WN (101-225)

Chương 153 Tôi đã nhờ đến các mối quan hệ của Gyaru

Chương 153 Tôi đã nhờ đến các mối quan hệ của Gyaru

Ngày hôm sau, chúng tôi đến một nhà hàng giả đình trước ga Sawamigawa. Có tôi, Seika-san, Douguchi-san từ Yokonaka. Sonoda-san cũng tới, nên tổng cộng bốn người tụ tập ở đó.

“Lâu rồi nhỉ~”

Sonoda-san nhẹ nhàng vẫy tay với tôi. Tôi hơi cúi đầu chào lại.

Tôi thỉnh thoảng có tương tác với cô ấy trên Twista của Seika-san, nhưng trong lớp chúng tôi chỉ nói chuyện vài lần. Không phải vì tôi ngại ngùng, nhưng vì chủ đề chúng tôi sắp nói đến, tôi có hơi căng thẳng.

“Xin lỗi nhé, bắt cậu phải lặn lội tới tận đây.”

Seika-san bày tỏ lời cảm ơn.

“Không sao, không sao. Tớ có vé cả năm rồi.”

Tôi khá chắc Douguchi-san cũng có cái đó. Không biết mua vé 12 tháng có rẻ hơn không, kể cả vài tháng không dùng?

Khi tôi ngồi chéo đối diện cô ấy, Sonoda-san nhìn tôi một cái đầy ẩn ý. Cô ấy đã biết hoàn cảnh của tôi thông qua Seika-san rồi. Cả Seika-san và Douguchi-san đều đã xác nhận rằng:

“Cậu ấy là kiểu người nếu cậu yêu cầu giữ bí mật vì lý do công việc thì chắc chắn sẽ giữ.”

Tôi không thấy thoải mái khi chỉ dựa vào lòng tốt của cô ấy với tư cách một người quen qua Seika-san, nên nếu là quan hệ kiểu “hợp đồng” thì lại khiến tôi nhẹ nhõm hơn nhiều.

“Ừm, tớ cũng đã nói chuyện với Chika rồi.”

Cô ấy đi thẳng vào vấn đề.

“Tớ nghĩ điều làm tổn thương lòng tự trọng của một thằng con trai cấp ba nhất là khi một đứa mà nó nghĩ là kém hơn mình lại có bạn gái dễ thương trước nó.”

“T-tớ hiểu.”

Là con trai, tôi hiểu rất rõ tâm lý này.

“Nên theo một nghĩa nào đó, cậu có thể nói là cậu đã trả thù được một nửa rồi.”

Nghe tới đó, vẻ mặt Seika-san lập tức khó chịu.

“Tớ biết người ta thường vẫn nói sống hạnh phúc là cách trả thù tốt nhất, nhưng mà... cậu hiểu đấy.”

“Ừ, nếu chọn cách nhẹ nhàng nhất thì cứ dừng ở đó. Nhưng nếu muốn đi xa hơn, thì sẽ không còn là chuyện không rủi ro đâu.”

“Chuyện đó… đúng. Nếu nó khiến Seika-san hay những người khác gặp nguy hiểm thì tớ sẽ bỏ cuộc.”

Điều đó là tuyệt đối. Tôi và cô ấy cũng đã thống nhất rồi. Dù vậy Seika-san trông có vẻ không cam lòng.

“Không phải vậy. Không phải phía Kutsuzawa-kun, mà là phía tớ – người thực hiện kế hoạch ấy.”

“Eh?”

Tôi cứng người trước lời nói bất ngờ đó. Sonoda-san uống một ngụm nước lạnh, rồi nói:

“Tớ sẽ nói từ đầu.”

Cô ấy mở lời như vậy. Có vẻ cô ấy sẽ kể theo thứ tự thời gian.

“Hôm qua khi Seika hỏi ý kiến tớ, đúng lúc tình cờ tớ đang ăn ramen với Chika.”

“R-ra vậy.”

“Thế là Ria nghĩ ra kế hoạch trong chớp mắt, rồi bọn tớ bắt tay vào làm luôn và tìm được cái bảng tin của trường đó.”

