< Góc nhìn Seika >
Khi tôi hỏi Chika và Hinano trên Rine về ngày rảnh của họ, họ nói ngày nào cũng chỉ nằm dài lười biếng, nên tôi nhanh chóng hẹn luôn vào ngày mai. Tôi chỉ nói họ tới nhà tôi, rằng tôi có chuyện muốn báo, nhưng Chika,
[Không biết là chuyện gì ta~]
Gửi tin nhắn đó kèm sticker mèo đen cười nham hiểm, nên quá rõ rồi. Còn Hinano,
[Vậy tớ sẽ ăn trưa nhẹ trước khi đi.]
Trả lời vậy. Đương nhiên tôi không nói sẽ báo chuyện gì, cũng không nói là sẽ mở tiệc. Nhưng không hiểu sao, cậu ấy dường như cảm nhận được là sẽ có đồ ăn. Đôi khi tôi thấy sợ con bé đó.
Với cả, dù nói ăn nhẹ, chắc cậu ấy cũng sẽ ăn trưa rất nhiệt tình.
Khi tôi nói với Kousei về phản hồi khá tích cực của hai người họ, cậu ấy mỉm cười, trông hơi nhẹ nhõm.
“Vậy thì, mình đi mua ít đồ ăn vặt ở siêu thị nhé? À, không. Nếu đã có dịp... hay là mình làm pudding trứng đi?”
“Eh?”
Tự nhiên tôi nhớ ra khi cậu ấy nói vậy. Hôm đó đi Yokonaka East, tôi có nói muốn ăn, nhưng cuối cùng không có thời gian nên quên mất. Xem ra Kousei vẫn bận tâm chuyện đó.
...Không có lý do gì để từ chối, nên tôi cứ chấp nhận và làm theo thôi.
“Nghe hay đó. Cậu dạy tớ cách làm nhé?”
“Ừ!”
Câu trả lời thật thẳng thắn. Tôi không nhịn được mà xoa đầu cậu ấy.
“Vậy thì... đi thôi.”
Tôi nói vậy rồi định đứng dậy... thì ban công phía sau cửa kính lọt vào tầm mắt. Ánh nắng gắt tới mức có vẻ quần áo tôi phơi từ sáng đã khô cứng. Gần như không có gió, ngoài luồng gió nhẹ từ dàn nóng máy lạnh thổi ra. Cái này là...
“Chỉ đi bộ một phút thôi.”
“Ừ, ừ, đúng vậy.”
Tôi muốn nghĩ là chỉ đi hai phút khứ hồi thì không tới mức chết đâu. Nhưng để chắc ăn, tôi bôi kem chống nắng lên mặt và tay ở cửa ra vào, rồi bôi cho cả Kousei. Khuôn mặt cậu ấy vì nhột mà cười khúc khích, rất dễ thương.
“Chỉ có quãng ngắn thôi mà, tớ thấy hơi áy náy.”
“Ừm, coi như để sau này 40 hay 50 tuổi không hối hận?”
“40 hay 50 à? Tớ cá là Seika-san lúc đó vẫn đẹp.”
Cậu đúng là có xu hướng nói mấy câu như vậy.
“...Tự xem sau 30 năm đi.”
“Vâng... khoan, vậy có nghĩa là...”
“Tớ cũng sẽ đảm bảo là sau 30 năm cậu không thành ông già mặt đầy tàn nhẫn đâu.”
Giọng tôi nhẹ nhàng, nhưng đó là lời tuyên bố nghiêm túc. Rằng sau 30 năm tôi chắc chắn vẫn sẽ ở bên cậu.
Kousei ôm chặt tôi từ phía sau. Tôi nói ngại ngùng rằng tôi không xỏ giày được, nhưng tôi không hề định gạt cậu ấy ra. Bọn tôi hôn khoảng năm lần.
.
.
.
Chỉ trong hai phút, bọn tôi hoàn toàn “chết”, thành zombie rồi quay về, sau đó ăn trưa trước. Cả hai ăn hết hộp bento mua ở siêu thị. Ăn xong, nghỉ một chút rồi bắt đầu làm pudding.
Vừa nhìn trang web công thức yêu thích của Kousei, tôi vừa làm theo các bước. Tôi cho sữa vào nồi rồi đun trên bếp. Trong lúc đó, tôi đập hai quả trứng vào bát. Tôi đập thêm một quả vào đĩa khác rồi tách lòng đỏ và lòng trắng. Có vẻ chỉ dùng lòng đỏ. Tôi trộn cả ba lại rồi thêm đường.
Khi tôi cắm đôi đũa dài vào bát rồi bắt đầu khuấy, đầu đũa gõ vào đáy bát tạo ra tiếng leng keng rất đã tai. Khá vui.
“Cậu có cốc pudding chứ?”
Kousei quay lưng về phía bếp, nhìn tủ.
“À, có. Tớ chưa dùng bao giờ, nhưng chắc ở kệ trên cùng. Chờ chút, tớ lấy ghế...”
Trước khi tôi nói xong, Kousei mở tủ, hơi vươn người rồi với lên kệ trên. À, ra vậy. Cậu ấy với tới được.
Có vẻ cậu ấy đã lấy được thứ mình nhắm tới, cơ tay trên hơi nổi lên dưới tay áo, lờ mờ thấy mạch máu. Cảnh đó kỳ lạ là rất quyến rũ, khiến tim tôi lỡ một nhịp.
Cậu ấy cao hơn tôi hơn 6 cm (tôi 170, Kousei khoảng 176–177) và có đôi tay khỏe cho phép cậu ấy lấy đồ ngay cả khi ở tư thế khó.
Cậu ấy là đàn ông. Không, đương nhiên tôi biết điều đó, và tôi đã cảm nhận điều đó nhiều lần rồi.
Nhưng khi thật sự bắt đầu hẹn hò và lần đầu thấy mặt nam tính đó, nó khiến tôi choáng váng hơn tôi tưởng.
T-tôi tự hỏi liệu một ngày nào đó tôi sẽ được ôm trong đôi tay đó không. Không chỉ kiểu ôm từ phía sau lúc nãy... mà là kiểu ôm nam nữ thật sự, vào một ngày nào đó.
Lúc đó tôi đột nhiên bình tĩnh nhìn lại tình huống hiện tại. Mama hôm nay đi làm thêm, tối mới về. Một nam một nữ ở riêng, tựa sát nhau nấu ăn. Không thể nào không có gì xảy ra.
K-không không không. Không phải kiểu mới hôm qua mà đã xảy ra chuyện đó. N-nhưng, mọi người thường hẹn hò bao lâu trước khi, ừm, làm chuyện đó? Không, đương nhiên bọn tôi không cần giống các cặp khác. Chỉ để tham khảo thôi. Ừ, để tham khảo.
...Để lát nữa tra sau.
“...an!? Seika-san!”
“V-vâng!! Lần đầu tớ làm, nhưng tớ sẽ cố hết sức, nên nhờ cậu giúp đỡ!”
“Tớ biết! Mẻ pudding đầu tiên của cậu đang nguy hiểm!”
“Hả?”
“Trời ơi.”
Kousei đặt cốc pudding sang một bên rồi vội tắt bếp. Sữa vốn phải làm ấm khoảng 60 độ đang bắt đầu sôi.
Aaa, đúng rồi. Đừng tưởng tượng mấy thứ nhạy cảm khi đang dùng lửa. Ừ, cứ vậy đi.
1 Bình luận