưa, sau đó lại tiếp tục công việc cho đến chiều.

■ ■ ■

“Đây là mảnh đất của cậu đấy, cậu Ryoma.”

“Nó lớn thật đấy ạ.”

Sau giờ làm, tôi đến chỗ ngài Serge để kiểm tra mảnh đất mình đã mua.

Trước mắt tôi là một tòa nhà hai tầng xiêu vẹo, nằm trên một lô đất có lẽ nhỏ hơn sân bóng chày thiếu nhi một chút. Chắc khoảng 20 mét nhân 40 mét nhỉ? Về diện tích thì có lẽ còn lớn hơn cả cửa hàng của ngài Serge.

Mà trên bản đồ trông nó nhỏ hơn mà nhỉ...

“Dù sao thì quán rượu trước đây cũng từng là một nhà trọ mà. Nó có cả phòng cho khách và một nhà kho nữa.”

“Cháu hiểu rồi... và cháu thực sự có thể tùy ý sử dụng nó chứ ạ?”

“Đúng vậy. Miễn là trong phạm vi mảnh đất này, cậu có thể tự do hành động. Cậu định bắt đầu công việc ngay hôm nay à?”

“Để xem nào. Cháu nghĩ hôm nay cháu sẽ dọn cỏ và bắt đầu phá dỡ.”

Tôi đưa slime dọn rác ra khỏi Nhà Không Gian và ra lệnh cho chúng ăn hết cỏ dại xung quanh tòa nhà. Thế là xong phần dọn cỏ.

Tôi vừa để mắt đến đám cỏ um tùm đang dần biến mất, vừa dựng một kết giới cách âm quanh tòa nhà rồi bắt đầu phá dỡ nó từng chút một từ trên mái xuống. Với sự cẩn trọng về tiếng ồn và an toàn, hàng xóm xung quanh sẽ không bị ảnh hưởng.

Sau khi phá hủy toàn bộ trần nhà, tôi dùng Phá Đá để biến các bức tường thành đất vụn. Tôi kiểm tra gạch vỡ, đồ đạc hỏng và đất vụn để đảm bảo chúng an toàn, sau đó đẩy tất cả ra ngoài và dọn dẹp bên trong.

Cuối cùng, tôi dùng Phong Cắt để tháo dỡ phần khung và các cột nhà còn sót lại.

Tất cả kiến thức xây dựng hạn hẹp của mình đều đến từ những công việc làm thêm đơn giản hồi trước... đáng lẽ là vậy. Nhưng khi đến thế giới này, mình đã được ban cho kiến thức tương ứng với cấp độ kỹ năng. Giờ đây, chỉ cần tập trung một chút là mình có thể phác thảo ngay một bản thiết kế đơn giản. Mình cũng biết cách phá dỡ để tòa nhà sụp đổ đúng ý muốn. Mọi việc trở nên dễ như trở bàn tay.

Kỹ năng Kiến trúc thật tuyệt vời. Ma thuật thật tiện lợi.

Trong khoảng một giờ, một nửa số cỏ dại trong lô đất đã được dọn sạch và một nửa tòa nhà đã bị phá dỡ. Nhưng trời đã bắt đầu tối nên tôi quyết định dừng tay.

Cần phải nói thêm, ngài Serge đã đứng xem suốt thời gian tôi làm việc. Ngài ấy chỉ biết đứng sững sờ, hết nhìn số lượng slime đông đảo lại kinh ngạc trước lượng ma lực dồi dào của tôi khi tôi giải quyết công việc một cách đầy hiệu quả.

■ ■ ■

[Cuộc Càn Quét Quái Vật, Ngày Thứ Sáu & Xây Dựng Cửa Hàng, Ngày Thứ Hai.]

Hôm nay là ngày cuối cùng của cuộc càn quét quái vật tại khu mỏ. Đã có rất nhiều chuyện xảy ra, nhưng cuối cùng ngài hội trưởng đã thông báo với tất cả chúng tôi rằng nhiệm vụ đã hoàn thành.

Tuy nhiên, trong tương lai tôi sẽ là người quản lý nơi này. Dù có bận rộn đến đâu, tôi cũng phải làm cho tử tế. Ít nhất, tôi nên đi tuần tra một lần mỗi tuần cho đến khi chuyển đi nơi khác. Khi tôi đang mải nghĩ, ngài hội trưởng gọi tôi lại.