Douguchi-san cũng tham gia câu chuyện.

“Tớ nghĩ tìm bằng tìm kiếm bình thường thì không ra đâu.”

“Vì Ria khá giỏi mấy thứ liên quan đến máy tính.”

Seika-san bổ sung. Thật bất ngờ… à không, cũng không hẳn. Tôi nhớ có lần cô ấy nói trong lúc tán gẫu ở lớp rằng cô ấy muốn theo nghề lập trình.

“Thế nên, tớ sẽ giả làm học sinh và đăng lên bảng tin rằng tớ đã xoay xở tham gia được một buổi mixer với mấy cô gái từ một trường nữ sinh danh tiếng gần đây.”

Tiếp lời là Douguchi-san.

“Sau đó tớ sẽ khéo léo dẫn dắt họ để họ tìm đến tài khoản bí mật của tớ. Rồi tớ sẽ rải vài tweet trên timeline để khiến nó trông như tớ đang sắp xếp một buổi mixer giữa nữ sinh trường danh tiếng đó và học sinh từ trường nam sinh mà Kutsuzawa-kun từng học.”

Tiếp theo lại là Sonoda-san.

“Sau đó thì chỉ cần chờ con mồi cắn câu.”

Cô ấy làm động tác kéo cần câu lên bằng tay.

“Nhưng nếu không biết tài khoản của mục tiêu thì khó lắm đúng không?”

Trước câu hỏi của Seika-san, Sonoda-san cũng gật đầu.

“Tớ muốn hỏi Kutsuzawa-kun về tên và đặc điểm của họ.”

Khả năng họ dùng tên thật làm tài khoản có lẽ thấp, nhưng nghe nói khá nhiều trường hợp họ dùng cách chơi chữ từ tên của mình. Sau đó chỉ cần biết sở thích và mối quan tâm của họ thì có thể đoán ra từ nội dung tweet.

“Nếu muốn chắc chắn hơn thì cần có người trong nội bộ, nhưng…”

“Mochida-kun với Shiroishi-kun đúng không? Cậu không nhờ họ à?”

Seika-san nói tên họ trong khi liếc mắt nhìn lên không trung.

“Không.”

“Không à? Nhưng cậu nói cậu nghĩ họ vô can mà?”

“Hình như em gái Mochida-kun rất thích lịch sử, và bức chạm gỗ tớ tặng vẫn còn ở chỗ em ấy. Còn Shiroishi-kun thì ngay từ đầu tôi chưa từng tặng cậu ấy cái nào.”

Gần đây khi tôi lo lắng kiểm tra Twista của Mochida-kun, tôi thấy cậu ấy đăng ảnh bức chạm gỗ tôi tặng. Có lẽ sau khi gặp lại tôi, cậu ấy nhớ ra sự tồn tại của nó.

Còn Shiroishi-kun thì ngay từ đầu chúng tôi chỉ trở thành bạn cùng lớp khi lên năm ba, nên không có nhiều tiếp xúc.

Từ những điều trên, có thể coi như họ vô can. Nhưng dù vậy cũng không có nghĩa tôi có thể nhờ họ giúp… hay ít nhất là tôi không tin tưởng đến mức đó. Hơn nữa, dù họ không phải người bán lại đồ, khả năng họ là người đăng bài trên bảng tin vẫn không phải bằng không.

Sau khi tôi giải thích hoàn cảnh đó,

“À, nhưng tớ có thể lần theo từ tài khoản của họ. Cho tớ xem.”

Sonoda-san nói vậy. Tôi không biết họ còn cùng lớp với nhóm du côn và Haizuka hay đã sang lớp khác, nhưng việc họ vẫn còn liên lạc là hoàn toàn có thể.

Tôi lấy điện thoại ra, đăng nhập Twista, mở tài khoản của Mochida-kun rồi đưa cho Sonoda-san xem.

“OK, từ cái này là tớ lần ra được.”

Nụ cười của cô ấy rất dịu dàng, nhưng khi nghĩ tới việc cô ấy sắp làm, tôi thấy cô ấy gan đến mức khiến tôi cảm thấy hơi sợ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!