WN (101-225)

Chương 137 Inkya Có Vị Dưa Hấu

Chương 137 Inkya Có Vị Dưa Hấu

< Góc nhìn Seika >

Sáng hôm sau. Khi tôi thức dậy thì cuộc gọi Rine đã bị ngắt. Vì tôi đã ngủ quên nên chắc là Kousei tắt? Rine đôi khi tự ngắt vào những thời điểm khó hiểu, nên cũng có thể là vậy.

Bọn tôi đã nói những chuyện linh tinh. Về bài tập nghỉ hè, về việc Chika đòi bọn tôi phải đãi đồ ngọt, về chuyện Hinano tăng hai ký, về việc công ty phái cử nơi Mama làm việc quá bất cẩn, về đợt nắng nóng năm nay, vân vân và mây mây.

Có lẽ nói gì cũng không quan trọng. Tôi chỉ đơn giản là yêu cách cậu ấy cười trước những câu chuyện vô nghĩa của tôi. Và giọng đáp lại trầm thấp, bình tĩnh của cậu ấy khiến trái tim tôi cũng dịu xuống. Tôi không muốn khoảng thời gian đó kết thúc, nên đã tiếp tục nói mãi.

Tóm lại là, tôi còn thích cả giọng nói và cách nói chuyện của cậu ấy. Không còn cách nào khác ngoài việc phải cưới cậu ấy thôi.

“...Yosh.”

Hôm nay Kousei sẽ đến nhà tôi. Bởi vì cậu ấy nói, “Lúc nào cũng để Seika-san qua nhà tớ thì không hay.” Nói cách khác, tôi phải hoàn hảo trước lúc đó. Cả quần áo lẫn trang điểm. Cậu ấy bảo dù tôi không cố gắng nhiều thì cậu ấy cũng sẽ không ghét, nhưng ít nhất là ngày sau khi được tỏ tình thì tôi vẫn nên cố.

Áo len mùa hè không tay và chân váy dài họa tiết hoa. Một bộ trang phục hơi gọn gàng. Son môi thì tôi cố tình chọn lại màu mơ giống tối qua. Biết đâu màu sắc sẽ khiến cậu ấy nhớ lại và tim đập nhanh. Hoặc biết đâu cậu ấy lại hôn tôi lần nữa. Tôi cũng có mục tiêu đó.

Chẳng mấy chốc đã gần 10 giờ, chuông intercom vang lên. Khi tôi nhìn màn hình, thấy Kousei đang dùng khăn tay lau mồ hôi trên trán. Trông như nhân viên bán hàng vậy.

“Chào buổi sáng. Tớ mở cửa đây.”

“Nhờ cậu.”

Tôi nhấn nút mở khóa cửa tự động.

Đợi khoảng 3 phút, Kousei đi lên. Mặt cậu ấy đỏ bừng như sắp bốc hơi. Tôi đã nghĩ khi trời dịu hơn một chút có thể hẹn hò ngoài trời, nhưng xem ra mùa hè này là vô vọng rồi.

Tôi đưa cậu ấy vào phòng khách. Tôi đã bật điều hòa sẵn nên khá mát. Kousei ngẩng cằm lên và dang hai tay ra. Hầu như ai cũng làm tư thế đó mà nhỉ?

“Cậu nghỉ cho mát đi. Tớ có dưa hấu, để tớ cắt cho.”

“X-xin cậu, làm vậy phiền lắm.”

Dù đã là người yêu, Kousei vẫn trả lời kiểu khuôn mẫu như vậy, có chút buồn cười.

Tôi lấy phần dưa hấu đã được cắt sẵn một phần tám và làm lạnh trong tủ lạnh ra, rồi lại cắt đôi nó. Vỏ khá cứng nên tôi dồn trọng lượng cơ thể xuống để cắt. Đặt lên đĩa, thêm một chiếc thìa dưa hấu, vậy là xong.

“Wow, cảm ơn nhiều.”

Nhìn phần thịt đỏ mọng nước, mắt Kousei sáng lên. Dưa hấu cũng bổ sung nước khá tốt mà nhỉ? Từ hôm tôi đãi cà ri, tôi bắt đầu hứng thú với nấu nướng và đồ ăn, nên lúc rảnh tôi hay tra cứu đủ thứ trên điện thoại.

“Tớ cũng có quà.”

Kousei cũng mang theo một túi giấy lớn. Tôi đã có linh cảm, quả nhiên là quà.

“Tớ thấy hơi ngại.”

“Không, không. Người nên xin lỗi là tớ.”

“Tại sao? Cậu đâu có gì phải xin lỗi.”

Cậu nói gì kỳ vậy.

“Không... bên trong cũng là dưa hấu.”

“Dưa hấu?! Thật á?!”

Khi Kousei lấy đồ trong túi ra, đó đúng là phần dưa hấu cắt 1 phần 8 y hệt.

“Nếu mình đem dưa hấu ra đãi rồi lại nhận về dưa hấu, chẳng phải thành động cơ vĩnh cửu sao?”

“Arc ‘Rau quả vô hạn’ bắt đầu rồi nhỉ.”

Nguy hiểm thật.

“Ý tớ là, đây là cuộc trò chuyện của bọn mình vào ngày hôm sau khi trở thành người yêu sao?”

“Nhưng như vậy mới giống bọn mình chứ? Cuộc gọi tối qua cũng như thế mà.”

“Tớ hiểu, nhưng mà... làm tớ tự hỏi chuyện hôm qua có phải chỉ là mơ không.”

“Eh?”

Kousei thoáng ngạc nhiên, rồi lập tức bật cười khẽ.

“Mu. Không được cười.”

“Xin lỗi. Nhưng có lẽ bọn mình đã nghĩ giống nhau.”

“Eh? Kousei cũng vậy?”

“Tớ đã thử véo má mình.”

“Đúng là sáo rỗng.”

Tôi không nhịn được mà bật cười. Biết rằng Kousei cũng giống mình khiến lòng tôi nhẹ đi rất nhiều.

“Vậy thì. Hãy chứng minh cho nhau rằng... bọn mình thật sự đang hẹn hò trong hiện thực.”

Nói rồi, tôi đặt dưa hấu sang một bên và ngồi sát lại cạnh Kousei. Tôi hơi ngẩng lên nhìn. Chiều cao khi ngồi của cậu ấy cũng nhỉnh hơn tôi một chút.

“...Nếu làm bây giờ, có khi sẽ có vị dưa hấu.”

Vừa nói vậy, Kousei nhẹ nhàng dùng khăn tay lúc nãy lau quanh miệng, rồi đặt tay lên vai tôi. Cậu ấy chậm rãi nghiêng mặt, đợi tư thế đón nhận, rồi cuối cùng, như một nụ hôn chim mổ, khẽ chạm môi tôi trong chốc lát.

“...Không phải mơ. Tớ đang ở trong một mối quan hệ mà việc hôn Seika-san đã trở thành điều bình thường.”

“Ừ... không phải mơ.”

Cảm giác chắc chắn của đôi môi, vị ngọt của dưa hấu.

Không có bầu không khí gì đặc biệt, nhưng như vậy là đủ. Tôi hạnh phúc vì có thể tùy ý hôn nhẹ khi đột nhiên thấy cậu ấy đáng yêu hoặc khi nghĩ rằng mình thích cậu ấy.

Nhìn Kousei xấu hổ dùng tay quạt quạt mặt, tôi tưởng tượng về những ngày tháng đó.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!