“Ryoma, lại đây một lát.”

“Vâng ạ.”

“Đầu tiên, hôm nay làm tốt lắm. Đống xác quái vật hôm nay vẫn ở chỗ cũ. Với việc hoàn thành nhiệm vụ này, cậu đã được thăng lên hạng E. Ngoài ra... ta nghe quản gia nhà công tước nói nhóc sẽ quản lý khu mỏ này à?”

“Vâng, đúng vậy ạ.”

“Ta chắc là nhóc sẽ ổn thôi, nhưng hãy cẩn thận. Nếu thiếu người, cứ nói bất cứ lúc nào. Báo cáo tình hình cũng là việc của nhóc, hiểu chưa?”

“Cháu hiểu rồi ạ.”

“Mà công nhận, nhóc dám dứt ra khỏi nhà công tước để tự lập cũng gan đấy.”

“Cháu nhận ra mình đã được họ nuông chiều quá nhiều, nên cháu nghĩ mình nên chấn chỉnh lại bản thân ạ.”

“Cậu vẫn còn là một đứa trẻ, đừng cố quá sức. Nhân tiện... có thật là cậu đang kinh doanh dịch vụ giặt ủi bằng slime tẩy rửa của mình để làm việc đó không?”

“Là thật ạ. Ngài đã nghe chuyện đó rồi sao?”

“Tin này lan ra trong đám mạo hiểm giả làm nhiệm vụ này rồi đấy, biết không? Có vẻ như ai cũng đang mong nó khai trương. Đứa nào đứa nấy quần áo bẩn chất đống.”

“Cháu rất vui khi nghe điều đó. Cháu sẽ đẩy nhanh tiến độ xây dựng cửa hàng, phiền ngài chờ thêm một chút nữa ạ.”

“Được rồi. Còn một chuyện nữa ta muốn hỏi — ta cũng có thể sử dụng dịch vụ đó không? Và giá cả thế nào?”

“Dĩ nhiên ạ, bất cứ ai cũng có thể sử dụng. Chi phí là 1 đồng xu đồng vừa cho mỗi túi đồ do cửa hàng cung cấp. Ngoài ra còn có hai lựa chọn cho nhóm, bao gồm cả dịch vụ giảm giá.”

“Ồ? Vậy thì ta sẽ tập hợp các nhân viên của hội lại và hỏi xem có ai muốn tham gia không. ...Nói thẳng ra thì lợi ích sẽ lớn đến mức nào?”

“So sánh chi phí giặt đồ trong một tuần giữa lựa chọn cá nhân và lựa chọn nhóm lớn nhất, nó sẽ rẻ hơn khoảng 20% ạ.”

“Nhiều vậy sao?”

“Ban đầu đây chỉ là công việc cháu nghĩ ra để kiếm chi phí sinh hoạt tối thiểu giữa các nhiệm vụ, nên cháu định để giá rẻ. Giảm giá không chỉ áp dụng cho khách hàng lần đầu mà sẽ được áp dụng mỗi lần cho các nhóm, vì vậy sẽ rất có lợi nếu sử dụng dịch vụ với tư cách là một hội ạ.”

“Nếu vậy, ta càng phải nói chuyện với những người khác hơn nữa.”

“Cảm ơn ngài đã quan tâm ạ.”

Cuộc trò chuyện của chúng tôi kết thúc ở đó. Tôi trở về thị trấn để hoàn thành việc phá dỡ tòa nhà.

Vì công việc ở khu mỏ kết thúc trước bữa trưa, tôi vẫn còn thừa thời gian sau khi hoàn thành việc dọn cỏ và phá dỡ. Nền móng của khu đất vẫn còn tốt, giờ tôi phải quyết định xem nên xây tòa nhà như thế nào...

Đúng lúc này, ánh mắt tôi lướt ra phía trước khu đất và nhận thấy có vài đứa trẻ đang nhìn mình.

“Mấy đứa có cần gì không?”

Tôi nhẹ nhàng gọi chúng, và một cậu bé trông nhỏ con nhất trong nhóm trả lời.

“Chưa gặp anh bao giờ! Anh là ai thế?!”

“Này, Rick! Đừng có hỗn láo!”

