WN (101-225)

Chương 135 Thật buồn khi phải tạm biệt Inkya

Chương 135 Thật buồn khi phải tạm biệt Inkya

< Góc nhìn Seika>

Tôi cứ nghĩ là bọn tôi đi khá chậm, vậy mà chỉ năm phút đã tới căn hộ của tôi.

Vẫn chưa nói đủ. Về tương lai, về quá khứ.

Vẫn chưa nghe đủ. Về những lời “tớ yêu cậu”.

Vẫn chưa bày tỏ đủ. Về tình cảm yêu thương của tôi.

Ngay cả tôi cũng thấy ngán chính mình. Dù đã truyền đạt cho nhau đến vậy. Dù đã hỏi đi hỏi lại, lặp đi lặp lại biết bao nhiêu lần. Vậy mà trong lồng ngực tôi vẫn còn một đốm than hồng cháy âm ỉ không chịu nguội. Nếu cứ thế này mà về nhà, chắc chắn tôi sẽ lại quằn quại trên giường như một con côn trùng kỳ lạ mất.

“Vậy thì...”

Tôi không thể nói tiếp. Tôi không muốn chính mình nói lời tạm biệt.

“Seika-san.”

“Hm?”

“Tiếp chuyện lúc nãy.”

“Eh?”

Đáng lẽ cậu ấy không còn nhiều thời gian, vậy mà hình như Kousei vẫn còn điều muốn nói.

“Cậu bảo tớ đừng quá để tâm, nhưng điều đó cũng áp dụng với cậu nữa đấy, Seika-san. Giống như lúc bọn mình chơi bóng bàn, tớ thật sự không để ý đâu, kể cả khi cậu mặc đồ thể thao và không trang điểm.”

“Aa...”

Ra là cậu ấy đang nghĩ về chuyện đó.

“Tất nhiên, tớ rất vui khi Seika-san, bạn gái của tớ, xinh đẹp. Nhưng dù cậu không như vậy, tớ vẫn sẽ thích cậu. Chắc chắn.”

“Kousei...”

Đúng là trong lời tỏ tình ban nãy, cậu ấy hầu như không nhắc gì đến ngoại hình của tôi. Có lẽ chỉ lúc đầu tiên tặng tôi mô hình. Sau đó toàn là nói về con người bên trong tôi, về những hành động đến nay, và những nỗ lực tôi đã bỏ ra.

“Dù Seika-san có vướng vào một trận chiến rồi để lại sẹo trên mặt, tớ vẫn sẽ—”

“Khoan khoan khoan. Làm gì có trận chiến nào. Đây là thế kỷ 21 rồi.”

Tôi phản xạ đáp lại, nhưng Kousei chỉ khẽ cười. Xem ra đúng là đùa thôi.

“Fufu. Dù sao thì, Seika-san cũng đừng quá để tâm. Tớ sẽ không thất vọng chỉ vì mấy chuyện nhỏ đâu. Và hãy tiếp tục tích điểm thẻ của cậu nhé.”

“Ahaha, tớ nhớ câu chuyện đó.”

“...”

“...”

Sự im lặng buông xuống. Sảnh vào trống vắng. Người duy nhất đi ngang qua bọn tôi là một nhân viên văn phòng vừa tan làm về nhà.

“...Tớ thích cậu. Dù Seika-san là người thế nào đi nữa.”

“Tớ cũng vậy. Mặt đáng yêu của cậu, mặt dũng cảm, mặt hài hước, mặt dịu dàng, mặt chân thành, mặt ngầu, mặt thú vị. Tất cả, tất cả. Cả cái tật hay giữ trong lòng và mặt hướng nội của cậu nữa.”

Tôi yêu điểm mạnh của cậu và thấy cả điểm yếu của cậu cũng thật đáng yêu.

“Tớ cũng vậy. Dù Seika-san có khuyết điểm gì, tớ cũng sẽ không ghét cậu. Nhưng mà...”

Đứng đối diện nhau, Kousei đặt tay lên vai tôi.

“Nhưng chỉ một điều thôi... làm ơn. Đừng phản bội tớ. Nếu cậu phản bội tớ, tớ sẽ không thể gượng dậy nổi.”

Giọng cậu ấy run lên. Việc cậu ấy bỏ kính ngữ, chắc chắn là vì đang bộc lộ nơi sâu thẳm nhất trong tim mình.

Quyết tâm mà tôi đã nung nấu từ lâu, giờ lại càng thêm vững chắc.

“Ừ. Dù có chuyện gì xảy ra, tớ cũng sẽ không phản bội cậu. Để không nảy sinh hiểu lầm nào, trước khi làm gì chúng ta cũng sẽ cùng nhau bàn bạc.”

“Ừ.”

“Với lại, chuyện này thì với tớ là hoàn toàn không thể xảy ra, nhưng ví dụ như ngoại tình chẳng hạn? Nếu cậu lo về chuyện đó, cậu có thể xem điện thoại của tớ bất cứ lúc nào.”

“Eh!? Như vậy được sao?”

“Ừ. Dù sao tớ cũng không có bạn nam, và sau này cũng sẽ không có.”

Tôi chẳng thấy cần thiết chút nào. Thậm chí tôi chỉ thấy toàn là bất lợi.

“Nhưng làm vậy có vẻ như không tin tưởng lắm.”

Không xem mới là bằng chứng của tin tưởng. Xem là vì nghi ngờ. Dĩ nhiên có nhiều cách nghĩ khác nhau, mỗi người mỗi cảm nhận, chắc cũng chẳng có đáp án đúng tuyệt đối, nhưng...

“Chắc tớ là kiểu người không bận tâm chuyện đó.”

“Th-thế thì, cậu cũng có thể xem của tớ bất cứ lúc nào! Tớ không có bạn bè, nên cũng chẳng có gì đâu.”

Fufufu, tớ ghi nhớ lời cậu rồi nhé.

Có lẽ tôi sẽ không nghi ngờ Kousei ngoại tình, nhưng việc có thể kiểm tra điện thoại của cậu ấy bất cứ lúc nào khiến tôi rất vui. Tôi có thể biết khi không ở bên nhau thì cậu ấy làm gì. Thậm chí còn có thể viết một cuốn nhật ký quan sát Kousei.

“Với lại ngay từ đầu, chắc tụi mình vẫn và sẽ ở cạnh nhau gần như suốt thôi.”

“Cái đó,”

Ngay cả bây giờ, khi thời gian chẳng còn bao nhiêu, bọn tôi vẫn nói chuyện thế này. Khó mà rời nhau được, và dù có nước mắt chia tay, chắc chắn cũng sẽ sớm muốn gặp lại.

Dù nhìn kiểu gì thì trong kỳ nghỉ hè này, chuyện đó cũng sẽ thành thường nhật. Tôi không nghĩ mình có thể chịu nổi dù chỉ một ngày không gặp cậu ấy.

Lúc đó, trong túi quần Kousei vang lên tiếng thông báo Rine. Kousei trông có vẻ hơi buồn. Tôi cũng nhìn đồng hồ trên điện thoại mình, đã 9 giờ 15. Cuối cùng thì cũng đến lúc. Khoảng thời gian được nới thêm như một đặc ân sắp hết rồi.

“...Vậy tớ về nhé.”

“Ừ... À, đợi chút.”

“Eh?”

Đối diện Kousei đang lộ rõ vẻ ngỡ ngàng, tôi nhón người lên và khẽ chạm môi cậu ấy. Chỉ là một cái chạm nhẹ. Nhưng tôi cảm thấy bản thân như được lấp đầy bởi “chất Kousei”. Như vậy, chắc tôi sẽ chịu đựng được đến ngày mai.

“Ngủ ngon. Lát nữa tớ sẽ Rine cho cậu.”

“...Ừ. Tớ sẽ đợi.”

Để lại Kousei vẫn chưa hoàn toàn hoàn hồn vì đòn tập kích bất ngờ của tôi, tôi bước về phía thang máy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!