Lời nói có phần xấc xược khiến một cô bé đứng cạnh mắng cậu ta, và cậu bé trông lớn tuổi nhất cúi đầu thay.

“Xin lỗi nhé. Rick hơi láo xược một chút. Và xin lỗi vì đã làm phiền công việc của anh.”

“Ồ không, anh mải làm quá nên không để ý gì cả. Dù sao thì anh cũng sắp xong rồi, nên không có vấn đề gì đâu.”

Thay vào đó, tôi tò mò hơn về tuổi của những đứa trẻ này.

Bọn chúng là trẻ con thật à? Hay lại giống nhóm mạo hiểm giả kia, người nhỏ nhất thực ra lại lớn tuổi nhất?

“Thật ạ? Cảm ơn anh. Anh trông ngầu thật đấy. Nhìn anh không khác tuổi em là mấy mà lại có thể dùng ma thuật giỏi như vậy.”

“Anh là pháp sư ạ?”

“Mạo hiểm giả ạ?”

Lũ trẻ liên tiếp đặt câu hỏi. Những câu hỏi vô tư và thẳng thắn của chúng khiến tôi hơi choáng ngợp, nhưng tôi vẫn cố gắng trả lời — thì một giọng nói phụ nữ vang lên trước.

“Trật tự nào! Các con hỏi dồn dập thế sao em ấy trả lời kịp!”

Tôi nhìn về phía giọng nói và thấy một người phụ nữ có vóc dáng khỏe mạnh đang đứng đó.

“Xin lỗi nếu bọn trẻ làm phiền cháu nhé.”

“Chúng không làm phiền chút nào đâu ạ, nhưng cảm ơn cô.”

“Hmm, cháu có vẻ khá lịch sự so với tuổi của mình. Ước gì con trai cô cũng được như vậy. Cháu là mạo hiểm giả à?”

“Vâng ạ, cháu mới đăng ký vài ngày trước.”

“Ra vậy. Chà, cố gắng lên nhé. Hôm nay cháu đến đây làm nhiệm vụ gì à? Lô đất trống này trông sạch sẽ lần đầu tiên sau bao năm đấy.”

“Dạ không, cháu đang chuẩn bị mở một dịch vụ giặt ủi ở đây ạ. ...À, xin lỗi. Tên cháu là Ryoma Takebayashi.”

“Cô là Pauline. Đứa nhóc láu cá này là con trai cô, Rick, còn cô bé tinh nghịch kia là con gái cô, Renny.”

“Em là Rick, hiện đang tuyển tay sai!”

“Em đang nói nhảm gì vậy?! Xin lỗi về nó nhé, em là Renny. Rất vui được gặp anh.”

“Em là Thor, chào anh.”

“Rất vui được gặp mọi người, cháu là Ryoma Takebayashi. Mọi người đều sống ở khu này ạ?”

“Đúng vậy, cả hai đứa này và con của cô đều sống ở khu dân cư đằng kia. Còn cô thì sở hữu tiệm hoa bên cạnh.”

“Ồ, vậy thì chúng ta là hàng xóm rồi. Sau này cháu sẽ đến thăm cô một cách đàng hoàng, mong là chúng ta sẽ hòa thuận với nhau trong tương lai ạ.”

“Không sao đâu, đừng lo chuyện đó. Mà này, cháu vừa nói đến dịch vụ giặt ủi à? Cháu sẽ giặt quần áo lấy tiền sao?”

“Vâng ạ.”

Tôi lấy ra một trong những chiếc túi cỡ cá nhân từ Hòm Đồ của mình và giải thích đơn giản.

“Đây là túi dành cho hộ gia đình một người. Sẽ tốn 1 đồng xu đồng vừa để giặt một túi đồ cỡ này.”

Khi tôi nói vậy, cô Pauline tỏ ra thích thú.

“1 đồng xu đồng vừa cho cái này ư? Rẻ hơn cô tưởng đấy.”

“Nếu cô muốn, cháu có thể cho cô dùng thử miễn phí một lần khi cửa hàng khai trương. Vì chúng ta là hàng xóm mà.”

“Thật sao? Vậy thì cô sẽ nhận lời đề nghị của cháu.”

Sau đó, tôi hỏi cô ấy thêm một vài điều về khu vực xung quanh trước khi cảm ơn và đi về nhà.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!